Q3. Chương 27: Không được phép thất bại (5) Tình cảm bùng nổ
edit: tiểu hoa nhi
Bầu không khí nghiêm túc đến nỗi thậm chí ở bên trong phòng khách có chút căng thẳng.
Diệp Vũ nhìn Cố Tử Thần, từng câu từng chữ hỏi anh :"Cố Tử Thần, anh đây là muốn em đi chịu chết hay sao ?!"
Trong giọng nói lộ ra vẻ châm chọc, càng nhiều hơn chính là sự thê lương.
Cố Tử Thần đang định mở miệng.
"Anh biết rõ em là gián điệp trong căn cứ, anh biết rõ Ngả Khanh nhất định sẽ không tha thứ cho người phản bội, huống chi ban đầu lúc em rời đi thiếu chút nữa phá hủy cánh tay hắn, bây giờ anh kêu em trở về !?" Diệp Vũ cười lạnh :"Anh cứ vậy không định giữ em lại, lại trực tiếp đuổi em cút, tội gì vòng vo như vậy kêu em rời đi. Không phải anh sợ ảnh hưởng tới tình cảm của anh cùng Kiều Tịch Hoàn sao ?! Em biết Diệp Vũ em bây giờ ở trong thế giới của anh cái gì cũng không phải, thậm chí hận không thể để em biết mất ở trước mặt anh, anh nhìn thấy em liền phiền lòng phải không !?"
Cố Tử Thần mặt biến sắc, trầm mặc nhìn Diệp Vũ, một giây kia không biết có phải đang bị áp lực quá, không nói ra nổi một chữ.
Diệp Vũ nhìn dáng vẻ Cố Tử Thần trầm mặc, tựa hồ càng không thể khống chế rống giận :"Bất quá Cố Tử Thần, mặc kệ anh đối với em thấy nào, mặc kệ anh ghét em nhiều ra sao em cũng sẽ nghe lời anh, anh để cho em đi chết em lập tức đi chết ngay, anh kêu em làm gì em cũng làm! Không phải chỉ là một cái xác thôi sao, em sống hay chết đối với anh có gì đặc biệt đâu ?! Anh muốn thế nào cũng được!"
Nói xong, Diệp Vũ đột nhiên đứng dậy chạy vào phòng ngủ nhỏ, đóng cửa sầm một cái, vang lên âm thanh kịch liệt.
Trong phòng khách phảng phất hít thở không thông.
Tất cả mọi người bình tĩnh hít thở, sau đó nhìn Cố Tử Thần, nhìn Cố Tử Thần ở huyệt thái dương nổi gân xanh.
Chưa từng nghĩ tới đột nhiên biến thành như vậy, nhiều năm mọi người cùng nhau phối hợp làm nhiệm vụ, cho tới bây giờ không hề nghĩ sẽ có lúc biến thành như vậy. Năm đó cho dù có thành viên hy sinh cũng chỉ là một sai lầm cùng một người mất đi, tất cả mọi người chưa từng cái vã tới mức này, huống chi lại là đang chất vất lão đại của bọn họ.
Trố mắt nhìn nhau.
Ôn Đặc Sâm đột nhiên mở miệng nói :"Lão đại, tôi đi xem Diệp Vũ một chút."
"Trước cứ để cô ta yên tĩnh đi." Cố Tử Thần lạnh lùng vô cùng.
Ôn Đặc Sâm quay đầu nhìn cửa phòng ngủ nhỏ kia, vẫn là nghe lời chỉ thị của Cố Tử Thần.
"Chúng ta sẽ tiếp tục." Cố Tử Thần vẫn bình tĩnh lạ thương, phảng phất mới rồi Diệp Vũ nháo nhào căn bản anh không có quan tâm vậy, vẫn nghiêm túc, một chút cũng không qua loa, vẫn mạch lạc rõ ràng phân phối rõ công việc.
"Ngăn cản Ngả Khanh là một chuyện vô cùng quan trọng, cái này liên quan tới việc chúng ta đang che giấu thân phận cùng với việc tạm thời Hắc Sâm A Bối Đức tạm thời tín nhiệm chúng ta, đó là điều có lợi. Mà đây là chuyện trực tiếp tới việc có thể thành công với việc hợp đồng hay không. Thành công lấy được hợp đồng. Chúng ta liền có thể bắt được Hắc Sâm A Bối Đức dùng tài nguyên quốc gia mà mưu cầu tư lợi, đồng thời Mạc Sơ nếu bắt được việc đối phương âm thầm mua súng đạn là sự thật, báo cáo lại cho quốc vương của nước S, mặc kệ trước kia quốc vương nước S đối với Hắc Sâm A Bối Đức có bao nhiêu tín nhiệm, chỉ là những chuyện này mà bày ra trước mặt tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ, bởi vì trực tiếp có liên quan đến việc chính quyền sau này sẽ ở trên tay của ai. Cho nên đây là chuyện chúng ta phải làm, cũng là chuyện đầu tiên phải làm."
"Chuyện thứ hai." Cố Tử Thần tựa hồ trầm mặc một chút, cũng có lẽ anh đang tiêu hóa thời gian, dừng hai giây, lại mở miệng nói :"Hắc Sâm A Bối Đức là sứ giả ngoại giao giỏi nhất từ trước tới nay của nước S, tại sao nước S luôn luôn đối với ông ta yêu quý. Đặc biệt Hắc Sâm A Bối Đức bây giờ đang có quan hệ rất tốt với nước M, để được che chở, ở trên quốc tê có chỗ đứng riêng, nước S cũng là một nước rất kiêu ngạo. Cho nên chúng ta bây giờ rất cần phá hư mối quan hệ ngoại giao giữa Hắc sâm A Bối Đức cùng nước M."
"Làm gì?" Cao Tung vội vàng hỏi.
Nhìn qua là một chuyện vô cùng phức tạp, lại bị Cố Tử Thần ngắn ngọn mà phân tích rất sắc sảo, nhìn qua liền rõ.
Mới bắt đầu tới nước S, căn bản cũng không biết làm sao có thể hoanf thành nhiệm vụ phức tạp như vậy. Dẫu sao dính dáng đến mấy quốc gia cùng một vài người quan trong! Vốn là chuyện đương nhiên, bị Cố Tử Thần dễ như trở bàn tay tìm được cách đột phá, thậm chí là gãi đúng chỗ ngứa, trong nháy mặt tựa hồ có thể nhìn thấy cái lợi trước mắt.
Không trách năm đó thời điểm Cố Tử Thần vẫn còn rất vang dội, cục tình báo quốc gia cũng có rất nhiều người sẽ thảo luận về nhân vật số một như vậy, cho dù không có chân chính nhìn thấy, vẫn là cảm giác người này rất lợi hại. Coi như sau đó Cố Tử Thần đột nhiên lui ẩn, tất cả mọi người đồng loạt đều thấy đáng tiếc, nhưng anh vẫn tồn tại giống như thần thoại.
Cao Tung trước kia vốn đối với con người anh không có quá quan tâm, anh ta vẫn nghĩ quả thật nếu có năng lực mạnh thì không nên rời khỏi cục tình báo, nên đem năng lực của mình dâng hiến cho quốc gia, dâng hiến cho sự nghiệp vĩ đại, cách làm của Cố Tử Thần rõ ràng chính là một hành động hèn nhát.
Bây giờ tiếp xúc đã lâu, dần dần cảm giác được anh đối xử với bạn bè không thể không phục, dần dần cảm nhận được bọn họ luôn ăn ý chân thành, dần dần khiến anh ta bất tri bất giác dung nhập vào trong đó, dần dần đối với Cố Tử Thần bội phục sát đất.
"Ôn Đặc Sâm là cao thủ hacker." Cố Tử Thần tiếp tục nói :"Cho nên chuyện này giao cho Ôn Đặc Sâm tới xử lý."
"Tôi làm gì?" Ôn Đặc Sâm hỏi.
"Anh chỉ cần thông qua ID của Hắc Sâm A Bối Đức đi đánh chiếm vòng lưới an toàn quốc phòng, dĩ nhiên tầng này chúng ta không cần tốn công phá, tốn thời gian không nói, cũng sẽ khiến nước M chú ý tới, ngược lại mất nhiều hơn được, chúng ta chỉ cần khiến bọn họ có khủng hoảng, thêm việc nghi ngờ tới Hắc Sâm A Bối Đức là được."
"Được, tôi hiểu." Ôn Đặc Sâm đáp ứng :"Trước mắt tôi cần đánh chiếm ID của Hắc sâm A Bối Đức, nếu như dùng ID của khách sạn chúng ta xâm nhập, sẽ dễ bị tra ra được, coi như tôi có mã hóa, đổi mã khác, các cao thủ hacker khác cuối cùng vẫn có thể phá giải, hơn nữa sẽ không mất quá nhiều thời gian."
"Nghĩ biện pháp trực tiếp lấy được ID mạng lưới liên lạc của Hắc Sâm A Bối Đức."
Ôn Đặc Sâm nhìn anh :"Biện pháp tốt nhất chính là tôi có thể dùng một cái usb, dùng cái thẻ usb này có thể lấy được dữ liệu trong máy Hắc Sâm A Bối Đức, hoàn thành nó cần một chút thời gian. Như vậy tôi có thể trực tiếp thông qua ID của ông ta, như thế mặc kệ là hacker cao thủ thế nào cũng không có biện pháp tra ra được ID chân chính của tôi."
"Được." Cố Tử Thần trầm mặc một hồi nói :"Kêu Mạc Sơ phối hợp với anh."
"Mạc Sơ bây giờ ở đâu?" Ôn Đặc Sâm Hỏi.
"Ở một khách sạn khác." Cố Tử Thàn nói, ý vị sâu xa trên khóe miệng đột nhiên cong lên, anh cầm điện thoại mở email ra, một dòng mail xuất hiện trước mặt bọn họ.
"Đây không phải là con gái Hắc Sâm A Bối Đức hay sao?" Cao Tung đột nhiên mở miệng ngạc nhiên nói.
"Mail này là Mạc Sơ gửi cho tôi." Cố Tử Thần nói :"Trước mắt anh ta đang cùng người phụ nữ này đi ăn tối."
"Tiểu tử này diễm phúc thật không tệ." Cao Tung nói đùa.
"Không cẩn thận liền bỏ mạng, loại ôn như này muốn cũng không nên." Ôn Đặc Sâm cười cười.
"Mạc Sơ gửi tấm hình này cho tôi chính là muốn nói cho chúng ta có thể thông qua người phụ nữ này mà hoàn thành một số chuyện. Trước mắt đây chính là thời điểm mà Hắc Sâm A Bối Đức tin nhiệm nhất chỉ có vợ cùng gái ông ta, thậm chỉ là sủng ái có thừa, con gái ông ta ở nước S danh tiên cũng không tốt lắm, thậm chí người ta còn gọi cô ta là kỹ nữ quý tộc, luôn luôn háo sắc. Mạc Sơ xem ra là vừa miệng cô ta rồi."
"Tôi biết phải làm sao." Ôn Đặc Sâm nghe Cố Tử Thần nói thế liền gật đầu :"Tôi sẽ tìm cơ hội đem usb đưa cho Mạc Sơ."
"Vậy nên cẩn thận một chút Hắc Sâm A Bối Đức luôn là một người vô cùng cẩn thận, bây giờ coi như đối với chúng ta có chút tin nhiệm cũng không nhất định sẽ tin tưởng chúng ta hoàn toàn, huống chi ông ta vẫn còn luôn cho người đi tra xét thân phận thực của chúng ta, khoảng thời gian này xung quanh hẳn sẽ có rất nhiều người qua lại, không được để lộ."
"Yên tâm đi lão đại." Ôn Đặc Sâm cùng Cao Tung đồng thanh.
Cố Tử Thần gật đầu, mắt hơi đổi.
Ôn Đặc Sâm chú ý tới ánh mắt Cố Tử Thần nói :"Diệp Vũ nơi đó thì làm thế nào?"
"Để tôi giải thích." Nói xong Cố Tử Thần liền đứng dậy.
Ôn Đặc Sâm có chút không yên lòng :"Diệp Vũ đối với anh bây giờ có thành kiến lớn như vậy, anh đi tìm cô ta, sẽ phản lại tác dụng đúng hay không?"
"Bây giờ tình cảnh của chúng không cho phép chúng ta hiểu lầm cũng như oán trách lẫn nhau." Cố Tử Thần nói :"Cởi chuông phải do người buộc chuông, tôi đi giải thích cho cô ta."
Ôn Đặc Sâm gật đầu, ánh mắt tựa hồ nhìn người ngồi bên cạnh bọn họ, luôn luôn im lặn không quấy rầy bọn họ, Kiều Tịch Hoàn.
Kiều Tịch Hoàn để ý thấy ánh mắt Ôn Đặc sâm, khóe miệng cười nhạt, không có ưu tư gì đặc biệt.
Cố Tử Thần xoay người đi về phía phòng Diệp Vũ.
Kiều Tịch Hoàn thu ánh mắt lại.
Ôn Đặc Sâm cùng Cao Tung cũng cảm thấy có chút lúng túng, tìm cớ trở về phòng mình.
Kiều Tịch Hoàn mở tivi, cô quả thật nghe không hiểu tiếng Ả Rập, hoàn toàn không biết trên tivi đang diễn cái gì.
Cô dựa vào ghế sofa.
Cô thừa nhận ở trong thế giới của bọn họ thật không có tác dụng quá lớn, thậm chí đối với bọn họ mà nói không có cô nhưng tuyệt đối không thể không có Diệp Vũ, Diệp Vũ có thể một mình phụ trách cũng như đơn độc đi thi hành nhiệm vụ, nhưng cô không thể, cô chỉ có thể yên lặng phụ thuộc vào người Cố Tử Thần.
Những người khác nghĩ thế nào thật sự cô cũng không biết, nhưng cũng không giống như Diệp Vũ lộ ra biểu hiện cực đoan.
Cô hít thở một hơi thật sâu, trở lại phòng ngủ, nằm ở trên giường.
Rất lâu cũng không có làm khó Cố Tử Thần, nhưng có nhiều thời điểm khôgn hề muốn rời khỏi anh.
. . .
Bên trong phòng Diệp Vũ.
Hai người đứng ở giữa phòng, cách nhau một khoảng.
Diệp Vũ đưa lưng về phía Cố Tử Thần.
Nhìn qua giống như bài xích anh.
Cố Tử Thần cũng không có quá nhiều từ ngữ tình cảm, giọng không lạnh cũng chẳng nóng, nghe không có chút ưu tư nào, anh nói :"Diệp Vũ, sở dĩ tôi kêu cô đi là bởi vì trong số chúng ta cô có thời gian ở căn cứ dài nhất. Chúng tôi không có 8 năm ở chỗ đó, những nơi nguy hiểm nhất, những nơi có cạm bẫy mới, nhưng nơi có máy camera theo dõi, chúng tôi không hề biết những thứ đó."
"Cho nên em mới phải đi chịu chết sao !?" Diệp Vũ lạnh lùng nói, vẫn đưa lưng về phía cô, châm chọc vô cùng.
"Sẽ không để cô đi chịu chết. Võ Đại cung Ngô Phi Khâm sẽ đi theo cô. Tôi cũng không kêu cô đi giết Ngả Khanh, tôi chẳng qua là kêu cô đi làm một việc đó là kéo bước chân Ngả Khanh." Cố Tử Thần nói :"Bên trong trụ sở có một phòng thí nghiệm, bên trong ghi lại rất nhiều những thứ thí nghiệm hữu dụng, cũng như những tin tức cùng tài liệu, chỗ đó trừ Ngả Khanh cùng cha hắn ta, cũng chỉ có một người có thể vào chính là là tiến sĩ An Cách Đạt. Tiến sĩ An Cách Đạt ở trong căn cứ có một căn nhà sang trọng được bảo vệ nghiêm ngặt, mỗi sáng đều ra cửa lúc 7 giờ, buổi tối 11 giờ mới trở về, tùy thời luôn có người chuyên bảo vệ. Mà tôi giao nhiệm vụ cho vô chính là đem tiến sĩ An Cách Đạt bắt cóc, mang đi khỏi căn cứ. So với việc liên minh cùng nuớc S, số liệu trong căn cứ đối với Ngả Khanh mà nói quan trọng hơn, cho nên hắn ta sẽ đem hết sự chú ý để tìm cho ra tiến sĩ An Cách Đạt do đó sẽ trì hoãn đặt chân lên nước S, mà sau khi mọi người mang tiến sĩ An Cách Đạt đi, sẽ không cần liều mạng với Ngả Khanh, đem tiến sĩ An Cách Đạt đi qua nước M, hay bất cứ một xó xỉnh ở quốc gia nào, để cho Ngả Khanh từ từ đi tìm. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền nhân cơ hội mà trở lại, toàn lực đánh chiếm nước S, bỏ đi lo lắng cho cục tình báo trung ương, từ đó nắm giữ lại cục tình báo quốc gia."
Cố Tử Thần giải thích rất cặn kẽ, anh đem kế hoạch cùng việc an bài nói rất rõ ràng, anh chỉ muốn để Diệp Vũ biết anh sắp xếp tất cả cũng chỉ là muốn đứng ở trên góc độ mọi người cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ, không có nửa điểm thiên vị ai, cũng không có nhằm vào bất cứ ai, bọn họ bây giờ đang đứng chung một chiến tuyến, là bạn sinh tử, cũng đang vì sinh tử của nhau.
Nhưng Diệp Vũ tựa hồ không cho là như vậy.
Cô ta xoay người nhìn gương mặt nghiêm túc của anh.
Cố Tử Thần thật rất tuấn tú, mặc kệ lúc nào, mặc kệ ở địa điểm nào, hoàn cảnh nào.
Cô ta lần đầu tiên nhìn thấy Cố Tử Thần, khi đó mọi người vẫn còn rất nhỏ, cho dù còn rất nhỏ lúc đó cẩn thận thế nào vẫn bẩn, không ngừng nhảy nhót, cô ta vĩnh viễn cũng sẽ không quên bé trai nghiêm túc kia, dáng dấp phảng phất như pho tượng vậy, đẹp.
"Cố Tử Thần, nếu như nhiệm vụ thất bại thì sao?" Diệp Vũ hỏi anh :"Anh cũng biết tiến sĩ An Đạt Cách rất quan tọng, thế nên Ngả Khanh đối với tiến sĩ An Đạt Cách cho người bảo vệ so với người bình thường cũng phải có tâm hơn chứ ?! Chúng ta dùng cách này đi vào hổ huyệt của hắn, anh không cảm thấy chính là đang đưa bản thân vào trong miệng cọp hay sao, để cho hắn cắt nát ư ?! Đối với anh bây giờ mà nói chỉ cần cân nhắc tính hưu hiệu của nhiệm vụ, cho tới bây giờ chưa từng ân nhắc nhiệm vụ có bao nhiêu nguy hiểm hay sao ?! Em nghĩ nếu quả thật chết anh có phải hay không sẽ cảm thấy mọi thứ đều tốt!"
"Diệp Vũ lúc nào cô trở nên cố chấp cùng cực đoan ?! Là bởi vì tôi sao?" Cố Tử Thần hỏi cô.
Diệp Vũ yên lặng không nói gì.
Mới rồi vì tức giận vẫn còn đang thở phì phò, giống như đang cố gắng khống chế tâm tình.
"Nếu như vậy, tôi nghĩ tôi sẽ để cô rời đi." Cố Tử Thần lạnh nhạt nói :"Nếu như cô cảm thấy tôi đối với cô tồn tại thành kiến, tôi cố ý nhằm vào cô, tôi sẽ không gặp cô, như vậy bây giờ cô có thể về đi, đến cục tình báo trung ương, cô vốn là gián điệp vủa bọn họ, trở lại đội ngũ của bọn họ đi, đối với cô mà nói chúng tôi chính là kẻ phản bội đồng đội. Không cùng chí hướng không thể cùng nhau làm việc."
Diệp Vũ không tin Cố Tử Thần sẽ nói như thế, đôi mắt cô ta mở to mọng nước, ánh mắt bi thương rõ ràng :"Cố Tử Thần anh đây là đang uy hiếp em !? Ý anh chính là nếu như lần này em không nghe anh sắp xếp, anh sẽ đem em đuổi đi, anh sẽ để em rời khỏi cái đội ngũ này ư Cố Tử Thần, anh thật cái gì cũng làm ra được!"
"Tôi không có uy hiếp cô." Cố Tử Thần nói tiếp :"Nhưng đúng như cô nói vậy, chuyện gì tôi cũng làm được. Tôi không có lý do lưu lại một người đối với đội ngũ chúng tôi mà nói không đúng tí nào thậm chí là gian ác mê hoặc lòng người."
"Cho nên anh đối với mặt này của em đã nhẫn đến cực hạn đúng không?"
"Tôi đối với bất kỳ anh cũng dễ dàng tha thứ những cũng dễ dàng tới cực hạn." Cố Tử Thần nhấn mạnh.
Diệp Vũ hung hăng nhìn anh, nước mắt không chút kìm nén rơi tí tách xuống.
Cô ta thừa nhận hôm nay đã khiến cô ta hoàn toàn nổi giận, cô ta tùy hứng, cô ta tranh cãi vô lý.
Nhưng mục đích cô ta làm như vậy chính là muốn thu hút sự chú ý của Cố Tử Thần, cô ta hy vọng Cố Tử Thần đối với cô ta sẽ giải thích nhiều hơn, không phải là giải thích tại sao phải đi làm nhiệm vụ này, mà là giải thích, anh đối với cô ta thật sự không muốn lạnh lùng như vậy, cô ta đối với Cố Tử Thần mà nói vẫn còn một tia không thôi lưu luyến.
Cô ta luôn không thể bỏ được Cố Tử Thần, không thể bỏ được.
Cô ta thấy Cố Tử Thần đứng chung với Kiều Tịch Hoàn một chỗ, cũng sẽ khiến cô ta tan vỡ đến mức điên cuồng!
Cô ta yêu anh như vậy, mà anh đối với cô ta chỉ có máu lạnh.
Tại sao lại có thể nhưu vậy ?!
Cô ta nhìn Cố Tử Thần, nhìn anh hỏi :"Tại sao có thể như vậy? Anh tại sao có thể đối xử với em như vậy!"
"Diệp Vũ, tôi là một người có lý trí, lý trí của tôi bây giờ là muốn hoàn thành mục đích!" Cố Tử Thần vẫn không chút ưu phiền, chẳng qua chỉ là lạnh lùng như băng nói :"Chúng ta hiện đang thi hành một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, bất kỳ ai không may xảy ra chuyện gì thì toàn bộ đồng đội sẽ hy sinh. Mà tôi đã từng cam kết với những đồng đội mình, ví như tôi có thể để cho bọn họ sống một cuộc sống bình thường chứ không phải nháy mắt liền tan biến thành bọt biển. Chúng tôi phản bội, chúng tôi ẩn nhẫn mất 8 năm chỉ cần một chút sơ xảy cũng có thể khiến mọi thứ tan biến không còn một dấu tích."
"Diệp Vũ, tôi cho tới bây giờ không muốn làm chuyện không nắm chắc." Cố Tử Thần vẫn lạnh lùng nói :"Cho nên nghĩ rõ rồi cho tôi đáp án."
"Cố Tử Thần!" Diệp Vũ đột nhiên gọi anh.
Nhìn bóng lưng muốn rời khỏi kia.
Cố Tử Thần dừng bước nhìn cô ta, nhìn bộ dạng điên cuồng của cô ta.
"Cố Tử Thần tại sao anh không yêu em!?" Diệp Vũ hỏi anh, hỏi đên đau tim đau phổi :"Anh tại sao yêu thương em, lại yêu Kiều Tịch Hoàn, Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc có gì mà anh lại yêu như vậy. Anh rốt cuộc không thích em ở chỗ nào? Em đều sẽ thay đổi? Em thật không nhịn được khi anh cùng Kiều Tịch Hoàn xuất hiện trước mặt em như thế, em rất đau, em vẫn còn mong anh có thể một lần nữa ôm em trong ngực thật ấm áp, em luôn mong anh có thể hồi tâm chuyển ý. Trên cái thế giới này nếu quả thật ngay cả anh em cũng không có, em còn có thể có ai ?! Người thân của em sao? Đều không coi em là người thân!"
"Tất cả cũng chỉ tại số mệnh em mà thôi, từ khi sinh ra mẹ liền nói với em, nói Diệp thị gia tộc cùng những gia đình khác không giống nhau, chúng ta gánh vác trách nhiệm nặng nề của quốc gia, chúng ta là cửa sổ tin tức của quốc gia, chúng ta là một gia tộc vĩ đại. Nhưng không có ai cho em quyền lựa chọn, em từ khi 5 tuổi đã ở căn cứ, ngày đêm được huấn luyện, thời gian về nhà ít đến đáng thương, mà mỗi lúc em trở về mẹ em chỉ biết quan tâm em ở căn cứ phát triển thế nào, cho tới bây giờ sẽ không hỏi em có mệt hay không có khổ cực hay không!"
"Em gái em luôn oán trách em, cho là em đoạn đi tất cả hào quang của nó. Bởi vì trong nhà mẹ em chỉ quan tâm em, đối với em gái em mà nói, mẹ em vẫn luốn để nó tự sinh tự diệt, cơ hồ không nghe thấy không hỏi. Em gái em cho là mẹ em chỉ thích mỗi em, nhưng nó không biết mẹ em không phải yêu em, chỉ là muốn em đảm đương thứ bà ấy muốn mà thôi, em chính là một đứa bù nhìn, em lớn lên tốt hay xấu liên quan trực tiếp đến việc nuôi dạy của mẹ, cho nên mẹ em mới đều mang toàn bộ sự chú ý đặt lên người em. Cũng có thể bởi vì như vậy tình cảm của em cùng em gái mình luôn không tốt, thật sự không tốt. Từ rất lâu em luôn hâm mọ tình chị em tương thân tương ái của người khác, có thời điểm em thậm chí còn muốn cùng em gái thân thiết một chút, nhưng đều bị em gái em lạnh lùng cự tuyệt. Càng về sau, chúng em càng giống kẻ xa lạ."
"Em gái em chết. Em biết không phải do Kiều Tịch Hoàn, nhưng vẫn muốn trách trên đầu cô ta, có thể mọi thứ tội lỗi đều do em gái em tự gánh, là do mẹ em bức ép, mẹ em không nhịn được trong nhà tồn tại một người gây tổn hại đến thanh danh gia tộc, mẹ em bức chết em gái em! Đây chính là gia đình em, sự thật trần trụi, khiến người hận thấu, một gia đình lạnh như băng."
"Em luôn nhẫn nhịn, lại nhẫn nhịn, em nghĩ cuối cùng mà nói gia tộc em cũng chỉ bởi vì quốc gia mà làm việc, hơn nữa gia tộc em nhiều năm như vậy, cha truyền con nối, cối cùng cũng rơi vào trên người em, em cũng không dám làm chuyện khiến gia tộc mình hủy diệt, em sợ nên nội tâm em bất an, em sợ trăm năm sau không có cách nào đi gặp liệt tổ liệt tông! Cho nên em chỉ có thể buông tay mới có thể sống được. Mà động lực sống tiếp lớn nhất của em chính là anh Cố Tử Thần, em luôn mong anh có thể cùng em sẽ chia mọi phiền não, sẻ chia sự thống khổ, an ủi em, cho em ấm áp, cho em sự giúp đỡ. Em vẫn luôn không thể buông tay anh, tại sao anh có thể đem em đẩy ra xa !?"
Diệp Vũ khóc đến khó chịu, cô ta thật không chịu nổi nữa, không chịu được Cố tử Thần lạnh lùng, không chịu được khi Cố Tử Thần cách cô ta ngày càng xa, xa đến mức kéo cũng không trở lại.
Cô ta thật rất khổ sở.
Thật là khổ sở.
Cố Tử Thần trầm mặc rất lâu, trên mặt tựa hồ cũng lộ chút vẻ xúc động, đối với một người phụ nữ luôn luôn kiên cường như vậy, giờ này lại khóc thương tâm đến tuyệt vọng, cũng lộ chút vẻ xúc động, anh nói :"Diệp Vũ, chuyện tình cảm thật không phải thứ tôi có thể khống chế. Tôi vẫn cho là không có người có thể khiến tôi yêu, coi như là có cũng tuyệt đối không ảnh hưởng tới quyết định của tôi nhưng ở bên cạnh Kiều Tịch Hoàn, tôi thừa nhận tôi rung động, tôi đối với cô ấy không có chút lực chống đỡ nào."
"Không có chút lực chống đỡ nào. . ." Diệp Vũ khóc, nước mắt chảy ròng.
Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc tại sao lại có cái bản lĩnh này, khiến Cố Tử Thần yêu đến như vậy ?!
Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc làm cái gì có thể hấp dẫn được người đàn ông này tới mức này.
Cô ta nhìn anh nước mắt tựa hồ không thấy rõ mặt anh, cô ta nghẹn ngào vô cùng nói :"Cố Tử Thần, em thật yêu anh."
"Tôi biết, nhưng. .. Thật xin lỗi." Cố Tử Thần cự tuyệt, nghiêm túc cự tuyệt.
Lòng thật rất đau.
Đau đến phảng phất không thể thở nổi.
Cô ta nói :"Em đi căn cứ, em đi bắt cóc tiến sĩ An Cách Đạt cho anh, em sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ anh giao cho dù em cảm thấy rất khó khắn, dù là kết quả cuối cùng không tốt, thật ra kết quả tốt hay không thì sao chứ, nếu thật chết rồi lòng cũng sẽ không đau như vậy, sống trên thế giới này có lẽ sẽ không mệt mỏi như vậy. Cố Tử Thần em lập tức đi ngay."
"Diệp Vũ." Cố Tử Thần kéo tay cô ta.
Diệp Vũ nhìn ngón tay thon dài của anh.
"Tôi không muốn cô chết." Cố Tử Thần nói rất nghiêm túc :"Tôi không muốn cô chết cũng không muốn bất cứ một người nào trong đồng đội chết. Nếu như cô chết tôi sẽ rất áy náy. Coi như nhiệm vụ thất bại Ngả Khanh có bắt được cô, đừng liều mạng cứng rắn, Ngả Khanh sẽ không lập tức giết cô, mặc kệ gặp phải chuyện gì cùng đừng nghĩ tự vẫn, tôi sẽ nghĩ cách tới cứu cô, nhất định sẽ tới cứu cô!"
Diệp Vũ nhìn Cố Tử Thần, nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh như vậy, nghe anh nói lời thành khẩn như vậy.
Nếu như đổi thành trước kia cô ta sẽ cảm động.
Bây giờ đột nhiên không chút cảm động, bởi vì trong thâm tâm Cố Tử Thần, phân lượng của cô ta, anh đối với tình cảm của cô ta đều giống với bất kỳ một người trong đội, sẽ không hơn một chút.
Cô ta gật đầu :"Được, tôi sẽ không tự sát."
Cố Tử Thần buông cô ta ra :"Chúc cô thành công, tôi lập tức liên lạc với Võ Đại và Ngô Phi Khâm, cùng cô đi hoàn thành nhiệm vụ này.
"Được." Diệp Vũ nói, tỏ ra bình tĩnh như vậy.
Cố Tử Thần xoay người rời đi.
Diệp Vũ im lặng nhìn bóng lưng anh.
Cô ta sẽ không tự sát nhưng lòng chết phải làm sao ?!
Ánh mắt lạnh lùng của cô ta khẽ nhúc nhích, chịu đựng đủ loại tâm tình không thể đè nén.
Lòng chết, chỉ còn lại cỗ thân thể trống rỗng, hẳn không còn chút kiêng kỵ gì!
. . .
Đêm rất yên tĩnh.
Ánh đèn mờ tối.
Tiêu Dạ thậm chí không biết tại sao bản thân lại ở đây.
Buổi tối anh uống rất nhiều rượu mạnh, rượu khiến người anh có chút choáng váng, anh lại còn lái xe, một đường phi thẳng tới kho hàng.
Đến kho hàng anh đột nhiên không biết làm cái gì!?
Vốn nói tới kho hàng nhìn một chút, bây giờ đột nhiên chẳng có tâm tình, ngay cả động cũng không muốn động dù chỉ một giây.
Anh dựa vào ghế lái, im lặng nhìn ánh đèn trong kho hàng, nhìn người thỉnh thoảng tập trung người thỉnh thoàng nhìn xa xam, vang lên rất nhiều chuyện không mấy vui vẻ, nhớ tới một giây kia.
Diêu Bối Địch tát anh một cái, dùng sức rất mạnh.
Sau đó Diêu Bối Địch rời khỏi anh, đi về phía một người đàn ông khác sau đó cùng người đàn ông kia thân mật hôn nhau.
Hôn sao ?!
Không biết, chỉ thấy khuôn mặt họ thật gần, chỉ thấy diêu Bối Địch nhón chân lên đến gần môi của đối phương.
Trong nháy mắt đó, cả thế giới phảng phất chỉ còn lại nỗi lòng tan nát, cái gì cũng không còn tồn tại, trước mắt cũng biến thành khoảng không mơ hồ không rõ, anh đần độn nhìn về phía trước, lại không thấy gì ở phía trước.
Không biết bao lâu, thì bọn họ rời đi.
Người đàn ông cởi áo khoác ra, khoác lên thân thể Diêu Bối Địch đang run lẩy bẩy, hai người ôm nhau rời đi dưới tầm mắt mơ hồ của anh càng lúc càng xa.
Sau đó anh cũng đi.
Lái xe một cách hoảng hốt, trong đầu không có thước phim nào cho thấy anh lái xe rời khỏi, bừng tỉnh đã tới nơi này, không mục đích ngồi trên xe, xung quanh rất yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng tim đập, một chút. . . Anh thậm chí còn đêm nhịp tim đập thật lâu, có nhanh có chậm.
Đêm, khuya hơn.
Anh cử động thân thể cứng ngắc, sau đó mở cửa xe, xuống xe, đi về phía thang máy.
Thang máy tới cửa, anh cởi giày đi vào.
Anh không có thói quen mặc âu phục, càng không có thói quen thắt cà vạt, anh sẽ cảm thấy những thứ này đang trói buộc thân thể mình, kìm nén đến khó chịu. Cho nên anh vừa tới cửa, cởi giày liền bắt đầu kéo cà vạt của mình, anh không biết thắt cà vạt lại càng không biết tháo, anh cứ thế không ngừng nắm kéo, khiến cà vạt xiết lên cổ anh càng chặt, tâm tình cũng trở nên hấp tấp.
Anh kéo tiếp, hung hăng mà kéo, có một loại cảm giác muốn đem cà vạt xé nát xuống.
"Không có quen sao?" Một giọng nữ đột nhiên từ trong phòng khách vang lên.
Tiêu Dạ dừng tay nhìn cô, nhìn đèn vàng trong phòng khách, trên ghế sofa Diêu Bối Địch ngồi đó, cô đã thay bộ dạ phục màu xanh kia ra, mặc một món đồ bảo thủ ngồi đó, trên mặt lạnh nhạt, không nhìn ra được cảm xúc gì.
Anh cho là chuyện xảy ra đêm nay Diêu Bối Địch hẳn sẽ không trở về.
Mặc kệ thế nào anh đối với cô đã dùng sức.
Có lẽ nếu như biết cô sẽ về, có lẽ anh cũng không ngồi ở dưới xe lâu như vậy.
Anh thả tay nắm cà vạt xuống, nhìn Diêu Bối Địch.
Diêu Bối Địch đột nhiên từ trên ghế sofa đứng lên, đi về phiad anh, ngừng ở trước mặt anh.
Diêu Bối Địch cũng không coi là thấp, nhưng cũng không cao, không mang giày cao gót đứng trước mặt anh vẫn chưa tới cằm, nhìn đặc biệt nhỏ bé.
Cô đột nhiên đưa tay.
Tiêu Dạ khẽ nhúc nhích ngón tay, giống như đang khống chế, thân thể trong nháy mắt cũng trở nên căng thẳng, ngay cả hô hấp cũng không bình thường, anh nhìn Diêu Bối Địch chằm chằm, không dám nhúc nhích.
Ngón tay nhỏ nhắn của Diêu Bối Địch nắm cà vạt bị anh siết chặt trên cổ, mặt vẫn không có biểu cảm gì, chẳng qua là ngón tay thuần thục vì anh tháo cà vạt ra, rất nhanh cảm giác bị siết cổ kia biến mất, nhưng cơ thể rõ ràng khẩn trương.
Anh im lặng nhìn Diêu Bối Địch, nhìn cô dưới ánh đèn lờ mờ, lông mi thật dài của cô chớp chớp, linh động thật đẹp.
Diêu Bối Địch đem cà vạt từ cổ anh tháo xuống, sau đó đặt trong lòng bàn tay của anh, ngước mắt nhìn anh nói :"Tiêu Dạ thứ không thích hợp với anh làm sao cũng không thích hợp, người khác sẽ nhức mắt, bản thân anh thì khó chịu."
Tiêu Dạ khẽ nuốt nước bọt, nhưng không nói một câu.
"Anh nói có đúng không, Tiêu Dạ?" Diêu Bối Địch đột nhiên cười.
Tiêu Dạ mím môi, mân thầnh một đường vòng cung cứng ngắc.
Hai người một không gian, trong khoảng cách gần, trở nên có chút kỳ lạ, kỳ lạ đến nghẹt thở.
Diêu Bối Địch thấy đủ rồi, không nghĩ muốn phí thời gian ở trên người đàn ông này, xoay người muốn đến.
"Em yêu người đàn ông khác sao?" Tiêu Dạ đột nhiên hỏi cô, căn phòng yên lặng truyền tới giọng nói có chút trầm thấp.
Diêu Bối Địch dừng bước chân, trầm mặc.
Yêu ?!
Ngược lại không yêu.
Chỉ là không muốn cố chấp nữa mà thôi.
Chỉ là tình yêu đã biến thành nỗi hận.
Cô lắc đầu, lắc đầu nói :"Không có yêu."
Tiêu Dạ không dám lớn tiếng thở, trong lòng một khắc kia cho dù một giây cũng thoáng qua chút yên lòng.
Diêu Bối Địch nhìn Tiêu Dạ, lạnh lùng nói, cô nói :"Ở trên người anh, tôi thật đã không còn tin tưởng loại chuyện tình yêu này, nhưng tôi cảm thấy không có tình ngược lại có thể tồn tại dài dài."
Nguyên lại là như vậy.
Không có tình yêu cũng có thể cùng người khác ở cạnh nhau.
Diêu Bối Địch đã không còn tin vào tình yêu nữa, nhưng có thể tin được người đàn ông khác!
Anh đã từng làm tổn thương Diêu Bối Địch, đền bù lại không được sao ?!
"Diêu Bối Địch, có thể cho anh một cơ hội nữa không?" Tiêu Dạ hỏi cô, nghiêm túc hỏi.
Khuôn mặt nghiêm túc nhìn cô.
Cô cười, cười vô cùng châm chọc.
Anh nói anh làm mọi thứ, cứ như vậy ở trước mặt anh tỏ ra châm chọc, cười cợt.
"Tiêu Dạ, anh cảm thấy thế nào?" Diêu Bối Địch hỏi anh :"Anh cảm thấy tôi hẳn nên tìm một cái cớ để cho anh thêm một cơ hội? Anh nói xem, tìm cái cớ gì để thuyết phục mình, thuyết phục bản thân người đàn ông khiến tôi mất đi con gái thêm một cơ hội !?"
"Chúng ta sau này có thể có đứa bé khác. . ."
"Nhưng không có Tiêu Tiếu." Diêu Bối Địch coi như vẫn tỉnh táo đột nhiên lại kích động :"Không có Tiêu Tiếu anh còn muốn có những đứa bé khác! Tiêu Dạ, anh sao có thể tàn nhẫn như vậy, anh chỉ muốn dùng những đứa bé khác để quên đi Tiêu Tiếu, quên đi Tiêu Tiếu đã từng xuất hiện ở trên thế giới này có đúng hay không ?! Tôi nói cho anh biết Tiêu Dạ, không thể nào! Không có bất kỳ ai có thể thay thế Tiêu Tiếu trong lòng tôi, không có bất kỳ ai có thể làm được! Tôi cũng sẽ không sinh con nữa, trong cuộc đời tôi chỉ biết có một người chính là Tiêu Tiếu, chỉ có con bé!"
Âm thanh rất lớn, cuồng loạn, cơ hồ như gầm thét.
Mỗi lần nói đến Tiêu Tiếu, Diêu Bối Địch luôn sẽ kích động, thậm chí không thể khống chế lại.
Đừng nói là Tiêu Tiếu, coi như thấy bất kỳ một đứa trẻ nào giống Tiêu Tiếu, Diêu Bối Địch cũng sẽ bị mất khống chế. . . Giống như lần trước ở sân chơi của khi biệt thự Diêu gia ở, giống như tối nay trong yến hội, hoặc là một vài thời điểm khác mà anh không nhìn thấy.
Diêu Bối Địch gào xong, đột nhiên xoay người lên lầu.
Bước chân đi rất nhanh, giống như trốn tránh gì đó, gấp gáp vô cùng.
Tiêu Dạ nhìn bóng lưng Diêu Bối Địch, nhìn bước chân điên cuồng kia biến mất trước mặt anh.
Anh có phải nên vui mừng hay không, Diêu Bối Địch giờ khắc này không có ép anh ly dị, không có ép anh rời đi, nếu như không phải Diêu Bối Địch đột nhiên mất đi khống chế, có lẽ câu nói đầu tiên là Tiêu Dạ, chúng ta ly hôn đi.
Mà anh không chắc mình có thể đồng ý hay không.
Có lẽ sẽ đồng ý.
Anh từng bước đi lên lầu, nắm chặt cà vạt trong tay.
Thứ không thích hợp với mình, người khác nhức mắt, mình khó chịu.
Quả nhiên là như thế đúng không ?!
Anh đem cà vạt đặt ngay ngắn vào bên trong tủ quần áo, đóng lại những thứ không thuộc về mình, châm chọc vô cùng. . .
. .
Sáng sớm hôm sau.
Tiêu dạ mở mắt ra, thức dậy.
Anh nghĩ anh nên rời khỏi đây sớm một chút.
Bởi vì hôm nay là cuối tuần, Diêu Bối Địch không cần đi làm.
Anh cố gắng tránh khỏi ánh mắt cô.
Anh mặc dù đồng ý cố gắng không xuất hiện trước mắt cô, nhưng cuối cùng vẫn muốn nhìn thấy cô, cuối cùng vẫn tin một câu người xưa nói 'Lâu ngày sinh tinh'! Anh nghĩ có lẽ thời gian lâu dài hai người có thể từ từ sống chung hòa bình, cho nên tối qua không chút tự lượng sức đi tha gia cái yến hội từ thiện của xã hội thượng lưu kia, anh cho là anh có thể thử dung nhập vào cuộc sống của cô. . .
Mà vây giờ, anh lại vô ý nhếch miệng, có chút khó chịu nở nụ cười nhếch mép.
Bây giờ anh biết cái gì gọi là nhức mắt.
Anh mặc quần áo bình thường, mở cửa xuống lầu.
Mới tới phòng khác đột nhiên ngừng chân, anh tựa hồ thấy Diêu Bối Địch đang bận rộn trong phòng bếp làm đồ ăn sáng.
Diêu Bối Địch đã lâu không có ở nhà ăn qua bất cứ một thứ gì.
Anh trầm mặc lặng lẽ đứng đó có chtú thất thần.
Rất sớm trước kia Diêu Bối Địch có phải hay không là một người như vậy, một người làm bữa sáng, một người chờ đợi anh.
Cuối cùng có chút áy náy, cuối cùng hối hận không kịp.
Anh liếc mắt chuẩn bị rời đi, tựa hồ thấy Diêu Bối Địch đột nhiên bưng hai phần bữa ăn sáng tới phòng khách, đặt lên bàn, tim anh có chút khó hiểu tăng tốc, anh không nghĩ xa vời bữa ăn sáng kia sẽ thuộc về mình, cho dù rất mong đợi. . .
Tay anh không tự chủ xiết chặt, có chút khần trương nhìn Diêu Bối Địch ngồi trước bàn ăn, sau đó tự mình cầm thìa lên, vừa ăn còn nhìn sang vị trí bên cạnh nói cái gì đó.
Tiêu Dạ đần độn nhìn một màn kia, nhìn Diêu Bối Địch đột nhiên khác thường, trên mặt cô hiện ra vẻ mặt yêu kiều cùng nhu tình kia, mà phần nhu tình kia còn có cưng chiều, rõ ràng nhìn Tiêu Tiếu mới có thể như vậy.
Anh nhìn một màn kia, tim đập nhanh đột nhiên biến mất.
Chân anh bước khỏi phòng khách có chút không yên lòng, rời khỏi nhà, cả người nặng nề dựa vào vách tường, trong đầu đang hồi tưởng chuyện vừa rồi, tay anh tựa hồ phát run, không ngừng phát run, anh cầm điện thoại tìm số, tìm rất nhiều lần mới tìm dược tên người đó, anh bấm số :"Diêu Bối Khôn, cậu tới mang chị cậu đi xem bác sĩ tâm lý. . ."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro