Q3. Chương 19: Tôi sẽ không vì anh mà làm nhục mình.
edit: tiểu hoa nhi
Kiều Tịch Hoàn chỉ lẳng lặng đứng ở cửa, nhìn hai người trong phòng.
Cố Tử Thần khẽ nhúc nhích, trầm mặc một giây, đang muốn đi về phía Kiều Tịch Hoàn nhưng đã thấy Kiều Tịch Hoàn đi thẳng vào phòng rồi.
Trên mặt cô không có biểu cảm gì, lạnh nhạt đi qua Cố Tử Thần, ngừng ở trước mặt Diệp Vũ.
Cô đang đánh giá nửa người trên không mặc gì của Diệp Vũ, nhìn trên người cô ta vô số vết sẹo dữ tợn, rõ ràng có thể thấy dáng vẻ lồi lõm của cô ta, ít nhất cũng có thể nói phụ nữ có ngực là có kiêu ngạo.
Cô cùng Diệp Vũ bốn mắt nhìn nhau.
Tựa hồ tỉnh rụi mà nhìn nhau.
Chẳng qua là Diệp Vũ còn có một mặt điềm đạm đáng yêu để người khác nhìn thấy.
Kiều Tịch Hoàn khẽ nhúc nhích con ngươi, đánh giá bốn phía, sau đó từ bên cạnh Diệp Vũ cách đó không xa là chiếc áo sơ mi, cô nhặt lên, tự nhiên khoác lên người Diệp Vũ, sau đó từng nút từng nút cài áo lại.
Diệp Vũ căng thẳng, nhìn hành động kỳ lạ của Kiều Tịch Hoàn, một giây kia đã quên mất phản kháng lại.
Kiều Tịch Hoàn ngón tay nhỏ nhắn từ từ giúp cô ta mặc đồ lại, môi khẽ nhúc nhích :"Diệp Vũ, truyền thống của Trung Quốc có nói, phụnữ không nên ở trước mắt chồng người khác cởi quần áo ra, cô không lớn lên ở Trung Quốc, cha mẹ cô không có dạy cô nhưng cô phải nhớ kỹ."
Giọng không nóng không lạnh, hoảng hốt nghe Kiều Tịch Hoàn tốt bụng nhắc nhở.
Nghe kỹ lại sẽ cảm thấy mỉa mai vô cùng.
Kiều Tịch Hoàn mỉa mai Diệp Vũ không biết liêm sỉ.
Sắc mặt Diệp Vũ lập tức tím đen, cái loại xấu hổ cùng khó chịu đối với lời nói của Kiều Tịch Hoàn khiến mặt cô ta vô cùng vặn vẹo.
Kiều Tịch Hoàn giống như không cảm giác được ánh mắt như muốn giết người kia của Diệp Vũ, cô đem nút áo cài xong cho Diệp Vũ, thở phào một hơi nhẹ nhõm, giống như hoàn thành một đại sự, cô ngước mắt nhìn Diệp Vũ, mỉm cười mà ôn nhu nói :"Nếu không. Người Trung Quốc sẽ đem loại đàn bà đó gắn với cái tên, đê tiện."
Diệp Vũ nắm chặt quả đấm, trên mặt càng thêm sát ý.
Kiều Tịch Hoàn xoay người rời đi.
Phảng phất nhìn cô ta thêm một chút nữa cũng sẽ cảm thấy thật là lãng phí.
Cô đi về phía Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần vẫn chỉ là đứng đó nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cô không thèm điếm xỉa tới, nhìn cô hành động như tốt bụng nhưng khắp nơi 'Có thể chết người', ánh mắt khẽ động một cái, thẳng tới khi Diệp Vũ tức giận.
Thân thể Diệp Vũ đang phát run, đang đè nén lại cơn tức, không dám bạo động.
Lòng bàn tay đột nhiên ấm áp.
Cố Tử Thần quay đầu, nhìn Kiều Tịch Hoàn đang chủ động kéo tay anh.
Kiều Tịch Hoàn kéo tay anh rời khỏi phòng Diệp Vũ.
Hai người cứ như vậy trầm mặc, nhìn qua vẫn là bình thường, trở lại phòng của mình.
Cưa phòng vừa đóng lại.
Sắc mặt Kiều Tịch Hoàn liền thay đổi, cô hất tay Cố Tử Thần ra, giận dữ nhìn anh.
"Cố Tử Thần, anh có hiểu hay không có đôi lời gọi là phi lễ chớ nhìn! Anh không sợ mù con mắt hay sao?!" Kiều Tịch Hoàn quát lên.
Rõ ràng một giây trước còn cảm thấy người phụ nữ này xử sự không chút sợ hãi, còn rất có phong độ của một đại tướng, giờ phút này đột nhiên cáu kỉnh khiến Cố Tử Thần không tự chủ nhíu mày một cái, tựa hồ không thích ứng được Kiều Tịch Hoàn trước mặt người khác là một người sau lưng người khác đã thay đổi.
"Đã thấy hết rồi có phải hay không?" Kiều Tịch Hoàn hỏi anh.
Cố Tử Thần yên lặng.
"Bực mình, thật là muốn giết người!" Kiều Tịch Hoàn cáu kỉnh, khó chịu oán trách.
Vừa rồi Diệp Vũ trần như vậy bị Cố Tử Thần nhìn thấy hết, cả người cũng điên hết lên.
Là ai nói, rốt cuộc tên khốn kiếp kia có nói, sau này thân thể đều là của cô, sau này đều là của cô ?! Anh còn dám dùng ánh mắt thuộc về cô đi nhìn những người phụ nữ khác!
Bực mình, phát điên mất!
Kiều Tịch Hoàn ở trong phòng, đủ loại điên cuồng, ngẩng đầu nháy mắt liền nhìn thấy người đầu sỏ kia còn đang cười cô, cười không chút kìm nén.
Cô thừa nhận mới rồi nhìn thấy anh một giây kia, cô thấy người đàn ông này khi cười lên thật nghiêng nước nghiêng thành, cười lên mị lực bắn ra bốn phía, cười lên khiến lòng người cũng dịu lại, nhưng mẹ kiếp, cô là một người có lý trí, cô bây giờ đang phát điên người lên, người đàn ông này lại có thể làm như những chuyện này không liên quan tới anh, còn cười nhạo cô!
"Cố Tử Thần, anh vẫn còn là người sao!?" Kiều Tịch Hoàn nhìn anh chằm chằm.
"Anh vẫn cho là em không nông cạn như vậy. . ."
"Bực mình, nếu như em đứng ở trước mặt người đàn ông khác cở hết ra, anh sẽ biểu tình như vậy ?!" Kiều Tịch Hoàn trực tiếp cắt đứt lời nói của anh hỏi.
Người nào đó sắc mặt bắt đầu đen.
"A, a. Chỉ cho phép châu quan phóng hỏa không cho phép trăm họ đốt đèn ?!" Kiều Tịch Hoàn cười lạnh :"Bất quá dù sao lúc Mạc Sơ xử lý vết thương cho em, cũng đã đụng phải cùng thấy qua. . .."
"Kiều Tịch Hoàn!" Cố Tử Thần đột nhiên rống to, sắc mặt rõ ràng đen thui.
"Không phải anh đồng ý, Mạc Sơ sẽ làm như vậy với em sao !?"
". . . ." Cố Tử Thần cắn răng nghiến lợi.
Người phụ nữ này chung quy có thể ở phút chót đau để anh từ người ngồi trên đỉnh ít phút đã tụt xuống đáy cốc.
"Ô, người lớn nào đó ghen? Hối hận? Khó chịu ?!" Kiều Tịch Hoàn châm chọc nói :"Đáng đời!"
Cố Tử Thần mặt đầy lửa giận, không nói hai lời đi về phía Kiều Tịch Hoàn, nâng cằm cô lên, một cái nặng nề hung hãn hôn lên đôi môi cô, không chút ôn nhu bá đạo hôn lên môi cô nồng cháy, Kiều Tịch Hoàn một giây trước còn có chút cự tuyệt, cô bây giờ còn đang so đo chuyện anh nhìn thấy hết cơ thể Diệp Vũ, nhưng một giây kế tiếp trong nháy mắt liền bị người đàn ông này nắm được chỗ sơ hở.
Đối với người đàn ông này, cô thật sự chỉ có thể cam chịu sô phận sao ?!
Cô nhiệt tình đáp trả anh.
Hai người đột nhiên nhiệt tình dâng cao, thân thể bắt đầu sinh ra chút biến hóa.
"Dừng." Kiều Tịch Hoàn thở hồng hộc, đột nhiên đẩy Cố Tử Thần ra.
Trên mặt Cố Tử Thần không chút che dấu kích tình, trừng trừng nhìn lấy cô.
"Em mang thai, không thể làm đứa bé này xảy ra chuyện." Kiều Tịch Hoàn nói.
". . ."
"Anh mau mau đem ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống em thu lại đi, thai nhi rất quan trọng." Kiều Tịch Hoàn nói tiếp.
". . ."
"Cố Tử Thần, anh đi đâu đó !?" Kiều Tịch Hoàn gầm thét.
"Khổ cực đi tưới nước lạnh!"
". . ."
Cừa phòng tắm đóng cái 'Ầm'.
Không được thỏa mãn sẽ tức giận lớn đến vậy sao ?!
Kiều Tịch Hoàn nhẹ nhàng nằm trên ghế sofa, tìm tư thế thoải mái nằm.
Mới rồi cô ở trong phòng chờ Cố Tử Thần, rõ ràng thấy anh từ dưới lầu đi xuống, nhưng nửa ngày không thấy anh về phòng, có chút ngạc nhiên đi ra ngoài tìm anh.
Cô cũng biết Diệp Vũ người phụ nữ kia không có lòng tốt.
Cô cũng biết Diệp Vũ người phụ nữ kia chính là hận không đem Cố Tử Thần ăn sạch sẽ.
Thời điểm cô đứng ở cửa, liền thấy Cố Tử Thần cùng Diệp Vũ đứng ở trong phòng Diệp Vũ, Diệp Vũ nửa người trên ở trần, Cố Tử Thần yên lặng nhìn cơ thể cô ta, nhìn cô ta ở trên người có chi chít vết sẹo.
Diệp Vũ rốt cuộc cái gì cũng đã trải qua, không nên để cơ thể trở nên tả tơi không chịu nổi như vậy.
Cô quả thật không tưởng tượng nổi.
Coi như là Cố Tử Thần, cô có tìm khắp thân thể anh cũng chỉ thấy cách không xa ngực có một vết sẹo, nhưng chỗ khác không chỉ có mịn màng, cơ thể này còn khiến cho phụ nữ cũng phải ghen tị với da thịt trắng nõn của anh. Cho nên có một thời gian dài cô cũng không biết Cố Tử Thần rốt cuộc sống ở một thế giới tàn khốc như thế nào, nhưng cơ thể của Diệp Vũ. . .
Cô không có nghe thấy Cố Tử Thần với Diệp Vũ nói với nhau cái gì, nhưng nhìn ánh mắt Diệp Vũ tuyệt vọng đến thế lương, Cố Tử Thần đối với cô ta vẫn là đứng im ở đó.
Trên phương diện lý trí đã hiểu rõ, trong lòng vẫn là có nhưng ưu phiền khiến người khác như phát điên.
Cô không chịu nổi khi Cố Tử Thần dùng ánh mắt mê người kia đi nhìn thân thể người khác, cô chính là ích kỷ như vậy.
Cửa phòng tắm mở ra, trên cơ thể anh tựa hồ còn tản mát ra chút nước lạnh, nhiệt độ cũng lành lạnh.
Cố Tử Thần mặc áo choàng tắm đi ra, tóc còn có chút ướt, vài giọt nước cứ như vậy nhỏ xuống ngực anh, nhìn qua có một giây phóng đãng không kềm chế được, Cố Tử Thần rõ ràng là ẩn tình ở bên trong, không cười nói bừa bãi. . .
Được rồi.
Cô thừa nhận giờ khắc này cô chảy nước miếng.
Nếu như không phải là thời kỳ đặc biệt, cô nhất định nhào tới, sau đó. . .
"Cố Tử Thần anh làm gì?" Nháy mắt liền bất động, nhìn Cố Tử Thần đi về phía cô đang nằm, vén áo cô lên.
Cố tử thần nhìn vẻ mặt đầy phòng bị của Kiều Tịch Hoàn lại mang theo chút khó hiểu cung mong đợi, khóe miệng cong lên :"Chính là nhìn vết thương của em một chút, mới rồi phát hỏa lớn như vậy, kéo theo vết thương thì sao?!"
Kiều Tịch Hoàn trợn tròn mắt.
Làm bộ tốt bụng.
Ngón tay Cố Tử Thần thon dài kéo áo cô lên, nhẹ nhàng xé băng vải của cô ra, nghiêm túc kiểm tra vết thương do súng của cô, ánh mắt giật giật, lầ nữa băng bó cho cô, nói :"Thật tốt, không có bị nhiễm trùng cũng như chảy máu."
"Dĩ nhiên, cho tới bây giờ em không bao giờ làm khó dễ thân thể mình, nào giống như Diệp Vũ. . ." Nhắc tới, Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nghiêm túc nhìn Cố Tử Thần :"Diệp Vũ làm sao lại biến thành như vậy ?!"
"Nói là bởi vì anh, sợ chuyển xảy ra sơ xuất sẽ bị phát hiện nên dùng đau đớn cảnh cáo bản thân." Cố Tử Thần nói, tỏ ra rất bình tĩnh.
Kiều Tịch Hoàn bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn.
Thật sự có người sẽ tổn thương tới bản thân mình là tồn tại sao ?!
Thật sự khi yêu một người đến vậy sẽ có lúc không khống chế được sao ?!
Cô quả thực không hiểu.
Ít nhất cảm thấy bản thân cô chắc không làm được.
"Anh bị cảm động chứ?" Kiều Tịch Hoàn hỏi anh.
"Em nói sao?" Cố Tử Thần hỏi ngược lại.
Kiều Tịch Hoàn trợn mắt nhìn anh, nói :"Anh trả lời em đi. Anh nói gì em đều tin, chỉ cần là anh nói."
Cố Tử Thần giống như là ngẩn người ra, anh thật ra không có nghĩ tới Kiều Tịch Hoàn sẽ luôn khăng khăng như thế với anh. Anh vẫn cảm thấy Kiều Tịch Hoàn có tư tưởng tất độc lập, không phải bất kỳ ai có thể thay đổi suy nghĩ của cô, có lúc thậm chí anh còn cảm thấy Kiều Tịch Hoàn đối với anh chỉ đứng song song không thể nào ảnh hưởng tới nhau, phàm là chạm đến ranh giới cuối cùng của đối phương, Kiều Tịch Hoàn sẽ rời khỏi mà không cần nể nang.
Không biết bắt đầu từ khi nào thì người đàn bà này đối với anh tín nhiệm như vậy.
"Cảm động." Cố Tử Thần nói :"Anh tuy rất máu lạnh cũng không phải là không có tình cảm."
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, biểu tình như sắp khóc tới nơi.
"Nhưng." Cố Tử Thần đưa ngón tay vuốt lên má cô nói :"Nhưng là anh cự tuyệt Diệp Vũ, thân thể hay trong cả trong tim."
Kiều Tịch Hoàn nhìn anh.
Tựa hồ không hiểu.
"Anh nhớ người nào đó đã từng nói, nói Cố Tử Thần, trên cái thế giới này trừ yêu em nếu không không cho phép yêu người khác." Anh kéo lên một nụ cười đẹp mắt :"Mà vừa vặn anh không muốn yêu người khác."
". . ." Kiều Tịch Hoàn nhìn chằm chằm vào Cố Tử Thần, có mấy giây không kịp phản ứng.
Cố Tử Thần là có ý gì ?!
Trước kia cô nói lời cuồng vọng, anh còn nhớ.
Cho nên Cố Tử Thần liền cự tuyệt Diệp Vũ.
Câu kia vừa vặn, không cho phép yêu người khác là ý gì ?!
Ý là. . .
Cô trợn to hai mắt :"Cố Tử Thần anh là đang bày tỏ với em sao ?"
Cố Tử Thần khẽ biến sắc, lỗ tai liền đỏ.
Người đàn ông này chính là xấu hổ như vậy.
Kiều Tịch Hoàn cười vui vẻ :"Cố Tử Thần anh không cần phải lừa gạt vòng quanh, mặc dù em biết em rất thông minh nhưng vạn nhất một ngày kia em không chịu được không hiểu thì làm sao ?!"
"Tự mình đa tình." Cố Tử Thần lạnh lùng nói, đột nhiên rời khỏi cô đi ra ngoài ban công.
Rõ ràng lỗ tai đã đỏ ửng.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Cố tử Thần, ánh mắt khẽ run lên, cô cúi đầu xuống, tay không tự chủ sờ lên bụng mình.
Đứa bé nhỏ nhắn này có lẽ chỉ là nhỉnh hơn con nòng nọc một chút, thật cô khôg có dự đoán tới, nhưng cô thật rất hy vọng, một sinh mạng nhỏ bé cô cũng không muốn nói buông tay, không muốn dễ dàng buông ra.
Cô hy vọng đứa bé này luôn luôn tồn tại cùng cô.
. . .
Thượng Hải.
Tiêu Dạ đang bị giam giữ ở sở 2 ngày, bây giờ mới từ trai giam đi ra.
Từ đầu tới đuôi, quản giáo đối với anh vô cùng cung kính, mặc dù chỉ ngồi ở bên tỏng nhưng hưởng thụ đại ngộ khá cao.
A Bưu đến trại giam đón anh.
Hai người ngồi ở bên trong xe, A Bưu bắt đầu báo cáo chuyện phát sinh hai ngày nay, đặc biệt tình hình bên Trương Long, chuyện kiểm tra ma túy, nhưng Trương Long tìm người đẩy vụ việc lên, cảnh sát cũng không giải quyết được gì, mà Tiêu Dạ cũng cứ thế mà đi ra.
Báo cao xong mọi chuyện.
A Bưu muốn nói lại thôi.
Tiêu Dạ xiết chặt chân mày :"Còn có những chuyện khác xảy ra?"
A Bưu mở miệng :"Kiều Tịch Hoàn mất tích."
Tiêu Dạ kinh ngạc.
"Lúc anh bị cảnh sát mang về đồn cùng chiều hôm đó Kiều Tịch Hoàn đột nhiên hỏi tôi mượn vệ sĩ, một lần 6 người. Buổi tối hôm đó Kiều Tịch Hoàn tan sở, vệ sĩ vẫn luôn đi theo cô, nhưng vẫn xảy ra chuyện ly kỳ. Lúc ấy nghe nói xảy ra tai nạn giao thông, sau khi xử lý tai nạn giao thông kia xong, chiếc xe có 4 vệ sĩ đi theo sau xe của Kiều Tịch Hoàn bị người nào đó chuốc thuốc mê, giao thông vẫn ách tắc nên có người phát hiện ra thì đã hôn mê bất tỉnh. Sau đó 2 vệ sĩ ngồi cùng với Kiều Tịch Hoàn cùng một tài xế phát hiện đường ở bên một quốc lộ ở ngoại thành, cũng hôn mê bất tỉnh. Sau đó hỏi mấy người kia, họ đều nói bị một người xa lạ dùng thuốc mê làm choáng váng, sau đó không biết cái gì nữa. Đồng thời Kiều Tịch Hoàn cũng biến mất."
"Tra được người xa lạ kia không?" Tiêu Dạ hỏi.
"Không có tra được. Căn cứ theo tương mạo mà 6 người kia miêu tả, giống như không phải người Trung Quốc. Hơn nữa nhìn thân thủ hẳn không phải là bắt cóc đơn giản như vậy, tôi hoài nghi là lính đánh thuê. Không hiểu sao Kiều Tịch Hoàn lại chọc phải người nhưu vậy ?! Lúc hỏi tôi mượn vệ sĩ, tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, hỏi chuyện thì cô ấy không có nói, bây giờ đột nhiên mất tích, không biết sống hay chết. . ."
"Chuyện này có ai biết không?" Tiêu Dạ hỏi.
"Hẳn không biết, tôi có dặn 6 vệ sĩ đi theo Kiều Tịch Hoàn cùng tài xế không được nói ra ngoài, tôi sợ bị rối loạn không cần thiết, đặc biệt gia đình bên nhà Kiều Tịch Hoàn vốn cũng khá phức tạp, tôi lo Kiều Tịch Hoàn biến mất như vậy sẽ khiến cho một vài kẻ xấu động tay động chân. Nhưng trước mắt đã biến mất 2 ngày, tôi thông qua vài người đi đường lúc đó hỏi về Kiều Tịch Hoàn những cũng không thu hoạch được gì."
Tiêu Dạ trầm mặc :"Chuyện Kiều Tịch Hoàn trước đừng để bị lộ ra ngoài, trong tối cùng cảnh sát liên lạc, điều tra một chút về cái ngày Kiều Tịch Hoàn bị bắt cóc, người kia từ nơi nào tới, dùng camera quan sát quanh đó chắc có thể thấy rõ tướng mạo của người kia, có lẽ sẽ thu hoạch được chút ít. Ngoài ra, tôi nhớ 2 năm đầu chúng ta có mối làm ăn về súng ống đạn dược, nhưng người đó có quan hệ cùng lính đánh thuê, nghĩ biện pháp liên lạc lại xem. Liên lạc được lập tức hỏi thăm bọn họ một chút về Kiều Tịch Hoàn. Lần trước hợp tác trước tôi cho bên kia đủ loại mặt mũi, lần này hẳn nên giúp đỡ."
"Được." A Bưu vội vàng gật đầu.
"Còn có." Tiêu Dạ nói :"Chuyện này không được để Diêu Bối Địch biết, cũng không được để Diêu Bối Khôn biết."
"Tôi biết, đại ca." A Bưu gật đầu.
Bây giờ đại ca làm bất cứ chuyện gì đều sẽ ưu tiên cân nhắc tới cảm thụ của Diêu Bối Địch, anh ta tự nhiên làm việc cũng sẽ cẩn thận hơn nhiều.
Xe đến nơi.
Tiêu Dạ xuống xe, kêu A Bưu đi tới Hạo Hãn đem chuyện anh phân phó xử lý. Mà anh ở trong trại tạm giam hai ngày mặc kệ là đãi ngộ tốt thế nào, ở cái địa phương đó hẳn cũng nên tắm rửa thân thể một chút, coi như đem cái mùi mốc này tẩy rửa đi, đây là quy luật của bọn họ.
Mới mở cửa phòng.
Ánh mắt đột nhiên ngừng lại.
Anh cảm thấy mình chắc bị hoa mắt.
Diêu Bối Địch làm sao lại xuất hiện ở trong phòng, căn phòng lớn như vậy, cô ngồi trên ghế sofa xem ti vi, nhìn cửa nhà mở, ánh mắt hơi giật giật, trầm mặc không nói gì.
Tiêu Dạ khẽ nuốt nước miếng.
Anh bây giờ thật ra có chút lôi thôi, bởi vì hai ngày không có cạo râu, cằm lún phún râu nhỏ, nhìn qua có chút chán chường.
Quần áo trên người anh cũng chưa thay, chưa tắm, bởi vì không biết ở trong đó bao lâu nên cũng không kêu A Bưu mang quần áo để anh thay.
Anh đột nhiên đứng ngoài cửa có chút không biết làm sao.
Diêu Bối Địch tựa hồ không nhìn anh thêm một cái, cô buông điều khiển ti vi xuống đi thẳng lên lầu.
Phòng trong nháy mắt trống rỗng.
Trống không, giống như trong lòng vậy, rõ ràng đã thấy nhưng không kịp níu lại.
Tiêu Dạ cởi giày xuống, mang dép đi vào.
Anh lên lầu, trở lại phòng mình, chuyện thứ nhất chính là tắm.
Anh tắm rất lâu, đem mình tắm sạch sẽ nhiều lần, anh thật sợ đem cái không khí ở bên nhà giam mang ra ngoài cho nên anh tự mình xử lý rất tốt, vì bây giờ còn có thêm Diêu Bối Địch.
Ngực anh đập có chút mau.
Diêu Bối Địch tại sao lại trở về ?!
Diêu Bối Địch tại sao lại quay về đây.
Lúc Diêu Bối Địch rời đi, anh hoảng hốt cô sẽ không thể trở lại nữa.
Thật tốt.
Đã trở về.
Mặc kệ là nguyên nhân gì, ít nhất cô đã về nhà.
Anh khống chế tâm tình tắm xong, nhìn gương bắt đầu cạo râu, anh làm rất cẩn thận, đem râu trên mặt toàn bộ cao sạch không còn một chút, trên mặt nhất thời nhìn qua sạch sẽ hơn nhiều, anh cầm sấy tóc hong khô tóc mình, anh quả thật không nghĩ bản thân rối bời như vậy xuất hiện trước mặt Diêu Bối Địch, làm xong mọi thứ, anh đi tới tủ quần áo chọn đồ.
Anh cho tới bây giờ chưa từng để ý quá như vậy, quần áo đều là tùy tiện mặc lên, giờ phút này lại nhìn về phía tủ quần áo có chút không biết lấy cái nào, anh nghiêm túc, rất nghiêm túc mà chọn.
Đột nhiên nghĩ tới câu 'Phụ nữ hạnh phúc khi chọn quần áo'.
Anh bây giờ có phải hay không cũng đang làm chuyện ngây thơ như vậy.
Anh nghĩ.
Ngây thơ liền ngây thơ đi.
Anh không biết có thể dùng cách nào lấy lòng Diêu Bối Địch, nhưng ít ra trước mặt cô nên ăn mặc lịch sự chút như vậy cũng sẽ có ấn tượng tốt hơn.
Anh chọn rất lâu, chọn được một cái áo sơ mi trắng, áo sơ mi không giống với sơ mi cắt may truyền thống, có chút thoải mái, nhưng cũng không tỏ ra quá cứng nhắc. Anh đột nhiên có chút vui mừng vì bản thân thường xuyên rèn luyện thân thể, nếu không sẽ không thể đem áo sơ mi trắng này làm tôn lên vẻ cơ bắp như vậy. Toàn bộ người anh nhìn qua cao lớn, còn rất bảnh. Bên dưới chọn một chiếc quần âu màu sắc tối, cắt may khéo léo, bao quanh hai chân cùng mông mượt mà của anh. Quần áo của anh cơ bản đều là đặt may, A Bưu sẽ sắp xếp dựa theo số đo định kỳ đem tới, anh trước kia cho tới bây giờ đều không hề để ý qua những thứ này, bây giờ ngược lại có chút vui mừng, vì anh đã không để A Bưu đến tiệm quần áo tùy tiện mà mua.
Xử lý xong bản thân.
Tiêu Dạ nhìn trong gương thấy mình tóc tai gọn gẽ, mặt sạch sẽ, quần áo chỉnh tê như vậy.
Vểnh môi, anh rời khỏi phòng, trong lòng có chút khẩn trương, khẩn trương đến nỗi ngón ta không tự chủ nắm chặt lại.
Anh xuống lầu.
Trong phòng khách vẫn không có người.
Anh cũng biết Diêu Bối Địch sẽ không xuất hiện ở phòng khách, khi anh xuất hiện, cô sẽ không xuất hiện.
Anh trầm mặc nhìn ti vi một hồi, nhìn thời gian trôi qua.
Đã 6 giờ tối.
Anh nghĩ nấu cơm thôi.
Anh đứng dậy đi tới phòng bếp, mở tủ lạnh ra, bên trong vẫn còn nhiều đồ ăn.
Diêu Bối Địch là hôm nay mới trở về sao ?!
Anh cầm một ít thịt, một ít cải xanh sau đó bắt đầu dựa vào sách nấu ăn tiến hành làm cơm.
Anh làm không được tốt, nhưng cũng không phải quá kém, đối với anh mới nấu ăn mà nói, anh cảm thấy cũng coi như là đạt tiêu chuẩn, anh đem đồ ăn làm đầy một bàn, bày biện xong xuôi sau đó chờ đợi, chờ Diêu Bối Địch xuống lầu cùng nhau ăn cơm.
Anh lần nữa trở lại phòng khách, im lặng chờ đợi.
Thời gian trôi qua.
Trong cả thời gian đó, anh nhiều lần muốn đi lên lầu gọi Diêu Bối Địch, nhưng bởi vì trong lòng khẩn trương nên vẫn cứ do dự.
Do dự, liền một mạch tới 9 giờ tối.
Thức ăn đỡ sớm nguội lạnh.
Anh thật không nhịn nổi, đứng dậy chuẩn bị lên lầu.
Cừa nhà đột nhiên mở ra.
Diêu Bối Địch xuất hiện ngoài cửa.
Hai người đứng đó, bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt Diêu Bối Địch rất nhanh dời đi, nhàn nhạt, không nhìn ra bất cứ biểu lộ gì.
Cô mặc trên người một chiếc váy đen bó sát người, bây giờ đã là cuối mùa thu, anh nhớ Diêu Bối Địch rất sợ lạnh.
Cô mặc váy bó sát dài trên đầu gối, bắp đùi trắng nõn, không chú ý liền để lộ ra ánh sáng, nhưng cái này tựa hồ chưa phải là điểm chính, điểm chính là chỗ cổ hình chữ V kia, anh thấy Diêu Bối Địch khom người cởi đôi cao gót đen kia xuống, hành động như vậy đã khiến bên trong chiếc cổ áo kia tạo thành một cái rãnh, anh nhìn không chút bỏ sót.
Diêu Bối Địch cởi giày ra, đi chân không vào trực tiếp đi thẳng lên lầu.
"Diêu Bối Địch." Tiêu Dạ đột nhiên gọi cô lại.
Diêu Bối Địch dừng bước chân lại.
Cô quay đầu nhìn anh.
Trên mặt cô có trang điểm, đôi môi đỏ tươi tản ra sắc thái mê người, ánh mắt cô khẽ nhúc nhích, rõ ràng lông mi có chớp một cái, rõ ràng ánh mắt đang muốn trốn tránh.
Trang phục hoàn mỹ, gò má xinh đẹp.
"Ăn cơm chưa?" Tiêu Dạ hỏi cô.
"Ăn." Diêu Bối Địch đạm bạc trả lời.
Tiêu Dạ nuốt nước miếng một cái.
"Còn có chuyện sao?" Diêu Bối Địch nhìn chằm chằm anh hỏi.
Tiêu Dạ lắc đầu.
Diêu Bối Địch không dừng lại thêm một giây, xoay người lên lầu.
Thật ra thì còn có rất nhiều chuyện.
Ví như làm sao đột nhiên trở lại !?
Ví như mới rồi đã đi đâu ?!
Ví như cùng ai đi ăn cơm ?!
Ví như, trên người anh mặc bộ quần áo này như thế nào. . .
Cuối cùng có rất nhiều thứ không thể hỏi ra miệng, cũng sợ hỏi, bị cô không chút che giấu nào mà khinh thường.
Anh đi về phía phòng ăn, nhìn mấy món ăn bình thường mình làm.
Anh cho là Diêu Bối Địch vui vẻ ăn ở nhà, bởi vì rất lâu cho dù anh không về nhà, thỉnh thoảng anh trở về cũng có thể thấy cô ngồi ở bàn cơm ăn một mình, trước mặt chính là mấy món ăn bình thường, anh tự bưng chén, ăn rất chậm.
Anh vì mình bới một chén cơm, sau đó ngồi trên ghế, ăn thức ăn đã nguội lạnh kia.
Vốn dĩ, không vui vẻ khi ăn cơm nhà.
Chẳng qua là hy vọng bên người có thể xuất hiện thêm một người nữa bồi mình.
Lặng lẽ một mình, ăn cong.
Đem chén đũa dọn dẹp sạch sẽ, chỉnh chỉnht ề tề bày trong tủ chén.
Bây giờ tựa hồ thật sự có thể lãnh hội, ban đầu Diêu Bối Địch ăn cơm một mình ở nhà có cảm thụ gì !?
Mình quả nhiên rất cặn bã.
Thật rất cặn bã.
Anh dọn dẹp xong mọi thứ, lên lầu.
Bước chân dừng ở cửa phòng anh, không nhịn được lại đi về phía trước hai bước, ngừng ở trước cửa phòng Diêu Bối Địch.
Ngón tay anh khẽ nhúc nhích.
Căn nhà này khóa cửa căn bản đều do ăn tháo xuống, cho nên anh thật sự chỉ cần hơi hơi dùng lực một chút là có thể mở ra.
Anh trầm mặc, trầm mặc, lấy hết dũng khí đang chuẩn bị gõ cửa.
Cửa phòng đột ngột mở ra.
Diêu Bối Địch cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt anh, không chút cảm giác, có lẽ một khắc kia thoáng vẻ chán ghét.
Tiêu Dạ có chút lúng túng :"Tôi chẳng qua là. . ."
"Tôi muốn đi ra ngoài." Diêu Bối Địch nói.
Tiêu Dạ ngẩn ra, mới phát hiện trên mặt Diêu Bối Địch có chút ướt át thật rất quyến rũ, tóc tự nhiên buông xuống, vài ba lọn xoắn xoắn khiến cô nhìn qua mười phần xinh đẹp, mà giờ phút này cô mặc một bộ váy trắng bó sát. Dáng vẻ sinh đẹp vô cùng, chiếc váy rất ngắn, trước ngực vẫn là cổ hình chữ V sâu hút kia.
"Tôi muốn đi ra ngoài, anh cản đường tôi." Diêu Bối Địch lặp lại.
"Bây giờ trễ lắm rồi. . ."
"Anh không phải cũng từng trễ như vậy mới ra cửa sao?" Diêu Bối Địch hỏi anh.
Tiêu Dạ yên lặng.
"Tránh ra." Diêu Bối Địch lạnh lùng nói.
"Diêu Bối Địch, em mặc như vậy, lại còn ra cửa trễ thế này không an toàn." Tiêu Dạ không nhịn được nói.
"Vậy sao?" Diêu Bối Địch châm chọc cười :"Tôi ngược lại muốn thử một chút."
"Diêu Bối Địch. . ."
"Tiêu Dạ." Diêu Bối Địch nhìn anh :"Trừ phi anh dùng sức mạnh, nếu không xin tránh ra."
Tiêu Dạ nắm chặt tay, nhưng vẫn không nhúc nhích.
"Không trách phải không?" Diêu Bối Địch hỏi anh :"Anh là muốn để tôi từ trên làu nhảy xuống anh mới vừa lòng?"
Tiêu Dạ nhẫn nhịn, hơi phát run.
Diêu Bối Địch đẩy Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ thuận thế lùi một bước.
Diêu Bối Địch mỉa mai cười, sau đó sải bước rời đi.
Rời đi trong nháy mắt, đột nhiên dừng bước chân, quay đầu nói :"Anh khẳng định rất tò mò tại sao tôi còn quay lại chỗ này ?! Tôi chỉ không muốn nghe được ba mẹ tôi cứ luôn ở bên tai nói tốt cho anh. Tôi quả thật không biết tại sao anh còn có khả năng này, rõ ràng là hung thủ giết người, nhưng còn có thể được mọi người tha thứ. Cho nên dứt khoát, liền chuyển ra. Thật ra thì chúng tôi không ly dị cũng không quan hệ, mọi người mạnh ai nấy chơi."
Tiêu Dạ nhìn cô, nhìn mặt lạnh lùng, vẻ mặt đầy châm chọc.
"Đúng rồi, cửa phòng tôi đã sửa khóa, nếu như anh không muốn để cho tôi phá cánh cửa này thì đừng có đem khóa phòng tôi phá đi." Nói xong, tựa hồ không muốn dài dòng thêm một câu, rời đi.
Dáng người chập chờn, mỗi bước đi đều lẳng lơ như vậy.
Tiêu Dạ trầm mặc, trầm mặc nhìn cô rời khỏi, đi thật tiêu sái.
Đã từng nhiều đêm anh đứng ở chỗ này mặc kệ có Diêu Bối Địch ở đó hay không, sau đó chơ mắt nhìn cô rời khỏi ?!
Loại cảm nhận này, vốn dĩ thật không tốt.
Thật sự không tốt.
Anh trở về phòng năm trên giường.
Luôn có thói quen nằm nghiêng như thế, cho nên thời điểm ngủ không mấy tốt, lúc đi ra ngoài một giây kia cũng muốn tắm rửa sạch sẽ mới có thể buông lỏng để ngủ, nhưng hiện tại giằng co hơn nửa buổi tối một chút cũng không có buồn ngủ.
Anh vẫn cứ nhìn lên trần nhà, xuất thần đến ngẩn người.
Diêu Bối Địch tỏng miệng nói 'Chơi' là chơi thế nào ?!
Trong lòng đột nhiên cứng lại.
Cái loại cảm giác không thể thở nổi này nguyên lại chính là như vậy.
Không biết qua bao lâu, điện thoại vang lên.
Anh nhìn điện thoại, bắt máy :"A Bưu."
"Đại ca, chị dâu bây giờ đang ở chỗ. . ." A Bưu muốn nói lại thôi.
Tiêu Dạ ngột bật dậy, siết chặt tay :"Cậu nói gì?"
"Chị dâu bây giờ đang ở bên trong một căn phòng, sau đó kêu mấy ngưu lang, đang chơi. . ."
"Tôi lập tức tới ngay." Tiêu Dạ cúp điện thoại, không suy nghĩ gì lập tức ra ngoài.
Mặc kệ như thế nào, ở Hạo Hãn cũng tốt.
Anh xuống lầu, lái xe, tốc độ nhanh như gió.
Mộ đường điên cuồng đến Hạo Hãn, thời điểm xuất hiện trước mặt A Bưu, A Bưu cho là mình bị hoa mắt.
Nhanh như vậy, nhanh như vậy sao ?!
"Ở phòng nào?"
"Khu kim cương." A Bưu nói.
Đó là khu vực xa hoa nhất của Hạo Hãn, ở toàn Thượng Hải có thể tới nơi đó tiêu tiền không vượt quá 10 người, mà Diêu Bối Địch liền chỉ định căn phòng xoa hoa kia, hiển nhiên coi như là bà chủ nơi này, ai mà dám cự tuyệt.
Cho nên liền mở phòng cho cô.
Khu phòng kim cương là phòng cao cấp, có hai ktv lớn, hai ngưu làng, còn có rất nhiều tặng phẩm xa hoa, ví như rượu đỏ thượng hạng, bánh ngọt xa xỉ, còn nếu khách có như cầu còn có những viên thuốc kích thích, cùng với nhưng loại đồ chơi người lớn.
Tiêu Dạ đi thẳng về phía phòng bao của Diêu Bối Địch.
Nơi này cách âm hiệu quả tốt đến lạ thường, bên trong mặc kệ có điên cuồng tới mức nào, bên ngoài một chút âm thành cũng sẽ không nghe thấy-
Anh trầm mặc, ngón tay khẽ run.
A Bưu lần đầu tiên thấy đại ca lộ ra biểu tình như vậy, phảng phất muốn mở cửa lại sợ đối mặt với cái gì đó nên yên lặng.
Thật lâu.
Tiêu Dạ đẩy cửa phòng ra.
Bên trong âm thanh chói tai khiến người khác không tự chủ được nhíu mày.
Bên trong mấy người đàn ông ăn mặc vô cùng sexy đang khiêu vũ, ca hát, điên cuồng giãy dụa thân thể, bộ dạng quên thân mình, nhìn người đi vào, thấy Tiêu Dạ cùng A Bưu xuất hiện, mấy người đó liền im lặng, sau đó vô cùng quy củ đứng thành một hàng không nhúc nhích.
"Diêu Bối Địch đâu?" Tiêu Dạ hỏi, sắc mặt rất lạnh.
"Ai?" Một ngưu lang yếu ớt hỏi.
"Ai để cho cậu tới cạnh người đàn bà kia!" Tiêu Dạ có chút nổi nóng.
Ngưu lang hoảng sợ, vội vàng run rẩy chỉ :"Ở, ở trong đó. . ."
Khu phòng bao kim cương không chỉ có mỗi ăn cơm và phòng ca hát, hoàn toàn thiết kế dựa theo một căn phòng xa hoa, bên ngoài liền với ktv, ngay sau đó là phòng yến hội, bên trong phòng yếu hội là phòng ngủ sang trọng, bên trong trang bị máy mát xa cùng giường lớn dễ chịu.
Tiêu Dạ xoay người đi vào bên trong.
Cửa phòng mở ra, những âm thanh ồn ào kia liền bị ngăn cách, một chút âm thanh cũng không nghe được.
Tiêu Dạ đi qua phòng yến hội, đẩy cửa phòng ngủ ra.
Trên giường lớn phòng ngủ có một người phụ nữ cô mặc áo choàng tắm màu trắng, ngồi xếp hai chân trên giường xem tivi.
Ánh mắt hơi đổi, nhìn sang Tiêu Dạ xuất hiện ở cửa, nhàn nhạt liếc một cái không nói gì.
Áo choàng tắm của cô nới lỏng khoác hờ lên người, bờ vai nhỏ hấp dẫn cứ thế lộ ở trước mặt mọi người, một giây kia không cần biết, dường như cũng không quan tâm lắm.
A Bưu thu mắt lại, kêu mấy tên tiểu đệ ở phía sau vội vàng cùng nhau rời đi.
Tiêu Dạ đi vào phòng ngủ, cầm quần áo Diêu Bối Địch ném dưới đất lên không nói một lời chuẩn bị thay cho cô.
Diêu Bối Địch dịch người một cái, cự tuyệt sự đụng chạm của anh.
Tiêu Dạ có chút lúng túng mở miệng nói :"Tự em mặc. . ."
Đúng lúc.
Ở bên trong phòng tắm có người đẩy cửa ra, một người đàn ông hết sức phấn khởi đi ra, trên mặt vốn hiện lên nụ cười tươi tắn trong nháy mắt nhìn thấy Tiêu Dạ một giây kia liền cứng đơ, cả người vội vàng che khăn tắm trước ngực, kinh hoàng che lại phần dưới :"Em, em, em. . .."
Tiêu Dạ nhíu mày.
"Đại ca, chị dâu nói, em, em, em cái gì cũng chưa có làm, đại ca. . . " Người đàn ông kia khẩn trương không nói lên lời.
"CÚT." Tiêu Dạ rống lên.
Người đàn ông kia hoảng sợ, quần áo cũng không cầm vội vàng chạy ra ngoài.
Đây là tình huống gì ?!
Không phải chị dâu nói đại ca cho phép sao ?!
Bây giờ rõ là không phải như vậy a. . .
Đại ca một bộ muốn giết hắn là sao ?!
Hắn làm sao lại xui xẻo như vậy!
. . .
Không gian xa hoa.
Rất yên tĩnh.
Diêu Bối Địch mỉa mai cười một tiếng, cầm quần áo lên, sau đó cởi áo choàng tắm trên người xuống, bên trong áo choàng tắm không mảnh vải che thân, Diêu Bối Địch đứng trước mặt Tiêu Dạ, mặc quần áo vào sau đó đi thẳng ra ngoài.
Phòng KTV, đám ngưu lang cô gọi tới đứng đó quy củ không biết phải làm thế nào, nhìn hai người họ xuất hiện ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Diêu Bối Địch cũng không nói nhiều một chữ, đi ra ngoài.
Tiêu Dạ đi theo sau Diêu Bối Địch.
Diêu Bối Địch rời khỏi Hạo Hãn.
Cả con đường bởi vì cô ăn mặc mát mẻ kéo tới nhiều ánh mắt, nhưng bởi vì Tiêu Dạ nên tất cả mọi người không dám trắng trợn mà quan sát.
Trước cửa Hạo Hãn từng hàng taxi đứng đó đợi khách.
Diêu Bối Địch tùy tiện chọn một chiếc, ngồi vào.
Tiêu Dạ lái xe theo phía sau.
Diêu Bối Địch xuống xe, Tiêu Dạ cũng xuống xe, một trước một sau trở về.
Cả quá trình hai người không có nói gì cùng nhau xuất hiện, không ai nói một câu.
Về đến nhà.
Diêu Bối Địch vẫn lạnh nhạt lên lầu.
Tiêu Dạ kéo tay cô lại.
Diêu Bối Địch có chút chán ghét, hất tay tiêu Dạ ra.
Tiêu Dạ biết cô đối với anh bài xích, trầm mặc một giây :"Diêu Bối Địch, em không cần phải tự chà đạp mình như vậy."
"Tôi cũng cảm thấy." Diêu Bối Địch nói, nhìn Tiêu Dạ :"Tôi cũng cảm thấy tôi không cần phải vì anh mà tự làm nhục mình. Nhưng tôi lại có chút hiếu kỳ, tò mò trước kia tại sao anh lại chơi được hài lòng như vậy. Tôi kêu mấy ngưu lang, hỏi bọn họ bình thường có khách thì chơi thế nào, bọn họ liền theo tôi chơi. Chơi một hồi, cảm thấy không thú vị."
Tiêu Dạ không phản kháng nhìn Diêu Bối Địch.
"Tiêu Dạ, anh thật không chê bẩn sao?" Diêu Bối Địch sâu xa hỏi anh :"Khi bọn họ đụng tay chân ở cơ thể tôi, tôi thật cảm thấy có một loại xung động muốn ói. Sau đó tôi nghĩ có lẽ lên giường là tốt. Kết quả thật sự lúc lên giường một giây kia mặc kệ có phải là anh hay không, tôi cũng nghĩ bản thân tôi không làm được, tôi cũng sẽ không thể cùng người đàn ông kia lên giường, tôi không nghĩ ủy khuất bản thân."
"Diêu Bối Địch.. . "
"Được rồi, những thứ khác tôi không muốn nghe nữa, cũng không muốn nói nữa. Tiêu Dạ, anh muốn thế nào thì cứ sống thế đó đi, đừng ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi." Diêu Bối Địch xoay người rời đi.
Tiêu Dạ cứ thế nhìn bóng lưng của cô.
Anh muốn thế nào thì cứ sống thế đó đi !?
Tiêu Dạ lặng lẽ đi lên lầu hai, trở lại phòng của mình.
Bây giờ đã là rạng sáng, xung quanh căn nhà vẫn cứ yên tĩnh như vậy.
Tình cảm đó thật bỏ lỡ liền bỏ lỡ sao ?! Bất kể anh cố gắng thế nào cũng không được sao !?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro