CHAPTER 13: THAT'S WHY
Hermione sập cửa toilet lại một cách thô bạo nhưng ngược lại, cô không nghe một tiếng 'rầm' mà lẽ ra nó phải có. Ngạc nhiên, Hermione quay lại và hỏang hồn khi một bàn tay đang chặn ở cửa, rồi cánh cửa từ từ hé mở, để lộ đằng sau là một chàng trai cao lớn, đẹp trai với mái tóc đen bù xù và một đôi mắt xanh lục đầy quyến rũ. Mặt anh đỏ như gấc, có lẽ do tác dụng của rượu... nhưng nó chỉ góp phần khiến anh trông đàn ông hơn.
Tim Hermione đập nhanh với hình ảnh Harry đứng chắn ngay cửa. Trái tim cô bảo "Hermione! Còn chờ gì nữa, hãy lập tức ôm chầm lấy người đàn ông này và đừng để anh bước ra khỏi đây với bất kỳ lý do nào" , nhưng lý trí cô lại bảo "Điên à, chẳng có cái lý do nào mà lại tiếp tục dây dưa tình cảm với một anh chàng sắp lấy vợ". Và vì Hermione luôn là con người của lý trí, cô biết mình đang ở trong một tình huống nguy hiểm mà nếu không có những hành động đúng đắn sẽ dẫn đến sai lầm chết người.
"Anh...anh làm gì ở đây?" -Hermione ấp úng, đảo mắt - "Đây là nhà vệ sinh nữ mà, anh... anh không ra thì tôi la sàm sỡ đó!"
"Anh muốn nói chuyện với em!"- Harry bước vào, đóng sập cửa lại, chốt cửa và ếm bùa chống nghe lén lên. -"Tốt, không ai có thể làm phiền chúng ta!"
"Anh điên rồi!" -Cô lẩm bẩm, lắc đầu, lùi lại vài bước.
"Anh biết anh không nên làm vậy..."- Harry tiến thêm vài bước xích lại gần Hermione, mắt không rời khỏi cô-"nhưng...anh chỉ muốn em lắng nghe anh giải thích, có được không?"
"Không! Chúng ta không có gì để nói với nhau cả"- Hermione thở mạnh, tiếp tục lùi bước cho tới khi lưng cô chạm phải bồn rửa mặt, sau lưng Hermione không còn đường lui, trước mặt cũng không còn đường thóat.
"Có...còn nhiều chuyện anh vẫn chưa có dịp nói với em mà!" - Harry tíên tới, khóa chặt Hermione trong hai cánh tay rắn chắc.-"...Em đừng hành hạ bản thân mình như vậy nữa, được không?... Anh biết... chưng diện những thứ quần áo diêm dúa, và nốc rượu như một bợm nhậu hòan tòan không phải là tính cách của em... Đừng vì chuyện của chúng ta mà buông rơi bản thân như vậ..."
"Điên rồ! Anh đừng nghĩ mình có giá như vậy chứ! Anh là ai mà cản tôi chứ?" - Hermione phản ứng mạnh, cắt ngang lời nói của Harry, hét vào mặt nó -"Tôi ăn mặc ra sao, đi với người đàn ông nào cũng cần phải xin phép anh sao? Anh đừng quên anh sắp là người có vợ....anh quan tâm nhiều tới tôi làm gì?"
"Vì anh không muốn thấy em như vậy...Anh biết em cố tình chọc tức anh với cách hành xử như vậy...Hermione, anh khó chịu lắm, em đừng tự ép mình làm như vậy nữa, có được không? Em biết em quan trọng như thế nào đối với anh mà... Thấy em như vậy, anh đau lòng lắm...bíêt không?" - Harry nhìn thẳng vào mắt Hermione, trút hết nỗi lòng của nó.
I don't wanna fight no more
I forgot what we were fighting for
And as loneliness is in my heart
Wont let me be apart from you
I don't wanna have to try
Girl to live without you in my life
So I hope that we can start to night
Cause I don't wanna fight no more
"Không nghe! Tôi không muốn nghe nữa!" - Hermione vùng mạnh, đẩy Harry ra và lấy tay bịt chặt hai lỗ tai của mình, chạy về hướng cửa ra. Nhanh như một tầm thủ quidditch chuyên nghiệp, Harry ôm chặt lấy eo Hermione, xoay ngược cô lại và áp môi nó vào môi cô. Ban đầu là sự vùng vẫy chống cự quyết liệt của cô nàng tóc nâu nhưng rồi sau đó là sự đồng thuận, Hermione bắt đầu đáp trả lại nụ hôn nồng cháy của Harry, tay cô thả lỏng và bắt đầu vùi vào mớ tóc rối vốn đã bù xù của Harry. Đắng! Đó là những gì có thể diễn tả. Cũng là hôn nhau, nhưng so với nụ hôn ngày về hôm qua thì nụ hôn hôm nay sao chua chát và đắng cay quá. Đó là hận thù, đó là sự ăn năn, đó là cảm giác mặc cảm tội lỗi và trên hết đó là tình yêu của hai kẻ yêu nhau mà không thể đến được với nhau.
Harry là người đầu tiên dứt ra, nó thở dốc-"Anh...anh xin lỗi, nếu anh không làm vậy thì em sẽ không bao giờ bình tĩnh nghe anh nói!"
"Được...anh nói đi...!" - Hermione lắng giọng, lấy tay quệt ngang đôi môi. Tuy cô không còn xốc nổi như hồi nãy nhưng khuôn mặt đã lại trở nên lạnh băng như hồi sáng.
"Anh muốn em bíêt trong hai năm qua, chưa một giây một phút nào anh quên em cả. Anh luôn đi tìm em, tới tất cả những nơi anh có thể, hy vọng sẽ lại thấy được em. Anh bỏ ngòai tai những lời khuyên của mọi người, kêu anh bỏ cuộc, họ tin rằng em đã chết nhưng anh thì không. Anh hy vọng rằng em vẫn còn sống..."- Harry nhắm mắt, hồi tưởng lại những gì đã qua -"... Nhưng...anh đã không thể tìm đựơc em, ba tháng trước anh trở về trong tuyệt vọng và... quyết định bỏ cụôc. Anh không thể cứ sống lầm lũi như thế được, anh phải tiếp tục cuộc sống của anh với bao nhiêu người yêu thương và quan tâm anh..." - Nó trầm tư, giải thích.
"Và vì thế mà anh quyết định kết hôn với Ginny Wealey?" -Hermione hỏi, giọng cay đắng -"Harry James Potter, đó không phải là lý do, đó không phải là giải thích. Đừng lấy hòan cảnh biện hộ cho sai lầm của mình nữa. Anh nghĩ chỉ có anh mới biết thương nhớ tôi hay sao? Anh nghĩ tôi không có cảm giác đó à? Hai năm... hai năm tôi ở hoang đảo, một thân một mình chống chọi với khó khăn, không ai ở sau lưng, ủng hộ tôi, bảo bọc tôi. Nhiều lúc tôi bị đánh đến ngất xỉu, mình mẩy bầm tím, mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn ngủ một giấc dài... dài thật dài đến nỗi không cần phải dậy nữa. Có thế thì ngày mai sẽ không bao giờ đến, tôi sẽ không phải nai lưng ra làm việc và bị những lằn roi đó quất liên tiếp vào mặt mũi, tay chân..." - Nước mắt bắt đầu rơi lã chả trên gương mặt xinh xắn của Hermione.
"... Mấy lần, tôi cứ tưởng rằng mình đã bỏ cụôc, nhưng lần nào tôi cũng tự nhủ với mình -'Không, Hermione, mày không thể chết được, mày phải ráng sống...vì Harry!'- Tôi biết ở một nơi phương xa nào đó anh vẫn chờ tôi, ngóng tôi quay về. Anh là động lực sống của tôi. Tôi ước ao trời mau tối để tôi đi ngủ, chỉ cần nhằm mắt lại là tôi có thể thấy anh, được anh ôm ấp trong vòng tay rắn chắc, thì thầm những lời yêu thương, động viên tôi..." - Harry đưa tay lên mặt Hermione định lau đi nước mắt cô bé, nhưng Hermione đã ngăn lại, hất tay nó ra và tự lấy tay mình quệt đi những giọt nước mắt đó.
"Đổi lại...tôi được cái gì chứ? Người tôi trông ngày ngóng đêm đã phản bội tôi, anh ta đi lấy người con gái khác ! " - Hermione hét lên, tức tưởi -"Cho dù...cho dù tôi có thật sự chết đi nữa thì hai năm, mồ tôi còn chưa xanh cỏ mà anh đã vội cưới người khác là sao? Là sao chứ?... Thế nào gọi là nhớ thương? Thế nào gọi là tìm kíêm khắp nơi ? Lừa gạt! Toàn là giả dối!" - Cô gào lên, ôm mặt khóc nức nở.
"Anh xin lỗi Hermione... anh hối hận lắm, anh đã nông nổi, lẽ ra anh không nên nhanh chóng tiến tới với Ginny, anh không ngờ em lại trở về..." - Harry đau xót, thốt không nên lời, nó bíêt giờ phút này nói xin lỗi thì đã quá muộn rồi. Nó không bao giờ có thể bù đắp cho những nỗi đau mà Hermione đã và đang phải gánh chịu vì nó.
"Ha ha ha...xin lỗi, anh xin lỗi để làm gì? Tôi có phải là gì của anh đâu? "-Hermione cười chua chát- "đúng hơn, chúng ta chưa bao giờ chính thức đến với nhau... tôi trách ai được chứ? Có trách thì trách bản thân mình khờ dại, trái tim lầm chỗ đặt vào một con người bay bướm..." - Nghẹn ngào từng tíêng, Hermione khóc nấc.
"Không phải, không phải như vậy, anh luôn quan tâm em, tình cảm anh dành cho em chưa bao giờ thay đổi, trứơc đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy và sau này cũng vậy... không ai có thể thay thế vị trí của em trong tim anh!"- Harry ôm chầm lấy Hermione, thì thầm, cô không chống cự, chỉ tựa đầu khóc nức nở.
"Em không muốn... em không muốn chống đối với anh đâu" - Cô thì thầm, vùi mặt vào đôi vai rắn chắc đó, để cho nước mắt tự do tuôn rơi -"Em đau lắm, em khó chịu... và em không thể... Harry, em không thể kiềm chế bản thân mình..."
Harry vuốt lưng cô, hôn nhẹ vào trán Hermione, cố gắng xoa dịu nỗi đau mà người con gái bé nhỏ, mỏng manh trong vòng tay nó đang phải gánh chịu.
"Xin lỗi, anh xin lỗi! Đừng khóc! Anh hiểu mà, đừng khóc Hermione." -Harry thì thầm, xiết chặt hơn vòng tay nó, nâng niu mãi phút giây hiếm hoi khi cả hai đang ở bên nhau. Nó ghét cay ghét đắng khi thấy Hermione khóc, thà rằng nó phải chạm trán với Voldermort mười lần nữa, còn hơn là thấy Hermione rơi lệ vì nó. Cảm giác đó còn tệ hơn là xé xác nó ra thành trăm mảnh.
Harry thấy đau nhói ở tim, vì nó mà Hermione ra nông nỗi này. Phải làm ra vẻ lạnh lùng với nó, buộc bản thân cô ghét nó, tự hành hạ, thay đổi chính bản thân để cách ly với nó... "Harry! Mày không bằng lòai cầm thú!" . Nguyền rủa, đó là những gì nó có thể làm. Vì thậm chí cho dù là trong vòng tay này, nó không biết còn có thể giữ cô thêm bao lâu nữa...
Hold, hold me for a while
I know this won't last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away
"Vậy... anh có thể vì em...đừng đám cứơi với Ginny, được không?" -Hermione thủ thỉ yêu cầu nó. Nước mắt đã thôi rơi và cô đang tận hưởng cảm giác êm đềm, ấm áp trong vòng tay Harry. Trong một thóang, tất cả dường như đang quay lại thời điểm hai năm trước... một thời vui vẻ...
Còn Harry thì đứng lặng người, không trả lời. Những lời nói của Ron và kí ức về Ginny lại như một cuốn phim trả ngược trong đầu nó. Khó khăn lắm, Harry mới mấp máy được mấy chữ...
"Kh...Không được..."
Hermione vùng mạnh, thóat khỏi vòng tay Harry, sừng mắt nhìn nó.
"Anh... không thể... Hermione, anh xin lỗi nhưng Ginny cần anh. Anh đã bỏ mặc cô ấy một lần rồi, anh không thể làm như vậy lần thứ hai. Thần kinh Ginny rất yếu, cô ấy có thể sẽ làm chuyện dại dột nếu anh hủy đám cưới này..." - Harry phân trần, mong muốn Hermione hãy hiểu cho nó-"Em...thì khác, em không yếu đuối, hai năm khó khăn em vẫn vượt qua được, không có anh, em vẫn sống được..."
CHÁT!
Lần thứ hai Hermione tát nó. Harry không chống cự dù nó hòan tòan có thể sau ngần ấy năm làm tầm thủ, nó không óan trách vì nó bíêt mình đáng nhận cái tát này. Thậm chí Harry sẵn sàng nhận một trăm, một ngàn cái tát nữa, nếu nó có thể làm Hermione nguôi giận và thôi không đau lòng vì nó nữa.
-"Mạnh mẽ... chỉ vì hai chữ đó mà tôi phải là người gánh chịu đau thương này sao? Anh ích kỉ quá..."-Hermione thì thầm, lắc đầu cười khẩy.
You're the one who set it up
Now you're the one who make it stop
I'm the one who feeling lost
Right now.
Hít một hơi dài, Hermione tiếp tục bằng một giọng nói lạnh như băng, ánh mắt cô sẫm lại và đục ngầu- "Thôi được, Harry James Potter... hãy nhớ những gì anh nói ngày hôm nay! Kể từ giờ phút này, chúng ta... chính thức cắt đứt mọi mối quan hệ, kể cả tình bạn cũng không còn..."- Hermione lạnh lùng tuyên bố, quay lưng bước đi. Những từ cuối vụt ra như hàng ngàn mũi tên lao vun vút đâm xuyên qua tim Harry, lấy đi những hơi thở cuối cùng của nó.
-"Her..." - Harry thấy môi nó khô lại, không nói nên lời, và như một phản xạ tự nhiên của con người sắp chết, cố luyến tiếc kéo lại sự sống, nó níu tay cô lại nhưng Hermione ngay lập tức đã chỉa đũa phép về phía nó, ánh mắt rực lửa cảnh báo nó nếu còn tíên thêm bước nào nữa thì sẽ không còn tòan mạng bước ra cửa. Harry biết nó không thể khiến Hermione thay đổi ý định, chưa bao giờ Hermione giận dữ như vậy, có thể đây đã là đường cùng. Miễn cưỡng, Harry buông tay Hermione ra, để cô quay lưng ra đi. Khi những ngón tay Harry dần dần buông lỏng, xa rời những ngón tay mảnh khảnh kia thì cũng là lúc nó biết nó đã mất Hermione mãi mãi.
Đắng cay Harry nghĩ, làm thế nào nó có thể là người anh hùng của thế giới khi ngay cả người quan trọng nhất đối với mình mà nó cũng giữ không nổi. Hermione vuột khỏi tầm tay nó như một cơn gió lạnh thốc qua không để lại gì ngòai một tâm hồn đã chết vì lạnh giá.
How can I change the world.
Cause I sure can't change your mind
Where's the miracle I need now
Gotta get to you somehow
"Alohomora!" - Hermione mở khóa và nhanh chóng mất dạng bỏ lại Harry ngồi bệt xuống đất, cảm thấy đầu óc nó trống rỗng, trái tim nó khô, đông lại và lạnh giá. Còn người con gái kia thì cứ như một cánh chim trời, đã vội bay đến một nơi phương trời khác xa...xa rất xa. Xa khỏi vòng tay nó, xa khỏi những kỉ niệm êm đềm, xa khỏi những ngày tháng có nhau... Harry vùi mặt vào đầu gối, khóc, khóc như thể nó đã đánh mất thứ quý giá nhất trong đời nó, khóc như thể đây là lần cuối cùng nó khóc vì từ đây cho đến cuối đời nó sẽ chẳng thể rơi thêm một giọt nước mắt nào khác vì bất cứ người con gái nào, khóc trong cô đơn và tuyệt vọng...
~ To be continued
-
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro