Q3. Chương 9: Kết cục của Lôi Lôi (3)

edit: tiểu hoa nhi





"Tiêu Dạ, dựa vào cái gì mà tôi phải đợi anh?" Diêu Bối Địch từng câu, thâm sâu hỏi anh.

Đúng vậy.

Dựa vào cái gì.

Tiêu Dạ nhìn Diêu Bối Địch, nhìn mặt cô lạnh lùng như vậy.

"Tôi là đang suy nghĩ, rốt cuộc phải làm sao mới có thể trả thù anh, mới có thể để trong lòng tôi cảm thấy thoải mái. Bây giờ thật tốt anh cùng Lôi Lôi cuối cùng cũng có một kết quả. Coi như người ngoài cuộc là tôi, cảm thấy rất thoải máu." Diêu Bối Địch vẫn cười, từ khi xảy ra chuyện lâu như vậy tới này, cho tới bây giờ cô không có cười qua, đột nhiên lại cười cười nói nói :"Bị Lôi Lôi cắn ngược một cái như vậy, cảm giác được không?"

Tiêu Dạ nhìn Diêu Bối Địch, nghe cô châm chọc, cười nhạo.

"Bối Khôn, chúng ta đi thôi. Tôi vốn muốn đem căn phòng này để lại cho mình, bởi vì tôi cảm thấy đây là nhà tôi, tôi không cần phải cho anh, nhưng bây giờ cũng để lại cho anh đi. Huống chi tôi cảm thấy, có anh đợi ở đây tôi sống cũng cảm thấy chán ghét muốn chết." Diêu Bối Địch nói chán ghét.

Đối với việc cô chán ghét.

Lúc này đúng là không chống đỡ nổi.

Anh muốn chăm sóc cho cô nhưng căn bản không có cách nào để chăm sóc.

Đây chính là quả báo.

"Bối Khôn." Diêu Bối Địch dời tầm mắt nhìn Diêu Bối Khôn đờ đẫn như đang có điều suy nghĩ.

Diêu Bối Khôn tựa hồ mới tỉnh hồn, nhìn Diêu Bối Địch :"Chuyện gì cơ?"

"Thu dọn đồ đạc." Diêu Bối Địch nói.

"Đi đâu?"

Diêu Bối Địch cau mày.

"Chị đừng nhìn em như vậy, em chỉ là chưa bừng tỉnh thôi." Diêu Bối Khôn vô hại nói, quay đầu nhìn Tiêu Dạ nói :"Anh rể anh mới vừa nói bị Lôi Lôi cắn một cái, cho nên lây AIDS phải không?"

Tiêu Dạ gật đầu.

"Nhưng Lôi Lôi cũng đâu bị AIDS đâu?" Diêu Bối Khôn lại nói.

Tất cả mọi người lăm lăm nhìn Diêu Bối Khôn.

"Tôi chỉ là lừa gạt Lôi Lôi kia thôi, tôi ở đâu mà tìm được 5 người bị AIDS đến cưỡng gian cô ta, mấy người không đề cao tôi quá đấy chứ ?! Mấy người kia tôi tìm đều có thân thể khỏe mạnh, chỉ là mấy tên đàn ông bỉ ổi mà thôi." Diêu Bối Khôn không để ý gì nói.

Sắc mặ Tiêu Dạ đã hoàn toàn thay đổi, đột nhiên đen thui.

Có thể cả đời này trải qua hai mươi mấy năm cho tới bây giờ chưa bị ai chơi khăm tới mức này ?!

Trong phòng chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh.

Diêu Bối Khôn cảm thấy bản thân không còn gì mà giải thích, ánh mắt mọi người đều đặt trên người anh ta, quái lại.

Anh ta yếu ớt mở miệng :"Cái đó, tôi nói gì sai sao ?!"

"Diêu Bối Khôn, ra cửa đi, tôi tuyệt đối không đánh chết cậu!" Kiều Tịch Hoàn hung tợn nói.

Diêu Bối Khôn vô tội nhìn Kiều Tịch Hoàn :"Nữ thần, dáng vẻ chị rất kinh khủng!"

"Đi ra ngoài!" Kiều Tịch Hoàn lớn tiếng rống to.

Diêu Bối Khôn sờ đầu một cái, đi ra ngoài.

Kiều Tịch Hoàn cũng đi theo ra ngoài.

Thật ra thì là vì muốn họ lưu lại một không gian riêng.

Luôn sẽ có chút, không nghĩ là người ngoài sẽ nghe được.

Kiều Tịch Hoàn cùng Diêu Bối Khôn trước sau rời đi.

Bên trong căn phòng vẫn im lặng như cũ.

Diêu Bối Địch nhìn Tiêu Dạ như vậy, nhìn mặt anh có chút kìm nén, đủ loại biến hóa, chưa bao giờ có.

Bây giờ lại cảm thấy, một chút cũng không tốt, một chút cảm giác cũng không có.

Bản thân đã từng không ngừng ảo tưởng, ảo tưởng có một ngày Tiêu Dạ có thể đối với cô biểu lộ ra mọi biểu cảm, coi như là không vui, khổ sở cũng tốt, vẫn tốt hơn là một tấm mặt vĩnh viễn lạnh lùng.

"Tôi/Anh cho là. . ." Đột nhiên hai người không biết thế nào cùng mở miệng.

"Tiêu Dạ, chúng ta sớm hợp sớm tan đi." Diêu Bối Địch đột nhiên mở miệng, lần này không náo loạn gì, không điên cuồng ném đồ dưới đất, không có nóng nảy hay bất an, cô vô cùng tỉnh táo nói sớm hợp sớm tan.

Có chút sợ hãi với biểu cảm của Diêu Bối Địch.

Tiêu Dạ nhìn chằm chằm vào cô :"Anh biết có nhiều chuyện trong chốc lát em không thể chấp nhận nổi, nhưng anh có thể chờ."

"Chờ?" Diêu Bối Địch hỏi anh :"Chờ cái gì? Lòng chuyển ý sao? Nhưng Tiêu Dạ anh chờ được không? Tôi đợi suốt 6 năm, đánh đổi lấy cái giá thê thảm nhất đổi lấy anh quay đầu, anh có thể dùng thời gian như vậy chờ đợi sao?"

"Có thể." Tiêu Dạ nhấn mạnh.

Diêu Bối Địch tựa hồ trầm mặc chút.

Yên lặng nhìn, nhìn Tiêu Dạ kiên định như vậy.

Thật ra thì là không tin.

Thật không tin Tiêu Dạ sẽ vì cô làm nhiều như vậy ?! Bây giờ hoặc là áy náy. Đối với Lôi Lôi có thể bởi vì áy náy mà chăm sóc cô, đối với cô không thể bỏ đi ?

Cô lắc đầu một cái, lắc đầu nói :"Tiêu Dạ, thừa dịp mọi người vẫn có thể độc lập trong sinh hoạt, cứ như vậy đi, tôi không nghĩ đối với anh ôm bất kỳ hy vọng nào, cũng không có khả năng ôm hy vọng đối với anh. Hôn nhân của chúng ta bởi vì Tiêu Tiếu mà duy trì, bây giờ con bé không còn ở đây, cứ kết thúc như vậy đi."

"Hôn nhân của chúng ta anh vẫn cho là bởi vì em yêu anh." Tiêu Dạ nói, cho tới bây giờ cũng xem thường, tình yêu.

"Coi như là bây giờ không thương nữa."

"Anh yêu thì không thể sao? Bởi vì em yêu mới có thể chống đỡ được cuộc hôn nhân này, tin tưởng tình yêu của anh, cũng có thế chống được." Tiêu Dạ nói rất kiên quyết, giống như không muốn Diêu Bối Địch có một chút cơ hội do dự cũng như cự tuyệt :"Diêu Bối Địch, em có thể không tin anh, cũng có thể không ôm hy vọng với anh, nhưng đừng cự tuyệt anh. Anh biết mấy ngày này em phải trải qua rất nhiều, em nhìn anh sẽ khó chịu, anh để Diêu Bối Khôn đưa em về nhà mẹ, trở về một thời gian, chờ qua một thời gian nữa tâm tình bình tĩnh hơn, anh qua đón em về được không?"

Tiêu Dạ cơ hồ cầu xin.

Cầu xin cô, đừng nên cự tuyệt.

Có lúc cảm thấy ông trời rất thích đùa bỡn.

Lúc bản thân cố gắng điên cuồng như vậy, đổi lấy là bóng lưng lạnh như băng.

Lúc bản thân quyết định buông tay không lưu luyến gì nữa, nhưng đổi lấy là sự gấp gáp ôm lấy cô trong ngực.

Cô trầm mặc, trầm mặc nhìn Tiêu Dạ, nhìn anh, sau đó vẫn thờ ơ :"Tiêu Dạ, tôi không nghĩ đối với anh sẽ nổi giận, cũng không muốn cùng anh ầm ĩ. Nếu như anh thật muốn chờ đợi thì chờ đi, nhưng tôi sẽ không chờ, nếu như ngày nào đó tôi thích người đàn ông khác, coi như là vì đã thoát khỏi cái bóng mờ trong lòng này mà lập gia đình thêm lần nữa, tôi cũng sẽ ly dị với anh. Anh không ly dị, tôi có phạm tội song hôn cũng được. Tôi sẽ không bởi anh mà trì hoãn hạnh phúc của tôi."

Cổ họng Tiêu Dạ khẽ nhúc nhích, cuối cùng không nói cái gì nữa.

Diêu Bối Địch đi qua người anh, lạnh lùng, giống như một cơn gió thoáng qua, cô kéo cửa, nhìn Diêu Bối Khôn mặt đầy ủy khuất vì bị Kiều Tịch Hoàn dạy dỗ.

Có lúc cảm thấy bản thân coi như không quá cô đơn, ít nhất còn có em trai ruột, ít nhất còn có bạn thân nhất.

Khi cô xảy ra chuyện bọn họ vẫn sẽ ở bên cạnh cô.

Cho nên cô nghĩ, cô sẽ từ từ, ít nhất từ từ điều chỉnh, sẽ không để cho người khác quan tâm cô phải đau lòng quá lâu.

Diêu Bối Khôn bị Kiều Tịch Hoàn dạy dỗ đầu thiếu chút thấp tới sàn gạch, nhìn Diêu Bối Địch xuất hiện, giống như thấy cứu tinh vậy đáng thương mong chờ nói :"Chị, hai người nói chuyện xong rồi?"

"Bối Khôn, thu dọn đồ đạc, chúng ta về nhà." Diêu Bối Địch nói.

"Làm sao vẫn trở về?" Diêu Bối Khôn kinh ngạc nói :"Không phải nói anh rể không bị AIDS sao!? Làm sao vẫn phải đi đi về?"

Diêu Bối Địch hung hăng lườm Diêu Bối Khôn.

"Được rồi, trở về thì trở về." Mỗi lần đều cảm thấy, với chị mình đều không có chút nguyên tắc nào.

Chỉ cần cô nói gì thì là cái đó.

Từ nhỏ đến lớn đã thành thói quen.

"Là muốn em giúp chị thu dọn đồ đạc đúng không? Em lên lầu thu dọn." Diêu Bối Khôn đi vào, nhìn trong phòng khách người đàn ông kia cứng ngắc như hóa đá, nhịn một chút hay là không nói gì, anh ta sợ nói nhiều Tiêu Dạ sẽ thật sự bị đả kích, cho nên vẫn tự giác vô cùng, đi lên lầu thu dọn đồ của chị gái.

Ở cửa, Diêu Bối Địch nhìn Kiều Tịch Hoàn, khẽ mỉm cười :"Hoàn Hoàn, cám ơn cô."

Kiều Tịch Hoàn trở về, cười không nói gì.

Có chút cảm tình, không cần nói biết là được.

"Thật ra thì, mặc kệ anh ta có thể giải thích gì với tôi, tôi nghĩ tôi vẫn sẽ lựa chọn như vậy." Diêu Bối Địch nói, thanh âm lẳng lặng, không lớn không nhỏ, nhưng vừa vặn, trong phòng người kia tuyệt đối nghe được :"Nhưng . . . Giải thích, cũng coi như để cho cuộc hôn nhân nhiều năm này của chúng tôi ở thời điểm cuối với tôi không quá chật vật như vậy."

Chật vật ?!

Tiêu Dạ nghe được hai chữ.

Ở trong thâm tâm Diêu Bối Địch, hôn nhân của bọn họ, khiến cô thấy chật vật sao ?!

Hối hận đã không còn kịp rồi.

Thực sự anh thật không tìm được cơ hội có thể vãn hồi rồi.

Kiều Tịch Hoàn chủ động kéo tay Diêu Bối Địch.

Diêu Bối Địch bây giờ không còn rụt lại nữa.

Trước kia rất chán ghét sự tiếp xúc của người khác, bây giờ có lẽ không còn chán ghét nữa.

Kiều Tịch Hoàn nói :"Đường mình mình đi, có lẽ một ngày liền thông thuận."

"Ừ." Diêu Bối Địch gật đầu.

Hốc mắt có chút đó.

Giống như muốn nói, Hoắc Tiểu Khê, cô thật tốt.

Thật rất tốt.

. . .

Diêu Bối Địch rời đi.

Căn phòng đột nhiên trống rỗng.

Thật ra cô không rời đi, rất lâu cũng vẫn như vậy, một người ngồi ở trên ghế sofa thật lớn, nhìn trên đỉnh đầu đèn thủy tinh chói sáng hoa lệ.

Trong lòng sẽ cảm thấy rất trống rỗng.

Có lúc nghĩ cả đời này. . .

Nghĩ lại cuộc đời này, thật sự có nhiều chuyện khiến anh nuối tiếc suốt đời.

Anh từ khi còn nhỏ đã bắt đầu ý thức được thân phận đặc biệt của mình.

5 tuổi, liền chính mắt nhìn thấy cha mình làm chuyện vô cùng tàn nhẫn. Anh lúc đấy sợ hãi liên tục mơ thấy ác mộng, nhưng cha anh cũng không hề an ủi anh dù là một chút, chẳng qua chỉ nói với anh nên thích ứng.

Sớm một chút thích ứng mọi chuyện.

10 tuổi, mẹ anh qua đời.

Anh nhớ lúc ấy trong nhà có rất nhiều người tới, ba vòng trong ba vòng ngoài vì mẹ anh truy điệu.

Anh lúc ấy quỳ trong đại sảnh, lặng lẽ nhìn mẹ anh Trương Mỹ Lệ trên tấm hình đen trắng.

Mẹ anh chết vì bệnh ung thư dạ dày.

Thời điểm nhắm mắt còn nắm chặt tay anh nói :"Tiểu Dạ, sau này phải nghe lời ba."

Anh nghĩ, cha anh không thương mẹ, nhưng thời điểm mẹ qua đời vẫn kéo tay anh kêu anh sống với cha thật tốt.

Anh lúc ấy khóc rất thương tâm.

Bởi trên thế giới này người anh quan tâm nhất đã qua đời, anh cứ thế cô độc.

Nhưng ba anh không khóc, toàn bộ quá trình cũng vẫn tỏ ra bình tĩnh. Anh trầm mặc, lãnh đạm thậm chí có chút hơi khinh thường.

Anh thực sự không thích ba anh dù một chút, anh cảm thấy ông tà nhẫn.

Sau khi mẹ anh qua đời, cha anh mang anh đi khắp nơi, thậm chí có lúc bàn việc làm ăn về súng ống đạn dược cũng sẽ kêu anh, anh lần đầu tiên cảm nhận mưa đạn là lúc 12 tuổi, đạn bên tai gào thét bay qua, lúc ấy anh sợ hãi, không nhúc nhích.

Cha anh sẽ không an ủi anh, chỉ biết dùng ánh mắt khinh thường đối với anh, sau đó kêu người dạy anh võ thuật, đánh cận chiến, thương pháp.

Cha anh cho tới bây giờ không yêu cầu anh học văn hóa, cho nên thật sự thành tích ở trường học của anh rất kém cỏi, nhưng cha anh vẫn yêu cầu anh học giỏi mấy ngôn ngữ của các nước, bởi vì sau này sẽ phải dùng tới.

Anh gặp Lôi Lôi năm 13 tuổi vào đúng ngày mùng một.

Lôi Lôi là một cô gái hoạt bát sáng sủa, thậm chí có chút xấu xa, năm đó tóc còn nhuộm vàng.

Ngày tựu trường thứ nhất, Lôi Lôi đối với anh ân cần có thừa.

Cuộc sống xung quanh anh cũng như bản thân anh đối với mọi thứ xung quanh đều vô cùng lạnh lùng, cho nên dù năm đó mới 13 tuổi, bạn học cũng không dám đùa cợt với anh, thậm chí có chút sợ anh, chỉ có Lôi Lôi, chỉ có Lôi Lôi không sợ chết như vậy đối với anh liều chết.

Anh không có từ chối Lôi Lôi, nhưng cho tới bây giờ cũng không thừa nhận qua thân phận của cô ta.

Bây giờ nghĩ lại có lẽ năm đó Lôi Lôi cũng không hề thích anh, chẳng qua là thời kỳ đó muốn ở cạnh một người giống như Tiêu Dạ, một nam sinh lãnh khốc thế sẽ cảm thấy đặc biệt có mặt mũi.

Sau đó.

Không biết tới khi nào lại xuất hiện thêm một Diêu Bối Địch.

Nói thật, có một đoạn thời gian dài anh không nhớ nổi Diêu Bối Địch rốt cuộc là ai, có bộ dạng gì, nghe nói là cô gái ngoan ngoãn, nhà rất giàu, sau đó thích anh.

Anh vẫn cảm thấy đó cũng chỉ là một cái tên, một người đối với anh mà nói không chút ảnh hưởng gì.

Nếu như không phải Hoắc Tiểu Khê xuất hiện, anh nghĩ "Diêu Bối Địch" ba chữ này anh hẳn cũng sẽ rất nhanh quên mất.

Hoắc Tiểu Khê có lá gan quả thật lớn.

Mặc dù so với bọn họ lớn hơn tới 3 tuổi, ở Thượng Hải mặc kệ là trung học cơ sở hay là trung học phổ thông cũng không ai dám khiêu khích anh, đừng nói đến khiêu khích đánh nhau, lời nói cũng không dám.

Nhưng Hoắc Tiểu Khê dám.

Hoắc Tiểu Khê bởi vì Diêu Bối Địch mà đánh Lôi Lôi ở ngay trước mặt cả lớp, khiến cho mặt mũi Lôi Lôi mất sạch.

Sau khi anh biết, đi tìm Hoắc Tiểu Khê, đứng ở cửa trường.

Hoắc Tiểu Khê thẳng bước về phía anh, nửa điểm sợ hãi cũng không có.

Ngược lại bên cạnh cô có một người đàn ông, nghe nói tên Cổ Nguyên, luôn luôn khuyên cô, khuyên cô chớ xung động.

Chớ xung động ?!

Hoắc Tiểu Khê nhảy lên so với anh còn cao hơn, xuất thủ so với anh còn nhanh hơn.

Anh thậm chí lúc ấy cứ thế né tránh quả đấm của Hoắc Tiểu Khê, cả người có chút mộng mị.

Người con gái này thật sự liều mạng sao ?!

Anh cho tới bây giờ khinh thường cùng phụ nữ so đo, cũng tuyệt đối không đánh nhau với phụ nữ, một giây kia phá giới.

Anh đánh Hoắc Tiểu Khê.

Hai người cuối cùng cũng dừng lại.

Hoắc Tiểu Khê bị thương tương đối nghiêm trọng.

Cho dù vậy, Hoắc Tiểu Khê vẫn kiên nghị, dũng khí khiến anh có một chớp mắt bị thuyết phục, dĩ nhiên đối với anh mà nói không tồn tại ảnh hưởng gì, chẳng qua anh liền nhớ tên "Diêu Bối Địch" này.

Từ đó về sau, anh thật sự rất ít tới trường, căn bản sẽ không ở trường gây sự, mà trường học từ học sinh đến thầy giáo đối với anh cũng sinh ra sợ hãi vô hạn.

19 tuổi tốt nghiệp.

Anh lần nữa nhìn thấy Diêu Bối Địch.

Tới mời rượu, tỏ ra nơm nớp lo sợ.

Lôi Lôi cố ý làm khó Diêu Bối Địch, anh cũng không để ý gì.

Đối với một người không quan trọng, anh thực sự không có tốt đến mức kêu dừng tay.

Chẳng qua là ngày đó bản thân uống cho chút nhiều.

Năm đó 19 tuổi, mặc kệ bản thân đã trải qua cái gì, nhưng cuối cùng mà nói vẫn là độ tuổi dễ dàng xung động cũng thích giả bộ, đối với người tới cửa rồi cũng sẽ không cự tuyệt, anh rốt cuộc uống say, ngay trước mặt Diêu Bối Địch uống đến hồ đồ.

Diêu Bối Địch nhìn qua giống như một học sinh giỏi, cho nên anh thật không nghĩ tới Diêu Bối Địch sẽ hành động to gan như vậy với anh.

Đêm hôm đó, anh rất mơ hồ, mơ hồ ôm một cỗ thân thể ôn nhu mềm mại không chịu nổi.

Thật ra thì trước kia Lôi Lôi thiếu chút nữa cũng vượt qua lôi trì, cho nên cũng hoảng hốt biết, cỗ thân thể này cũng cơ thể kia không cho chút giống nhau, nhưng lúc đó đầu rất choáng váng, cũng không đủ tỉnh táo, trong lòng thậm chí đang suy nghĩ, có lẽ Lôi Lôi trổ mã ? Dẫu sao năm đó cũng còn nhỏ, dẫu sao có nhiều chỗ thật sự đầy đặn lên rất nhiều. . .

Lần đầu tiên, anh cảm thấy tạm được.

Cơ thể nhận được sự thỏa mãn cực lớn.

Công thêm say rượu rồi buồn ngủ, nên ngủ rất say.

Mở mắt lần nữa liền thấy sắc mặt Lôi Lôi sụp đổ, cùng với khuôn mặt ngượng ngùng áy náy không biết làm sao mở miệng, run rẩy.

Diêu Bối Địch không mặc gì ngồi trên giường của anh.

Cho nên một giây kia anh tỉnh dậy, anh liền biết cơ thể ấy của Diêu Bối Địch.

Trong dạ dày đột nhiên có chút quằn quại.

Không phải anh chán ghét thân thể cô, thân thể cô khiến anh vẫn thoải mái.

Chẳng qua là say rượu trước đó nên thân thể có chút phản ứng.

Lôi Lôi không ngừng la hét, Diêu Bối Địch ôm chăn không nói một câu.

Anh thật sự rất muốn nhìn bộ dạng Diêu Bối Địch phản kháng, coi như là một ánh mắt, một câu nói nhỏ bé. . . Tiếc là người con gái ấy dường như chỉ biết lùi bước, chỉ biết thỏa hiệp không nói một câu.

Anh cũng không biết bản thân có phải hay không thấy mất mát, dù sao anh nghe có chút phiền não nên liền mang Lôi Lôi rời đi.

Khi đó anh vốn nghĩ có thể để Lôi Lôi ở bên cạnh mình.

Lôi Lôi vì anh buông tha nhiều thứ, thậm chí bị bạn bè xa lánh, anh không phải một kẻ máu lạnh không chút tình người, đối với loại người vì anh hết lòng hết dạ anh sẽ không cự tuyệt giống như anh đối xử với tiểu đệ vậy.

Đưa Lôi Lôi đi, lúc trở lại Diêu Bối Địch cũng chuẩn bị rời đi,

Diêu Bối Địch nhìn qua nhu nhu nhược nhược, anh một mực không nghĩ nổi, cô lúc ấy lên giường với anh làm sao mà có dũng khí được ?!

Anh hỏi cô, đòi tiền sao.

Cô nói không muốn.

Không phải bồi thường.

Thật sự thì không phải bồi thường chẳng qua là muốn đuổi cô mà thôi.

Khi đó anh thừa nhận anh không ghét Diêu Bối Địch, phát sinh đêm đầu tiên với người con gái này có chút cảm thấy bị hãm hại. Lần đầu tiên của người đàn ông cùng một người phụ nữ đầu tiên, anh cảm thấy phụ nữ vẫn thấy quan trọng hơn, mà Diêu Bối Địch là lần đầu tiên cho nên anh biết rõ, một giây kia anh một chút cũng không ghét Diêu Bối Địch hơn nữa thân thể cô, khiến anh cảm thấy . . . Tạm được.

Diêu Bối Địch đi rồi hai người không còn chút qua lại gì.

Người con gái này cho người khác lần đầu tiên thật vui vẻ, nhưng không có nghĩ sẽ khiến anh sinh ra bất kỳ rung động nào, hơn nữa thời gian đó anh cũng có chút bận bịu, bận xử lý một vài việc cha anh để lại, chuyện giang hồ.

Cho đến một ngày.

Diêu Bối Địch cùng cả nhà tới nhà anh.

Diêu Bối Địch nói mang thai.

Cha anh kêu bọn họ kết hôn.

Một lần kia anh thật sự ghét Diêu Bối Địch thậm chí có chút hận.

Từ nhỏ anh sẽ ra tay nếu bị uy hiếp, bị cưỡng ép.

Đặc biệt không thể phản kháng.

Mà anh biết rõ, cuộc hôn nhân này anh không thể nào phản kháng được, coi như là thi thể, cha anh cũng sẽ đem anh đưa tới hôn lễ cùng Diêu Bối Địch.

Kết hôn.

Đêm tân hôn, anh đưa Lôi Lôi xuất ngoại.

Anh đối với Lôi Lôi có áy náy, hy vọng có thể đền bù.

Cho nên anh đưa cô ta xuất ngoại, anh nghĩ mấy năm sau có thể cho Lôi Lôi một lời giải thích.

Lại không nghĩ tới, cùng Diêu Bối Địch sống chung mấy năm bắt đầu có chút thay đổi, những việc thay đổi kia đến giờ anh thậm chí cũng không biết, làm sao lại thay đổi. . .

Ấn tượng trong anh Diêu Bối Địch vẫn luôn ôn ôn nhu nhu, đối với anh không có ranh giới lúc nào cũng dễ dàng tha thứ.

Anh bên ngoài có rất nhiều phụ nữ, lên giường với rất nhiều phụ nữ, anh cho tới giờ không hề giấu giếm, cô cũng biết.

Có lúc cô sẽ qua Hạo Hãn ngồi một chút.

Người của anh khá nhiều người đều biết thân phận của Diêu Bối địch, dần dần ở đó truyền ra mọi chuyện.

Diêu Bối Địch ở bên trong, có lẽ nghe được hết bát quái của anh.

Hơn nữa anh về nhà cũng không nhiều, người trưởng thành cũng sẽ biết đó là ý gì.

Diêu Bối Địch rốt cuộc làm sao kiên trì nổi ?!

Anh cũng không biết.

Anh vẫn cảm thấy một ngày nào đó người phụ nữ này sẽ nói over.

Bởi vì anh cũng không thấy Diêu Bối Địch người này lớn lên trong nhung lụa sẽ thật có thể chịu lấy ủy khuất nhiều như vậy, Có lẽ đó chỉ là linh cảm, hoặc sau trong nội tâm luôn phản nghịch kia của một con người,có thể cuối cùng cô sẽ buông tha.

Bụng Diêu Bối Địch càng ngày càng lớn.

Anh rất hiếm khi về nhà một lần, cũng thấy cô luôn ôm lấy bụng của cô, cứ vậy ôn nhu nhìn cái bụng mà nỉ non.

Cô mới 19, chưa đầy 20 tuổi.

Cô ại có thể làm mẹ một đứa bé, mà anh thậm chí không biến sau khi sinh bé ra sẽ có gì thay đổi, anh lúc ấy một chút cũng không hề mong chờ, một chút cũng không có cảm nhận được làm cha.

Có một lần.

Diêu Bối Địch nằm ngủ trên ghế sofa.

Bụng khẽ phồng lên, vốn dĩ tròn trịa nhìn lại có chút tức cười.

Anh về đến nhà, nhìn cơ thể tròn vo kia, đó là lần đầu tiên có chút không kìm được sờ lên cái bụng nhô cao kia.

Có một chút kỳ quái.

Một cái bụng tại sao có thể to đến mức này, hơn nữa rắn chắc, thật giống như không có cảm giác gì quá đặc biệt.

Anh hứng thú thiếu chút muốn rời đi nhưng đột nhiên cảm giác bên trong đột nhiên động một cái, động vô cùng rõ ràng, anh thậm chí còn cảm thấy ngón tay mình bị đẩy ra, mà một giây kia sợ hãi vô cùng, chợt rút tay về.

Lại biết nhúc nhích.

Cái vật nhỏ bên trong kia còn biết cử động.

Anh trợn mắt há miệng nhìn cái bụng động đẩy, sợ hãi.

Diêu Bối Địch như cảm nhận được bụng mình đang động, nhưng không biết có phải do mệt quá hay không mà không mở mẳt ra, chẳng qua nhỏ giọng nhỉ non, tay tự nhiên vuốt ve bụng nói :"Cục cưng, ngoan ngoãn, để mẹ ngủ một chút. . . "

Mẹ.

Một lần kia, anh dường như sâu sắc biết được anh thật sắp làm ba.

Ngày hôm đó anh có chút kinh hoảng thất thố rời khỏi nhà.

Trên ngón tay chạm ở bụng lúc nãy cứ luôn không ngừng quanh quẩn trong đầu anh.

Đây rốt cuộc là cảm giác gì ?! Có thể khiến trong lòng anh không ngừng biến hóa.

Sau đó.

Diêu Bối Địch sinh.

Nghe nói là con gái.

Ngày đó vừa vặn anh ở bệnh viện nhưng lại không có đi thăm.

Anh chẳng qua nhận được điện thoại nói là con gái.

Anh không có nhìn cô, cũng không nhìn con gái mình.

Diêu Bối Địch sau khi sinh bé cũng không về nhà nữa, thời gian đó anh ở nhà một mình, nhưng thực sự có chút hấp tấp.

Hấp tấp cái gì, chính anh cũng không biết.

Anh lúc ấy chỉ nghĩ có lẽ do trên giang hồ có quá nhiều việc mà thôi.

Một tháng sau, Diêu Bối Địch mang vật nhỏ kia trở lại, còn mang theo một vú em, cô mập lên rất nhiều, thân thể tròn vo, nhìn qua với lúc bình thường không giống nhau cho lắm.

"Tiêu Dạ, em một mình không lo được cho Tiêu Tiếu, nên mang theo một vú em tới, nếu như anh không ngại. . ." Cô dè dặt hỏi anh.

Hỏi anh làm gì.

Anh thậm chí ở nhà rất ít.

Sau đó Diêu Bối Địch, bà vú cùng đứa bé Tiêu Tiếu liền ở lại.

Trong nhà thật có chút náo nhiệt, thường xuyên nghe được đứa nhỏ khóc.

Có một lần nửa đêm anh về nhà, nghe được trong phòng Diêu Bối Địch, bé con đang khóc không ngừng . . .

Chân anh không tự chủ dừng trước cửa phòng.

Anh thấy Diêu Bối Địch mắt có chút mơ hồ đứng dậy.

Vốn có bà vú, nhưng buổi tối Diêu Bối Địch vẫn luôn để bé con ngủ cùng mình.

Cô ôm lấy bé con, sau đó vén áo lên.

Cổ họng anh khẽ nhúc nhích.

Bé con trực tiếp ngậm lấy ti không ngừng mút vào, có lẽ giả vờ bị ủy khuất, còn hung hãn khóc giờ chỉ còn thút thít, nắm quả đấm nhỏ không ngừng ra sức.

Anh rời khỏi cửa phòng cô.

Không biết là cảm thụ gì, dù sao thấy trong lòng là lạ.

Sau đó một thời gian thật lâu anh cũng không về nhà nữa.

Lần trước lúc về nhà, trong nhà không có Diêu Bối Địch, bé con cùng bà vú nữa.

Anh nhíu mày một cái, không suy nghĩ nhiều.

Trong nhà yên tĩnh hơn, chung quy sau này dù nửa đêm cũng không nghe tiếng khóc thút thít, rồi sau đó đem anh đánh thức nữa.

Có một ngày anh trở về nhà, thấy Diêu Bối Địch đang thu dọn đồ đạc.

Diêu Bối Địch có chút vội vàng, lúc xuống lầu thiếu chút còn đụng phải anh.

Anh nhìn cô, hai người đột nhiên trầm mặc.

Diêu Bối Địch cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói :"Tiêu Tiếu nửa đêm thường xuyên khóc, em nghĩ sẽ làm phiền anh, nên đem bé về nhà em nuôi một thời gian, chờ bé lớn một chút, sẽ mang về. . ."

Cho nên là về nhà.

Cũng tốt.

Anh có chút châm chọc cười một tiếng.

Anh không nói gì, cô nghĩ là anh ngầm đồn ý.

"Em đi." Diêu Bối Địch nói.

Anh đột nhiên kéo cô lại.

Diêu Bối Địch nhìn cô, giống như có chút khẩn trương.

"Cô nóng như vậy sao?" Anh hỏi cô, chỉ về phía vị trí ngực cô.

Diêu Bối Địch liền đỏ mặt, hồng thấu.

Tiêu Dạ không giải thích được tại sao lại đỏ mặt.

Diêu Bối Địch nhỏ giọng như muỗi vo ve lẩm bẩm :"Sữa em tốt vô cùng, nhân lúc Tiêu Tiếu đang ngủ mới về, cho nên có chút. .. Tràn. . ."

Nói xong mặt càng đỏ hơn.

Tiêu Dạ một giây kia liền giật mình, chậm rãi, lỗ tai có chút đỏ, không nói một lời rời đi.

Hơn nửa năm sau.

Diêu Bối Địch trở lại.

Nhưng không mang theo bé con kia.

Anh không có hỏi tại sao, Diêu Bối Địch cũng không có nói.

Hai người cứ vậy sống chung cùng một mái hiên, sinh hoạt chung một chỗ, anh không cười nói bữa bãi một câu, cô cũng càng ngày càng trở nên im lặng, trở nên an tĩnh, hai người cứ như vậy sống cùng.

Đi qua 6 cái tết cũng vẫn sống như vậy,

Anh thật sự lại có một thói quen nhìn thấy Diêu Bối Địch, một người tùy thời chỉ cần anh muốn nhìn nhất định có thể nhìn thấy.

A Bưu có lúc cố ý nói, Diêu Bối Địch là một người phụ nữ tốt, vòng vo kêu anh quý trọng cô.

A Bưu không biết rõ chuyện xảy ra giữa anh và cô, mà anh cũng không có lý gì đi giải thích.

A Bưu chỉ thấy Diêu Bối Địch ngồi im lặng rất lâu ở đại sảnh, im lặng nhìn người khác điên cuồng sau đó lại im lặng rời đi.

6 năm sau.

Lôi Lôi trở lại.

Anh vẫn cho là Lôi Lôi trở lại khiến anh cùng Diêu Bối Địch sẽ càng ngày càng xa cách.

Anh thật không hề nghĩ tới, khi lần đầu tiên nhìn thấy Lôi Lôi lột xác đẹp như vậy xuất hiện trước mặt anh, anh không biết phải nói thế nào, không nhịn được, thậm chí có chút hối hận đã kêu cô ta trở về.

Anh cùng Lôi Lôi lần đầu tiên lên giường.

Buổi tối kia, anh thực sự rất kìm nén.

Lôi Lôi vô cùng lẳng lơ vô cùng điên cuồng ở trên thân thể anh.

Anh cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.

Đã vậy còn nhớ tới. . .

Nhớ tới Diêu Bối Địch.

Cho nên buổi sáng ngày thứ hai, anh kêu A Bưu đem thuốc tránh thai tới.

Tạm thời, thậm chí không nghĩ qua muốn có thêm đứa con, có con cùng người khác.

Xảy ra quan hệ xong, Lôi Lôi ở bên cạnh anh càng là chuyện đương nhiên.

Anh trừ Lôi Lôi ra, cũng không còn những người phụ nữ khác.

Thật ra cho tới nay đàn bà đều chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, có lúc thậm chí không để bản thân vì ai mà thay đổi, cố ý tìm kiếm, chính anh cũng không có ấn tượng gì với phụ nữ, mà cuộc sống như thế vài năm đầu cũng đã chơi không chút thú vị nữa.

Biết được cảm giác với Diêu Bối Địch không giống ban đầu là khi Diêu Bối Địch bị bắt cóc.

Anh có chút luống cuống.

Anh có chút không dám tin, nếu như Diêu Bối Địch đột nhiên biến mất khỏi thế giới của anh, anh còn có thể hay không sống như cũ.

Có thể.

Rất nhiều chuyện trong ký ức, cho đến tưởng tượng của bản thân bị lệch hướng.

Anh cuối cùng vẫn là chọn lựa Lôi Lôi.

Lựa chọn chăm sóc Lôi Lôi.

Nội tâm anh ăn sâu bén rễ cảm thấy anh luôn nợ Lôi Lôi.

Nhưng anh không nợ Diêu Bối Địch.

Bởi vì ban đầu, chính là dùng thủ đoạn đùa bỡn, thậm chí ép buộc anh chấp nhận.

Bi kịch phát sinh.

Anh mới biết mình có bao nhiêu ngu xuẩn.

Tiêu Tiếu rời đi, anh là một người cha, anh thậm chí cho tới giờ chưa từng ôm qua bé, một lần cũng chưa từng ôm qua.

Anh ở trong nước biến, túm lấy quần áo Tiêu Tiếu, một trận sóng lớn đánh vào, biến mất không thấy gì nữa.

Anh nghĩ cuộc đời này anh cực kỳ có lỗi với Tiêu Tiếu.

Con gái ruột của anh.

Cho nên anh so với Diêu Bối Địch một chút cũng không hề dễ chịu.

Anh thật hận không giết được chính bản thân.

Vì Diêu Bối Địch, anh muốn bắt đầu lại.

Vì Diêu Bối Địch, anh muốn lần nữa ở bên, cho dù đã cảm thấy lúc này đó là hy vọng xa vời.

Anh ngồi trên ghế sofa, nhìn lên đèn thủy tinh treo lủng lẳng.

Anh 10 tuổi đã không còn khóc.

10 tuổi sau đó thật sự cũng không hề khóc. . .

. . .

Diêu Bối Khôn đưa Diêu Bối Địch trở lại Diêu gia.

Diêu mẹ nhìn thấy Diêu Bối Địch hốc mắt liền đỏ.

Diêu bối Địch gầy đi rất nhiều, sắc mặt nhìn qua tái nhợt.

Thật ra thì Diêu mẹ cũng gầy đi rất nhiều, trạng thái tinh thần cũng rất kém cỏi.

Hai người nhìn lẫn nhau, không nói gì chỉ khóc tỉ tê.

Cũng biết sẽ là như vậy.

Diêu Bối Khôn nhìn mẹ cùng chị gái.

Cũng biết sau khi gặp mặt, chỉ là thêm ưu thương, cho nên anh ta không đồng ý cho Diêu Bối Địch trở về.

Nhưng trở về thì cũng về rồi.

Anh ta cũng chỉ có thể ở cạnh, sau đó trầm mặc nhịn bọn họ khóc tỉ tê cùng phát tiết.

Thật lâu sau.

Diêu Bối Khôn sắp xếp cho Diêu Bối Địch đâu vào đấy, anh ta cũng đợi ba về nhà rồi anh ta mới tìm cớ để rời đi.

Anh ta phải đi tìm Lôi tiện nhân.

Loại người này đến cuối cùng một giây cũng không thể an phận.

Trước mặt Lôi Lôi là cơm hộp cùng chai nước suối, một chút cô ta cũng không đụng, cả người chỉ dựa vào vách tường, chán chường dựa vào đó, ánh mắt đờ đẫn.

Cảm giác có người tới, cô ta hơi đưa mắt lên.

Nhìn thấy Diêu Bối Khôn, khóe miệng châm chọc cười một chút, cười dữ tợn vô cùng.

"Cao hứng sao? Người đó." Diêu Bối Địch đứng ở trước mặt cô, chẳng qua chỉ là cười nhạt.

"Cô bây giờ hẳn là sung sướng, thậm chí ngay cả ông đây cũng dám tính kế! Cô không sợ ông đây đem cô giết chết sao !?" Diêu Bối Khôn hỏi cô ta, lạnh lùng, hung hăng hỏi.

"Dù sao cũng là chết, muốn thế nào tùy mày, chỉ cần khiến Tiêu Dạ cùng Diêu Bối Địch người phụ nữ kia không hàn gắn được, làm gì cũng đáng. Không phải là muốn rút móng tay sao? Không phải muốn đổ nước tiêu sao !? Diêu Bối Khôn mày muốn làm gì tùy mày ?! Nhưng Tiêu Dạ bây giờ cũng không thể đụng vào Diêu Bối Địch nữa, ha ha. . . Tao cảm thấy tao đời này chẳng còn gì để mà sảng khoái như vậy nữa !! Tao nghĩ Tiêu Dạ bây giờ hẳn rất khó chịu, hẳn khó chịu đến muốn chết. . . Thật ra tao chỉ cảm thấy, sống so với chết đau khổ hơn, thật, Diêu Bối Khôn." Lôi Lôi vừa nói, nước mắt vừa chảy ròng.

Đến mức này.

Thì thật sự đã tuyệt vọng.

"Cô cắn tôi thử một cái." Đối với nỗi đau điên cuồng của Lôi Lôi, Diêu Bối Khôn tỏ ra bình tĩnh, thậm chí còn đặt tay mình ở trước mặt Lôi Lôi, không nhúc nhích.

Lôi Lôi cảnh giác nhìn Diêu Bối Khôn, nhìn anh ta :"Mày lại đùa bỡn cái gì?"

Ở trong thâm tâm Lôi Lôi, Diêu Bối Khôn so với bất kỳ ai đều khó đoán.

Cô ta thậm chí không biết người đàn ông này một giây trước còn cười như hoa, một giây tiếp theo lại cực đoan đến mức tàn nhẫn.

"Tôi kêu cô cắn tôi một cái thử xem." Diêu Bối Khôn nói :"Cô không hận tôi sao ?! Tôi đem cô biến thành bộ dạng này, cô chắc rất hận tôi đi. Tới, cắn tôi một cái, để tôi cũng bị lây bệnh AIDS."

Lôi Lôi lạnh lùng hung dữ nhìn Diêu Bối Khôn, cũng không thấy có hành động gì.

"Thế nào, không dám há miệng sao?" Diêu Bối Khôn nói, còn chủ động đem tay trực tiếp đặt ở miệng Lôi :"Cắn đi!"

Lôi Lôi hoảng sợ nhìn Diêu Bối Khôn, nhìn anh ta đột nhiên dữ tợn nói chuyện.

"Không cắn đúng không ?! Không muốn để tôi lây AIDS ?" Diêu Bối Khôn hỏi cô.

"Diêu Bối Khôn, rốt cuộc mày muốn làm gì ?! Mày cảm thấy tao bị như vậy còn muốn hành hạ tao, rất vui vẻ phải không?" Lôi Lôi hét chói tai.

"Vậy cô hành hạ Tiêu Dạ cùng chị tôi, cô thấy vui không?"

"Mày rốt cuộc muốn thế nào ?!" Lôi Lôi sụp đổ.

Cô ta thực chịu đủ rồi, chịu đủ mọi hành hạ của Diêu Bối Khôn rồi.

"Tôi không muốn thế nào." Diêu Bối Khôn nói :"Vốn là không muốn khiến cho cô chết được khó chịu như vậy."

Lôi Lôi nhìn anh ta.

Nhìn anh ta đột nhiên đứng thẳng người dây, sau đó cầm một tờ khăn giấy không điếm xỉa tới, lau tay mình, bởi vì đặt tay ở trên miệng cô ta mà dính một chút nước miếng, có chút chế diếu, lau rất lâu, đem khăn giấy ném xuống đất.

"Lôi Lôi, cô không bị AIDS." Diêu Bối Khôn nói.

Lôi Lôi nhìn Diêu Bối Khôn, trợn to hai mắt.

"Tối hôm qua cưỡng gian cô là 5 người đàn ông thân thể khỏe mạnh, không bị AIDS." Diêu Bối Khôn nói tiếp.

Lôi Lôi run rẩy cả người, giận đến nỗi không ngừng phát run.

"Ông đây chẳng qua hù dọa cô một chút, cô thực sự vẫn đem nó làm công cụ trả thù. Muốn cùng ông chơi thủ đoạn bịp bợm, cũng phải xem có bao nhiên phân lượng, thủ đoạn của ông đây cho tới giờ đều là khó mà phòng bị cho được, ai ya, cô chơi không thắng nổi đâu." Diêu Bối Khôn âm u nói, từng câu nói rõ ràng truyền vào màng nhĩ, một câu lại thêm một câu.

"Không! Sẽ không! Sẽ không. . ." Lôi Lôi không tin tưởng.

Nếu quả thật bị AIDS, Diêu Bối Khôn sẽ không đưa tay đặt ở trước miệng của cô ta, sẽ không thể nào không chút sợ hãi được.

Sự thật bày ra trước mắt, cô ta không thể không tin.

Cô ta đem mọi thứ của bản thân ra đặt cược với việc tổn thương Tiêu Dạ, đặt vào Tiêu Dạ đối với với cô ta sẽ hận thù, nhưng Diêu Bối Khôn đùa dai !!!

Tại sao có thể như vậy ?!

Tại sao có thể như vậy ?!

Cuộc đời của cô ta không thể bi thảm như vậy.

Cuộc đời cô ta nên khiến Tiêu Dạ cùng Diêu Bối Địch phải trả một cái giá thật là lớn.

Vốn là cô ta sẽ lấy được Tiêu Dạ, mọi chuyện đều làm không chút từ thủ đoạn nào, nhưng một giây kia cô ta thật sự có chút cảm xúc, cô ta có thể làm được tới mức đó, dùng thân thể mình dùng mạng mình để trả một cái giá thật lớn, bây giờ cảm xúc gì cũng không có.

Có chẳng qua là chán ghét.

Cho tới giờ không có chán ghét một người, chán ghét có đôi khi chỉ cần liếc mắt nhiều một cái cũng sẽ phiền não.

Anh ta quay đầu nhìn tiểu đệ nói :"Giải quyết, sau đó ném xuống biển."

"Dạ, anh Khôn."

"Chớ kêu tôi anh." Diêu Bối Khôn khó chịu hết sức.

"Vâng, Khôn gia." Tiểu đệ vội vàng gọi.

Diêu Bối Khôn hài lòng gật đầu, sải bước đi.

Cứ như vậy đi, Lôi Lôi.

Kết cục của cô thế cũng đủ rồi.

Gia chơi cũng đã rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro