Q2. Chương 91: Trừ phi giết tôi, bằng không tôi sẽ giết cô ta.

edit: tiểu hoa nhi



Cố gia biệt thị, ở nhà ăn lớn.

Kiều Tịch Hoàn ngồi ăn cơm mà người giúp việc đã tỉ mỉ chuẩn bị, Diệp Vũ ngồi bên cạnh cô, khóe miệng mang theo nụ cười.

"Cô định nói cái gì với tôi ?" Kiều Tịch Hoàn thờ ơ vừa ăn cơm vừa hỏi.

"Chờ cô ăn xong đã! Tôi sợ tôi nói xong, cô sẽ không ăn được nữa." Diệp Vũ khóe miệng khẽ cong, nụ cười gian xảo hiện lên.

"Cô cứ ngồi bên cạnh tôi như thế, tôi cũng không ăn được." Kiều Tịch Hoàn nói thẳng.

Diệp Vũ ngẩn ra, nhạt nhòa cười :"Xem ra, cô cái gì cũng đã biết."

Kiều Tịch Hoàn giương mắt lên :"Tôi biết cái gì?"

Diệp Vũ nhìn Kiều Tịch Hoàn, dường như đang cố gắng đánh giá cô một cách cẩn thận, cô ta giơ cánh môt lên dần dần cứng ngắc, sắc mặt từ từ trở nên nghiêm túc hơn :"Chuyện tôi và Cố Tử Thần."

Nói xong một cách bình tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn rũ mắt xuống, đúng là ăn không ngon.

Cô buông chén đũa xuống, lạnh mặt hỏi :"Cô còn muốn nói thêm gì?"

"Cô cứ ăn cơm đi, sau khi ăn xong chúng ta sẽ nói chuyện thật tốt." Diệp Vũ khẽ thở dài nói.

"Tôi không ăn, cô nói đi." Bây giờ còn nuốt trôi nữa thì đúng là gặp quỷ.

Diệp Vũ nhìn cô.

"Hay là đổi chỗ khác." Kiều Tịch Hoàn khẽ liếc mắt nhìn về phía đại sảnh Tề Tuệ Phân cùng Tề Lăng Phong, hai người đó vẫn còn đang trò chuyện, rõ ràng có thể thấy được Tề Tuệ Phân một mực khuyên bảo Tề Lăng Phong, chắc là đang thúc dục chuyện hôn sự của Tề Lăng Phong cùng Diệp Vũ.

Diệp Vũ cũng nhìn theo ánh mắt Kiều Tịch Hoàn, gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn cũng Diệp Vũ đi về phía vườn hoa.

Mùa này thời tiết vẫn còn có chút nóng, hai người ngồi dưới một cây đại thụ gần chói nghỉ má, gió hè xe xe thỏi, mang theo chút khô nóng.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Kiều Tịch Hoàn không muốn cùng người phụ nữ này quay co, cho nên thẳng thắn nói :"Cô đột nhiên nói với tôi chuyện cô cùng với Cố Tử Thần là bởi vì cô đối với Cổ Tử Thần vẫn còn tình cảm sao ?!"

Diệp Vũ cười nhạt :"Ừ."

Gật đầu.

Cô ta chưa bao giờ phủ nhận tình cảm của cô ta đối với Cố Tử Thần.

Bởi vì nó tồn tại cho nên cô ta cũng không cần phải đi nói dối.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, thân thể có chút không tự chủ căng thẳng, dường như là khẩn trương.

Cô yên lặng hít một hơi thật sâu, để bản thân không bị người khác nhìn thấu.

"Cô chuẩn bị . . . Làm người thứ ba?" Kiều Tịch Hoàn nhìn Diệp Vũ, lạnh lùng hỏi.

"Người thứ ba ?!" Diệp Vũ đột nhiên nở nụ cười gằn :"Nếu quả thật là người thứ ba, trong hôn nhân thì tôi là người thứ ba, thế nhưng trong tình cảm thì cô cũng là người thứ ba."

"Có ý gì ?!" Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

"Tôi và Cố Tử Thần yêu nhau." Diệp Vũ nói thẳng.

Kiều Tịch Hoàn biến sắc nói :"Là đã từng."

"Ai nói là đã từng." Diệp Vũ cười đến vui vẻ :"Cô cảm thấy Cố Tử Thần hiện tại là yêu cô sao?"

"Tôi cảm thấy như vậy." Kiều Tịch Hoàn khẳng định nói.

"Vậy sao?" Diệp Vũ nhìn không có biểu cảm gì nở nụ cười, chỉ là cả người rõ ràn biểu hiện ra có chút khinh thường.

Biểu cảm khinh thường.

Kiều Tịch Hoàn có chút bực mình.

Người phụ nữ này làm sao có thể khẳng định Cố Tử Thần không thương cô ?!

Cô cảm thấy Cố Tử Thần yêu cô.

Cô chính là cảm thấy người đàn ông kia yêu cô.

Cô hung hăng nhìn Diệp Vũ :"Tôi cảm thấy, người phụ nữ thông minh không phải là tìm được sự thoải mái ở trên một người phụ nữ khác, mà là làm cho người đàn ông phải cam tâm tình nguyện thuần phục. Diệp Vũ, nếu như cô có khả năng khiến Cố Tử Thần quay lại bên cô thì cô có thể thử xem. Không cần ở trên người tôi khích bác ly gián, nói thực tôi đúng là rất khó bị người khác khích bác ly gián, bởi vì tôi có đầu óc, tôi biết tính toán."

Diệp Vũ cứ như vậy lẳng lặng nhìn Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn quả nhiên so với nhưng người phụ nữ khác đều không phải một loại.

Khóe miệng Diệp Vũ khẽ cười. Cô ta không phải xem thường người phụ nữ này mà chỉ cảm thấy đối phó với người phụ nữ này thực sự cũng rất phiền toái.

Ánh mắt cô ta khẽ nhúc nhích, lông mi dài chớp chớp :"Cô không thích hợp ở bên cạnh Cố Tử Thần."

"Tôi cảm thấy thôi thích hợp." Kiều Tịch Hoàn nói, giọng rất bình tĩnh :"Tôi thích hợp ở bên cạnh ai cũng như nhau, bởi vì tôi cho tới bây giờ cũng sẽ không để cho bất cứ người nào mang đến phiền phức, tôi có phần độc lập, cũng có cả năng lực."

"Rốt cuộc là cái gì khiến cho cô tự tinh như vậy?" Diệp Vũ cau mày, có chút buồn cười hỏi :"Có lẽ cách làm việc ở trên thương trường khiến cho cô cảm thấy, mặc kệ trong bất cứ hoàn cảnh nào đều có thể giải quyết ?! Kiều Tịch Hoàn, trên cái thế giới này tồn tại rất nhiều thứ căn bản cô cũng chưa bao giờ nghĩ qua nó tồn tại, mà trong thế giới đó cô ở sẽ chỉ là phế vật!"

Phế vật!

Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nhìn Diệp Vũ.

Cô vẫn là lần đầu tiên bị người khác mắng như vậy.

Cô thực sự không biết, Diệp Vũ đến cùng có năng lực gì, đến cùng vì sao khẳng định cô cái gì cũng là sai lầm!

Ánh mắt hai người phụ nữ đều biểu hiện ra không chút tốt đẹp gì.

Gió hè vẫn như cũ, khắp nơi đều là bình yên.

"Diệp Vũ, cô có phải hay không đang giấu diếm cái gì?" Kiều Tịch Hoàn không khống chế tâm tình, rất nghiêm túc hỏi.

"Tôi giấu rất nhiều, thế nhưng tôi cũng không có kiên nhẫn cũng như nghĩa vụ nói cho cô biết, tôi hôm nay tới tìm cô chính là muốn nói với cô rõ ràng, rời khỏi Cố Tử Thần, rời khỏi thì cuộc sống của cô cũng sẽ yên bình. Bằng không đừng để tôi phải giúp cô rời khỏi." Diệp Vũ nói, câu sau cùng kia rõ ràng mang theo một cảm giác không rét mà run.

Dường như gió lạnh một hồi, từ chỗ cổ thổi qua lạnh buốt.

Kiều Tịch Hoàn cắn môi :"Cô đây là đang đe dọa tôi sao?"

"Tôi đúng là đang đe dọa cô." Diệp Vũ không phản bác.

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

Lần đầu tiên cảm thấy người phụ nữ này mạnh mẽ như vậy, có một chút như vậy, lại thiếu một chút khí phách của người bình thường cùng cơ trí.

Cô im lặng điều chỉnh lại tâm tư bừa bộn, để bản thân nhìn qua bình tĩnh mà thờ ơ :"Tôi thực sự muốn nhìn xem một chút, cô giúp tôi rời khỏi thế nào ?!"

Diệp Vũ nhíu mày, lạnh lùng nhìn cô :"Cho nên cô quyết định không rời khỏi Cố Tử Thần."

"Tôi không sợ lời đe dọa của cô."

"Được." Diệp Vũ sầm mặt lại, giọng nói lạnh lùng.

Kiều Tịch Hoàn nhìn thoáng qua Diệp Vũ, cảm thấy bản thân cùng người phụ nữ này đã không còn tiếng nói chung gì nữa, cũng xác định người phụ nữ này từ nay về sau cùng cô đứng đối lập với nhau! Cô từ trên ghế đứng lên, chuẩn bị rời khỏi, bước chân vừa mới bước.

Một cơ thể đột nhiên ngăn bước đi của cô, bàn tay lạnh như băng chợt nắm chặt cô của cô, lực tay không quá lớn, khiến cô hít mạnh một hơi, sắc mặt nhìn qua đều đỏ thấu, cô hung hăng nhìn người phụ nữ trước mặt, nhìn cô ta đột nhiên cử động.

Diệp Vũ trong một giây nhanh chóng nhảy lên hành động, khiến cho cô không kịp chuẩn bị, hơn nữa coi như có dự đoán trước, nhanh như vậy cô cũng chẳng trốn thoát được.

Cô hung hăng nhìn Diệp Vũ, phần hoảng sợ kia bị cô hoàn toàn che giấu.

Khuôn mặt cô đỏ ửng, nhìn bộ dạng của Diệp Vũ phát lạnh, cùng lúc bình thường khiến cho người khác cảm giác khác nhau một trời một vực.

Cho nên cô cũng từng nói qua, dịu dàng hay nghịch ngợm, hoặc rộng lượng, hoặc giảo hoạt của Diệp Vũ đều không phải diện mạo thật của cô ta. Giống như bây giờ bộ dạng máu lạnh mà tàn nhẫn như vậy mới là nội tâm chân chính của Diệp Vũ, bọ dạng chân thực !

Cô cứ thế đứng im chịu đựng độ mạnh yếu ở tay của Diệp Vũ đặt trên cổ cô, cô thậm chí còn cảm giác một giây kia ngay cả một nửa sức phản kháng cũng không có. Cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Vũ với khuân mặt tàn khốc cùng với ngón tay đang ra sức dùng lực.

"Kiều Tịch Hoàn." Diệp Vũ tới gần mặt của cô, ở trước mặt cô hung hăng nói :"Bóp chết cô, giống như bóp chết một con kiến vậy, cô cảm thấy cuối cùng cô có năg lực gì đòi ở bên cạnh Cố Tử Thần?"

Kiều Tịch Hoàn không nói một chữ nên lời.

Cô cảm thấy mặt cô đã hồng đỏ lên rồi, cả người hẳn là đang cận kề cái chết, đến một giới hạn nào đó dường như sẽ cùng thế giới này tạm biệt nhau, trên cổ lực tay đột nhiên bị buông lỏng. Giọng điệu của cô ta ngập chìm trong hơi thở của cô lúc đó, cô chợt ra sức mà thở, bởi vì đột nhiên thở gấp nên bị sặc không khí suýt chút còn buồn nôn.

Diệp Vũ cứ như vậy lẳng lặng đứng ở trước mặt cô, mặt không thay đổi nhìn cô khó chịu, nhìn cô ho đến đứng cũng không đứng thẳng lên được, cả người cứ thế không ngừng run rẩy.

Thật lâu.

Kiều Tịch Hoàn dường như mới bình thường trở lại, trên mặt cũng đã dần dần khôi phục lại huyết sắc, cô đứng thẳng người, nhìn Diệp Vũ :"Sao không giết tôi?"

Diệp vũ sầm mặt lại.

"Tôi cho cô biết, uy hiếp tôi vô dụng. Trừ khi giết tôi, bằng không kêu tôi rời khỏi Cố Tử Thần. . . Cô, cứ, nằm, mơ, đi!" Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nói.

Diệp Vũ lại càng thêm khó coi.

Kiều Tịch Hoàn nhấc chân lên, lặp lại :"Tôi nói rồi tôi chưa bao giờ chịu uy hiếp từ bất cứ ai, Diệp Vũ, cô muốn chiếm được Cố Tử Thần cũng phải nhìn bản lĩnh của cô. Dù sao tôi vẫn cảm thấy, cô vĩnh viễn cũng không thể! Cho dù có giết tôi!"

Diệp Vũ nắm chăt tay, ngón tay nhỏ bé không ngừng dùng sức.

Lúc này cơ thể có chút run rẩy, dường như bởi vì Kiều Tịch Hoàn nói mấy câu đó mà giận phát run.

Người như bọn họ thực sự bình thường đều là ung dung thản nhiên, có đôi khi vì phải hoàn thành nhiệm vụ liền bị huấn luyện thành người máy không chút sai biệt. Nhìn người khác sống chết sẽ chỉ cảm thấy đó là chuyện bình thường như cơm bữa, thói quen đó lâu nay vẫn như vậy, lần này lại bị người phụ nữ Kiều Tịch Hoàn này làm cho phát cáu.

Cô ta có chút châm chọc cười, châm chọc cúi đầu nhìn bàn tay vừa mới bóp lên cổ Kiều Tịch Hoàn, nếu như dùng sức thêm một chút nữa Kiều Tịch Hoàn thực sự có thể chết trên tay cô ta, chỉ cần dùng sức một chút :"Kiều Tịch Hoàn, cô tại sao phải chấp nhất như thế?"

Cô ta nói, vẫn không ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đặt ở trên lòng bàn tay, dường như là đang suy nghĩ, đôi tay này có thể hay không dùng sức thêm một chút nữa!

Kiều Tịch Hoàn dừng dừng bước chân :"Bởi vì tôi yêu Cố Tử Thần."

Yêu.

Diệp Vũ đột nhiên nở nụ cười.

Có thể không chút áp lực nào nói ra chữ 'Yêu', từ này có phải hay không cũng là một niềm hạnh phúc ?!

Diệp Vũ ngẩng dầu, nhìn sau gáy Kiều Tịch Hoàn nói :"Cô không phải vẫn luôn muốn bối cảnh và thân thế của Tề Lăng Phong sao? Tôi có một phần hoàn chỉnh ở trong tay, nếu cô rời khỏi Cố Tử Thần, tôi sẽ đem tài liệu ấy đưa cho cô."

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, dường như thân thể rõ ràng có phản ứng.

Cô rất muốn có được cái gì đó về Tề Lăng Phong, rất muốn.

Người đàn ông nay che giấu tất cả, có thể chính do anh ta mà cô cùng với cha mẹ của cô chết thảm như vậy.

Thế nhưng.

Cô quay đầu nhìn Diệp Vũ :"Tôi không lạ gì."

Diệp Vũ sầm mặt lại, trong con ngươi hiện lên một tia sát nhân, chợt lóe lên.

"Tôi không cần đồ của cô." Kiều Tịch Hoàn nói :"Mà tôi cũng nói rõ cho cô biết Diệp Vũ, tôi cũng không phải người đơn giản như cô nghĩ vậy, cô có mất công mất sức suy nghĩ hết cách cũng không thể biết tôi rốt cuộc là ai! Cho nên, không cần cảm thấy cô thực sự hiểu nhiều về tôi!"

Diệp Vũ hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cô xoay người tiêu sái rời đi.

Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc là người nào ?!

Cô ta thực sự phải thừa nhận cô ta không biết.

Cô ta điều tra qua về Kiều Tịch Hoàn, hoàn toàn điều tra qua rồi.

Nhưng thực sự không biết Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc là ai!

Không thể nào biết trước chính là Kiều Tịch Hoàn kia, người phụ nữ vốn dĩ không có cơ trí cùng khí phách, tuyệt đối không có khả năng thông minh như vậy. Nhưng Kiều Tịch Hoàn lại có thể là ai!? Cô ta quả thực vắt hết óc phí hết cả tâm tư cũng không có điều tra ra được. Cho nên cô ta quyết định tự mình tiếp xúc với Kiều Tịch Hoàn, tiếp xúc xong lại càng không biết, Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc lại là ai ?!

Chỉ là.

Mặc kệ là ai.

Đến cuối cùng, đều chỉ có một con đường có thể lựa chọn.

Cô tin chắc!

Đôi mắt hơi đổi, nhìn bóng người kia trên ban công tầng 2.

Tất cả anh đều nhìn thấy, lại ngồi ở chỗ kia, thờ ơ.

. . .

Kiều Tịch Hoàn đi vào phòng khách, bước chân đột nhiên dừng lại.

Đâm đầu vào Tề Lăng Phòng.

Kiều Tịch Hoàn liếc mắt nhìn Tề Lăng Phong, không có sắc mặt tốt gì, chuẩn bị rời khỏi.

"Kiều Tịch Hoàn."

"Diệp Vũ ở ngoài vườn hoa." Không có tâm trạng đi nói chuyện với người đàn ông này.

"Tôi tìm cô." Tề Lăng Phong nói, giọng nói còn mang theo chút khàn khàn :"Cô luôn luôn biết, tôi đối với cô so với người khác luôn cảm thấy hứng thú hơn."

Kiều Tịch Hoàn nhấc mắt lên :"Anh với Diệp Vũ thực sự rất xứng đôi."

Tề Lăng Phong nhướng mày.

"Một dạng vô sỉ."

Tề Lăng Phong nheo mắt.

Kiều Tịch Hoàn lướt qua anh ta, rời khỏi.

Tề Lăng Phong đột nhiên kéo tay cô lại.

Kiều Tịch Hoàn có chút chán ghét càu mày :"Anh muốn nhà chúng tôi nổi sóng ?! Người dì thân thiết của anh có rất nhiều tai mắt đấy."

Tề Lăng Phogn trầm mặt xuống, buông Kiều Tịch Hoàn ra.

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh rời khỏi, đi nhanh lên lầu.

Tề Lăng Phong cứ thế nhìn theo bóng lưng của cô, sắc mặt càng lúc càng lạnh.

"Xem ra anh đối với Kiều Tịch Hoàn, tình cảm rung động." Phía sau đột nhiên truyền tới một giọng nói nữ tính.

Tề Lăng Phong quay đầu nhìn Diệp Vũ :"Cô đang ghen?"

Diệp Vũ cười lạnh một tiếng :"Đừng quá tự tin Tề Lăng Phong. Chúng ta cũng chỉ là quan hệ hợp tác, tôi đối với anh một chút thiện cảm cũng không có."

"Hoàn hảo, tôi cũng thế." Tề Lăng Phong rõng rạc nói.

Diệp Vũ xoay người :"Tôi phải đi."

"Tôi đưa cô."

Hai người cứ thế rời khỏi.

. . .

Kiều Tịch Hoàn đẩy cửa phòng Cố Tử Thần ra, nhìn Cố Tử Thần ngồi gần phía cửa sổ, trên tay cũng không có sách, cứ như vậy nhìn ra bên ngoài, dường như cảm nhận được cửa phòng có người đẩy ra, liếc mắt nhìn thoáng qua, không nói gì.

Kiều Tịch Hoàn sải bước đi tới, đứng ở bên cạnh Cố Tử Thần, thật lâu, đột nhiên mở miệng nói :"Anh có phải đã nhìn thấy hết những gì ở vườn hoa có đúng hay không?"

Cố Tử Thần khẽ nhúch nhích con mắt.

"Cho nên hẳn là vừa rồi anh đã thấy được Diệp Vũ đối với em làm những gì có đúng hay không?" Kiều Tịch Hoàn hỏi.

Cố Tử Thần mím môi.

"Mà anh thờ ơ là bởi vì cái gì?" Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, gằn giọng lên mà nói.

Cố Tử Thần vẫn như cũ trầm mặc.

Thời điểm hai người ở chung với nhau, Cố Tử Thần luôn là người không bao giờ nói nhiều.

Mà Cố Tử Thần không muốn nói, dù bức ép thế nào cũng sẽ không nói một câu.

Một giây kia Kiều Tịch Hoàn thực sự có chút sợ hãi.

Sắc mặt cô có chút đố kị, mắng một câu :"Đồ tạp chủnh, quân lộn giống, anh thích thích nhìn vợ anh bị bạn gái cũ của anh đe dọa à !!"

Nói xong liền thở phì phò đi vào trong phòng.

"Anh chỉ là đang xác định, em có phải hay không nguyện ý đi theo bên cạnh anh." Cố Tử Thần nói, giọng nói lạnh lạnh.

Kiều Tịch Hoàn chuyển mắt nhìn Cố Tử Thần, nhìn anh đẩy xe lăn tiến lại.

"Nhỡ đâu em sẽ chết?" Kiều Tịch Hoàn nói.

"Em sẽ không chết." Cố Tử Thần hung hăng nói.

"Nhỡ đâu em thực sự bị Diệp Vũ bóp chết thì sao ?! Anh không thấy ánh mắt người phụ nữ kia nhìn em có bao nhiêu hận!" Kiều Tịch Hoàn nói, thực sự thì trong lòng lúc này vẫn còn sợ hãi.

"Anh hiểu cô ta." Cố Tử Thần nói.

Anh chưa bao giờ làm chuyện gì mà không có nắm chắc phần thắng.

"Câm miệng!" Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nổi trận lôi đình.

Cố Tử Thần nhíu mày.

Người phụ nữ này lúc tức giận có phải hay không cũng không giống những người bình thường khác.

"Không muốn ở bên tai em nói đến người phụ nữ kia dù một chữ!" Kiều Tịch Hoàn tức giận nói.

Cố Tử Thần khẽ biến sắc.

"Em đi tắm." nói xong Kiều Tịch Hoàn liền đi vào phòng quần áo sau đó tìm bộ áo ngủ đi vào phòng tắm.

Cố Tử Thần nhìn theo hướng cửa phòng tắm.

Kiều Tịch Hoàn thở phỉ phò, tắm.

Cái gì gọi là hiểu cô ta ?!

Làm sao mà hiểu ?!

Từ thân đến trái tim !

Cô thở phì phò đi tắm, Mk mỗi lần như thế đều cảm thấy ghen tị đến không được!

Hai ba lần tắm rửa xong, để bản thân điều chỉnh lại chút tâm tình, Kiều tịch Hoàn mới mở cửa phòng tắm ra.

Cố Tử Thần người kia lại không biết đi nơi nào rồi.

Cô có một loại ảo giác, cảm thấy bản thân thích người đàn ông này chính là đi tìm chết.

Cô nghênh nghênh ngang ngang nằm ở trên giường.

Bụng vẫn còn có chút đói.

Vừa rồi bởi người phụ nữ Diệp Vũ kia mà cô ăn được rất ít, hoàn toàn chưa kịp lấp đầy bụng của mình, bây giờ cũng không hẳn là đói bụng, chẳng qua là cảm thấy dạ dày có chút khó chịu mà thôi.

Cô xoay người, cố ép bản thân phải đi ngủ.

Nếu ngủ, liền sẽ không còn cảm giác đói bụng nữa, tâm tình cũng không có buồn bực đến vậy.

Bản thân đang chuẩn bị rơi vào giấc ngủ, bên tai đột nhiên nghe được giọng nói của một người đàn ông :"Kiều Tịch Hoàn, đứng dậy."

Kiều Tịch Hoàn giật giật cái mông.

Cô buồn ngủ.

"Kiều Tịch Hoàn." Âm thanh mang theo chút uy hiếp.

Kiều Tịch Hoàn khó chịu, cô nghiêng người ngồi dậy, bởi vì quá mạnh, đầu có chút nhức, lại ngã xuống giường, đủ loại khó chịu cô nhắm mắt kêu to :"Cố Tử Thần, anh trời sinh chính là muốn cùng em đối nghịch sao ?!"

Cố Tử Thần trầm mặc một giây, sau đó âm thanh dịu dàng hơn một chút:"Qua dùng cơm đi."

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.

Bản thân có chút mê muội, sau đó mở mắt nhìn Cố Tử Thần đang ngồi trước mặt cô, mà một bên bàn trà đã để đồ ăn cùng chén cơm.

Cô hơi ngạc nhiên :"Làm sao anh biết em chưa ăn cơm?"

"Nghe người giúp việc nói." Cố Tử Thần nói, sắc mặt có hơi mất tự nhiên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bộ dạng của anh, khóe miệng nở nụ cười rất rõ :"Anh đây là đang quan tâm đến cơ thể của em sao?"

Cố Tử Thần không nói gì.

Kiều Tịch Hoàn leo xuống khỏi giường, đi về phía bàn trà :"Thực sự thì em không có hứng muốn ăn bởi vì bị người phụ nữ Diệp Vũ kia làm cho tức giận."

Cố Tử Thần vẫn như cũ mím môi, không nói gì.

"Có điều xem ra anh có ý định lấy lòng em, nên em cũng miễn cưỡng ăn một chút vậy." Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Tử Thần nhìn cô.

Anh từ lúc nào thì lấy lòng cô chứ ?!

Người phụ nữ này gia mặt lúc nào cũng dày như vậy sao ?!

"Được rồi, anh ăn chưa?" Kiều Tịch Hoàn hỏi.

"Nói lời nhảm." Cố Tử Thần tức giận nói.

"Ah." Kiều Tịch Hoàn gật đầu, lại im lặng mà ăn.

Cố Tử Thần cũng không hề rời đi, liền ngồi cùng cô ăn cơm. Thắng đến khi Kiều Tịch Hoàn đem bữa cơm trên bàn trà toàn bộ đều ăn sạch.

Kiều Tịch Hoàn thỏa mãn dựa vào ghế sofa.

Ăn nó rồi thì lại càng thêm buồn ngủ.

Kiều Tịch Hoàn lười biếng nằm ườn trên ghế sofa, nhìn Cố Tử Thần không gần cũng không xa, trong lòng đột nhiên có chút không nói được, cô đưa cánh tay, chào hỏi :"Cố Tử Thần, anh tới gần em một chút được không?"

Cố Tử Thần nhìn cô.

"Luôn cảm thấy anh cách em thật là xa." Kiều Tịch Hoàn nằm trên ghế sofa, chống cằm nhìn anh, nhìn người đàn ông nay rõ ràng ở trước mắt mình, lại luôn cảm thấy xa tận chân trời.

Cố Tử Thần đẩy xe lăn tới gần cô, đột nhiên đem cô từ trên ghế sofa ôm lên.

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, lập tức ôm lấy cổ anh, đầu dựa vào lồng ngực của anh nghe tiếng tim anh mạnh mẽ đập, không biết khoảng cách gần như vậy nghe nhịp tim của anh có thể nghe bao lâu.

Cô nhắm mắt lại, im lặng cảm nhận lòng mình thay đổi.

Cô không phải là loại người đa sầu đa cảm, cô luôn cảm thấy cuộc sống chính là như vậy, ai cũng không biết trước con đường phía trước rốt cuộc có những gì.

Cố Tử Thần ôm Kiều Tịch Hoàn đặt lên giường, bản thân cũng chống cách tay leo lên giường.

Kiều Tịch Hoàn mệt mỏi tự nhiên ôm lấy Cố Tử Thần, tìm một tư thế ngủ thoải mái nhất.

"Chuyện hôm nay, về sau sẽ không xảy ra nữa." Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng.

Chuyện hôm nay. . .

Diệp Vũ suýt chút thì bóp chết cô rồi.

Khóe miệng cô khẽ mỉm cười.

Ai biết một ngày kia Diệp Vũ có thể hay không lần nữa đem ma trảo đưa về phía cô, nhưng giờ phút này, không rõ cô rất tin tưởng Cố Tử Thần, tin tưởng chỉ có anh mới có thể bảo vệ cô. Cho nên một giây kia thực sự yên tâm nằm bên cạnh anh, an ổn ngủ.

Đã lâu.

Cố Tử Thần cảm giác người bên cạnh đã truyền đến tiếng hít thở đều đều, anh nhẹ nhàng buông tay cô ra.

Kiều Tịch Hòa tựa hồ không thoải mái giật giật cơ thể, sau đó xoay cái mông quay về phía anh.

Thực sự người phụ nữ này chính là như vậy, mỗi lần trước khi đi ngủ sẽ mặt dày mày dặn đem anh quấn quít đến sít sao, sau khi ngủ rồi thì liền không để ý đến anh, cứ thế quay sang một bên, ngủ đến nỗi thật thoải mái.

Anh mấp máy môi, từ trên giường đứng lên.

Đẩy xe lăn đi sang một bên.

Cầm điện thoại lên gọi :"Diệp Vũ."

"Tử Thần." Bên kia truyền đến giọng nói có chút đè nén, nữ tính.

"Không nên động vào Kiều Tịch Hoàn." Cố Tử Thần nói, gọn gàng mà dứt khoát.

"Không được." Bên kia từ chối, thậm chí không do dự dù nửa điểm.

Cố Tử Thần nheo mắt.

"Trừ phi anh giết em." Diệp Vũ nói.

"8 năm trước tôi đối với cô nhân từ không có nghĩa là bây giờ vẫn còn như thế." Cố Tử Thần nhấn mạnh, giọng nói máu lạnh.

"Em biết." Diệp Vũ cuời, có chút cô đơn cười :"8 năm trước anh đối với em còn có cảm tình, thế nhưng 8 năm sau anh đối với em không có cảm tình rồi."

Cố Tử Thần ánh mắt thâm thúy, trầm mặc.

Diệp Vũ cầm điện thoại di động, cầm thật chặt trong lòng bàn tay, Cố Tử Thần sẽ không bao giờ giải thích dù chỉ một chữ.

Cô ta biết đó hẳn là thói quen của anh.

"Tử Thần." Diệp Vũ đột nhiên kêu tên anh.

"Ừ." Cố Tử Thần nhàn nhạt đáp một câu.

"Mặc kệ em đứng trên lập trước nào, em muốn anh rời khỏi Kiều Tịch Hoàn, bởi em không muốn hại anh." Diệp Vũ nhấn mạnh nói, cô ta muốn buông chuyện tình cảm của phụ nữ ra.

"Thế nhưng có muốn Kiều Tịch Hoàn rời đi hay không, tôi mới là người quyết định." Cố Tử Thần lạnh lùng nói.

"Vậy sao?" Diệp Vũ thì thào mở miệng, dường như chỉ là đang nói cho chính bản thân nghe mà thôi.

Cô ta cười lạnh, viền mắt đột nhiên rất đỏ, sau đó có chút nghẹn ngào :"Vì sao anh đối với Kiều Tịch Hoàn chấp nhất như vậy, còn đối với em của năm đó, lạnh lùng như thế."

Cố Tử Thần trầm mặc không nói.

"Em không hề cảm thấy, anh không phải không yêu em." Diệp Vũ nhấn mạnh nói.

Cố Tử Thần khẽ xiết chặt điện thoại di động.

"Em vẫn cho là, trên thế giới này ngoại trừ em ra ai cũng không thể bước vào trái tim anh. Thật không ngờ trên thế giới này ngoại trừ em ra thì ra vẫn còn những người khác có thể lay động trái tim anh. Nhiều năm như vậy em vẫn nghĩ rằng coi như chúng ta mỗi người đi một ngả, mặc kệ cuối cùng chúng ta như thế nào, em vẫn tồn tại trong trái tim anh. Giờ lại phát hiện rằng, em đã bị anh khiến cho bản thân cứ quanh quẩn một chỗ ở một nơi rất xa." Diệp Vũ nói, trong âm thanh nghẹn ngào càng lúc càng rõ, trọng nói không có mang theo chút kích động nào, vẫn ôn hòa nói :"Tử Thần em rất khó chịu, phần khó chịu này anh có thể cảm nhận được không?"

"Không thể cảm nhận." Cố Tử Thần nói trắng, máu lạnh nói :"Chuyện trước kia, đã qua thì cho qua đi."

"Nếu như anh đang nói một cách bực bội thì tốt biết bao." Diệp Vũ đột nhiên có chút tuyệt vọng cảm thán :"Em vẫn chờ anh, anh đối với Kiều Tịch Hoàn tốt như thế là bởi vì cố ý muốn cho em xem, cố ý muốn em tức giận, cố ý để cho em hối hận, hối hận năm đó em chủ động rời khỏi anh. Có thể từ từ nghĩ lại, Tử Thần cho tới bây giờ đều sẽ không ngây thơ như thế, cho tới bây giờ cũng sẽ không bao giờ làm chuyện vô vị, cho nên càng lúc càng rõ ràng anh là thực lòng thích Kiều Tịch Hoàn, anh đã đem em quên mất."

Cố Tử Thần không nói lời nào, vẫn nghe đầu điện thoại bên kia, một người phụ nữ khổ sở không thể làm gì.

"Nếu như anh chỉ là gọi điện thoại để em không được ra tay với Kiều Tịch Hoàn, em nghe được, nhưng sẽ không làm theo lời anh nói. Em không phải hận Kiều Tịch Hoàn, không phải hận cô ta đã đem anh đi mất, em chẳng qua là cảm thấy người phụ nữ này là một người phụ nữ bình thường thì không nên xuất hiện bên cạnh anh. Mặc kệ anh nghĩ như thế nào, Kiều Tịch Hoàn em sẽ giúp anh thu dọn." Diệp Vũ nói, rọng rất nhự, nhưng rất kiên quyết.

Sắc mặt Cố Tử Thần càng lúc cang khó coi :"Diệp vũ, cô biết tôi giết cô rất đơn giản."

"Giết em?" Diệp Vũ lặp lại.

Vì người phụ nữ này anh rốt cuộc vẫn phải dùng chữ này trên người cô ta.

Viền mắt cô ta đỏ lừ, trước mắt càng lúc càng mờ nhạt.

"Liền giết em đi." Diệp Vũ rất bình tĩnh nói :"Em thực sự vẫn rất muốn biết, vì Kiều Tich Hoàn, anh làm sao có thể đem em giải quyết một cách tàn nhẫn. Chúng ta vốn dĩ là người như thế, chung quy chỉ cần lơ đãng trong nháy mắt liền rời khỏi thế giới này, sớm một chút hay chậm một chút, em nghĩ cũng rất bình thường."

Cố Tử Thần nhíu mày :"Diệp Vũ, cô không phải là một người làm chuyện theo cảm tính."

"Em cũng biết em không phải, nhưng bây giờ em không nói rõ được. Cho nên luôn tự nhủ không được giống với phụ nữ, bởi vì phụ nữ rất dễ rơi vào chuyện tình cảm. Em vẫn cho là em rất thành công, kể cả tình cảm với anh, nhưng thực sự em cũng đã thất bại." Diệp Vũ bất đắc dĩ nói.

Cố Tử Thần trầm mặc, môi mỏng đã nhếch lên thành một độ cong cứng ngắc.

"Tử Thần, cái khác em không nói nhiều nữa. Căn cứ bên kia đã bắt đầu phái người đến viện trợ cho em, em không biết em có thể kéo dài thời gian bao lâu cho anh, em nghe Mạc Sơ nói chân của anh mười ngày, nữa tháng là có thể khôi phục. Em sẽ cố gắng để cho mọi người thời gian chuẩn bị. Trong khoảng thời gian này, em cũng sẽ giúp anh đem Kiều Tịch Hoàn đuổi đi, vẫn là câu nói kia, trừ phi giết em bằng không em vẫn sẽ dùng hết mọi thủ đoạn để khiến Kiều Tịch Hoàn rời đi trong mọi tình huống. Cách thức cực đoan nhất mà em sẽ chọn chính là, giết cô ta." Diệp Vũ nói rõ ràng.

Nếu như Kiều Tịch Hoàn không rời khỏi, vậy cô ta sẽ giúp Kiều Tịch Hoàn tự rời khỏi.

Cố Tử Thần cúp điện thoại.

Không nói thêm câu nào cả.

Tâm tư Diệp Vũ anh rất rõ, cô ta chỉ là đang vì anh mà chuẩn bị chu đáo hết thôi.

Yết hầu khẽ nhúc nhích.

Anh quay đầu, nhìn người phụ nữ trên giường ngủ say, cực kỳ lâu.

Đột nhiên anh đẩy xe lăn đi qua, đứng ở bên giường lớn, cúi đầu ấn xuống môi cô một nụ hôn.

"Nếu như em nói em không rời khỏi, anh sẽ không để cho em rời khỏi."

Lời nói nỉ non ở bên tai cô, nhẹ nhàng vang lên.

. . . .

Ngủ một giấc liền tỉnh.

Kiều Tịch Hoàn duỗi người.

Ăn cơm no, ngủ cũng đủ.

Thời gian tốt đẹp nhất chính là như thế.

Cô từ trên giường leo xuống, đẩy cửa phòng ra, xuống lầu.

Tề Tuệ Phân ở phòng khách xem tivi thấy Kiều Tịch Hoàn xuất hiện, vội vã vẫy vẫy tay :"Hoàn Hoàn, con quay đây."

Kiều Tịch Hoàn đi tới, ngồi bên cạnh Tề Tuệ Phân :"Mẹ, chuyện gì?"

"Cũng không có chuyện gì, chỉ muốn bồi mẹ trò chuyện." Tề Tuệ Phân nói.

"Ah." Kiều Tịch Hoàn gật đầu cười.

Tề Tuệ Phân như có điều suy nghĩ nói :"Luôn cảm thấy Lăng Phong cùng Diệp Vũ ở chung có chút là lạ."

"Con cảm thấy rất tốt mà, quan hệ của hai người như vậy rất bình thường mà." Kiều Tịch Hoàn vừa cười vừa nói.

"Ta cũng biết đang lui tới, nhưng ta thực sự rất sốt ruột, hận không thể khiến bọn họ lập tức kết hôn." Tề Tuệ Phân vội vàng nói.

Kiều Tịch Hoàn khẽ nhúc nhích đôi mắt, trên mặt thờ ơ hỏi :"Mẹ làm sao mong đợi bọn họ kết hôn như vậy, Lăng Phong kỳ thực cũng mới gần 30 tuổi, tuổi tác như vậy hiện tại chưa lập gia đình cùng rất nhiều, Lăng Phong dù sao vẫn được xếp vào hàng những người đàn ông kim cương ở Thượng Hải mà, muốn lập gia đình cũng sẽ không có khó khăn gì."

"Con không biết." Tề Tuệ Phân có chút hận sắt không rèn thành thép :"Từ khi cha mẹ Lăng Phong qua đời, ta chính là nuôi Lăng Phogn lớn lên, sau đó đưa ra nước ngoài học hành, từng chút từng chút nhìn nó lớn lên lại có cuộc sống tốt như vậy. Có lẽ con nhìn thấy ta có mấy đứa con trai này, ngoại trừ Tử Tuấn suy nghĩ còn chưa chín chắn, Tử Thần cùng Tử Hàn đều kết hôn có con rồi, Lăng Phong vẫn thế một mình đơn độc, nên luôn cảm thấy có lỗi với cha mẹ của Lăng Phong. Hơn nữa Diệp Vũ có điều kiện tốt như vậy, ta thực sự lo lắng Lăng Phong sẽ bỏ lỡ mất mỗi nhân duyên này."

Tề Tuệ Phân thực sự vì Tề Lăng Phong mà suy nghĩ khá nhiều,

Khóe miệng cô mỉm cười, có chút bất đắc dĩ nói :"Nhưng chuyện tình cảm dù sao cũng là của hai người, chúng ta chỉ là người ngoài cũng không có cách nào nhúng tay vào."

"Cho nên ta mới sốt ruột a, nếu như chúng ta có thể nhúng tay, ta lập thức liền để bọn họ đi lĩnh giấy kết hôn." Tề Tuệ Phân hung hăng nói.

Kiều Tịch Hoàn phụ họa cười, không nói gì thêm.

Tề Tuệ Phân lại tự nói :"Con nói xem nếu như ở thời cổ xưa, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, nào có như bây giờ còn đợi đi bồi dưỡng tình cảm."

"Đúng vậy, ở cổ đại, làm gì còn chuyện gạo nấu thành cơm." Kiều Tịch Hoàn thuận miệng nói.

"Gạo nấu thành cơm ?!" Tề Tuệ Phân đột nhiên ngẩn ra.

Kiều Tịch Hoàn cứ thế im lặng nhìn nét mặt của cô.

"Đây cũng là một ý hay! Để cho ta suy nghĩ thật kỹ." Tề Tuệ Phân có chút vui vẻ nói.

Kiều Tịch Hoàn cười nhìn mặt cô.

Cô chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi.

Muốn để Tề Lăng Phong cùng Diệp Vũ gạo nấu thành cơm. . .

Cô thừa nhận cô rất mong chờ.

Chỉ là luôn cảm thấy, đây là chuyện kinh thiên động địa.

Đúng lúc.

Bên ngoài phòng khách có động tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Diệp Mị nắm tay Cố Minh Nguyệt từ bên ngoài đi vào, Cố Minh Nguyệt dồi dào sức sống, tâm tình nhìn qua rất vui vẻ.

Tề Tuệ Phân quay đầu nhìn, nhìn Cố Minh Nguyệt cùng Diệp Mị, tựa hồ có chút ngạc nhiên.

"Bà nội, con đã về." Minh Nguyệt buông tay Diệp Mị ra, vui vẻ nhào về phía Tề Tuệ Phân.

Cố Minh Nguyệt rất biết cách làm nũng, trong nhà lại chỉ có một cô bé, Tề Tuệ Phân đương nhiên là cưng chiều, tiện tay đem Cố Minh Nguyệt ôm vào trong lòng hỏi :"Hôm nay đi nơi nào?"

"Ngày hôm nay cùng dì đi chơi ở sân chơi, dì còn mua cho con nhiều quần áo đẹp nữa." Cố Minh Nguyệt cao hứng nói.

Kiều Tịch Hoàn cùng Tề Tuệ Phân đều đặt ánh mắt trên người Diệp Mị,

Diệp Mị cười cười :"Bình thường Tử Hàn bận rộn như vậy, cũng không có thời gian chăm sóc Cố Minh Nguyệt, con muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này không có đi làm, nên chăm sóc bé một chút."

Tề Tuệ Phân có chút vui mừng gật đầu :"Đúng vậy, con làm mẹ mới của Minh Nguyệt, hẳn là nên dành chút thời gian chăm sóc bé."

"Dì ấy không phải mẹ mới của con." Cố Minh Nguyệt đột nhiên không vui nói :"Con chỉ có một người mẹ."

Sắc mặt Tề Tuệ Phân có chút không vui.

Diệp Mị vội vàng nói :"Mẹ, là như vậy, con và Minh Nguyệt có nói chuyện rồi, con chính là dì củ con bé, mà mẹ của bé vẫn là Ngôn Hân Đồng. Mặc kệ như thế nào, con không thể cướp đi tình cảm của bé cùng mẹ bé được. Con cứ làm tốt chính mình trước là được."

Tề Tuệ Phân bất đắc dĩ cười cười :"Con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, nhưng trẻ con còn nhỏ, thế nên lớn sẽ hiểu chuyện hơn."

"Con biết." Diệp Mị khéo léo gật đầu.

Cố Minh Nguyệt nghe khẩu khí của mọi người nói là không muốn cướp đi mẹ của bé, tâm tình cũng khá hơn một chút, ở trong lòng Tề Tuệ Phân làm nũng nói :"Bà nội, con muốn đi tắm rồi thay váy mới, bà theo con lên lầu tắm có được hay không?"

Tề Tuệ Phân không chống lại được khi Cố Minh Nguyệt làm nũng, nắm tay Cố Minh Nguyệt lên lầu.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Diệp Mị :"Thông minh."

"Đây không phải là cô dậy tôi sao? Muốn ở lại cái nhà này, trước nên lấy lòng Cố Minh Nguyệt."

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

"Tôi thực sự không nghĩ trẻ con dễ gạt đến như vậy, tôi nói cho con bé chỉ cần con bé ngoan ngoãn, chỉ cần cùng tôi giả vờ thân mật, tôi sẽ mang con bé đi gặp mẹ nó, sau đó nó cứ thế mà tin." Diệp Mị có chút châm chọc cười.

"Cô cảm thấy lừa được trẻ con là rất có thành tựu sao?"

"Tôi không cảm thấy có thành tựu gì, những có thể đạt được mục đích của tôi là được." Diệp Mị nói, vô cùng lạnh lùng.

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh một tiếng :"Chị cô không chiếm được đàn ông, cô cảm thấy cô có thể được ?!"

Diệp Mị sầm mặt lại :"Cô biết chuyện của Diệp Vũ rồi?"

"Biết." Kiều Tịch Hoàn nói.

"Cô cũng nên biết, Cố Tử Thần thực sự đã yêu Diệp Vũ."

"Cô cũng nói, đã yêu." Kiều Tịch Hoàn nhún vai :"Có điều tôi cũng muốn nhìn xem hai chị em các cô chém giết nhau một màn kia, nhưng lại luôn cảm thấy, Cố Tử Thần người đàn ông này không nên bị hai người vấy bẩn, cho nên cũng sẽ không buông tay."

Diệp Mị hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Kiều Tịch Hoàn đến cùng vì sao có thể tự tin cho bản thân là đúng như vậy ?!

Tự tin cảm thấy cô ta cùng Diệp Vũ chính là không thể chiếm được Cố Tử Thần!

"Kiều Tịch Hoàn, tôi ngược lại cũng muốn nhìn xem cô rốt cuộc có năng lực gì, nếu tôi với Diệp Vũ liên kết với nhau mà cô vẫn có thể bình yên vô sự!" Diệp Mị hung hăng nói.

Kiều Tịch Hoàn thờ ơ cười :"Càng về sau mấy người sẽ càng phát hiện, tôi so với tưởng tượng của mấy người, có bao nhiêu mạnh mẽ."

"Vậy sao? Vậy mỏi mắt mong chờ." Diệp Mị lạnh lẽo nói, độc ác không gì sánh được.

Kiều Tịch Hoàn không có biểu cảm gì đặc biệt từ trên ghế sofa đứng dậy, đúng lúc chuẩn bị rời đi, điện thoại đột nhiên vang lên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn điện thoại, bắt máy :"Ba."

"Kiều Tịch Hoàn hôm nay con lại không đi làm." Bên kia truyền đến âm thanh có chút tức giận.

"Có việc gấp sao?"

"Con lập tức đến công ty."

"Xảy ra chuyện gì?"

"Đến đây lại nói." Vừa nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Kiều Tịch Hoàn nhìn đồng hồ, giờ này vốn là giờ ta tầm, lại kêu cô trở về công ty.

Cô cắn môi, trở về phòng thay một bộ quần áo.

Vội vội vàng vàng đi tới cửa chính biệt thự, chẳng mấy chốc Võ Đại đã có mặt đưa cô tới cao ốc Cố thị, cô trực tiếp đến thẳng phòng làm việc của Cố Diệu gõ cửa.

"Vào đi."

Kiều Tịch Hoàn đẩy cửa phòng ra, người ý muốn thấy cả Cố Tử Hàn đang ngồi đó.

Trong khoảng thời gian này Cố Tử Hàn cũng không có làm việc đúng giờ, một mực thu mua tập đoàn Ngôn thị nay lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Đôi mắt cô vừa chuyển.

Không cần nghĩ cũng biết, chuyện thu mua Ngôn thị đã xảy ra vấn đề, hiển nhiên Tề Lăng Phong khẳng định đọc được suy nghĩ của anh ta.

Trong lòng đã hiểu tất cả mọi chuyện, nhưng trên mặt vẫn còn biểu hiện ra vẻ rất ngạc nhiên :"Ba, xảy ra chuyện gì sao?"

Sắc mặt Cố Diệu rất khó nhìn.

Cố Tử Hàn nhìn mặt cô, tựa hồ sắc mặt càng thêm khó coi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro