Q3. Chương 34: Không thể độ lượng, vẫn có thể chịu đựng.
edit: tiểu hoa nhi
Cơn mưa vẫn tí tách không ngừng rơi.
Trời đã về khuya, đèn đường có phần mờ nhạt được thắp lên, chỉ có đèn xanh đèn đỏ là vẫn lấp lánh tín hiệu.
Xe cảnh sát rất nhanh đã chạy tới, rồi xe cứu thương.
Chủ tài xế đối với Tiêu Dạ còn nói lời cám ơn sau đó vội vàng chạy theo xe cứu thương rời đi.
Tiêu Dạ lái xe đưa Diêu Bối Địch về nhà.
Xe càng lúc càng đi chậm, trời mưa đường trơn trượt cho dù bản thân lái tốt cũng không thể nói người khác cũng lái xe tốt, cho nên Tiêu Dạ càng lái xe thêm cẩn thận hơn.
Anh nhìn cô qua kính chiếu hậu, hai tay không ngừng ôm lấy cơ thể mình, còn mang theo chút run rẩy.
Mới rồi anh mang cô lên xe, cô vẫn luôn như vậy, giống như con nai bị hoảng sợ, cho dù anh đã mở lò sưởi hết cỡ, cũng không có cách nào khiến cơ thể lạnh như băng của cô thêm ấm áp.
Xe vững càng dừng dưới gara để xe.
Tiêu Dạ xuống xe vì cô mà mở cửa xe.
Cơ thể Diêu Bối Địch run một cái, nhìn Tiêu Dạ.
Cánh tay Tiêu Dạ có chtus cứng ngắc, tay vẫn chủ động đưa ra nắm tay cô, trong lòng bàn tay nho nhỏ của cô thật lạnh.
Anh nắm tay kéo cô xuống xe.
Cô cũng không có đẩy anh ra.
Anh cho là mới rồi cô không hất tay anh ra một giây kia có lẽ là do không phản ứng kịp. . .
Anh nắm tay cô dắt đi vào thang máy.
Cơ thể Diêu Bối Địch ướt át giờ phút này còn như gần như xa đứng cạnh anh, hai người đều ướt, nước mưa không ngừng tí tách chảy xuống sàn nhà, cả hai đều im lặng không nói.
Đèn trong nhà rất sáng, Tiêu Dạ mang Diêu Bối Địch trực tiếp về phòng ngủ của cô, để cô ngồi trên ghế sofa phòng ngủ sau đó đi vào phòng tắm cầm ra một khăn tắm thật dày khoác lên người cô.
Thời khắc này Diêu Bối Địch nhu thuận giống như một con nai con bị thương.
Cô luôn im lặng mặc kệ Tiêu Dạ làm mọi thứ cho cô.
Tiêu Dạ nghiêm túc đem Diêu Bối Địch quấn tròn rồi sau đó đi phòng tắm giúp cô xả một bồn nước ấm đầy.
Không tắm kịp thời rất dễ bị cảm mạo.
Anh chuẩn bị một bồn nước tắm xong đi ra, nhìn Diêu Bối Địch vẫn ngồi im trên ghế sofa, mới rồi đôi môi còn trắng bệch hiện tại đã dần trở nên có chút hồng hào.
Ánh mắt cô khẽ nhúc nhích, quay sang nhìn Tiêu Dạ, nhìn cả người anh vẫn ướt nhẹp.
"Diêu Bối Địch, em đi tắm nước nóng đi." Tiêu Dạ nhìn cô nói.
Diêu Bối Địch cứ vậy chăm chăm nhìn anh, nhìn anh bởi vì bị nước mưa làm ướt mà có vẻ chật vật.
Tiêu Dạ nhìn qua có chút khẩn trương, hiện tại cũng rất lo lắng chỉ sợ giây kế tiếp cô sẽ đối với anh sinh ra bài xích.
Có một số việc chính là như vậy, càng sợ xảy ra nó lại càng xảy ra.
Diêu Bối Địch đựng dậy gọi ghế sofa, cô nói :"Tiêu Dạ, anh đi ra ngoài đi."
Tiêu Dạ cúi mắt xuống.
Diêu Bối Địch đi ngang qua người anh, có thời điểm không cần phải nói quá nhiều, hành động quá nhiều vẫn có thể khiến người khác cảm nhận được sâu sắc người bên cạnh bài xích mình ra sao.
Cửa phòng tắm bị khóa lại.
Âm thanh róc rách nước, Tiêu Dạ nghe được rất rõ ràng.
Anh cũng không nói ra được có cảm nhận gì, chẳng qua là cảm thấy lòng có chút hơi đau mà thôi.
Diêu Bối Địch từ đầu đến cuối đem cửa phòng tắm nặng nề khóa lại, mà anh không tìm được chìa khóa, đành phải rời khỏi.
. . .
Trong phòng tắm Diêu Bối Địch ngồi chồm hỗm ở trong bồn tắm ấm áp.
Đây là bồn tắm nóng tự động làm ổn định nhiệt độ trong bồn.
Cho nên cô có thể ngồi ở bên trong rất lâu mà không lo cả người sẽ bị lạnh.
Cô hung hăng ôm lấy hai chân mình.
Trong đầu vẫn luôn hiện lên rất nhiều hình ảnh tàn nhẫn, sau đó không ngừng quanh quẩn vấn vít trong đầu khiến cho trái tim cô không ngừng tan vỡ.
Buổi chiều hôm nay cùng bác sĩ tâm lý trò chuyện.
Cô cảm thấy rất khó chịu.
Cô biết tất cả mọi người xung quanh cô đều muốn cô sống thật tốt, nhưng cô thật sự rất mệt mỏi, thật rất khó chịu, muốn khép kín bản thân, trốn vào thế giới của chính mình.
Tiêu Dạ khiến cho cô cảm thấy mâu thuẫn.
Cô rất muốn che giấu mọi thứ trước người đàn ông, rất muốn.
Bất kể là xảy ra chuyện gì, bất kể Tiêu Dạ có bao nhiêu điều cảm thấy khó nói, bất kể trong thâm tâm Tiêu Dạ đang suy nghĩ gì, cô cảm thấy mất đi Tiêu Tiếu đều do một tay Tiêu Dạ tạo nên.
Đều là do anh, khiến Tiêu Tiếu rời khỏi thế giới của bọn họ.
Cho nên cô thề, cô sẽ không tha thứ cho anh.
Tuyệt đối không muốn.
Có thể mới rồi có một giây đột nhiên cô tỉnh hồn, nhìn Tiêu Dạ thận trọng đứng trước mặt cô như vậy, một người cao to như vậy lại nhìn quá ư là chật vật, anh nói :"Diêu Bối Địch, đi tắm nước nóng."
Rõ ràng dùng giọng khẳng định nhưng lời nói ra lại giống như đang cầu xin cô.
Cầu cô, đối với thân thể của mình quan tâm một chút.
Nước mắt cứ thế điên cuồng chảy xuống, không tiếng động rơi xuống bồn tắm.
Trong lòng quả thật quá bi thương.
Cô không muốn bản thân lại một lần khó qua như vậy.
Cô sợ không chịu nổi.
Tắm rất lâu.
Giặt xong, lau lia thân thể mình, thổi khô tóc, rời khỏi phòng ngủ.
Tròng mắt nhìn ly sữa bò ở đầu giường, bên cạnh ly sữa bò còn có một ly nước sôi, bên cạnh ly nước sôi là một viên thuốc, bên dưới còn có ghi giấy ghi chú, Diêu Bối Địch đi tới cầm lên.
"Sáng tối một viên."
Chữ viết kia không quá đẹp nhưng nhìn ra được viết rất nghiêm.
Cô đem tờ giấy kia hung hăng nắm chặt bàn tay, sau đó ném vào thùng rác.
. . .
Tiêu Dạ trở về phòng ngủ quả mình.
Anh đem mình ngâm trong bồn, để thân thể dần trở nên ấm áp.
Cơ thể càng ấm áp, nhưng ở trong thì càng lúc càng lạnh.
Anh điên cuồng lau sạch thân thể mình, từ đầu tới cuối tắm lại thêm một lần, lau lia sạch sẽ cơ thể mình.
Trên người đã bị anh lau tới đỏ bừng, nhìn trong gương lớn thấy làn da dữ tợn của mình.
Cuối cùng vẫn thấy tắm chưa sạch.
Anh nằm trong bồn tắm, nhìn lên ánh đèn trên đỉnh đầu. . .
Hết thảy thật không thể bắt đầu lại.
. . .
Sáng sớm hôm sau.
Mặt trời chiếu rọi.
Tiêu Dạ từ trên giường ngồi dậy, bất đắc dĩ nhìn phía dưới bản thân có chút ướt.
Đã lâu không có nghĩ qua chuyện như vậy nhưng thân thể đàn ông vẫn có phản ứng rất tự nhiên.
Anh đứng dậy muốn đi nhà vệ sinh lau lia thân thể mình, đổi một cái quần lót.
Sau đó đem ga trải giường đi đổi, trong lúc nhất thời đột nhiên không tìm được ga trải giường đặt ở chỗ nào, trước kia mọi thứ đều do Diêu Bối Địch xử lý, bây giờ tỏng một tháng qua anh cơ bản không có để ý tới mấy chuyện đổi chăn thế này.
Anh tìm mấy vòng, cuối cùng vẫn là không tìm được.
Anh suy nghĩ một hồi, quyết định đem ga trải giường ôm xuống lầu để đem đi giặt, sau đó mới từ từ tìm ga trải giường, suy nghĩ kỹ nếu quả thật không tìm ra được thì sẽ kêu một tiểu đệ đem mua một bộ mới cho anh.
Như vậy chỉ mặc mỗi cái quần lót màu đen đi xuống lầu.
Giờ phút này vẫn còn rất sớm, anh không nghĩ Diêu Bối Địch sẽ ở dưới nhà, cho nên khi anh ôm ga trải giường xuống lầu đang chuẩn bị đi tới phòng giặt quần áo, liền thấy cửa phòng bếp mở, Diêu Bối Địch đang cầm ly nước lọc trên tay, sau đó hai người đột nhiên. . . Lúng túng.
Tiêu Dạ cảm thấy khoảng thời gian này luôn lộ mặt xấu trước Diêu Bối Địch.
Hai người đối mặt nhau, Diêu Bối Địch cầm ly nước đi lên lầu, đi ngang qua người anh, anh hoảng hốt nghe được cô nói :"Tiêu Dạ, đừng nên ủy khuất cơ thể bản thân mình như vậy."
Giọng không nóng không lạnh, phảng phất chỉ như là đang nhắc nhở một người, đối với bản thân mình không đau không nhột.
Anh xoay người nhìn Diêu Bối Địch lên lầu.
Thật ra thì anh không nghĩ tới Diêu Bối Địch lại nhạy cảm như vậy, anh chỉ là ôm chăn xuống dưới lầu mà thôi, cô cũng đã đoán được nhiều như vậy.
Đứng dậy đi tới phòng giặt đồ.
Anh bỏ đồ vào trong máy giặt, cúi đầu chuẩn bị nghiên cứu cách dùng, ánh mắt đột nhiên dừng một lát, anh nhìn vào vị trí chính giữa màu đen ở quần lót của mình, rõ ràng như vậy. . .
Một giây kia, cả người đều không mấy tốt.
Buổi sáng nay xảy ra cái loại chuyện thời kỳ thanh xuân thế này anh cũng nhận, chỉ cần rửa sạch là được. Nhưng phản ứng sinh lý của đàn ông vào buổi sáng thế này. . . Anh thật sự khẩn trương đến mức quên mất bản thân thế này, nếu sớm biết anh nhất định sẽ dùng ga giường che kín thân thể mình. . .
Anh cảm thấy giờ phút này toàn thân đều nóng lên.
Cũng không phải là chưa từng cùng Diêu Bối Địch làm qua, cũng không biết tại sao phải lúng túng như vậy.
Trước kia cùng những người phu nữ khác lên giường cho tới bây giờ chưa từng xảy ra tình huống như vậy, người khác nhìn thân thể anh cũng không cảm thấy xấu hổ, nhìn thân thể người khác cũng không xấu hổ, nhưng mới rồi hành động đó khiến anh chân tay luống cuống.
Anh ngồi xổm người xuống, sau đó thật lâu mới tìm được nút ấn để mở máy giặt, đè tay xuống, máy giặt liền bắt đầu quay.
Anh xoay người trở về phòng.
Sau khi trở lại phòng, bên dưới kia mới an phận một chút, anh lại cố ý tắm một gáo nước lạnh.
Theo lý, bên dưới hẳn sẽ không giơ cao thêm nữa, anh cũng không biết tại sao nó vẫn còn dơ cao như vậy, nó rốt cuộc là có ý gì?!
Lại vội vã dội thêm một gáo nước lạnh, đổi một bộ quần áo sạch sẽ.
Bây giờ cũng chẳng ngủ nổi, mở vửa phòng, một bên đang định gọi cho tiểu đệ mua thêm một ga trải giường thì đột nhiên Diêu Bối Địch xuất hiện trên hành lang, nhìn anh nhàn nhạt nói :"Ga trải giường ở dưới lầu nơi phòng cho khách."
Tiêu Dạ cầm điện thoại trên tay có chút cứng ngắc, sau đó chậm rãi đặt điện thoại vào trong túi áo.
Diêu Bối Địch đi ngang qua người anh xuống dưới lầu.
Giây phút này cô đã đổi một bộ quần áo công sở, nhìn qua có lẽ chuẩn bị đi làm.
Hôm nay là thứ hai, Diêu Bối Địch vẫn là lựa chọn đi làm.
Tiêu Dạ dừng lại một giây, sải bước xuống lầu, kéo Diêu Bối Địch chuẩn bị ra cửa.
Diêu Bối Địch sắc mặt có chút không tốt nhìn bàn tay anh.
Tiêu Dạ buông ra :"Anh đưa em đi làm."
"Không cần."
"Anh đưa em đi."
Vừa nói xong Tiêu Dạ đã đổi lại giày, so với cô nhanh chân bước ra cửa một bước.
Sắc mặt cô có chút thay đổi, nhưng suy cho cùng cũng không có nói nhiều.
Hai người ở chung một chỗ vẫn luôn không tự nhiên, bầu không khí còn có chút căng thẳng.
Vẫn là Tiêu Dạ đang lái xe, Diêu Bối Địch ngồi ở vị trí đằng sau.
Đi làm ở giờ cao điểm xe cộ có chút tắc ách, Tiêu Dạ cũng không than phiền, cứ vậy im lặng lái xa, nhích từng chút một.
Xe đến cao ốc Khang Thịnh dược.
Diêu Bối Địch mở cửa, xuống xe.
Hai người không có nói gặp lại, giống như quan hệ tài xế taxi cùng khách hàng vậy, Diêu Bối Địch đi vào đại sảnh, Tiêu Dạ chân chân nhìn theo bóng lưng cô, chuẩn bị lái xe rời đi, lại thấy Diêu Bối Địch từ bên trong đi ra, bên người có nhiều thêm một người đàn ông.
Ánh mặt căng thẳng.
Người đàn ông kia chính là Ân Bân, anh ta coi như có hóa thành tro anh cũng nhận ra.
Hai người vừa nói vừa cười đi ra ngoài.
Tiêu Dạ nhiều lần đều muốn xuống xe, cuối cùng vẫn chỉ là lựa chọn cách im lặng.
Sau lưng có tiếng còi xe thúc giục.
Tiêu Dạ nhìn chiếc xe phía sau kia, sắc mặt không tốt, đột nhiên đạp ga lập tức lao ra ngoài, nhìn qua đúng là bộ dạng liều mạng, làm chiếc xe nhỏ phía sau nửa ngày cũng không có phản ứng.
Đi ở bên trên vỉa hè Ân Bân cùng Diêu Bối Địch tựa hồ cũng chú ý tới chiếc xe kia, Ân Bân toét miệng cười một tiếng, từ lúc Diêu Bối Địch bước xuống xe liền có thể biết người lái xe là ai, ánh mắt ngụy trang, khóe miệng thật sự là cười, trong lòng có chút mùi vị không nói được.
Cho là sẽ có chút hy vọng, lại luôn cảm thấy mình thật giống như thế nào cũng không thể động vào.
Hai người đi vào tiệm ăn sáng.
Diêu Bối Địch không nói nhiều, chỉ một mình anh ta nói còn cô chỉ nghe mà thôi.
Hai người sau khi ăn điểm tâm xong, liền đi tới công ty.
"Diêu Bối Địch, cô có muốn đi ra ngoài một chút hay không?" Ân Bân hỏi.
Diêu Bối Địch ngẩn ra :"Có ý gì?"
"Công ty có một hạng mục ở Tây An, có muốn hay không giống như lần trước ghé Tứ Xuyên? Nếu đi hôm nay liền đi." Ân Bân hỏi.
Diêu Bối Địch có chút do dự.
"Làm sao, lần này còn sợ tôi ăn cô sao!?" Ân Bân cười nói.
Diêu Bối Địch trợn mắt nhìn anh ta một cái :"Tôi bây giờ chỉ là không muốn ra cửa."
"Nhưng giúp tôi được chứ?" Ân Bân dùng khổ nhục kế :"Cô biết đó thư ký của tôi mấy ngày trước vợ cậu ta mới sinh con? Tôi mềm lòng liền cho cậu ta nghỉ phép 2 tuần lễ, bây giờ tôi phải đi bàn hợp đồng bới người ta, chỉ là một người đi nói chuyện quả là không được tiện lắm, nếu như cô đồng ý, giúp tôi làm thư ký một tuần được không?"
"Lá gan anh thật lớn, để cho con gái ông chủ làm thư ký?!" Diêu Bối Địch nhướng mày.
"Tôi không phải cũng là bị ép sao?"
"Anh có thể kêu người khác đi cùng anh. Ví như Ngô Vũ Lâm, cô ấy nhất định rất sẵn lòng."
"Diêu Bối Địch, làm người không thể như thế, không thể bỏ đá xuống giếng!" Ân Bân nghiến răng.
Diêu Bối Địch nhịn không được cười lên một tiếng.
Ân Bân cứ như vậy nhìn chằm chằm vào nụ cười của Diêu Bối Địch, đã rất lâu rồi chưa thấy qua Diêu Bối Địch cười vui vẻ như thế, phảng phất đã từng nở nụ cười chỉ là những nụ cười kia đều mang theo chút gượng gạo.
Diêu Bối Địch tựa hồ cảm thấy bản thân mình có chút khoa trương.
Cô thu nụ cười lại :"Tôi suy nghĩ một chút."
"Diêu Bối Địch, dáng vẻ cô lúc cười thật rất đẹp . . ."
. . .
Tiêu Dạ có chút hối hận khi tới địa phương này.
Bên tai đều líu ríu là tiếng phụ nữ, không ngừng cầm tờ rơi tuyên truyền lắc lư trước mặt anh, tốc độ nói chuyện mau tới kinh người, thậm chí sau khi anh nghe còn phải đoán một hồi mới hiểu bọn họ nói cái gì.
"Anh đẹp trai, anh cảm thấy cùng người yêu tới một bán đảo thế nào? Hai người cùng nhau đi du lịch tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất. Anh khẳng định có xem << Chạy nhanh đi, anh em! >>, phần hai quý cuối cùng của một tập chính là ở nơi đó, bây giờ mọi người hay chọn tới đó du lịch, nơi đó phong cảnh tốt, bãi biển lại đẹp, hai người ở trên thuyền nhỏ phiêu diêu, anh suy nghĩ xem có bao nhiêu lãng mạn. . ."
"Tôi không thích quá nhiều người ở một chỗ." Anh nghĩ, Diêu Bối Địch chắc hẳn không thích.
"Không thích nhiều người cũng không quan hệ, đi Hokkaido ở Nhật Bản thì thế nào? Khoảng thời gian này ở Hokkaido không phải mùa du lịch, không có quá nhiều người, anh có xem qua << Phi Thành Vật Nhiễu >> rồi chứ, năm đó Thư kỳ cùng Cát Ưu nói lời yêu thương ở nơi đó. . ."
"Tôi không thích Nhật Bản." Tiêu Dạ nói.
"Không đi Nhật Bản thì có thể đi Nice của Pháp thì sao, thành phố trên biển. . ."
"Cũng có thể đi Áo. . ."
Tiêu Dạ vẫn bị đoàn nhân viên du lịch chào hàng lẩm bẩm xung quanh, phảng phất chỉ sợ anh đột nhiên rời đi, một mực không ngừng nói, không ngừng nói những nơi du lịch nổi tiếng trên cả thế giới, vừa nói bọn họ vừa kể những cảnh xa hoa, có thể không cần có hướng dẫn viên du lịch, cũng có thể dẫn theo hướng dẫn viên du lịch để giới thiệu cảnh đẹp, khách sạn cũng như phong cảnh, hệ thống giao thông trước đó sẽ được chuẩn bị thỏa đáng.
Tiêu Dạ cũng không rõ du lịch như thế nào mới tốt, cuối cùng cũng đồng ý với công ty du lịch tới một nơi du lịch ------ nước Pháp, thành phố Paris.
Không biết Diêu Bối Địch có thích không.
Anh đưa tiền đặt cọc trước.
Công ty du lịch nói anh nên đem passport cùng chứng minh thư để bọn họ đặt vé máy bay cùng khách sạn.
Anh đem giấy tờ của công ty du lịch cầm theo, đi ra khỏi công ty du lịch, nhân viên nhiệt tình chào hỏi tới nhức đầu, mà nhân viên của công ty du lịch thậm trí còn tiễn anh lên tận xe mới rời đi, âm thanh náo nhiệt kia dần biến mất.
Quả thật anh cảm thấy bản không quá vui vẻ khi phụ nữ nói nhiều.
Anh lái xe rời đi.
Không biết tại sao một giây kia tâm tình có chút tốt.
Bây giờ mới biết, có thởi điểm tự tay mình đi làm một việc, so với chờ đợi người khác vì mình làm việc càng có cảm giác thành tựu.
Anh lái xe đi tới Hạo Hãn.
Khoảng thời gian này bởi vì chuyện của Trương Long, trên giang hồ cũng ổn định không ít. Rất nhiều người cũng không ai dám động vào Tiêu Dạ, nếu không hậu quả sẽ rất thảm.
Giống như Trương Long bậy, rõ ràng hiệu quả nhất chính là giết gà dọa khỉ.
Tiêu Dạ không muốn mất thời gian quá nhiều, chỉ đành để bọn tiểu đệ nghe lời Diêu Bối Khôn, không phải chuyện quá nghiêm trọng cũng không cần báo cáo riêng cho anh, để cho Diêu Bối Khôn tự mình giải quyết là được.
Tất cả mọi người đều biết, Tiêu Dạ hành động như vậy chính là đang cân nhắc Diêu Bối Khôn, mà Diêu Bối Khôn cũng bắt đầu dần dần ở trên giang hồ bộc lộ tài năng.
Tiêu Dạ về tới nhà, đem kế hoạch du lịch kia để lên bàn uống nước, tiện thể đi xuống lầu ở phòng khách tìm ga trải giường.
Anh không biết làm việc nhà, cố gắng hết mấy giờ sau mới khiển ga trải giường nằm yên ổn trên giường, anh nằm lên giường ngủ.
Buổi sáng sớm có nhiều chuyện làm như vậy, suy nghĩ Diêu Bối Địch có lẽ sẽ không về nhà liền an lòng đi ngủ.
Ngủ có chút sâu.
Anh nghĩ hẳn là anh bị đói làm tỉnh.
Không có ăn sáng cũng chẳng ăn cơm trưa.
Tiêu Dạ từ trên giường đứng lên, mở cửa phòng.
Ánh mắt đột nhiên căng thẳng.
Anh thấy Diêu Bối Địch xách hành lý đi ra khỏi phòng.
Sắc mặt đột nhiên biến sắc hoàn toàn.
Diêu Bối Địch nhìn Tiêu Dạ một cái đẩy hành lý tiếp tục đi về phía trước.
"Em đi đâu?" Tiêu Dạ nhìn cô, thời điểm hỏi cô giọng nói có chút lạnh lùng.
Diêu Bối Địch không trả lời, kéo hành lý rời đi.
"Diêu Bối Địch." Tiêu Dạ kéo tay cô, lực tay khá mạnh.
Diêu Bối Địch buông hành lý, hất tay Tiêu Dạ, lập tức té xuống đất.
Diêu Bối Địch nhìn thay Tiêu Dạ, ánh mặt giật giật :"Tôi đi đâu cần phải báo cáo cho anh sao ?!"
"Em đi đâu, sao lại không thể nói cho anh một tiếng ư?" Tiêu Dạ hung hãn hỏi cô :"Anh vốn định để chúng ta đi. . ."
"Tiêu Dạ." Diêu Bối Địch trực tiếp cắt đứt lời anh :"Tôi ngày hôm qua ngầm cho phép có phải hay không khiến cho anh được voi đòi tiên?"
Tiêu Dạ ngẩn ra.
"Buông tôi ra." Diêu Bối Địch giật giật cổ tay.
Tiêu Dạ nhịn xuống, buông lỏng lực độ bàn tay ra.
Diêu Bối Địch đẩy tay Tiêu Dạ ra, có chút xoa xoa, nói :"Tôi bây giờ muốn cùng Ân Bân đi công tác một chút, đi một tuần lễ."
"Không đi được không?" Tiêu Dạ hỏi cô.
"Nói cho anh hành tung của tôi chỉ là không muốn để cho ba mẹ tôi nói đông nói tây, Tiêu Dạ, anh tốt nhất rõ ràng thân phận của anh bây giờ, chúng ta không phải vợ chồng bình thường, tôi phải nói với anh bao nhiêu lần nữa?" Nói một cái mỉa mai, Diêu Bối Địch xoay người muốn đi.
"Làm sao mới có thể trở thành vợ chồng bình thường?" Tiêu Dạ hỏi cô.
Diêu Bối Địch dừng bước chân một chút :"Ai biết, dù sao giữa chúng ta vĩnh viễn cũng không thể nữa."
"Vậy sao?" Tiêu Dạ lạnh lùng cười một tiếng.
Diêu Bối Địch không muốn nhiều lời, nhấc chân lần nữa bước đi.
Mới vừa mới bước một bước, cơ thể đột nhiên chặt cứng, một bàn tay lần nữa kéo cổ tay cô lại, dùng sức một cái, cả người cô bị éo lại, lưng đã đặt lên vách tường, đồng thời cơ thể bị một thân thể phái nam hung hăng đè lên trên người, hai người mặt dựa rất gần nhau, gần đến mức có thể cảm giác được hơi thở của nhau.
Diêu Bối Địch cau mày, cô hung hăng nhìn Tiêu Dạ, nhìn gương mặt đang nhẫn nhịn của anh, nhìn môi của anh đến gần cô, càng lúc càng gần.
"Lại muốn cưỡng ép lần nữa sao?" Diêu Bối Địch hỏi.
Tiêu Dạ dừng trước đôi môi của cô 0,01 mm liền dừng lại.
"Coi như chúng ta có ngủ chung trên một cái giường, coi như chúng ta có hôn môi, có yêu, chúng ta có thể trở thành một đôi vợ chồng bình thường chứ? Tiêu Dạ, giữa vợ chồng phải là đồng lòng. Bằng không chỉ giống như động vật vậy, vì ** mà giao phối ?!" Diêu Bối Địch lạnh lùng nói, thật khiến người khác cảm nhận được sự châm chọc nằm trong đó, cô nói tiếp :"Tôi không làm được như anh tùy ý bản thân mà động dục, trên thế giới này tôi có thể cùng một người đàn ông trải qua hai lần giường chiếu, tôi cảm thấy đã quá dơ bẩn. Mà anh, lại có thể cùng vô số đàn bà lên giường vô số lần. Tôi có tính hay không là một người trong số đó."
"Diêu Bối Địch, chuyện trước kia chúng ta có thể không đề cập lại không? Sau này anh chỉ ở bên cạnh mình em được không?" Tiêu Dạ nói, thật không muốn động tới quá khứ nữa.
Quá khứ, anh không thể thay đổi nữa.
"Tôi nên cảm thấy vinh hạnh sao?! Có phải hay không giết người rồi nói một câu sau này tôi không giết người nữa, quan tòa sẽ phán anh vô tội ư ?!"
Tiêu Dạ cười khanh khách.
Diêu Bối Địch đưa ra lý luận khiến cho anh căn bản không còn từ nào để phản bác lại.
Diêu Bối Địch đẩy Tiêu Dạ ra, lực tay không lớn, nhưng lần này có thể đẩy ra được. Cô lần nữa cầm hành lý lên :"Đừng nghĩ cách làm tôi cảm động, lòng dạ tôi so với tưởng tượng của anh còn cứng hơn."
Xách hành lý lên, cô bước đi.
Căn phòng trống rỗng chỉ còn lại mình anh.
Đừng nghĩ cách làm cô cảm động ?!
Anh quả nhiên không thể nhúc nhích nổi nữa.
Anh đần độn xuống lầu, nhìn trên bàn trà nhỏ xấp phương án đi du lịch.
Anh quả nhiên là được voi đòi tiên, anh cho là Diêu Bối Địch đang dần thay đổi cách nhìn với anh, ngày hôm qua tựa hồ đã phát triển tốt hơn, anh cũng có chút đắc ý nghĩ Diêu Bối Địch có lẽ đã thay đổi.
Chỉ là mọi thứ đều như mộng vậy, căn bản không tồn tại.
Anh đem phần tài liệu du lịch kia tức giận xé nát, sau đó ném vào sọt rác.
Bác sĩ nói nên đi ra ngoài một chút.
Diêu Bối Địch thật sự đi ra ngoài, mà người đi bên cạnh cô chỉ không phải là anh.
Anh đột nhiên nghĩ tới gì đó, chợt đứng dậy sải bước chạy lên lầu.
Anh đẩy cửa phòng Diêu Bối Địch ra, nhìn trên đầu giường còn hộp thuốc.
Bác sĩ nói sáng tối một viên.
Anh cầm điện thoại lên, bấm :"Ba, con là Tiêu Dạ, số điện thoại của Ân Bân là bao nhiêu?"
"Con tìm cậu ta làm gì?"
"Có chút việc mà."
"Vậy con ghi lại đi."
"Vâng."
Tiêu Dạ cúp điện thoại, trong đầu hiện lên một dãy số, do dự một giây, Tiêu Dạ nhấn nút, bên kia nhận điện, rất lễ phép :"Xin chào."
"Tôi là Tiêu Dạ."
Bên kia giống như trố mấ một giây, cười :"Xin chào."
"Diêu Bối Địch bây giờ ở cùng một chỗ với anh sao?"
"Đúng."
"Cô ấy có quên mang theo một hộp thuốc."
"Tôi lập tức quay lại."
"Tôi ở dưới nhà chờ hai người."
"Được."
Điện thoại cúp máy.
Đây coi như là lần đầu tiên cùng tình địch gọi điện thoại, giữa hai người vẫn rất bình tĩnh.
Tiêu Dạ cầm lọ thuốc lên xuống lầu.
Mới vừa tới tiểu khu, xe taxi đã dừng lại.
Xuống xe không phải là Diêu Bối Địch mà là Ân Bân.
Ân Bân đi về phía Tiêu Dạ, thân thiệt cười một tiếng :"Tôi giúp cô ấy cầm đi."
"Được." Tiêu Dạ đưa cho anh ta :"Sáng tối một viên."
Ân Bân gật đầu :"Được tôi sẽ nhắc cô ấy.
Nói xong liền xoay người lên taxi.
Tiêu Dạ liếc mắt nhìn Diêu Bối Địch đang ngồi trong taxi, nhìn cô luôn rũ thấp tròng mắt, căn bản anh không thấy rõ sắc mặt cô.
Nếu như gọi cho Diêu Bối Địch hậu quả chỉ có hai việc.
Thứ nhận cô không bắt máy.
Thứ hai cô bắt máy nhưng không thèm để ý tới.
Cho nên anh mới gọi điện thoại cho Ân Bân.
Câu "Được, tôi sẽ nhắc nhở cô ấy" Tiêu Dạ thừa nhận có một giây anh bị đả kích quá độ. Vợ anh lại phải cần một người đàn ông khác tới chăm sóc. . .
. . .
Trên xe taxi, Ân Bân đem thuốc đưa cho cô :"Thuốc của cô.."
"Cám ơn." Diêu Bối Địch nhận lấy, tiện tay bỏ vào trong túi xách.
"Anh ấy rất tỉ mỉ."
"Tôi không muốn nói về anh ta." Diêu Bối Địch cắt ngang.
"Được." Ân Bân cười một tiếng, rất vui vẻ đáp ứng.
Mới rồi ở dưới lầu cờ Diêu Bối Địch, nhìn Diêu Bối Địch đi xuống sắc mặt không mấy tốt, ngồi lên xe taxi đi tới sân bay, mà anh ta nói gì cô có vẻ cũng chẳng nghe vào.
Hai người đột nhiên trầm mặc.
Cho đến khi điện thoại anh ta vang lên.
Tiêu Dạ sẽ chủ động gọi điện thoại cho anh ta, một giây kia anh ta quả thật có chút giật mình còn có chút phòng bị.
Không nghĩ tới, vẻ vẹn chỉ là Diêu Bối Địch quên đồ.
Anh ta vẫn cho là người có bối cảnh như Tiêu Dạ nếu có tới uy hiếp anh ta cũng không có gì là lạ.
Suy nghĩ, có chút buồn cười.
Anh ta đột nhiên cảm thấy loại đàn ông như Tiêu Dạ so với tưởng tượng của anh ta rất đàn ông.
"Đi bao lâu?" Diêu Bối Địch đột nhiên hỏi.
"5 ngày, nếu như cô đồng ý, chúng ta có thể ở lâu thêm hai ngày, đi xem tượng binh mã một chút, đi xem Hoa Thanh Trì một chút, không đi leo núi Hoa Sơn cũng được." Ân Bân nói.
Diêu Bối Địch chẳng qua chỉ gật đầu.
Ánh mặt cô lại đặt về phía bên ngoài cửa sổ.
Mới rồi lúc tới. . .
Nói cho đúng, mới rồi thời điểm cô trở về thu dọn hành lý đã thấy hành trì đi du lịch trên bàn nước, là một phần du lịch xa hoa cho tình nhân, cô tùy tiện cầm lên nhìn, nội dung bên trong khá phong phú, đại khái là 7 ngày.
Một giây kia trong lòng có chút phức tạp.
Không nói được, là chút ghét bỏ đậm sâu.
Cô không thể cùng Tiêu Dạ hòa hảo như lúc ban đầu, nhưng cô cũng không thể bỏ qua khi Tiêu Dạ vì cô mà thay đổi. Cô thậm chí còn cảm thấy đau khổ như vậy khiến cô có chút không nói được chính là khó chịu.
Cô tình nguyệt Tiêu Dạ vốn dĩ là như vậy, cô liền cùng anh hành hạ nhau như thế đi, chờ một ngày kia cảm thấy đã hành hạ nhau đủ rồi thì mỗi người một ngả.
Cho nên một giây kia tức giận có chút lớn, vi nhìn Tiêu Dạ, một mặt đã không còn lý do nào bài xích nữa.
Tiêu Dạ phản ứng cũng có chút lớn.
Hai người chạm một cái liền bùng nổ.
Cô nói lời khó nghe, Tiêu Dạ sẽ làm chuyện cực đoan.
Hai người bây giờ hoàn toàn ở trên một đường thẳng song song, càng đi càng xa.
Mà cô vốn tưởng cô cùng Tiêu Dạ trải qua ngày hôm nay, sẽ lại lạnh lẽo một thời gian dài nữa, Tiêu Dạ coi như là đang nhẫn nhịn cũng sẽ tự động biến mất đi một thời gian, không nghĩ tới Tiêu Dạ lại gọi điện thoại cho Ân Bân, chỉ vì cô quên không mang lọ thuốc kia.
Không phải là quên mà cố ý không muốn mang theo.
Cô không muốn uống thuốc.
Nhìn phong cảnh ngoài cửa cổ.
Cô không nghĩ Tiêu Dạ sẽ buông xuống mọi thứ, gọi điện cho Ân Bân. . .
Tiêu Dạ là một người cuồng vọng như vậy!
. . .
Nước S, vẫn là khách sạn 7 sao.
Kiều Tịch Hoàn, Ôn Đặc Sâm cùng Cao Tung ba người chuyển vào ở, Ôn Đặc Sâm lấy máy tính bắt đầu hack hệ thống khách sạn, đem tài liệu của ba người họ giấu đi, đổi lại thành những thân phận của người khác, phòng ngừa bất chắc.
Buổi tối.
Ngoài cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Ôn Đặc Sâm đang theo dõi hệ thống khách sạn, tự nhiên màn hình camera của khách sạn cũng có trong máy, ngón tay thon dài không ngừng nhảy lên, vẻ mặt rất bình tĩnh, rất nhanh, camera của khách sạn hiện lên, anh ta nhận ra một người trong màn hình, sau đó thấy được mấy người đứng ngoài cửa.
"Mở cửa, là lão đại trở lại."
Kiều Tịch Hoàn một giây kia có vẻ kích động, mặc dùng cô không như Cao Tung chạy nhanh đi, nhưng vẫn nhanh chân đi tới cửa.
Chia cách một ngày, bởi vì thời gian này trải qua quá nhiều chuyện, cho nên một khắc kia phảng phất như cách một thế kỷ.
Cô vui vẻ đứng chờ Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần cùng mấy người đi vào, Cố Tử Thần ôm Diệp Vũ như một cô công chúa.
Diệp Vũ ôn thuận tựa vào ngực Cố Tử Thần, che mất nửa mặt nhìn ra được vô cùng yếu ớt, một giây kia cắn môi, hô hấp cũng trở nên yếu ớt.
"Cô ta thế nào?" Cao Tung hỏi.
"Bị thương có chút nghiêm trọng, bởi vì không có nhiều thời gian nên chỉ băng bó đơn giản, Ôn Đặc Sâm tôi có kêu anh đem hòm thuốc Mạc Sơ để lại ở khách sạn lần trước, bây giờ anh lấy cái hòm thuốc đó tới đây, tôi trị thương cho Diệp Vũ." Cố Tử Thần nhìn Ôn Đặc Sâm nói, giọng nói vừa nhanh vừa vội, một giây kia không hề để ý thấy Kiều Tịch Hoàn đứng ở bên cạnh đang vui vẻ bỗng chốc có chút mất mát.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần ôm Diệp Vũ đi vào một căn phòng tùy tiện.
Mà căn phó đó cô chọn, vốn là chuẩn bị phòng ở chung với anh.
"Diệp Vũ bị thương thực sự rất nghiêm trọng." Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nữ.
Kiều Tịch Hoàn quay dầu nhìn Võ Đại khẽ mỉm cười :"Vậy sao? Nhìn qua quả rất yếu ớt, tôi vẫn cho là mấy người giống con gián đánh mãi cũng không chết, không nghĩ tới giống như con thỏ nhỏ đáng thương không ai giúp."
Giọng nói có chút mỉa mai.
Võ Đại cau mày :"Lúc này đừng đem ân oán cá nhân đặt chung một chỗ, Diệp Vũ cũng vì cứu tôi cùng Ngô Phi Khâm."
"Ừ, tôi biết, có nghe nói." Kiều Tịch Hoàn cười, biết bây giờ cảm tình của Võ Đại đã thêm sâu với Diệp Vũ, cô cười nói :"Tôi không có ý gì khác, chẳng qua vẫn cảm thấy mấy người thật lợi hại. Có điều, cô có muốn đi phụng bồi Diệp Vũ?"
"Không cần, có lão đại phụng hồi cô ấy là được." Võ Đại nói thẳng.
Đúng vậy.
Cố Tử Thần phụng bồi, Diệp Vũ thế nào ucngx được.
Kiều Tịch Hoàn chỉ mỉm cười :"Đúng rồi, Diệp Vũ làm sao bị thương?"
"Còn không phải là bị Ngả Khanh hành hạ sao." Võ Đại đột nhiên nghiến răng nói :"Ngả Khanh đúng không phải đàn ông."
Ngả Khanh nhìn qua quả thật là đàn ông nha.
Hơn nữa còn rất phong độ lịch sự.
"Tôi trước kia vẫn cảm thấy mặc kệ ra sao Ngả Khanh vẫn luôn cao cao tại thương, mặc dù bây giờ cùng Ngả Khanh đối đầu, tôi vẫn cho là chúng tôi hợp nhất vẫn là quang minh lỗi lạc, tôi thật không nghĩ Ngả Khanh lại có thể nhỏ nhen như vậy, lại có thể ép người quá đáng! Quá tàn nhẫn!"
"Thế sao?" Kiều Tịch Hoàn cau mày.
Võ Đại tựa hồ giận lớn, cũng không quanh co, thẳng thừng nói :"Ngả Khanh dụng hình đối với Diệp Vũ."
"Dụng hình?" Cái từ này cảm thấy vẫn cách bản thân quá xa.
"Trên người Diệp Vũ khắp nơi đều là vết thương do roi, có chỗ vế thương còn được ngâm qua muối, cái này cũng chẳng thấm vào đâu, cầm thú chính là Diệp Vũ bị Ngả Khanh cho mấy tên ở trong căn cứ cưỡng gian. . ." Võ Đại nói ra cả người cũng phát run :"Tôi thật muốn giết Ngả Khanh! Hắn lại có thể đối xử như vậy với Diệp Vũ."
Kiều Tịch Hoàn đột nhiên im lặng.
Diệp Vũ phải chịu nhiều như vậy ?!
Mà nhiệm vụ lần này Cố Tử Thần muốn để Diệp Vũ thi hành, có phải hay không anh càng thiếu Diệp Vũ càng nhiều ?!
Cô thừa nhận, cô không có tức giận như Võ Đại vậy, cô ích kỷ chỉ cân nhắc cho mình nhiều hơn.
Võ Đại hiện tại vẫn còn phát run, tựa hồ không phát cáu được, Võ Đại nhìn Kiều Tịch Hoàn nói :"Khoảng thời gian này lão đại đối với Diệp Vũ sẽ tốt một chút, cô không nên quá để ý. Chờ Diệp Vũ khôi phục lại sẽ tốt."
Võ Đại vĩnh viên suy nghĩ mọi chuyện đều chỉ đơn giản như vậy.
Bất quá có thể sống đơn giản như vậy trong thế giới này cũng không phải là chuyện không tốt.
Cho nên cô đối với Võ Đại chỉ cười nói :"Được."
Chỉ là những vấn đề lục đục kia vẫn u ám ở một mặt, cô không có muốn vấy bẩn Võ Địa trong sáng như vậy.
Võ Đại nghe được câu trả lời của Kiều Tịch Hoàn, tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, sau đó tìm một căn phòng nghỉ ngơi.
Nghe nói không ngủ không nghĩ cũng đã vượt qua 48 giờ, từ lúc bắt giữ đến lúc cứu người, Cố Tử Thần ít nhất cũng có 24 giờ không nhắm mắt.
Cô nhìn cửa căn phòng kia, hay là cứ tới căn phòng đó đi.
Cô đẩy cửa ra.
Cố Tử Thần hiện tại đang bôi thuốc cho Diệp Vũ.
Toàn thân phơi bày, cứ thế ở dưới ánh mắt Cố Tử Thần, dưới ánh mắt Kiều Tịch Hoàn.
Thân thể Diệp Vũ vốn có rấ nhiều vết thương, hơn nữa những vét roi quất kia vẫn còn dữ tợn vết máu, hoảng hốt nhìn thấy một khối thịt thối rữa, kinh hoàng đến dọa người.
Cố Tử Thần nhấc mắt lên, nhìn Kiều Tịch Hoàn một cái :"Em đi ra ngoài."
Kiều Tịch Hoàn nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, nhìn Diệp Vũ nhẫn nhịn không kêu đau.
Cô xoay người muốn rời khỏi, bông dưng dừng lại, nhìn Cố Tử Thần nói :"Em nghĩ có thể hay không giúp được anh cái gì?"
"Không có." Cố Tử Thần nói thẳng.
"Nghe Võ Đại nói, Diệp Vũ bị Ngả Khanh. . . Em nghĩ chỗ riêng tư của cô ấy có cần giúp gì không? Cô ấy như vậy cũng không thể tự mình giúp, nếu như không kịp thời đối với phụ nữ không quá tốt, dính vào bệnh gì. . . Mà coi như bác sĩ Mạc Sơ cũng đột nhiên phản bội, anh là đàn ông cũng không thể làm loại chuyện như vậy, sau này Diệp Vũ còn muốn lập gia đình nữa." Kiều Tịch Hoàn muốn nói lại thôi, mang theo chút đùa giỡn.
Cố Tử Thần dừng tay một chút.
"Không cần." Người nói chính là Diệp Vũ.
Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta, mặt vẫn chịu đau.
"Tôi sẽ không lập gia đình, cho nên Cố Tử Thần có thể giúp tôi, mà cô. . . Tôi thật không yên tâm. Cô không phải bác sĩ." Diệp Vũ gằn lên.
"Cố Tử Thần cũng không phải bác sĩ." Kiều Tịch Hoàn nói.
"Cố Tử Thần biết y thuật."
"Dọn dẹp ở dưới, phụ nữ vẫn tương đối thành thạo." Kiều Tịch Hoàn mở miệng.
Diệp Vũ nhíu mày, đột nhiên kích động :"Kiều Tịch Hoàn, đến lúc này rồi cô cũng không buông tha cho tôi sao?! Tôi thân thể như vậy cô cảm thấy Cố Tử Thần đối với tôi sẽ nảy sinh gì sao ?! Bất kỳ người đàn ông nào đối với tôi sẽ không có hứng thú, cô yên tâm, tôi không câu dẫn được Cố Tử Thần! Tôi chỉ là muốn đối với cơ thể chính mình có trách nhiệm mà thôi, tôi đối với cô không có uy hiếp bất cứ cái gì đâu!"
Đột nhiên gào lên, vết thương vốn dĩ chưa khép lại càng thêm mở rộng.
Diệp Vũ ho khan hai tiếng, vết thương trên da càng thêm rát, máu đỏ bắt đầu chảy ra.
"Kiều Tịch Hoàn, em đi ra ngoài." Cố Tử Thần bình tĩnh, giọng máu lạnh hơn.
Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, nhìn gương mặt lạnh lùng đó, trong lòng có gì đó phập phồng, mang chút đau nhói, bất quá cô nhịn rất giỏi, cô bình tĩnh nói :"Cố Tử Thần, em biết em đứng ở chỗ này anh sẽ cảm thấy em tranh cãi vô lý, Diệp Vũ bị thương nghiêm trọng như vậy em còn khiến cô ta kích động. Em lập tức rời khỏi, lúc rời đi em chỉ muốn nói với anh một câu, đối xử với bạn bè có rất nhiều cách thức, không cần mỗi lần đều phải gần gũi thân thiết. Có một số việc không có em vẫn sẽ có Võ Đại. Mà em cũng muốn nói cho anh biết không phải mỗi một người phụ nữ ai cũng đều hào phóng đến nỗi cái gì cũng chịu đựng được."
"Không quấy rầy hai người."
Kiều Tịch Hoàn rời khỏi, còn tốt bụng đem cửa phòng đóng lại.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro