CHƯƠNG 3: CÓ NGƯỜI TỚI

Tô Đào trong mơ hồ bỗng cảm thấy hạ thể dâng lên một trận đau đớn, cúi đầu liền thấy một cái quy đầu to lớn như hạch đào, sợ đến mức hai chân chặt chẽ kẹp lại, muốn đẩy nó ra.
"Đại sư, đại sư, ngươi..." Tô Đào sợ đến mức nói năng lộn xộn, "Người xuất gia sao có thể... sao có thể làm vậy... tôi còn chưa xuất giá mà..."
Dứt lời Tô Đào nước mắt tuôn rơi lã chã, nàng bây giờ đã bị con lừa trọc này lường gạt trêu chọc thân mật đến như vậy, không biết có thể gọi là mất đi trinh tiết hay không.
Thanh Trúc khóe miệng nhếch lên, đáy mắt ánh lên sự trào phúng chê cười, hắn mặc kệ Tô Đào khóc lóc, dùng tay giữ chặt chân Tô Đào, mãnh liệt thọc vào rút ra. "Bây giờ mới bắt đầu giả vờ vô tội sao, vừa rồi không phải nàng còn rất sung sướng, nẩy mông phe phẩy cầu xin ta làm nàng hay sao."
"Ưm... ngươi." Tô Đào bị ngôn ngữ trực tiếp thô tục của hắn dọa cho hoảng sợ, đây có còn là cái người xuất gia từ bi nhân đức, kể cả nhìn nàng cũng không dám ban nãy nữa sao?
"A... a... ngươi đừng nói bậy, ta không có như ngươi nói..." Tô Đào ngoài miệng cự tuyệt, giữa hai chân lại bị cọ đến liên tục chảy nước, trơ mắt nhìn quy đầu ra ra vào vào trong huyệt động, côn thịt thô to chen chút trong thông đạo nhỏ hẹp, cọ đến côn thịt nóng lên, dâm thủy tràn lan tưới lên toàn thân nó.
"A... thật là một tiểu cô nương khẩu thị tâm phi, hôm nay không làm cho nàng cầu xin ta thì không được mà." Thanh Trúc lại đâm xuống một chút, toàn bộ hoa huyệt bị bắt tách ra, bọc lấy nửa côn thịt, sướng đến mức hắn nhịn không được rên lên hừ hừ.
Tiểu huyệt của tiểu cô nương này còn tuyệt vời hơn hắn tưởng tượng, chơi rất dâm đãng, rất vui thích. Lúc trước, những quý phu nhân kia có ai mà không bị hắn làm cho vui sướng điên cuồng, cầu xin hắn cắm họ chứ, lần này chỉ là hút dâm thủy vị mật đào nơi cửa động của nàng hắn đã kềm chế không nổi, huyệt động tuyệt vời như thế mà chưa ai cắm không phải rất đáng tiếc sao?
Tô Đào bị làm đến cả người nhũn ra, hai bàn tay dịch xuống giữa hai chân ý đồ ngăn cản không cho hắm cắm vào nữa, nào ngờ Thanh Trúc đâm càng mạnh, trực tiếp đâm cả vào tay nàng, tiến thẳng vào trong u động.

"A, a... tên hòa thượng thối tha này, ngươi là tên khốn kiếp.. a.. a..." Hạt đậu đỏ phía trên mật huyệt đột nhiên bị đâm một cái, kích thích đến Tô Đào không phản ứng kịp, há cái miệng nhỏ không nói nên lời, tinh thần chưa kịp phục hồi.
Thanh Trúc nhìn chằm chằm cái miệng anh đào hé mở đó, tựa như còn có thể thấy được đầu lưỡi phấn nộn bên trong, mắt hắn tối lại, không nhịn đước cúi người ngậm lấy đôi môi đó.
Cái miệng nhỏ này hắn mơ tưởng từ khi nãy, bây giờ trực tiếp ngậm lấy, so với hắn nghĩ mềm mại trơn ướt hơn nhiều, lại còn thêm vào một mùi hương đào thơm ngát.
Tô Đào cảm giác mình sắp bị ăn hết luôn vậy, đầu lưỡi thô to nhét vào miệng nàng chật khít đầy vun lên, kể cả không khí cũng bị hút đi hết cả.
Bức bách nàng không thể không phản kháng lại, đầu lưỡi mềm mại tinh tế mới dò ra tới đã bị cuốn đi, hai cái đầu lưỡi vờn qua vòng lại trêu chọc lẫn nhau, cũng không biết rốt cuộc là ai nuốt nước bọt của ai nhiều hơn nữa.
Thanh Trúc cảm giác Tô Đào sắp không được rồi mới buông miệng nàng ra, giữa môi lưỡi kéo ra một sợi chỉ bạc dài, nhìn nàng chịu không được kiều suyễn, ánh mắt mê ly mà bất lực, côn thịt đột nhiên nhảy dựng lên, eo hơi hơi trầm, nhắm thẳng lối vào liền cắm xuống.
"A! Đau!" Tô Đào còn chưa lấy lại sức từ chuyện không thở nổi, thì dưới thân đã truyền đến một trận xé rách đau đớn, nước mắt không khỏi lăn dài xuống lã chã như mưa, nắm tay nhỏ cố dùng sức đấm lên người Thanh Trúc, nhưng chẳng khác nào phù du hám thụ không có hiệu quả gì.

Thanh Trúc cũng rất khó chịu, chỗ kia vừa đau lại sướng, muốn hướng phía trong đâm sâu lại bị kẹp chặt gắt gao hơn, mồ hôi cũng từ trên trán lăn xuống, "Nàng thả lỏng đi, chút nữa sẽ hết đau ngay thôi."
Tô Đào không thuận theo, chỉ tràn đầy nước mắt nhìn hắn.
Thấy ngôn ngữ không có hiệu quả, Thanh Trúc dùng tay bẻ ra hai đùi đang khép chặt, một tay hắn bắt lấy một bên cẳng chân, tận lực kéo ra, mông nhấc lên một cái, côn thịt lại hướng bên trong chui vào sâu hơn một chút.
"A a..." Tô Đào mày nhíu chặt, khóc đến nước mắt như hoa lê đái vũ, chỉ hận không thể ngay lập tức ngất đi, không cần chịu nổi đau xé rách đáng sợ này.
Quả nhiên vẫn là còn non nớt, Thanh Trúc có chút bất đắc dĩ, đành phải cố nén xúc động muốn tiến công, hắn cúi xuống nơi mép áo dán sát lại của hai người, bộ ngực nàng mềm mại không cam lòng yếu thế mà đứng thẳng lên, lại bị sức nặng đè ép xuống.
Thanh Trúc ôm Tô Đào ghì hai cái, mới cúi đầu cắn cắn đầu vú nàng từ cách một lớp áo.
"A... đừng mà..." Tô Đào nhịn không được ưỡn ngực lên, ngực trái bị Thanh Trúc ngậm lấy, rất nhanh áo trong bị khinh bạc tẩm ướt, vú nhô lên mê người cực kỳ.
Thanh Trúc hơi hơi đứng dậy, sờ soạng muốn cởi áo, Tô Đào bắt đầu giãy giụa trở lại, hai tay ngay lập tức bị bắt ấn trên đỉnh đầu, xiêm y trước ngực bị kéo ra, lộ ra bên trong một cái yếm thêu hoa đào.
Thanh Trúc một tay khống chế Tô Đào, một tay khác duỗi vào trong yếm.

Có thể thấy được cái yếm vun lên cao đến cổ, bên trong là năm ngón tay liên tục xoa nắn. Vẫn luôn được bao bọc trong xiêm y, hai quả thủy mật đào của nàng cứ như vậy bị một bàn tay mạnh mẽ bóp nặn, không ngừng vuốt ve qua lại, động tác dâm loạn phóng đãng, khiến Tô Đào đỏ bừng mặt lên không khỏi ngẩng đầu.
Thanh Trúc nhân cơ hội đó tuột cả cái yếm xuống, cặp vú liền như hai con thỏ trắng nhảy ra ngoài, hắn nhìn mà môi khô nóng lại thòm thèm, bèn cúi đầu ngậm lấy đầu vú nhòn nhọn phía trên, hút vào vang lên sồn sột.
Tay phải hắn nhéo cái vú còn lại, chỉ cảm thấy mềm mại đàn hồi vô cùng, hắn hung hăng niết một phen, giống như có nước từ đầu ngón tay hắn chảy ra, nắm thế nào cũng nắm không hết.
"A... a... nhẹ một chút..." Tô Đào không biết từ khi nào đã ôm lấy đầu Thanh Trúc, chỉ cảm thấy cái miệng của hắn có ma lực lớn vô ngần, hút nàng vừa đau vừa ngứa, nhưng lại rất thoải mái.
Phát hiện Tô Đào thái độ không còn cương quyết, Thanh Trúc nhéo hai vú nàng, hạ thân bắt đầu đi vào một ít lại kéo ra tới một ít, động tác không nhanh nữa, chỉ dùng nửa cây côn thịt cọ cọ lấy nàng.
Tô Đào không khỏi nhíu mày, rồi lại cảm thấy còn có thể chịu đựng, đặc biệt là tần suất chuyển động này khiến nàng ra không ít dâm thủy, quy đầu tròn trịa mượt mà một chút một chút cọ sát vách thịt bên trong, thật ngứa ngáy, bất tri bất giác nàng trương hai chân lớn hơn nữa, ngẫu nhiên còn xoắn mông phối hợp với hắn.

Thanh Trúc không khỏi thở ra một ngụm trọc khí, "A, tiểu dâm đãng, u huyệt ngứa lắm phải không, có muốn tiểu gà con của bần tăng giảm ngứa cho nàng không?"
Tô Đào nhắm hai mắt lại, không để ý tới lời nói bậy bạ xấu xa của Thanh Trúc, chỉ là hai chân nhịn không được lại kẹp chặt eo hắn, hơi hơi cọ xát, cửa động cũng theo đó chuyển động đi lên.
"Hừ, thật dâm đãng." Thanh Trúc không nhịn nữa, hắn đứng dậy nâng mông Tô Đào lên, nguyên cây cắm vào, lực độ to lớn đem thân thể Tô Đào hướng lên trên mà khai phá, ngay sau đó lại bị kéo xuống hung hăng trêu chọc.
"Tiểu kỹ nữ thật thiếu nam nhân cắm mà, ai bảo nàng xoắn chặt u huyệt như thế, ai bảo nàng ngậm côn thịt không bỏ như thế! A! Ta phải cắm chết nàng!"
"A a a... không... a... a..."
Tô Đào rốt cuộc nói không nên lời, chỉ có thể phát ra một ít thanh âm vô nghĩa, hạ thân bị cắm đến nghe được cả tiếng bạch bạch bạch, côn thịt thô to trong cơ thể nàng càn quấy lung tung, giống như muốn sáng lập một mảnh trời riêng vậy.
Thanh Trúc lại đem hai chân nàng ôm vào trong ngực, mông cũng nâng lên hơn, côn thịt từ trên đi xuống vọt vào, cắm vừa sâu vừa thô bạo trực tiếp.
"A... a..." Tô Đào cảm thấy bản thân cũng sắp bị đâm xuyên qua, không khỏi giãy giụa, chỉ là hai chân bị ôm chặt không tránh được, phe phẩy mông giống như đón ý nói hùa, côn thịt kia cứ như vậy một chút lại một chút cắm vào nhục huyệt nàng, cắm đến chỗ sâu nhất còn muốn vói vào sâu hơn, khiến nàng bị bức cho nước mắt cũng tuôn ra, cái đầu lắc qua lắc lại.

"A... a... bảo bối bảo bối, nàng thật là một bảo vật đó, ta yêu nàng quá đi thôi." Thanh Trúc cắm đến sung sướng vô cùng, nhục huyệt vừa ấm áp lại vừa chặt chẽ, bất luận hắn cắm đến nơi nào chỗ đó sẽ có tầng tầng lớp lớp thịt non quấn lấy hắn, hận không thể nguyên cây côn thịt cứ như vậy chôn mãi trong thân thể nàng.
Không cắm một lát liền có chút chịu không nổi, Thanh Trúc nhịn xuống dục vọng muốn bắn, động tác chậm lại, nhìn chằm chằm gót chân nhỏ bé trong lòng ngực không ngừng run rẩy, cầm lòng không đậu lại gặm lấy.
"A..."
Tô Đào run lên, liền đá vào mặt Thanh Trúc mấy cái, hiển nhiên cũng đá hắn văng ra, côn thịt cũng vì vậy bay vèo ra ngoài.
Cơ hội hiếm có như vậy, Tô Đào thoát khỏi khống chế liền muốn bỏ chạy, chỉ là tay chân mềm nhũn vô lực, chỉ có thể níu lấy một thân cây, cố vươn người chạy trốn.
Thanh Trúc vừa thấy nhục huyệt bỏ chạy, sao lại bỏ qua chứ, dựng đứng côn thịt liền đuổi theo, không đầy mấy bước đã đem người bắt trở về, để nàng tựa vào thân cây, nâng lên một chân, nắm côn thịt lại vọt vào.
"A..."
Tô Đào mới kêu một tiếng, lập tức đã bị Thanh Trúc bưng kín miệng.
"Ai đó? Tiếng động hình như là từ phía bên kia thì phải?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro