Q2. Chương 99: Diêu Bối Địch bị ép buộc.

edit: tiểu hoa nhi



"Diêu Bối Địch, cô lúc nào thì rảnh rỗi?"

Phòng bao ở Hạo Hãn truyền đến giọng nói Lôi Lôi nghe vào không chút hảo cảm nào.

Khóe miệng Diêu Bối Địch cười lạnh một tiếng, cô quay đầu, đứng lên nhìn Lôi Lôi cùng tiêu Dạ thân mật như vậy, ánh mắt đặt dừng lại trên người Tiêu Dạ :"Lúc nào rảnh rỗi, không phải anh nói là được sao?"

Tiêu Dạ lạnh lùng nghiêm mặt nhìn cô.

Lôi Lôi không tự chủ đem cơ thể dính sát vào gần hơn, cô ta ôn nhu nói :"Dạ, ngày mai làm đi."

Sợ đêm dài lắm mộng.

"Sáng sớm mai 9 giờ, ở cục dân chính chờ anh." Diêu Bối Địch rất bình tĩnh nói.

Từ giây phút quyết định ly dị kia, chưa từng nghĩ sẽ có bất kỳ thay đổi nào.

Cô cũng không có tâm tư đi dây dưa cùng với Tiêu Dạ, không muốn làm khó anh.

Hoắc Tiểu Khê vẫn luôn nói cô ngu ngốc.

Cô cho tới bây giờ không cảm thấy mình thông minh, chí ít tình thương cũng không quá cao.

"Diêu Bối Địch cứ quyết định như vậy." Lôi Lôi nhìn Tiêu Dạ không nói câu nào đã đáp ứng dùm anh.

Diêu Bối Địch không nói thêm nữa.

Trong lòng Lôi Lôi vui thêm một chút.

Cô ta hôm nay tới làm ầm ĩ một trận như vậy thực sự cũng chỉ là vì kích thích Diêu Bối Địch, kích thích bọn họ sớm một chút ly hôn. Nghe giọng Diêu Bối Địch, tựa hồ cũng không phải quá khó để gây sự, chỉ là đã hơn nửa tháng quá Tiêu Dạ vẫn chậm chạp không có muốn cùng Diêu Bối Địch ly hôn, chính là Tiêu Dạ. . .

Không phải.

Cô ta có chút hoảng hốt nghĩ.

Lại cũng không nghĩ Tiêu Dạ cùng Diêu Bối Địch có bất kỳ quan hệ gì, cũng không muốn Tiêu Dạ cùng Diêu Bối Địch dây dưa, cô ta quả thực không chịu nổi nữa rồi!

"Dạ, chúng ta đi thôi, không nên quấy rầy Diêu Bối Địch cùng bạn bè của cô ta liên hoan nữa." Lôi Lôi híp mắt cười nói, ôn nhu mà dịu dàng.

Tiêu Dạ trầm mặc mang theo Lôi Lôi rời khỏi.

Từ đầu tới cuối cùng không nói thêm một chữ.

Dường như cũng không còn nhiều lời để nói.

Hai người xoay người chuẩn bị rời đi.

Một giọng nói trẻ tuổi nam tính giận dữ đột nhiên vang lên :"Người nào không muốn sống, khi dễ chị gái của tôi ?!"

Diêu Bối Địch chân mày căng thẳng, quay đầu nhìn Diêu Bối Khôn vẻ mặt giận dữ xuất hiện.

Diêu Bối Khôn trong khoảng thời gian này đã sắp mốc đến nơi.

Ít nhất thì Diêu Bối Khôn cảm thấy như thế.

Cô thực sự cũng đã có một thời gian khá lâu không nhìn thấy Diêu Bối Khôn rồi, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ nhận được điện thoại của mẹ cô nói Diêu Bối Khôn trong khoảng thời gian này về nhà mặt mũi luôn sưng lên, cũng không biết ở bên ngoài chọc phải phiền phức gì. Không chỉ có vậy mấy hôm trước nhận được thư đuổi học ở nước ngoài của Diêu Bối Khôn được gửi tới nhà, ba Diêu nhìn thấy suýt thì bị chọc tức chết, đuổi theo Diêu Bối Khôn đánh một ngày, Diêu Bối Khôn một thân càng thêm thê thảm.

Diêu Bối Địch nhìn Diêu Bối Khôn một dạng như vậy, không có loại cảm gì đặc biệt đau lòng, ngược lại có chút buồn cười.

"Lại là tiện nhân cô có phải hay không ?!" Diêu Bối KHôn quét mắt một vòng, đem mắt đặt trên người Lôi Lôi, rõ ràng nổi giận lôi đình, nhưng nhìn qua lại thấy rất tức cười.

"Bối Khôn cậu nói cái gì, tôi và chị cô sống chung hòa bình."

"Hòa bình ?! Cô thử đè lên người cô xong rồi kêu Tiêu Dạ tới cùng tôi sống chung hòa bình nhé!" Diêu Bối Khôn châm chọc nói.

Lôi Lôi sắc mặt liền đen :"Diêu Bối Khôn, tôi thấy cậu đang giúp Tiêu Dạ làm việc nên không muốn chấp nhặt với cậu, câu đừng ỷ vào việc mình nhỏ tuổi nên nói năng vạ miệng!"

"Tôi từ lúc nào thì làm việc cho Tiêu Dạ hả !? Tôi con mẹ nó chính là muốn leo lên cả trên Tiêu Dạ, có điều hiện tại chỉ là mặt ngoài phải thuần phục mà thôi." Diêu Bối Khôn nói thẳng thắn :"Cô vì lấy lòng người đàn ông này mà đối với tôi như vậy thì chị tôi còn phải có thêm ba trái tim ba cái phổi mất, Mk, nằm mơ đi !!"

Chân mày Tiêu Dạ giật mình.

"Diêu Bối Khôn, có tin tôi ngay lập tức đem cậu đuổi ra khỏi đây không!" Lôi Lôi tức giận đến run lên.

Chỉ cần mỗi lần đối mặt với Diêu Bối Khôn, sẽ không kìm được mà muốn giết người.

Diêu Bối Địch còn tạm được, vốn dĩ Diêu Bối Địch không thích những chuyện rắc rối.

Mà em trai Diêu Bối Địch là Diêu Bối Khôn, cậu ta đi tới chỗ nào thì sẽ làm náo loạn chỗ đó, mà đối với cô ta càng là thích gây sự, mỗi lần không cần đề ý trước mặt cô ta hay trước mặt người khác, không chừa cho cô ta chút mặt mũi.

Cô ta khống chế tâm tình.

Cô ta không muốn cùng Diêu Bối Khôn cãi nhau.

Ầm ĩ thì không nói làm gì, Tiêu Dạ hầu hết thời gian đều dung túng cho Diêu Bối Khôn!

Có đôi cô ta ở bên tai Tiêu Dạ nói lời xấu về Diêu Bối Khôn, Tiêu Dạ còn vô cùng thiếu kiên nhẫn nói :"Tính khí cô từ lúc nào thì nhỏ mọn như vậy ?!"

Sau đó, cô ta cũng không dám nói thêm gì nữa.

Nói nhiều rồi chỉ khiến cho Tiêu Dạ thêm phản cảm.

Tiêu Dạ là người đối với huynh đệ đặc biệt lúc nào cũng chính trực, mà Diêu Bối Khôn không biết khi nào cũng trở thành một thủ hạ của anh.

Mặc dù Lôi Lôi cảm thấy tên tiểu tử Diêu Bối Khôn không hề có tác dụng chỉ là một em trai của vợ trước.

"Cô cho rằng Tiêu Dạ không có khả năng đuổi tôi đi, cô làm được ?! Cô có phải hay không quá tâng bốc mình rồi." Diêu Bối Khôn chết cũng không thấy xấu hổ, nhíu mày còn nói :"Lời nói của Lôi tiện nhân như cô, cô mỗi ngày đều muốn làm tiểu tam của cô, cô nên im lặng có được hay không?! Cô nha một ngày rảnh rỗi không có chuyện gì khắp nới đều đi khoe khoang cô là tiểu tam cô cảm thấy cô rất trâu bò ?! Ở trong lòng của cô, làm tiểu tam chính là một nghề nghiệp vĩ đại như vậy ?!"

"Tôi không phải là tiểu tam!" Lôi Lôi tức điên lên.

Trước mặt như vậy, cả phòng đều đầy người, bên người Tiêu Dạ còn có vài tiểu đệ, cả người không bao giờ quá quan tâm biểu lộ hỉ nộ ái ố như A Bưu một giây kia cũng không nhịn được nở nụ cười, sắc mặt cô ta đen thui, thực sự bị Diêu Bối Khôn làm cho tức muốn giết người ?!"

"Cô không phải tiểu tam ?! Vậy cô ôm lấy chồng người ta là có ý gì? Là tình yêu sao? Chậc chậc, tôi chỉ nghĩ thôi cũng muốn ói." Diêu Bối Khôn ghét bỏ nói.

Lôi Lôi tức giận đến run.

Thân thể không ngừng run.

Cô ta hung hăng nhìn Diêu Bối Khôn, thực sự cô ta có một loại cảm giác bị xé rách.

"Dạ, anh xem Diêu Bối Khôn chửi em như thế, anh vẫn còn muốn đem giữ cậu ta ở bên người, anh xem tiểu đệ của anh cũng đều là đang chê cười em. . ." Lôi Lôi liếc mắt, õng ẹo ở trong ngực Tiêu Dạ làm nũng.

Tiêu Dạ mắt lạnh liếc nhìn Diêu Bối Khôn, lạnh lùng nói :"Chú ý một chút! Đừng để tôi nhắc nhở thêm lần thứ hai."

Nói như vậy rõ ràng mang theo chút đe dọa.

Lôi Lôi vừa nghe Tiêu Dạ đang nói giúp cô ta, cả người lại bắt đầu đắc ý nhìn Diêu Bối Khôn, quay đầu nhìn thoáng qua Diêu Bối Địch.

Diêu Bối Địch không có tâm trạng, cứ thế im lặng ngồi ở một chỗ.

Giống như đang chế giễu.

Chê cười ?!

Sắc mặt Lôi Lôi lạnh lẽo, khóe miệng lôi ra một nụ cười độc ác.

Cười như vậy, nháy mắt liền chấm dứt.

Mà Diêu Bối Khôn vừa bị uy hiếp kia gan cũng không phải lớn đến không sợ gì, dù sao anh ta cũng rất sợ ba Diêu cơ mà, cho nên lúc này bởi vì Tiêu Dạ nói lời kia mà sợ run một giây đồng hồ, một giây sau nhìn Tiêu Dạ mang Lôi Lôi rời đi, liền gầm lên :"Một đôi cẩu nam nữ, sớm muộn gì cũng bị thiên lôi đánh."

Bóng lưng Tiêu Dạ chợt ngẩn ra.

Khí thế trở nên mạnh mẽ hơn, đột nhiên mang theo chút khiến người khác sợ hãi.

Lôi Lôi cảm thấy có chút hả hê cho rằng Tiêu Dạ sẽ xử lý Diêu Bối Khôn.

Tiêu Dạ chỉ là trầm mặc như vậy hai giây, sau đó mang theo Lôi Lôi rời nhanh khỏi.

Diêu Bối Khôn nhìn bóng lưng bọn họ.

Mồ hôi trên trán túa ra.

"Nha, sợ ai vậy!" Diêu Bối Khôn lẩm bẩm, có chút hoảng sợ, giọng có chút nhỏ nói :"Loại người như anh ta lúc bị thiên lôi đánh, ông đây sẽ ngồi trên vị trí của ngươi!"

Nhắc mới nhớ, Diêu Bối Khôn quay đầu nhìn chị cậu, mày nhíu lại nhìn như ông cụ, có chút khó chịu đi tới :"Cái đồ Lôi Lôi đó mà tới tìm chị gây phiền phức, chị liền gọi cho em, xem em có phải giết chết cô ta không!"

Diêu Bối Địch cảm thấy có chút thẹn thùng.

Ngay trước mặt đồng nghiệp của cô, Diêu Bối Khôn đúng là không ăn nhập rồi.

"Đây đều là đồng nghiệp của chị?" Diêu Bối Khôn tựa hồ bây giờ mới chú ý một bàn lớn như vậy.

Mọi người đang vây quanh trên bàn này thực sự vừa mới chứng kiến một màn khôi hài như thế cũng không biết làm sao, nhìn Diêu Bối Khôn đi tới, càng thêm xấu hổ.

"Mọi người là đồng nghiệp của chị tôi, chính là nhân viên của ba tôi rồi. Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Diêu Bối Khôn, là con trai của chủ tịch của mọi người. Từ nhỏ chỉ biết đánh kộn gây sự, bằng không tôi cũng trở thành cấp trên của mọi người rồi. Cái gì gì đó, mọi người cứ gọi Diêu thiếu là được. Không cần từng người tới mời rượu đâu, tôi ngồi uống chung là được." Diêu Bối Khôn nói như thể đương nhiên.

Còn Diêu thiếu ?!

Cậu ta tưởng tất cả mọi người nên cho cậu ta chút mặt mũi sao ?!

Trên bàn hai người ngẩn ra nhìn nhau, một giây kia có chút không kịp phản ứng.

Diêu Bối Địch đột nhiên đánh một phát trên trán Diêu Bối Khôn, bị sưng lên thật lợi hại nhất.

"Ôi chao, đau chết! Chị có bệnh hả!" Diêu Bối Khôn lấy tay che trán.

"Cút xa chừng nào tốt chừng ấy."

"Em nói chị nhé Diêu Bối Địch, em vừa mới. . ."

"Em còn muốn bị đánh ?!" Diêu Bối Địch giơ tay lên, làm bộ dạng chuẩn bị đánh cậu ta.

Diêu Bối Khôn khó chịu cắn răng :"Đúng là người phụ nữ độc địa!"

Thờ phì phò rời khỏi.

Diêu Bối Địch nhìn Diêu Bối Khôn rời khỏi, trong lòng không hiểu có chút chua xót.

Trước đây luôn cảm thấy người em trai này có chút đáng ghét, ngoại trừ gây sự thành tích lại còn kém, hiện tại cậu nhóc cứ thể bảo vệ cho cô. . .

Cô hít một hơi thật sau, điều chỉnh lại tâm trạng, nhìn ánh mắt mọi người đặt hết lên người cô, khóe miệng cô lôi ra một nụ cười :"Em trai tôi thực sự là như vậy, ba tôi cũng rất là đau đầu."

Những người khác cũng không biết phải nói thế nào.

Đối với Diêu Bối Khôn, cũng chỉ tính là khách qua đường mà thôi.

Chỉ là tiết mục bức vua thoái vị vừa rồi. . .

"Còn nữa, hôn nhân của tôi chính là. . . Hiện tại có chút không như ý. Để cho mọi người chê cười." Diêu Bối Địch cười như lúc bình thường giồng nhau, im lặng không hề có chút giống người phụ nữ kia gây sự gì, vẫn như vậy điềm tĩnh mà xinh đẹp. Cô quay người nhìn Ân Bân :"Thật ngại quá, khiến cho sinh nhật của anh thành ra như vậy."

"Con người của tôi thích xem nhất là náo nhiệt." Ân Bân nói.

Diêu Bối Địch nhìn anh ta.

"Sớm một chút ly hôn đi thế là được." Ân Bân ném câu nói tiếp theo, mọi người vô cùng ngạc nhiên, Ân Bân lại lớn tiếng nói :"Đến đây, tiếp tục uống rượu, ngày hôm nay mọi người từng người từng người, người nào cũng đừng mong tỉnh táo mà rời khỏi cái cửa này!"

Mọi người vội vã hoàn hồn.

Loại chuyện như vậy quả thức không thích hợp để mọi người cùng nhau vui vẻ, liền thuận thế khiến bầu không khí lại trở nên sống động.

Diêu Bối Địch nhìn bọn họ, khóe miệng nhàn nhạt cười.

Sớm một ly hôn đi là được.

Bên tai vang lên lời nói của Ân Bân.

Ngay cả người ngoài cũng thấy, cuộc hôn nhân này cần chấm dứt.

Một bữa cơm ăn rất là vui vẻ, bởi vì mọi người uống khá nhiều cho nên chơi cũng rất điên cuồng, nam cũng như ữ hoàn toàn không có chút rụt rè như ở công ty, giống như thay da đổi thịt, nếu để cho các nhân viên khác nhìn thấy, thực sự rớt cả mắt kiếng mất.

Diêu Bối Địch rất ít khi tham gia tụ họp, hơn nữa coi như là ngẫu nhiên tham gia căn bản sẽ không bao giờ ở lại đến cuối cùng cho nên rất ít khi chứng kiến những hình ảnh này.

Đêm nay giống như sống lâu hơn một chút rồi.

Phảng phất cũng không biết vì sao sống lâu như vậy.

Có điều cô thực sự còn chưa uống say.

Chắc chỉ có duy nhất một người, Ân Bân còn có chút tỉnh táo nhìn thấy có người ra khỏi cửa.

Cô không có quấy rối bọn họ vui hết mình, cầm túi sách rời khỏi.

Vừa mới ra khỏi cửa.

Cánh tay Diêu Bối Địch nị người giật mạnh.

Diêu Bối Địch có chút không thoải mái nhìn Ân Bân, nhìn mặt anh ta đỏ bừng.

Ân Bân buông Diêu Bối Địch ra, biết cô không thích bị người khác đụng vào.

"Cô đi sao?" Ân Bân hỏi cô.

"Cái kia, tôi nhìn thấy anh nằm trên ghế sofa không nhúc nhích, nghĩ anh đã uống say cho nên cũng không gọi anh." Diêu Bối Địch có chút xấu hổ cười cười.

Dù sao anh ta cũng còn tỉnh mà đi tới cửa.

Mà mới vừa rồi Ân Bân nói, người nào cũng không thể tỉnh táo ra ngoài.

Ân Bân không nói gì, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cô, nhìn cô xấu hổ.

Diêu Bối Địch cho rằng Ân Bân đang tức giận yếu ớt giải thích :"Thực sự tôi cũng có chút say, thực thì đầu tôi có chút choáng váng. . ."

"Tôi đưa cô đi !." Ân Bân đột nhiên mở miệng.

"Hả?" Diêu Bối Địch ngạc nhiên, đột nhiên nói :"Không cần, không cần. Anh là chủ xị, làm sao có thể rời đi trước."

"Không phải uống say sao? Một phụ nữ đi một mình tôi sẽ lo lắng."

". . ." Diêu Bối Địch nhìn anh ta, có một loại cảm giác giấu đầu lòi đuôi.

"Đi thôi, không cần để ý bọn họ, không có ai ở đây, bọn họ vẫn có thể chơi được vui vẻ như vậy." Ân Bân nói xong liền đi về phía trước.

Diêu Bối Địch trố mắt một giây.

Ân Bân không phải uống rất nhiều sao? Còn nằm trên ghế sofa, hiện tại bước chân lại vững vàng như vậy . . . Vì sao ?

Ân Bân giống cảm nhận được Diêu Bối Địch có chút nghi hoặc, dừng bước quay đầu nhìn cô nói :"Chỉ có cô ngốc."

Diêu Bối địch nhíu mi.

"Còn không đi, lát nữa thực sự đi không được." Ân Bân giục dã.

Diêu Bối Địch nhìn căn phòng một chút, đi nhanh theo.

Lúc này đã là 10 giờ đêm, cửa chính Hạo Hãn vẫn như cũ lóe lên ngọn đèn, người đến người đi, phồn hoa lộng lẫy.

Ân Bân gọi một chiếc taxi.

Hai người vì có uống rượu nên không có cách nào lái xe được.

Ân Bân ga lăng mở cửa phía sau xe cho Diêu Bối Địch sau đó bản thân cũng leo lên ngồi chung.

Ở cửa, Tiêu Dạ vẫn cùng A Bưu đứng ở chỗ cũ.

A Bưu nhìn mặt Tiêu Dạ.

Thực sự từ khi Diêu Bối Địch rời khỏi phòng bao, Tiêu Dạ cùng A Bưu đã đi theo phía sau rồi.

Một mực đi đằng sau cách đó không xa, nhìn hai người một trước mô sau kề vai rời khỏi.

"Chị dâu tương đối là đơn thuần." A Bưu nói.

Sắc mặt Tiêu Dạ không chút thay đổi.

A Bưu nhìn thấy sắc mặt Tiêu Dạ không tốt mấy, cũng không có nhiều lời.

Diêu Bối Địch thực sự rất đơn thuần, đơn thuần, tỉnh tỉnh mê mê, khi cô thực sự bắt đầu tiếp xúc với thế giới này, buông cố chấp của bản thân ra liền sẽ phát hiện bên người thực sự có rất nhiều hạnh phúc mà cô có thể theo đuổi. . .

Mà chính anh.

Tiêu Dạ nghĩ bản thân mình cứ như vậy đi.

. . .

Bên trong xe taxi, Diêu Bối Địch cùng Ân Bân đều im lặng không nói gì mãi cho đến khi tới nơi.

Ân Bân xuống xe mở cửa cho Diêu Bối Địch, Diêu Bối Địch cũng mở cửa xuống xe, cười lễ phép nói :"Không cần đối với tôi ga lăng như thế, tự tôi cũng được."

Ân Bân nhún vai cười, quay đầu nhìn nhà trọ cao cấp xa hoa :"Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Diêu Bối Địch khẽ mỉm cười.

Ân Bân đang chuẩn bị lên xe taxi rời đi, đột nhiên có một tờ tiền màu hồng đưa qua cho tài xế, quay đầu nhìn Diêu Bối Địch :"Bối Địch, cô đợi một lát."

Diêu Bối Địch ngạc nhiên vô cùng, quay đầu.

Ân Bân kêu xe taxi đi trước, mà bản thân thì đi về phía cô.

"Làm sao vậy?" Diêu Bối Địch hỏi anh ta.

"Thực sự. . " Ân Bân muốn nói lại thôi.

Diêu Bối Địch nhìn anh ta.

Là nguyên nhân do uống rượu sao? Mặt Ân Bân ửng hồng.

Tửu lượng cao ?!

"Không có gì, chờ cô ly hôn rồi hẵng nói." Ân Bân đột nhiên mở miệng.

Diêu Bối Địch càng thêm nghi ngờ :"Anh mong ngóng tôi ly hôn như vậy?"

Không phải nói lên tất cả sao? Thà hùy một ngôi miếu cũng không muốn tháo dỡ một cuộc hôn nhân!

Người này. . .

"Sớm một chút về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn đi làm." Ân Bân không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, nói sang chuyện khác.

"Ừ, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút." Diêu Bối Địch nói.

Ân Bân gật đầu.

Diêu Bối Địch đi vào nhà trọ.

Ân Bân cứ như vậy im lặng nhìn bóng lưng của cô. . .

Tiểu tam không phải là một nghề nghiệp vinh quang gì, đặc biệt chứng kiến người phụ nữ Lôi Lôi kia càng cảm thấy 'Tiểu tam' khiến người khác thêm ác tâm. Cho nên bản thân vẫn là nên chờ một chút đi! Hơn nữa anh ta luôn cảm thấy đối với người phụ nữ này một chút gấp cũng không được, chỉ sợ đem hù cô chạy mất. . .

Tâm tình đột nhiên có chút tốt.

Đây là khoảng thời gian vẫn nên đè nén lại chút ít, để chuyện của anh ta có thể rõ ràng hơn.

Anh ta cười nhìn nhà trò cao cấp, cũng không biết Diêu Bối Địch đang ở căn nào, luôn cảm thấy lâu như vậy Diêu Bối Địch cũng đã an toàn về đến nhà.

Anh ta xoay người rời khỏi.

Nếu như không phải Diêu Bối Địch đột ngột xuất hiện, có thể anh ta đã chấp nhận Ngô Vũ Lâm rồi, bởi vì nghe nói cô không đi làm là bởi vì chuẩn bị ở nhà giúp chồng dạy con, cho nên anh ta nghĩ anh ta cuối cùng cũng phải kết hôn thôi. Anh ta đối với Ngô Vũ Lâm luôn thể hiện ra sự hảo cảm, âm thầm chấp nhận, hoàn hảo. . .

Đây chính là duyên phận.

Anh ta cảm thấy vậy.

. . .

Diêu Bối Địc về đến nhà, ấn mật mã xuống, mở cửa.

Chân đột nhiên dừng lại một chút.

Một đôi giày đem đặt trước cửa.

Lòng cô căng thẳng, ngẩng đầu nhìn trong phòng khách, Tiêu Dạ ngồi ở ghế sofa, cứ như vậy lẳng lặng ngồi ở chỗ kia.

Diêu Bối Địch trầm mặc nửa ngày, cời giày ra, khom lưng đem giày của mình đặt lên kệ.

Cô không có đặt giày Tiêu Dạ lên cùng, cũng không phải là muốn trả thù gì anh hay là cố ý nhắm vào, chẳng qua cô lại cảm thấy Tiêu Dạ lập tức sẽ đi ngay nên cô cũng không cần phải làm điều thừa thãi ấy.

Cô đi vào, trực tiếp nói với Tiêu Dạ :"Là muốn viết giấy ly hôn sao?"

Tiêu Dạ nhìn khuôn mặt cô vẫn bình tĩnh, nửa ngày cũng không có mở miệng nói một chữ.

"Anh chờ em một chút, em đi tìm giấy bút." Diêu Bối Địch nói.

"Không cần." Tiêu Dạ đột nhiên mở miệng.

Diêu Bối Địch nhìn anh.

"Hiện tại anh muốn ở nơi này."

Diêu Bối Địch ngẩn ra, hơi kinh ngạc.

"Ngày mai trực tiếp đi cục dân chính." Tiêu Dạ nói sau đó đi nhanh lên lầu.

Diêu Bối Địch nhìn bóng lưng Tiêu Dạ.

Còn sợ cô chạy thoát sao ?!

Như thế tới giám sát cô.

Cô hít sâu, thực sự không muốn tức giận. Nhiều năm như vậy cô quấn lấy anh nhiều năm như vậy, anh sẽ phòng bị như vậy là điều đương nhiên, thế nhưng. . . Cô nhìn bóng lưng Tiêu Dạ, đột nhiên lớn tiếng nói :"Tiêu Dạ, ở trong lòng của anh, em là kẻ quá quắt đến vậy sao ?"

Tiêu Dạ ngẩn ra.

Bước chân anh dừng ở trên bậc thang, không nhúc nhích.

"Em thừa nhận cuộc hôn nhân này của chúng ta là do em dùng thủ đoạn, là em làm chuyện có lỗi với anh. Nhưng cho tới bây giờ em không có vô sỉ đến mứnc không ngừng quấn quít lấy anh!" Diêu Bối Địch có chút tức giận, cô chưa bao giờ lớn tiếng với Tiêu Dạ, nhưng lúc này cũng là dùng hết sức lực rồi.

Tiêu Dạ quay đầu nhìn cô, nhìn cô tức giận đến mức khuôn mặt đỏ au.

Kỳ thực.

Quấn quít lấy cũng tốt.

Anh lạnh lùng, mím chặt lấy cánh môi, không nói một câu.

Diêu Bối Địch cũng biết, Tiêu Dạ cho tới bây giờ đều khinh thường cùng cô nhiều lời.

Cô cắn môi, hung hăng cắn, nửa ngày :"Bên trong phòng của anh còn có ít đồ của em, em đi thu dọn một chút."

Trước đó bởi vì ở chung với nhau một thời gian, cho nên đồ của hai người có chút xen lẫn với nhau.

A Bưu lúc đang thu dọn hành lý cho Tiêu Dạ, thực sự cũng không thu hết đi, mà bản thân cô cũng không muốn đối mặt với căn phòng kia, cũng không có đi thu dọn. Đến bây giờ, cô nhớ anh như vậy cũng không muốn đồ của cô ở chỗ mà anh có thể nhìn thấy.

Diêu Bối Địch sải bước chạy lên lầu, chạy qua người anh.

Tiêu Dạ, trầm mặc, chậm rãi bước lên lầu.

Diêu Bối Địch điên cuồng quét mắt khắp phòng, đem đồ đạc của mình thuận tay ném vào một chiếc túi, nhìn qua như là rác vậy. Chỉ cần là đồ của cô, cứ vậy ném thẳng tay vào, không cần gấp cũng không cần giữ gìn bảo vệ gì, cô nhanh chóng thu dọn lại, đi về phía đầu giường, kéo ngăn kéo ra, một giây. . . .

Một hộp áo mưa còn để nơi đó.

Cô châm chọc nở nụ cười.

Tiện tay đem hộp áo mưa kia ném thẳng vào thùng rác, ở trên giường lục soát hết mọi thứ, xác định không còn đồ của mình, rời khỏi phòng.

Tiêu Dạ đứng ở cửa, đang hút thuốc lá, nhìn cô dọn dẹp xon đi ra, đôi mắt dừng một chút.

Diêu Bối Địch nói :"Nên dọn dẹp em đều dã dọn rồi. Nếu như anh cần đổi chăn đơn, trong phòng có."

Tiêu Dạ không nói gì.

Diêu Bối Địch cầm đồ của mình về phòng, khóa cửa phòng lại.

Tiêu Dạ tắt đầu thuốc, đi vào phòng.

Căn phòng trống rỗng.

Thiếu đồ của cô, thiếu cũng rất nhiều đồ của anh.

Anh ngồi xuống bên giường, đôi mắt rũ xuống, đột nhiên nhìn thấy hộp áo mưa.

Anh từ trong thùng rác nhặt lên. . .

Rất nhiều thứ, chính mình đều nhớ lại, giờ trở thành mây khói!

. . .

Sáng sớm hôm sau.

Diêu Bối Địch mở mắt.

Hiện tại vẫn còn sớm.

Cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ sắc trời có chút sáng.

Tối hôm qua hầu như chưa ngủ một đêm, hiện tại thật vất vả nhắm mắt lại, có lẽ không tới nửa giờ, điện thoại liền vang lên.

Cô có chút mệt mỏi cầm điện thoại đang nạp điện ở đầu giường, bắt máy.

"Diêu Bối Địch, Tiêu Dạ có phải đang ở chỗ của cô hay không!" Bên tai truyền đến âm thanh cáu kỉnh của Lôi Lôi, bén nhọn tới chói tai.

Diêu Bối Địch xoa xoa lỗ tai.

Đầu cô có chút đau nhức, giọng nói rống giận nữ tính, khiến cho đầu cô đều muốn nổ tung.

"Nói đi Diêu Bối Địch! Cô đừng tưởng rằng cô lại có thể không biết xấu hổ một lần nữa bò lên giường Tiêu Dạ để co được anh ấy, cô đúng là tiện nhân, kỹ nữ. Tám năm trước dùng thủ đoạn, 8 năm sau vẫn như cũ không biết xấu hổ! Cô ra cửa sao không bị xe đụng chết đi, cô không cảm thấy cô sống trên cái thế giới này là sỉ nhục hay sao?!" Lôi Lôi luống cuống chửi loại lên, tựa như sự kiên nhẫn đã đến cực hạn.

Diêu Bối Địch ngồi dậy, đối với việc Lôi Lôi kích động, cô nói :"Lôi Lôi, bây giờ cô có tư cách gì để làm ầm lên với tôi?"

"Tiện nhân!"

"Cô không cảm thấy cô bây giờ so với tôi năm đó cũng giống nhau sao ?! Trước khi tôi với Tiêu Dạ chưa có ly hôn thì cô chính là tiểu tam, cô mới là kỹ nữ !" Diêu Bối Địch gằn lên.

"Diêu Bối Địch, cô nói tôi cái gì!"

"Lôi Lôi, tôi lúc đầu dự định cùng với Tiêu Dạ hôm nay ly hôn, cô bây giờ gọi điện thoại cho tôi như vậy ngược lại khiến tôi tỉnh tao. Tôi tại sao phải đần độn mà thành toàn cho hai người, tôi vì sao lại phải ly hôn như vậy ?! Tôi cho cô biết, hôm nay tôi không ly hôn đâu!" Diêu Bối Địch hung hăng nói.

"Diêu Bối Địch, cô đang đe dọa tôi ?!" Lôi Lôi hung hăng nói.

"Từ nhỏ đến lớn tôi thực sự chưa từng ghét qua người nào như vậy." Diêu Bối Địch nói tiếp :"Mà Lôi Lôi cô thực sự khiến tôi cảm thấy cô rất ác tâm."

"Cô nói tôi ác tâm, năm đó là ai làm ra loại chuyện buồn nôn đó, là ai?!"

"Chuyện năm đó, vậy cũng đã là chuyện của năm đó. Hiện tại, bây giờ không có ai so với cô buồn ói hơn!" Diêu Bối Địch nói :"Được rồi, Tiêu Dạ hôm qua chính là ở chỗ của tôi, Lôi Lôi không phải cô thích làm tiểu tam sao? Vậy coi như cô làm tiểu tam cả đời đi !!"

"Diêu Bối Địch!" Lôi Lôi nổi giận lôi đình :"Cô con mẹ nó không biết xấu hổ!"

"Ngược lại lúc 19 tuổi năm ấy cũng đã không biết xấu hổ, hiện tại lại càng không sợ xấu hổ. Lôi Lôi, tôi thừa nhận tôi đoạn đi người đàn ông của cô, bây giờ còn một mực giữ lấy. Cứ như vậy vẫn giữ lấy, cô muốn cùng anh ấy kết hôn thì cô có bản lãnh kêu anh ấy giết tôi, bằng không trên giấy kết hôn sẽ mãi mãi có tên của tôi Diêu Bối Địch, cô cứ làm tiểu tam cả đời đi!!"

"Diêu Bối Địch trực tiếp cúp điện thoại.

Cô chưa từng đối với người nào nói nhiều. . . nói thế này là chưa từng có.

Cô thậm chí đến bây giờ cũng không quá để ý bản thân cũng có thể nói ra những lời này, cô vẫn cho là bản thân, bản thân sẽ không bao giờ cực đoan đi làm một việc gì đó, đến bây giờ. . . Bị người ép, thực sự cái gì cũng chẳng còn để ý nữa.

Cô từ trên giường trèo xuống, đi về phía cửa phòng.

Vừa kéo cửa phòng ra một giây, cô nhìn thấy Tiêu Dạ đứng ở trước cửa phòng cô.

Diêu Bối Địch ngẩn ra.

Tiêu Dạ nhìn cô chằm chằm, không có biểu cảm gì đặc biệt.

Hai người cứ thế nhìn nhau một giây.

Diêu Bối Địch nói :"Anh đều nghe được hết rồi?"

Phòng tuy có cách âm tuy tốt, nhưng hiển nhiên vừa rồi cô rống lên rất lớn, bên ngoài nghe được là điều đương nhiên.

Tiêu Dạ gật đầu.

Anh nghe được rất rõ.

Lúc Lôi Lôi gọi điện cho Diêu Bối Địch, đã gọi điện thoại cho anh.

Lôi Lôi cúp điện thoại một giây đã nói sẽ gọi cho Diêu Bối Địch, anh vốn dĩ đi qua là bởi vì muốn nói cô không cần nghe điện thoại, lại không nghĩ liền nghe được cô cãi lộn.

Lần đầu tiên Diêu Bối Địch không chút khống chế như thế.

Anh có thể tưởng tượng ra Lôi Lôi ở bên kia điện thoại đến cùng đã nói những lời kích thích gì.

"Nghe được đúng lúc, em cũng chuẩn bị nói cho anh biết, ngày hôm nay em phải đi làm, không có thời gian ly hôn, anh trở về đi." Diêu Bối Địch nói, giọng rất bình tĩnh cũng rất lạnh nhạt.

Trở về ?!

Diêu Bối Địch kêu anh 'Trở về'.

"Lôi Lôi vừa mới nói gì với em?" Tiêu Dạ đột nhiên mở miệng.

"Có lẽ anh cũng không muốn nghe đâu." Diêu Bối Địch nói :"Đương nhiên, em cũng nói rất nhiều thứ cô ta không muốn nghe."

Tiêu Dạ nhíu mi.

"Tiêu Dạ." Diêu Bối Địch nhìn anh :"Em chưa từng nghĩ sẽ làm khó dễ anh, thế nhưng em thực sự không chịu nổi khi Lôi Lôi cứ thế gây sự, em cũng không muốn giải thích với anh quá nhiều, ở trong lòng anh em là người thế nào em biết rõ. Anh về nói với Lôi Lôi, nếu như muốn để cho em ly hôn, đợi cô ta học được cách nói chyuện nhãn nhặn với em đi rồi mới nói tiếp. Còn có, cô ta cần xin lỗi em. Năm đó em làm cái gì, hiện tại làm cái gì, em chỉ cảm thấy có lỗi với anh, chứ không cảm thấy có lỗi với cô ta."

Tiêu Dạ cứ như vậy nhìn cô chằm chằm.

Nhìn Diêu Bối Địch, dường như đột nhiên thay đổi.

Biểu hiện là bình tĩnh cùng lạnh lùng, khiến cho anh có một giây kia, sợ hãi.

Vẫn cho là nếu cô rời khỏi chính mình, không biết cuộc sống sẽ thế nào. . .

Ngẩn ngơ nghĩ, không rời khỏi anh, cô sẽ không thể tồn tại.

Anh đột nhiên xoay người rời khỏi, trực tiếp xuống lầu.

Diêu Bối Địch nhìn Tiêu Dạ.

Nhìn anh cứ thế lạnh lùng quay lưng.

Là hận cô ư !.

Hận cô lật lọng ?!

Diêu Bối Địch cắn môi, hung hăng cắn.

Hận thì hận đi !.

Cũng không tồi tệ thế này.

Cô một lần nữa lại trở về phòng mình, đóng cửa phòng, đem bản thân hung hăng chôn ở trong chăn.

Cuộc hôn nhân này, vì sao lại biến thành cái bộ dạng này ?!

Như vậy xong rồi !

. . .

Tiêu Dạ ngồi trong xe con.

A Bưu ngồi ở ví trí kế bên tài xế, nhìn Tiêu Dạ lạnh lùng.

"Không đi cục dân chính sao ?"

"Không đi."

"Không ly hôn sao?" A Bưu có chút nóng nảy hỏi.

Tối hôm qua có thể. . .

Lúc tối hôm qua Tiêu Dạ đưa Lôi Lôi về, Tiêu Dạ đột nhiên nói tới chỗ Diêu Bối Địch.

Ngày mai sẽ ly hôn, Tiêu Dạ muốn cùng Diêu Bối Địch lẳng lặng ở chung dưới một mái hiên, ở chung một buổi tối, còn là nói, anh cũng không nỡ, muốn cứu vãn. . .

Nhưng lúc này.

A Bưu nhìn sắc mặt Tiêu Dạ vẫn không hiểu.

Không ly hôn, cũng không thấy có chút vui vẻ nào.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?!

Xe thẳng tiến tới tiểu khu Lôi Lôi ở.

Tiêu Dạ trực tiếp xuống xe.

A Bưu nhìn bóng lưng của anh muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.

Tiêu Dạ trực tiếp đi vào nhà Lôi Lôi.

Bên trong phòng khách truyền đến tiếng khóc của Lôi Lôi, thút thít, cứ thế nức nở.

Cảm giác cửa phòng bị mở ra, viền mắt Lôi Lôi sưng đỏ nhìn Tiêu Dạ, khóc càng thêm đau khổ, trong miệng lẩm bẩm :"Dạ rốt cuộc anh cũng về."

Tiêu Dạ thực sự không có chút kiên nhẫn nào.

Anh thực sự chịu đủ với Lôi Lôi rồi.

Anh ngồi trên ghế sofa, cứ thế lạnh lùng nhìn cô ta, nhìn cô ta khóc đến thương tâm.

Lôi Lôi nhìn Tiêu Dạ không có ý muốn an ủi cô ta, cô ta làm bộ đáng thương đi về phía Tiêu Dạ, ôn thuận ngồi bên người anh :"Dạ, đợi lát nữa đi ly hôn sao ?"

"Không đi." Tiêu Dạ nói thẳng.

Lôi Lôi ngẩn cả người.

"Vì sao không đi?" Lôi Lôi khóc nữ nở.

"Cô không biết sao? Cô không phải gọi điện cho Diêu Bối Địch hay sao?" Tiêu Dạ lạnh lùng hỏi.

Lôi Lôi cắn môi :"Diêu Bối Địch đổi ý ?!"

Tiêu Dạ không nói lời nào.

"Diêu Bối Địch tại sao có thể hèn như vậy!" Lôi Lôi hậm hực :"Dạ anh biết không? Em gọi điện thoại cho cô ta chính là nhắc nhở cô ta ly hôn mà thôi, cô ta cư nhiên mắng em, nói em là tiện nhân!"

Tiêu Dạ trầm mặt :"Hai người gọi điện thoại cho nhau, tôi ở bên cạnh, cô không nói gì cả Diêu Bối Địch sẽ nói những lời như thế sao?!"

Lôi Lôi đờ đẫn nhìn anh, không tin vào mắt mình, không tin nói :"Tiêu Dạ, anh bây giờ đang trách em sao ?! Anh một mực hướng về Diêu Bối Địch có phải không? Anh cảm thấy tất cả đều là em sai ư, 8 năm trước bị các người phản bội như vậy, đều là em sai, bị người cưỡng hiếp, bị ép sanh non, không còn khả năng sinh nở, đều là em sai sao ?!"

Lôi Lôi đau lòng nói.

Tiêu Dạ cứ như vậy không có chút vui vẻ nào nhìn cô ta, lông mày nhăn lại thậm chí còn không có chút kiên nhẫn nào.

Lôi Lôi cảm thấy thực sự khó chịu, một loại cảm giác như bị toàn thế giới vứt bỏ vậy, bi thảm, nhìn gò má lạnh lùng Tiêu Dạ :"Diêu Bối Địch nói, trừ phi giết cô ấy, bằng không trên giấy kết hôn của anh mãi mãi cũng là tên của cô ta. Mà Tiêu Dạ, em nói nếu như anh rời bỏ em, như vậy à nhẫm lên thi thể em rời đi."

Tiêu Dạ sầm mặt lại.

Lôi Lôi thê lương nhìn anh :"Từ lúc nào tình cảm của chúng ta thực sự xây dựng ở trên cái chết của em rồi ?!"

Tiêu Dạ đứng dậy khỏi ghế sofa, coi thường cô ta, đột nhiên rời khỏi phòng.

Lôi Lôi nhìn bóng lưng Tiêu Dạ.

Anh có phải hay không lãnh khốc muốn nói, cô ta thực sự có thể đi tìm chết !

"Tiêu Dạ anh đứng lại đó cho em !" Lôi Lôi đột nhiên hét chói tai.

Tiêu Dạ ngừng một chút, đang chuẩ bị ra cửa.

Lôi Lôi đột nhiên nắm dao gọt trái cây trên bàn :"Tiêu Dạ em không có uy hiếp anh, anh hiện tại rời khỏi em lập tức chết trước mặt anh."

Tiêu Dạ quay đầu nhìn Lôi Lôi cầm dao gọt trái cây có chút dùng sức, máu ở cổ tay đã bắt đầu rớm rớm.

"Em không muốn uy hiếp anh như vậy, nhưng trong thế giới của em trừ anh ra cái gì cũng không có, cái gì cũng không có em còn sống làm cái gì, Tiêu Dạ em thực sự yêu anh. Yêu đến nỗi cái gì cũng không để ý nữa coi như anh chan ghét em cũng tốt, em chỉ muốn ở lại bên cạnh anh. . ." Lôi Lôi hung hăng nói, tâm tình đã kích động vô cùng, hoàn toàn không kìm nén được.

Tiêu Dạ lạnh mặt, quay trở lại, một tay giằng lấy dao trên tay Lôi Lôi.

Dao gọt trái cây lăn trên sàn nhà, vang lên âm thanh thanh thúy.

Lôi Lôi đau khổ ngồi chồm hỗm trên sàn nhà, nước mắt không ngừng chảy.

"Lôi Lôi, không nên đem người ép đến cực hạn." Tiêu Dạ nhìn Lôi Lôi ngồi dưới đất, hung hăng nói.

"Em không muốn, nhưng em không nghĩ được cách nào tốt hơn để giữ được anh, em thực sự rất sợ anh đối với Diêu Bối Địch có tình cảm, em thực sự rất sợ. . ." Lôi Lôi nói vẫn không ngừng khóc.

Cô ta thực rất sợ.

Cô ta cũng biết cuộc sống cực đoan như thế sẽ phá hỏng mất mọi thứ.

"Tiêu Dạ em nghĩ nếu em chết anh cũng sẽ không yên tâm mà cùng Diêu Bối Địch ngủ chung một chỗ đâu!." Lôi Lôi ngửa đầu hỏi anh.

Tiêu Dạ siết quả đấm, nổi gân xanh.

"Cho nên, anh sẽ không để em chết phải không?" Lôi Lôi đột nhiên nở nụ cười.

Cô ta đứng dậy.

Đi tới gần anh, nhào vào ngực của anh.

"Có thể cảm nhận được tim anh đập, là tốt rồi."

Cô ta yên tâm nằm trong ngực anh.

Mặc kệ thủ đoạn gì, chỉ cần sở hữu anh là được.

. . .

Diêu Bối Địch từ trên giường ngồi dậy.

Cô nhìn đồng hồ, sau đó đi rửa mặt, thay đổi một bộ quần áo, đang chuẩn bị ra cửa điện thoại liền reo.

Cô nhìn điện thoại báo :"Diêu Bối Khôn."

"Hôm nay không phải chị muốn cùng với Tiêu Dạ tới cục dân chính ly hôn sao?"

"Làm sao em biết?"

"Em nghe người ta nói. Ba vừa mới hỏi chị, hỏi chị chừng nào thì ly hôn." Diêu Bối Khôn thẳng thắn nói.

Diêu Bối Địch suy nghĩ một chút :"Chị tạm thời sẽ chưa ly hôn."

"Vì sao?" Diêu Bối Khôn vô cùng kinh ngạc.

"Không tại sao." Diêu Bối Địch không giải thích nói.

"Có phải hay không không nhìn nổi đồ tiện nhân đó cứ ra oai ?!" Diêu Bối Khôn đột nhiên hề hề nói.

Diêu Bối Địch trầm mặc một chút :"Ừ, lần này em đoán đúng rồi!"

"Chị, nhiều năm như vậy em chưa từng nhận thức được chị cũng sẽ phản kháng việc gì, thế nhưng chuyện này, chị làm rất là đúng!" Diêu Bối Khôn tựa hồ rất vui mừng :"Em mà là chị, không đem đồ tiện nhân kia làm cho tức chết, liền tuyệt đối không buông tay!"

Diêu Bối Địch mím môi, không nói gì.

Cô vẫn luôn cảm thấy bản thân không có suy nghĩ nhiều đến vậy, cũng không muốn người khác bởi vì mình mà bị làm khó dễ. Cho tới bây giờ cô mới phát hiện trong lòng của mỗi người đều là giống nhau, có chăng chỉ bởi vì lớn lên trong mỗi hoàn cảnh khác nhau nên sẽ có một vài phát sinh không đồng nhất mà thôi. Mà một khi bị ép đến đường cùng sẽ phát sinh ra một số thứ không rõ ràng, rồi cứ thế biểu hiện càng lúc càng rõ.

Mà cô chính là như thế.

Cô tuyệt nhiên không chỉ có lương thiện, cô cũng có một mặt u ám.

"Không nói nữa, chị chuẩn bị đi làm." Diêu Bối Địch chuẩn bị cúp điện thoại.

"Chờ đã." Diêu Bối Khôn đột nhiên gọi cô :"Ba nói muốn nói chuyện với chị."

Diêu Bối Địch nắm chặt điẹn thoại di động.

"Vì sao không ly hôn nữa?" Diêu ba trong nháy mắt liền mở đầu câu chuỵen hỏi.

"Đã xảy ra một số chuyện, thế nhưng sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn." Diêu Bối Địch nói.

Chuyện của cô đã xảy ra, cô không muốn để cha mẹ của cô biết, cô không muốn bọn họ lo lắng cho cô.

"Đã như vậy, sớm một chút dọn về nhà ở đi." Diêu ba nói.

"Vâng, con sẽ cố gắng." Diêu Bối Địch nói.

"Cúp máy đi." Diêu ba đem điện thoại tắt máy.

Ba cô chắc cũng đang lo lắng cho cô một mình không thể chịu nổi a!.

Thực sự không có gì không thể chấp nhận.

Cô thực sự đã nghĩ làm sao để xử lý chuyện của bản thân, không muốn bọn họ nhúng tay vào, đem mọi chuyện giải quyết xong xuôi rồi, suy nghĩ kỹ một chút làm sao để trở về cuộc sống thoải mái như lúc đầu, bắt đầu sống cuộc sống cho mình a !!

Mắt cô khẽ nhúc nhích, chuẩn bị đem điện thoại bỏ vào túi xách.

Một tin nhắn được gửi đến.

Diêu Bối Địch mở ra.

Bên trong là bóng lưng Tiêu Dạ đang tắm.

Nội dung tin nhắn : Chúng tôi chuẩn bị lên giường.

Diêu Bối Địch bóp chặt điện thoại.

Hung hăng bóp điện thoại trong lòng bàn tay.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro