Chương 2
Góp nhặt tin tức từ mấy người kia, sổ tay lập tức cung cấp cho ta trang phục mới, không khác lính đánh thuê nhiều lắm.
Ta âm thầm cảm thán nó tư duy tinh vi, quả nhiên là kinh nghiệm phong phú.
Đổi quần áo xong, nó yêu cầu ta lựa chọn một loại vũ khí lạnh bắt đầu luyện tập,lý do tự nhiên là bởi vì những người đóđều mang theo vũ khí lạnh, mà ta về sau trước mặt người khác tốt nhất cũng sử dụng vũ khí lạnh.
Trong số đao, kiếm, khiêng, chủy thủ,cung tiễn...... ta không hề do dự liền lựa chọn cung tiễn.
Nguyên bản ta đối với vận động xem như am hiểu, bóng rổ, tennis, bơi lội gì đó đều không có trở ngại. Chỉ là karate, judo và sanda linh tinh, vận động thân thể đối kháng là hoàn toàn không được. Ta có bằng hữu là võ sư, thấy thể trạng ta không tệ, kéo ta đi luyện vài ngày, lại phát hiện ta hoàn toàn không có thiên phú, theo lời bạn ta ấn nói, ta là không thể đánh nhau.
Chính xác là không muốn đánh, hơn nữa ta lúc trước cũng rất yếu. Nhưng cơ hồ ta không từng chân chính đánh nhau, cũng không bị ai đánh. Cho nên ta quả thật không quen cùng người khác đối kháng thân thể.
[ đó là bởi vì của khí tràng của ngươi tương đối có lực tương tác,sinh vật tới gần ngươi không dễ dàng sinh ra địch ý đối với ngươi. ]
Nó lại tùy tiện thăm dò tư duy của ta, thời gian ở chung lâu, có đôi khi ta không hỏi, nó cũng sẽ chủ động nói chuyện với ta.
"Ta như thế nào không có cảm giác đó, nhiều lắm cảm thấy nhân duyên của mình còn hạn hẹp."
[ trừ bỏ vài người là bạn bè của ngươi,ngươi không có dụng tâm vào người khác.Cho dù như vậy, nhân duyên của ngươi cũng rất tốt, tiểu nhân không khó xử ngươi, người bình thường cũng hiểu được ngươi lịch sự ân cần. ]
"Thật không? Còn chú hai ta thì sao? Sau khi cha mẹ ta qua đời, hắn vì muốn đoạt công ty của cha ta, cho ta uống thuốc làm thận suy kiệt. Tuy rằng sau này giữ được mạng, nhưng không còn làm việc được, cả người đều phế đi. Như thế mà còn gọi là không bị tiểu nhân đụng đến?"
Sau khi đi vào thế giới này, thân thể tốt lên, ta nghĩ là công lao của nó. Nhưng ta chưa từng mở miệng hỏi, này với ta mà nói là đề tài đau xót.
[ khí tràng cũng không phải vô địch. Nó có thể khiến người bình thường sinh ra hảo cảm đối với ngươi, cũng không thể chống đỡ tổn hại do dã tâm dục vọng mang đến. Huống chi lấy tính cách của chú hai ngươi, hắn không cho người giết ngươi, mà là dùng thuốc hại ngươi,là nhờ vào khí tràng của ngươi ảnh hưởng. ]
Cũng phải, lực tương tác bất quá cũng chỉ nhằm vào hai chữ lợi ích.
"Chuyện của ta giống như ngươi còn biết rõ ràng hơn so ta."
[ đương nhiên, lựa chọn ngươi làm người sử dụng, ta đã trải qua quan sát thận trọng. Bao gồm quá khứ của, tính cách, suy nghĩ của ngươi. Đầu tiên, ngươi cũng không thiếu tiền, sinh hoạt thoải mái, như vậy sau khi đi vào nơi này, sẽ không vì tiền làm ra chuyện không lý trí. Bởi vì có ta tồn tại,kiếm tiền đối với ngươi mà nói rất dễ dàng. Tiếp theo, tâm hư vinh và lòng háo thắng của ngươi không mạnh, không đến mức lợi dụng ta làm ra chuyện để người khác chú ý. Thứ ba, ngươi rất lạc quan, hiếu kì đối với sự vật ngươi không biết, có lợi cho việc thu thập tin tức. Thứ tư, ngươi là người có trách nhiệm trong tình cảm, trước sau kết giao qua ba bạn gái, không đề cập tới mối tình đầu thời trung học, bạn gái sau tốt nghiệp đại học xuất ngoại, người cuối cùng cũng là bởi vì nguyên nhân thân thểngươi chủ động chia tay. Tuy rằng ngươi nói không yêu nhiều, nhưng mỗi lần ngươi đều rất chuyên tâm. Ngươi không phiêu kĩ, không háo sắc, cũng sẽ không tìm mỹ nữ.Điểm này thuyết minh ngươi sẽ không gặp được nữ nhân liền đem chính mình và ta bán. ]
Nó tựa hồ đối với nữ nhân tràn ngập oán niệm.
[ ta là đối với người sử dụng ngực đực kết oán niệm tràn ngập tràn ngập. Sự thật chứng minh, người sử dụng có nhiều nữ nhân bên người đều bị ảnh hưởng lớn đến công tác thu thập, cũng ảnh hưởng an toàn của người sử dụng. Ta chán ghét không ngừng tìm kiếm người sử dụng một lần nữa. ]
Bởi vì nó không phải người, bị nhìn thấy riêng tư nhiều như vậy ta cũng không phẫn nộ bao nhiêu. Có chút trêu chọc hỏi:
"Ngươi có hiểu tình yêu?"
[ không biết hoàn toàn, bất quá nhìn xem nhiều, cũng có chút lý giải. ]
"Ta nói này,thật ra quy định của ngươi hoàn toàn có thể lách được. Cho nên tuyển người cũng không cần quan trọng như vậy."
[ quy định là chết, người là sống. Vì an toàn của người sử dụng, sẽ có chút lỗ hổng. Từng có người sử dụng còn uy hiếp ta, không đáp ứng hắn yêu cầu của hắn thì cái gì cũng không thu thập. Loại hành vi này rất ác liệt, tuy rằng sau này hắn hối hận, nhưng ta vẫn không để ý đến hắn, đợi đến khi hắn chết già, mới đổi người sử dụng. Rất nhiều thời điểm, tuy rằng người sử dụng tự chịu diệt vong, nhưng ta lại phải tuyển người một lần nữa, cũng thật là phiền toái. Lại nói cuối cùng ta muốn chọn người bản thân ta xem thuận mắt, nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng ta phải ở chung rất nhiều năm. ]
Nó còn tự nhân tính hóa, ta thích như vậy, không khỏi cười nói: "Xem ra mấy người sử dụng trước giáo huấn cho ngươi không ít kinh nghiệm thê thảm a."
[ đúng vậy. Bắt đầu tuyển người chỉ suy xét không có người quen vướng bận. Kết quả có người bởi vì cuộc sống ở thế giới cũ không như ý, đổi địa phương, có được lực lượng, tính tình liền biến đổi lớn, muốn làm gì thì làm. Sự nghiệp thất bại đổi địa phương đã muốn làm Hoàng đế, lực lượng mê tín đã muốn thành đệ nhất cao thủ, thành thần, thậm chí muốn nắm giữ lấy lực lượng nơi ta phát ra. Tình cảm không thuận lợi đổi địa phương thì muốn trái ôm phải ấp, tam thê tứ thiếp, căn bản mặc kệ phong tục địa phương như thế nào. Tóm lại là rất phiền toái, cuối cùng ta đều phải thu thập cục diện rối rắm. ]
"Nghe ý ngươi, một cái không gian chỉ sợ một người sử dụng không đủ?"
[ đúng vậy, chết liền đổi một người khác. Bất quá vận khí của ngươi không tốt lắm, không gian này vẫn là ngươi đến đầu tiên, cho nên thu thập đều bắt đầu từ không, không có điều kiện tiện lợi gì. ]
"Ngươi và người sử dụng đều trao đổi rất nhiều sao?"
[ không. Vừa mới bắt đầu đều giống trao đổi với ngươi. Người ta thấy không vừa mắt, mỗi ngày ba vấn đề, hơn nữa ta không muốn thì không trả lời. Nhìn xem thuận mắt thì trao đổi nhiều hơn. ]
"Số người sử dụng dễ ở chung được bao nhiêu?"
[ gần nhất vài lần đều tốt. Ánh mắt tuyển người của ta cũng có tiến bộ. ]
Ta cười cười, " Ngươi thật thông minh."
[ năng lực học tập của ta rất mạnh, lại luôn luôn thu thập tin tức, dùng từ thông minh này không quá thỏa đáng, phải nói là ta kinh nghiệm phong phú. ]
Ta gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
[ sau khi tăng tiềm lực của ngươi lên, hẳn là ngươi học binh khí gì đều không có vấn đề,vì sao ngươi chỉ chọn duy nhất cung tiễn? ]
"Tiềm lực thân thể tăng lên cũng không có nghĩa ý thức của ta tăng lên. Nói cách khác ngươi có thể tăng trí nhớ, tốc độ phản ứng của ta lên, nhưng cũng không thể nói ta biến thành thông minh ngay. Ta còn không muốn cùng người khác vật lộn, cho nên tập kích tầm xa tương đối hợp ý ta. Lại nói ta luyện bắn súng nhất thông trăm thông,luyện cung tiễn hẳn là tương đối dễ dàng."
[ được rồi. Ta tôn trọng lựa chọn của ngươi. Ta chỉ là nhắc nhở ngươi lần nữa, nơi này ta có rất nhiều cực phẩm đao pháp, kiếm pháp, quyền pháp. Nhưng cung tiễn thì chỉ có một loại, 《 cửu tinh liên quyết 》, sau khi luyện thành có thể bắn chín mũi tên liên tục, uy lực cũng không tệ lắm. ]
"So được với súng không?"
[ súng có rất nhiều chủng.Cung tiễn dù sao chỉ là vũ khí lạnh. ]
Nói cách khác, ta lao lực luyện cỡ nào, uy lực còn không bằng một bằng một phát súng ngắm hiệu quả. Thôi vậy, luyện thì luyện đi.
[ trong văn hóa nơi này, tóc đen mắt đen tượng trưng cho ác ma, dựa vào mấy người ngươi gặp,người ở đây có bộ dáng người da trắng ở địa cầu. Ta đề nghị ngươi đổi màu tóc và màu mắt. ]
Ta nghĩ đúng, gật gật đầu "Không cần cải biến quá nhiều, đổi thành tóc nâu mắt nâu là được, màu này hẳn là phổ biến."
[ có thể. ]
Đổi viên thuốc, ăn xong, bộ dạng liền thay đổi. Thay đổi không lớn,cho nên ta cũng không có cảm giác không quen.
"Tốt, ta đi ngủ. Ngủ ngon."
[ được, ngươi nghỉ ngơi tốt, sáng mai bắt đầu huấn luyện. ]
"Ngày mai huấn luyện?", ta kinh ngạc hỏi,"Nếu tìm không được tung tích nhóm người này thì làm sao?"
[ ta có thể điều chỉnh thời gian trong thiết bị thu thập, ngươi ở trong này huấn luyện một năm,bên ngoài bất quá là vài phút mà thôi. ]
Ta chấn động, "Ngươi có thể khống chế thời gian?"
[ chỉ là thời gian trong thiết bị thu thập. ]
Vậy cũng rất lợi hại, xem như thần rồi đi. Bất quá nghĩ lại cọc cọc kiện kiện nó đã làm, có thứ nào là dễ dàng làm được đâu, cho nên ta cũng không ngạc nhiên nữa.
"Nghĩa là người sử dụng có được thời gian vô hạn."
[ tuy nói như thế, nhưng tuổi thọ người sử dụng là có hạn. Ở trong này điều tiết qua một năm,sinh mạng của người sử dụng cũng thật sự là qua một năm.Cũng không có bao nhiêu người nguyện ý đem sinh mạng cô đơn hao phí tại đây, sinh vật trí tuệ luôn cần đồng bạn. ]
Thật là như thế. Cho nên lúc trướcta thấy được nhân loại mới có thể kích động như vậy. Biết rõ bọn họ đều không phải người lương thiện, cũng muốn tiếp tục cùng bọn họ. Mỗi ngày đứng xa xa nhìn bọn họ, học tập ngôn ngữ của họ. Nếu trong không gian này không có nhân loại, ta chỉ sợ đã nổi điên.
"Nhất định phải luyện tập sao?", xác thực theo như lời nó,một năm một mình huấn luyện,thật sự rất khó nhẫn nại, "Ta có thể huấn luyện trong thực tiễn không?"
[ nếu không huấn luyện thành công, ngươi ở trong rừng rậm rất nguy hiểm. Gặp nhân loại kia, trừ phi giết hết bọn họ, bằng không cho dù là ngươi làm lộ tồn tại của ta, hay là bại lộ vũ khí nóng, đều có thể là trí mạng. ]
Đối với lời khuyên thiện ý ta có thể nhận, ta cũng chưa làm tốt chuẩn bị sát hại sinh vật trí tuệ, "Được rồi, như vậy thì ngày mai bắt đầu huấn luyện."
Lại kết thúc một ngày huấn luyện, buổi tối ta theo thói quen xem một bộ phim,phảng phất như ta còn ở trên địa cầu. Sau đó bởi vì ban ngày huấn luyện thể lực hao hết,mà nặng nề ngủ.
Tâm tình tuy rằng bình tĩnh,nhưng đã lâu ta không có thoải mái cười, một người trong phòng lớn trống rỗng, chỉ cười cũng có tiếng vang, làm sao còn cười được. Cho nên bình thường ta đều chọn phim hài xem, tận lực khiến mình cao hứng.
[ nếu ngươi cần làm bạn, ta có thể lấy thân hìnhnhân loại làm bạn bên cạnh ngươi. Bất quá cũng không có ý nghĩa, ta không phải nhân loại, không cần ăn và ngủ,không có sinh lão bệnh tử, cũng không có tình cảm của nhân loại. ]
Không có tình cảm sao? Theo ý ta, nó có thích và ghét, có thích và ghét chính là có tình cảm. Lại nói cho dù là không có tình cảm, có người ở bên cạnh, có nhiệt độ cơ thể của nhân loại cũng tốt.
"Cũng được ", ta có chút vui sướng, có thể đối thoại trực tiếp,thanh âm của nó không trực tiếp truyền vào đầu ta, cảm giác tốt hơn chút.
[ ngươi đối với thân hình của ta có cái yêu cầu gì không? ]
"Để tiện chút, vẫn là sáng tạo thành cơ thể nam đi. Tuổi không cần quá lớn. Không có yêu cầu khác ."
[ Được ]
Nháy mắt sau đó, một đứa trẻ mũm mĩm mặc yếm đỏ, tóc búi hai bên, giống đứa trẻ trong tranh tết xuất hiện tại trước mặt của ta.
Miệng của ta biến thành hình chữ "O", xoa xoa thái dương, được rồi, là ta nói nó tuổi không cần quá lớn.
"Sao trang điểm như thế này?"
[ tham khảo sách trên địa cầu a. Ngươi không thích ta có thể đổi ], đứa trẻ khả ái trên mặt lại không có biểu tình, giọng nói giống thường hay nói với ta.
"Khỏi, ta không có ý kiến, ngươi có tên không?", đừng để ta gọi là nó thiết bị thu thập hoặc là sổ tay đi.
[ không có. Ngươi tùy tiện kêu. ]
"Bảo bảo?", sau khi thấy nó,mấy chữ bảo bảo, bé mũm mĩm, bé tranh tết linh tinh trước sau xuất hiện trong đầu của ta.
[ có thể. Hiện tại muốn ta làm cái gì? ], nó nghiêm túc hỏi ta.
Ta buồn cười, nguyên bản không có gì chờ mong, hiện tại nhìn bộ dáng nó ngược lại là rất vui vẻ, cúi người ôm lấy nó,"Cùng ta ngủ đi", dù sao nó sẽ không đái dầm, không cần ăn cơm, lại mềm mềm ấm ấm, thích hợp ôm ngủ a.
"Có thể kể cho ta nghe một chút về mấy đối tượng ngươi từng điều tra không?", coi như nghe chuyện trước khi ngủ.
[ có thể, mời ngươi đặt vấn đề. ]
"Có thế giới ma pháp thế giới không?"
[ có, nhưng bất đồng với đối tượng hiện tại. Ngươi hẳn là chú ý tới, pháp sư ngươi gặp được, hoặc gọi là ma pháp sư, ma pháp hắn sở hữu đều có liên quan tới nước, cho dù là băng tiễn, hay là thủy thuẫn. Ta đoán đây là một loại phương thức lợi dụng chỉ một nguyên tố nào đó.
Khác với ma pháp của thế giới ta từng điều tra qua, người ở nói đó đều là ma pháp sư, phương tiện giao thông là cưỡi chổi, sinh hoạt hằng ngày sinh hoạt chỉ cần phất phất đũa phép trong tay. (giống Harry Potter nhẻy) Chỗ đó ma pháp là một loại cách sống, ma pháp có tính công kích chỉ có một loại, nguyền rủa, nhưng phải trả giá rất lớn. ]
"Đúng là rất bất đồng", ta gật gật đầu, "Có cái loại cương thiết thế giới không?"
[ ngươi nói là thế giới phát triển rất mạnh, có, còn có chiến hạm vũ trụ, cơ giáp cá nhân...... ]
"Ngay cả phim hoạt hình của địa cầu ngươi cũng xem qua? Lợi hại."
[ đương nhiên, đó là một bộ phận văn hóa của các ngươi. ]
"Vậy ngươi có đi qua thế giới giống phim hoạt hình không?"
[ không có. ]
"Có thế giới võ hiệp không?"
[ có. ]
"Còn tu chân?"
[ có. ]
"Bọn họ có lợi hại không? Thành tiên?"
[ không lợi hại như vậy, thọ mệnh rất dài, nhưng dường như không ai có thể sống qua Thiên Kiếp. Tu chân giả lợi hại thọ hơn người thường 6 lần, cũng sẽ có một ít pháp thuật như phi thiên, độn thổ. Nhưng là không hơn. Thuốc ta cung cấp cho ngươi có một bộ phận là ứng dụng thành quả bọn họ. ]
"Ta đây có thể tu chân không?"
[ ngươi xác định sao? Căn cứ phân tích của ta đối với mấy cổ thi thể kia, tuổi thọ người nơi này và địa cầu không sai biệt lắm, kẻ mạnh thọ hơn một ít, nhưng cũng chỉ là gấp hai lần. Còn tu chân dưới chỉ đạo của ta, hẳn là có thể vượt qua sáu trăm tuổi. Nếu ngươi nguyện ý, ta cũng không phản đối. Sáu trăm năm có thể điều tra rất nhiều tin tức, ta cũng đỡ phải tìm người sử dụng thiết bị thu thập kế tiếp. ]
"...... Ta đây vẫn nên cân nhắc lại."
[ cũng tốt. Trên cơ bản, nguyên tắc của ta là giúp cho người sử dụng học được năng lực địa phương, như vậy mới không làm người chú ý. Xem tính cách ngươi cẩn thận, ta nghĩ cho dù ngươi tu chân, cũng sẽ không đem năng lực này ra khoe khoang. ]
Nó còn biết từ khoe khoang này, lợi hại, "Nếu vậy, vất vả tu luyện, chỉ vì có thể sống lâu,còn phải che lấp không thể dùng, thì ta còn phí sức luyện làm gì? Dù sao bất quá là có chút tò mò"
[ quyết định của ngươi, ta không có ý kiến. ]
"Ngươi tùy tiện nói một chút đi, còn có thế giới gì khác?"
[ thế giới yêu ma, chỗ đó không có nhân loại, khắp nơi chỉ có yêu ma...... ]
Ta ở trong thanh đều đều thản nhiên này ngủ thiếp đi.
Có nó làm bạn, ngày qua rất nhanh. Tuy rằng với nó không có ý nghĩa gì, mỗi ngày sau khi giám sát ta huấn luyện xong, vẫn cùng ta ăn cơm, xem phim, chơi, nói chuyện phiếm, ngủ.
Ta không thèm tính toán thời gian trôi qua, bởi vì thời gian ở trong này không có ý nghĩa. Rốt cục đạt tới yêu cầu của Bảo Bảo,cửu tên liên xạ, ta thừa nhận ta chưa từng nghĩ qua chính mình có thể luyện đến mức này.
Ta rời khỏi sổ tay đi ra ngoài, nhìn một cái, những người đó vẫn ở chỗ này, ta trải qua thời gian lâu như vậy, bọn họ vẫn ở nơi này lại trước khi ta tiến vào sổ tay, cảm giác rất kỳ quái.
[ ngươi nên tự đặt cho mình một cái tên phương Tây, miễn cho lúc ngươi cùng hòa người khác trao đổi, ngay tại hiện trường luống cuống nghĩ tên ], Bảo Bảo nghiêm trang nhắc nhở ta.
"Có đạo lý. Tom? Hoặc là jerry?"
[ mèo và chuột? ]
Ta quên, nó rất quen thuộc phim hoạt hình trên địa cầu.
"Carl?"
[ có thể ], nó gật đầu tỏ vẻ tán đồng, [ họ gì? ]
Ta sao biết rõ ràng họ của người phương Tây, tên thì còn biết được vài cái, "Bond?"
[007? ]
Ặc, nó cũng biết thật nhiều phim trên địa cầu. Ta gật gật đầu.
[ Carl. Bond, không tệ], nó tỏ vẻ đồng ý.
Vì thế ta có tên mới.
Rốt cục là đến giai đoạn một đám dũng sĩ khiêu chiến Đại Ma Vương, hay là nói một đám đạo phỉ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của? Chỉ là góc độ bất đồng mà thôi.
Xem bộ dáng bọn hắn phía trước như lâm đại địch, rõ ràng lấy được tin tình báo xác thực,Đại Sư gì đó lúc này cũng không ở đây, bọn họ vẫn là bộ dáng thật cẩn thận. Ta cũng bởi vậy không dám tới gần, chỉ lấy kính viễn vọng nhìn từ rất xa.
Nhìn bọn họ cả người lẫn ngựa bị một thiếu niên dễ dàng tiêu diệt toàn bộ, thậm chí song phương chưa có đối thoại, thiếu niên kia liền động thủ. Sổ tay phù hộ ta, may mắn ta cách bọn họ rất xa.
Sau đó thiếu niên kia từ rất xa đối với ta quát: "Xuất hiện đi."
Ta không rõ hắn thật phát hiện ra ta, hay là chỉ muốn lừa ta, dù sao ta với tiềm hành chi thuật của bản thân vẫn rất tin tưởng. Nhưng hắn tựa hồ thẳng tắp nhìn vào mắt ta, có lẽ hắn thật sự có phương pháp cao minh phát hiện ra ta.
Kỳ thật ta có thể trốn vào sổ tay, chỉ là không khỏi bại lộ bí mật. Vẫn là cùng hắn nói chuyện với nhau trước đi,thật sự không được thì trốn.
Vì thế ta cười khổ đứng dậy, thiếu niên này thực đáng sợ, một câu chưa nói liền giết những người đó, khiến ta thật sự trong lòng không dễ chịu.
"Ngươi và bọn họ không phải một nhóm?"
Tuy rằng là câu hỏi, nhưng ngữ khí biểu đạt ra ý khẳng định.
Ta gật gật đầu. Chỉ cần hắn nguyện ý cùng ta nói chuyện, có lẽ vốn không có ý đuổi tận giết tuyệt.
"Vậy ngươi tới làm gì?"
"Ta lạc đường trong rừng rậm, định cùng bọn họ đi ra ngoài."
Hắn như có chút đăm chiêu đánh giá ta, "Ngươi tuy rằng không nói thật hoàn toàn, nhưng vài điểm hẳn là thật sự. Vậy sao ngươi không đi cùng bọn họ, lại vụng trộm theo dõi bọn họ?"
Ta sờ sờ đầu, lúng túng nói: "Bọn họ giống như không phải người tốt, vẫn nói muốn gì đó, cho nên ta không dám gia nhập bọn họ, đành phải vụng trộm đi theo."
Hắn gật gật đầu, lại nhìn ta nói: "Ta không chán ghét ngươi. Bất quá sư phụ của ta muốn ta giết hết những người tiếp cận nơi này. Ngươi nói ta nên làm sao bây giờ?"
Ta ở trong lòng phát điên, thầm nghĩ nói vậy ngươi đừng giết ta. Nhưng cũng không dám lộ ra trên mặt, chỉ nhẹ nhàng nói: "Vậy ngươi nghĩ biện pháp giúp ta đi?"
Hắn nghĩ nghĩ, "Sư phụ của ta không ở đây, ta không nói cho hắn là ngươi có tới nơi này là được. Bất quá ngươi phải ở lại chỗ này nói chuyện với ta, cho đến khi sư phụ của ta trở về."
"Nếu hắn trở về phát hiện ta thì sao?"
"Sẽ không. Trước khi hắn trở về sẽ nói cho ta biết. Hơn nữa trận ma pháp giám thị lão sư bố trí chung quanh đây là do ta quản. Hắn không phát hiện ra ngươi được."
Trận ma pháp giám thị? Ta rốt cuộc hiểu được làm sao hắn phát hiện ta. Ta cân nhắc, ở chỗ này cũng không có gì không được, có nguy hiểm thì trốn vào sổ tay, sau đó tìm cơ hội chạy.Thật sự không được ta cũng có thể dùng súng bắn chết bọn họ, đương nhiên tốt nhất không cần đến trường hợp đó. Nếu bảo ta giết người, ta vẫn sẽ run tay.
Vì thế ta gật đầu đồng ý.
Hắn ngoắc ta đi qua, mang ta đi vào cái sân lót đá trắng. Bên trong phơi rất nhiều thực vật, đại bộ phận đều là ta chưa từng thấy qua trong rừng rậm, khiến ta nhịn không được có chút ngứa tay. Đây là thói quen sao? Nhìn thấy gì cũng muốn thu thập vào sổ tay? Ta thật sự là làm hết phận sự người sử dụng a.
"Ngươi không có ma pháp, cũng không có đấu khí?", hắn lên tiếng hỏi ta.
Ta gật gật đầu, "Làm sao ngươi biết?"
"Đoán. Có đấu khí hay không rất dễ dàng nhìn ra. Về phần ma pháp, ma pháp sư bình thường thân thể gầy yếu, thân thể ngươi cường kiện, không giống ma pháp sư."
"Ta dùng cung tiễn, tên pháp thì không có trở ngại."
"Thật không? Vậy ngươi đi săn thú đi, ta đã lâu chưa ăn thịt."
Đứa nhóc đáng thương......
"Ma pháp của ngươi rất lợi hại, vì sao không đi săn thú?"
"Ma pháp của ta là ám độc song hệ, hoặc là có độc, hoặc là liền đem con mồi ăn mòn cả xương cốt đều không còn, không có cách nào khác săn thú", ngữ khí hắn đều đều.
Ám độc song hệ?
Nghe cũng rất lợi hại.
Hắn thấy ta không rõ,giải thích: "Ngươi chưa từng nghe qua các hệ ma pháp?"
Ta lắc đầu.
"Ma pháp chia làm quang hệ, thủy hệ, phong hệ, thổ hệ, hỏa hệ, còn có ám hệ. Bình thường ma pháp sư đều là một loại trong năm hệ đầu, còn ám hệ cực ít, bởi vì rất ít nhân loại có thể chất phù hợp loại ma pháp nguyên tố này. Sư phụ của ta chính là Đại sư ma pháp ám hệ duy nhất, hắn lại phát minh ra độc hệ ma pháp, đem độc hỗn hợp trong ám hệ ma pháp. Cho nên xưng là ám độc song hệ. Ta cũng là thể chất ám hệ, là đệ tử duy nhất của hắn."
Ta gật đầu tỏ vẻ hiểu được, " Rất lợi hại", lại nhìn xem sắc trời, "Ta đi săn thú đây."
Hắn gật đầu, vào một gian phòng, tựa hồ cũng không lo lắng ta sẽ chạy trốn. Ta cũng không định chạy trốn, thiếu niên này trí tuệ lại đơn giản, có chút lảm nhảm, lại thích lên mặt dạy đời. Nói chuyện ngắn ngủi đã cho ta ta vô số tin tức, giống như một người tốt để dẫn dắt ta tiến vào thế giới này.
Bắt hai con thỏ. Thật ra ta cũng chưa từng tự nấu cơm, đều là trực tiếp vào sổ tay ăn. Chỉ là lúc này cũng không thể lấy mấy thứ đó ra ăn. Tìm đến phòng bếp, bỏ thêm chút nguyên liệu qua sổ tay phân tích là có thể ăn nấu chung. Bởi vì nguyên liệu nấu ăn đều mới mẻ nên cũng không khó ăn.
Ta thuận tiện góp nhặt các loại gia vị chưa từng thấy qua trên địa cầu.
Hắn ăn cái gì không quá chú ý bề ngoài, thoạt nhìn ăn ngon miệng, cũng khen ngợi ta một câu, ta thật cao hứng. Có người khác ngoài Bảo Bảo cùng ta ăn cơm, khiến ta cũng ăn rất ngon.
Sau khi ăn cơm chiều, hắn pha một loại thức uống giống như cà phê. Hắn lúc này mới nhớ tới hỏi ta, "Ta gọi là Klein, tên của ngươi là gì?"
"Carl", mấy ngày này Bảo Bảo đều gọi ta như, ta cũng đã quen với tên này.
"Carl, ngươi làm đồ ăn ăn rất ngon."
Ta mỉm cười không đáp.
"Ta muốn đi minh tưởng
"Nếu thu thập hết sách trên thế giới này, vậy tin tức về thế giới này cũng không thiếu nhiều lắm đúng không ", học xong chữ viết nơi này, ta liền cùng Bảo Bảo nói chuyện phiếm. Nghĩ đến tri thức trong sách không chỗ nào không có, đương nhiên điều kiện tiên quyết là đó là một thế giới văn minh.
[ bảy tám phần mười đi. ]
"Vậy còn có hai ba phần mười là cái gì?"
[ sách sẽ không viết các thường thức. Nói cách khác, nghề huấn luyện viên bóng đá vừa nói ra ngươi liền hiểu được đi, người ở thế giới khác tới địa cầu nhìn giải thích danh từ cũng có thể hiểu được là tứ gì. Nhưng là ngươi làm cư dân bản địa biết huấn luyện viên bóng đá ở Anh có quyền lợi rất lớn, thậm chí có chút áp đảo ông chủ đội bóng. Nhưng huấn luyện viện Trung Quốc bình thường lại chỉ có tác dụng chỉ đạo kỹ thuật. Những điều này trên sách sẽ không viết. ]
Ta tò mò, "Trên địa cầu có TV và hệ thống mạng rất tiện lợi cho ngươi thu thập tin tức đi."
[ đúng vậy, kỹ thuật hacker của ta là hạng nhất của. Cho nên thế giới khoa học kỹ thuật thu thập tin tức tiện lợi hơn loại thế giới ma pháp này nhiều. Sách nơi này dùng chất liệu là da động vật, phương thức ghi lại là viết tay.Còn chưa phát minh ra giấy và kỹ thuật in ấn. Cho nên ngươi phải chuẩn bị tâm lý, chỉ sợ sách nơi này rất là quý, hơn nữa có khả năng sẽ không lưu thông trong giới người thường. Những thứ ghi lại cũng có hạn. Bất quá nói theo phương diện khác, hệ thống tri thức nơi này còn rất đơn giản, ngươi cần thu thập chỉ sợ cũng không nhiều. ]
"Ngươi có nhiều kinh nghiệm như vậy, nói xem, sau khi chúng ta rời khỏi rừng rậm, làm sao thu thập?"
[ tìm một quyển pháp điển trước. ]
"Pháp điển? Vì cái gì?"
[ pháp luật là rất trọng yếu. Pháp luật là quy tắc quan trọng của thế giới, ngươi muốn đặt chân trong này, trước hết phải hiểu quy tắc nơi này. Ngươi còn chưa tiến vào xã hội nhân loại nơi này, phương thức làm việc của ngươi vẫn là tuân theo pháp luật và quy phạm đạo đức của quốc gia ngươi ở địa cầu. Nhưng ngươi nghĩ lại, trên địa cầu lớn nhỏ nhiều quốc gia như vậy, pháp luật đều không hề giống nhau. Ví dụ như một người nước ngươi thời Tần bị đưa đến một thế giới có văn minh dân chủ cao,pháp luật quy định vứt rác giữa đường sẽ bị tống giam,dưới tình huống hoàn toàn không biết gì hắn tránh được sao? ]
Ta run run," Ví dụ này thật đáng sợ. Không biết pháp luật trên thế giới này thế nào."
[ ngươi không nên chờ mong quyền dân chủ cao. Đã có quý tộc tồn tại, khẳng định pháp luật có khuynh hướng bảo vệ quý tộc cực cao. Nói như vậy thân phận bình dân cũng rất bất lợi, tốt nhất ngươi nên lấy được thân phận quý tộc, thuận tiện cho thu thập tin tức sau này. Hiện tại xem ra ma pháp sư và đấu khí Đại Sư địa vị rất cao, ngươi có thể suy xét thử xem. ]
"Thể chất của ta thích hợp không?"
[ thể chất có thể sửa đổi. Lần này góp nhặt rất nhiều sách về ma pháp, ta đã làm thí nghiệm,cho dù ngươi muốn thể chất gì cũng đều có thể. ]
"Giải thích thêm một ít tình huống đi. Ta chỉ cần đạt tiêu chuẩn trung bình là được, quá lợi hại sẽ bị chú ý, không tiện làm việc. Quá kém lại không đủ, một ít tin tức khó có thể thu tập."
[ Được. Chúng ta rời khỏi nơi này,sau khi tiến vào xã hội nhân loại,ngươi tìm tạm một nơi ở. Chờ sau khi ngươi không có sơ hở,chúng ta liền đi thành thị phồn hoa nhất, chỗ đó thuận tiện thu thập tin tức nhất. Nếu có khả năng, tốt nhất dùng chân của ngươi đi hết chân trời góc biển của thế giới này. ]
"......"
Sau 12g, ta nằm trên mặt cỏ có bóng râm nghỉ ngơi, ánh mặt trời loang lổ chiếu vào mặt của ta,gió hiu hiu cũng thật thoải mái. Bởi vì thảo dược Klein gieo trồng nơi này đều có độc, cho nên chung quanh một con kiến, chuột, rắn gì cũng đều không có. Mấy ngày nay ta cùng Klein đã quen thuộc lẫn nhau, hắn không phải thiếu niên vô tri cái gì cũng đều không hiểu, lại đặc biệt thích nói chuyện. Ta đoán có thể là do bình thường không có người cùng hắn nói chuyện, cho nên hắn gặp người liền nói không ngừng.Nhưng ta không hiểu được vì sao hắn lại như vậy đối với người xa lạ như ta.
Đang phát ngốc ra, Klein đã tới nằm bên cạnh ta, "Carl, tại sao ngươi nằm ở đây? Rất thoải mái sao?"
"Ừ. Ánh nắng thật ấm áp, gió cũng thoải mái", ta miễn cưỡng đáp.
"Không rõ. Ánh nắng và gió nơi nào cũng có."
"Nếu ngươi bận rộn làm việc một ngày, thân thể mỏi mệt, đầu óc cũng mệt chết đi. Lúc này nằm ở nơi này, liền có thể lập tức trầm tĩnh lại, thân thể cũng sẽ thoải mái."
"Ta không cảm thấy mệt."
Ta nở nụ cười, mỗi ngày ta vào rừng thu thập động thực vật,săn thú, trở về nấu cơm cho tên nhóc này. Bảo Bảo cảm thấy hứng thú với ma trận do thầy trò bọn họ thiết lập, còn có ứng dụng ma tinh gì đó có. Mấy ngày nay cơ bản đều đem thời gian hao tổn tại phương diện này .
Khi rãnh rỗi còn bị tên nhóc này lôi kéo nói chuyện hồi lâu,tuy rằng thường xuyên chỉ là ta mỉm cười lắng nghe.
Thấy ta không nói chuyện, hắn lại hỏi: "Ta hỏi ngươi chuyện bên ngoài, sao ngươi cái gì cũng không biết? Ta chỉ cùng lão sư đi ra ngoài vài lần, còn biết được nhiều hơn ngươi."
"Ta mới từ trong nhà ra ngoài du hành, liền lạc đường trong sừng này. Còn chưa có đi qua bất cứ địa phương nào khác đâu."
"Thì ra là vậy. Vì sao ngươi muốn ra ngoài du hành?"
"Vì tăng trưởng kiến thức."
"Ngươi luôn luôn xem sách ma pháp, muốn học ma pháp sao? "
"Ừ, ta chưa làm qua thí nghiệm ma pháp, nếu có thể học đương nhiên tốt nhất."
"Lão sư có một quả cầu thuỷ tinh dùng để thí nghiệm, ngươi muốn thử không?"
"Không gấp. Ngươi nói một chút điểm mạnh yếu của sáu hệ ma pháp cho ta nghe được không?"
"Không quan trọng mạnh yếu.Chỉ nói bốn nguyên tố ma pháp hệ,trong không gian thổ hệ nguyên tố có nhiều thủy hệ, thủy hệ nhiều phong hệ, phong hệ lại nhiều hỏa hệ. Nhưng tự thân ma pháp sư khi minh tưởng có thể thu thập bao nhiêu nguyên tố ma pháp lại có liên quan đến tư chất. Bốn hệ ma pháp này mỗi hệ mỗi vẻ. Hai hệ quang ám lại bất đồng, đặc thù của quang hệ là tinh lọc thuần túy, đặc thù ám hệ là bao gồm thôn phệ. Cũng có thể nói, quang hệ và ám hệ phân biệt là lực lượng sinh mệnh và tử vong. Lấy lực sát thương của ma pháp mà nói, tự nhiên là ám hệ mạnh nhất, ám hệ có thể bao gồm bốn nguyên tố ma pháp hệ biệt, hình thành ma pháp hỗn hợp. Nhưng quang hệ lại là thuần túy, không thể hỗn hợp các nguyên tố ma pháp khác, chủ yếu là dùng cho trị liệu hoặc là phụ trợ sinh trưởng."
"Ma pháp sư học tập ở đâu? Đều giống ngươi như học cùng lão sư sao?"
"Có vài người là học trong tháp pháp sư, giống ta học tập cùng lão sư. Nhưng đại bộ phận là học trong trường học ma pháp, sau khi thành niên mỗi người đều có thể đi thí nghiệm có thiên phú ma pháp hay không, nếu có thì có thể tiến vào trường học ma pháp học tập."
"Tại sao sau khi trưởng thành mới làm thí nghiệm?"
"Thứ nhất là vì trước khi trưởng thành có khả năng xuất hiện thiên phú ma pháp bất kì lúc nào,, nhưng người sau khi thành niên mà không có thiên phú ma pháp thì cơ bản xác định không có thiên phú ma pháp. Thứ hai khi còn nhỏ mà bắt đầu tu hành ma pháp dễ dàng xuất hiện vấn đề, không có chuyên gia chỉ đạo rất dễ tàn tật hoặc là mất mạng. Mà lão sư ở trường học ma pháp hữu hạn, không có khả năng tiến hành chỉ đạo riêng đối với từng đứa trẻ."
[ phải thí nghiệm sao? Khởi điểm này có lý, Klein sẽ giúp người hiểu thêm các loại thường thức, nếu cần, ta sẽ cho ngươi thuốc thay đổi thể chất, ngươi có thể tùy ý lựa chọn một loại ma pháp hệ. ]
"Không cần. Ta còn chưa quyết định phải học tập ma pháp hay không. Hơn nữa hắn là ám hệ, hệ này hi hữu như vậy,ta khẳng định sẽ không lựa chọn."
[ cũng đúng. ]
"Vì sao ma pháp thoạt nhìn thân thể nhìn nhu nhược?", ta lại hỏi Klein.
"Câu thông nguyên tố ma pháp là thiên phú của ma pháp sư,nhưng các nguyên tố ma pháp đó cũng sẽ đánh vỡ cân bằng thân thể."
"Như vậy tuổi thọ của ma pháp sư......"
"Hơn một ngàn năm nghiên cứu đã giúp ma pháp sư vừa lợi dụng ma pháp vừa tận lực không thương tổn thân thể của chính mình. Nhưng vẫn không có khả năng có được thân thể cường kiện giống võ giả. Nói tóm lại tuổi thọ của ma pháp sư vẫn cao hơn người bình thường rất nhiều.Nhưng này chỉ đúng với ngũ hệ kia. Ma pháp sư ám hệ quá ít, nghiên cứu không đủ đầy đủ, mà nguyên tố ma pháp ám hệ ăn mò thân thể rất mạnh. Cho nên tuổi thọ của ma pháp sư ám hệ thường không lâu, thậm chí còn ít ngắn hơn so với người bình thường."
"Sư phụ của ngươi không phải là Đại Sư sao? Hắn cũng không có biện pháp?"
Hắn lắc đầu,"Khôn phải dễ dàng như vậy. Hơn nữa sư phụ của ta si mê dụng độc, việc này đối với thân thể tổn hại càng lớn."
Ta im lặng không nói gì, theo đuổi sức mạnh mà buông tay trường thọ, cân nhắc trong đó chỉ có đương sự mới có tư cách bình phán.
"Như vậy ngươi muốn thí nghiệm một lần không?"
"Không được, ta còn muốn biết thêm một ít thường thức bên ngoài, chuẩn bị tiếp tục du hành."
"Nga", hắn giống như có chút thất vọng.
"Vì sao muốn dạy ta học ma pháp?"
"Ta rất ít khi rời khỏi nơi này,nếu ngươi cũng là ma pháp sư, ta nghĩ tương lai chúng ta hẳn là còn có cơ hội gặp mặt. Dù sao cũng là người trong cùng lĩnh vực."
"Có phương thức gì để giữ thông tin liên lạc không?"
"Ngô, có một loại ma pháp Thủy Tinh, là chế phẩm bằng luyện kim, hai người dùng hai khối tương ứng là có thể thông tin. Nhưng là ta nơi này chỉ có một khối để liên lạc với lão sư."
Ta cũng có chút khó xử. Ngay cả ta cũng không biết bản thân sẽ đi nơi nào, nhưng nếu mất liên hệ thì thật có chút luyến tiếc. Bảo Bảo có thể lấy công cụ liên lạc ra, nhưng như vậy với ta mà nói không an toàn.
"Cho ta xem khối ma pháp Thủy Tinh, ta nghiên cứu một chút.Dùng mấy tháng này, thử xem có thể làm ra một cặp hay không."
Hắn mở to hai mắt nhìn ta, lắc đầu,"Không có khả năng. Cái đó rất khó. Nghe nói chỉ có luyện kim sư trên trung cấp mới làm ra được. Ngươi biết thuật luyện kim sao?"
"Không hiểu, bất quá ta nghĩ thử xem xem", dù sao cũng muốn thu thập tin tức, một khối Thủy Tinh liên lạc tự nhiên có giá trị nghiên cứu.
"Trư ớc khi sư phụ của ngươi trở về, ta lại không có gì làm,dù sao cũng nhàn rỗi. Bất quá thư phòng kia đều liên quan đến ám hệ ma pháp, ngươi có sách liên quan đến thuật luyện kim không ? Có tài liệu chế tạo Thủy Tinh liên lạc không?"
"Ngươi thật muốn thử?"
Ta gật gật đầu, việc nghiên cứu tự nhiên là giao cho Bảo Bảo, ta nghĩ nó có thể phân tích được rất nhanh.
"Ngươi điên rồi. Cả ma pháp và luyện kim thuật cũng chưa học qua, đã muốn làm ma pháp Thủy Tinh."
"Ta rất thông minh, đừng xem thường ta nha", ta cười ha hả."
"Không tệ, ngươi thật sự có ý tứ, so với người bên ngoài thú vị hơn nhiều. Tài liệu ma pháp ta có rất nhiều, bình thường cũng nghiên cứu một ít ma pháp trận.Bất quá luyện kim thuật sao......",hắn có chút do dự.
Ta lẳng lặng chờ hắn mở miệng.
"Thư phòng ta dẫn ngươi đi xem đều là sách lão sư muốn ta xem.Lão sư có một gian thư phòng riêng, sách bên trong ta cũng không có xem qua......"
"Không tiện thì thôi vậy ", ta cũng không muốn tùy tiện làm hắn gặp phiền toái vì ta.
"Ta dẫn ngươi đi xem, bất quá phải cẩn thận, không thể để sư phụ của ta phát hiện ", hắn quyết định.
Trong thư phòng riêng của lão sư hắn bố trí rất nhiều ma pháp cấm chế, bất quá đều bị hắn nhất nhất hóa giải. Bảo Bảo rất vừa lòng, nhờ vậy nó thu thập được rất nhiều tin tức về ma pháp trận và ma pháp cấm chế.
Sách bên trong rất nhiều, hơn nữa còn về các hệ ma pháp khác, còn có thuật luyện kim, đều bao quát. Lão sư của Klein cất chứa thật nhiều. Trong quá trình ta tìm sách luyện kim, đương nhiên cũng thuận tiện đem này đó sao chép luôn.
Thuật luyện kim chỉ có mấy bản bút kí viết tay kinh nghiệm, chúng ta đem mấy bản bút ký này ra ngoài, Klein phục hồi cấm chế lại như cũ.
Mỗi ngày hắn đều phải tốn nhiều thời gian vào minh tưởng, luyện tập ma pháp. Còn muốn làm quyển trục ma pháp, cùng với nghiên cứu một ít ma pháp. Cho nên hắn tìm cho ta một đống tài liệu, cho một mình ta chậm rãi nghiên cứu.
Ta đem việc nghiên cứu ném cho Bảo Bảo, bản thân bắt đầu đọc các loại sách do Bảo Bảo lên kế hoạch ta cần đọc. Giúp ta học được ngụy trang thành một người bản địa.
Theo Bảo Bảo nghiên cứu thì Thủy Tinh liên lạc làm cũng không khó, nhưng chúng ta vẫn kéo dài đến khi sắp rời đi mới làm tốt, còn cố ý lưu lại chút sản phẩm thất bại.
Hơn nữa Thủy Tinh liên lạc cũng hơi thô sơ. Cũng chỉ có thể dùng chữ viết truyền tin, mà không thể hiện ra bộ dạng song phương và tức khắc đối thoại.
Tương đương với máy nhắn tin không bằng điện thoại video.
Trong đó có chút ma pháp ta làm không được, bởi vì ta không có ma lực, là Klein hỗ trợ làm.
"Carl, ngươi thật sự là thiên tài."
"Kỳ thật làm cũng không tốt. Thuỷ Tinh liên lạc của ngươi có thể sử dụng hơn một ngàn lần,ta làm thì dùng tới một trăm lần là phải đổi ma tinh bên trong ", do Bảo Bảo đem tài liệu cung ứng năng lượng đổi thành ma tinh thường dùng trong ma pháp trận, đương nhiên là vì nó muốn nuốt riêng tài liệu Thủy Tinh cao cấp Klein cho chúng ta.
Bởi vì nghe nói tài liệu đó rất quý hiếm nên đều bị Bảo Bảo góp nhặt. Ma tinh ngược lại là có rất nhiều, động vật lớn nhỏ trong rừng đều có ma tinh, ta săn thú góp nhặt được không ít.
"Đã rất tuyệt rồi, Carl, tương lai ngươi muốn làm luyện kim Đại Sư sao?"
"Không muốn. Ta theo đuổi tri thức không đặt ra giới hạn, chỉ cần ta cảm thấy hứng thú, đều sẽ nghiên cứu."
"Ngươi nhất định có thể trở thành một học giả rất lợi hại."
"Vậy ta sẽ cố gắng. Được rồi,ta nên cáo từ, ở trong mấy tháng,ta cảm giác thật khoái trá. Về sau bảo trì liên hệ đi, hy vọng còn có thể thường xuyên gặp mặt."
"Được rồi", Carl có chút tiếc nuối nói.
"Đúng rồi, ta làm ma pháp liên lạc tốt nhất đừng cho người khác nhìn thấy,bị thấy cũng đừng nói là ta làm."
"Vì sao?"
"Ta không muốn bị người chú ý,cũng không muốn vì một Thủy Tinh ma pháp mà bị quấy rầy. Phí tổn không cao, so với loại bán trong xã hội cái loại này tiện nghi nhiều lắm, nếu người khác tới cầu ta làm, ngươi nói ta có làm hay không? Như vậy ta sẽ mệt chết, lại ảnh hưởng du hành của ta."
"Có đạo lý, ta sẽ nhớ kỹ."
Sau đó phất phất tay, chúng ta liền cáo biệt. Dọc theo phương hướng hắn chỉ điểm,ta bước trên lữ trình.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro