Chương 4
Có lẽ lão sư của Klein thường xuyên đến Vương Thành, mỗi hai ba tháng hắn đến thăm ta một lần, nghỉ ngơi vài ngày tới nửa tháng. Mới đầu ta đem hắn ngày tới thăm ta trở thành ngày nghỉ, sau này có công tác tại thư viện,liền dẫn hắn cùng đi thư viện đọc sách.
Đồn đãi không nghiêm trọng như lúc trước, chỉ là khi hắn đi vào trường học, các ma pháp sư luôn thật cẩn thận không tới gần chúng ta.
Hắn vẫn không thích tiếp xúc với người khác theo thói quen, lại thủy chung rất thân cận ta.
Sau hai năm ở trường học,những thứ ta muốn học đều đã tinh thông, muốn nghiên cứu thấu triệt gì đó cũng đã chính thức khởi bước, ta cảm thấy mình không cần dùng thời gian dài ngâm mình trong phòng đọc sách, hoặc là luyện tập ma pháp. Trụ cột đã thực vững chắc.
Bởi vậy tính toán đi ra ngoài du hành, vừa du hành vừa tiếp tục nghiên cứu. Rất nhiều tài liệu phải ra ra thế giới bên ngoài mới tìm được, hơn nữa du hành có thể tiếp tục mở rộng tri thức, thu thập tin tức.
Hằng năm trường học đều sẽ cấp cho học sinh cơ hội thí luyện,ma pháp sư các hệ thêm đấu sĩ, cùng nhau phối hợp mạo hiểm,làm cho bọn họ lý giải các chức nghiệp, để tương lai hợp tác cùng người khác tốt hơn. Hai năm trước ta cự tuyệt lời mời trường học đưa ra, nhưng ta nghĩ năm nay có thể đi nhìn xem.
Cũng tưởng thừa dịp cơ hội này,càng trực tiếp hiểu rõ mấy hệ ma pháp khác.
Muốn có nhiều quyền chủ động khi chọn lựa đội ngũ mạo hiểm và địa điểm mạo hiểm, ta liền đi khảo tư cách ma pháp sư cao cấp. Khi trở lại trường học được người khác chúc mừng, có vị lão sư thông tri ta được hiệu trưởng mời ta đi một chuyến.
Còn chưa đi đến cửa phòng hiệu trưởng, liền nghe bên trong có người nói nhao nhao ồn ào, là ai làm càn như vậy, dám ở trước mặt một vị Đại Sư không lễ phép như vậy?
Ta dừng chân, nghe được phân nửa, thì ra là bất mãn hiệu trưởng đem ta an bài đến đội ngũ bọn họ. Bất quá ta mới nhận lời mời mà hiệu trưởng đã quyết định đem ta an bài ở nơi nào sao?
Làm như không có việc gì tiếp tục đi đến, gõ cửa. Khắc khẩu bên trong đình chỉ, sau đó hiệu trưởng mời ta vào. Hắn vốn cau nét mặt già nua, khi nhìn đến huy chương ma pháp sư cao cấp trước ngực ta, lập tức buông lỏng ra.
Cười ha hả nói với mấy người kia: "Carl cũng là ma pháp sư cao cấp, như vậy các ngươi không còn ý kiến nữa chứ?"
Ta thuận thế quét mắt nhìn năm người kia, thủy hệ Hurley, phong hệ Lea, thổ hệ Lugo, hỏa hệ Natasha, là ma pháp sư cao cấp trường học bồi dưỡng vài năm nay, thiên tài các hệ, đối tượng bồi dưỡng trọng điểm,đều đi theo các đạo sư là Đại Sư các hệ. Còn có đấu sĩ hoàng kim Paul, cũng là thiên chi kiêu tử của đấu khí viện, thân phận người thừa kế công tước tôn quý.
Vừa rồi là Lugo và Natasha phản đối ta gia nhập, cho rằng ta là ma pháp sư trung cấp không thích hợp đội ngũ bọn họ.
Kỳ thật ta cũng thấy lạ, tại sao hiệu trưởng đem ta điều đến đội ngũ bọn họ, nhân viên trường học dù bận rộn, cũng không đến mức không có quang hệ ma pháp sư cao cấp phân phối cho mấy tên thiên tài này.
Làm bộ như không rõ bọn họ thảo luận cái gì, hành lễ pháp sư, thản nhiên mở miệng hỏi: "Hiệu trưởng, xin hỏi ngài tìm ta đến có chuyện gì sao?"
"Đúng vậy, Carl, ta thật cao hứng khi ngươi tiếp nhận lời mời thí luyện năm nay, mà không phải vùi đầu trong thư viện. Người trẻ tuổi vẫn nên đi lại nhiều mới tốt."
Ta khẽ cười nói, "Đó là công tác của ta", cũng là ngươi an bài cho taa.
Hắn ha ha cười, "Vài vị này chính là thành viên tiểu đội ngươi sắp sửa gia nhập, các ngươi cũng nhận thức nhau chứ?"
"Đúng vậy", ta liếc nhìn bọn họ,hướng hiệu trưởng gật đầu.Mấy nhân vật phong vân này cực ít xuất hiện tại thư viện, bản thân bọn họ đã là ma pháp sư cao cấp, đạo sư lại là Đại Sư, ta nghĩ tài nguyên sách của mỗi người hẳn là rất phong phú.
Mấy người bọn họ nhìn nhau vài lần, không tiếp tục phản đối,Paul hướng ta mỉm cười nói: "Xin chào, Carl, chúng ta rất hoan nghênh ngươi gia nhập."
"Ta thật vinh hạnh."
Lão hiệu trưởng ho khan một tiếng nói: "Địa điểm thí luyện lần này của các ngươi là di tích Malar được phát hiện cách đây không lâu, nằm ở sa mạc Tây Bắc, có rất nhiều ma pháp sư thấy hấp dẫn mà tự tiến đến, nhưng không ai sống trở về. Đều là một ít ma pháp sư sơ cấp và trung cấp. Bởi vậy lần này trường học phái các ngươi đi khảo sát, chỉ cần biết được bất cứ tin tức gì bên trong, hoặc là điều tra ra nguyên nhân tử vong của những ma pháp sư, liền tính là nhiệm vụ hoàn thành. Bởi vì nhiệm vụ rất nguy hiểm, bởi vậy trường học cung cấp cho các ngươi mỗi người một quyển trục trận pháp, khi sinh mệnh gặp nguy hiểm, nó có thể đem các ngươi mang về trường học. Đương nhiên, ta hy vọng các ngươi không cần dùng tới nó."
Khoảng thời gian ngắn trước đây cái di tích Malar kia rất là ồn ào huyên náo. Bất quá ma pháp sư sáng suốt cũng sẽ không tùy tiện đi trước, mà là chờ người khác đi khảo sát, lấy tin tình báo.
Cho dù những người đi trước chiếm được này nọ, sau cũng có hể cướp đoạt. Quả nhiên một đám pháo hôi đi trước đều xảy ra chuyện.
Địa điểm này ta thật vừa lòng, nếu không có người biết bên trong có cái gì, như vậy cho dù ta ở nơi đó thu thập cái gì, cũng sẽ không có người biết.
Lại nói không biết gì đó có lực hấp dẫn hơn so với địa phương đánh ma thú cố định. Ta giương mắt thấy tronh mắt mấy người bọn họ cũng chợt lóe kinh hỉ.
"Các ngươi đi chuẩn bị đi, ngày mai xuất phát, Carl lưu lại một chút", hiệu trưởng cười ha hả nói.
Đợi bọn hắn đều rời khỏi phòng,hiệu trưởng hỏi: "Carl, ngươi có biết vì sao ta chọn ngươi gia nhập đội ngũ bọn họ khi ngươi vẫn còn là ma pháp sư trung cấp không?"
Ta lắc đầu.
"Trình độ ma lực của ngươi tuy rằng chỉ là trung cấp, nhưng trên thực tế ngươi đối với vận dụng ma pháp đã không kém gì Đại Sư thanh danh đã lâu. Những hài tử đó còn rất trẻ, đều cảm thấy chỉ có thể sử dụng được ma pháp cao cấp hoặc là cấm chú mới là cường đại. Ngày xưa ta cũng từng chỉ bảo bọn họ, ở trong chiến đấu phải lựa chọn ma pháp thoả đáng, tận lực tiết kiệm ma lực của bản thân, bọn họ tuy rằng nghe xong, cũng không từng chân chính lĩnh hội. Lần này ta chọn ngươi đi cùng bọn họ, chính là hy vọng bọn họ có thể học tập kinh nghiệm từ ngươi. Những lần thí luyện trước bọn họ đều chưa từng gặp được cường địch chân chính, nhưng lần này bất đồng, thí luyện lần này có nguy hiểm rất lớn. Ta nghĩ bọn họ rất nhanh có thể hiểu được khi gặp nguy hiểm, ma lực trong cơ thể lại không cách nào đuổi kịp vấn đề số lượng thi pháp. Cũng liền có thể từ đó nhận được giáo huấn.
Ta hy vọng ngươi làm tiền bối có thể tận lực bảo hộ bọn họ, đương nhiên an toàn của chính ngươi cũng rất quan trọng. Các ngươi đều là ma pháp sư trẻ tuổi, nhân tài hiếm có."
"Hiệu trưởng quá khen, ta sẽ làm hết sức."
"Tốt, vậy ngươi chuẩn bị đi, sáng mai xuất phát."
"Vậy ta đây cáo từ ", ta hướng hắn hành lễ, xoay người rời đi.
Kỳ thật không có gì cần chuẩn bị, nội y là Bảo Bảo cung cấp, ti giáp có phòng hộ thương tổn bởi đao kiếm và thương tổn bởi hỏa diễm, bên ngoài là áo bào pháp sư không dễ mài mòn. Cung tiễn, và các loại huyết thanh có thể sử dụng, thuốc giải độc, bình nước vô hạn, một ba lô đơn giản, bên trong mang theo lượng lương khô cho vài ngày. Ta sẽ không thiếu thức ăn, nhưng vẫn phải che mắt người ngoài.
Sáu người chúng ta chạm trán tại cửa trường học, sau đó cùng đi hiệp hội ma pháp sư.
"Ngươi mang cung tiễn làm gì? Không tin chúng ta có thể bảo hộ ngươi sao?", Natasha cau mày nói với ta.
"Không, ta chỉ là hy vọng không cần liên lụy quá mức đến các ngươi."
"Hừ", nàng hừ lạnh một tiếng,không nói cái gì nữa.
Hurley cũng mở miệng nói: "Carl,ngươi không có pháp trượng sao? Có thể thỉnh trường học cung cấp cho ngươi một cái ", nàng có chút lo lắng nói.
"Không quan hệ, ta chưa bao giờ dùng pháp trượng",kỳ thật khi làm mục sư, là có pháp trượng giáo đường cung cấp. Nhưng ta vẫn đều đem từng cái ma pháp luyện tập đến không cần pháp trượng và ngâm xướng mới thôi. Trong chiến đấu chân chính, thời gian pháp trượng và ngâm xướng vướng víu đều sẽ là trí mạng, với ta mà nói.
Bọn họ đều trang bị kim quang lòe lòe, cũng đúng,sắp đi địa phương nguy hiểm như vậy, nhất định gia đình bọn họ và lão sư sẽ cung cấp trang bị rất tốt. Ta đứng bên cạnh bọn họ liền có vẻ có chút keo kiệt.
Hurley gật gật đầu, không có nói cái gì nữa.
Đoàn người đi bộ đến hiệp hội ma pháp sư. Năm người này,nam anh tuấn, nữ mỹ mạo, lại có năng lực ma pháp siêu cường,chân chính là thiên chi kiêu tử. Đi ở trên đường, cực kỳ hấp dẫn ánh mắt.
Ma pháp hệ có chút quan hệ tới tính cách, hoặc là nói nguyên tố ma pháp ảnh hưởng tính cách ma pháp sư. Giống như nhóm máu và tính cách có quan hệ với nhau, tuy rằng không có kết luận khoa học, nhưng quả thật là tồn tại.
Thủy hệ Hurley tính cách ôn hòa,phong hệ Lea ưu nhã, thổ hệ Lugo trầm ổn bướng bỉnh, hỏa hệ Natasha tính cách nóng nảy.Này đó không quan hệ tới phẩm hạnh của bọn họ, chỉ là tính cách chiết xạ ra cùng lúc.
Về phần đấu sĩ hoàng kim Paul lại là kỵ sĩ nho nhã lễ độ.
Trên thực tế năm người này khi đối mặt người bình thường đều phi thường kiêu ngạo. Chỉ là tại đoàn thể này, chung quanh đều là người cùng tiêu chuẩn, mới không thể hiện rõ ràng như vậy mà thôi.
Từ khi di tích này bị phát hiện, hiệp hội ma pháp sư liền lập một truyền tống trận tại phụ cận, tiện lợi cho các ma pháp sư tới đó. Chỉ cần giao nộp kim tệ là có thể sử dụng. Cho nên chúng ta rất nhanh thấy được di tích.
Thổ hệ Lugo dùng khiên đất đi trước mở đường, Hurley và Natasha đi hai bên trái phải,ta và Lea ở bên trong, Lea cấp cho mọi người phong hệ khinh thân ma pháp, Paul giơ kiếm hộ vệ phía sau. Rất nhanh lập đội hình rất tốt.
Cửa thứ nhất nói khó cũng không khó, đá tảng mang lửa thiêu đốt như lưu tinh vũ không ngừng theo bốn phương tám hướng tập kích lại đây, mặt đất xung quanh cũng đều là lửa.
Thổ hệ ngăn cản,thủy hệ dập tắt lửa, phong hệ đem lửa chung quanh thổi sang hướng khác,ta tùy trị liệu cho người bị lửa làm phỏng.
Qua một cửa này mọi người đều an toàn, chúng ta tới một địa phương tạm thời an toàn. Trên đường nhìn thấy không ít thi thể bị thiêu đốt và tro tàn, hẳn là đám pháo hôi hy sinh.
"Hừ, cửa đơn giản như vậy cũng qua không được, những người đó thật vô dụng", Natasha hừ lạnh nói.
"Đừng nói như vậy, Nana, nếu là một người tiến đến, đối với quang hệ và phong hệ phòng ngự yếu kém mà nói, một cửa này cũng không dễ chịu.
Cho dù là ngươi hỏa hệ ma pháp sư, không sợ lửa, bị đá tảng đánh trúng cũng sẽ bị thương ", Hurley mở miệng khuyên nhủ.
Natasha nghĩ nghĩ, không nói nữa.
Paul mỉm cười nói, "Hurley nói rất đúng. Bất quá ta càng cảm thấy hứng thú là, Carl, ta chú ý tới ngươi vừa rồi trị liệu cho chúng ta giống như không có ngâm xướng. Nói như vậy ngươi đã nắm giữ mặc phát ma pháp?"(im lặng thi triển ma pháp)
Những người khác nghe xong ngạc nhiên nhìn ta.
"Đúng vậy. Trình độ ma lực của ta tương đối không đủ, cho nên ta chủ yếu đem tinh lực dùng tại ma pháp càng giản tiện."
" xác thực rất tinh tế", Paul nhìn vết sẹo trên xem cánh tay mình, "Vừa vặn chữa khỏi miệng vết thương, lại không lãng phí ma lực trừ đi vết sẹo, ngươi rất lợi hại, Carl."
Ta mỉm cười, "Hy vọng các ngươi sẽ không để ý. Chờ khi chúng ta về trường học, các quang hệ ma pháp sư có thể trừ bỏ vết sẹo. Nhưng ở trong này, ta còn phải dự trữ ma lực lưu đến nơi cần dùng. Dù sao không biết phía trước còn phải đối mặt cái gì."
Hurley gật gật đầu, "Carl làm đúng."
Paul cũng cười nói: "Bởi vì ngươi mới tấn chức ma pháp sư cao cấp, lúc trước chúng ta còn có chút lo lắng thực lực của ngươi. Hiện tại xem ra là hoàn toàn không cần thiết. Như vậy ta chính thức thừa nhận ngươi có tư cách gia nhập chúng ta."
"Ta cũng vậy."
"Chúng ta cũng vậy "...... bốn người khác cũng tỏ thái độ.
"Ta rất vinh hạnh", ta mỉm cười nói, cảm giác như là một quân đội riêng của Paul, hắn thực biết mượn sức nhân tâm. Tuy rằng là đấu sĩ, lại như là lãnh đạo của những ma pháp sư này.
Nghỉ ngơi một lát, tiếp tục xuất phát.
Ở đây góp nhặt thổ nhưỡng, nham thạch trên vách đá, đá tảng có thể thiêu đốt.
Giai đoạn thứ hai cũng rất đơn giản, toàn bộ không gian đều là nước, chúng ta cần phải lặn xuống nước. Lea làm bọt khí chú cho mỗi người, quanh thân mỗi người đều có một tầng không khí,để người không đến mức hít thở không thông.
Đáng tiếc đáy nước còn có thủy thảo dày đặc, tự động quấn quanh sinh vật đi ngang kéo vào đáy nước. Đấu sĩ tất nhiên không sợ nó, thủy hệ, phong hệ, thổ hệ đều có ma pháp chặt đứt loại thực vật này, hỏa hệ có thể thiêu cháy nó, nhưng trong nước lại biến thành gian nan. Laser ma pháp của ta tuy chưa nghiên cứu hoàn thành, nhưng vẫn có thể cắt này nọ, chỉ là không muốn bại lộ thực lực trước mặt người khác, nên chỉ lấy một chủy thủ ra cắt đứt chúng nó. Thuận tiện thu thập nước và thực vật ở đây.
Bởi vì thân thể ta không gầy yếu như ma pháp sư, cho nên cũng không có vẻ chật vật. Bốn người khác cũng như thế. Chỉ có Natasha bị thực vật cắt trúng.
"Thủy thảo có độc", ta xem qua miệng vết thương rồi nói, bốn người khác vội vàng lại kiểm tra miệng vết thương của Natasha, miệng vết thương hiện ra một màu xanh lục hoàn toàn không bình thường.
"Biết là độc gì không?", Paul coi qua đi hỏi ta.
"Không biết", được Bảo Bảo nhắc nhở lại nói, trong quyển "《 thực vật biến mất trong lịch sử trung cổ 》 có miêu tả một loại cỏ có chút giống chúng nó. Gọi là thực nhân thảo, trên thực tế không chỉ là nhân loại, chúng nó ăn bất cứ động vật nào đi ngang. Mũi nhọn của chúng chứa một loại độc tố khiến thân thể người và động vật tê liệt,đình chỉ hô hấp."
"Xác định không?"
Ta lắc đầu, "Chỉ là suy đoán."
"Nana, ngươi khó chịu không? Cảm giác thân thể tê liệt không?", Hurley vội vàng hỏi.
Sắc mặt Natasha khó coi gật gật đầu.
"Làm sao giờ? Dùng quyển trục ma pháp về trường học sao?", Hurley lại hỏi.
Vẻ mặt Natasha do dự giãy dụa.
Ta lục tìm trong ba lô, cầm ra một lọ thuốc giải độc, "Thuốc giải trăm loại độc, không biết có hữu dụng đối với loại độc này hay không, thử một chút không?"
Paul mở miệng nói: "Thử xem đi, cho dù về trường học, nhất thời cũng không nói rõ đây là độc gì, cũng chỉ có thể sử dụng thuốc giải các loại độc phổ thông. Ngược lại lãng phí thời gian, Nana không chịu đựng lâu được."
Natasha gật gật đầu, ngửa đầu uống viên thuốc giải độc.
"Hurley, dùng ma pháp làm sạch độc tố ở miệng vết thương, ta sẽ trị liệu cho nàng."
"Được ", Hurley vội vàng dùng nước Thanh Tuyền tẩy miệng vết thương, cho đến khi bên trong chảy ra máu đỏ bình thường, sau đó ta tăng thêm ma pháp trị liệu.
Sắc mặt Natasha dần dần ổn định,hô hấp bằng phẳng, miễn cưỡng cười với ta, "Cám ơn, Carl."
Đây là lần đầu tiên nàng không hung dữ với ta, ta khẽ cười nói,"Không cần cảm tạ, hiện tại chúng ta là đồng bạn."
Paul vỗ vỗ vai của ta, "May mắn có ngươi, Carl, lúc trước đều là mang thuốc giải độc do lão sư chuẩn bị cho chúng ta, đây là lần đầu tiên chúng ta tự thí luyện,thế nhưng hoàn toàn sơ sót. Vậy mà ta còn cảm giác chính mình chuẩn bị đầy đủ chứ."
"Không có gì, các ngươi phụ trách chiến đấu, ta phụ trách trị liệu, đây là ta phải làm."
"Những quang hệ ma pháp sư chúng ta hợp tác lúc trước không chuẩn bị những thứ này", hắn nở nụ cười, "Tố chất thân thể của ngươi rất tốt, vừa rồi động tác dùng chủy thủ thuần thục hoàn toàn không giống ma pháp sư."
"Ừ, trước khi học ma pháp ta là thợ săn. Cung tiễn là điểm mạnh của ta, có đôi khi cũng cần dùng chủy thủ cận chiến với dã thú."
"Nếu ngươi không phải ma pháp sư, ta nhất định đề cử ngươi vào đấu khí học viện."
Bọn họ đều nở nụ cười.
"Trước tiên chúng ta ở nơi này nghỉ ngơi một lát, Nana, cảm giác thân thể thế nào?"
"Nghỉ ngơi một lát là không thành vấn đề."
"Không cần miễn cưỡng, có đôi khi buông tay mới là sáng suốt. Miễn cưỡng đối với chính ngươi, đối đoàn thể đều không có ưu việt", Paul nhẹ nhàng nói.
"Không miễn cưỡng. Yên tâm,nếu ta cảm thấy mình sẽ liên lụy mọi người, ta sẽ rời đi."
"Được."
Ta hồi tưởng quá trình chiến đấu vừa rồi, tuy rằng bọn họ đều không dùng ma pháp cao cấp, nhưng tốc độ thi pháp chặt chẽ,đều là cực xuất sắc. Hơn nữa mỗi người đều gặp biến không sợ hãi, đúng là một đám hạt giống tốt.
Không có nhìn thấy thi thể những ma pháp sư khác, nghĩ đến cho dù có người chết ở chỗ này,cũng thực vật kia tiêu hóa hết.
Di tích Malar có lịch sử dài lâu,mấy cọng cỏ đó không biết sao mà sống nhiều năm như vậy. Vừa rồi nước là nước chảy lưu động, có lẽ cũng có cá tiến vào nơi này.
Tu chỉnh xong, chúng ta tiếp tục đi tới. Thông qua một thông đạo đạo nhỏ hẹp, tới một không gian mười thước vuông, lại không có đường. Chỉ có bảy cửa đá.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết nên lựa chọn cửa nào tiến vào.
"Cho dù như thế nào, chúng ta không thể tách ra, như vậy càng nguy hiểm. Rút thăm đi,chọn một cửa cùng nhau đi vào", Paul mở miệng nói.
Bọn họ gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
Cửa đá bóng loáng thật sự không có gợi ý gì sao? Ta có chút nghi hoặc sờ soạng trên dưới, phủi tầng bụi trước cửa, mới nhìn thấy một hàng chữ thật nhỏ không dễ phát hiện.
"Đợi đã, chỗ này có chữ. Là ma văn cổ đại, giới hạn thủy hệ, một người tiến vào."
Lea cũng lại gần, nhìn kỹ, "Thật là cổ đại ma văn. Bất quá chỉ có thủy hệ có thể đi vào sao?"
"Các ngươi nhìn xem các cửa khác có chữ hay không ", Paul mở miệng nói.
Vì thế phát hiện mỗi cửa đều có chữ, bao gồm cả ám hệ trong sáu hệ ma pháp, cùng với đấu sĩ.
"Vậy không có lựa chọn khác, chúng ta thảo luận đi, đi vào khẳng định có nguy hiểm không thể biết trước, nhiệm vụ của chúng ta cũng đã hoàn thành. Hiện tại cùng nhau về trường học, hay là phân biệt tiến vào những cửa đó?", ánh mắt Paul lướt qua mỗi người.
Bao gồm cả ta, không có ai muốn lùi bước, dù sao có nguy hiểm nghĩa là có bảo tàng và cơ duyên, ai cũng muốn mạnh hơn.
"Được rồi, nếu mọi người nhất trí, chúng ta tiếp tục đi tới. Bất quá ta hy vọng mọi người lấy sinh mệnh làm trọng, thời điểm không thể tiếp tục, liền dùng quyển trục trở lại trường học."
Vì thế mỗi người đều đứng trước cửa thuộc về mình, sau khi cổ vũ cáo biệt, tiến vào cửa đá. Nhưng không ai tiến vào được,mọi người đều lưu tại tại chỗ,bỗng bật cười.
"Trên cửa hạn chế chức nghiệp,hay là phải dùng kỹ năng chức nghiệp mới mở cửa được?", Paul trầm ngâm nói, sau đó ra quyền mang theo hoàng kim đấu khí có thể thấy được đánh về phía cửa đá, cửa đá không bị nứt bể, lại chậm rãi mở ra, Paul mỉm cười nói, "Xem ra ta đoán đúng, như vậy, ta vào trước ", hắn hướng chúng ta phất phất tay, đi vào, cửa đá lại chậm rãi khép lại.
Chúng ta nhìn nhau, sau đó thí nghiệm các loại ma pháp, phát hiện chỉ có dùng ma pháp cao cấp, cửa đá mới mở ra. Xem ra trừ bỏ hạn chế chức nghiệp,còn có hạn chế đẳng cấp.
Bọn họ đều trước sau đi vào, ta lưu tại cuối cùng, bởi vì Bảo Bảo cảm thấy hứng thú với mấy cái cửa. Trên cửa hẳn là có trận pháp gì đó, sức mạnh phù hợp tiêu chuẩn mới có thể kích hoạt trận pháp, mở cửa đá ra, chỉ sợ cũng kích hoạt cơ quan bên trong.
Vì thế sau khi bọn họ đi, ta thu thập bảy trận pháp trên cửa,chỉ để lại cửa đá. Sau khi Bảo Bảo nghiên cứu trận pháp trên cửa xong,liền phá giải hết các cơ quan ở cửa của ta, hy vọng ta có thể đến bên trong di tích nhanh nhất.
Vì thế ta tới trung tâm di tích không hề gặp trở ngại, không gian bị chia thành bảy phần, mỗi một phần đều có các loại sách và chế phẩm luyện kim tương ứng cho từng hệ. Ta thu thập những thứ thuộc về quang hệ gì, phát hiện không gian thuộc những hệ khác ta không thể tiến vào.
"Bảo Bảo, phải bỏ lại những thứ đó sao?."
[ đương nhiên không. Ta cho ngươi thuốc, mỗi viên có thể mô phỏng khí tức của ma pháp sư các hệ khác trong một phút đồng hồ, ngươi nhanh chân chạy một vòng, thu thập hết tất cả rồi trở lại nơi này ]
Tham lam quá.
[ đừng mắng thầm ta. ]
"Biết", ta cười nói.
Sau đó uống thuốc, thu thập tất cả vật phẩm, lưu lại đại sảnh trống rỗng bị chia làm bảy phần.
[ giờ chúng ta trở lại cửa đá. Không biết bọn họ sẽ gặp phải cái gì, cũng không thể xác định thời gian thích hợp. Trở lại cửa,ta sẽ mở trận pháp cơ quan một lần nữa, cho đến khi ngươi dùng hết ma pháp không thể ứng phó tiếp, dùng quyển trục trở lại trường học. Khi đó thời gian không sai lệch nhiều, sẽ không làm cho người khác nghi ngờ. ]
Cáo già.
[ lại mắng ta. ]
"Ta sai rồi", ta cười hì hì giải thích.
Sau đó đi lại con đường này một lần nữa, bắt đầu còn có thể ứng phó, cho đến khi Bảo Bảo phải nhắc nhở ta, [ cẩn thận, phía trước là trận pháp laser. ]
Mang kính mắt Bảo Bảo cung cấp, ta nhìn thấy mấy trăm thước phía trước đều là laser quét tới quét lui.
"Thì ra người cổ đại nơi này đã sớm nghiên cứu ra quang hệ ma pháp có tính sát thương ", ta thì thào lẩm bẩm, "Không biết vì sao hiện tại lại thất truyền."
[ xác thực, di tích này rất thú vị. Những bộ sách vừa rồi bao gồm bắt đầu từ trụ cột, thẳng đến nội dung cao thâm. Cũng không phải mỗi bản đều hữu dụng.
Theo ta cảm thấy, nơi này giống như là trường học ma pháp cổ đại, sách, pháp khí, trang bị thí nghiệm, trang bị luyện kim gì đều có đủ. Không biết năm đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì,ai đóng kín nơi này, còn lưu lại những cơ quan chướng ngại phức tạp. Hơn nữa hắn hy vọng có người có thể nhận được những thứ này, nhưng lại đặt ra điều kiện, có thể sử dụng và bảo hộ những thứ này thì mới có thể lấy được chúng. ]
Ta gật gật đầu, đem áo bào ma pháp và chủy thủ vung lên, trong nháy mắt chúng nó bị laser cắt thành mấy mảnh.
[ ngươi làm gì? ]
"Dù sao cũng phải có nguyên nhân bỏ cuộc chứ? Không thì trở về ta nói như thế nào?"
[ ngươi mới là lão gian mah. ]
"Quá khen."
[ đúng rồi, mang theo bộ xương không đầu bên cạnh trở về. ]
"Cái gì?"
[ trên áo bào ma pháp của hắn có huy hiệu của trường học, hơn nữa là quang hệ ma pháp sư cao cấp, bên cạnh còn có pháp trượng có thể cho thấy thân phận. Xem ra hắn đã chết vài chục năm, nói không chừng hiệu trưởng biết hắn là ai, sẽ cảm kích ngươi tìm ra hắn. ]
"Được rồi", ta bất đắc dĩ nói,ôm bộ xương,mở quyển trục ma pháp, lập tức về tới văn phòng hiệu trưởng.
Lần đầu tiên dùng quyển trục ma pháp, khác với truyền tống trận, khiến đầu ta có chút choáng váng.
"Carl!"
"Carl, ngươi về rồi?"
"A, ngươi ôm là cái gì?"
Ta ngẩng đầu, phát hiện Hurley và Lugo đã trở lại, thoạt nhìn hai người đều có chút chật vật.
Hiệu trưởng lại gầnxem cổ thi thể, có chút run rẩy hỏi: "Đây là?"
"Ta phát hiện trong thông đạo. Bởi vì trên áo bào có huy hiệu của trường học, ta liền đem hắn về đây, đáng tiếc không tìm thấy đầu. Pháp trượng này nằm bên cạnh hắn."
Hiệu trưởng cầm pháp trượng nhìn nửa ngày, thở dài, "Đây là John, lão bằng hữu của ta, lúc ấy chúng ta cũng chỉ là học sinh trong trường. Mùa hè năm ấy hắn mời ta cùng đi mạo hiểm, nhưng nhà ta có chuyện, nên cự tuyệt. Kết quả hắn không trở về. Ở đó ngươi phát hiện cái gì? Biết tại sao hắn chết không?"
Ta cau mày nghiêm túc nói,"Một loại quang hệ ma pháp ta chưa bao giờ nghe nói qua, lực sát thương rất mạnh, cắt đứt cả thanh chủy thủ này. Sau đó ta liền trở lại."
Hiệu trưởng tiếp nhận chủy thủ,nhìn vết cắt chỉnh tề bóng loáng, hít một ngụm khí lạnh. Lại kiểm tra cổ của bộ xương, trầm giọng nói: "Xem ra chính là loại ma pháp này cắt đầu John. Bọn họ cũng gặp các loại ma pháp hệ khác chưa bao giờ nghe nói qua, xem ra rất nhiều ma pháp Thượng Cổ đều đã thất truyền. Cám ơn ngươi, Carl, vì đã mang thi thể lão bằng hữu của ta về,bằng không vĩnh viễn ta không thể xác định hắn sống hay chết."
"Đây là ta phải làm. Như thế nào, Hurley,các ngươi đều không đi đến cuối cùng sao?"
Bọn họ đều gật đầu, nói với ta các loại ma pháp có lực sát thương cường đại khác.
"Bảo Bảo, trong những quyển sách chúng ta lấy được có ghi lại những ma pháp đó không?", ta dùng suy nghĩ hỏi hắn.
[ đều có, không chỉ những loại đó. Ma pháp cổ đại mạnh hơn hiện tại rất nhiều. ]
Khi đang nói chuyện,Lea truyền tống trở về, sau đó là Natasha,Paul kiên trì lâu nhất, nhưng hắn cũng không tới được điểm cuối cùng.
"Bảo Bảo, ngươi hảo lợi hại, chỉ cần đóng cơ quan ma pháp trận là đến được trung tâm."
[ lợi hại? Mặc dù ngươi thấy chỉ trong nháy mắt, ta ở trong này nghiên cứu năm năm mới phá được ma pháp trận, ngươi cảm thấy như vậy là lợi hại sao? Bất quá chỉ là ta có đủ thời gian mà thôi. ]
"......", được rồi, có đôi khi ta sẽ quên thời gian hai bên sai biệt.
Mỗi người đều tự thuật thông đạo bên mình, mỗi người đều bởi vì thấy được sức mạnh cường đại của chức nghiệp mình trong tương lai mà hưng phấn.
Hiệu trưởng mở miệng nói: "Các ngươi hoàn thành nhiệm vụ rất tốt. Mặc kệ di tích Malar có cái gì, riêng biết được những ma pháp đó tồn tại,di tích Malar cũng đã có đầy đủ giá trị,đáng giá để chúng ta tiếp tục đi thăm dò. Bất quá kế tiếp, chỉ sợ cần Đại Sư các hệ xuất mã. Bọn nhỏ, các ngươi đến giáo y kiểm tra thân thể đi, đặc biệt là độc trên người Natasha, nhất định phải cẩn thận.Sau đó trở về nghỉ ngơi đi."
Chúng ta hành lễ, cùng nhau cáo lui.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro