Chương 2: Lần Đầu

Lâm Phong ôm chặt lấy An Chi từ đằng sau, phần lưng của cô dựa vào cơ ngực rộng lớn của anh.

Cánh tay to lớn của hắn không nhịn được tiến vào đùi trong mẫn cảm, cẩn thận xoa xoa bộ phận phía dưới.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhưng di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, lo lắng cho người con gái dưới thân.

Tiểu huyệt được nam nhân xoa nắn một hồi đã tiết ra mật ngọt dần chảy tí tách xuống nệm, Lâm Phong hôn lên tai rồi dần xuống đến phần gáy đang ửng hồng lên vì e thẹn.

Bờ môi hắn đặt nhẹ lên, mang dáng điệu nâng niu hết mực. giọng nói trầm ấm như lấy lòng cô :

"Anh sẽ không làm em bị thương."

Đáy mắt An Chi khẽ run lên.

Cả hai người đều như chàng trai, cô gái lần đầu biết yêu đang chuẩn bị có mối tình đầu ngọt ngào, liền không nén được sự ngại ngùng trong ánh mắt, vỗ về đối phương.

Vẫn là người con trai chủ động, một tay hắn giữ lấy đùi trong, tay kia dần tách đoá hoa e lệ còn đang e ấp kia ra, phía trong dần lộ ra khiến cô gái run rẩy lo sợ.

Làn da trắng nõn rung lên thật sự khiến Lâm Phong phát nghiện u mê không rời mắt.

Trông anh có vẻ bình tĩnh nhưng trái tim yếu ớt lúc này đã đập loạn xạ liên hồi, hô hấp đứt quãng vì cơ thể trần trụi của người hắn yêu, tai hắn ngày càng đỏ, nhưng vẫn dịu dàng bao phủ tay lên nơi mũm mĩm đầy đặn, sờ trực tiếp lên làn da trắng nõn không chút phòng bị kia.

Lông mi cô như cánh bướm giãy dụa không ngừng run rẩy. Người cô toát ra hương thơm nhàn nhạt bay bổng kích thích đại não hắn.

Cánh hoa mỏng manh như mỡ dâng tới miệng mèo, xoa một hồi, phía trên dần lộ ra hạt ngọc bé nhỏ mà khi hắn vô tình đụng phải vật nhạy cảm đó khiến đôi chân cô khẽ rung lên, cơ thể lại mềm hơn một phần, như mất đi lớp áo giáp, bấp bổng trên eo hắn, Lâm Phong liền hôn lên mái tóc thơm mềm của cô trấn an.

Lâm Phong đút một ngón tay vào cánh hoa mềm mại, thịt non phía trong theo bản năng bật cơ chế tự vệ kẹp chặt lấy ngón tay không để nó tiến sâu hơn.

Lâm Phong đem day nhẹ nhuỵ hoa non nớt của cô khiến mật dịch chảy ùa ra, nụ hoa thoải mái thả lỏng hơn một chút, từng đốt ngón tay tiến vào,

Khi ba ngón tiến vào bắt đầu mở rộng tránh tiểu huyệt bị thương thì hắn bỗng chạm phải lớp màng mỏng.

An Chi chợt giật mình, dường như cô cũng không nhịn được rên nhẹ lên một tiếng, giọng nói nỉ non, cơ thể của cô tựa như nước mùa xuân trong vắt làm tan chảy trái tim khô cạn của hắn.

Khi biết được đối phương đem thứ quý giá ấy trao cho mình. Lâm Phong nhìn bằng ánh mắt nuông chiều, để cô nằm xuống, đem hai chân thon dài đặt ở bên eo khiến nơi tư mật non nớt khẽ run, hai cặp đào mọng nước cũng như mời gọi khách đến nắn bóp, nếm thử xem đã hợp khẩu vị hay chưa.

Dáng vẻ như con cừu non dựa dẫm chiếm lấy trái tim này khiến hô hấp của Lâm Phong nháy mắt trở nên nặng nề.

Lâm Phong liền lôi cự vật đã dựng đứng đến đau trong quần ra, kích thước rất khủng bố, côn thịt của hắn khi mềm đã rất lớn, khi cứng lại thêm phần doạ người, trông nó vừa thô vừa cứng, bề ngoài lại có những đường gân trông rất đáng sợ.

Gậy thịt đã rỉ nước dưới cơ bụng rắn chắc, quy trình đút vào diễn ra rất chậm, quy đầu Lâm Phong đặt lên miệng huyệt mềm như tơ lụa, dùng chút sức ấn vào rồi dần dần nới căng âm hộ của cô, khi cảm nhận được sự cắn mút ở bên trong, khuôn mặt điển trai của anh lúc này cũng trướng đến đỏ bừng:

"Em chặt quá, thả lỏng chút..."

Khoái cảm dâng lên, khiến giọng nói hắn trở nên khàn và trầm hơn, đôi mắt xanh biếc mê man xoáy vào tâm trí Lâm Phong, ánh trăng rọi xuống làm rõ hơn đường nét trên gương mặt hắn

Khi gậy thịt của hắn đã vào được một phần ba. bỗng cảm nhận được lớp màng chắn kia, Lâm Phong cúi xuống hôn cô lên đôi môi hoa đào cô thật lâu, đôi tay hắn nắm eo cô hiện chằng chịt vết gân, chầm chậm đỉnh eo về trước.

Sự nóng bỏng diễn ra bên trong làm tan chảy hết mật nước còn ứ lại đem ép ra bên ngoài, nước chảy ra ngoài như dòng suối nhỏ.

Thấy An Chi cắn chặt đôi môi, anh đau lòng ôm hôn nói xin lỗi thật nhiều, lại dịu dàng hơn trước, nâng niu không để người con gái chịu sự tủi thân nào.

Chịu đựng một thời gian, mỗi lần rút ra, khi đâm vào lại sâu hơn một chút, cứ như vậy khi bụng An Chi gồ lên hình dáng của anh, túi tinh đã chạm nhẹ vào miệng huyệt, hắn đã đút toàn bộ vào trong được rồi.

Bàn tay ấm áp của hắn đặt lên bụng An Chi mân mê, cảm nhận cự vật đang chôn sâu.

Lúc này An Chi thấy bụng nhỏ của mình nóng bừng, cảm giác kì lạ bỗng sộc tới, cô nhịn không được suối nước bên trong đột nhiên bắn ra ngoài, xối lên quy đầu nóng hổi khiến thịt non lại thắt chặt thêm một vòng,

"Ưm.."  miệng huyệt run rẩy khít lấy nhả ra cao trào, đôi chân nhỏ không khống chế kẹp lại giật mạnh, côn thịt hắn nẩy lên dữ dội, nén nuốt lại tiếng gầm gừ trong cổ họng.

Hắn hôn lên mi mắt ộc nước của cô, lại đưa tay xoa nhẹ đỉnh hoa trước ngực từ mềm mại trở nên cứng rắn hơn, cúi đầu hôn chụt chụt khắp cánh tay, cổ, rồi dọc xuống xương quai xanh, đồi núi của cô, nơi tư mật hai người dính lấy nhau, triền miên không tách rời.

Lúc này trên cơ thể hai người hiện lên dấu ấn xanh tượng trưng rằng đã thành bạn đời, trái tim lẫn thể xác thuộc về nhau.

Xung quanh trái tim hổ trắng lại cảm nhận được sợi dây vô hình kia, nhưng khác với đợt trước, hiện tại hắn vô cùng hạnh phúc âu yếm nhìn người con gái trước mặt.

"Bé yêu... có thể tiếp tục không?"

Côn thịt bên trong vẫn dựng cứng, cơ thể hắn run lên, mi mắt mơ màng chỉ nhìn thấy nàng, An Chi cũng thấy hổ trắng vẫn chưa được thoải mái liền gật đầu.

Thấy vậy eo hắn liền cử động...

Ánh trăng long lanh như rơi xuống tận đáy, chạm vào đá sỏi dưới suối, gió từ đâu khẽ thổi làm cho chiếc lá rời cành rơi động xuống, mặt nước dát bạc lấp lánh rung rinh.

Cảnh vật tĩnh mịch, bên ngoài không một tiếng động, đối lập với âm thanh gợi tình phát ra trong buồng, ánh trăng xuyên qua màn đêm chạm vào làn da của An Chi.

Người con gái xinh như tiên nữ hiện ra, đôi lúc cái eo tinh tế lại giật lên, đôi môi cánh hoa đào khi mấp máy liền được nụ hôn từ nam nhân đối diện dịu dàng trao xuống.

Ánh mắt, khuôn mặt Lâm Phong tuy lạnh như phiến băng sâu thăm thẳm nhưng tai hắn đã đỏ bừng, trái tim hắn đập từng nhịp ngày càng nhanh.

Ngực cô vừa mềm mại, mùi hoa Đường Linh Lan lan toả khiến Lâm Phong say mê, đôi mắt thuần khiết ngoan ngoãn nhìn anh, mồ hôi Lâm Phong chạy dọc xuống xương hàm gợi cảm, vóc dáng hắn cao lớn, cơ bụng rắn chắc mê người.

Hắn dành mọi sự quan tâm chăm sóc cho cô gái bé nhỏ phía dưới, ngón tay vuốt ve lưng mềm mại để cô thả lỏng, chim lớn vẫn đang cắm sâu bên trong bỗng di chuyển nhịp nhàng.

Đôi môi hoa đào cô mở ra rên nhẹ, đầu dương vật đôi lúc lại bị hút vào rồi kẹp chặt khiến Lâm Phong thấy khó chịu nhưng cảm nhận được đang chạm vào điểm mềm mềm.

Hắn rút ra rồi đưa đẩy vào điểm mềm đó, An Chi thấy điểm mẫn cảm bị kích thích như vậy hai bên bánh bao run rẩy lên lại càng thêm ướt át, hơi thở hai người càng thêm dồn dập.

Dáng nàng hiện lên dưới ánh trăng đẹp như tiên nữ, như mê hoặc lấy Lâm Phong, mắt hắn sáng lấp lánh không thể rời khỏi mà cúi xuống hôn nàng liên tục, mỗi khi cô giật mình, co rút lại đều được hắn cảm nhận mà hành động chậm lại.

Không khí như được bao phủ bởi hóc-môn của hai người toả ra đan xen lấy nhau không rời, Lâm Phong cũng ôm cô rồi đưa đẩy, dương vật cứng rắn cũng nhẹ nhàng hơn trước.

Tư thế thuận lợi khiến Lâm Phong ôm chân An Chi lên đẩy eo đỉnh vào, bỗng thấy bên trong hoa huyệt có điểm mềm mại, đôi chân cô vung vẩy trên không được anh bắt lại.

Tiếng nấc rên rỉ đều được Lâm Phong nghe thấy hết, hắn vô cùng thoải mái khi tầng tầng lớp lớp bên trong bao phủ lấy dương vật hắn.

Đột nhiên nó co rút xoắn chặt khiến anh rên lên, An Chi đạt cao trào run rẩy trong vòng tay anh.

Có lẽ điểm mềm đó là nơi khoái cảm của cô được dâng lên cao nhất, hắn ghi nhớ rồi.

Lâm Phong rút ra rồi đắp chăn cho cô, vén mái tóc sang một bên rồi cúi đầu hôn nhẹ, ở cạnh vỗ về cho cô nghỉ ngơi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro