Chương 5
Nghỉ ngơi vài ngày, mỗi ngày ta ăn thịt kho tàu chế biến theo bí quyết đặc biệt của mẹ, món cay Tứ Xuyên chiêu bài của quán gần nhà ... Mỹ thực trong trí nhớ ta đều thật dễ dàng có được, phương diện sinh hoạt của ta ở đây giống như thiên đường giữa nhân gian.
Hôm nay ta có hẹn với mấy người nhóm Paul, bởi vì ngày đó cả đám đều mỏi mệt không chịu nổi, lại bị thương nhiều ít, cho nên tự thuật đều ngắn gọn. Ta nghĩ hôm nay mọi người đều muốn cẩn thận nghe một chút các ma pháp mỗi người trải qua sau khi tách ra.
Vừa định ra khỏi cửa, Klein liền gửi tin đến, nói hắn lập tức đến đây.
Tên nhóc này, còn học được tập kích bất ngờ.
Ta suy nghĩ, đi đến nơi hẹn, giải thích với bọn họ: "Thật xin lỗi,bạn thân của ta đột nhiên muốn tới. Hôm nay ta không thể đi. Hôm khác ta lại mời các ngươi."
"Mang bạn của ngươi cùng đến đi", Paul cười nói, "Dù sao chuyện chúng ta đi thám hiểm di tích Malar cũng không phải bí mật, hiệu trưởng vì phòng ngừa lại có ma pháp sư hy sinh vô nghĩa ở nơi đó, đã đem tình hình dọc đường chúng ta gặp phải thông báo cho toàn trường và hiệp hội ma pháp. Những điều chúng ta trò chuyện cũng không cần che giấu người bên ngoài."
Nhưng mà ta không biết thái độ của các ngươi đối với Klein, hơn nữa thái độ của Klein đối với người khác luôn luôn không tốt.Cùng một chỗ không phải mọi người cũng khó chịu sao?
Còn chưa kịp mở miệng cự tuyệt,giọng Klein vang lên từ sau lưng, "Carl, đang đợi ta à?"
Ta quay đầu lại, "Ừ, không ngờ ngươi đến nhanh như vậy."
Hắn bước nhanh tới, đứng bên cạnh ta, đánh giá nhóm đội hữu lần trước thám hiểm cùng ta, không mở miệng.
Ngược lại là Paul cười nói: "Klein, thì ra người bạn Carl nói chính là ngươi. Khó trách ta nghe nói hai năm nay ngươi thường đến trường học."
Trong trường học rất nhiều người đều biết chúng ta là bạn,bất quá kiêu ngạo như nhóm Paul, chỉ sợ sẽ không hỏi thăm tin đồn đãi. Dù sao khi đó ta chỉ là ma pháp sư trung cấp.
Klein gật gật đầu, không nói gì.
Những người khác nghe xong tên của hắn, sắc mặt thoáng thay đổi,cũng rất nhanh khôi phục bình thường. Dù sao thì trình tự bọn họ rất cao, đều là có tiềm lực Đại Sư tương lai, cho nên không đến mức sợ hãi Klein.
Tuy rằng đồng dạng cấp bậc ma pháp sư cao cấp, nhưng bọn hắn là đặc biệt trong số ma pháp sư cao cấp. Ví dụ như ta lựa chọn tư chất trung thượng, tuy rằng là ma pháp sư cao cấp, nhưng tư chất nhận được có hạn, đến già cũng không có khả năng đạt tới cấp bậc Đại Sư. Bọn họ lại khác.
Thì ra bọn họ đã sớm biết nhau. Cũng may thái độ của bọn họ không khiến Klein xấu hổ, bằng không Klein có thể giết người ngay trước cửa trường học.
"Klein, vốn là chúng ta hẹn Carl cùng đi uống rượu, tán gẫu về chuyến mạo hiểm lần trước. Nếu ngươi đến đây, cũng đi cùng chúng ta đi?"
Klein không trả lời, ngược lại nhìn về phía ta.
"Có mệt hay không?", ta hỏi.
Hắn hiểu được ý của ta, nếu không muốn đi thì nói mệt mỏi,tự nhiên ta sẽ cự tuyệt bọn họ, hiện tại chúng ta rất ăn ý như vậy.
Bất quá hắn lắc đầu, "Không sao."
"Vậy cùng đi uống rượu nói chuyện phiếm?"
"Được"
Đoàn người kéo nhau đi, ta và Klein đi ở phía sau cùng, vừa đi vừa trò chuyện.
"Chúc mừng ngươi."
"Cái gì?"
"Ma pháp sư cao cấp ", hắn chỉ chỉ huy chương trước ngực ta.
Ta cười khẽ lên, "Tại sao lại đáp ứng cùng đi uống rượu? Không phải không thích náo nhiệt sao?"
"Muốn nghe quá trình mạo hiểm của ngươi."
Ngồi vào căn phòng xa hoa trong tửu lâu, Paul gọi rượu và thức ăn. Hắn làm việc thật chu đáo, vừa chiếu cố khẩu vị Lugo, gọi một bàn thịt nướng, thịt kho, thịt luộc, gọi món điểm tâm ngọt tinh xảo cho hai nữ hài. Lại hỏi món chúng ta yêu thích.
"Ta không kén ăn, khẩu vị của Klein giống Lugo", ta cười trả lời.
Vì thế hắn lại gọi lượng thịt gấp đôi.
Bất quá Klein không uống rượu, "Ngươi có mang thức uống ngươi làm không?"
"Nước hồng môi?", làm từ một loại hoa quả giống ô mai.
"Được."
Vì thế ta lấy một cái ly, rót cho hắn một ly nước hồng môi. Những người khác đều hiếu kì tụm lại đây, ta đành rót cho mỗi người nửa ly, tuy rằng bình nước là vô hạn, nhưng không thể để cho người khác biết điểm này.
Điều này làm cho Klein bất mãn,ánh mắt âm u đảo qua mấy người kia. Ta buồn cười xoa xoa tóc của hắn, "Trở về ta lại làm cho ngươi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."
"Ta muốn uống cái loại màu đen."
Là coca, "Biết."
Hai nữ hài và Lea đều rất thích. Lugo một hơi uống hết, mở miệng nói: "Ngọt hề hề, đàn bà mới yêu uống, ta thì thích rượu hơn",nháy mắt hắn bị hai nữ hài,còn có Lea và Klein nhìn chằm chằm, hắn còn hồn nhiên không phát giác.
Paul ở bên cạnh mỉm cười không nói.
Chúng ta nói đến những sự việc trong di tích Malar, sau đó bắt đầu thổi phồng nhau. Bọn họ nói ta tri thức phong phú, còn hiểu được ma văn. Ta liền khen nhóm hắn biết thật nhiều ma pháp,nắm giữ thuần thục, hơn nữa phản ứng nhanh chóng......
Klein duy trì khẩu vị tốt của hắn, vẫn không ngừng ăn thịt. Lugo cũng vậy, y như đụng phải đối thủ cướp đoạt thức ăn, hai người có chút tương đối hăng say.
"Lần hợp tác này chúng ta đều cảm giác thật sảng khoái, chúng ta thương lượng rồi, muốn mời ngươi gia nhập đội ngũ chúng ta,bình thường trong trường học cứ sinh hoạt như trước. Nhưng hàng năm sẽ có một hai lần ra ngoài thám hiểm", trao đổi với nhau xong, Paul nghiêm mặt nói với ta.
"Ta cũng hiểu được lần này thật sảng khoái", ta có chút khó xử nói, "Nhưng mà ta đã tính không tiếp tục ở lại trường học. Thật ra hai năm này là thư viện trường học hấp dẫn ta, hiện tại sách chỗ đó ta cũng xem gần hết. Nếu nghiên cứu ma pháp ở nơi nào cũng giống nhau, ta càng muốn đi nơi khác một chút, vừa du lịch vừa học tập."
Paul tiếc nuối nói: "Vậy thật sự đáng tiếc."
Các nàng nhìn nhau vài lần, sau đó Natasha mở miệng nói với ta: "Chúng ta có thể nhờ lão sư đi thỉnh cầu hai vị quang hệ Đại Sư trong trường, tuy rằng không nhất định có thể thu ngươi làm đồ đệ, nhưng hẳn là có thể cho phép ngươi đến chỗ bọn họ đọc sách nghiên cứ. Từng Đại Sư đều có rất nhiều sách mà thư viện không có, còn có ma pháp bọn họ mới nghiên cứu ra. Ngươi có hứng thú không?"
"Vậy thật sự là quá tốt", ta chớp chớp mắt, "Như vậy trong khoảng thời gian ta lưu lại trường học, liền gia nhập tiểu đội mạo hiểm của các ngươi,như thế nào?"
"Hoan nghênh gia nhập ", Paul mỉm cười gật đầu.
Vậy sách ở chỗ lão sư các ngươi ta có thể xem không?"
"Ma pháp hệ khác ngươi cũng có hứng thú?", Hurley tò mò hỏi.
"Thuần túy là hứng thú trên lý luận, chỉ là ta thích đọc sách và tự hỏi mà thôi."
"Nếu ngươi cảm thấy hứng thú,ta sẽ hỏi lão sư ", Hurley gật gật đầu.
"Ngươi đối với hỏa hệ ma pháp lý giải bao nhiêu?", Natasha mở miệng hỏi ta.
Ta tùy tiện đưa ra một cái lý luận chưa thành hình về hỏa hệ ma pháp cùng nàng tham thảo tranh cãi.
"Xem ra không phải ngươi lấy lòng mọi người, tuy rằng không phải hỏa hệ ma pháp sư, nhưng xác thực đã hiểu biết rất sâu. Tuy rằng trình độ ma lực của ngươi bị giới hạn không có cơ hội trở thành Đại Sư, nhưng có thể trở thành một Đại sư tinh thông lý luận tất cả ma pháp hệ trước nay chưa từng có. ", Natasha nói chuyện luôn luôn thực trực tiếp.
"Quá khen, ta không có dã tâm như vậy. Này thuần túy là hứng thú làm ma pháp sư và tinh thần nghiên cứu mà thôi. Lại nói rất nhiều lý luận bị giới hạn không thực tiễn, ta rất khó có đột phá,cũng chỉ là khiến ta tự mình lý giải những lý luận này mà thôi."
"Ta cũng sẽ xin phép lão sư, nếu hắn đồng ý, ngươi có thể đến thư phòng lão sư ta đọc sách và ghi chép ma pháp của hắn."
"Đa tạ."
Natasha đáp ứng, hai người còn lại cũng đáp ứng.
Paul cười nói: "Tuy rằng ta không phải ma pháp sư, nhưng thư phòng nhà ta có ma pháp thư tịch, bọn họ đều xem qua, cũng hoan nghênh ngươi đến nhà ta làm khách."
"Ngày khác nhất định bái phỏng."
Xem ra ta còn phải ngốc trong trường học khoảng một năm rưỡi nữa.
Buổi tối trở lại phòng, Klein hỏi ta: "Bọn họ đều xem như bạn của ngươi sao?"
Ta ngẫm nghĩ, "So với mấy người xa lạ khác, bọn họ xem như bạn của ta. Nhưng bạn tốt lý giải ta, quen thuộc ta, có thể khiến ta không cần phải nói khách khí chỉ có duy nhất ngươi."
Hắn có chút tính tình trẻ con, những lời này vẫn nên nói rõ ràng tốt hơn.
"Vậy là tốt rồi", hắn lên tinh thần, lại hỏi: "Vậy ngươi có thể hay không chỉ có mình ta là bạn tốt?"
Ta nhớ lại lúc 5 tuổi, Tiểu Đông là thanh mai trúc mã nhà bên cùng một tên nhóc mới tới mẫu giáo chơi rất tốt, ta cũng tức giận như vậy, nói với Tiểu Đông, "Ta không cho ngươi chơi cùng hắn ", chỉ hai ngày sau ba người ba người lại chơi cùng nhau, ý định độc chiếm cũng không thấy tăm hơi.
Thì ra tâm lý của Klein chỉ có 5 tuổi sao?
Ta xoa xoa mặt hắn, "Ta đây không thể cam đoan. Bất quá nếu là người ngươi ghét, ta sẽ không làm bạn hắn, như vậy được không?"
Việc gì cũng có thứ tự trước sau,đương nhiên là ưu tiên Klein trước.
"Rất tốt", hắn vừa lòng gật gật đầu.
"Không cho cố ý quấy rối."
"Biết."
Buổi tối đi ngủ hạ, Klein ôm lấy cổ ta, giống như đứa bé không có cảm giác an toàn. Mỗi khi ta nhớ đến lúc hắn còn nhỏ, bên hồ kia mặt không đổi sắc học tập giết người, liền dễ dàng tha thứ loại hành vi quá mức thân cận này. Hắn chỉ là đứa trẻ bị bắt phải cường đại, tâm linh lại không có cơ hội trưởng thành mà thôi.
"Ngươi rất thích đọc sách sao? Ta có thể đi cầu Hoàng đế, cho ngươi đến thư viện hoàng gia đọc sách."
"Không cần. Hiện tại đã có đủ để xem ", chỗ đó chỉ có một ít người có thể đến, ta không muốn bị người chú ý.
"Vậy tương lai ngươi đi du lịch có thể mang theo ta không?"
"Ngươi có thời gian sao?"
"Ừ, năm nay ta đã có thể thi đậu tư cách Đại Sư. Từ giờ trở đi có thể không cần đi cùng lão sư, có thể một mình hành động."
"Cùng Paul đi mạo hiểm chỉ sợ không tiện, lại nói trước mặt người khác bại lộ năng lực ma pháp của ngươi cũng không an toàn", hắn dù sao cũng là tay sai của hoàng gia, làm đều là việc nguy hiểm, "Chờ sau khi ta rời khỏi trường học, hai chúng ta có thể cùng đi du lịch, không có người khác, thế nào?"
"Được."
"Ngươi và Paul đã sớm biết nhau?"
"Ừ, mới trước đây gặp qua vài lần tại hoàng cung."
Thì ra là vậy.
Có thể tự do đến chỗ những vị Đại Sư khác quan sát học tập là một thu hoạch lớn đối với ta trong lần thám hiểm di tích Malar này.
Phía sau sự kiện này cũng rất có tính chất hài kịch, nguyên bản những người tiến vào cửa đá bị hạn chế bởi ma pháp hệ, nhưng cửa đá đã biến mất nên không còn ảnh hưởng. Bọn họ không thể xác định nguyên nhân, huống hồ phía trước bọn ta không có người thuộc ám hệ đi vào cửa đá, nên nhóm Đại Sư suy đoán, đã có người đến sau chúng ta nhưng trước bọn họ, đi qua thông đạo, đã lấy được những thứ bên trong.
Bất quá cũng bởi vì không còn hạn chế, cho nên Đại Sư các hệ, bao gồm lão sư của Klein, phối hợp lại, năng lực phòng ngự công kích tăng lên gấp mấy chục lần. Mặc dù vẫn không biết nguyên lý của ma pháp trận này, nhưng thông qua thì không thành vấn đề.
Vượt qua thông đạo, đến cửa cuối cùng, lại vẫn chỉ có thể do Đại Sư các hệ tiến vào. Đối mặt không gian bị ngăn làm bảy phần trống trơn, suy đoán của bọn họ trở thành sự thật.
Bất quá nhóm Đại Sư tuy rằng thất vọng, nhưng không phải không thu hoạch được gì. Tất cả đều lưu tại chỗ đó, bản nghiên cứu ma pháp trận, cùng với kết giới thần bí ngăn cách không gian kia.
"Cái kết giới kia ngươi cũng biết sao?"
[ đương nhiên. ]
"Đó là năng lực phòng ngự siêu cấp lợi a."
[ đúng vậy, ta còn có thể sửa đổi điều kiện tiến vào kết. Rất thú vị, cũng rất hữu dụng. ]
Bảo Bảo vốn đã lợi hại, nó chính là như vậy, càng thu thập tin tức lại càng ngày càng mạnh hơn.
[ đúng vậy. ]
Thật sự là không biết khiêm tốn.
[ lại mắng ta? ]
"Không có, khen ngươi mà."
Nó không để ý tới ta.
Nhóm Đại Sư cho phép ta tiến vào không gian nghiên cứu của bọn, chỉ là nể tình đệ tử đắc ý của bọn họ.
Tu hành ma pháp cũng không dễ dàng, đừng nhìn vài năm nay ta nhảy vọt, nay đã là ma pháp sư cao cấp, đó đều là bởi vì có Bảo Bảo theo bên cạnh giúp đỡ, cùng với bản thân ta một lòng chuyên chú nghiên cứu.
Sau khi có chút lý giải, phát hiện đại bộ phận Đại Sư đều là loại người nghiên cứu khoa học, mặc dù sau lưng có đế quốc hoặc là đại quý tộc duy trì, nhưng nhiều lắm là ngẫu nhiên giúp đỡ, hoặc là bồi dưỡng một ít nhân tài, mà không phải là loại người có tâm đùa bỡn chính trị. Bọn họ chuyên chú đến mức không thể phân tâm vào những sự việc phức này.
Huống hồ giữa những Đại Sư cùng hệ ma pháp rất khó có ma pháp gọi là bí mật, cấm chú gần như là bày sẵn ra, nhưng có thể dùng được hay không còn phải nhìn vào khả năng của ngươi. Nghiên cứu ra ma pháp mới cũng không dễ dàng như vậy, ta có thể nghĩ ra laser, bất quá là vì ta đã học qua dao động ánh sáng và tần suất mà thôi.
Bởi vậy ta tiến vào chỗ bọn họ tự học cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Chỉ là bọn họ cao ngạo, tiêu chuẩn thu đồ đệ cũng cao, cho nên mới có vẻ đặc biệt thần bí mà thôi.
Ta ở nơi đó đọc từng quyển sách và bút ký ma pháp, cẩn thận nghiên cứu từng chủng công cụ ma pháp và vật phẩm luyện kim. Phàm là qua tay của ta, đều bị Bảo Bảo điều tra và nghiên cứu qua. Như vậy với nó mà nói không còn là bí mật.
Có thu hoạch từ di tích Malar, thu thập ở phương diện ma pháp cơ bản xem như đã hoàn thành. Chỗ đó không chỉ bao gồm tất cả nội dung bên ngoài, mà còn có rất nhiều ma pháp hiện tại đã muốn thất truyền. Hiện tại ta chỉ cần bổ sung thêm những nghiên cứu mới trong khoảng một ngàn năm gần nhất mà thôi.
Còn có thuật luyện kim, gặp qua rất nhiều chế phẩm luyện kim, cũng xem như kham kham nhập môn.
Mạo hiểm lần thứ hai không thực hiện được, bởi vì trường học tổ chức đại hội đoàn đội. Biên chế của từng đoàn đội vẫn là năm ma pháp sư và một đấu sĩ, dĩ nhiên ta cũng tham gia. Huống chi nam đại lục cũng phái hai đội ngũ đến. Hình như đây là truyền thống 5 năm một lần. Cũng là giúp nhau trao đổi thêm.
Có thể trao đổi với người ở đại lục khác, dĩ nhiên là ta cũng vui. Tương lai ta cũng sẽ bước đến đại lục đó.
Giữa hai đội ngũ là đánh ba trận thắng hai là thắng, đánh qua một hồi, ước chừng lý giải thực lực của đối phương. Sau đó tại tửu quán cùng nhau chúc mừng thắng lợi, Paul cùng chúng ta mở chiến thuật hội nghị, quyết định sách lược đối chiến tiếp theo. Sau khi kết thúc ta dọc theo bờ sông u tĩnh cạnh trường học hướng về ký túc xá. Giữa đường đụng phải Klein.
Bộ dạng hắn là mới vừa giết người xong. Đúng vậy, ta đã thấy bộ dạng hắn giết người, hắn như vậy rất khác lúc bình thường.
Hắn thấy ta, khôi phục bộ dáng bình thường , "Carl, ngươi trở lại rồi?"
"Ừ, vừa rồi ngươi có nhiệm vụ?"
"Không có. Có người muốn hại ngươi, ta giết hắn."
Ta hoảng sợ, nhưng nơi này không phải nơi thích hợp nói chuyện, "Ở đâu vậy?"
Hắn chỉ về một phía, "Là ở chỗ đó."
Ta liền lôi hắn đến đó, là ma pháp sư nam đại lục. Klein định để lại thi thể ở ngay tại chỗ này? Hơn nữa chung quanh đều là dấu vết ma pháp ám hệ lưu lại. Quả thật là điên rồi. Cho dù Hoàng đế che chở hắn, nhưng việc lien quan đến ngoại giao khẳng định không dễ giải quyết.
"Ngươi về trước, ta ở lại xử lý ", hiện tại không phải thời điểm so đo nguyên.
"Ừ", hắn gật gật đầu ngoan ngoãn rời đi.
Ta bận rộn góp nhặt thi thể, cẩn thận khống chế ma pháp, dùng hết năng lượng mới triệt tiêu hết dấu vết ma pháp ám hệ xung quanh. May mắn là ta học quang hệt ma pháp vừa vặn cùng ám hệ có thể triệt tiêu lẫn nhau. Ta thở dài.
Lại đem toàn bộ dấu chân xoá hết. Mới chậm rãi tiếp tục đi dọc theo bờ sông. Lúc này càng không thể lộ ra bất cứ sơ hở nào.
Ta không nhớ rõ có xung đột gì với ma pháp sư này, còn có tại sao Klein giết người ngay trong trường học cũng không kiêng nể gì. Trong trường học có nhiều Đại Sư như vậy, hắn còn quang minh chính đại dùng ám hệ ma pháp. Không lẽ lúc trước hắn giết người đều sẽ có người theo sau xoá dấu vết hay sao?
Trở lại phòng, Klein đang ngồi trên giường chờ ta, thấy ta trở về ngẩng đầu hỏi ta: "Hôm nay ta làm không đúng sao?"
"Bảo Bảo,dựng kết giới đơn giản, đừng cho người khác nghe được chúng ta nói chuyện."
[ được. ]
Sau đó mở miệng hỏi Klein, "Vì sao phải giết hắn?"
"Ta nghe được hắn cùng một nữ nhân, nữ nhân kia nói rất thưởng thức ngươi, bọn họ cãi nhau một trận. Sau khi nữ nhân đi, hắn liền tự nhủ nói tại thời điểm đối chiến sẽ giết ngươi. Cho nên ta giết hắn trước."
Ta thở dài, "Nữ nhân kia là ai?"
"Cũng là ma pháp sư đến từ phía nam, ta không biết tên, hôm nay cùng các ngươi đối chiến có nàng, quang hệ."
Kallen. Hôm nay sau khi chúng ta đối chiến kết thúc, nói chuyện với nhau trong chốc lát. Dù sao cũng là trao đổi, không phải cừu địch, cho nên sau khi đối chiến kết thúc, song phương cũng không có nhiều đối lập. Bất quá là nhận biết đối phương, trao đổi ma pháp một chút mà thôi.
Người chết một ma pháp sư thuộc tiểu đổi khác từ phía nam, Red, bởi vì còn chưa đối chiến, cho nên chỉ là giới thiệu tên, cũng không có nói chuyện qua. Tranh giành tình nhân? Thật sự là tai họa bất ngờ. Có thể là hắn thật sự muốn giết ta, cũng có khả năng chỉ là tức giận nhất thời, lỡ miệng phát tiết lửa giận. Dù sao loại hoạt động này, lúc trước cũng sẽ có trọng thương xuất hiện, nhưng chưa bao giờ chết người.
Ta nên nói với Klein như thế nào đây? Nói hắn làm sai? Yêu cầu hắn về sau đừng tùy tiện giết người?
Đây là phương thức sinh tồn của hắn. Ta không dám làm hắn biến thành mềm lòng, cũng không dám giúp hắn có được quan niệm thị phi bình thường. Này với hắn mà nói, có khả năng tử vong trong nhiệm vụ. Hoặc là bởi vì không muốn chấp hành nhiệm vụ mà thống khổ.
Giữa hắn khi dễ người giết người và hắn biến thành yếu đuối bị người giết chết, ta đương nhiên lựa chọn hắn giết người.
Mà có được quan niệm thị phi của người thường, chỉ có thể khiến hắn thống khổ, khiến hắn yếu đuối, thậm chí khiến hắn để ý chung quanh cách ly và sợ hãi hắn.
Hắn đã không có khả năng được người bên cạnh giúp đỡ, mặc dù từ giờ phút này hắn bắt đầu không giết người. Khi đó những người sợ ác nhân cũng chỉ cảm thấy hắn đã yếu đuối, cách ly và sợ hãi sẽ biến thành khinh thường và trào phúng.
Hiện tại hắn tự do tự tại, không cần cũng không thống khổ. Như vậy tốt rồi.
Sau khi tâm tư trăm chuyển, ta nhẹ nhàng mở miệng nói: "Chuyện này ngươi không làm sai. Nhưng có mấy cái vấn đề nhỏ."
"Vấn đề nhỏ gì?"
"Nếu người ngươi giết không phải sư phụ của ngươi muốn ngươi giết, không phải Hoàng đế muốn ngươi giết, không phải ở trong rừng rậm của ngươi, ngươi phải cẩn thận không được lưu lại dấu vết, không để ai khác biết người đó là do ngươi giết. Thi thể và những thứ có lien quan tới hắn phải dùng ám hệ ma pháp tiêu huỷ. Hơn nữa phải nhanh một chút, tránh né người khác, đừng để cho người khác thấy."
"Hiểu được ", hắn gật gật đầu.
"Cũng tận lực không cần giết người tại nơi có nhiều ma pháp Đại Sư, bọn họ đối với dao động ma pháp đều rất mẫn cảm. Tận lực đem người dẫn tới nơi không ai rồi mới động thủ lần nữa."
"Được."
Ta xoa xoa tóc của hắn, "Còn nữa, nếu bởi vì ta mà ngươi muốn giết người, cố gắng thương lượng với ta trước. Đương nhiên, cũng phải nhìn tình thế, vẫn là lấy an toàn của chính ngươi làm trọng." (Vâng. Anh công dạy em thụ giết người xoá dấu vết ╮(╯▽╰)╭)
"Ừ. Ta đây còn muốn giết luôn nữ nhân."
"Ai?"
"Quang hệ ma pháp sư kia."
"Nguyên nhân?"
Hắn nhíu nhíu mày, "Dù sao cũng ta chán ghét nàng."
"Không cho, trừ phi nàng đối với ngươi và ta có uy hiếp, bằng không không cho đi giết nàng."
Hắn bất mãn nhăn mặt.
Ta xoa bóp hai má hắn, "Nghe lời."
"Được rồi", hắn không tình nguyện đáp ứng.
Ta thở dài, đi phòng bếp lấy bát nhỏ đựng bắp rang và khoai tây chiên cho hắn, lại rót một ly coca cho hắn, nhìn hắn chuyên chú ăn.
Chiếu cố một đứa trẻ có lực sát thương cường đại thật vất vả. Xoa bóp khuôn mặt tái nhợt không có huyết sắc của hắn (anh cứ tự nhiên ăn đậu hủ của em), rất nhiều người đều nói hắn tà ác khủng bố giống quỷ hút máu, hơn nữa lúc hắn ở bên ngoài, luôn là bộ dạng lạnh lung đối mặt người khác, ánh mắt đảo qua liền có thể dọa chạy một đám người.
Nhưng thời điểm ở chỗ ta, ăn cái gì cũng giống như Hamster, quả thật rất khả ái.
Quan trọng là, hắn là người duy nhất thân cận ta tại thế giới này, mà đương nhiên là ta không có khái niệm "quân pháp bất vi thân" (hiểu sơ sơ là xử theo luật không nể tình người thân).
Cho nên ta chỉ có thể bao che tội phạm, làm tòng phạm với hắn.
"Quên việc ngươi giết người này đi, coi như hắn mất tích, không biết chạy đến địa phương nào đi. Cho dù người khác nói đến, cũng không được tỏ ra là ngươi biết cái gì."
Hắn nhìn ta, gật gật đầu.
"Bảo Bảo, triệt kết giới đi."
[ được. Mặt khác, ngươi đúng là kẻ xúi giục. ]
"Thật không?"
[ ừ, so sánh dựa theo thần thoại địa cầu, ngươi chính là Satan, và ngươi đang dạy dỗ một ma quỷ. ]
Ta thở dài, "Có lẽ thế."
[ ha ha. ]
Bảo Bảo luôn luôn không có biểu tình gì thế nhưng cười? Này so với hôm nay Klein bỗng nhiên giết người càng làm cho ta giật mình hơn.
[ ta không thể cười sao? ]
"Đương nhiên có thể. Cảm nhận được đây là một loại cảm xúc khác không?"
[ không biết. Chỉ là muốn cười mà thôi. ]
Như vậy càng tốt.
"Nè nè, Carl, ngươi không thấy mệt sao?", Lea gần như nằm lăn dưới đất thở phì phò hỏi ta.
Căn cứ tấm bản đồ không chi tiết lắm do Paul, chúng ta một đường gian nan tìm kiếm kho tàng của hải tặc Bane 600 năm trước.
Mấy ngày không lăn lộn không ngớt, băng qua mặt cỏ, đầm lầy, giết chết vô số ma thú tính toán đem chúng ta biến thành thức ăn. Trừ bỏ Paul, những người khác đã sớm mệt nằm lăn ra, cho dù gặp được tài bảo vàng bạc cũng nhất thời không có động lực.
"Không mệt ", ta vừa chăm chú nhìn chế phẩm hoàng kim trong tay, vừa trả lời, "Lúc trước ta là Hunter, cũng thường xuyên hao phí thể lực như vậy."
Bọn họ đều giơ ngón cái với ta. Sau vài lần hợp tác, ngăn cách giữa mọi người dần dần tiêu trừ, chúng ta cũng thân cận hơn.
Nơi này không có chế phẩm ma pháp, nhưng Bảo Bảo nói nghệ thuật và văn vật cũng là một bộ phận tin tức chúng ta cần thu thập . Vì thế ta nhất nhất cầm lên xem, đại bộ phận Bảo Bảo làm một phục chế phẩm lưu lại làm hàng mẫu, nhưng nếu có thứ nó muốn lưu lại, liền dùng phục chế phẩm đổi với thứ trong tay ta, sau đó tham ô chính phẩm.
Dựa theo nguyên tắc lấy được chiến lợi phẩm, trong số này có một phần sáu là của ta. Nhưng thật sự không ít, ta bắt đầu lo lắng chúng ta làm cách nào đem mấy thứ này mang ra khỏi đầm lầy và mặt cỏ vận chuyển trở về.
Dọc theo đường đi ta góp nhặt không ít động thực vật, bùn đất nơi này cũng khác trong rừng rậm. Kỳ thật hợp tác với bọn họ cũng có lợi.
Paul cũng chọn lựa xem vài thứ kia, thường thường đánh giá có giá trị lịch sử hay không, có phải tác phẩm nghệ thuật hay không.
Lần này chúng ta thu hoạch được rất nhiều, tất cả đều là chế phẩm vàng bạc và bảo thạch trân châu. Bất quá ma pháp sư, tối thiểu là mấy người này đều không phải người thiếu tiền, cho nên khi bọn họ nhìn thấy kho tàng mà không phải những thứ có thể gợi ra lòng hiếu kỳ của họ, mới không còn động lực, toàn thể xụi lơ. Không giống lúc trước đi đến núi lửa gì đó, nhìn đoạn kiếm trong thánh chiến, mặc dù chiến lợi phẩm gì cũng không có, bọn họ vẫn mười phần động lực như cũ.
"Ở trong này nghỉ ngơi một đêm, ngày mai trở về", Paul quyết định.
"Quá tốt", mọi người hoan hô.
"Carl, ngươi càng ngày càng giống cổ giả. Cả văn vật và tác phẩm nghệ thuật ngươi đều biết à?", Lugo đĩnh đạc hỏi ta.
"Biết một ít, ta đọc qua một ít sách về phương diện này", ta cầm lấy một cái vòng bạc, "Ví dụ như cái này, trên mặt là ấn ký Matthew Vương Triều, nhưng hoa văn lại là phong cách dân tộc Lethal nam đại lục. Trong sách sử từng ghi lại, Matthew Vương Triều có một vương hậu ngoại tộc, khi quốc vương vẫn còn là vương tử, du hành đến nam đại lục, nhận thức cô nương tộc Lethal. Nếu không phải đồ dỏm, cái này rất có khả năng là của hồi môn do vị vương hậu đó mang đến."
Paul nghe vậy tiếp nhận vòng tay bạc trong tay ta.
"Của hồi môn của vương hậu sao lại rơi vào tay hải tặc?", Lea ngẩng đầu hỏi ta.
"Nếu không phải có người trộm nó đem ra ngoài, thì là vương hậu mang đi. Vị vương hậu đó kết cục cũng không tốt. Quang Minh thần giáo cho rằng nàng là dị giáo đồ, ba năm sau khi bọn họ thành hôn, quốc vương bị ép buộc phải lưu đày nàng. Vị vương hậu này lấy thân phận bình dân mang theo người hầu ly khai. Có lẽ là khi đó bị trộm, hoặc là nàng sinh hoạt nghèo khó, cho nên cầm bán. Cái này không thể nào biết được. Cho đến sau khi con trai của nàng cầm quyền, mới đem nàng trở về vương cung, nghe nói khi đó nàng đã lớn tuổi không thể đi lại."
"Nàng là dị giáo đồ sao?"
"Đúng vậy. Tộc Lethal sùng bái Thuỷ Thần, thể chất bộ tộc bọn họ rất đặc biệt, chỉ có thủy hệ ma pháp sư. Ta nghĩ đó chính là nguyên nhân bọn họ sùng bái Thuỷ Thần."
"Ta muốn đi đến nơi đó nhìn xem", pháp sư thủy hệ Hurley nhẹ giọng mở miệng nói.
"Ta cũng muốn đi", ta gật gật đầu.
"Mấy năm này không được", Paul mở miệng nói, "Thi đấu ma pháp lần trước, ma pháp mất tích chỗ chúng ta, là đệ tử trực hệ của lão quý tộc cao nhất nam đại lục. Tuy rằng không tra được nguyên nhân, nhưng gia tộc bọn hắn cho rằng đây là do đế quốc làm, hơn một năm nay đều rất có địch ý đối với người chỗ chúng ta đến đó du hành. Hiện tại chúng ta đi cũng không an toàn."
Ta lý giải gật gật đầu, dù sao cũng là Klein gây ra, ta không oán giận gì.
"Nghe nói tên nhóc đó thích nhất ngâm mình ở quán rượu đùa nữ nhân, ai biết bị nữ nhân ở quán nào câu đi. Bọn họ không phải còn đi từng quán rượu trong toàn thành tìm sao? Liên quan gì chúng ta ta", Lugo oán giận nói.
"Lugo, chú ý từ ngữ của ngươi, chỗ này còn có hai vị nữ sĩ", Paul khiển trách nói.
Lugo ngượng ngùng sờ sờ đầu, hai nữ hài ha ha cười.
"Paul, mấy thứ này làm sao chúng ta mang về?", Natasha mở miệng hỏi.
"Chúng ta có thể chính mình đi trở về là may mắn, mang mấy thứ này? Không có khả năng", Lea lắc đầu, hắn là một trong những người không có thể lực tốt trong chúng ta.
Paul nhìn về phía ta.
Ta suy nghĩ, "Có thể đưa tin để người đem xe ngựa đến cạnh đầm lầy chờ chúng ta hay không, như vậy chúng ta chỉ cần xuyên qua đầm lầy là có thể."
Paul gật gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
"Đầm lầy lầy lội không chịu nổi, đường khó đi. Còn có rất nhiều ma thú công kích chúng ta. Chúng ta mang theo những thứ này đi ra đầm lầy cũng không dễ dàng đâu. Lại nói trong chúng ta chỉ có Paul và Carl thể lực đặc biệt tốt, hai người các ngươi có thể mang đi mấy thứ này?", Natasha mở miệng nói.
"Nhưng không có bản đồ, người của ta căn bản không có khả năng an toàn xuyên qua đầm lầy, cũng không thể tìm đến chúng ta", Paul nhíu mày nói.
Một mình xuyên qua đầm lầy cũng không an toàn. Huống chi những người đó chỉ biết Paul, mà cảm giác phương hướng của Paul không tốt. Huống chi chính là chúng ta phái người đi tiếp, vó ngựa cũng không thích hợp hành tẩu trong đầm lầy, rất dễ bị lún xuống.
"Chúng ta có thể suy xét một chút...... thu phục ma thú?", ta đề nghị.
"Ngươi làm được sao?", Lugo hỏi ta.
Ta lắc đầu, "Nhưng là ta từng xem qua mấy quyển sách......"
Lugo liền giống như bóng cao su xẹp xuống, "Lại là đọc sách."
Paul và Natasha nhìn nhau một cái, gật gật đầu với ta, "Thử xem đi."
"Được rồi", ta suy nghĩ, gật đầu, "Ta nhớ rõ trên đường chúng ta gặp qua một loại ma thú ăn cỏ tên là mãnh ngưu, thể trạng rất lớn, sẽ thích hợp chở nặng. Không biết lúc trước bọn hải tặc làm sao đem mấy thứ này đến đây."
Hai nữ hài khôi phục tinh thần, bắt đầu cảm thấy hứng thú với vòng cổ trang sức trong kho tàng, khoa tay múa chân. Cho dù là ma pháp sư cao cấp, nữ nhân cũng vẫn là nữ nhân a, thiên tính thích làm đẹp a.
Lugo nhìn đến bộ dạng các nàng bĩu môi, "Nữ nhân!"
Hai nữ hài xem hắn như ngoáo ộp.
Ta cầm lấy một cái bình, mở ra xem thử, cười với Lugo nói: "Nơi này lại còn có rượu? Thả mấy trăm năm, không biết còn có thể uống được hay không."
Lugo nguyên bản vô lực nằm dài lập tức lên tinh thần, "Ta nếm thử."
"Đợi đã, ta xem có hay không độc trước, nói không chừng đây là hải tặc chuẩn bị vì người trộm kho tàng cuả bọn họ", ta không cho Lugo cướp đoạt, thí nghiệm một phen, "Không có độc."
Lugo hoan hô một tiếng, liền cướp đoạt.
"Đã có rượu, vậy buổi tối sẽ không ăn lương khô, ta đi săn thú, thịt ma thú xứng với rượu ngon, chúng ta ăn mừng lần này thám hiểm tìm được mục đích"
Bọn họ hoan hô. Nói thật, mấy ngày lăn lộn, đã muốn nhìn không ra phong phạm quý tộc và ma pháp sư trên người bọn họ. Một đám đều nghèo túng không chịu nổi. Trừ bỏ Paul, ta rất ngạc nhiên làm sao hắn bảo trì hình tượng được.
"Về sau không cho ghét bỏ ta một ma pháp sư còn mang theo cung tiễn a", ta quơ nắm tay dọa bọn họ, ra khỏi sơn động.
Buổi tối mọi người đều ăn được cảm thấy mỹ mãn. Lugo vỗ vai ta nói: "May mắn có ngươi, cả muối cũng mang theo, còn có cái gì ngươi không có chuẩn bị?"
"Không có biện pháp, ta là nhân viên không chiến đấu mà."
"Còn nhân viên không chiến đấu gì nữa, lúc đám Ngốc Ưng tập kích chúng ta, ngươi một mũi tên rụng một con. Lúc trước nhất định ngươi là Hunter giỏi."
"Đương nhiên, ta là thần xạ thủ."
Dùng vài ngày thu thập đồ vật, cũng thu phục được hai con mãnh ngưu, cột lên mấy thứ kia, chúng ta quay về.
Sau khi ngồi trên xe ngựa nhà Paul, ta thả mãnh ngưu ra.
"Sao không giữ lại?", Lugo hỏi ta.
"Mãnh ngưu chỉ có thể sinh tồn trong đầm lầy, hơn nữa tốc độ chúng nó chậm như vậy, cũng không có lực công kích, ta giữ chúng nó có ích lợi gì?"
Lugo tính tình giống ta, hơn nữa Hurley và Lea, Natasha và Paul đều thành tình lữ, ta và Lugo hai tên cô gia quả nhân càng thường xuyên ghé vào một khối.
Sau này ta mới biết được nguyên nhân bọn họ lựa chọn ta, tất nhiên năng lực ma pháp là một phần nguyên nhân, nhưng tính cách cũng phần nguyên nhân.
Paul là người thừa kế công tước, cũng chính là công tước tương lai, quyền thế không thể nói là không lớn. Cho nên người gia nhập bọn họ ôm mục đích tất nhiên không thể đơn thuần.
Bọn họ và học sinh phổ thông bất đồng, đều là quý tộc, hơn nữa bởi vì thiên tư xuất sắc nên từ nhỏ liền đi theo Đại Sư cùng nhau học tập, cũng có thể nói là cùng nhau lớn lên. Cũng bởi vậy bọn họ rất bài ngoại, nhất là Lugo và Natasha, hai người kia còn hơn thế nữa, cho nên bọn họ vẫn không có ma pháp sư quang hệ cố định.
Lúc trước có lão sư dẫn đội, phối hợp với nhau, cũng vậy mà thôi. Sau này rốt cuộc tìm tới ta.
Ta xác thực không thèm để ý quyền thế và tiền tài, này đối với ta hiện tại mà nói cũng không ý nghĩa. Cho nên bọn họ con mèo đụng trúng chuột chết, xem như tìm đúng người.
Trở lại Vương Thành, Paul chủ trì phân chia này nọ, phần mình mang đi. Ta mang theo bao chiến lợi phẩm to trở lại ký túc xá, đã thấy Klein ở đó.
"Không phải sư phụ của ngươi có chuyện tìm ngươi trở về sao?"
"Ừ, ăn một ít độc dược, ta lại trở lại."
Độc dược...... Ta xem sắc mặt hắn tái nhợt, còn có đôi mắt thâm đen, không biết nói cái gì cho phải. Nếu đối với hắn ta quan trọng hơn lão sư hắn, nhất định ta sẽ nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề của hắn, sau đó dẫn hắn đi rất xa tránh khỏi vị ám hệ Đại Sư kia. Nhưng ta không rõ ràng quan hệ của bọn họ là như thế nào, cho dù lão sư hắn buộc hắn giết người, nhưng cũng nhìn hắn lớn lên. Tình nghĩa bên trong này, không phải ta một bằng hữu có thể can thiệp.
Ta miễn cưỡng cười cười, "Đến xem chiến lợi phẩm của ta lần này, chọn thứ ngươi thích, tặng cho ngươi làm lễ vật."
Hắn lập tức liền vui vẻ lên, thật ra cái gì hắn cũng không thiếu, chỉ là thích lễ vật mà thôi. Hắn lựa chọn trong rương, ta vào phòng bếp, mang ra một bàn đồ ăn. Có một số việc ta quản không được, đành tận lực khi hắn ở bên cạnh ta, nuôi hắn trắng trẻo mập mạp.
"Ta không uống thứ này", hắn nhìn sữa ghét bỏ.
"Uống đi, này có lợi cho thân thể. Uống xong mới cho ngươi đồ uống màu đen."
Hắn cau mày đem ly sữa uống một hơi cạn sạch, sau đó đem ly không đưa cho ta. Ta cười, đi phòng bếp rửa ly, rót coca cho hắn, trở về bàn ăn.
"Khi nào ngươi mới mang ta đi ra đi?"
"Uhm, lần này thám hiểm chấm dứt ta định rời khỏi trường học, tự mình đi ra ngoài du hành ", trường học đã xong, ta tính toán đi nơi khác thu thập tin tức.
"Mang ta theo được không?"
"Đương nhiên, không phải chúng ta đã nói rồi sao?"
"Quá tốt, ngày mai chúng ta liền xuất phát ", ánh mắt hắn sáng lên.
"Nghỉ ngơi vài ngày rồi xuất phát ", ta xoa xoa tóc của hắn, "Bất quá ở bên ngoài ngươi phải nghe lời ta nói."
"Ừ, ta nghe lời", hắn nghiêng tới ôm cổ ta, mặt cọ vào mặt ta.
"Nhóc con", ta lấy ngón tay chọc chọc trán hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro