Q3. Chương 22: Không được phép thất bại (2)

edit: tiểu hoa nhi




Phòng khách biệt thự, Cố Tử Thần cùng Mạc Sơ ngồi chỗ đó, hai người đều trầm mặc.

Ẩn nhẫn 8 năm, rốt cuộc cho tới bây giờ.

Mạc Sơ nhìn Cố Tử Thần, nhìn anh ta cũng trầm mặc như vậy, tựa hồ đang suy tư gì đó.

"Tiêu hóa sao?" Cố Tử Thần đột nhiên hỏi anh ta, âm thanh rất bình tĩnh.

"Tôi. . ." Mạc Sơ định nói lại do dự :"Lão đại tôi thật không hy vọng đó là ai."

"Ừ, tôi cũng không hy vong." Tôi nói qua đây chẳng qua chỉ là hoài nghi. Hoài nghi trên sự tín nhiệm." Cố Tử Thần nói :"Hơn nữa, tôi so với anh càng không hy vọng trong chúng ta có một người như vậy."

Mạc Sơ gật đầu :"Được, tôi biết, tôi sẽ điều chỉnh lại tâm tình. Tôi sẽ không liên lụy anh."

Cố Tử Thần gật đầu một cái, đứng lên vỗ vai Mạc Sơ, sau đó đi lên lầu.

Đây chính là cơ hội cuối cùng của bọn họ.

Chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại.

Cố Tử Thần dừng bước chân lại một chút.

Diệp Vũ đứng trước mặt của anh.

Cố Tử Thần hờ hững nhấc chân đi lên, đi qua người Diệp Vũ, không có thêm bất kỳ biểu cảm nào dư thừa.

Diệp Vũ cảm nhận bóng lưng lạnh lùng Cố Tử Thần đi ngang qua người cô ta.. .

Trong lòng cô ta thật đau.

Đau đến nỗi không thể hít thở.

Tại sao lại biến thành như vậy.

Đã từng.

Bọn họ từng ôm nhau dưới trời chiều, hưởng thụ sự yên bình sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ, hưởng thụ nhiệt độ của nhau, hưởng thụ sự mạnh mẽ cũng như an ủi lần nhau. . .

Không còn yêu, trong lòng liền sẽ nguội lạnh như vậy sao ?!

Cô ta cảm thấy trong tim thật nguội lạnh.

Cô ta cắn môi, từng bước xuống lầu.

Mạc Sơ ở dưới lầu.

Cô ta đi ngang qua phòng khách sau đó đi ra phía hoa viên.

Cô ta ngồi ở chỗ Cố Tử Thần vừa nãy ngồi cùng Kiều Tịch Hoàn, nhắm mắt lại, tưởng tượng, đã từng có ảo ảnh giống như vậy, tốt đẹp.

. . .

Cố Tử Thần đẩy cửa phòng Kiều Tịch Hoàn ra.

Kiều Tịch Hoàn đàn nằm ở ghế quý phi, tiêu sái ăn nho.

Cảm giác có người mở cửa phòng, mắt cô khẽ mở ra, sau đó thản nhiên vênh váo.

Cố Tử Thần cũng không có biểu cảm gì, ngồi ở sofa đối diện với Kiều Tịch Hoàn, sau đó nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn khẽ liếc mắt :"Anh muốn ăn?"

Cố Tử Thần nhìn đĩa nho, lắc đầu một cái.

"Vậy anh nhìn em như thế làm gì ?" Kiều Tịch Hoàn trợn mắt.

Người đàn ông này đúng là không thể lý giải được.

"Kiều Tịch Hoàn, cuộc sống bình yên như vậy không dài." Cố Tử Thần nói, nói rất bình thản, nhưng mơ hồ có chút xúc động, còn có chút phiền muộn.

Rất khó được, Cố Tử Thần nói một câu phong phú cùng ưu tư như vậy.

Kiều Tịch Hoàn nhổ hạt nho ra, dùng khăn giấy lau miệng cùng tay, không điếm xỉa nói :"Chúng ta sẽ chết sao?"

"Anh không biết." Cố Tử Thần lần đầu tiên dùng một câu trả lời mập mờ.

Cho nên nhiệm vụ này ý nói không thể nắm chắc trong tay.

Kiều Tịch Hoàn suy nghĩ một lát liền nói :"Cố Tử Thần, em thật mong chờ tương lai của chúng ta, em anh cùng Cố Minh Lộ còn có cục cưng trong bụng. Nhưng em biết, thù nước trước mắt, nhà cũng không tính là gì. Em không phải một người vĩ đại, nhưng em tuyệt đối sẽ không trách anh, mặc kệ kết quả thế nào, em cũng sẽ không trách anh, em chỉ cam chịu số phận, cam chịu số phận vì em yêu anh."

Cố Tử Thần trong mắt khẽ lấp lánh, môi mỏng khẽ nhúc nhích :"Anh biết em sẽ không trách anh. Anh chẳng qua thấy. . . Cảm thấy mấy ngày nay rất tốt."

"Như vậy là đủ rồi Cố Tử Thần." Kiều Tịch Hoàn chậm rãi đứng lên.

Rõ ràng cơ thể không có biến hóa gì, nhưng phụ nữ có thai này đã tỉnh ngộ.

Cô đi tới, ngồi ở trên đùi Cố Tử Thần, hai tay ôm cổ anh, rất gần rất gần nhìn anh :"Như vậy thật tốt. Có thể biết anh nguyện ý như vậy cùng em ở chung một chỗ, là đủ rồi, những việc khác em thật không muốn suy nghĩ nhiều."

Cố Tử Thần kéo môi một cái, sexy như vậy, có mị lực như vậy. Anh nhỏ nhẹ ở bên tai cô nói :"Kiều Tịch Hoàn, cám ơn em."

"Ừ." Kiều Tịhc Hoàn dựa vào cổ anh.

Hai người cứ như vậy ôm nhau.

Cửa phòng chợt có người đẩy ra.

Hai người cứ như vậy ôm nhau.

Hai người sợ run một giây.

Có chút lúng túng nhìn cửa.

Ở cửa có ánh mắt hơi lúng túng, ánh mắt cô khẽ lóe lên :"Chuyện kia, cứ coi nhưu là quá khứ của chúng ta."

Cố Tử Thần đem Kiều Tịch Hoàn bế bổng lên nhẹ nhàng đặt cô lên ghế quý phi :"Ngoan ngoãn chờ anh."

"Ừ." Kiều Tịch Hoàn khẽ mỉm cười.

Võ Đại đứng ở cửa mở đôi mắt thật to.

Cố Tử Thần đối với Kiều Tịch ôn nhu và yêu, Diệp Vũ làm sao cũng không chạm tới được.

Võ Đại im lặng đứng đó, sau đó cùng Cố Tử Thần rời khỏi phòng.

Hai người một trước một sau, cộng thêm Mạc Sơ, Diệp Vũ đang chờ bọn họ.

Bốn người rời khỏi biệt thự.

Ở cửa dừng một hàng xe.

Thật ra thì bọn họ bốn người chỉ cần một chiếc xe.

Cách bọn họ khá gần có hai người, vô cùng cung kính nhìn bọn họ nói :"Xin lỗi, mạo phạm."

Bốn người cau mày, nhìn người ở trước mặt đi giày da mặc quân trang, nhìn bọn họ đột nhiên lấy ra đồ chụp mắt.

Trước mắt chỉ là một màu đen.

"Mời đi bên này." Thanh âm cung kính tiếp tục vang lên bên tai.

Bốn người cứ thế bị bọn họ dẫn tới một chiếc xe nhỏ, sau đó không nhanh không chậm, vững vàng chạy đi.

Đúng 20 phút.

Xe dừng lại.

Bọn họ vẫn đeo bịt mắt, sau đó bị người khác dẫn đi, qua mấy cánh cửa, mấy khúc cua, đi mất khoảng 5 phút liền dừng lại.

Lại đứng thêm nửa phút, bịt mắt của bọn họ mới được gỡ ra.

Đối diện trước mặt bọn họ chính là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, mặc quân trang màu xanh lá cây, trên mặt đã có năm tháng của thời gian, vóc người đặc biệt cao lớn, tinh thần phấn chấn, hơi thở mạnh mẽ khiến người khác không thể khinh thường.

Đàn ông xung quanh đứng thật chỉnh tề đứng hai hàng mặc quân trang không chút biểu cảm, nhìn đến khiếp sợ!

Bên trong phòng không khí trở nên ngưng đọng rất nghiêm trọng.

Cố Tử Thần khẽ liếc mắt, ánh mắt nhìn lên cầu vai của ông ta, phù hiệu đeo tay, huy chương ở ngực.

Anh dám khẳng định người này hẳn là người của cục tình báo trung ương, ông ta ở trong quân đội có chức vị cao nhất.

Người đàn ông đối diện nhìn Cố Tử Thần, khóe miệng tựa hồ mỉm cười, đối với việc Cố Tử Thần đàn quan sát tỏ ra rất bình tĩnh, ông ta nói :"Tôi tội gì phải đem tất cả mọi huy chương mang ra cho mọi người thấy, mấy người cũng biết, là người lãnh đạo quốc gia mới được hượng thủ đại ngộ này, hoặc là tham dự những hoạt động vô cùng quan trọng của quốc gia."

Cố Tử Thần cẩn thận nhìn ông ta, nhìn nhất cử nhất động của ông ta sau đó tỉnh bơ.

"Tôi xuất hiện như vậy, là để mấy người nhìn thấy cấp bậc của tôi, các người thông minh như vậy, cũng không biết chức vị ở chỗ nào. Tôi không phải muốn khoe khoag, tôi chỉ muốn nhắc nhở mọi người, nhiệm vụ lần này đối với quốc gia chúng tôi mà nói rất quan trọng, mà tôi là đại biểu của quốc gia tới gặp mọi người." Người đàn ông nói, nhìn qua thậm chí có chút ôn hòa, nhưng quân nhân trời sinh có sức lay động khiến người khác tự nhiên cũng nghiêm túc theo.

"Ngài có gì dặn dò mời ngài cứ nói." Cố Tử Thần biểu hiện vô cùng cung kính.

COi như là đặc công của cục tình báo, nói thẳng một chút cũng là một thành viên của quân động. Mà người này coi như là lãnh đạo cao cấp trong quân đội, với thân phận như vậy tự nhiên đối với người đàn ông này vô cùng cung kính.

Người đàn ông cười một chút nói :"Mọi người chỉ cần nói tôi nghe về nhiệm vụ lần này, hơn nữa cho phép mọi người tự động thi hành. Tôi không có chỉ thị gì đặc biệt, tôi chỉ hy vọng hành động lần này mọi người hãy đứng trên lập trường của quốc gia. Lấy đại cuộc làm trọng."

"Được." Cố Tử Thần gật đầu, khẳng định nói.

"Cố Tử Thần cậu đi vào cùng tôi." Người đàn ông đột nhiên mở miệng, mang anh đi vào bên trong.

Cố Tử Thần ra hiệu ánh mắt cho những người khác, để bọ họ yên tĩnh chờ đợi ở nơi đó, anh thì đi theo người đàn ông kia.

Đi vào bên trong phòng.

Trong phòng chỉ có hai người bọn họ.

Cố Tử Thần nghĩ, nếu như chỉ cần có chút biến động nhỏ, nơi này chắc chắn sẽ lao ra một đám người, sau đó nháy mắt anh sẽ trở thành tổ ong vò vẽ.

"Không cần cẩn thận với tôi như vậy, tôi ở nơi này không như cậu nghĩ lợi hại thế." Người đàn ông mở miệng.

Cố Tử Thần nhìn ông ta, mang tư thế cung kính.

"Tôi sở dĩ có thể đơn độc như vậy cùng cậu đứng chung một chỗ, tôi chỉ muố nói cho cậu tôi đối với cậu tín nhiệm." Người đàn ông nói, khóe miệng còn luôn mang theo nụ cười ấm áp :"Từ trước đây rất lâu, tôi liền chú ý cậu."

Cố Tử Thần có chút chấn động trong lòng.

Anh chẳng qua là một đặc công ở căn cứ, có thể khiến ông ta chú ý, trong lòng anh cũng sẽ có lúc cho phép bản thân kìm nén sự kích động.

"Tôi đang đợi cậu về đây, quả nhiên cậu không khiến tôi thất vọng." Người đàn ông trên mặt đều mang theo biểu tình thưởng thức.

Cố Tử Thần cúi đầu vô cùng cung kính :"Cám ơn ngài đã khen ngợi."

"Cố Tử Thần, tôi cũng không vòng vo. Tôi muốn lưu lại cậu." Người đàn ông nói :"Nhưng nghe nói nhiệm vụ lần này của cậu xong sẽ rời đi, mang tất cả đội viên của cậu đi theo."

"Đúng."

"Tôi định đem cục tình báo này giao cho cậu." Người đàn ông cam kết :"Tương đương với vị trí của Ngả Tử Vinh trong cục tình báo quốc gia."

Ngả Tử Vinh, cha Ngả Khanh.

Lãnh đạo tối cao của cục tình báo.

Cục tình báo chỉ bị trung ương trực tiếp chỉ đạo, chỉ nghe chỉ thị không vượt quá 5 người trong nước Z.

Cố Tử Thần nhấp môi.

Sắc mặt người đàn ông trở nên có chút nghiêm túc, ông ta từng câu nói :"Cố Tử Thần, cậu có năng lực rất mạnh, tôi có xem qua giới thiệu vắn tắt về cậu, mặc kệ là kỹ năng, suy nghĩ, quản lý hay nhưng mặt ưu tú khác, tôi vô cùng thành khẩn hy vọng cậu có thể lưu lại đây. Sự nghiệp của quốc gia này, cần những người trẻ tuổi như mọi người."

Cố Tử Thần lẳng lặng nhìn người đàn ông trước mắt, anh có thể cảm nhận được lời ông ta nói ra vô cùng nghiêm túc đối với anh không chút che giấu, vô cùng thưởng thức.

Nhưng.

Anh nói :"Thật xin lỗi, phải khiến ngài thất vọng rồi."

Người đàn ông khẽ nhíu chân mày.

"Tôi nghĩ tôi không thích hợp với nơi này."

"Cố Tử Thần cậu đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi cho cậu quyền lợi này, nếu như cậu bỏ lỡ thì cậu có dùng thời gian cả đời này cũng không có cách nào đạt được tới danh vọng cao nhất." Người đàn ông đó câu nào cũng khuyên giữ lại.

Khóe miệng Cố Tử Thần khẽ nhếch lên :"Trước đó có người đã đề cập với tôi, hắn nói tôi chỉ cần nguyện ý ở lại sẽ có được thu hoạch không tưởng. Lúc ấy tôi đã cự tuyệt một tiếng. Tôi không biết thu hoạch không tưởng đó là cái gì. . ."

"Chính là tôi nói với cậu." Người đàn ông lập lại.

"Đúng, tôi bây giờ đã hiểu." Cố Tử Thần gật đầu :"Tôi thừa nhận thu hoạch này vượt quá sức tưởng tượng của tôi, cũng có một giây giao động. Nhưng thật vô cùng xin lỗi. Tôi không phải không muốn cho ngài mặt mũi, cũng không phải không muốn vì quốc gia mà tận tụy với công việc. Tôi chỉ là không muốn bỏ thêm quyền lợi gì với quốc gia mà tôi đã từng, tôi hy vọng lúc tôi rời đi, vẫn còn trong sạch."

"Mà quan trọng hơn chính là tôi đã đáp ứng với đồng đội của tôi, tôi sẽ không nuốt lời." Cố Tử Thần từng câu nói vô cùng rõ ràng, rất kiên quyết.

Người đàn ông có chút tiếc hận than thở :"Đã như vậy, tôi nghĩ hôm nay uổng công đến đây một chuyến."

"Dĩ nhiên không, ngài cho chúng tôi dũng khí cùng lực lượng hỗ trợ lớn, khích lệ lần xuất hành nhiệm vụ này của chúng tôi. Chúng tôi vinh hạnh nhận được nhiệm vụ này, cũng hy vọng ngài có thể xuất hiện như vậy, cho chúng tôi chút khích lệ, để chúng tôi biết chuyện chúng tôi làm thật là có ý nghĩa."

"Cố Tử Thần." Người đàn ông nhìn anh :"Đối với cậu, tôi thật rất giữ lại, nhưng nếu cậu tâm ý đã quyết, tôi cũng không tiện nói nhiều."

Cố Tử Thần cung kính cúi người, xoay người muốn rời đi, trong nháy mắt giống như nghĩ tới điều gì đó lại quay đầu.

Người đàn ông cho là anh có thay đổi, trên mặt lộ ra vẻ chờ mong không chút che giấu.

"Tôi có một yêu cầu quá đáng." Cố Tử Thần nhìn ông ta.

Người đàn ông khẽ gật đầu :"Cậu nói đi."

"Nhiệm vụ lần này tôi cùng đồng đội của mình đều ôm quyết tâm tất thắng, hưng lần này chúng tôi không chỉ là chĩa mũi nhọn với một người của bộ quốc gia, một trụ sở, mà còn có thể sẽ dính dáng đến một quốc gia khác, chuyện của hai quốc gia. Nhiệm vụ rất nguy hiểm. Cho nên tôi hy vọng, nếu như trong đội tôi có bất kỳ người nào hy sinh, tôi mong ngài có thể cho bọn họ một thân phận danh chính ngôn thuận, ví như liệt sĩ."

Người đàn ông chân mày khẽ giật giật, giống như đang do dự.

Cố Tử Thần không thúc giục, lẳng lặng chờ đợi.

Người đàn ông nói :"Không phải không nguyện ý cho mọi người một thân phận, mà chuyện mọi người làm mặc dù quan hệ với an nguy của quốc gia, nhưng cũng không thích hơp để người ngoài biết. Không phải chuyện mọi người có thể trông thấy được, mà cũng không muốn khiến người dân bị một phen khủng hoảng, chúng ta chỉ có thể mang tới cho nhân dân, đất nước sự thái bình. Những việc dầu sôi lửa bỏng kia đều là nghĩ vụ của quân nhân! Cho nên các ngươi chỉ có thể lặng lẽ hy sinh, đây là số mệnh."

Cố Tử Thần trầm mặc.

Anh cũng hiểu.

Cho nên anh tới bây giờ chưa bao giờ đề cập tới yêu cầu này, có thể có lúc anh sẽ cảm thấy vô cùng không đáng giá.

Ví như trước kia abc, Lộ Viễn, bây giờ Doãn Tường.

Bọn họ cũng chỉ yên lặng đi mai táng, không có ai nhớ, người này đã từng làm được sự nghiệp vĩ đại gì.

Cố Tử Thần xoay người muốn đi.

"Cố Tử Thần, tôi đáp ứng cậu." Người đàn ông đột nhiên nói.

Cố Tử Thần ngẩn ra.

"Không biết đề nghị này thế nào, nhưng chung quy sẽ tìm được lý do hy sinh, tôi đáp ứng cậu, cậu cùng đồng đội sẽ không hy sinh uổng công. Bao gồm người trước hoặc là người sau."

"Cám ơn." Cố Tử Thần thật lòng cám ơn.

Đây là một phần cảm động.

Người đàn ông khoát tay nói :"Đây là công bằng đối với mọi người."

Cố Tử Thần gật đầu.

"Đi đi, chỉ mong mọi chuyện thuận lợi."

"Được."

Cố Tử Thần rời đi.

Đi ra phía ngoài phòng khách.

Mạc Sơ, Võ Đại cùng Diệp Vũ cần thận nhìn xung quanh sau đó nhìn thấy anh.

Cố Tử Thần đối với người bên cạnh mặc quân trang chỉnh tề nói :"Chúng tôi phải rời khỏi."

Sau đó có hai người đi về phía trước, chào, sao đó bắt đầu dùng cách cũ che đi cặp mắt, mang bọn họ rời đi.

Dọc đường đi tất cả mọi người đều im lặng.

Xe dừng trước cửa biệt thự.

Hàng xe dừng lại, sau khi chào, rời đi.

Ở chỗ cửa có một người đàn ông đứng đó, giống như đang chờ đợi bọn họ.

"Lão đại, tôi bây giờ chính thức được sắp xếp dưới anh. Tôi giới thiệu lại lần nữa một chút, tôi kêu Cao Tung, chủ yếu giỏi bắn khoảng cách gần, trong 50 mét, bách phát bách trúng. Tôi là bộ đội chuyển trực tiếp tới cục tình báo, trước mắt ở cục tình báo được 15 năm, thi hành quá 13 lần nhiệm vụ, không có thất bại qua. Tôi năm nay 32 tuổi, độc thân, cũng không có đối thượng mình thích, mơ ước cả đời của tôi là ở lại cục tình báo, vì quốc gia sự nnghiệp mà dâng cả tính mạng của mình." Cao Tung nghiêm trang, nói vô cùng nghiêm túc.

Cố Tử Thần cùng đồng đội cứ vậy trợn mắt nhìn Cao Tung.

Cao Tung nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của bọn họ, không nhịn được hỏi :"Tôi nói cái gì sai sao?"

"Anh nói rất hay." Cố Tử Thần nghiêm túc đưa tay :"Hoàn nghênh anh gia nhập."

"Cám ơn lão đại nhiều." Cao Tung nhiệt tình bắt tay.

Cố Tử Thần buông tay Cao Tung, sải bước đi vào biệt thự.

Cao Tung nhìn bóng lưng Cố Tử Thần, đối mặt với ba người còn lại.

"Xin chào mọi người." Cao Tung đưa tay.

"Hoan nghênh." Mạc Sơ nói, bắt tay, rời đi.

"Hoan nghênh." Võ Đại nói, bắt tay, rời đi.

"Hoan nghênh." Diệp Vũ nói, bắt tay, rời đi.

Cao Tung nhìn bọn họ từng bước rời đi, có chút không hiểu sờ đầu.

Anh ta mới rồi nói về mình hẳn nói rất hay mà.

Nói không sai gì chứ ?!

Nghĩ như vậy, anh ta cũng đi theo vào.

Trong phòng khách, trừ Cố Tử Thần, những người khác đều ngồi ở ghế sofa xem ti vi.

Cao Tung đi tới, rất muốn dung nhập vào bọn họ, mở miệng nói :"Nghe nói mọi người mới rồi vừ đi gặp đại nhân vật."

Mạc Sơ quay đầu nhìn anh ta :"Làm sao anh biết?"

"Chúng tôi ở nơi này thi thoảng cũng sẽ có người nhiều chuyện."

Mạc Sơ cũng cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Mặc kệ có bao nghiêm khắc hay máu lạnh tới đâu, cũng sẽ có mấy chuyện riêng tư sẽ bị đồn ra ngoài như vây.

"Nghe nói rất được ngưỡng mộ, nghe nói đại nhân vật này cho tới bây giờ sẽ không chủ động gặp ai nơi đây. Ông ta nhất định rất thưởng thức mọi người." Cao Tung nói.

Ai biết đại nhân vật kia tới không phải là vì để bọn họ có thể chết một cách anh dũng chút sao ?!

Mạc Sơ mím môi không nói gì.

Võ Đại đột nhiên có chút hiếu kỳ :"Mới rồi nhân vật kia rất lớn sao?"

Mạc Sơ cùng Diệp Vũ quay đầu nhìn Võ Đại.

"Mọi người làm sao nhìn ra được? Chính là ở bên cạnh có hai hàng bảo vệ đứng ở nơi đó sao?" Võ Đại mở miệng.

"Võ đại, nhiều năm như vậy làm sao cô sống?" Mạc Sơ trợn tròn mắt.

Sắc mặt Võ Đại không mấy tốt.

"Cô không nhìn trên cầu vai sao?!" Mạc Sơ hỏi :"Toàn nước Z này cấp bậc như vậy chỉ có 32 người, hơn nữa căn cứ theo quy định của quân đội quốc gia, cấp bậc như vậy lại có thể tùy ý xuất hiện ở một nơi căn cứ nòng cốt nội bộ, chức vị của ông ta có thể là. . . Dưới một người trên vạn người."

"Đó không phải là hoạn quan chứ ?!" Võ Đại lại nói.

Tất cả mọi người nhất thời á khẩu khôgn trả lời nổi.

Biệt thự lớn như vậy tựa hồ thổi qua vai con quạ đen cạp cạp bay trên đầu.

Không khí lạnh lẽo đến mức còn có nhịp điệu.

"Ông ta tới làm gì? !" Võ Đại hỏi.

"Tôi lam sao biết." Mạc Sơ trợn trắng mắt, không phải mọi người giống nhau sau, ở đại sảnh đứng một hồi, đại nhân vật kia căn bản cũng không nói gì với bọn họ.

Có điều.

Lão đại bị kêu đi vào lâu như vậy, giữa bọn họ đã nói những gì ?!

Mạc Sơ có một loại ảo giác, lão đại nhất định vì bọn họ buông tha rất nhiều thứ.

Không biết buông tha cai gì, nhưng có ảo giác là như vậy.

Ảo giác.

. . .

Cố Tử Thần trở về phòng.

Người trên ghế quý phi đã ngủ, trên tay vẫn còn quả nho, giống như không kịp bỏ vào trong miệng.

Đây thực sự là mệt mỏi, mệt mỏi tới mức này ?!

Anh lấy quả nhỏ trên tay cô ra, đang chuẩn bị bỏ vào trong khay, lại đột nhiên bỏ vào trong miệng.

Thật là rất ngọt.

Ngọt, mùi vị rất ngon.

Khóe miệng anh cười khẽ, bế bổng cô lên.

Kiều Tịch Hoàn không thoải mái xê dịch thân thể một chút, trong nháy mắt lại vô cùng an tĩnh dựa vào trên ngực anh.

Cố Tử Thần đem Kiều Tịch Hoàn đặt lên giường, giúp cô đắp kín mền.

Xoay người muốn rời đi, một đôi tay kéo lấy áo anh.

Cố Tử Thần nhìn khuôn mặt mơ hồ ngủ, nhìn cô mơ mơ màng màng, cái miệng nhỏ nhắn nói không mấy rõ :"Cố Tử Thần nếu anh không bận chuyện gì liền ngủ bên cạnh em một lát, đi mà. . ."

Nói xong, liền nhắm mắt ngủ.

Cố Tử Thần thật ra chỉ muốn ra ngoài ban công hút thuốc.

Mới rồi anh nhận được khá nhiều tin tức, anh cũng không nghĩ tới, người có cấp bậc như vậy sẽ tự mình gặp anh, cũng cho anh nhiều tán thành cùng cám dỗ.

Anh hít một hơi thật sau, quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn ngủ say.

Trong lòng có chút ấm áp, một loại cảm giác không nói ra được.

Anh cũng có lúc rất đa tình, bình thường biểu đạt ra rất lạnh nhạt. Ví như, lúc mất đi đồng bạn không kìm chế được sẽ thương tâm, ví như nhiệm vụ thành công cũng sẽ vui vẻ, đã có thời điểm lúc mến Diệp Vũ thỉnh thoảng tim cũng có chút đập rộn . . . Sở dĩ con người có rất nhiều thất tình lục dục, chỉ là chưa bao giờ có một loại, cái gọi là ấm áp.

Giống như thói quen ở nơi băng giá, đột nhiên có một người đưa ánh mặt trời kéo vào.

Mà ánh mặt trời kia vốn không có hy vọng xa vời, một người thật lòng đến bên cạnh, dĩ nhiên một lần cũng không nguyện ý buông tay.

Anh vểnh môi, thuận thế nằm lên giường, đem Kiều Tịch Hoàn ôm vào trong ngực.

Ngón tay anh thon dài ấm áp tự nhiên đặt lên nơi bụng bằng phẳng kia của cô.

Có một đứa bé nhỏ đang lặng lẽ lớ lên ở đây sao ?!

Sẽ lớn lên ở trong bụng này sao ?! Giống như anh hay sẽ giống như cô ?!

Anh đem mình vùi đầu vào giữa cô cô, đem cô ôm chặt hơn chút nữa.

Kiều Tịch Hoàn, anh chưa có nói với cô, thật ra thì, anh rất cảm ơn cô giữ vững sự dũng cảm ấy.

. . .

Mười ngày.

Kiều Tịch Hoàn có thể nói mười ngày qua cô quả thật một chút cũng không thấy vui ?!

Cố Tử Thần người đàn ông này không biết trong đầu phát điên cái gì, nếu không phải là kêu cô lắp ráp súng, thì cảm thấy rảnh rỗi khó chịu sao ?!

Một cây súng lục có cái gì tốt mà phải lắp ráp, dù sao cô cũng tin chắc mình không mở được súng, cô tại sao phải làm quen với một khẩu súng như vậy ?! Cô là người dân an phận thủ thường có được hay không, người dân an phận thủ thường không cần tiếp xúc với loại vụ khí nguy hiểm này mà.

Cô gầm thét, Cố Tử Thần coi thành gió bên tai.

Vẫn loại nhạc không hay này, mỗi ngày cô đều chơi súng lục, lắp ráp xong rồi kêu cô cầm lên, kêu cô nhắm ngay lên vị trí bia.

Cô không muốn nổ súng có được hay không ?!

Cô sợ phải giết một mạng người!

Mỗi lần nghe Kiều Tịch Hoàn than phiền như vậy, Cố Tử Thần mặt đen thui nói :"Kiều Tịch Hoàn, em rốt cuộc cùng anh có chung cảm giác hay không?!"

"Em không phải bị anh ép sao?" Kiều Tịch Hoàn nghiêm trang.

Cố Tử Thần mỗi lần như thế đều bị cô chọc tức hộc máu.

Nhưng thế này cũng không nói lên Cố Tử Thần sẽ bỏ qua cho cô, vẫn cố chấp dạy cô bắn súng.

Dạy cô bắn súng xong, Cố Tử Thần còn dạy cô cái gọi là thôi miên.

Cô cho tới bây giờ không tin vào thôi miên, nhưng có một vài thời điểm lại không thể không tin tưởng loại 'Công nghệ cao' được lưu truyền ở thành phố này.

Cố Tử Thần nói đây là bí truyền được lưu lại rất lâu đời đến từ Tây Vực, nói dung tục một chút là bí truyền của người ngoại quốc. Anh nói kỹ xảo này không phải ai cũng nắm được, đây còn do trí tuệ, hơn nữa toàn bộ cục tình báo trừ ah cùng Ngả Khanh những người khác không biết. Cố Tử Thần vô cùng tự đại nói, Ngả Khanh là một vị thần thôi miên ở cục tình báo, mà anh là thần thoại thứ hai, chỉ có hơn chứ không kém.

Kiều Tịch Hoàn trợn tròn mắt, tự cho là đúng.

Bất quá so với học cầm súng, cô đối với thứ này cảm thấy có hứng thú hơn.

Cho nên cô vô cùng nghiêm túc nghe giọng nói của Cố Tử Thần, sau đó căn cứ theo phương pháp của anh, vận dụng cái gọi là cảm nhận, một cỗ mờ mịt như gió vậy không đoán ra là cảm hận gì với tâm tình của người khác, sau đó thông qua tình cảm mà đi điều khiển người bị thôi miên rơi vào hư không.

Cụ thể giải thích thẳng thừng ra một chút chính là đại nào của người bình thường có thể thông qua hai thứ để điều khiển, một là do thuốc hai là tư tưởng.

Bình thường mọi người dùng thốc, có một loại thuốc có dược tính có thể thông qua cách thức vật lý đó để khống chế thần kinh đại não của con người, sau đó sẽ đột ngột trở về trạng thái hôn mê, ví như thuốc tê, còn ví như là một ít ma túy.

Mà bọn họ bây giờ nói thôi miên chính là loại thứ hai, thông qua nguyên lý tư tưởng để ăn mòn bộ óc.

Đây quả thật là rất cần trí tuệ, bởi vì loại cảm nhận này không có thật, mà không có thật chính là phải dựa vào cảm giác, thì mới cảm thấy tất cả đều có thể điều khiền.

Kiều Tịch Hoàn thông qua cách dạy của Cố Tử Thần đi thử thôi miên anh, hiển nhiên kết quả thất bại.

Cố Tử Thần vẫn bộ dạng như cũ, người bình thường thật không còn giữ được biểu tình này.

Kiều Tịch Hoàn trợn mắt nhìn Cố Tử Thần.

Đi kích thích một phụ nữ có thai, thật sự là có ý gì ?!

Sau đó Cố Tử Thần vô cùng khinh thường nói, không thể dùng tư tưởng thì chỉ có thể dùng đồ thực dụng.

Kiều Tịch Hoàn không hiểu.

Cố Tử Thần liền có chút khoa trương đưa một chiếc vòng tay cho cô, sau đó kỳ quặc giải thích chiếc vòng đó, vòng tay bên trong bị áp lực đè lên, chất lỏng bên trong có chứa thuốc tê, chỉ cần đè xuống cái nút đó, thuốc tê bên trong sẽ bắn qua khỏi đầu kim, trực tiếp xuyên vào thân thể người, không vượt quá 2 giây sẽ ngất đi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn sợi dây chuyền kia.

Tê người, có đồ tốt như vậy không nói sớm, nếu không cần gì phải kêu cô đi thôi miên, Cố Tử Thần rõ ràng chính là muốn lấy le có phải hay không ?!

Bất quá đúng như đã nói qua, lần trước đó người đàn ông bắt cóc cô tựa hồ dùng loại thủ đoạn này, dễ như trở bàn tay đem bọn họ một lần bắt trọn lưới.

Xem ra là một vũ khí vô cùng lợi hại, cho nên cô nhận.

Mặc kệ là cái gì, thật là vui vẻ.

Cố Tử Thần luôn cưỡng ép cô học một vài thứ mà cô không tưởng nổi, 10 ngày cứ như vậy thật sự qua đi.

Đêm thi hành nhiệm vụ, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy trong biệt thự ngưng trọng đến nỗi hít thở cũng khó khăn.

Trong mười ngày, tất cả mọi đều không ngừng lặp đi lặp lại việc chuẩn bị trang bị, ngay cả Cố Tử Thần cũng cẩn thật không một chút qua loa, cũng kiểm tra hành lý tới ba lần.

Tâm tình bọn họ tương đối khẩn trương, Kiều Tịch Hoàn chỉ cảm thấy bản thân thật tốt không có chuyện phải làm, cô trừ nghiên cứu cái vòng tay trên tay cô kia ra, những việc khác thật không có gì làm, súng lục cô cầm bên mình, nhưng luôn cảm thấy loại đồ vật này cô không nhất định sẽ dùng tới.

Buổi tối đó bọn họ ăn rất ngon.

Bình thường ăn cũng rất ngon, nhưng buổi tối đó là bữa ăn ngon nhất từ trước tới nay, một bàn lớn tràn đầy thức ăn, phải ăn thật nhiều.

Tất cả mọi người cũng vô cùng yên lặng ăn cơm.

Cố Tử Thần đột nhiên cầm ly rượu lên, bên trong đựng nước âm.

Không phải rượu đỏ, không phải đồ uống có cồn chẳng qua chỉ là nước ấm.

"Đây không phải là bữa ăn tối cuối cùng của chúng ta. Vì bữa ăn tiếp theo của chúng ta, trước thời hạn cạn ly." Cố Tử Thần nói.

Những người khác vội vàng bưng ly lên.

Một phòng ăn như vậy vang lên tiếng cụng ly thanh thúy.

Buông ly rượu xuống, Cố Tử Thần nói :"Sáng sớm ngày mai 6 giờ, trực thăng sẽ chờ ở cửa. Cao Tung anh phụ trách cầm lái."

"Được." Cao Tung vội vàng gật đầu.

"Tất cả hộ chiếu của mọi người ở chỗ của tôi, tên của mọi người đều đã thay đổi, sáng sớm ngày mai tôi sẽ đem hộ chiếu đua cho mọi người, ngàn vạn lần không được đánh mất."

"Được." Tất cả mọi người đồng ý.

"Đến nước S, chúng ta dựa vào kế hoạch chia nhau mà hành động. Võ Đại, Diệp Vũ đi tụ họp lại với Ôn Đặc Sâm cùng Ngô Phi Khâm, những người khác đi theo tôi tới tham dự một yến hội tư nhân quý tộc của nước S. Trong yến hội có thể sẽ đụng phải người của cục tình báo quốc gia, đến lúc đó mọi người nên cảnh giác một chút, xem tình thế mà hành động."

"Sau khi ăn cơm tối xong, mọi người nghỉ ngơi cho khỏe. Lần hành động này chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại." Cố Tử Thần nhấn mạnh.

"Được." Khí thế rất mãnh liệt.

Cố Tử Thần khẽ gật đầu :"Mọi người ăn cơm đi."

Tất cả mọi người lần nữa lại cầm đũa lên, ăn không nhanh không chậm.

Kiều Tịch Hoàn vẫn nhìn bọn họ, lặng lẽ nhìn bọn họ.

Cô đã tham gia hai lần bắn súng thực chiến toàn đánh bậy đánh bạ, nhưng là lần này, rõ ràng cô so với những người khác mấy lần đều bị chấn động lòng người, cô cắn môi, lặng lẽ sờ lên bụng mình.

Cục cưng, dũng cảm hay không dũng cảm thì tự xem tạo hóa của chính mình.

Cố Tử Thần khẽ liếc mắt, liền thành Kiều Tịch Hoàn hành động hơi khác lạ nhưng cũng không khiến người khác quá chú ý, anh vểnh môi, không biểu lộ bất cứ tâm tư nào.

Sau khi cơm tối kết thúc, trở về phòng mình.

Lên giường nằm ngủ thật sớm, Kiều Tịch Hoàn vẫn là không ngủ được, nhưng không dám nhúc nhích một giây, cô sợ ảnh hưởng tới Cố Tử Thần.

"Không ngủ được sao ?" Bên tai đột nhiên nghe thấy giọng ấm áp của Cố Tử Thần.

Kiều Tịch Hoàn sợ hết hồn, nói xin lỗi :"Em quấy rầy anh ngủ sao?"

"Không có, anh cũng không có ngủ được."

"Nhưng ngày mai không phải còn có nhiệm vụ rất quan trọng sao? Anh không nghỉ ngơi cho khỏe đi?" Kiều Tịch Hoàn ngạc nhiên hỏi.

"Anh không phải thần, anh cũng sẽ khẩn trương." Cố Tử Thần không nóng không lạnh nói.

Kiều Tịch Hoàn cắn môi :"Em cho là anh hẳn là cảm thấy bình thường."

"Tất cả điều bình thường ấy cũng không có bao gồm đối mặt với sinh tử. Coi như một người vô vị cũng sẽ có lúc bị chạm tới tinh thần. Anh cũng không ngoại lệ."

"Ah." Kiều Tịch Hoàn cái hiểu cái không gật đầu.

Hai người trầm mặc như vậy một hồi.

Sau này có thể sẽ không còn yên tâm mà ngủ như vậy nữa, đến những nơi khác, một nơi còn không biết có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa hay không, cũng không biết có khả năng nằm ngủ mà không mang theo chút phòng bị nào không.

Kiều Tịch Hoàn dúi đầu vào ngực Cố Tử Thần.

Tối nay, rốt cuộc sẽ như thế nào ?!

Cô thật không biết . . .

Không biết chuyện gì sẽ tới.

Sáng sớm hôm sau.

Buổi sáng sáu giờ, tất cả mọi ngươi đã chỉnh trang chờ phân phó.

Cố Tử Thần đem họ chiếu đặt lên tay bọn họ, sau đó ngồi trực thăng.

Phi cơ quanh quẩn trên cao, đáp xuống phi trường quốc tế.

Kiều Tịch Hoàn nhìn lên hộ chiếu của mình, tên là Sha Yee, quốc tịch Nhật Bản.

Cố Tử Thần tên là Ben Brooke, quốc tịch Pháp.

Những người khác lần lượt cũng bị đổi thành những thân phận khác, đoàn người ngồi vào máy bay lớn, sau đó sẽ tới chạm cuối, trải qua tất cả gần 18 giờ mới tới sân bay quốc tế nước S.

Đây là một đất nước khá nóng bức, mới rời khỏi máy bay, hơi nóng phả lên đồng khiến người khác có chút không tiếp nhận nổi.

Bởi vì quốc gia này thuộc về Ả Rập, nơi này nam nữ có thói quen mặc áo khoác màu trắng, đem khăn quấn lên đầu, chỉ còn lại một đôi mắt đen nhánh mà có thần.

Dĩ nhiên cũng sẽ có rất nhiều điểm cởi mở đó là khách nhân hay người ngoại quốc có thể tùy ý ăn mặc đơn giản chút, hoặc là áo tắm hai mảnh (bikini), hoặc là đồ cực ngắn, hoặc là váy đầm dài, đây vốn là một thành phố có khá nhiều khách du lịch, cũng như bạn bè ngoại quốc khá nhiều, nên người nơi này cũng đã hình thành thói quen, cho nên cũng dần bị đồng hóa.

Đồng thời, nước S là quốc gia thiên về sản xuất dầu hỏa nhiều nhất thế giới, nên người dân cũng rất giàu có.

Chính trị là do hoàng thất năm trong tay, người lãnh đạo tối cao là quốc vương, thuộc về đế chế quân chủ lập hiến.

Cố Tử Thần cùng mọi người đến nơi, lúc rời khỏi sân bay mỗi người đã đi một ngả.

Cố Tử Thần mang Kiều Tịch Hoàn, Cao Tung cùng Mạc Sơ ngồi lên một chiếc taxi sang trọng đi thẳng về khách sạn, mở một căn phòng tổng thống, tất cả mọi người đều ở bên trong. Khá tốt khi buổi dạ tiệc cao cấp là tối m ai, cho nên tất cả mọi người đều có thời gian sửa sang mình cùng việc chênh lệch múi giờ, xua tan đi mệt mỏi của bản thân.

Kiều Tịch Hoàn mềm nhũn nằm trên giường lớn ngủ say.

Cô thật không chịu nổi, huống chi quả thật giường cũng rất mềm, trong nháy mắt đã ngủ ngon lành.

Lúc tỉnh lại, ở trong phòng lớn như vậy Cố Tử Thần đã đi đâu mất.

Cô cảm thấy cả người mềm nhũn, nhìn bầu trời bên ngoài đã tối, đi vào phòng tắm, gột rửa đi một thân mệt mỏi.

Vết thương bị đạn bắn vào vẫn không thể đụng nước, dù không cảm giác được quá đau đớn, bất quá bác sĩ nói thế nào thì cứ như thế đi, cho nên thời điểm cô đi tắm luôn rất cẩn thận, tắm xong, đổi một bộ quần áo ở nhà thoải mái liền rời khỏi phòng tắm.

Bên ngoài phòng khách, trong phòng đã sắp đày bàn thức ăn, mùi thức ăn khiến cô không tự chủ được mà chảy nước miếng.

Người trong phòng khách nhìn cô tỉnh lại cũng từ ghế sofa ngồi dậy, sau đó đi về phía phòng ăn.

Không phải đồ ăn Trung Quốc, bữa cơm tây, đối với người đói dính ruột như Kiều Tịch Hoàn mà nói, đơn giản đây là bữa ăn ngon nhất nhân gian. Cho nên cô không chút khách khí ăn thật nhiều, ăn xong rồi, Kiều Tịch Hoàn lại không có gì làm ra ngoài phòng khách xem ti vi, Cố Tử Thần đang gọi điện thoại, hình như Võ Đại và Diệp Vũ đã tụ họp lại với Ngôn Đặc Sâm, Cố Tử Thần nghiêm túc giao phó một ít chuyện.

Mạc Sơ cùng Cao Tung cũng ngồi ở sofa.

Nơi này ngôn ngữ chính là tiếng Ả Rập, cô đã từng học rất nhiều ngoại ngữ, nhưng tiếng Ả Rập cô nghe cũng không hiểu lắm.

Cô không biết Cố Tử Thần cùng bọn họ nghe có hiểu hay không, nhưng nhìn Mạc Sơ cùng Cao Tung xem tivi nghiêm túc như vậy, đại khái cũng biết bọn họ hiểu ngôn ngữ này.

Cố Tử Thần nói chuyện điện thoại xong xuôi, từ ngoài ban công đi vào, nghiêm túc nói :"Võ Đại và Diệp Vũ đã liên lạc được với Ôn Đặc Sâm cùng Ngô Phi Khâm, đại khai 3 ngày sau bọn họ sẽ trở lại tụ họp với chúng ta."

Mạc Sơ cùng Cao Tung chăm chú nhìn Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần tiếp tục nói :"Tôi mai chúng ta cùng tham gia yến hội, mục tiêu chỉ có một người. Đại thần nước S, người chủ yếu điều khiển quân quyền, trước mắt là một người quốc vương tín nhiệm nhất. Thời gian này hắn cùng nước M thường xuyên tiếp xúc riêng tư, cấp trên có chỉ thị, người này có khả năng là người mà Ngả Khanh muốn lôi kéo thế lực nhất, bởi vì thông qua hắn có thể dùng thế lực để nhúng tay vào cục tình báo quốc gia, thì phải nhìn Ngả Khanh cuối cùng dùng cách nào thuyết phục hắn."

Tất cả mọi người đều nghiêm túc nghe Cố Tử Thần phân tích.

Cố Tử Thần đem mấy tấm hình trên tay đưa ra, chỉ từng cái một nói :"Đây chính là người trong miệng tôi vừa nhắc tới, Hắc Sâm A Bối Đức. Vị này là vợ cùng với con gái duy nhất của bọn họ. Dĩ nhiên, hắn cùng vợ con cũng như con gái bọn họ ngày mai cũng sẽ xuất hiện trong yến hội. Bất quá mục tiêu trước mắt của chúng ta cũng chỉ có ba người. Mà chúng ta cũng vừa vặn có ba người, mỗi người một mục tiêu. Tôi theo Hắc Sâm A Bối Đức. Cao Tung theo vợ hắn, Ôn Đặc Sâm theo con gái hắn. Nơi này còn có vài ba thói quen cá nhân, tính cách, yêu thích các loại, mọi người lập tức làm quen một chút, suy nghĩ một chutd ngày mai lôi kéo thế nào."

"Chúng ta theo hắn, mục đích là cái gì?"

"Căn cứ trước đó có điều tra cùng phòng đoán, Hắc Sâm A Bối Đức thế lực rất mạnh, đối với chính quyền nước S có uy hiếp cực lớn. Bây giờ quốc vương nước S lại tín nhiệm hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Vì ngăn cản Hắc Sâm A Bối Đức cùng Ngả Khanh có liên kết, chúng ta chính là cần tim ra, hoặc là tạo ra chứng cơ phản bội của Hắc Sâm A Bối Đức, từ đó vạch trần cho quốc vương nước S biết, để ông ta ngăn cản hành động của Hắc Sâm A Bối Đức, khiến cho Ngả Khanh chỉ tính theo ý mình rơi vào hụt hẫng. Hắc Sâm A Bối Đức tín nhiệm nhất chính là vợ cùng con gái, cho nên từ trên người hắn muốn lấy được đầu mối cũng phải từ trên tay người khác tìm ra dấu vết."

"Được." Cao Tung cùng Mạc Sơ vội vàng gật đầu.

"Nhớ ngụy trang thân phận của chúng ta. Tôi là thương nhân kinh doanh dầu hỏa da quốc gia, chỉ tới nước S để nói chuyện mua bán dầu hỏa. Kiều Tịch Hoàn là vợ tôi, Cao Tung là thư ký của tôi. Mà Mạc Sơ cậu là trùm mua bán súng ống đạn dược lớn nhất Châu Á, cậu thấy Hắc Sâm A Bối Đức thì cùng hắn nói đến việc liên quan cung ứng súng ống đạn dược, tôi đem toàn bộ nội dung cậu cần nói sửa lại ở trên tờ giấy này rồi, cậu nên nhớ, tối mai một con số cũng không được phép sai lầm."

"Được." Mạc Sơ cầm tờ giấy kia, nhanh chóng nhìn, trong lòng luôn im lặng.

"Mọi người nhớ lập tức tiêu hóa hết thân phận của mình."

"Được."

"Sớm nghỉ ngơi một chút, sáng mai tôi sẽ kêu người của khách sạn đem lễ phục dạ tiệc tới. Mạc Sơ, đây là giấy mời của cậu, câu đi riêng lẻ, cũng đồng nghĩ với việc ngày mai cậu phải tự mình xuất hiện, cẩn thận một chút, phàm là một chút xíu chuyện cậu không có nắm chắc cậu đều phải tìm đề tài khác để vượt qua. Không được phép để đối phương sinh ra một chút xíu nghi ngờ, thà rằng không thể đến gần mục tiêu trong tíc tắc, cũng không thể bứt giây động rừng."

"Yên tâm đi lão đại, tôi biết phải làm sao." Mạc Sơ rất nghiêm túc.

"Ok." Cố Tử Thần quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn :"Kiều Tịch Hoàn, trở về phòng."

Kiều Tịch Hoàn có chút hoảng hốt, cô nhìn Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần kéo tay Kiều Tịch Hoàn, mang cô về phòng ngủ.

Kiều Tịch Hoàn luôn cảm thấy Cố Tử Thần lại trở về cái dáng vẻ có chút lạnh nhạt kia, mặc kệ làm bất cứ hành động gì, bất cứ câu nói gì đều là nghiêm túc.

Có thể. . . Kéo lòng bàn tay của anh.

Vẫn là ấm áp như vậy.

Ngày mai rốt cuộc sẽ như thế nào ?!

Cô bất ngờ, đợi.

Giờ phút này, cũng không được phép sợ hãi.



- - - - nói với người xa lạ - - - -

Các nàng thân mến, sắp tới có lẽ mình sẽ rất bận vì phải đi làm nên sẽ không thể post bài nhanh được, mong các nàng thông cảm cho mình. Yêu các nàng rất nhiều ạ. <3 <3 <3 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro