Q4. Chương 11: Kiều Tịch Hoàn, tôi đáng đời nên mới bị em chơi như vậy ?!

edit: tiểu hoa nhi




Rời khỏi buổi chiêu đãi ký giả trở về phòng làm việc.

Yoyo cùng Tẫn Dĩ Dương đi theo sau Kiều Tịch Hoàn, ngồi ở đối diện bàn làm việc của cô.

"Kiều tổng, cô quả thực rất to gan." Yoyo không khỏi cảm thán :"Tôi thực sự chưa từng nghĩ tới cô gọi ký giả tới chính là biến thành một buổi họp báo ra mắt thương hiệu, tôi có chút lo lắng thay. 

Có thể hay không bị người ta cố tình lợi dụng."

"Biết cũng không có cách nào, làm cũng đã làm rồi." Kiều Tịch Hoàn nhún vai, không có sao cả.

Đương nhiên, Yoyo cùng Tần Dĩ Dương đều rất rõ ràng Kiều Tịch Hoàn không có cách nào làm như không có gì cả.

Ngay hôm nay tổ chức họp báo, Kiều Tịch Hoàn không hề làm sáng tỏ chuyện từ đầu tới cuối, chuyện này có thể khiến bản thân bị ký giả viết thành không coi ai ra gì đương nhiên cũng sẽ bị ký giả cảm thấy đây chính là một chuyện trời sinh ngang ngược. Nói không hề làm tức là không hề làm, cô không cần nhiều ly do như vậy.

Kiều Tịch Hoàn ở trong mắt truyền thông vốn chính là một người có tính cách kỳ lạ, là một phụ nữ có năng lực ngang đàn ông, người phụ nữ này là người không thích giải thích gì nhiều, cũng không cần xem sắc mặt của người khác mà sống qua ngày. Cô dùng cách thức như vậy, ký giả dù có ngạc nhiên thế nào vẫn là chấp nhận Kiều Tịch Hoàn hành động khi người ta không đề phòng. 

Đổi lại là trên người người khác sẽ không được thuận lợi như vậy, cho nên toàn bộ hiện trường họp báo hôm nay cũng không giống như tưởng tượng là khống chế không được.

Ngược lại Kiều Tịch Hoàn khiến mọi chuyện dường như bị đè ép xuống.

Cô không hề nói tới chuyện sao chép, biểu lộ thái độ của bản thân, người ngoài thì nghĩ cô sẽ bị rầu rĩ, sẽ bị dư luận chèn ép thì cô trực tiếp dùng hành động phản bác, chuyện là người ngoài cho là thế thì cô không chút ảnh hưởng, thương hiệu của cô như thế nào thì vẫn như thế đó. Nên mở buổi họp báo thì mở buổi họp báo, nên đưa thương hiệu ra thị trường liền đưa ra, nên dùng nhà thiết kế cũ vốn vẫn để nguyên nhà thiết kế cũ, hơn nữa không chỉ có thế cô bây giờ còn đang nói yêu đương, nhìn qua dáng vẻ rất hạnh phúc.

Truyền thông thực sự là một nhóm "không tự trọng", thời điểm người khác bị suy đồi càng là lúc nhóm người này càng thêm châm ngòi thổi gió, thời điểm chứng kiến người khác khí thế thì sẽ lại đi a dua nịnh hót.

Không gian yên lặng, tiếng điện thoại đột nhiên vang lên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn điện thoại, tắt tiếng, nhìn hai người trước mặt :"Hai người đi làm việc của mình đi a! Truyền thông viết thế nào là chuyện của họ, chuyện chúng ta coi như đã làm xong, từ hôm nay trở đi Yoyo cô cũng không cần có bất kỳ áp lực nào nữa toàn lực ứng phó chuyện bị đưa thương hiệu của mình ra thị trường, chức vị của Tần Dĩ Dương sẽ do cô an bài."

"Được." Yoyo gật đầu.

Tần Dĩ Dương ánh mắt vẫn nhìn màn hình điện thoại của cô không ngừng lóe lên, nuốt nước miếng một cái, chuẩn bị đi theo Yoyo, Kiều Tịch Hoàn đột nhiên gọi anh ta lại :"Chờ đã, Tần Dĩ Dương, tôi cần anh thiết kế một loạt y phục theo thiết kế của anh gồm có cả quần áo tình nhân. Số lượng không cần nhiều, một loạt không vượt quá 5 bộ. Tôi cần loạt trang phục này cho hiệu ứng truyền thông."

"Được." Tần Dĩ Dương nghiêm túc gật đầu.

"Được, anh đi ra ngoài đi." Kiều Tịch Hoàn khoát tay.

Đối với Yoyo cùng Tần Dĩ Dương, cô thật sự rất tin tưởng.

Hai người lần lượt rời đi.

Lúc này điện thoại đã vang lên lần thứ hai, cô bắt máy :"Cố Tử Thần."

"Kiều Tịch Hoàn, em đây là đang đem hôn nhân ra làm trò đùa sao?!" Bên kia truyền tới âm thanh cực kỳ phẫn nộ.

"Cố Tử Thần, chúng ta ở riêng đã 4 năm rồi, tôi có thể đơn phương đưa đơn ly hôn." Kiều Tịch Hoàn nhẹ nhàng đáp trả.

". . ." Bên kia hung hăng nắm chặt điện thoại.

"Đương nhiên, anh lúc này có thể bỏ đá xuống giếng đi nói với phía truyền thông, chúng ta vẫn còn quan hệ vợ chồng, cũng có thể nếu anh hành động như vậy tôi thực sự vạn kiếp bất phục. Dù sao truyền thống văn hóa của Trung Hoa, mặc kệ nguyên nhân gì, phàm là chưa ly hôn mà làm ra bất cứ chuyện lạc lối nào đều là tội chết! Anh có thể dùng cái này để chèn ép tôi!" Kiều Tịch Hoàn nhấn mạnh mỗi câu.

Cố Tử Thần tức giận tới mức run người, lúc lâu, môi mỏng phun ra hai chữ :"Được."

Kiều Tịch Hoàn mặt lạnh nói :"Cố Tử Thần, không có ai sẽ chỉ đứng im một chỗ chờ anh."

Nói xong bên kia đã cúp điện thoại.

Kiều tịch Hoàn nhìn điện thoại tắt ngòm.

Kỳ thực cô cũng chỉ là đang đánh cuộc mà thôi, Cố Tử Thần sẽ không làm tới nước này, Cố Tử 

Thần sẽ không đem cô bức tới mức cuối cùng! Đương nhiên nếu Cố Tử Thần thực sự làm như vậy, cô nghĩ cô cũng sẽ chấp nhận.

Cô biết trên thế giới này chẳng người nào rời người nào mà không thể sống!

Huống chi nếu kết quả thật như vậy, cô coi như bản thân mình chết, nhưng nội tâm có lẽ vẫn còn may mắn.

Con người luôn cần một đáp tàn nhẫn để bản thân có thể nhận rõ được những chuyện bản thân chưa nhìn rõ!

Người xưa gọi cái này là đau một lần rồi thôi.

. . .


Cố Tử Thần hiện tại còn ở bên trong khách sạn phòng dành cho tổng thống.

Anh ngồi trước máy tính, mặt phát lạnh.

Truyền thông hưởng ứng tốc độ rất nhanh, không cần tới 20 phút thời gian, tin tức về Kiều Tịch Hoàn xuất hiện trên toàn bộ mặt báo điện tử.

Không thể không nói, Kiều Tịch Hoàn tuy là làm ra một hành động to gan, nhưng đúng là một người thông minh, lúc này cô không câu nệ chuyện người ngoài nghi ngờ về cô, không để bản thân dừng lại ở trong vòng nước xoáy kia, không thể nào tự kiềm chế. Cô dùng hành động của cô để chứng tỏ, chuyện này cô cũng không bận tâm đi giải thích với người ngoài, cũng không vì thế mà để bên ngoài ảnh hưởng tới cuộc sống của cô. Cách làm của cô khiến truyền thông cảm thấy rất tức giận, nhưng bởi vì lời nói thuyết phục của cô mà lựa chọn tin tưởng vào câu nói ấy.

Tại thời điểm này nếu như còn có những thông tin tốt với cô mà đưa ra hiệu quả dĩ nhiên càng thêm đáng kể.

Kiều Tịch Hoàn là người thông minh như vậy, khẳng định sẽ nghĩ tới điều này.

Vì thế hết lần này tới lần khác, chắn chắn sẽ có những tin tức vô tình được truyền đi tới mọi ngóc ngách.

Cố Tử Thần đứng dậy, kéo rèm cửa sổ, ánh sáng mặt trời cứ thế rơi ở trên người của anh, đồng thời đem căn phòng chiếu sáng rực rỡ.

Ánh mắt anh cứ thế nhìn ra ngoài cửa sổ, xe cộ không ngừng chạy ngược xuôi trên con đường ở Thượng Hải.

Lời nói Kiều Tịch Hoàn không ngừng vang bên tai :"Cố Tử Thần, không có ai sẽ chỉ đứng im một chỗ chờ anh!"

Không có người nào chỉ chờ anh!

Anh nắm chặt tay, khớp xương một giây kia tựa hồ cũng vì câu này mà. . . nghe răng rắc.

Ngoại trừ phẫn nộ thực sự còn có đau lòng.

Một giây kia anh tưởng lầm bản thân mình bị đau bao tử nữa.

Anh uống thật nhiều thuốc đau dạ dày, anh thậm chí còn ăn rất nhiều đồ ăn nhưng đau đớn vẫn không hề giảm bớt, ngược lại vì một câu nói của người đàn ông kia "Tôi cực kỳ yêu Kiều Tịch Hoàn", mà Kiều Tịch Hoàn có chút đỏ mặt, anh càng thêm điên cuồng.

Cho nên anh căn bản không chút do dự, gọi điện thoại cho cô.

Cô đối với anh toàn thân đều đâm dao.

Anh thực sự không biết có phải bản thân đối với Kiều Tịch Hoàn đã từng như vậy, nên Kiều Tịch Hoàn chịu không nổi việc anh quên mất đi cô.

Nhưng quên mất thì quên mất.

Anh cũng không có cách nào khiến trí nhớ của bản thân lập tức trở lại.

Mặc kệ anh nóng nảy muốn nhớ nhanh chóng, những nghĩ cũng nghĩ không ra.

Càng muốn ngược lại trong đầu càng thêm đau nhức mãnh liệt.

Bác sĩ từng nói cho anh có một số việc không nên suy nghĩ quá nhiều, nếu được những việc không thể nhớ thì không cần phải quá nhớ lại, kêu anh nghỉ ngơi nhiều thêm.

Anh cũng nghe lời bác sĩ nên không hề mang chấp niệm nào.

Nhưng bây giờ anh lại có chút hoang mang.

Anh lấy tay ôm đầu mình, ánh mặt trời chiếu sang toàn khuôn mặt của anh. Một giây kia anh tựa hồ cảm thấy trước mặt có chút mờ nhạt không rõ, anh nghĩ đại khái bởi vì có chút chói mắt nên mới không nhìn rõ.

Anh xoay người trở lại tới bàn làm việc.

Ánh mắt nhìn lên tin tức của tờ báo điện tử, nhìn Kiều Tịch Hoàn cứ giữ nguyên bộ dạng xinh đẹp như cũ.

Cô ở bên cạnh một người đàn ông khác có thể hay không đừng ôn nhu!

Trong lòng đột nhiên căng thẳng, sắc mặt cũng từ đó mà thay đổi.

Anh không nghĩ ra là tại vì sao Kiều Tịch Hoàn không thể cho anh thêm chút thời gian được ?!

Vì sao Kiều Tịch Hoàn luôn vô cứ gây sự như vậy!

. . .


Cao ốc Hoàn Vũ, ngoài vườn hoa sân thượng.

Kiều Tịch Hoàn không ngồi trong phòng làm việc nữa, cô cảm thấy hiện tại bản thân cần phải hít thở không khí trong lành, lẳng lặng xinh đẹp ngồi ở xích đu một mình, nhắm mắt lại cảm nhận ánh mặt trời mùa thu nhảy nhót trên mặt cô.

Cô nói với Cố Tử Thần, không ai sẽ đứng im một chỗ chờ đợi anh!

Những lời này là thật.

Có lẽ đối với Cố Tử Thần mà nói, cô chỉ chờ anh có nửa tháng. Nhưng trên thực tế với cô, cô đã chờ lâu lắm rồi, quá lâu tới mức không chịu nổi nữa.

Kỳ thực nết như anh không có xuất hiện, cô có thể chờ anh cả đợi, cô có thể nuôi lớn Minh Lộ cùng Niệm Niệm. Nhưng anh xuất hiện ở trước mặt cô, còn nói với cô là anh tên Hommels, anh không quen biết cô, cô thực sự cảm thấy cô không cần đợi thêm nữa.Không đáng chờ đợi thêm.

Cô mở mắt, thuận tay cầm điện thoại lên xem chút tin tức.

Rất nhiều chuyện không biết bản thân có muốn đối mặt hay là không, không muốn giải quyết, kết quả sau cùng vẫn là bản thân chỉ dựa được vào chính mình, người nào cũng không thể trở thành chỗ dựa vào chính mình.

Cô lướt đọc một vài bình luận, mỗi thứ một nửa.

Coi như bản thân mình đang bị hâm nóng đi.

Không thể không nói, ước chừng Thượng Hải nhiều xí nghiệp như vậy, tầng cấp cũng không đồng đều, liên tiếp mọc lên cũng không có xí nghiệp nào trên danh nghĩa chuẩn bị mở một thương hiệu còn chưa đưa ra thị trường đã bị đào bới sôi sục như vậy. Mặc kệ là tin tức tiêu cực hay tích cực, chí ít thương hiệu này thật đã phát hỏa. Trên thực tế tin đồn bị thổi lên không chỉ phát sinh trên người các minh tinh, mà minh tinh bởi vì có những lời đồn nên mới có thể ở trong vòng giải trí mà thêm nổi tiếng, thương hiệu cũng như vậy bởi vì tin tức mà mới có thể gây ấn tượng trong đầu của mọi người, coi nhưng mang theo chút tin tức không tốt lắm nhưng cũng bởi vì truyền thông mà thêm nổi bật.

Mọi người ai cũng đều biết **, đây là căn nguyên.

Đương nhiên mọi chuyện đều phải theo trình tự.

Quá tốt hay quá xấu, thì quá cực đoan ít nhiều cũng vẫn hiệu quả hơn.

Mà cô hiện tại cần một giới hạn để thương hiệu kia của cô trở về trạng thái tốt nhất.

Cô lặng lẽ xem mấy bình luận, dùng tâm tình bình thản nhất mà nhìn mấy dòng chữ màu đen bên trong màn hình.

Nửa tiếng sau.

Một bản tin được đưa ra, đó là một dòng trạng thái ở Facebook của Noles, đầu tiên là được chia sẻ khắp cho bạn bè, nói về vấn đề trong khoảng thời gian này tin tức trên báo Trung Quốc có nói tới Yoyo khiến anh ta khá đau xót, Yoyo là một nhà thiết kế rất tốt, không nghĩ vì chuyện cũ hiểu lầm giữa anh ta và Yoyo lại bị người khác lợi dụng viết bài, anh ta cảm thấy rất có lỗi. Ở trên Facebook viết luôn ủng hộ Yoyo, trong các thiết kế sư anh ta từng gặp qua không ai so với Yoyo có năng lực hơn, Yoyo là một thiết kế sư tài hoa và cao ngạo, anh ta tuyệt đối tin tưởng Yoyo sẽ không làm ra những chuyện như thế.

Sau khi đăng Facebook không lâu, giới thượng lưu ở Pháp đối với chuyện này liền thi nhau share bài, bắt đầu vì bài đăng đó chuyện về Yoyo bắt đầu nghị luận ầm ĩ trên mạng xã hội, đồng thời cũng không lâu sau, Noles ở trên Twitter chính thức đăng bài đính chính, Noles ở Pháp là nhà thiết kế rất có ảnh hưởng, hành động này không thể nghi ngờ chính là ngầm khẳng định Yoyo, báo Pháp đưa tin Yoyo là bị oan uổng.

Mà báo Pháp vừa đăng tin rất nhanh thông tin đã truyền tới trong nước, người Trung Hoa luôn rất dễ bị nhiễm "chuyện bên ngoài", cho nên giới thời trang ở Pháp đã khẳng định cùng ủng hộ, khi trong nước bắt được tin thì tựa hồ mọi chuyện đúng là sự thực. Mọi người dần đối với chuyện Hoàn Vũ sao chép đã dần bắt đầu tin show thời trang ngày hôm đó là một lời nói hùa, e rằng có điều gì đó uẩn khúc. Mà nửa giờ trước Kiều Tịch Hoàn cũng không có giải thích gì nhiều chỉ nói qua một chút, đồng thời nói rõ chưa từng làm chuyện sao chép thiết kế gì cả cho nên không cần phải giải thích thêm.

Tin tức lúc đó rất nhanh đã đem tới một phản ứng hóa học rất hữu hiệu.

Tin tức tiếp theo cũng không kém.

Phó Bác Văn một nhân vật bá chủ ở Thượng Hải, được người Thượng Hải mệnh danh là người có tài hoa và mị lực nhất trong các thương nhân, hôm nay đang thu hình trực tiếp trên truyền hình, chương trình gần kết thúc thì mc có hỏi anh ta về cách nhìn của anh ta đối với chuyện tập đoàn Hoàn Vũ đang bị xôn xao gần đây.

"Tập đoàn Hoàn Vũ cùng với tôi luôn luôn có những hạng mục hợp tác, quan hệ đôi bên vẫn rất tốt. Từ sau khi chuyện này phát sinh, tôi cũng chưa kịp gọi điện thoại cho Kiều Tịch Hoàn để hỏi thăm, không phải bởi vì đối với cô ấy không quan tâm mà là tôi biết với năng lực của cô ấy có thể thừa sức để xử lý tốt chuyện này. Mà với tính cách của Kiều Tịch Hoàn, tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện đê hèn, cô ấy có thể nói với mọi người cô ấy chưa từng làm nghĩa là chưa từng làm. Cô ấy cũng không có sa thải nhà thiết kế kia, như vậy việc sao chép này là hoàn toàn không có, không có lửa ắt hẳn không có khói, không cần thêm nghi vấn."

Phó Bác Văn sau khi trả lời chắc nịch như vậy, lần nữa lại khiến cho hiệu ứng hóa học này thêm điên cuồng.

Phó Bác Văn không có ra thông cáo gì cả, chỉ là trên một chương trình doanh nhân, ngay trước mặt toàn bộ người đang xem truyền hình không chút che giấu thừa nhận năng lực của Kiều Tịch Hoàn.

Có một giây kia Kiều Tịch Hoàn thật rất cảm động.

Phó Bác Văn vốn là một người máu lạnh, chưa bao giờ chen chân vào bất cứ vấn đề cá nhân nào của xí nghiệp nào, mà anh ta nói những lời này rất có thể sẽ khiến bản thân bị liên lụy trong đó, Phó Bác Văn đáng ghét như vậy là do bi người đời đồn thổi lên hay là bởi vì cô mà anh ta phá lệ.

Mà lần ngoại lệ này có thể khiến tin tức về cô tốt hơn, có phương hướng phát triển hơn.

Lúc này mọi chuyện đã xong, nhưng lại có thêm một vài trợ giúp từ cộng đồng mạng.

Kiều Tịch Hoàn cũng rất biết cách đối phó truyền thông, có điều mấy năm nay bởi vì suy nghĩ tới bản thân là mẹ của hai đứa trẻ, không muốn ở trước mặt công chúng khiến hai đứa trẻ bị ảnh hưởng trái chiều, nên cũng không thích dây dưa với truyền thông, thậm chí sáng sớm hôm nay lúc cô rời khỏi nhà còn cố gắng không để dì Lưu cùng hai đứa trẻ xem ti vi. Rất nhiều chuyện cô không muốn hai đứa nhỏ bị ảnh hưởng hoặc là suy nghĩ tiêu cực.

Mặc kệ kết quả thế nào, cô hy vọng hai đứa bé có thể dựa được vào mẹ chúng là cô.

Buổi chiều.

Sự trợ giúp cuối cùng của cư dân mạng cũng phát huy tác dụng.

Lúc đầu làm sáng tỏ chuyện sao chép thiết kế, sau đó moi ra những chuyện vấn đề sao chép mà truyền thông đưa tin cố ý dùng những ngôn ngữ gây hiểu lầm, không tránh khỏi việc mỉa mai giới truyền thông hiện tại không biết xấu hổ, vì moi tin mà không chút thể diện hành động không chút liêm sỉ, yêu cầu truyền thông làm bài báo tiến hành xin lỗi với Kiều Tịch Hoàn!

Đương nhiên yêu cầu như thế thôi, vì căn bản giới truyền thông sẽ không tự đứng ra mà vả mặt chính mình.

Thuận theo ý dân, tận lực viết một ít bài viết xoa dịu đi tình hình để tỏ rõ lập trường của bản thân.

Mà sự việc sao chép đồn thổi lên không lâu, thì dân mạng lại bắt đầu chuyển hướng tới tình yêu của Kiều Tịch Hoàn.

Đây chính là sách lược của Kiều Tịch Hoàn.

Một vài thời khắc quá cực đoan cũng sẽ làm câu chuyện quá nghiêm túc, lâu dần cũng sẽ khiến người đọc cảm thấy mệt mỏi, cũng khiến những người đọc đồng tình lâu dần trở nên không mặn mà. Cho nên sau vụ sao chép kia đã được làm dịu đi thì cũng không cần phải đưa ra thông cáo gì cực đoan cả. Mà lúc này chính là nói nhiều về chuyện riêng tư về cô, ngược lại sẽ khiến người ta càng thêm ấn tượng.

Rất nhiều nick name đều bình luận nói Tần Dĩ Dương rất tuấn tú.

Một người đàn ông luôn ở cạnh khi người phụ nữ thất bại, cứ như vậy lẳng lặng ở bên cạnh cô, đây chính là một chuyện đảm bảo nhất, khiến người khác cảm động! Bọn họ hy vọng, bọn họ cũng có thể bạch đầu giai lão.

Kiều Tịch Hoàn đọc xong tin tức, tắt điện thoại.

Coi như trong khoảng thời gian ngắn nhất đã làm dịu đi những tin tức tiêu cực kia rồi, tin tức lần này sử dụng rất hữu hiệu, thương hiệu của cô càng thêm nổi bât, cô nghĩ bây giờ có người đã bắt đầu tức giận tới cắn răng rồi. Không có được hiệu quả như cô muốn, cũng không hao tốn quá nhiều người cùng tiền bạc mà cô đã chiếm được tiện nghi quá lớn, vì sau đó cô không cần phải tuyên truyền quá nhiều về thương hiệu của mình cũng là một tốt, tiết kiệm được một khoản tiền cũng rất lớn đi.

Cô liếc mắt nhìn màn hình điện thoại đang sáng, bắt máy :"Võ Đại."

"Cái kia, chúng tôi về Thượng Hải rồi." Võ Đại nói, lời có chút thẹn thùng.Chúng tôi.

Chính là Võ Đại cùng Diệp Vũ đi.

Cô biết người phụ nữ này một giây đồng hồ cũng không để cho cô được rảnh rỗi!

"Được, tôi biết rồi." Kiều Tịch Hoàn giọng không mấy rố.

"Kiều Tịch Hoàn." Bên kia lại gọi tên cô.

"Chuyện gì?" Kiều Tịch Hoàn tâm tình càng không tốt.

"Diệp Vũ nói, buổi tối cùng nhau ăn cơm, cô ta mời."

"Cô nói với cô ta, tôi chưa bao giờ tham gia bữa tiệc dụng ý bất lương." Kiều Tịch Hoàn gằn lên.

Võ Đại đột nhiên trầm mặc, không nói ra một chữ.

"Cúp."

"AH."

Võ Đại nhìn màn hình đen thui.

Người phụ nữ này thật sự rất hay làm theo ý mình.

Diệp Vũ nhìn biểu cảm Võ Đại, khóe miệng nở một nụ cười tà ác, thoáng qua rồi biến mất.

Cô ta chỉ là cố ý nói cho Kiều Tịch Hoàn là cô ta đã trở về mà thôi, cô ta đương nhiên không muốn mời Kiều Tịch Hoàn ăn bữa cơm, không chỉ có Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta muốn ói, cô ta nhìn Kiều Tịch Hoàn cũng sẽ không muốn ăn.

Cô ta chỉ là thuận miệng nói tới ăn cơm, chỉ muốn kích thích Kiều Tịch Hoàn mà thôi.

Hiển nhiên, nhìn mặt Võ Đại tựa hồ đã có hiệu quả.

Có điều, đôi mắt cô ta đột nhiên nhíu lại, cô ta tìm Cố Tử Thần nhiều năm như vậy, lật tung cả thế giới tìm anh, cô ta thậm chí sau khi nhảy dù an toàn liền đi thẳng tới nơi máy bay bị rơi, nhưng không tìm thấy anh. Có điều lúc đó cô ta bị thương hơn nữa ở giữa sa mạc lại đi một mình, cuối cùng cũng vất vả cho nên đi mất 2 ngày 2 đêm rốt cuộc mới tìm được chiếc trực thăng kia, mà lúc cô ta tìm được mọi thứ đã cháy đen thui, cô ta lục tung cả cái trực thăng cháy kia ngoại trừ vết máu đều không thấy Cố Tử Thần, không thấy thi thể.

Không có thi thể, nói rõ anh vẫn còn sống ?!

Hoặc có lẽ một người tốt nào đó đi ngang qua, đưa anh đi mai táng rồi.

Không phải, cô ta tin khả năng thứ nhất hơn.

Cho nên sau khi cô ta rời sa mạc, điều dưỡng tốt thân thể mới bắt đầu toàn lực đi tìm kiếm Cố Tử Thần, cô ta nghe rất nhiều, điều tra rất nhiều nơi, một thời gian còn đặc biệt đi tìm những đoàn đi du lịch tới đất nước S, nhưng đoàn đi du lịch lại rất nhiều, mặc dù cô ta cũng nhờ mẹ cô ta hỗ trợ, hao tốn rất nhiều thời gian. Thời điểm cô ta không ngừng tìm kiếm Cố Tử Thần, Cao Tung tìm ra cô ta, nói với cô ta căn cứ đang tìm cô ta kêu cô ta quay trở về.

Cô ta cự tuyệt.

Cô ta rời căn cứ cũng không có chính thức báo cáo gì, cứ nói đi là đi.

Cao Tung cũng không ngăn cô ta lại, bởi vì tay phải của Diệp Vũ căn bản không thể sử dụng súng lục một cách linh hoạt nữa, cũng không thể ra quyền một cách chuẩn xác nữa. Việc này đối với căn cứ, đối với một đặc công mà nói, rõ ràng là tàn tật, mặc dù không ảnh hưởng tới sinh hoạt hàng ngày.

Cao Tung rời đi, cô ta vẫn tiếp tục lung tung mọi nơi tìm kiếm Cố Tử Thần.

Trải qua đủ 4 năm, cô ta bắt đầu tuyệt vọng, cô ta thậm chí còn cảm thấy có thể Cố Tử Thần thực sự đã chết.

Cho nên cô từa đi tới Australia, trùng hợp gặp Võ Đại, mọi người cùng nhau uống chút rượu, nói những chuyện đã từng xảy ra, lúc mỗi người muốn rời đi một ngả, điện thoại gọi cho Võ Đại khiến cô ta nghe được Cố Tử Thần còn sống.

Nước mắt cô ta lúc đó cứ như vậy mà chảy xuống.

Không có chết.

Cố Tử Thần quả nhiên không có chết.

Cô ta biết Cố Tử Thần một người đàn ông mạnh mẽ như thế, sẽ không thể nào dễ dàng mà hi sinh được.

Thượng đế sẽ không tàn nhẫn như vậy.

Cô ta cái gì cũng không muốn nghĩ, liền thu dọn đồ đạc trở về Thượng Hải.

Võ Đại cũng không ngăn cô ta, chỉ nói hai người cùng đi.

Không chỉ vì muốn theo cô ta trở về, mà còn lo lắng cô ta sẽ ra tay với Kiều Tịch Hoàn.

Sự ôn nhu của cô ta đã từng bị Ôn Đặc Sâm vạch trần trước mặt mọi người, ngay trước mặt đồng đội hung hăng vạch trần cô ta làm ra những hành động xấu xa.Có điều về sau gặp lại tất cả mọi người tự nhiên cũng không để mắt tới vấn đề nhỏ kia nữa, bởi vì đối với bọn họ mà nói đồng đội đã từng cùng nhau trải qua sinh tử rất chuyện vượt qua cả mức tưởng tượng của một người bình thường.

Ngày thứ hai buổi chiều cô ta đã về tới Thượng Hải.

Nhìn thấy bầu trời Thượng Hải quen thuộc này.

Cô ta thực sự cảm thấy thật mỉa mai, mỉa mai khi cô ta liều mạng tìm kiếm nhiều năm như vậy, đến cuối cùng thượng đế lại để cho Kiều Tịch Hoàn gặp Cố Tử Thần trước, mà 4 năm qua Kiều Tịch Hoàn chưa từng tìm qua Cố Tử Thần, một lần cũng chưa!

Cô ta cảm thấy thượng đế đối với cô ta không công bằng.

Rất không công bằng.

Có điều cũng không sao, rất nhiều chuyện không nhất định phải có trước sau, cô ta đã từng gặp 

Cố Tử Thần trước, nhưng Cố Tử Thần cũng không có yêu cô ta tới cuối cùng.

Cho nên lần này. . . Cô ta cho rằng thượng đế để Cố Tử Thần mất trí nhớ chính là vì muốn cho cô ta một cơ hội!

. . .


Kiều Tịch Hoàn để điện thoại xuống, trong lòng sợ hãi.

Diệp Vũ trở về khiến tâm tình cô càng thêm phiền toái tới cực điểm.

Cô thực sự không thích người phụ nữ này xuất hiện trước mặt cô, nhiều đêm tỉnh mộng, thỉnh thoảng nhớ tới người phụ nữ này đã từng khiến cho cô cảm thấy đáng sợ. . .

Cô hít một hơi thật sâu, không muốn bởi vì một người phụ nữ như vậy mà gợn sóng, cầm điện thoại lên :"Phó tổng. . ."

"Nếu như chỉ vì cảm ơn tôi, thì không cần." Phó Bác Văn trực tiếp mở lời, tựa hồ không muốn lãng phí thời gian.

Người đàn ông này.

Kiều Tịch Hoàn cắn môi, không biết vì sao người đàn ông này cứ phải ngược cô như vậy, cô hấp tấp nói :"Phó tổng, tôi muốn mời anh ăn cơm kia mà?"

"Không cần."

"Tôi nợ anh rất nhiều bữa cơm."

"Tôi đối với đại ân đại đức của cô, cô coi như mời tôi ăn cơm thì cả đời cũng không trả nổi!"

". . ." Kiều Tịch Hoàn không thể nói được gì.

Cô có thể nói không, cô thích Phó Bác Văn cái loại trời sinh tính kiêu ngạo này sao !?

". . . Lấy thân báo đáp?" Kiều Tịch Hoàn nói.

Đang nói còn chưa nói xong, bên kia đã cúp máy.

Kiều Tịch Hoàn nhìn điện thoại khoái trá cười.

Phó Bác Văn đối với côi luôn lạnh lùng, nhưng chân chính mà nói trợ giúp cô quả thực không ít.

Cô ngẩng đầu nhìn ngoài cửa phòng :"Vào đi."

"Hoàn." Tần Dĩ Dương vô cùng bảnh bao xuất hiện.

Kiều tịch Hoàn nhíu mày :"Có chuyện gì sao?"

"Tôi nghĩ em. . ."

"Không có chuyện gì thì đi ra."

"Hoàn, em không thể đối với bạn trai của em như thế." Tần Dĩ Dương nghiêm túc.

"Bạn trai ?" Kiều Tịch Hoàn khóe miệng cong lên :"Không phải là nam tiểu tam sao?"

". . ." Tần Dĩ Dương cắn răng :"Nam tiểu tam thì nam tiểu tam, tiểu tam cũng chưa lên hết chức đâu, tôi mà thăng cấp làm em xem tôi xử lý em thế nào."

"Anh cứ cố gắng thử xem." Kiều Tịch Hoàn liếc mắt, nghiêm túc nói :"Anh đi làm đi, tôi bận rộn nhiều việc."

Ý là không rảnh quan tâm anh ta.

"Hoàn."

"Tần Dĩ Dương, tôi bây giờ là cấp trên của anh." Kiều Tịch Hoàn nghiêm túc.

Cho nên anh ta phải nghe lời mệnh lệnh của cô.

"Kiều tổng." Tần Dĩ Dương phẫn nộ.

"Ừ, đi ra đi." Kiều Tịch Hoàn xua tay.

"Mẹ kiếp." Tần Dĩ Dương đột nhiên tức giận xoay người, bước gần tới Kiều Tịch Hoàn, từ trên cao ngó xuống người phụ nữ trước mặt, khom lưng, ép người mặt đối mặt cô, khoảng cách rất gần, gần đến mức thêm chút nữa là có thể môi chạm môi.

"Làm gì vậy?" Kiều Tịch Hoàn nhíu mày lại.

"Thỉnh cầu phúc lợi." Tần Dĩ Dương tà ác cười :"Em không thể qua sông rút ván, lợi dụng tôi xong lại xua đuổi tôi, bắt tôi rời khỏi ?!"

Kiều Tịch Hoàn nhíu mi càng thêm chặt.

"Tôi hiện tại muốn hôn em." Tần Dĩ Dương dõng dạc.

"Anh cũng đừng hối hận!" Kiều Tịch Hoàn nguýt một cái.

"Ai ôi, tôi cho tới giờ chưa từng hối hận." Giọng nói vừa dứt, môi liền đặt lên.

Khoảng cách hai người gần tới mức chỉ cách khoảng 0.1 cm.

Ngoài cửa phòng một giọng nói vang lên, đại khái có chút phẫn nộ, bên tai tựa hồ còn nghe được giọng Milk có chút thất kinh :"Cố đại thiếu gia, anh không thể tùy tiện xông vào phòng của Kiều tổng chúng tôi. . . Được."

Phía sau chữ kia, đại khái là bị một màn trước mắt làm cho hoảng sợ, cho nên nói có chút chậm chạp.

Ôi thần linh ơi!

Hiện tại là tình huống gì đây!

Kiều tổng cùng Tần Dĩ Dương "làm việc riêng", Kiều tổng bị chồng bắt gặp.

Thế nhưng Kiều tổng mới rồi tuyên bố với truyền thông đã cùng Tần Dĩ Dương chính thức qua lại.

Như vậy Kiều Tổng đã cùng Cố đại thiếu gia ly dị rồi.

Ly dị rồi mà nói Cố đại thiếu cũng không có đạo lý nào lại phát hỏa a.

Thế nhưng. . .

Cố đại thiếu một thân biểu tình muốn giết người là thế nào ?!

Milk nhìn Cố đại thiếu mặt lạnh như băng trực tiếp lao vào phòng làm việc của Kiều tổng, lúc đầu không có ý định ngăn cản sau lại nhớ Tần Dĩ Dương vẫn còn đang trong phòng làm việc của Kiều tổng, làm sao cũng nên thông báo trước một tiếng.

Căn bản Milk còn chưa kịp phản ứng, Cố đại thiếu liền bá đạo . . . Đẩy cửa phòng ra.

Milk đứng ở cửa, cảm giác thấy xấu hổ.

Milk chỉ biết lặng lẽ lui ra ngoài.

Milk cô chỉ sợ "việc nhà" của Kiều tổng sẽ vạ lây tới con tôm bé nhỏ là cô.

Tần Dĩ Dương không thế hôn Kiều Tịch Hoàn, anh ta khó chịu quay đầu, nhíu mày nhìn người tên Cố tử Thần trước mắt.

Cố Tử Thần cũng thế, nhìn anh ta.

Từ góc độ này mà nhìn sang, kì thực không thể biết bọn họ có hay không đang hôn, chỉ cảm thấy khoảng cách hai người khác gần, gần tới mức như dán sát vào nhau.

Hai người mặt đều không tốt nhìn nhau, Kiều Tịch Hoàn đang ngồi dưới ghế, đột nhiên đứng dậy nhìn Tần Dĩ Dương :"Dĩ Dương, anh ra ngoài trước đi."

Tần Dĩ Dương quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, vẻ mặt khó chịu.

Biểu cảm hung hăng như muốn nói, tôi không đi!!!

"Anh ra ngoài trước, buổi tối cùng anh đi ăn cơm." Kiều Tịch Hoàn thấp giọng nói nhẹ.

Tần Dĩ Dương ngạc nhiên nhìn Kiều Tịch Hoàn, khom lưng ở bên tai cô vô cùng thân thiết :"Cho nên chính thất ở trước mặt, tôi nên tự động biến mất, chờ em an ủi xong chính thất, mới quay lại dỗ tiểu tam?"

Kiều Tịch Hoàn khẽ nhăn mặt.

Tần Dĩ Dương nói :"Hoàn, em biết tôi thực sự rất yêu em. . ."

Còn chưa nói xong.

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nhanh chân bước tới phía trước, đứng trước mặt Tần Dĩ Dương.

Cố Tử Thần đã tới gần, hung hăng nhìn hai người trước mặt, Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần nắm chặt tay, một giây kia tức giận rõ ràng trên mặt.

Tần Dĩ Dương đứng ở sau Kiều Tịch Hoàn, nhìn Kiều Tịch Hoàn che chắn cho anh ta.

Mẹ kiếp! Anh ta đường đường là một người đàn ông, chả lẽ còn cần một người phụ tới bảo vệ sao?! Muốn đánh nhau, anh ta sẵn sàng đánh tới cùng.

Nghĩ như vậy liền đẩy Kiều Tịch Hoàn, chủ động xuất thủ.

Kiều Tịch Hoàn kéo tay anh ta lại.

Anh ta nhíu mày.

"Anh đi ra ngoài trước." Kiều Tịch Hoàn nghiêm túc.

Tần Dĩ Dương khó chịu nhìn cô.

"Tôi không hy vọng phòng làm việc của tôi máu chảy thành sông!"

Nắm tay Cố Tử Thần vào thời khắc ấy có chút run rẩy, anh hung hăng nhìn bọn họ tay chạm tay, bước chân tiên lên, tự nhiên mà kéo cánh tay Kiều Tịch Hoàn ra, rất dùng sức.

Kiều Tịch Hoàn mất thăng bằng liền trực tiếp ngã nhào vào lồng ngực Cố Tử Thần, mũi đụng vào ngực cường tráng của anh, đau tới mức nước mắt suýt thì chảy ra.

Bản thân còn chưa kịp thét lên, Cố Tử Thần đã kéo cô trực tiếp ra ngoài.

Kiều Tịch Hoàn bị Cố Tử Thần cưỡng ép rời khỏi phòng làm việc.

Sức lực rất lớn, lớn tới mức cô căn bản không có cách phản kháng.

Tần Dĩ Dương bị Cố Tử Thần làm một phen hoảng hồn một giây, một giây kế tiếp liền đuổi theo.

Milk còn đang đứng bên ngoài phòng làm việc của Kiều Tịch Hoàn, vì không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy vẻ mặt Cố đại thiếu giận dữ lôi kéo Kiều tổng đi ra, hoàn toàn không thương hương tiếc ngọc mà lôi đi, còn không kịp nói gì, lại thấy Tần Dĩ Dương đuổi theo, cản đường Cố Tử Thần hung hăng nói :"Anh buông cô ấy ra!"

Cố Tử Thần nhăn mặt, ánh mặt dữ tợn.

"Tránh ra!" Cố Tử Thần nói.

"Tôi nói anh buông cô ấy ra!" Tần Dĩ Dương dõng dạc nói, biểu cảm chưa từng thấy qua, lạnh lùng và nghiêm túc.

Trong trí nhớ Tần Dĩ Dương ngoại trừ vẻ mặt cà lơ phất phơ thì cũng là vẻ mặt lấy lòng. Chưa từng thấy được biểu cảm có thần như vậy.

"Tôi đếm đến ba tiếng, một, hai. . ."

"Cố Tử Thần!" Kiều Tịch Hoàn rống giận :"Anh đủ rồi đó!"

Cố Tử Thần nâng lên nắm tay đột nhiên bị Kiều Tịch Hoàn quát.

Ngay lúc đó Tần Dĩ Dương đưa một quyền thẳng tay qua, cứ thế đấm lên mặt Cố Tử Thần "Bốp!" một tiếng, thật dữ dội.

Milk che miệng, chỉ sợ bản thân thét chói tai.

Đây là tiết mục hai nam tranh đoạt một nữ sao ?!

Thế nào cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Tần Dĩ Dương nhìn một quyền của mình, một giây kia có chút ngạc nhiên, tựa hồ lợi dụng lúc người ta đang khó khăn.

Hơn nữa anh ta mới rồi quả thực dùng hết toàn lực, cho nên trên tay anh ta còn cảm nhận được đau đớn.

Mặt Cố Tử Thần đã bắt đầu khó coi tới cực điểm.

Tần Dĩ Dương ngạo mạn, ý muốn nói, đánh thì đánh, ông đây cũng không sợ ngươi! Nghĩ xong, liền muốn kéo Kiều Tịch Hoàn về bên cạnh mình.

Hành động còn chưa bắt đầu, Tần Dĩ Dương cảm giác được bụng mình đột nhiên đau đớn, căn bản không kịp phản ứng, bản thân đã bị đánh bật ra ngoài, té lăn trên mặt đất, so với việc đánh một quyền kia bị đau tay thì lần này bị đánh ngã ngửa xuống đất còn đau gấp mười lần.

Anh ta cảm giác cả thân thể đều không tốt.

Anh ta cứ thế bị người đàn ông kia đánh cho một quyền nằm bẹp dưới đất.

Nằm bẹp dưới đất thì thôi đi, tựa hồ động đậy một giây cũng không thể.

Milk không kìm chế được rốt cuộc "A" một tiếng kêu lên.

Mới vừa rồi một giây kia Milk ngẩn ngơ nhìn một màn lớn.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Tần Dĩ Dương nằm dưới đất, hung hăng hất tay Cố Tử Thần ra, muốn tới xem Tần Dĩ Dương.

Cố Tử Thần kéo tay cô căn bản cũng không thả ra.

Kiều Tịch Hoàn sắc mặt khó coi nói :"Cố Tử Thần, anh buông ra!"

Cố Tử Thần dùng sức nắm chặt tay cô.

Kiều Tịch Hoàn cảm thấy tay bị bóp tới đau, đau đến nỗi nước mắt của cô chảy ra.

Cố Tử Thần tựa hồ không cảm nhận được sức lực của chính mình, anh chỉ biết lôi Kiều Tịch Hoàn đi thẳng vào thang máy.

Cưỡng ép Kiều Tịch Hoàn, tới nỗi cô ngay cả phản kháng cũng không được!

Thang máy đóng lại, nháy mắt đều yên tĩnh.

Milk vội vã chạy tới bên cạnh Tần Dĩ Dương, ngồi chồm hỗm xuống khẩn trương hỏi :"Tần tiên sinh, anh không có chuyện gì chứ? Có muốn tôi qua đỡ anh hay không?"

"Cô đừng đụng tôi, giúp tôi gọi xe cứu thương." Tần Dĩ Dương đột nhiên quát lên.

Nói không chừng không biết có phải hay không đụng tới xương rồi, đau tới mức mặt vặn vẹo.

"Ah, Ah, tôi lập tức gọi điện thoại." Milk vội vàng đứng dậy bấm điện thoại gọi 120.

Đây là... . . .

Thương tích nặng thế nào ?!

Vẫn là Tần Dĩ Dương người đàn ông này luôn thích chuyện bé xé ra to.

Tần Dĩ Dương nhịn đau, nằm trên mặt đất.

Anh ta rốt cuộc hiểu rõ, vì sao lúc ở trong phòng làm việc Kiều Tịch Hoàn muốn anh ta rời đi trước, vì sao cô nói không muốn phòng làm việc máu chảy thành sông. Hóa ra là bởi vì Cố Tử Thần này căn bản anh ta đánh không lại!

Má nó!

Anh ta một bụng đầy lửa giận không có chỗ phát tiết!

. . .


Kiều Tịch Hoàn bị Cố Tử Thần lôi éo rời khỏi cao ốc Hoàn Vũ.

Nhân viên trong Hoàn Vũ nhìn hai người bọn họ, không biết có phải hay không do bị Cố Tử Thần hù dọa, mà nhân viên công ty đều bất tri bất giác lùi về sau hai bước, giống như dạt được để Cố Tử Thần đi.

Cố Tử Thần đem theo Kiều Tịch Hoàn thô lỗ nhét cô ngồi vào cạnh ghế lại, sau đó đi tới chỗ ghế lái, phóng xe đi.

Tốc độ rất nhanh.

Điều này khiến cô nhớ tới Doãn Tường năm đó.

Doãn Tường lúc chạy cũng giống như gió lốc, không ngừng lắc lư ở tên con đường Thượng Hải đông đúc này, mỗi khi nhớ tới đều cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Xe điên cuồng chạy đã lâu, đột nhiên thắng gấp ở một nơ mà Kiều Tịch Hoàn cũng không rõ, đại khái Cố Tử Thần cũng không biết chỗ này là chỗ nào, xung quanh có chút hoang vu, chắc là rời khỏi nội thành Thượng Hải, sau đó tùy tiện đi tới một con đường ở ngoại thành.

Bên trong xe rất yên tĩnh.

Cố Tử Thần mặc dù ngừng xe, hai tay vẫn hung hăng nắm vô lăng, sắc mặt thờ ơ tới dọa người.

Bên phải anh có chút sưng, đại khái là một quyền kia của Tần Dĩ Dương đánh tới đi.

Lúc cô gọi tên Cố Tử Thần, thực sự rất sợ anh đánh một quyền tới, Tần Dĩ Dương cũng có thể mất nửa cái mạng, thật không ngờ Tần Dĩ Dương ngu ngốc xuất thủ trước cho nên một giây kế mới bị Cố Tử Thần tung một quyền ngã lăn dưới đất đó cũng là chuyện đương nhiên!

Đoán chừng với Tần Dĩ Dương mà nói coi như là dạy dỗ.

Kiều Tịch Hoàn quay sang nhìn Cố Tử Thần :"Anh tìm tôi có chuyện gì?"

Cố Tử Thần một giây kia hoàn hồn, hay anh vẫn không rời khỏi vô lăng, giống như ép bản thân kìm nén cái gì đó, anh quay đầu nhìn cô :"Kiều tịch Hoàn, chúng ta còn chưa có ly hôn! Em cần gì phải gấp như vậy!"

"Anh chính là vương vấn cái chủ đề này sao? Chịu không nổi trên đầu đội mũ xanh?! Không sao, ngày hôm nay vừa đúng lúc là ngày trong tuần, chúng ta hiện tại có thể tới cục dân chính!" Kiều Tịch Hoàn thản nhiên nói.

Cố Tử Thần tức giận tới phát run, tay anh tựa hồ càng thêm dùng sức trên vô lăng, đột nhiên rống giận :"Tôi con mẹ nó không ly hôn!"

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh cuồng bạo, giận dữ.

Trong lòng cô có chút lo lắng.

Cố Tử Thần đột nhiên hành động như vậy khiến cô cho rằng. . . Anh đối với cô vẫn có cảm tình.

Cô cố gắng khống chế tâm tình, hỏi :"Vì sao?"

Vì sao không ly hôn?

Đối với một người phụ nữ mà anh không có ký ức về tình cảm nào, ly hôn đối với anh mà nói không phải là lựa chọn tốt nhất sao ?!

"Kiều Tịch Hoàn, cái gì cũng chỉ em nói. Em nói chúng ta kết hôn rồi, em nói chung ta có con, em nói em có tình yêu mới, em nói em sẽ không ở im một chỗ chờ anh! Được, tôi hiện tại không để em một chỗ mà chờ tôi, tôi đã thử nhớ lai, tôi đã thử tìm em nói một chút chuyện của chúng ta, tôi thậm chí suy nghĩ có phải hay không tôi nên đi gặp con của chúng ta! Còn em đối với tôi thì sao?! Em ở trước mặt truyền thông nói với họ em cùng Tần Dĩ Dương chính thức qua lại, còn ở ngay trước mặt tôi hôn cái tên Tần Dĩ Dương mà em gọi là chính thức qua lại kia nữa chứ!" Cố Tử Thần không chút thu liễm nào giận dữ nói.

Đối với người phụ nữ này, không biết tại sao anh luôn không thể khống chế chính mình.

"Vậy mà bây giờ, em còn nói muốn ly hôn?!" Cố Tử Thần mỉa mai nhìn cô :"Tôi đáng đời nên mới bị em chơi vậy sao!?"


- - - nói với người xa lạ - - -

Ôi rốt cuộc Cố đại thiếu cũng tức giận ah. Cuối cùng cũng có chút tiến triển rồi ạ, chứ ngược ngược tới đau lòng thế này mệt lắm ạ... Chúc các nàng một ngày vui vẻ <3 Stay home and take care yourself <3

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro