Q3. Chương 38: Chỉ được thành công không được thất bại (10)
edit: tiểu hoa nhi
Rõ ràng là không khí nỏng bỏng, giờ phút này lại có vẻ lạnh như băng.
Tiêu Dạ không ngừng hôn lên người Diêu Bối Địch.
Sức lực phản kháng của Diêu Bối Địch dần dần không còn chút khí lực nào, bắt đầu thừa nhận chẳng qua chỉ là nằm im lìm ở nơi đó, nhìn người đàn ông như phát điên trước mặt.
Cô cho là bản thân sẽ không đau lòng.
Ít nhất sau khi trải qua chuyện của Tiêu Tiếu sẽ không đau lòng nữa.
Nguyên lai vẫn là đau đớn đến chết lặng.
"Tiêu Dạ, chính anh đã từng nói với tôi sẽ không đụng tôi nữa?" Diêu Bối Địch hỏi anh.
Hỏi một người đàn ông phảng phất đã mất đi lý trí.
Mà người đàn ông đang nghe giọng nói của cô, vẫn chỉ thờ ơ.
Thân thể phụ nữ cùng đàn ông không giống nhau.
Ít nhất cô cùng Tiêu Dạ không giống nhau.
Cô sẽ không đem cơ thể cùng tâm trí mà lên giường với anh, cô làm không được.
Môi Tiêu Dạ vẫn đặt trên cơ thể cô, kín toàn thân, hôn không một chút nóng bỏng, ngược lại mỗi một nơi đều lưu lại một mảnh lặng như băng, sâu trong nội tâm lạnh như băng, cánh cửa trong lòng để lộ ra ngoài.
Ánh sáng đèn thủy tinh trong phòng càng sáng hơn, cho nên cô có thể rõ ràng nhìn thấy được bộ dạng Tiêu Dạ lúc này, cô có thể từng chút một ghi đậm trong đầu, anh ở trên người cô lưu lại sự tổn thương, đại khái vĩnh viễn không thể xóa mờ.
Cô cùng Tiêu Dạ vĩnh viễn không thể đi qua được cơn lốc này.
Cô nhắm mặt một cái nước mắt liền chảy ra.
Có lúc cô thật sự rất hâm mộ Hoàn Hoàn, hâm mộ Hoàn Hoàn bất cứ lúc nào cũng giống như một nữ hoàng kiêu ngạo như vậy. Mà cô cứ luôn như vậy tự nhận rằng cuộc sống này chỉ mang cho cô tổn thương, chưa bao giờ phản kháng mà cũng không phản kháng được.
Sự đụng chạm trên cơ thể tạm thời biến mất.
Diêu Bối Địch liếc mắt nhìn Tiêu Dạ đột nhiên đứng dậy tắt đèn.
Không gian chỉ còn lại bóng tối.
Bóng tối đen đến nỗi một giây kia căn bản không thể thấy rõ người trong phòng.
Cô chỉ cảm thấy thân thể Tiêu Dạ lại nhích tới gần cô, môi không còn in lên cơ thể cô nữa, nhưng hành động rõ ràng bắt đầu, tấn công.
"Tại sao phải tắt đèn?" Diêu Bối Địch khẽ nhúc nhích.
Khiến anh không chút thuận lợi.
"Tại sao phải tắt đèn Tiêu Dạ." Diêu Bối Địch hỏi anh, từng câu sâu cay mà hỏi :"Đem đèn bật lên đi, tôi muốn nhìn xem anh ở trên người tôi rốt cuộc có thể thoải mái tới mức nào ?!"
"Mà tôi nhìn gương mặt anh rốt cuộc sẽ có bao nhiêu chán ghét."
Thời gian như ngừng đọng.
Anh không động đậy.
Cô cũng không động đậy.
Hai người cứ vậy giằng co trong tâm.
Thời gian như một phút, nhưng thật chất có lẽ không vượt quá 5 giây.
Đèn đột nhiên sáng lên.
Bọn họ lại nhìn vào mắt nhau rõ ràng như tỏ.
"Diêu Bối Địch." Tiêu Dạ đưa ngón tay lên sờ má cô, một chút.
Cho dù cô rất bài xích, cho dù anh có nhìn ra được cô bài xích anh, anh vẫn là như cũ đưa ngón tay mô tả ngũ quan của cô.
"Trong lòng đau sao?" Anh hỏi cô.
"Tôi nói rất đau, anh sẽ bỏ qua cho tôi sao?" Diêu Bối Địch nói.
"Không biết."
Không biết.
Cô thấy có chút căng thẳng.
Đáy mắt long lanh bắt đầu rơi lệ.
Người trước mặt cũng trở nên có chút mơ hồ không rõ.
Cơ thể bị xâm phạm.
Có chút đau.
Bởi vì không phải người trong lòng nữa, cảm giác giống như bị cưỡng gian, cho nên rất khó chịu.
Tiêu Dạ thật sự cũng không thoải mái, bởi vì quá khô khan.
Nhưng cuối cùng anh vẫn làm.
Chính vì tham lam như vậy, cuối cùng vẫn là cưỡng ép cô nên mới xảy ra quan hệ.
Bóng đêm càng thêm nồng đậm.
Bên trong phòng hai người không hề phát ra một chút âm thanh nào, phảng phất chỉ có tiếng giường kẽo kẹt, tỏ ra cô độc như vậy.
Không biết bao lâu.
Dù sao cũng đã kết thúc.
Tiêu Dạ ôm cô tới phòng tắm, bỏ cô vào bồn nước ấm, giúp cô tắm rửa.
Nước thật ấm áp, bao trùm cơ thể cô.
Ngón tay anh thon dài đem từng chút vết bẩn trên người cô dọn dẹp sạch sẽ, cơ thể sạch sẽ như vậy cuối cùng bị anh làm dơ bẩn.
Diêu Bối Địch không phản kháng nữa mặc kệ anh hành động thân mật gì với cô, mặc kệ đó là nơi nào trên cơ thể cô, cô dường như chết lặng cứ vậy nhìn anh, cảm giác chết lạnh, thế giới nội tâm lại tựa hồ muốn giết người điên cuồng.
Cô đem cơ thể tắm rửa sạch sẽ một chút.
Không biết tắm bao nhiêu lần, dù sao chính là chỉ nghĩ có lẽ tắm một cái sẽ sạch sẽ.
"Tắm không sạch sẽ, Tiêu Dạ." Diêu Bối Địch tản ánh mắt ra đột nhiên nhìn anh :"Tắm như thế nào đi nữa cũng không sạch sẽ, giống như anh vậy, tắm thế nào vẫn bẩn như vậy."
Ngón tay Tiêu Dạ dừng lại một giây.
Anh nói :"Tắm một cái, còn hơn là không tắm chút nào."
Diêu Bối Địch châm chọc cười một tiếng.
Đây chính là dối mình gạt người.
Đáng tiếc cô đã không còn ngu xuẩn như vậy, đến nỗi trước kia luôn bị người hiếp đáp.
Tiêu Dạ cầm khăn tắm lớn, đem Diêu Bối Địch ôm ra ngoài, anh giúp cô lau khô cơ thể, làm khô tóc, sau đó đem cô ôm lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn lên cho cô, anh đi tới tủ quần áo trong phòng cô tùy tiện tìm một bộ đồ ngủ màu trắng, giúp cô mặc vào.
Toàn bộ quá trình Diêu Bối Địch vẫn như cũ, không phản kháng, nhưng khắp người như chiếc gai.
Phảng phất chỉ cần ai tới gần thì thương tích sẽ bị khắp người.
Làm xong mọi thứ, Tiêu Dạ xoay người đi vào phòng tắm.
Bên trong phòng tắm vang lên âm thanh của nước.
Róc rách, nghe rất rõ.
Tiêu Dạ nhìn thân thể mình, xoa xoa, rất dùng sức, so với việc mới rồi ôn nhu với Diêu Bối Địch anh đối với bản thân tỏ ra có phần thô bạo hơn rất nhiều, rất nhanh toàn thân đỏ hồng, có nhiều chỗ thậm chí còn bị trầy da, có chút dữ tợn.
Có ít thứ, thật sự vĩnh viễn không thể tắm sạch.
Anh đóng nước lại, làm khô tóc, lau khô cơ thể.
Anh xoay người đi về phía phòng ngủ.
Diêu Bối Địch cũng không hề ngủ, trong phòng vẫn sáng, ánh mắt Diêu Bối Địch cứ vậy nhìn chằm chằm vào anh, rõ ràng là hận, khinh thường cũng rất khó.
Anh tắt đèn.
Anh nghĩ tắt đèn rồi không nhìn thấy được thì không sao.
Mới rồi toàn bộ thời gian đều nhìn vào mắt nhau . . . Diêu Bối Địch hẳn nhớ anh mới rồi xấu xa không chấp nhận nổi.
Anh đi về phía giường cô, nằm bên cạnh cô.
Giường thật sự rất lớn, ngủ bốn hay năm người đều được.
Một giây kia, anh lựa chọn nằm sát cạnh cô, rất gần rất gần.
Trống rỗng.
Lẫn nhau chỉ còn lại những tiếng hít thở.
Bóng đêm càng thêm nồng, ngoài cửa sổ ánh trăng vẫn bị lộ ra, dính vào cửa sổ một cách loang lổ.
"Diêu Bối Địch. . ."
"Có thể không nói gì được chứ? Tiêu Dạ." Ghét bỏ hoàn toàn.
"Trên người anh có hình xăm không phải tên Lôi Lôi, mà là tên mẹ anh. Là cha anh trước kia tìm người giúp anh xăm lên." Tiêu Dạ nói :"Cha anh thật sự rất yêu mẹ anh, nhưng đến một giây kia mẹ anh qua đời, cũng chưa từng nói với mẹ anh. Anh năm đó cảm thấy cha anh rất ngu xuẩn! Làm tổn thương chính mình, làm tổn thương mẹ anh, còn như vậy trực tiếp biến cuộc đời anh không chút hạnh phúc."
"Bây giờ, anh cũng cảm nhận được anh nhẫm trên vết xe đổ của ông ấy."
Diêu Bối Địch không nói lời nào, yên lặng đến nỗi không nghe được anh nói cái gì.
"Anh suy nghĩ nhiều năm như vậy, cuối cùng nên nói với em một câu, thật xin lỗi." Tiêu Dạ xoay người, đột nhiên ôm cô, đem cô hung hăng ôm vào ngực.
Diêu Bối Địch không hề phản kháng, trải qua chuyện tối nay, phảng phất không hề phản khảng.
Anh ôm cô, anh cảm thấy rất ấm áp.
Cô cảm thấy lòng rất nguội lạnh.
Hai cỗ thân thể cứ thế đan vào một chỗ.
Không biết là ai ngủ trước.
Hơi thở cứ như vậy trở nên đều đều.
. . . ..
Nước S.
Kiều Tịch Hoàn luôn ngồi ở bên cạnh Ôn Đặc Sâm, ánh mắt không ngừng nhìn lên màn hình vi tính, một màn rung động lòng người.
Có lúc cảm thấy bản thân như đang nhìn thấy 007, những đoạn phim trên ti vi như thế cô vẫn cảm thấy thật hư cấu khoa trương, cứ như vậy trơ mắt nhìn.
Xấp xỉ hơn 4 tiếng đồng hồ, Cố Tử Thần rốt cuộc cũng tới cung điện nơi quan trọng nhất.
Kiều Tịch Hoàn không ngừng đè nén tim đập, bọn họ đột nhiên biến mất trước mặt Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần một mình tiếp cận quốc vương, dùng cách thức cực đoan như vậy.
Ôn Đặc Sâm cũng như cô vô cùng khẩn trương.
Bầu không khí khiến người khác nghẹn thở, an tĩnh đến nỗi viên kim cương rơi xuống trong đại sảnh cũng có thể nghe được, đột nhiên có tiếng bước chân.
Kiều Tịch Hoàn liếc mắt nhìn một cái đã thấy Diệp Vũ từ trong phòng cô đi ra.
Ôn Đặc Sâm cũng ngẩng đầu một cái, giây kế tiếp liền đem tinh lực đặt ở màn hình máy tính, cho dù giờ phút này tương đối mà nói cũng không có chuyện gì quá đặc biệt phải làm, dù sao cũng phải luôn đề phòng như thế, có lẽ một cái nháy mắt đột nhiên xuất hiện kẻ địch.
Diệp Vũ từng bước tới gần bọn họ.
Thân thể cô ta cứ vậy tỏ ra yếu ớt, mỗi bước đi cũng hổn hển.
Cơ thể mệt mỏi như vậy, đến giờ phút này cũng vẫn muốn giết cô.
Diệp Vũ dừng bước, rốt cuộc ngồi bên cạnh bọn họ.
Sau màn thuốc tê kia hẳn là còn hơi choáng váng, giờ phút này ánh mắt lại sáng rõ như vậy, thậm chí còn mang ánh mắt hận thù nhìn Kiều Tịch Hoàn.
Bộ dạng muốn giết cô ngay lập tực.
Có thể không nghĩ tới sẽ bị Kiều Tịch Hoàn chơi ngược một vố như vậy.
Có lẽ không có cách nào chịu nổi khi luôn bị Kiều Tịch Hoàn nhất nhì đều chèn ép đến không cách nào bùng nổ tâm tư.
Đối với cô hận, đối với cô xung động muốn giết càng lúc càng lộ rõ.
Hai người phụ nữ đối mặt nhau một giây.
Không gian yên tĩnh, tất cả mọi người đột nhiên ngừng lại.
Ngoài cửa phòng như vang lên âm thanh không tầm thường, ngay cả đối với người ngoài giới như cô không quá nhạy cảm như cô cũng cảm thấy ở cửa truyền tới âm thanh khác thường.
Ánh mắt Ôn Đặc Sâm nheo lại nhìn Diệp Vũ.
Diệp Vũ gật đầu.
Mới rồi còn đem tất cả tâm tư đặt lên người cô mà giờ Diệp Vũ lập tức khôi phục lại sự tỉnh táo, cô ta đứng lên từ từ tiến tới gần cửa, động tác so với trước kia có chút chậm chạp hơn nhiêu nhưng cuối cùng mà nói không phải năng lực người bình thường có thể làm.
Diệp Vũ tránh sau cánh cửa, trước mặt hình ảnh video đã mơ hồ, tựa hồ bị người khác động tay động chân. Mà chính một hành động như vậy có thể khảng định, người tới là kẻ địch. Diệp Vũ đẩy mắt mèo ở cửa, nhìn, vẫn không thu hoạch được gì, phảng phất là đứng vị trí mà mắt mèo không thể thấy.
Diệp Vũ làm một động tác tay cho Ôn Đặc Sâm.
Ôn Đặc Sâm liền hiểu ý.
Anh ta che míc, để trách giọng nói của mình bị Cố Tử Thần cùng đoàn người nghe được, nhìn Kiều Tịch Hoàn nói :"Trốn."
Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.
"Tôi bây giờ không thể chết được, cho nên tôi sẽ nghĩ hết biện pháp bảo vệ mình. Cố Tử Thần nói chúng tôi sẽ không vì cô mà hy sinh đồng đội của chúng tôi, cho nên Kiều Tịch Hoàn, tối nay cô có thể chống nổi hay không thì phải nhìn tạo hóa của chính mình."
Nói xong, Ôn Đặc Sâm đã ôm máy tính rời khỏi.
Bước chân rất nhanh mà gấp, Kiều Tịch Hoàn trong nháy mắt đã không còn thấy Ôn Đặc Sâm nữa.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bộ dạng cẩn thận của Diệp Vũ, nhìn trên mặt cô ta càng lúc càng thay đổi giống như đột nhiên mới phản ứng kịp, chạy về phòng của mình.
Không thể liên lụy bất kỳ ai, không thể bởi vì cô mà khiến cho bất kỳ ai trong đội hy sinh.
Cô chỉ có thể dựa vào chính mình.
Ở tỏng thế giới của bọn họ, sức lực của cô yếu ớt như vậy.
Kiều Tịch Hoàn đem mình trốn sau rèm cửa sổ.
Thật sự cô chẳng biết có thể trốn ở nơi nào, trốn ở bất kỳ đâu hẳn đều bị phát hiện.
Cơ thể co lại thành một đoàn.
Trên tay cô có chuỗi vào tay, cô luôn cầm chặt trong lòng bàn tay.
Cô thật sự còn có một súng lục màu đen, là Cố Tử Thần cho cô phòng thân, mới rồi trốn vào kia một giây, cô cũng đem theo nó bên người, nhưng cô không tin bản thân có thể dám nổ súng, cô không tin bản thân mình sẽ dùng họng súng hướng về phía người khác, cô không làm được chuyện giết người.
Tim đập rộn lên, rất nhanh.
Sắp tới cô không thể hô hấp.
Căn phòng thật an tĩnh, an tĩnh tới nỗi không nghe thấy gì, cho nên cô không hề biết có phải hay không có kẻ lạ đi vào.
Cô chỉ cảm thấy tần xuất tim đập không ngừng tăng, không ngừng phập phồng.
Không biết bao lâu, phảng phất chỉ qua hai phút.
Cô nghe được âm thanh đánh nhau.
Từ ngoài cửa động tĩnh đã rất lớn.
Cô không biết là ai cùng ai đánh nhau ở bên ngoài!
Là Diệp Vũ sao?!
Diệp Vũ thân thể kém như vậy hẳn không kiên trì được bao lâu.
Có phải hay không là Ôn Đặc Sâm !?
Ôn Đặc Sâm còn phải giúp Cố Tử Thần, nếu rời khỏi trong nháy mắt thì toàn đội sẽ chết hết.
Lúc này cô nên đi ra ngoài sao ?!
Nhưng nếu đi ra ngoài thì có thể làm gì, cô có thể giúp được ai, còn trở thành gánh nặng thêm.
Luôn quanh quẩn, do dự cùng bất an.
Cửa phòng như có người mở ra, cô cảm giác được một âm thanh rất nhỏ thận trọng đi vào phòng cô.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
Kiều Tịch Hoàn nắm chặt màn che, lòng bàn tay cũng đang phát run.
Âm thanh rất nhỏ tựa hồ như dùng ánh mắt để quan sát căn phòng, từng chút một.
Kiều Tịch Hoàn một giây kia như cảm thấy bản thân chết ngộp vậy, cô căn bản không dám thở mạnh, giống như ở núi sâu gặp phải gấu lớn vậy, giả chết có lẽ có thể tránh được một kiếp.
Trong phòng thật giống như không có âm thanh gì.
Đột nhiên im lìm như vậy.
Là đã đi rồi hay chưa?
Kiều Tịch Hoàn mới vừa suy nghĩ, đột nhiên trước mặt sáng lên.
Rèm cửa sổ nháy mắt bị người khác kéo ra, nhanh như vậy.
Cơ thể cô chợt lay động, rất nhanh đã lay động, toàn thân run lẩy bẩy.
Một giây kia cũng không biết có phải hay không là do bản năng mà cử động, một giây kia rèm cửa sổ bị kéo ra, cô nhấn ám khi trên vòng tay, một mũi thuốc tê bắn ra, lại bị người trước mặt tùy tiện né tránh.
Đối với loại máy khóe này, bọn họ hẳn là được huấn luyện thường xuyên.
Nếu không sẽ không thành thạo như vậy.
Mà cô sở dĩ có thể tính toán với Diệp Vũ cũng chỉ bởi vì thiên thời địa lợi, cùng thân thủ của cô không có bất kỳ liên quan nào.
Người phụ nữ trước mặt nhìn cô đang run rẩy, khóe miệng khẽ kéo lên một nụ cười xinh đẹp :"Lần trước để cô trốn thoát dưới mí mắt tôi, lần này tôi hăn sẽ không trơ mắt mà nhìn cô cứ thể chạy trốn đâu nhỉ ?!"
Kiều Tịch Hoàn vẫn ngồi chồm hôm dưới đất.
Người phụ nữ trước mặt cầm một cây súng lục màu đen, họng súng cứ vậy hướng thẳng phía mi tâm của cô, cười như gió thoảng mây trôi vậy.
"Kiều Tịch Hoàn, chào cô, tôi gọi là Hạ Nhân." Người phụ nữ tụ mình giới thiệu :"Cô hẳn không mấy xa lạ với tên tôi chứ ?! Thật ra thì lúc ở Las Vegas chúng ta có duyên gặp qua một lần, đáng tiếc, cô không nhận ra tôi."
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, hung hãn cắn chặt môi.
"Tôi thực sự rất tò mò, Cố Tử Thần tại sao lại đem một người phụ nữ bình thường theo ở bên cạnh, cô nói một chút xem cô rốt cuộc có bản lãnh gì có thể khiến Cố Tử Thần mê đắm tói thần hồn điên đảo, còn có thể khiến Diệp Vũ biến mất khỏi trong lòng Cố Tử Thần! Tôi thật sự không hứng thú với tình yêu, nhưng bây giờ bất tri bất giác lại rất hiếu kỳ. Ở thế giới của chúng tôi, chúng tôi vẫn cảm thấy Cố Tử Thần cùng Diệp Vũ rất xứng đôi, một đôi trời sinh." Người phụ nữ kia hứng thú nhìn Kiều Tịch Hoàn, tựa hồ cũng chẳng thèm để ý giờ phút này dáng vẻ sợ chết của cô.
"Tôi nói, cô có thể bỏ qua cho tôi sao?"
"Cô cho là chúng ta đang giao dịch hay sao?" Hạ Nhân nhịn không được cười một tiếng.
"Vậy cô dựa vào cái gì muốn tôi nói tới chuyện của tôi." Kiều Tịch Hoàn hỏi cô ta.
"Như vậy cô có thể sống lâu hai phút." Hạ Nhân bộc bạch.
"Hạ Nha." Kiều Tịch Hoàn gọi tên cô ta :"Tôi muốn đứng lên, nhưng trước cô đừng giết tôi."
Hạ Nhân nhìn cô.
Người phụ nữ này thật rất cẩn thân, cẩn thận đến nỗi có chút buồn cười.
"Cô muốn chết đứng."
". . ." Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta :"Coi như thế đi."
"Này cô. Đừng có đùa cợt tôi, tôi thấy đằng sau cô có súng lục, chỉ cần cô dám cầm lên, còn chưa kịp bóp cò cô cũng đã có thể chết được rồi đấy."
"Cô cũng biết tôi là một người bình thường, tôi dám ở trước mặt mấy người đùa bỡn cái gì sao ?! Tôi còn tự biết mình là ai." Kiều Tịch Hoàn nói.
Hạ Nhân cười lạnh.
Kiều Tịch Hoàn chậm rãi từ xó xỉnh đứng lên, sau đó nhìn Hạ Nhân :"Cô nhất định phải giết tôi sao?"
"Dĩ nhiên." Hạ Nhân nói :"Đây là mệnh lệch của cấp trên."
"Tại sao phải giết tôi?"
"Ai biết ?! Cấp trên nói giết liền giết thôi." Hạ Nhân biểu cảm như không có vấn đề, giọng cũng chỉ nhàn nhạt như vậy, ung dung mà thong thả.
"Hạ Nhân." Kiều Tịch Hoàn đột nhiên gọi tên cô ta.
"Hả?" Hạ Nhân nhấc mắt lên.
"Cô đừng giết tôi."
"Vậy không được." Hạ Nhân khẳng định.
"Tôi sống có lẽ còn có chỗ dùng hơn so với việc cô giết tôi." Kiều Tịch Hoàn nhấn mạnh :"Cô tin tôi đi, các người bây giờ đang cùng Cố Tử Thần đối nghịch, cô cũng biết Cố Tủ Thần rất yêu tôi, nếu như cô đem tôi giao ra, sau đó lợi dụng tôi uy hiếp Cố Tử Thàn, như vậy không tốt hơn sao."
"Đó chỉ là do cô cảm thấy mà thôi." Hạ Nhân cười lạnh :"Mạc Sơ có nói qua cho tôi, Cố Tử Thần tuyên bố rõng rạc với mọi người vô cùng rõ ràng, cô không trở thành sự uy hiếp đối với bọn họ, hơn nữa còn có nói, nếu như sự cố lần này có người phải chết, thì cô chính là người đầu tiên."
Kiều Tịch Hoàn nhìn Hạ Nhân, sắc mặt có chút biến hóa.
"Có chút không chịu đựng nổi phải không ?! Thật ra thì chúng tôi chính là loại người như vậy, rất lâu tình cảm đồng bạn so với bất kỳ thứ tình cảm gì cũng sâu sắc hơn, chúng tôi được huấn luyện gai góc như thế, trừ sinh tử đồng bạn cái gì cũng đều là gió thổi. Kiều Tịch Hoàn, cô cuối cùng mà nói vẫn chỉ là một con chốt." Hạ Nhân nói.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi nhìn Hạ Nhân.
Hạ Nhân nhìn Kiều Tịch Hoàn, ngón tay bóp cò khẽ nhúc nhích :" Coi như Kiều Tịch Hoàn cô một người bình thường có thể đi tới ngày hôm nay cũng coi như là vận may của cô, tôi cũng không muốn trước khi chết cô bị hành hạ quá nhiều, tôi nghĩ tôi không phải người tàn nhẫn như vậy, vĩnh biệt Kiều Tịch Hoàn!"
Tiếng nói vừa dứt.
Cò súng động một cái.
"Đoàng!" Tiếng súng đột nhiên vang lên vô cùng dữ dội.
Kiều Tịch Hoàn có một chớp mắt cảm thấy mình sắp chết thật, chết ngay trước mặt cô, chỉ cách 0,01 mét.
Hạ Nhân trước mặt đột nhiên té xuống.
Kiều Tịch Hoàn không tin nhìn người đàn ông ngoài cửa, nhìn Ôn Đặc Sâm cầm súng lục nhìn Hạ Nhân, một phát sủng nổ trúng đích.
Hạ Nhân cứ vậy thẳng tắp mà té xuống, không còn nhúc nhích.
Cô nhìn thấy viên đàn màu đồng xuyên thấu qua đầu Hạ Nhân, sau đó máu dưới làn tóc đen chạy xuống.
Kiều Tịch Hoàn cứ vậy đờ dẫn.
Mới một giây trước người phụ nữ này còn muốn giết cô, giờ phút này chỉ là nằm dưới đất không còn hơi thở.
"Kiều Tịch Hoàn, mau tới đây!" Ôn Đặc Sâm gọi tên cô.
Giọng nói nhanh vội.
Kiều Tịch Hoàn xoay người, sải bước đi tới phía Ôn Đặc Sâm.
Bây giờ bên ngoài vẫn còn có âm thanh đánh nhau.
Là Mạc Sơ cùng Diệp Vũ đang đánh cận chiến, rất rõ ràng, Diệp Vũ đang ở vị trí bất lợi.
Ôn Đặc Sâm cầm súng lục nhắm vào Mạc Sơ.
Tay có chút run, mắt nhìn chuẩn bị nổ súng trong nháy mắt, đột nhiên Mạc Sơ xoay mình đem Diệp Vũ nhào tới.
Đạn cứ thế bắn thẳng vào vách tường.
Đồng thời Mạc sơ rút từ trong ống tay áo một con dao sắc bén, trực tiếp đặt ngang cổ họng Diệp Vũ, Diệp Vũ chợt ho khan, bị Mạc Sơ nắm thóp.
Hai bên không ngừng giằng co.
Mạc Sơ kéo Diệp Vũ đứng dậy, động tác rất thô lỗ.
Anh ta nhìn Ôn Đặc Sâm nói :"Ôn Đặc Sâm, bỏ súng xuống."
Ôn Đặc Sâm nhíu mày, tay có chút run.
"Ôn Đặc Sâm, đừng để ý tôi, Cố Tử Thần bọn họ vẫn đang chờ anh." Diệp Vũ có chút yếu ớt :"Chúng ta đi chuyện này không biết sống hay chết, không có gì cả."
Ôn Đặc Sâm nghe Diệp Vũ nói, tay nắm cò lại dùng sức một chút, nhắm.
"Ôn Đặc Sâm. Đội hữu của cậu đã chết hết rồi, cậu thật sự tàn nhẫn nhìn Diệp Vũ chết như vậy ?!" Mạc Sơ hỏi Ôn Đặc Sâm.
Đúng vậy.
Thời gian trước mới chết một người, là Doãn Tường.
Nếu như lại chết đi.
Cổ họng khẽ nuốt nước bọt.
Không biết có phải đã rời khỏi căn cứ quá lâu, lâu đến nỗi đã bắt đầu quên không nên có thất tình lục dục.
Cơ thể anh ta khẽ run.
Không ngừng run rẩy.
"Nếu như tôi giết Diệp Vũ, có thể hay không mấy người sẽ thấy dễ chịu." Kiều Tịch Hoàn đột nhiên hỏi. Quay đầu nhìn Ôn Đặc Sâm.
Ôn Đặc Sâm liền đứng người giây lát.
Kiều Tịch Hoàn đang nắm trong tay khẩu súng lục màu đen, cô quay đầu nhìn Diệp Vũ :"Bây giờ có phải hay không nhất định cần hy sinh, nếu quả là như vậy, để tôi nổ súng cho."
Ôn Đặc Sâm không ngừng run rẩy ngón tay, mồ hôi không ngừng chảy xuống.
Diệp Vũ hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn.
Mạc Sơ tựa hồ cũng đem ánh mắt đặt lên người Kiều Tịch Hoàn, người phụ nữ này, đột nhiên cầm súng lục màu đen đứng cách bọn họ không xa.
"Tôi không bắn súng giỏi, cho nên tôi sơ bắn trật." Kiều Tịch Hoàn nói, đứng ở trước mặt Mạc Sơ :"Mạc Sơ, anh với tôi cùng từng tiếp xúc một thời gian, tôi nghĩ anh hẳn biết tôi là loại người gì. Cho nên biết thì biết, ở đây không có gì có thể uy hiếp được lợi ích cùng mạng sống của tôi ở dưới bất kỳ tình huống nào, tôi có lẽ cũng được coi là một người tốt, chỉ là nếu uy hiếp tới mọi thứ của tôi, tôi liền trở thành kẻ ích kỷ mà tàn nhẫn."
Mạc Sơ đặt con dao ở cổ Diệp Vũ tựa hồ càng ngày càng dùng sức. Con dao kia cứ thể mỏng manh nằm ngang cổ Diệp Vũ, hơi dùng sức một chút. . .
"Diệp Vũ, tôi không nghĩ qua chúng ta sẽ ở dưới tình huống này mà vĩnh biệt. Nhưng tôi cuối cùng cũng biết giữa chúng ta không phải cô chết thì chính là tôi mất mạng, xem ra ông trời thật rất hậu đãi tôi, cuối cùng cho cô lựa chọn con đường âm phủ." Kiều Tịch Hoàn nói, chuẩn bị bóp cò.
Bởi vì cò súng có chút nặng, cô thật phải cố hết sức mới ấn được.
Cho nên động tác có chút chậm chạp.
Ôn Đặc Sâm, Mạc Sơ, Diệp Vũ ba người cứ thế lẳng lặng nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cô coi như đang ở trong một thế giới xa lạ, cũng có thể hành động một cách long trời lở đất.
"Đúng rồi Mạc Sơ." Kiều Tịch Hoàn chuẩn bị bóp cò, lại đột nhiên mở miệng nói chuyện.
Mạc Sơ khẽ liếc mắt một cái.
"Thật ra thì anh còn một sự lựa chọn tốt nhất có thể làm." Kiều Tịch Hoàn nói :"Buông Diệp Vũ ra, trở về đội của chúng tôi. Rất sớm trước kia Cố Tử Thần đã biết anh là gián điệp, nhưng vẫn mặc kệ cho anh ỏ trong đội của bọn họ, chính là muốn cho anh cơ hội, cũng là không muốn mất đi anh. Thật ra thì tôi không hiểu rõ bạn đối với ý nghĩ của anh là thế nào, nghĩ kỹ thì hẳn nên khuyên nhủ anh thật tốt mới được."
Mạc Sơ trầm mặc không nói gì, một giây kia sắc mặt có chút căng thẳng.
"Tôi cho anh thời gian 10 giây, nếu như anh không quyết định tôi sẽ nổ súng. Tôi thật sự sẽ nổ súng, sở dĩ tôi cho anh thời gian cân nhắc đó là bởi vì tôi cảm thấy nên cho Cố Tử Thần một câu trả lời. Cho anh thời gian mười giây là đủ rồi, anh ấy có nói ở trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy tôi chỉ có thể tự bảo vệ mình, như vậy tôi sẽ lựa chọn cách tốt nhất để bảo vệ mình rồi." Kiều Tịch Hoàn nói không hề có chút đùa cợt nào.
"Mười, chín, tám. . ." Kiều Tịch Hoàn bắt đầu đếm ngược.
Biểu tình của Mạc Sơ có chút biến hóa, ngón tay cũng hơi run rẩy.
Kiều Tịch Hoàn cầm súng lục, nhám thẳng Mạc Sơ :"Năm, bốn, ba. . ."
"Đoàng."
Đạn bắn ra từ họng súng vang lên thật mãnh liệt.
Kiều Tịch Hoàn hung hăng cầm chặt súng.
Trong nháy mắt, chợt nắm tay Diệp Vũ sang một bên khác.
Bên tai vẫn kéo dài tiếng "Đoàng, đoàng, đoàng" của đạn, ngay sau đó liên tiếp một viên một.
Trong phòng khắp nơi đều là dấu vết của đạn.
Ôn Đặc Sâm cầm súng lục không ngừng tỉa theo bóng người của Mạc Sơ.
Mạc Sơ cuối cùng vẫn là trốn thoát khỏi khách sạn.
Ôn Đặc Sâm chạy ra cửa.
Mạc Sơ đã nhanh chóng rời đi.
Không biết có phải là cố ý để Mạc Sơ chạy, hay do lúc đó quá sức chấn động, tim đập quá nhanh, cả người dường như đang đứng bên bờ vực sống chết, cho nên Kiều Tịch Hoàn thật không biết Ôn Đặc Sâm có phải hay không đối với Mạc Sơ cũng có chút ẩn nhẫn.
Phòng đột nhiên an tĩnh.
Kiều Tịch Hoàn một tay luôn nắm chặt Diệp Vũ.
Mới rồi một giây ấy cô thật sự đang cố gắng phan tán sự chú ý của Mạc Sơ.
Cô từng bước tới gần chỗ Mạc Sơ rồi quay đầu nhìn Ôn Đặc Sâm một cái.
Có lẽ đặc công sẽ biết nhìn thấu tâm tư của người khác, Ôn Đặc Sâm tựa hồ hiểu Kiều Tịch Hoàn là đang ra ám hiệu.
Sau đó hai người phối hợp, Mạc Sơ bị phân thần trong nháy mắt, Ôn Đặc Sâm liền cầm súng nhắm tay anh ta, tay đột nhiên đau nhói, con dao nhỏ rơi xuống, Kiều Tịch Hoàn nháy mát kéo Diệp Vũ rời đi, sau đó Ôn Đặc Sâm không ngừng bắt đầu bắn về phía Mạc Sơ.
Toàn bộ quá trình không vượt quá 1 phút.
1 phút sau thế giới đều yên lặng.
Tay đột ngột bị người hung hãn hất ra.
Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Diệp Vũ.
Diệp Vũ dữ dằn nói :"Đừng tưởng rằng tôi sẽ cám ơn cô, nếu như không phải có Ôn Đặc Sâm, cô sẽ giết tôi thôi."
Kiều Tịch Hoàn không để ý phản ứng của cô ta.
Đối với loại phụ nữ không biết cảm ơn này, cô thật ra chính là xem thường.
Ôn Đặc Sâm bây giờ chạy về phòng đem máy tính xách tay lôi ra.
Ngón tay nhanh chóng nhảy lên.
Sau đó rất nhanh đã nhìn thấy vị trí của Cố Tử Thần, âm thanh dần khôi phục bình tĩnh :"Ok, chúng tôi bên này đã xử lý xong, không có bất kỳ thương vong. Đối phương có Hạ Nhân chết, Mạc Sơ chạy."
Kiều Tịch Hoàn ngồi bên cạnh Ôn Đặc Sâm, nhìn đoàn người Cố Tử Thần trong video đều bình an.
Hung hăng thở phào nhẹ nhõm.
Bất quá, Ôn Đặc Sâm tại sao phải đột nhiên buông máy vi tính để tới cứu cô !?
Mới rồi lúc cô đi trốn, Ôn Đặc Sâm còn nhắc nhở cô phải tự bảo vệ mình.
Trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng lúc này có lẽ cũng chẳng quan trong lắm.
Cố Tử Thần bây giờ bắt đầu rời khỏi hoàng cung.
Cố Tử Thần làm sao có thể an toàn rời khỏi trước mặt quốc vương, cô cũng không biết, cô thật không đoán ra, Cố Tử Thần rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, anh rốt cuộc lợi hại tới mức nào !?
Có thể giải trừ đi hết mọi nguy hiểm.
Ôn Đặc Sâm đem máy vi tính bỏ xuống, hít một hơi thật sâu.
Anh ta quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, khóe miệng kéo ra một nụ cười :"May có cô."
"Tôi cũng là tự cứu mà thôi."
Ôn Đặc Sâm gật đầu, soay người nhìn trong phòng Kiều Tịch Hoàn :"Tôi đi giúp cô xử lý cỗ thi thể kia."
"Chờ một chút, đợi Cố Tử Thần bọn họ trở về hẵng nói." Kiều Tịch Hoàn nhìn sang phía Diệp Vũ.
Không chừng Ôn Đạc Sâm vừa rời khỏi, Diệp Vũ lại bắt đầu nhảy cỡn lên giết cô.
Ôn Đặc Sâm cho là Kiều Tịch Hoàn vẫn sợ hãi trong lòng cũng không nghĩ nhiều, gật đầu một cái.
Ba người ngồi trong phòng khách, xung quanh đều là một mảnh hỗn độn, mới rồi đánh nhau bừa bãi, cũng không có ai đi dọn dẹp, thời gian tí tách trôi, ngoài cửa phòng rốt cuộc cũng vang lên âm thanh một lần nữa.
Ba người ngẩn ra, sau đó Ôn Đặc Sâm thận trong tới gần cửa, xuyên qua mắt mèo, mở cửa.
Cố Tử Thần cùng mọi người xuất hiện ở cửa.
Khi đó sắc trời đã sáng.
Ánh ban mai đã chiếu sáng lên sàn nhà khách sàn, chiếu lên khuôn mặt có phần mệt mỏi của Cố Tử Thần.
Anh liếc mắt nhìn xung quanh, nhìn chỉ là mảnh hỗn độn, sau đó đem ánh mắt đặt lên người Kiều Tịch Hoàn.
Sắc mặt cô không tốt lắm.
Nhưng nhìn qua cũng không có bị thương.
"Lão đại thế nào rồi?" Ôn Đặc Sâm vội vàng hỏi.
Cùng quốc vương đàm phán, như thế nào ?!
Có Tử Thần để mọi người ngồi trên ghế sofa.
Kiều Tịch Hoàn tự nhiên lại bị bọn họ hất tới xó xỉnh.
Cô mím môi, chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhớ tới trong phòng mình còn có một cỗ thi thể, cô nghĩ cô hẳn không có lá gan lớn như vậy lần nữa đi nhìn cỗ thi thể kia.
Cho nên cô chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh ghế sofa.
"Chúng ta cần ám sát Hắc Sâm A Bối Đức." Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng nói.
Tất cả mọi người ngẩn ra.
"Tối hôm nay sau khi tôi đi gặp quốc vương, đem những điều chúng ta điều tra về Hắc Sâm A Bối Đức bao nhiêu năm nay lợi dụng thân phận của hắn ở nước S âm thầm làm bao nhiêu chuyện, cùng chúng ta ký kết hợp đồng. Quốc vương khi xem qua chẳng qua sắc mặt chỉ khẽ nhúc nhích, cười một chút. Tôi thậm chí đem chuyện Hắc Sâm A Bối Đức huấn luyện quân đội cũng nói ra, ông ta chính là kẻ như vậy, nghĩ qua quốc vương thật cũng sớm biết Hắc Sâm A Bối Đức lòng đã mưu phản." Cố Tử Thần nói không nhanh cũng chẳng chậm.
"Sau đó thì sao ?" Ôn Đặc Sâm hỏi.
"Nếu quốc vương biết, Hắc Sâm A Bối Đức lại luôn bất động, nói như vậy chính là quốc vương bây giờ không thể xoay chuyển ông ta, nếu Hắc Sâm A Bối Đức phản kháng đứng lên, chính quyền cùng quốc gia này thật sẽ bị phá hủy. Huống chi bây giờ Hắc Sâm A Bối Đức cùng các nước lân cận có mối quan hệ thân cận, không chừng Hắc Sâm A Bối Đức có thể tạo phản liên hợp quốc."
"Cho nên quốc vương muốn chúng ta đi ám sát Hắc Sâm A Bối Đức ?!" Cao Tung nhíu mày.
"Quốc vương không chỉ một lần phái người đi giết Hắc Sâm A Bối Đức, có điều chỉ toàn là thất bại. Nghe nói quốc vương đã đợi rất lâu chờ người như chúng ta xuất hiện, vì ông ta giải quyết một tai họa ngầm lớn nhất."
"Mẹ!" Cao Tung đột nhiên chửi bậy :"Ý là chúng ta trước giờ trăm phương ngàn kế lấy được hợp đồng cũng như tín nhiệm của Hắc Sâm A Bối Đức, trải qua nhiều sinh tử như vậy con mẹ nó tất cả đều là làm không công ?! Tên quốc vương kia đúng là xấu xa, ông ta chờ chúng ta tự chui đầu vào lưới ?!" Cao Tung giận dữ.
Cố Tử Thần nhún vai :"Trước đó cũng coi như cùng Hắc Sâm A Bối Đức giao tiếp qua ít nhất cũng biết ông ta là loại người gì. Hơn nữa nếu quốc vương cũng muốn chúng ta đi ám sát, tôi cũng đã có nói qua chuyện điều kiện."
Tất cả mọi người ngạc nhiên.
Dưới loại tình huống nguy hiểm mà cấp bách, Cố Tử Thần còn cùng quốc vương nói chuyện điều kiện.
Người đàn ông này suy nghĩ luôn không giống vói bọn họ.
Vĩnh viên so với bọn họ đều cân nhưng chu toàn cùng sâu xa hơn.
"Điều kiện gì?"
"Muốn chi một quân đội 24 người." Cố Tử Thần nói :"Cùng với một chiếc phi cơ và hai chiếc xe nhỏ."
Vừa nghe có quân đội, tất cả mọi người đều có chút hưng phấn.
"Trước chớ cao hứng. Quốc vương có thể cho chúng ta nhiều đồ như vậy, liền đại biểu việc ông ta đem trách nhiệm lớn giao cho chúng ta, nhưng nếu chúng ta thất bại tuyệt đối sẽ bị đuổi tận giết tuyệt, chúng ta sẽ không rời khỏi nước S được." Cố Tử Thần nghiêm túc, tiếp tục nói :"Cho nên nhiệm vụ ám sát lần này, tuyệt đối không được thất bại!"
"Được." Tất cả mọi người liền vội vàng gật đầu.
"Ôn Đặc Sâm. Anh ở bên này dùng ID của Hắc Sâm A Bối Đức chiếm lấy mạng lưới, có kết quả chưa?" Cố Tử Thần quay đầu hỏi.
"Được, nội trong hôm nay có thể giải quyết."
"Được." Cố Tử Thần gật đầu :"Ít nhất không thể để cho nước khác tới trợ giúp Hắc Sâm A Bối Đức."
"Được." Ôn Đặc Sâm nghiêm túc gật đầu.
Cố Tử Thấn liếc mắt nhìn sáng Diệp Vũ, nhìn bộ dạng yếu ớt của cô ta :"Diệp Vũ, lần hành động này cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, không cần tham gia."
Diệp Vũ cắn môi :"Được."
"Tôi đưa cô trở về nước dưỡng thương."
Diệp Vũ ngẩng đầu nhìn anh.
"Tôi đã để Cao Tung cùng cục tình báo trung ương bên kia liên lạc với nhau, ngày mai sẽ cho cô một thân phận mới trở về nước Z. Từ nay về sau cô chính thức trở thành một thành viên của cục tình báo trung ương nước Z." Cố Tử thần nói, khóe miệng tựa hồ còn cười một chút :"Nghe nói, sẽ thăng chức, không thể trở về chúc mừng cô được, trước đó chúc mừng vậy."
"Tại sao nhất định phải đuổi em đi?" Diệp Vũ hỏi anh.
"Không có đuổi cô đi." Cố Tử Thần nhìn cô ta :"Chẳng qua là đang đảm bảo sự bình an của cô."
"Em không muốn, em muốn cùng mọi người ở chung một chỗ." Diệp Vũ hung hãn nói :"Em không trở về nước, em không trở về."
"Diệp Vũ, cô bình tĩnh đi. Cô hiện tại cơ thể không tốt mấy, đợi ở chỗ này cũng không làm được chuyện gì."
"Anh là chê em không thể giúp anh sao?" Diệp Vũ hỏi anh :"Cho nên bị đuổi đi như vậy."
"Diệp Vũ lão đại chỉ muốn cô trở về nước nghỉ ngơi, cô không cần nghĩ như vậy." Võ Đại khuyên giải cùng an ủi.
"Như vậy Kiều Tịch Hoàn thì sao? Cô ta có thể giúp mọi người cái gì, tại sao phải đem cô ta theo bên người?" Diệp Vũ hung hãn nói, trong lòng vô cùng hận.
Dựa vào cái gì Kiều Tịch Hoàn có thể mà cô ta lại không được ?!
"Cô ấy có chỗ dùng rất lớn." Cố Tử Thần bình tĩnh nói :"Chính tôi cũng không ngờ rằng lần hành động này cô ấy lại có tác dụng rất lớn."
"Nếu như là ám sát, cô ta không có bất kỳ tác dụng gì."
"Coi như vậy, Kiều Tịch Hoàn trừ ở bên cạnh tôi, tôi không biết có chỗ nào thích hợp với cô ấy." Cố Tử Thần rõng rạc nói :"Cho nên cô ấy sẽ luôn ở bên người tôi."
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần.
Ánh mắt Cố Tử Thần không hề đặt lên người cô.
Cô thừa nhận một giây kia cô có chút cảm động.
Căn phòng im lặng.
Im lặng rất lâu, mọi người tựa hồ đều đang đợi câu trả lời của Diệp Vũ.
Diệp Vũ nói :"Cố Tử Thần, nếu như em cứ không muốn đi?"
"Như vậy tôi sẽ cưỡng ép đưa cô rời khỏi."
Chính là máu lạnh như vậy.
Diệp Vũ biết, Cố Tử Thần vẫn luôn máu lạnh như vậy.
Mặc kệ là đối với ai, mặc kệ là có phải ở trước mắt hay không, anh cho tới bây giờ đều không hợp tình hợp lý.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro