Q2. Chương 69: Ký ức cố chấp (1)
edit: tiểu hoa nhi
Hạo Hãn, lúc xế chiều. Vẫn như cũ ngợp trong vàng son.
Trong phòng bao, đèn thủy tinh treo trên cao chiếu sáng xuống căn phòng lạnh lẽo. Ngọn đèn chiếu vào gương mặt trắng nõn của Lôi Lôi, càng lộ rõ vẻ tái nhợt. Mà giờ phút này, trên mặt toàn là lệ, cơ thể rung lên từng chút vì nức nở, tựa hồ đang đè nén.
Viền mắt cô ta rất đỏ, ngước mắt nhìn chằm chằm Tiêu Dạ, nhìn gương mặt mà cô ta yêu đến đau lòng. Cô ta dùng đôi mắt tả từng chút từng chút một ngũ quan của anh, mày kiếm, mặt tạc tương, rất có khí khái hào hùng, mỗi lần nhíu mày nhìn anh có chút nguy hiểm. Anh có đôi mắt thâm thúy, đôi mắt kiếm dài mà sắc, con ngươi đen nhánh như một cái hố sâu, lông mi rất dài, một người đàn ông rất khí có được lông mi dày mà rậm như vậy. Mũi rất cao, cánh môi rất mỏng, không nói cười bừa bãi. Gương mặt anh vẽ lên nét lạnh lùng khiến cho người khác luôn có cảm giác khó gần. Thậm chí thỉnh thoảng ở bên cạnh anh cũng sẽ cảm giác khí thế của anh quá mạnh mẽ, khiến cho cô ta sợ run lên.
"Em không lấy tiền." Lôi Lôi nhìn anh :"Em dùng 500 vạn này mua một đêm của anh, anh cảm thấy được không?"
Không gian cứng ngắc, chỉ có ánh đèn thủy tinh chiếu rọi căn phòng lộng lẫy, không gian lẳng lặng khiến cô ta có chút đau khổ không thốt lên lời nào nữa.
Đôi mắt Tiêu Dạ hơi đổi, sắc mặt trước sau như một vẫn thờ ơ.
Cánh môi anh khẽ vểnh lên tạo thành một đường cong cứng nhắc, khiến người khác không tự chủ được không dám đến gần, ngay cả đứng xa nhìn cũng sẽ bị hơi thở của anh hù dọa.
Một người đàn ông như vậy, đến cùng là vì sao lại khiến người ta có thể yêu đến như vậy ?!
Lôi Lôi thực sự cũng không rõ vì sao.
Vốn dĩ một năm kia bị Tiêu Dạ vứt bỏ, cô ta tuy biểu hiện ra ngoài là thỏa hoệp, nhưng thật ra trong lòng rất phản đối, tức giận. Còn âm thầm phát thệ sẽ không yêu lại người đàn ông này, nhiều năm sau cô ta trở lại Trung Quốc mang theo chồng của mình, cho anh một kích trí mạng. Để cho anh biết, bỏ lỡ cô ta chính là bỏ đi cả đời.
Suy nghĩ thật tốt, nhưng hiện thực lại tàn khốc.
Cô ta nếm thử qua.
Đã thử quen rất nhiều đàn ông, cưỡi ngựa xem hoa, nhưng kết quả cuối cùng là càng trụy lạc lại càng cảm thấy không cam lòng. Càng khiến bản thân cô ta khó chịu, cô ta luôn không nhớ nổi người đàn ông nào đã từng tỉnh lại bên cạnh cô ta, thời điểm nhớ tới Tiêu Dạ, thậm chí lúc đang lên đỉnh cũng là gọi tên của anh. Nhưng ở nước ngoài cũng khá là cởi mở, có đôi khi là tình một đêm, nên gọi tên của một người khác càng khiến đàn ông trở nên lợi hại khi ở trên giường, càng cảm thấy hưng phấn, hiệu quả trên giường càng tốt.
Chạy theo hưng phấn cuồng hoan ngắn ngủi đó, cái còn dư lại chỉ là sự tĩnh mịch cùng khổ sở, tìm không được bất kỳ một điểm nào khiến bản thân hưng phấn, tìm không thấy được bất kỳ một ý nghĩ để bản thân có thể tiếp tục sống tiếp, cuộc sống của cô ta trở nên mông lung không có mục địch, giống như một cái xác không hồn.
Cho nên, một thời gian mê loạn thật lâu sau, cô ta không hề sống tiếp cuộc sống kia nữa, cô ta bắt đầu sống yên bình, sống đúng mực.
Cô ta phải về.
Phải trở lại Trung Quốc.
Cô ta muốn đoạt lại Tiêu Dạ, người đàn ông này cô ta không bỏ xuống được.
Cô ta muốn trả thù Diêu Bối Địch, cô ta muốn cho Diêu Bối Địch biết, không cần phải đem bản thân cởi hết rồi leo lên giường Tiêu Dạ thì mới có thể có được Tiêu Dạ, cô ta thề phải cướp bằng được Tiêu Dạ về, không từ thủ đoạn nào.
Cho nên, cô ta bắt đầu thường xuyên liên lạc với Tiêu Dạ.
Cô ta nói cô ta muốn về nước, một mình ở nước ngoài rất cô đơn lẻ loi, cô ta nhớ Trung Quốc, cô ta nhớ thành phố Thượng Hải.
Chính vì thường xuyên liên lạc như vậy, một ngày kia Tiêu Dạ không kiên trì nói nếu như muốn về thì trở về đi!.
Vì vậy, cô ta thu xếp hành lý trở về.
Trước khi trở về, cô ta tới bệnh viên một lần nữa phẫu thuật màng trinh.
Cô ta nghĩ tới một ngày cô ta có thể dùng tới nó.
Bất kể là dùng thủ đoạn gì, đoạt được Tiêu Dạ mới là mục đích của cô ta.
Nhưng bây giờ.
Cô ta thừa nhận, địa vị của cô ta trong lòng Tiêu Dạ đã bé như một hạt bụi.
Giống như một con ruồi nên bị xua đuổi.
Cô ta cười lạnh, yên lặng mà cười, bản thân cô ta nhiều năm phải trả giá như vậy, cô ta không cam lòng.
"Lôi Lôi." Tiêu Dạ mở miệng âm thanh không nhẹ cũng không nặng, có chút gì đấy không nói được lạnh buốt :"Cô biết giữa chúng ta là không thể nào."
"Một buổi tối cũng không thể?" Lôi Lôi hỏi anh.
"Không có khả năng." Tiêu Dạ lạnh lùng chặt đứt tưởng niệm của cô ta.
"Vậy anh tính bù đắp cái gì?" Lôi Lôi cắn môi, cố gắng khống chế âm thanh nghẹn ngào, thật lâu mới nói :"Không phải nói để cho em ra yêu cầu sao? Yêu cầu của em khiến anh khó xử như vậy sao?"
Tiêu Dạ nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng, vẫn như cũ từ chối thẳng thừng.
Lôi Lôi vẫn khóc thút thít, ôm lấy cơ thể của chính mình, nước mắt tựa như chân châu đứt tí tách không dứt.
"Cái khác đều được, Tôi không được." Tiêu Dạ nói, âm thanh vẫn như cũ, thờ ơ.
Cái khác đều được, Tôi không được ?!
Lôi Lôi cười, có chút châm chọc mà cười.
Tôi không đươc ?!
Cơ thể của anh không được ?!
Lúc này đã bắt đầu vì Diêu Bối Địch mà thủ thân như ngọc rồi sao ?!
Đã từng chơi nhiều nữ nhân như vậy, hiện tại đột nhiên lại thu tính là bởi vì yêu người phụ nữ kia, không còn cách nào tự kiềm chế sao?!
Đúng là mỉa mai.
Diêu Bối Địch, người phụ nữ ấy đến cùng có cái gì tốt, có thể khiến Tiêu Dạ thay đổi lớn như vậy!
Cô ta nghĩ không ra.
Cô ta khổ tâm vun vén cho chút tình cảm này, vẫn bị vứt bỏ vô tình như thế.
Vì sao?!
"Quên đi." Lôi Lôi nói mỗi câu mỗi chữ đều thì thầm :"Nếu không phải anh, thì không phải là bất cứ vật gì cả. Tiền em cũng không cần, người em cũng không cần, em rời khỏi, chính là hoàn toàn rời khỏi."
Tiêu Dạ nhướng mày, tựa hồ có chút kinh ngạc nhìn Lôi Lôi nói.
"Mặc kệ là như thế nào, mặc kệ em hiện tại có bao nhiêu khó khăn, có bao nhiêu phần yêu anh thế nhưng em cũng không muốn làm khó anh. Cũng không muốn trong lòng anh phải khó chịu như vậy, rất nhiều năm sau anh còn có thể nhớ tới có một người phụ nữ yêu anh như sinh mạng, vì hạnh phúc của anh, bỏ qua tất cả những gì bản thân theo đuổi. . ." Âm thanh Lôi Lôi bắt đầu nghẹn ngào.
Tiêu Dạ khẽ nhúc nhích đôi mắt, khẽ liếc sang một bên.
Lôi Lôi nhìn bộ dạng của anh, lau nước mắt, dường như muốn nhìn rõ dáng vẻ cuối cùng của anh.
Cô ta đứng lên cầm lấy ly rượu trên bàn, rót hai ly, đưa cho Tiêu Dạ một ly, cầm lên một ly :"Tiêu Dạ, em mong anh và Diêu Bối Địch hạnh phúc."
Sắc mặt Tiêu Dạ có chút biến.
Tựa như không ngờ tới việc Lôi Lôi đột nhiên thỏa hiệp.
Anh cầm ly rượu lên.
Lôi Lôi chủ động chạm cốc, sau đó uống cạn không còn một giọt.
Bên trong căn phòng này số rượu đều có độ cồn không hề thấp.
Lôi Lôi sặc một cái, ho mãnh liệt, nhưng vẫn cố gắng nuốt hết xuống.
Tiêu Dạ uống cạn, để ly xuống.
Không nói được một lời.
Anh không thích nói, mặc kệ trong lòng có gì đều không thích mở miệng.
Lôi Lôi nhìn bộ dạng của anh, cười ngọt ngào :"Em đi."
Tiêu Dạ liếc mắt.
"Về sau, cũng sẽ không gặp lại a!." Lôi Lôi nói.
Tiêu Dạ trầm mặc, tựa hồ đang ngầm thừa nhận.
Lôi Lôi cười rực rỡ, thật sự cố gắng mà kéo lên một nụ cười đẹp mắt :"Tiêu Dạ tạm biệt."
Tiêu Dạ khẽ gật đầu :"Bảo trọng."
Lôi Lôi nhẫm lên giày cao gót rời khỏi, bước chân khá vững, cơ thể rất cao.
Cô ta rời khỏi phòng, cả người vào thời khắc ấy dường như bị hỏng mất, đau khổ không gì sánh được.
Cô ta không hề đắn đo cứ thế khóc, cơ thể không ngừng co quắp.
Đi hai bước, tựa hồ không thể che giấu được nữa, cô ta ngồi chồm hỗm ở trên hành lang, đè nén âm thanh, không ngừng khóc.
A Bưu đi bên ngoài thông báo chuyện, lúc đi tới phòng làm việc cứ nhìn Lôi Lôi đang khó chịu ngồi chồm hỗm ở một chỗ, cơ thể không ngừng run rẩy, có lẽ đang ngầm chịu đựng mà khóc.
Người phụ nữ này. . .
Chân mày A Bưu khẽ nhúc nhích.
Là yêu thật lòng sao ?! Nhìn qua không hề giống giả bộ.
Cho nên.
Mặc kệ là loại nữ nhân độc ác cỡ nào, đang đối mặt với chuyện tình cảm, vẫn là yếu đuối không chịu nổi, thương tâm gần chết.
Ngày hôm nay Tiêu Dạ tới Hạo Hãn, một mặt là xem bãi, giải quyết một số chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.
Về phương diện khác, chính là tới vì Lôi Lôi.
Tiêu Dạ là nghiêm túc đối với Diêu Bối Địch, cho nên mới muốn cùng Lôi Lôi triệt để chấm dứt.
A Bưu bước về phía Lôi Lôi nói :"Lôi tiểu thư, có cần tôi tiễn cô trở về không?"
Lôi Lôi tựa hồ đang lau nước mắt, cô ta ngước mắt nhìn A Bưu :"Không cần. Tự tôi sẽ đi."
A Bưu nhún vai.
Lôi Lôi nhìn bóng lưng A Bưu.
Những người này, đều là tới để xem chuyện cười của cô ta sao ?!
Cô ta đã từng ở chỗ này có bao nhiêu phần diễu võ dương oai, hiện tại đã bị nhìn tới châm chọc như vậy!
Cô ta cắn môi, nỗ lực đứng lên.
Cô ta rất khó chịu, trong lòng đau như bị từng con kiến cắn xé vậy, không nói được có gì đó cứ thế mà lan tỏa.
Cô ta đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Cô ta làm sao có thể đi được phóng khoáng như thế, cô ta làm sao có thể để cho Tiêu Dạ đẩy đi chỗ khác được.
Cô ta không ngu ngốc.
Cô ta cũng không lương thiện.
Cô ta vì sao không thể nhìn người khác sẽ bị đau khổ?!
Cô ta cầm điện thoại lên gọi.
"Tề Lăng Phong, tôi dựa theo như lời anh nói, không làm khó Tiêu Dạ." Lôi Lôi từng chữ từng câu nói.
Đúng vậy.
Từ lúc sáng sớm Tiêu Dạ gọi cô ta tới Hạo Hãn chờ anh, cô ta đã biết, Tiêu Dạ gọi cô ta tới để nói về chuyện chia tay.
Mặc kệ quá trình như thế nào, tình cảm giữa hai người bọn họ khẳng định đã chấm dứt rồi.
Làm sao có thể cam lòng, làm sao có thể ?!
Cô ta che lấy trái tim đang đau đớn kịch liệt, không thể khiến người khác cũng đau lòng giống như cô ta, cô ta làm sao có thể dễ dàng mà buông tay !
Cô ta gọi điện thoại cho Tề Lăng Phong-
Hiện tại cô ta cảm giác được hợp tác cùng Tề Lăng Phong là tốt, chí ít người đàn ông này đủ tàn nhẫn, đủ độc ác.
Mà cô ta chính là muốn cùng với một người đàn ông ma quỷ như thế, đi đối phó với người mà cô ta hận thấu xương!
Dù cho bản thân phải trả với một cái giá khác cao.
"Vậy cứ dựa theo kế hoạch mà làm đi." Tề Lăng Phong nói.
"Được." Lôi Lôi hung hăng mở miệng.
Cúp điện thoại, đôi mắt cô ta chợt căng thẳng.
Cái gọi là ngọc nát đá tan, đồng quy vu tận!
Cô ta thực sự không quan tâm chút nào.
. . . .
Trong phòng bao.
Tiêu Dạ ngồi ở một chỗ, tùy ý cầm ly rượu lên, từng chút từng chút nhấm nháp.
A Bưu đẩy cửa phòng ra, nhìn Tiêu Dạ, sau đó cứ thế tự nhiên ngồi bên cạnh Tiêu Dạ, bản thân cũng rót một chút. Vừa uống vừa nói :"Vừa rồi mới đụng phải Lôi Lôi, ở trên hành lang khóc khá dữ dội."
Tiêu Dạ khẽ gật đầu không nói gì.
"Lúc đầu nói tiễn cô ta, cô ta cự tuyệt." A Bưu nói tiếp :"Đại ca, anh quả thật quyết định cùng chị dâu sống qua ngày?"
"Ừ." Tiêu Dạ gật đầu.
Khóe miệng A Bưu khẽ cười :"Kỳ thực sớm nên như thế, bên ngoài phụ nữ lòe loẹt, ai có thể được một nửa như chị dâu."
Tiêu Dạ không nói gì, uống chút rượu, môi lại cong lên một chút.
Đàn ông không phải là không động lòng, thời điểm động lòng, cũng có vẻ khả ái hơn.
A Bưu súyt chút thì bị rượu làm cho sặc chết.
Anh ta lại có thể nghĩ tới cái từ ngữ này mà hình dung Tiêu Dạ, thật khiến cho người khác sởn da gà.
"Được rồi A Bưu, để cho cậu tra chuyện Tề Lăng Phong, tra ra thế nào?" Tiêu Dạ hỏi.
A Bưu để ly rượu xuống, lễ phép nói :"Tra ra được một ít, còn chưa phải đặc biệt hoàn thiện. Gốc gác của Tề Lăng Phong kỳ thực không quá phức tạp, nhưng là bởi vì liên quan tới chuyện của cha mẹ anh ta nên có đôi chút mất thì giờ. Có người nói cha mẹ anh ta năm đó bị lật xe trên cầu phía đường Hoàng Phổ Gian. Không phải là chuyện ngoài ý muốn, có người cố ý gây nên. Nhưng bây giờ muốn tìm được cảnh sát năm đó theo dõi vụ này thì cần một chút thời gian, bởi vì cảnh sát nhận hồ sơ vụ giao thông này đã về hưu, hơn nữa đây vốn là lấy việc ông làm việc tư thuộc về vấn đề vi phạm pháp luật, dường như sẽ khó lấy được chân tướng từ ông cảnh sát về hưu kia."
"Ừ, mau sớm nghĩ ra biện phạm tìm được người, sau đó làm rõ chân tướng, tôi không muốn thiếu nợ Kiều Tịch Hoàn quá dài."
"Vâng." A Bưu gật đầu nói :"Đại ca, luôn cảm thấy anh đối với chuyện của Kiều Tịch Hoàn khá để bụng, không phải là bởi vì do quan hê của chị dâu?!"
Tiêu Dạ liếc mắt :"Nhắm lại miệng của cậu thật nhiều chuyện!"
A Bưu nhún vai cười.
Là anh ta biết thực sự đại ca sớm đó đã đối với chị dâu nảy sinh ra tình cảm không bình thường, bằng không nhiều năm chơi nhiều phụ nữ như vậy, cũng không thấy đại ca đối với người nào thật lòng, thậm chí có lúc đến cả tướng mạo cũng không nhớ nổi.
Nhớ đến có một lần một cô nàng ở bên Tiêu Dạ cả đêm, cô nàng kia ngày thứ hai liền coi bản thân ở trong lòng Tiêu Dạ có địa vị, náo loạn một vài chuyện rồi tìm tới Tiêu Dạ. Thời điểm đó Tiêu Dạ cũng không hề biết cô nàng kia là ai, cô nàng kia liền tái mặt tại chỗ, miễn bàn hẳn là không chịu nổi.
A Bưu có đôi khi cảm thấy Lôi Lôi trở về, thực sự chính là tăng tốc độ để đại ca nhận ra nội tâm của chính mình mà thôi. Lôi Lôi cũng sẽ trở thành bia đỡ đạn trong cuộc đời Tiêu Dạ mà thôi. Chỉ là không nghĩ tới, ngày này lại tới nhanh như vậy, Lôi Lôi cũng không trở về được bao lâu, liền khiến cho trái tim đại ca hoàn toàn đặt ở trên người đại tẩu.
Nghe nói năm đó thời điểm bị chị dâu tính kế, đại ca nghiến răng nghiến lợi, càng ngang ngược, tuyệt đối không để cho chị dâu sống yên ổn.
Bởi vậy.
Sự ngang ngược này, trong nháy mắt đã tan thành mây khói.
"Nói một chút chuyện Cự Long bang trong khoảng thời gian này." Tiêu Dạ nói có chút lạnh lùng, kéo lại ý thức của A Bưu :"Thù của A Tín, tôi nhất định báo."
"Vâng, đại ca." A Bưu liền vội vàng gật đầu, đầu đuôi gốc ngọn nói hết hiện trạng của Cự Long bang.
Đại ca trọng nghĩa khí, tuyệt đối sẽ không khiến cho huynh đệ bị oan ức, đặc biệt anh ta thừa nhận đại ca khá là ương ngạnh. Khẳng định đại ca nuốt không trôi, cho nên căn bản A Bưu không cần khyuên giải thêm cái gì nữa, tận tâm tận lực xử lý công chuyện cho Tiêu Dạ.
. . .
Sau khi Tiêu Dạ rời đi, Diêu Bối Địch liền nằm ở trên giường ngủ.
Cô nghĩ mình không thể nào ngủ được, cảm giác bản thân đang nghĩ lung tung quá nhiều,
Ví như.
Tiêu Dạ không muốn cho cô tới Hạo Hãn, không lẽ nguyên nhân là do Lôi Lôi.
Tiêu Dạ nói sẽ cùng Lôi Lôi chia tay, thực sự. . .
Cô cũng không phải là không tin anh, mà là không tin Lôi Lôi, luôn cảm thấy người phụ nữ kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay như vậy. Chịu đựng nhiều năm như vậy rồi trở về chắc chắn sẽ không thể từ bỏ ý đồ.
Cô xoay người.
Thực sự rất mệt mỏi.
Bởi vì một ngày chiếu cố cho Tiêu Dạ, ngủ cũng không được lâu.
Nhưng nhắm mắt lại, trong đầu vẫn tưng bừng nghĩ loạn lên, làm sao cũng không có cách nào bình tĩnh lại.
6 năm rất dài.
Cô mở mắt, mọi thứ lại phảng phất như xuất hiện trước mặt.
19 tuổi bản thân cô nhìn qua rất ngây ngô, trên thực tế, cơ thể cô hết thảy đã bắt đầu phát triển thành thục.
Thân cao, ba vòng, tướng mạo.
Một năm kia, tốt nghiệp trung học phổ thông-
Đã thi đỗ vào trường đại học, cũng như bao học sinh bình thường khác kết thúc một cuộc chiến khốc liệt thi cử. Sau đó tham gia bữa tiệc tốt nghiệp, bữa tiệc tốt nghiệp bình thường đều lựa chọn ở quán bar. Mọi người ồn ào đòi đi Hạo Hãn.
Chi phí ở Hạo Hãn kỳ thực rất đắt.
Lúc đó đối với học sinh bọn họ cũng không thể nào cho trả hết, có điều mọi người vì muốn chơi lớn một chút, cũng là liều mạng, đem tiền riêng của bản thân nhiều năm tích góp ném ra không thì đem vài lý do ra hỏi cha mẹ nói là tốt nghiệp cuối kỳ, lễ trưởng thành mới có thể góp được tiền. Cả lớp học đều đi, mở hai phòng bao bình thường, 40 mấy học sinh chia làm hai bên, vây chung một chỗ, khỏi nói hao tốn không biết bao nhiêu.
Vốn tưởng rằng chỉ có mấy người bọn họ mới có thể tới nơi trang trọng như thế, lại không nghĩ rằng lớp của Tiêu Dạ cũng ở nơi đó.
Hơn nữa phòng bao so với bọn họ rõ ràng xa hoa hơn hẳn, còn nghe nói Tiêu Dạ một mình trả hết tất cả những chi phí kia.
Tiêu Dạ ở trường thời gian thực sự cũng không quá nhiều, thế nhưng mọi người đối với Tiêu Dạ đều có một chút ngưỡng mộ trong lòng, hơn nữa đối với anh chính là không thể giải thích được có vài phần kính trọng. Nói thẳng ra, thời học sinh, cái loại người có thể cầm dao không chút nển nang ai cũng không có nhiều. Hơn nữa bối cảnh của Tiêu Dạ thời học sinh vốn dĩ khiến nhiều thiếu nam, thiếu nữ mong muốn có một cách sống như vậy, khiến cho nhiều bạn cùng lớp với Tiêu Dạ cảm thấy đắc chí.
Rất nhiều lần, mỗi khi có ai nhắc bản thân học cùng một lớp với Tiêu Dạ, thì vẻ mặt đều là kiêu ngạo. Hơn nữa không thể không nói bạn học cùng lớp với Tiêu Dạ, mặc kệ là đi đâu đều không có ai dám khi dể, cho nên vốn kiêu ngạo là bình thường.
Buổi tối tiệc tốt nghiệp bữa đó.
Diêu Bối Địch cùng bạn trong lớp chơi được rất vui vẻ, cũng không biết ai nói bên ngoài thấy Tiêu Dạ trên hành lang, mấy người liền nổi ý nghĩ trọng ghẹo, nói muốn tiếp cận mời Tiêu Dạ uống rượu.
Dù sao cũng đã tốt nghiệp, làm thế nào cũng phải dụ dỗ nhân vật to lớn trong trường một cái, bằng không sẽ cảm thấy có lỗi với cuộc đời học sinh trung học phổ thông nhiều năm như vậy.
Diêu Bối Địch nhìn từng dòng người đi tới đi lui, nói chuyện say sưa.
Cô thực sự cũng muốn đi.
Thế nhừn rất khẩn trương, rất khẩn trương.
Cô thích Tiêu Dạ, cả trường đều biết.
Hơn nữa bên cạnh Tiêu Dạ còn có Lôi Lôi, người phụ nữ kia không chừng kiểu gì cũng sẽ làm khó dễ hoặc châm chọc cô mà thôi. Không có Hoắc Tiểu Khê ở bên cạnh, cô một chút can đảm cũng không có.
Bây giờ, bạn học cùng lớp đều đã đi.
Diêu Bối Địch vẫn nắm chặt góc váy, như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
"Hắc, Diêu Bối Địch." Một bạn nam sinh đột nhiên vây lại :"Cậu có muốn hay không đi sang chỗ Tiêu Dạ bên kia?"
Khuôn mặt Diêu Bối Địch chợt đỏ một cái, so với uống rượu còn hồng hơn nhiều, cô lắc đầu :"Mình không đi, mấy bạn cứ đi đi."
"Cùng nhau đi!. Nghe nói ai đến Tiêu Dạ cũng không cự tuyệt. Cũng không phải giống như bọn mình nghĩ khó gần như vậy." Nam sinh kia nói khoác.
"Quên đi, mình không đi." Diêu Bối Địch cự tuyệt.
Đi, quá xấu hổ.
Bạn thân nhất của cô xúc phạm đến Tiêu Dạ như vậy, ngộ nhỡ Tiêu Dạ vẫn còn giận, gây khó dễ cho cô để xả giận thì làm sao bây giờ ?!
Nếu như Tiêu Dạ muốn đánh cô, cô khẳng định không dám phản kháng.
"Cậu sợ cái gì a, chuyện trước kia đã trải qua khá lâu rồi, chuyện lúc đó cũng là hồi trung học cơ sở mà, mọi người đều đã quyên hết. Hiện tại thừa lúc có cơ hội như thế này thì giải thích rõ cho Tiêu Dạ, về sau không chừng vẫn có thể làm bạn được, gặp mặt sẽ không cần xấu hổ. Cậu xem cậu bây giờ cứ lẩn tránh cũng không phải là phương pháp giải quyết vấn đề a. Đi thôi, đi thôi." Nam sinh kia tiếp tục cổ vũ.
Diêu Bối Địch cắn môi, tay nắm lấy vạt váy run run.
"Đừng lo lắng, có chúng tớ ở đây, nam sinh lớp mình chắc chắn sẽ bản vệ cậu, dù sao cậu cũng là hoa khôi của lớp mà phải không?! Đi, đi một chút." Nam sinh kia vừa nói vừa lôi kéo tay Diêu Bối Địch.
Diêu Bối Địch khẽ rụt lại.
Cô đối với người ngoài rất bài xích.
Kỳ thực cả lớp đều biết.
Cũng chính là vì thế nên nhiều năm như vậy Diêu Bối Địch chưa từng có người nào dám theo đuổi qua.
Hơn nữa trong mắt người ngoài, Diêu Bối Địch cũng thuộc loại giả thanh cao, trước đây chuyện dụ dỗ Tiêu Dạ bị truyền đi khiến cô rất khó chịu.
"Xin lỗi, mình quên, cậu không thích bất cứ ai tới gần mà nhỉ." Nam sinh nói xong xin lỗi cười.
Diêu Bối Địch cắn môi, tựa hồ là hạ quyết tâm rất lớn :"Tôi cùng mọi người đi."
"Vậy đi thôi." Nói xong nam sinh kia liền đi phía trước.
Diêu Bối Địch cầm ly rượu đỏ, có chút sợ hãi rụt rè đi theo phía sau cậu ta, thực sự không cách mấy bước. Cô cảm thấy mỗi một bước đi đều giống như lội trên tuyết, có chút duy trì khoảng cách.
Thật lâu, bước chân cũng đã dừng trước phòng bao kia.
Trong phòng bao có vài bạn học đã uống khá say, té nằm bên cạnh, có vài người vẫn đang uống, vài người lại hát, còn thừa dịp lợi dụng cảm giác say, gọi vợ vợ chồng chồng. Diêu Bối Địch lần đầu tiên chứng kiến loại chuyện như vậy, nam sinh cùng nữ sinh ôm nhau, không cố kỵ gặm cắn môi nhau. Cô dường như còn nhìn thấy tay của nam sinh kia đã thò vào trong quần sóc ngắn của nữ sinh bên cạnh. . .
Mặt cô lập tức đỏ rực, con mắt cũng không dám. . . ngước nhìn nữa. Khuôn mặt cúi thấo, đi theo nam sinh kia về phía Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ ngồi trên bàn cơm, Lôi Lôi ngồi bên cạnh, đang giúp anh bóc vỏ tôm từng chút một, bộ mặt rất ngoan ngoãn.
Đúng là ai đến Tiêu Dạ cũng không - cự tuyệt, thời điểm bọn họ đi mời rượu, mỗi người một ly.
Diêu Bối Địch vẫn cúi đầu, cũng không nói chuyện, liền giơ cái ly lên, sau đó cạn không còn một mảnh.
Ly rượu đỏ bên trong là đựng bia, đối với người tửu lượng kém như cô mà nói uống hết một ly đầy bia, cố gắng mãi mới có thể khống chế bản thân không phun hết ra.
Khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Diêu Bối Địch sau khi uống xong, chuẩn bị cùng bạn nam trong lớp rời khỏi.
"Chờ đã." Lôi Lôi đột nhiên mở miệng, nhìn Diêu Bối Địch :"Là Diêu Bối Địch sao ?!"
Diêu Bối Địch cắn môi, gật đầu.
Như vậy rõ ràng giống y hệt một đứa trẻ, cơ thể cũng có một chút run rẩy.
Cô thực sự sợ Lôi Lôi cùng Tiêu Dạ, không có Hoắc Tiểu Khê ở bên cô thật sự không phải là một điều đúng đắn, cô thấy người lạ là sẽ sợ, càng không nói đến người như Tiêu Dạ, có bối cảnh đặc biệt.
Hơn nữa luôn cảm thấy dáng dấp Lôi Lôi cũng rất lợi hại, cô thực sự rất sợ bị đánh.
Cô sợ đau.
"Cô khoan hay đi, tôi và cô uống một chén như thế nào?" Lôi Lôi hỏi.
Diêu Bối Địch chợt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cô.
Đôi mắt không tự chủ được nhìn Tiêu Dạ ngồi một bên lạnh lùng, đôi mắt vội vã chợt cụp xuống, không dám nhìn thẳng.
"Trước đây đã xảy ra chút chuyện không vui, mọi người hiện tại dù sao cũng đã tốt nghiệp, cái gì cũng đã tan thành mây khói." Lôi Lôi hảo sảng nói.
Diêu Bối Địch có chút không tin, mờ mịt nhìn Lôi Lôi :"Cô không tức giận sao?"
"Tức cái gì? Bởi vì cô thích Tiêu Dạ nên tôi nổi giận? Làm sao có thể ?! Nhiều người thích Tiêu Dạ như vậy, tôi mà tức giận, vậy thì tức đến chết mất!" Lôi Lôi cười.
Nụ cười rất xán lạn, cũng rất thoải mái.
Diêu Bối Địch thực sự vẫn luôn hâm mộ nữ sinh có tự tin lại có can đảm thể hiện bản thân, nhất cử nhất động của Lôi Lôi rõ ràng chính là rất có sức hấp dẫn. Trong phòng bao có rất nhiều ánh mắt chăm chú nhìn trên người cô ta, cô ta lại không có chút nào cảm nhận bản thân cô ta đang là tiêu điểm, thế nên càng thêm tự nhiên.
Mà Diêu Bối Địch cảm thấy bản thân mình làm thế nào cũng không được, mỗi lần giáo viên gọi cô trả lời câu hỏi, cô luôn là đỏ mặt.
"Có điều tôi thực sự bội phục dũng khí của cô." Lôi Lôi đã rót cho bản thân mình một ly, cũng rót cho Diêu Bối Địch một ly :"Cô nhìn cô ngoan như vậy, bộ dáng ngoan ngoãn kia, tự nhiên sẽ thích Tiêu Dạ lạnh lùng nhà tôi."
Nhà tôi ?!
Diêu Bối Địch cắn môi.
Kỳ thực chưa từng nghĩ sẽ có gì đó với Tiêu Dạ, thế nhừn nghe 'Nhà tôi' hai chữ này, vẫn là không rõ khiến người khác có điểm khó chịu.
Cô cắn cắn môi, nói nhỏ :"Tôi hiện tại không thích."
Vừa nói.
Dường như cảm giác có một đạo ánh mắt lãnh liệt.
Có điều cô quá nhát gan nên không dám nhìn lại, cho nên cũng không biết ánh mắt kia là có ý gì.
"Nhanh như vậy đã không thích?" Lôi Lôi cười nói :"Vậy trước kia chị cô giúp cô cho tôi hai bạt tay, lại còn xúc phạm Tiêu Dạ, thực sự là uổng phí!"
". . . " Diêu Bối Địch cắn môi, nửa ngay không nói một lời.
"Tôi không có trách cô, cô nhìn cô xem giống hệt một đứa trẻ, đều tốt nghiệp trung học phổ thông rồi còn xấu hổ như vậy. Về sau thật lòng muốn kết thân với bạn nam, không chừng sẽ bị khi dễ, anh nói có đúng hay không, Tiêu Dạ?" Lôi Lôi đột nhiên gọi tên Tiêu Dạ lên.
Tiêu Dạ không nói chuyện, há miệng ăn tôm mà Lôi Lôi mới bóc vỏ, không chút để ý.
Diêu Bối Địch luôn cảm thấy bản thân lúc này bị người khác đánh giá khá nhiều, cô thực sự không thể chấp nhận được loại ánh mắt này, lá gan quá nhỏ, cô lấy hết dũng khí :"Lôi Lôi, tôi mời cô."
Chỉ nghĩ, sớm một chút uống xong chén rượu này, sớm một chút rời khỏi.
Lôi Lôi dường như không nghĩ như vậy, khóe miệng khẽ cười :"Chớ nóng vội, chúng ta có thể nói chuyện một chút, dù sao sau khi tốt nghiệp, cô lại là học sinh giỏi, khẳng định sẽ vào đại học Thanh Hoa hay Phục Đán gì gì đó, tôi và Tiêu Dạ tối đa cũng không theo trào lưu vào đại học tốn thời gian, nhất định khó có thể gặp mặt."
Diêu Bối Địch cắn môi.
Thực sự trong lòng có chút mất mát.
Sau lần này, thực sự sợ rằng không thể gặp lại được Tiêu Dạ nữa rồi.
Cô len lén nhìn thoáng qua người đàn ông kia, người đàn ông kia có lẽ cũng không liếc nhìn cô một cái.
Cô cắn môi, gật đầu :"Ừ, tôi báo danh vào đại học Phục Đán."
Hơn nữa với thành tích của cô, nhất định là tiêu chuẩn cao.
"Cho nên học sinh giỏi của chúng ta, ngồi xuống, chúng ta cùng nhau tâm sự thật tốt." Lôi Lôi nhiệt tình kéo tay cô.
Diêu Bối Địch hơi khó chịu, chân liêu xiêu mấy bước.
Chân mày Lôi Lôi khẽ nhíu chặt.
Một giây kia tuy là cười, nhưng rõ ràng trong mắt lóe lên một ít độc ác.
Diêu Bối Địch cắn môi, không nói gì.
Lôi Lôi nhìn qua không mấy khác thường, cười nói :"Nghe nói cô không thích người khác đụng vào, xem ra là sự thật. Thật sự có chút lo lắng cho cô về sau nếu cô quen bạn trai, cô như thế làm sao có thể cùng bạn trai cô vui vẻ chơi đùa."
Nói xong còn cười khanh khách.
Thực sự tất cả mọi người đều rõ, trong miệng cô ta 'Chơi đùa' là có ý gì.
19 tuổi, có thể hiểu thực sự đều sẽ biết.
Diêu Bối Địch cắn môi, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng.
"Ngồi đi." Lôi Lôi chỉ chỉ chỗ bên cạnh.
Diêu Bối Địch ngồi ở một chỗ.
"Ly rượu này chúng ta cạn không còn một giọt đi." Lôi Lôi nói, rất khí phách uống.
Diêu Bối Địch nhìn một ly rượu tràn, không do dự cũng uống theo.
Uống đến nỗi có chút buồn nôn.
Cố kìm nén bản thân, không muốn ói hết ra.
"Tửu lượng không kém." Lôi Lôi nói.
Diêu Bối Địch cúi thấp đôi mắt xuống :"Tôi thực sự không biết uống, tôi sắp ói ra rồi."
"Không biết nha, không nhìn ra." Nói xong Lôi Lôi lại rót một chén.
Diêu Bối Địch nhìn ly rượu trước mặt, trong dạ dày cuồn cuộn.
"Dạ." Lôi Lôi thân mật kéo cánh tay Tiêu Dạ, cả người mềm nhũn dựa vào người anh :"Anh không cùng Diêu Bối Địch uống một chút sao? Dù sao năm đó cô ấy cũng cố gắng thích anh như vậy."
Đối với dáng vẻ mềm nhũn của Lôi Lôi, Tiêu Dạ nhìn qua càng thêm lạh lùng.
Anh giật giật đôi mắt, cầm lấy chiếc ly trước mặt, uống sạch.
Diêu Bối Địch cắn môi, muốn mở miệng nói thêm gì đó, nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Tiêu Dạ một chữ cũng không nói ra miệng, chỉ là ôm cái ly uống cạn.
Lần này uống vào, trong dạ dày thực sự đã chịu đủ rồi.
Cô che miệng :"Xin lỗi, tôi đi ra ngoài một chút."
Sau đó xoay người, tự chạy ra ngoài, chạy đến khu vệ sinh công cộng, toàn bộ đều phun ra hết, đau đến tận tâm gan.
Cô che lấy bụng của mình, thực sự rất khó chịu.
Viền mắt vào thời khắc ấy cũng hồng thấu, thật là muốn khóc một cái.
Cô cố gắng kìm nén, hơi hơi nức nở.
Trong lòng có chút khó chịu, nhìn Lôi Lôi cùng Tiêu Dạ thân mật như vậy, vẫn là cảm thấy khá khổ sở.
Cô cắn môi, ra sức cắn.
Rõ ràng đã tự nhủ không được thích Tiêu Dạ nữa, nhưng vẫn là không thể nào khống chế được, thích.
Cô ngồi trong nhà vệ sinh thật lâu, ói ra thật lâu, khóc cũng thật lâu.
Thật lâu sau thấy bản thân có vẻ thoải mái hơn, mới đứng dậy rời WC, hung hăng rửa mặt, súc miệng để bản thân nhìn qua không quá chật vật như vậy.
Cô hít sâu sau đó rời khỏi nhà vệ sinh.
Bước chân vừa chạm đến cửa, đột nhiên bị một thân thể nhào tới, mặt của cô trực tiếp đụng phải ngực của anh, cứng như sát, đau đến nỗi mắt cô khôg không chế chảy xuống, đau nhức.
Thân thể kia dường như va phải Diêu Bối Địch cũng có chút không chịu nổi, ở cửa nhà vệ sinh đùng đùng ói ra đầy đất. . .
"Không cho nói ra ngoài!" Có lẽ đã ói xong rồi, âm thanh kia lãnh khốc hung hăng uy hiếp.
Diêu Bối Địch nhìn Tiêu Dạ.
Nhìn người đàn ông này khom người, rõ ràng đã khó chịu đến nỗi không chịu được, vẫn như thế chết vì sĩ diện.
Ai đến cũng không - cự tuyệt.
Có tới tất cả 90 người, không uống chết mới là lạ.
"Không cho nói ra ngoài!" Tiêu Dạ ngẩng đầu, mỗi chữ mỗi câu đều hướng về phía Diêu Bối Địch nói, sinh ý lạnh đến dọa người.
Diêu Bối Địch hoảng sợ, gật đầu.
Tiêu Dạ lau miệng, đi tới một bên súc miệng.
Diêu Bối Địch nhìn bộ dạng của anh, toàn bộ sắc mặt đã có chút trắng nhợt, lúc này không ngừng dùng nước lạnh hất lên mặt, tựa hồ cố gắng để cho bản thân thanh tỉnh.
"Giúp tôi lấy một tờ giấy." Tiêu Dạ nói.
Diêu Bối Địch ngẩn ra, một giây tiếp theo, liền đi lấy một tờ khăn giấy đưa cho anh.
Anh xoa xoa khuôn mặt, lau đi vài giọt nước.
Giơ chân lên chuẩn bị đi về phía phòng bao.
Diêu Bối Địch nhìn anh có chút không yên, bước nhanh về phía trước :"Tiêu Dạ, anh có phải hay không không thể uống thêm?"
Tiêu Da ném cho cô một ánh mắt giết người.
Diêu Bối Địch cắn môi, có chút sợ, nhịn không được khẽ lẩm bẩm :"Uống không được thì không nên uống, cũng chả phải việc mất mặt gì."
Tiêu Dạ dừng bước chân, liếc mắt hung hăng nhìn Diêu Bối Địch :"Ai nói tôi không uống được nữa ?!"
"Cơ thể anh đã đã đi hình chữ S.. . "
"Câm miệng!" Tiêu Dạ hung hăng nói :"Nói thêm một chữ, tôi lập tức ném cô ra bên ngoài!"
Diêu Bối Địch nhìn anh, không dám mở miệng nữa.
Tiêu Dạ khinh thường nèm cho Diêu Bối Địch một cái nhìn, xoay người chuẩn bị rời khỏi.
Không biết là không cần để ý, vốn uống đã choáng váng rồi, phía trước còn có một chỗ rẽ mà bước chân của anh căn bản cũng không có thay đổi, cả người trực tiếp liền đụng vào một tiếng 'Bang'.
Diêu Bối Địch bị hoảng sở, không tự chủ che lấy chán của mình.
Giống như là bản thân bị đụng phải vậy, cả người nhắm mắt lại, có chút không đành lòng mà nhìn.
Tiêu Dạ bị đụng phải không nhẹ, cả người ghé vào trên tường, nữa ngày cũng không phản ứng kịp.
Diêu Bối Địch cứ nhìn anh, nhìn anh ở đó không chút nhúc nhích.
Diêu Bối Địch nghĩ, một giây tiếp theo Tiêu Dạ nhất định sẽ lại đe dọa cô, sau đó tức giận mắng cô, sau đó có lẽ sẽ đem cô đá văng ra.
Cô có chút hoảng sợ chuẩn bị bỏ chạy.
"Qua đây!" Tiêu Dạ đột nhiên nói.
Diêu Bối Địch ngẩn ra.
"Tôi kêu cô qua đây!" Tiêu Dạ lạnh lùng không gì sánh được.
Diêu Bối Địch cắn môi, lặng lẽ đi tới, một bộ dạng thấy chết không sờn.
Cô nghĩ nhiều lắm chỉ là bị anh đánh cho vài cái, cô nhịn một chút là được!
"Dìu tôi một chút." Tiêu Dạ nói.
Diêu Bối Địch ngẩn ra.
"Dìu tôi cô có nghe thấy không!" Tiêu Dạ rống giận.
Diêu Bối Địch bị hét, không tự chủ tiến tới cầm lấy cánh tay anh.
Lần đầu tiên.
Không phải bài xích, cũng không thấy phản cảm chút nào.
Cô nhìn bàn tay mình trắng noãn, nhìn màu da anh rám nắng lộ ở bên ngoài.
Tiêu Dạ di chuyển cơ thể chính mình, sau đó cả người trực tiếp dựa vào người của cô.
Chân mày anh nhíu lại rất chặt, trong miệng lẩm bẩm một câu :"Chết tiệt đầu choáng quá!"
Bị đụng như thế, không choáng váng mới là lạ.
Huống chi còn uống nhiều rượu như vậy.
Diêu Bối Địch đỡ anh, hô hấp càng trở nên nặng thêm, nhưng lại không dám lớn miệng trút giận, cả người cứ thế mà đập rộn ràng khi đỡ anh, từng bước một.
"Đi thang máy."
Hả?" Diêu Bối Địch ngẩn ra.
"Tôi kêu cô đi thang máy!" Tiêu Dạ khó chịu :"Đừng để cho tôi phải lặp lại lần thứ hai!"
Diêu Bối Địch cảm thấy bản thân thật oan ức.
Để cho người khác sai vặt, tính tình vẫn cứ thế mà chịu đựng!
Cô đỡ anh đi về phía thang máy, đi vào bên trong.
"Tầng 25."
Diêu Bối Địch ấn vào số thang máy.
Thang máy lên tới nơi.
Tầng 25 là một căn phòng, hơn nữa nhìn ra được, là một căn phòng xa hoa.
"Căn phòng thứ 3."
Diêu Bối Địch đỡ anh đi về phía căn phòng thứ 3.
"3328."
"Hả?" Diêu Bối Địch buồn bực.
"Mật mã!" Tiêu Dạ rống giận :"Cô không có mở còn đứng ngẩn ra đó sao?!"
Diêu Bối Địch cắn môi, cô vốn không có mở phòng bao giờ.
Cô ấn mật ma xuống, sau đó cánh cửa mở ra, Diêu Bối Địch mở cửa phòng đỡ Tiêu Dạ đi vào.
Căn phòng rất lớn, là một biệt thự trên tầng thượng, sau đó Diêu Bối Địch mởi biết được, cái này gọi là 'Phòng dành cho tổng thống', bên trong trang trí xa hoa không còn từ gì để tả, hoa cả mắt.
Diêu Bối Địch đỡ Tiêu Dạ lên lầu, trên lầu không có vách ngăn gì, tòan bộ được bao bằng thủy tinh nhìn xuống tới mặt đất, không gian lớn như vậy, vừa nhìn liền hiểu ngay. Giường lớn xa hoa, bể cá xa hoa, trải thảm nền cũng xa hoa đèn treo thủy tinh cũng xa hoa, Tivi LCD lớn xa hoa sofa xoa hoa, từ trên xuống dưới đều xa hoa. . .
Diêu Bối Địch thực sự cũng không phải cảm thấy những đồ vật ở đây có gì sang quý nên mới ngốc nghếch đứng nhìn, cô chỉ là có chút khẩn trương. Cùng Tiêu Dạ đơn độc ở một căn phòng như vậy, rõ ràng mang theo một chút gì đó không nói thành lời. Nghĩ căn phòng. . .
Cô cắn môi, cố gắng đem Tiêu Dạ đặt lên giường.
Tiêu Dạ nằm ở trên giường, hít thở sâu một cái, dường như đang hít lấy không khí trong lành.
Sau đó cơ thể không thoải mái di chuyện, kéo kéo quần áo trên người, cơ thể có chút không được tự nhiê.
Diêu Bối Địch cắn môi có chút khẩn trương ngồi xổm người xuống.
"Tiêu Dạ, tôi giúp anh cởi giày cùng áo. . ." Diêu Bối Địch nói.
Tiêu Dạ không nói gì, chân mày không thoải mái nhăn lại một chỗ.
Diêu Bối Địch cảm giác tay mình đã bắt đầu run, cô hung hăng cắn môi, trước cởi giày của anh, sau đó bắt đầu tháo từng nút cúc sơ mi trắng, lộ ra bắp thịt màu đồng săn chắc. Cô ngừng thở, ngón tay run run càng thêm lợi hại, cô khống chế tâm tình, tay đi xuống, cởi thắt lưng của anh, đang chuẩn bị kéo khóa quần jeans xuống, Tiêu Dạ giật mình :"Cô đi ra ngoài, gọi Lôi Lôi vào!"
Diêu Bối Địch ngẩn người ra.. ..
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro