Chương 9
Tổng bộ Quang Ảnh Giải Trí.
Bộ phận thư ký tổng cộng có năm người, ngoại trừ trợ lý đặc biệt chủ trì cuộc họp, ba người nữa là nhân viên lâu năm, còn có một trợ lý nhỏ mới tới.
Thứ hai là một ngày tràn ngập ý chí chiến đấu nhất, cũng là ngày để cho người ta bận rộn đến sứt đầu mẻ trán.
Trương Mạn Ni làm bộ bận rộn, đôi mắt lướt qua máy tính, nhìn toàn cảnh phòng họp đối diện.
Cửa kính thủy tinh sát trần nhà không dính chút bụi bặm, từ góc độ này của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy người ngồi ở chính vị —— Người làm cho tất cả các nữ nghệ sĩ ở Quang Ảnh tự biết xấu hổ, tổng tài mỹ nữ Trương Hân.
Thật sự... Thật sự rất tuyệt mỹ!
Tâm tình Trương Mạn Ni nhộn nhạo, không còn tâm trí để làm việc.
Cửa kính thủy tinh cách âm rất tốt, nghe không thấy thanh âm ở bên trong, chỉ thấy mấy cấp cao tham dự cuộc họp sôi nổi đứng lên, Trương Mạn Ni bỗng nhiên cũng đứng lên theo, động tĩnh to lớn kinh động đến đồng nghiệp bên cạnh.
Đồng nghiệp trêu chọc cô: "Trên ghế của cô có đinh à?"
Hai mắt của Trương Mạn Ni tỏa ra ánh sáng nhìn phòng họp đang xôn xao, che dấu không nổi sự kích động, nói: "Trương tổng sắp họp xong rồi, tôi đi pha cà phê cho ngài ấy đây!"
Không đợi những người khác phản ứng lại, cô cầm lấy cái túi xách nhỏ rồi nhanh như chớp mà chạy tới phòng pha nước.
Tiểu Mễ là người mới tới thấy cô đi giày cao gót còn có thể bước nhanh như bay, nói: "Loại việc nhỏ này giao cho tôi là tốt rồi, chị Mạn Ni sao còn tự mình làm."
Hai lão đồng nghiệp ăn ý nhìn nhau cười.
Trong đó có một người nói: "Loại chuyện tốt này cô ta đương nhiên muốn cướp công."
Tiểu Mễ không quá hiểu việc pha cốc cà phê thì tính là chuyện tốt cái gì.
"Cô xem cô ta mỗi ngày đều trang điểm đến lộng lẫy, cố ý mặc váy hở ngực, còn không phải là vì muốn quyến rũ Trương tổng."
Một người đồng nghiệp khác khinh thường mà nói: "Thật là đồ lẳng lơ."
Tiểu Mễ nghe thấy thế trợn mắt há hốc mồm.
Tiểu Mễ là người mới tới, cô mỗi ngày đều làm loại chuyện vặt, thường xuyên đi đưa tài liệu cho tổng tài. Lần đầu tiên cô nhìn thấy Trương Hân, bị mỹ mạo của đối phương cùng với cái loại khí chất không dính khói lửa phàm tục này trấn trụ, nếu không phải là tận mắt nhìn thấy đối phương lưu loát ký tên, cô còn tưởng rằng đây là minh tinh nào đó mà mình không biết tên.
Trương tổng quá mỹ quá lãnh, khí tràng quá mạnh, Tiểu Mễ mỗi lần thấy đều nhìn trộm. Ở trước mặt Trương tổng, cô khẩn trương đến mức lời nói cũng nói không ra, sao lại có người dám quyến rũ Trương tổng?
Ngoại hình Trương Mạn Ni không tồi, dáng người cũng đẹp, nhưng Tiểu Mễ cảm thấy, loại người phàm tục như Trương Mạn Ni không xứng với Trương tổng.
Cô thậm chí cảm thấy Trương tổng tuyệt sắc như vậy chỉ nên đứng đằng xa mà nhìn, cùng tình tình ái ái dính lên sẽ có loại cảm giác ảo tưởng tan vỡ.
Đồng nghiệp lại nói: "Trương tổng của chúng ta quả thật là vưu vật của nhân gian, người theo đuổi ngài ấy có thể hợp thành một trăm đội bóng đá, nhưng ngài ấy rất thờ ơ. Hai năm trước, còn có một người phụ nữ thêm WeChat với tôi, mỗi ngày bảo tôi nói hành tung của Trương Hân cho cô ta, ai có ý đồ tiếp cận Trương Hân phải nói cho cô ta biết trước, sau mỗi lần đó cô ta đều sẽ gửi hồng bao rất lớn."
Tiểu Mễ bị gợi lên lòng hiếu kỳ: "Cô ta cũng là người theo đuổi Trương Hân sao?"
"Đúng vậy." Đồng nghiệp hài hước mà nói: "Theo đuổi hai năm còn không có theo đuổi được, đủ chấp nhất. Người phụ nữ này phát hồng bao đặc biệt hào phóng, chính là kiểu ngốc nghếch lắm tiền. Có điều lần trước tôi gửi tin nhắn cô ta còn chưa trả lời, không biết có phải là đã từ bỏ rồi hay không."
"Kẻ có tiền a." Tiểu Mễ nhịn không được hỏi: "Bao nhiêu tuổi, đẹp không?"
"Không biết." Đồng nghiệp nói: "Vòng bạn bè của cô ta chặn tôi, ảnh đại diện cũng không phải là ảnh chụp của cô ta."
Một đồng nghiệp khác kỳ quái nói: "Nếu đẹp thì vì sao phải sợ đến nỗi không cho xem vòng bạn bè? Nói không chừng là cái loại phú bà vừa già vừa béo."
Đồng nghiệp kia không bày tỏ ý kiến, lén lút lấy điện thoại ra, click mở WeChat, tìm được tên phú bà "Hứa Dương Ngọc Trác", đem chuyện Trương Mạn Ni chuẩn bị đi quyến rũ Trương Hân nói cho đối phương biết.
Tin nhắn vừa mới gửi đi xong, người nọ nói với hai đồng nghiệp ở bên cạnh: "Chờ cô ta phát hồng bao, tôi sẽ mời hai người đi ăn."
Trương Hân cũng không biết mình bị mấy thư ký nghị luận, sau khi kết thúc cuộc họp, trên mặt cô hiện vẻ mệt mỏi, đi cùng với mấy cấp cao khác ra khỏi phòng họp.
Trở về văn phòng, mông còn chưa có đặt xuống, cửa văn phòng đã trực tiếp bị người khác đẩy ra: "Chị, chị làm việc xong rồi?"
Phát hiện người tiến vào chính là Trương Vi, trên mặt không chút gợn sóng nào của Trương Hân có chút bất mãn, nói: "Về sau nếu lại không gõ cửa, chị sẽ gọi người đuổi em ra ngoài."
Lấy hiểu biết của Trương Vi đối với chị gái mặt lạnh này, biết những lời này không phải là uy hiếp, thè lưỡi, cúi đầu nhận sai: "Lần sau sẽ không dám nữa."
Trong tay còn có một đống văn kiện chờ xử lý, Trương Hân không có thời gian cùng cô nói lời vô nghĩa, mặt không biểu tình mà nói: "Muốn đòi tiền thì không có, muốn có tài nguyên thì tìm người đại diện của em."
Trương Vi mỗi lần tìm Trương Hân đều là vì hai việc này, sau khi bị nói trúng mặt mày liền ửng đỏ. Nhưng cô hôm nay đến là vì bênh vực cho khuê mật, nói: "Em muốn cùng chị tâm sự về chuyện Hứa Dương Ngọc Trác."
Động tác của Trương Hân hơi dừng lại, mắt phượng hẹp dài nhìn qua: "Cô ấy thì có chuyện gì để nói?"
Trương Vi sợ bị đuổi ra ngoài, không dám quanh co lòng vòng, đi đến trước mặt cô nói: "Ngày đó chính là chị ta đẩy Dư Phỉ xuống dưới nước, lại giảo biện là lỡ tay, chị ta đang nói dối. Bà nội hồ đồ bị chị ta lừa mất, nhưng chị là người thông minh như vậy, sao cũng tin tưởng cái loại chuyện xằng bậy này?"
Trương Hân khẽ buông bút máy, mười ngón tay thon dài tùy ý giao nhau, nói: "Hứa Dương Ngọc Trác rơi xuống nước, là chú Trần cứu cô ấy, chú Trần còn đích thân đưa cô ấy về nhà, trong chuyện này cô ấy không có nói dối."
Chú Trần là tài xế mà Trương Chấn Nam đã sắp xếp cho Hứa Dương Ngọc Trác, ở Trương gia làm việc đã hơn mười mấy năm, là người trung hậu thành thật.
Khi Triệu a di gọi điện thoại cho cô nói Hứa Dương Ngọc Trác rơi xuống nước hôn mê bảo cô trở về, Trương Hân cho rằng lại là diễn kịch gì đó, không nghĩ tới sẽ liên lụy đến Lương Dư Phỉ.
Trương Vi vội vàng la lên: "Em chưa từng nói việc chị ta hôn mê là nói dối, nhưng quả thật là chị ta đẩy Dư Phỉ xuống nước trước, chị ta còn giảo biện nói là nhảy xuống muốn cứu Dư Phỉ, em không tin! Chị ta sao có thể có lòng tốt như vậy."
Kết hôn được hai năm, Hứa Dương Ngọc Trác thường xuyên làm trời làm đất, nhưng nói đến hại người.....
Dù tính là Hứa Dương Ngọc Trác ác độc, nàng có cái lá gan kia sao?
Về chuyện Lương Dư Phỉ chỉ trích Hứa Dương Ngọc Trác đẩy cô rơi xuống nước, Trương Hân cảm thấy có trăm ngàn chỗ hở: Vì sao không chọn một chỗ nào đó kín đáo hơn, ở trong yến hội nhiều người như vậy, không sợ bị phát hiện sao? Hứa Dương Ngọc Trác vì sao cũng ở trong nước? Bên cạnh bể bơi trống trải như vậy, còn có thể tự mình không cẩn thận ngã xuống? Nếu là cứu người, Hứa Dương Ngọc Trác rõ ràng không biết bơi, nhảy xuống muốn đi tìm chết sao?
Bốn nghi vấn, chỉ có một cái cuối cùng có thể miễn cưỡng chống đỡ là Hứa Dương Ngọc Trác cố ý hại người.
Không có chứng cứ, chỉ bằng vào cái miệng của Lương Dư Phỉ thật là làm người khác khó có thể tin tưởng.
Trương Hân nhìn dáng vẻ Trương Vi đầy căm phẫn, nhàn nhạt nói: "Lương Dư Phỉ cũng đã nhận là hiểu lầm, em vì sao còn muốn rối rắm vấn đề này?"
"Đó là bởi vì cậu ấy quá lương thiện, em không muốn nhìn thấy cậu ấy bị người khác bắt nạt."
"Ý của em là, chị cùng bà nội liên hợp lại với Hứa Dương Ngọc Trác cùng nhau bắt nạt Lương Dư Phỉ?"
Chạm vào ánh mắt đột nhiên lạnh lùng của cô, Trương Vi run lên, vội vàng sửa lại lời nói: "Em không nói chị cùng bà nội bắt nạt cậu ấy, em chỉ là cảm thấy Hứa Dương Ngọc Trác quá mức giảo hoạt. Chị, chị ngàn vạn lần không được để chị ta lừa bịp, mau chóng ly hôn với chị ta a!"
Hứa Dương Ngọc Trác rốt cuộc là hạng người gì, có nói dối hay không, Trương Hân cũng có phán đoán riêng. Nghe thấy hai từ "Ly hôn", đôi mắt lạnh nhạt của cô có chút dao động, nói: "Đơn ly hôn cô ấy đã ký, còn việc ly hôn.... Thì để từ từ đã."
"Vì sao lại phải trì hoãn?" Trương Vi so với cô còn kích động hơn.
"Bởi vì bà nội."
"Hắt xì ——"
Hứa Dương Ngọc Trác xoa xoa cái mũi, không hiểu mình hôm nay vì sao lại không ngừng hắt xì.
"Có phải là bị cảm rồi không, uống ít thuốc pha với nước dự phòng một chút chứ?" Trương lão phu nhân lo lắng hỏi.
Hứa Dương Ngọc Trác không có cảm giác được dấu hiệu của cảm mạo, vì để lão nhân gia yên tâm nên chỉ có thể nghe lời.
Trương lão phu nhân lập tức phân phó bảo mẫu đi pha thuốc cho nàng.
Hứa Dương Ngọc Trác ngăn bảo mẫu lại: "Để tự tôi đi đi."
Trương gia có hai bảo mẫu, một đầu bếp, một tài xế, còn có một quản gia, nghe thì giống như có rất nhiều người, nhưng đều đã phân rõ việc. Biệt thự rất lớn, hai bảo mẫu mỗi ngày đều phải quét tước tốn rất nhiều thời gian, loại việc nhỏ như pha thuốc này Hứa Dương Ngọc Trác không muốn làm phiền người khác.
Uống gói thuốc đã được pha nước vào, Hứa Dương Ngọc Trác đi rửa chén, lại nghe thấy điện thoại vang lên hai tiếng chuông báo ngắn ngủi.
Xuyên qua đây đã được mấy ngày rồi, ngoại trừ vài lần điện thoại với Triệu a di cùng chú Trần, điện thoại của Hứa Dương Ngọc Trác trước nay đều không có gì. Nàng tưởng là tin nhắn rác, cầm điện thoại lên thì phát hiện là tin nhắn từ WeChat.
Lưu Mỹ Mỹ: "Hứa Dương Ngọc Trác, cô ở đâu?"
Lưu Mỹ Mỹ: "Trương Mạn Ni bộ phận thư ký lại đi câu dẫn Trương Hân [ hình ảnh ]."
Click mở hình ảnh, là một ảnh chụp mỹ nữ có dáng người nóng bỏng, trong tay bưng cốc cà phê, mặt trang điểm trắng bệch, son môi đỏ như máu, cười đến mức vẻ mặt nhộn nhạo.
Đây là ai?
Lưu Mỹ Mỹ lại là ai?
Trương Hân???
Đỉnh đầu đầy dấu chấm hỏi, Hứa Dương Ngọc Trác nhanh chóng lật xem lịch sử trò chuyện lúc trước của nữ phụ cùng với Lưu Mỹ Mỹ, bừng tỉnh đại ngộ.
Lưu Mỹ Mỹ là con mắt mà nguyên nữ phụ xếp vào bên người Trương Hân!
Nàng không xác định được quan hệ của nguyên nữ phụ cùng với Lưu Mỹ Mỹ là như thế nào, lướt xuống dưới nhìn thấy không ít hồng bao, Hứa Dương Ngọc Trác ở trong lòng xem thường giao dịch tiền bạc dơ bẩn giữa hai người này, tiếp theo liền lâm vào trầm tư.
Nàng cho rằng chỉ cần đối phó với một tình địch tiềm tàng như nữ chính thôi, không nghĩ tới trong công ty còn cất giấu không ít yêu tinh?
Lại lần nữa click mở bức ảnh kia, Hứa Dương Ngọc Trác bĩu môi, nói: "Cô trang điểm yêu diễm như vậy mà cũng dám câu dẫn Trương Hân?"
Trương Hân rõ ràng thích kiểu ngây thơ giống như nữ chính đi!
Buổi tối khoảng tầm 10 giờ, bận rộn một ngày Trương Hân mới về đến nhà, ấn mật mã vân tay, đẩy cửa đi vào.
Đèn phòng khách sáng lên, Hứa Dương Ngọc Trác đang ngồi ở trên thảm chơi máy tính, nghe thấy động tĩnh, nàng đi chân trần chạy tới, để mặt mộc, tươi cười xán lạn, thanh âm vừa ngọt vừa mềm: "Cô đã về rồi à."
Trương Hân sửng sốt một chút mới nhận ra là Hứa Dương Ngọc Trác, đôi mắt hơi lóe lên ánh sáng.
Đây không phải là lần đầu tiên Trương Hân nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Dương Ngọc Trác, chỉ là cảm giác cùng với lúc trước không quá giống nhau, nhìn kỹ lại, hóa ra là thay đổi kiểu tóc —— Màu rượu đỏ nhuộm thành thuần đen, tóc dài đến eo bị cắt hơn một nửa, uốn thẳng, tóc mái mỏng nhỏ rủ xuống ở trên trán.
Phong cách thục nữ biến thành kiểu nữ sinh tươi mát.
Nhìn khí chất của người phụ nữ ở trước mắt hoàn toàn thay đổi này, Trương Hân thoáng ngẩn người nghĩ đến những lời bảo mẫu nói.
Nghe nói Hứa Dương Ngọc Trác hôm nay lại đi thăm bà nội, trước lúc trở về nhà, Trương Hân thay đổi tuyến đường về Trương gia, hỏi bảo mẫu Hứa Dương Ngọc Trác có gì khác thường hay không.
Bảo mẫu nói: "Không có khác gì. Hứa tiểu thư cả ngày đều bồi lão phu nhân, lão phu nhân rất vui vẻ. Cô ấy còn cùng đầu bếp học làm điểm tâm, làm đặc biệt ngon, nhìn không ra tay nghề của cô ấy còn rất cao."
Trương Hân cảm thấy cổ quái: "Cô ấy làm điểm tâm?"
"Đúng vậy." Bảo mẫu cười tủm tỉm nói: "Cây lau nhà của tôi bị hỏng, là cô ấy giúp tôi sửa lại. Cần rửa sạch khử trùng thức ăn, là cô ấy và đầu bếp hai người cùng nhau làm, cũng không biết là cô ấy lấy ở đâu ra sức lực lớn như vậy. Nói thật, trải qua mấy ngày nay ở chung, tôi phát hiện Hứa tiểu thư cùng với trước kia không giống nhau. Trước kia cô ấy rất khinh thường nói chuyện với những người như chúng tôi, hiện tại lại đặc biệt thân thiết, cảm giác như là đã hoàn toàn thay đổi. Sống đến tuổi này, đủ mọi loại người màu sắc hình dạng gì tôi cũng đã nhìn thấy nhiều, tôi cảm giác cô ấy không phải là đang giả vờ."
Nếu những lời này không phải là chính miệng bảo mẫu phục vụ gần hai mươi năm ở Trương gia nói, Trương Hân cũng phải hoài nghi Hứa Dương Ngọc Trác có phải đã mua chuộc lòng người rồi không.
Tính cách có thay đổi không thì rất khó nói, nhưng người trước mắt xác thật đã thay đổi.
Kiểu tóc đối với hình tượng của một người rất quan trọng.
Trương Hân đột nhiên cảm thấy loại phong cách nữ sinh nhà bên này càng thích hợp với Hứa Dương Ngọc Trác hơn, so với phong cách trước kia ra vẻ thành thục thì thuận mắt hơn rất nhiều.
Hứa Dương Ngọc Trác không rõ ràng lắm suy nghĩ trong đầu cô, vuốt vuốt mái tóc vừa mới làm, hỏi: "Kiểu tóc mới của tôi có đẹp không?"
Không biết là bởi vì lời nói của bảo mẫu, hay là đôi mắt này quá mức sạch sẽ trong suốt, Trương Hân tạm thời đã quên có bao nhiêu chán ghét người phụ nữ này, môi đỏ hé mở, nói: "Khá đẹp."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro