Chương 34-35
"Tớ vẫn không thể tin được," vào một ngày nghỉ hè, Jacqueline như thường lệ đứng trong tầng hầm, bày biện các loại thảo dược trên bàn dài. Một chiếc máy ghi âm màu đen lơ lửng bên cạnh cô, giọng Hermione truyền ra từ điện thoại:
"Nhà các cậu vậy mà lại có điện thoại!"
"Hermione," Jacqueline không buồn ngẩng đầu lên, lẩm bẩm, "Nếu cậu không có chuyện gì quan trọng, tớ sẽ cúp máy đây. Tớ còn đang pha chế độc dược! Tất cả là tại cậu bắt mình lên cái tầng bốn đáng chết đó, lại còn kéo mình vào chuyện này!"
"Jacqueline, cậu không thể cứ mãi lấy chuyện đó ra uy hiếp tớ."
"Tớ chỉ đang nói sự thật, hơn nữa trước khi mẹ tớ thả ta ra khỏi phòng thí nghiệm, tớ nhất định sẽ tiếp tục nói sự thật!"
"Được rồi." Hermione bất đắc dĩ từ bỏ tranh luận. "Cậu đã nhận được thư báo của trường chưa?"
"À," Jacqueline đáp, đưa tay cầm lấy cây đũa phép trên bàn, nhẹ nhàng hất chồng thư Hogwarts, để lộ ra hai tờ giấy viết thư đặc biệt của trường. "Cậu đang nói đến tờ thư đầy chữ ký của kẻ tên Gilderoy Lockhart kia sao?"
"Tớ thật không thể tin được!" Hermione lập tức kêu lên từ đầu dây bên kia. "Cậu nói kiểu gì vậy? Chẳng lẽ cậu không thích thầy sao? Tớ đã tìm hiểu tất cả những gì liên quan đến hắn, ngoài việc ôn tập kiến thức học kỳ trước! Hắn thật mê người, dũng cảm, uyên bác..."
"Phù phiếm, tự luyến, khoe khoang." Jacqueline tiếp lời. "Nhìn danh sách sách học kỳ này đi, Hermione. Tớ cá là kỳ tới chúng ta sẽ chẳng học được gì ra hồn. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám sao? Tớ cảm thấy nếu giáo sư Snape hoặc Flitwick dạy thì sẽ tốt hơn nhiều."
"Jacqueline!"
"Hermione, mau lên, chúng ta sắp ra ngoài rồi." Một giọng nữ khác vang lên từ đầu dây bên kia.
"Vậy tớ nói thẳng nhé. Thứ Tư tuần sau tớ sẽ đến London mua sách mới. Chúng ta gặp nhau ở Hẻm Xéo được không? À, dĩ nhiên, ở đó còn có cả Harry và Ron nữa. Nếu cậu không muốn để bọn Malfoy thấy cậu đi cùng tụi tớ, thì tớ hoàn toàn có thể..."
"Tớ sẽ đi." Jacqueline lười biếng đáp. "Pansy đã viết thư cho tớ, nói rằng nhà Malfoy cũng sẽ có mặt ở Hẻm Xéo vào ngày đó. Mẹ tớ đương nhiên cho rằng cần thiết phải gặp gỡ phụ huynh của bạn học."
"Vậy thì tuyệt quá!" Giọng Hermione trở nên vui vẻ. "Gặp lại sau nhé."
"Tạm biệt."
Chiếc điện thoại bên tai Jacqueline tự động bay trở lại tường, giống như bị ai đó dán chặt vào đó vậy. Cô không để tâm thêm mà tiếp tục tập trung pha chế dược liệu của mình.
Sáng sớm thứ Tư hôm sau, Jacqueline khoác lên mình bộ áo chùng pháp sư từ năm trước, đứng trước lò sưởi lớn ở hành lang chính. Khi Yuna bước tới, nàng cau mày nhìn con gái.
"Jacqueline." Yuna lấy từ giá lò sưởi một chậu hoa nhỏ. "Hôm nay chúng ta sẽ đến Hẻm Knockturn trước." Nàng dừng lại một chút rồi nghiêm giọng: "Ở đó... con nhất định phải theo sát mẹ, hiểu chưa?"
"Hẻm Knockturn?" Jacqueline cố lục lọi trong trí nhớ. "Con chưa từng nghe đến cái tên này."
"Vậy thì tốt." Yuna lấy một nắm bột Floo từ chậu, tiến tới lò sưởi. "Nhớ kỹ, là Hẻm Knockturn." Nói xong, nàng rắc bột vào ngọn lửa, khiến nó lập tức bùng lên thành màu lục bảo rồi bước vào.
"Thú vị thật." Jacqueline khẽ cười, cũng bước vào lò sưởi. "Hẻm Knockturn!"
Ngay lập tức, nàng bị hút vào một cơn lốc xoáy, xoay tròn trên không trung trước khi rơi thẳng xuống nền đá lạnh băng. Chưa kịp nhìn rõ xung quanh, một bàn tay đã kéo nàng dậy.
"Đừng nhìn lung tung." Giọng Yuna vang lên từ phía trước. Nhưng Jacqueline vẫn không kìm được tò mò quan sát. Hai bên đường toàn những cửa tiệm phủ đầy bụi bặm, còn các phù thủy đi ngang qua đều khoác những bộ áo chùng cũ kỹ, xám xịt.
"Mẹ— khụ khụ." Bị Yuna kéo đi thật nhanh, Jacqueline suýt sặc vì mùi hôi nồng nặc trong không khí, đến mức không thể nói thành lời.
"Phu nhân Graham."
Mãi đến khi gần ra khỏi con hẻm nhỏ, Yuna đẩy Jacqueline vào một tiệm thảo dược. Cô loạng choạng vài bước, ngẩng lên liền thấy viện trưởng nhà mình—giáo sư Snape—đứng ngay trước mặt.
Snape gật đầu với Yuna trước, rồi cúi xuống nhìn Jacqueline. "Ta mong rằng học kỳ sau, ta có thể nhìn thấy một Graham thực sự xứng với Slytherin, được không?" Ông nói, ánh mắt lại lướt về phía Yuna.
"Nó chỉ biết là chính mình thôi, Severus." Yuna vừa bước đến quầy vừa đáp. "Nhưng có một điều tôi chắc chắn—từ giờ trở đi, nó sẽ suy nghĩ cẩn trọng hơn trước khi hành động."
"Doyle tiên sinh." Yuna nhìn về phía người đàn ông gù lưng đứng sau quầy. "Đồ ta đặt đâu?"
"Tất cả đều là loại tốt nhất." Doyle mở một ngăn kéo nhỏ, lấy ra một gói nhỏ bọc giấy dầu. "Đáng giá từng Knut của ngài."
Yuna không nói gì, chỉ mở gói giấy ra. Jacqueline tò mò muốn bước tới xem, nhưng Snape đã chặn ngay trước mặt cô.
"Chế tạo dược tề không có chỗ cho những kẻ ngông cuồng." Snape lạnh lùng nói. "Nếu học kỳ tới ta còn thấy trò giở trò khôn vặt, ta sẽ khiến trò cảm thấy kỳ nghỉ hè này chẳng khác nào thiên đường." Nói xong, ông chỉnh lại áo choàng rồi rời khỏi tiệm.
Jacqueline còn chưa kịp nhìn vào gói hàng, Yuna đã nhanh chóng cất nó đi.
"Rất vui được giao dịch với ngài." Yuna gật đầu với Doyle. "Một ngày tốt lành."
"Nếu về sau ngài cần thêm..." Doyle khom người sâu hơn.
"Ta sẽ tìm cậu." Yuna dứt lời, lập tức kéo Jacqueline rời khỏi tiệm.
Đứng trước Gringotts, Yuna dừng bước. "Sau này, nếu không có mẹ dẫn đi, đừng tự tiện đến Hẻm Knockturn. Rõ chưa?"
"Dạ mẹ." Jacqueline vội gật đầu.
"Mẹ cần vào ngân hàng một lát." Yuna nói khi bước lên bậc thang. "Con có thể đi dạo, lát nữa gặp nhau ở tiệm sách Phú Quý và Cơ Hàn."
"Được." Jacqueline đáp, rồi nhanh chóng chạy về phía tiệm kem. Sau khi mua một hộp kem bạc hà chuối và một hộp bạc hà chocolate, cô ngồi dưới tán ô trước một tiệm bánh ngọt, vừa ăn vừa ngắm dòng người qua lại trên phố.
"Tớ biết ngay là có thể tìm thấy cậu ở đây."
Giọng Pansy vang lên từ phía sau. Jacqueline lập tức ôm chặt hai hộp kem trước mặt theo phản xạ.
"Tớ đâu có ngu ngốc đến mức tranh giành đồ ăn với cậu." Pansy ngồi xuống đối diện Jacqueline, trên tay cầm một ly kem ba tầng phủ sốt chocolate, đậu phộng nghiền, dâu tây, chuối và vỏ chanh bào.
"Cái tên tiểu thiếu gia kia đâu?"
"Chắc là đang ở Hẻm Knockturn." Pansy vừa đáp vừa xúc một thìa kem đưa vào miệng.
"Hẻm Knockturn?" Jacqueline tò mò. "Rốt cuộc đó là nơi nào?"
Pansy đột nhiên bật cười lớn. "Đôi khi tớ thật sự nghi ngờ lúc phân loại, Chiếc Nón Phân Loại đã biến thành một cái mũ trống rỗng mà đội lên đầu cậu, dù sao thì nó cũng đâu có đầu óc."
"Nếu cậu không muốn nói," Jacqueline nhướng mày, "tớ có rất nhiều cách để khiến cậu phải mở miệng."
Pansy bĩu môi, rồi chậm rãi giải thích: "Nơi đó chính là..." nàng làm động tác dấu ngoặc kép trong không trung, 'thiên đường của phù thủy hắc ám.' Bất cứ thứ gì bị pháp luật cấm đều có thể mua hoặc bán ở đó." Nàng chỉnh lại mái tóc, để lộ bộ móng tay được cắt tỉa gọn gàng. Jacqueline nhận ra chúng vừa được chăm sóc kỹ lưỡng. "Nhưng nhà các cậu căn bản chẳng cần biết đến nơi đó, dù sao cũng có con đường riêng. Ngay cả Bộ Pháp thuật cũng không dám đụng vào các cậu."
Pansy hạ giọng. "Nghe nói lần này để tránh bị Bộ Pháp thuật đột kích kiểm tra, ông Malfoy buộc phải bán đi một số món đồ."
Jacqueline gật gù, nhưng rồi đột nhiên hỏi: "Cậu định nuôi sủng vật sao, Pansy?"
"Tuy tớ không biết cậu làm sao mà đoán ra được..." Pansy gật đầu, "nhưng đúng là một trong những lý do tớ đến tìm cậu." Nói rồi, cô đứng lên. "Ba tớ cho tớ một khoản tiền để mua quà sinh nhật, và tớ quyết định sẽ mua một con mèo hoặc chuột làm bạn cùng phòng. Cậu đi cùng tớ đi."
"Tớ đề nghị cậu mua một con rùa đen thì hơn." Jacqueline đứng dậy, ném vỏ hộp kem trống vào thùng rác. "Nếu không, rất có thể chúng sẽ chết đói vì cậu quên cho ăn."
"Vậy nên tớ mới muốn ngươi chọn giúp." Pansy ngáp một cái, rồi bất chợt cau mày nhìn Jacqueline. "Jacqueline, cậu lùn đi sao?" Nàng đưa tay lên đầu mình, sau đó vỗ trán như bừng tỉnh. "À, tớ hiểu rồi. Không phải cậu lùn đi, mà là tớ cao lên." Cô nhìn bộ áo chùng trên người Jacqueline, tặc lưỡi. "Nói thật, đây là bộ áo chùng cậu mặc năm trước phải không? Sao tớ thấy nó còn rộng hơn cả năm ngoái vậy?"
"Pansy," Jacqueline ngẩng lên từ vỏ hộp kem, "Chú Roy của tớ từng mắc một 'sai lầm' khiến tớ suýt nữa rơi vào nguy hiểm, nên để bù đắp, ông ấy đã dạy tớ vài bùa chú 'thú vị'. Tớ không ngại thử nghiệm trên người cậu đâu."
"Nếu cậu cảm thấy học kỳ sau không cần tớ giúp đỡ nữa thì cứ việc." Pansy nói, đồng thời đẩy cánh cửa của Thần Kỳ Vườn Bách Thú. Bên trong ồn ào huyên náo với tiếng động vật kêu la lẫn tiếng trẻ con phấn khích. Ông chủ cửa hàng đeo một cặp kính dày cộm, bận rộn đi lại giữa các quầy.
"Thế nào? Một con chuột đen thì sao?" Pansy hỏi, chỉ tay vào một góc lồng chuột.
"Chỉ khi cậu muốn thấy đồ đạc của mình bị gặm nham nhở."
"Vậy còn con mèo đen này?" Pansy thò tay vào chuồng mèo, nhấc bổng một con mèo đen với đôi mắt xanh lục sáng rực. Nó lười biếng mở mắt nhìn cô một cái.
Jacqueline tiện tay lấy một túi thức ăn cho mèo, đưa đến trước mũi nó. Con mèo chỉ ngửi ngửi, rồi quay đầu sang hướng khác với thái độ cao ngạo chẳng khác gì con người.
"Tớ thích nó." Pansy bật cười. "Tớ nghĩ hai người sẽ rất hợp nhau."
"Tùy cậu thôi." Jacqueline nhún vai. "Tiện thể, tớ đi mua thức ăn cho cú mèo một chút. Cậu có định ghé tiệm sách Phú Quý và Cơ Hàn không?"
"Tớ mua đủ sách rồi." Pansy đặt con mèo lên quầy. "Nhưng nếu cậu định đi thì nhanh lên, hình như ở đó đang có buổi ký tặng sách."
"Vậy tớ đi đây." Jacqueline thanh toán xong thì gật đầu chào tạm biệt. "Hẹn gặp lại ở trường."
"Hẹn gặp lại." Pansy đáp, rồi quay sang hỏi ông chủ cửa hàng về cách chăm sóc mèo.
Mặc dù Pansy đã cảnh báo trước, nhưng khi Jacqueline nhìn thấy một đám đông tụ tập trước cửa tiệm sách, nàng vẫn không khỏi sững sờ.
"Gilderoy Lockhart..." Jacqueline lẩm bẩm khi nhìn tấm biểu ngữ dán trên cửa kính. "Hôm nay, từ 12:30 đến 16:30, ký tặng tự truyện 'Cái Tôi Màu Nhiệm'." Cô ngán ngẩm lắc đầu. "Merlin ơi, hôm nay đúng là ngày xui xẻo."
"Xin hãy giữ trật tự, các quý cô..." Một phù thủy trung niên với vẻ mặt mệt mỏi đang cố gắng vãn hồi trật tự. Nhưng mấy người phụ nữ kia chỉ mải mê chỉnh sửa trang phục, chẳng ai thèm để ý đến ông ta. "Làm ơn đừng chen lấn," ông ta khô khan nhắc nhở. "Cẩn thận kẻo làm bẩn sách... À, tiểu thư Jacqueline, buổi chiều tốt lành. Phu nhân Graham đang đợi ngài trên tầng hai."
"Cảm ơn." Jacqueline khẽ gật đầu, len lỏi qua đám đông để vào tiệm sách, rồi bước lên lầu hai. Yuna đang ngồi trên sofa, lật xem một cuốn sách.
"Mẹ." Jacqueline đi tới, lễ phép chào.
Lúc này Yuna mới ngẩng đầu lên, vỗ vỗ quyển sách bên cạnh. Trên bìa là hình Gilderoy Lockhart đang nở một nụ cười rạng rỡ.
"Một đống vô dụng." Yuna hừ lạnh. "James viết sách còn hay hơn hắn."
Jacqueline khôn ngoan giữ im lặng.
"Con cũng đi chọn một cuốn mà đọc đi." Yuna mở sách trở lại. "Xem tình hình này, chắc còn lâu mới thanh toán xong." Ngừng một lát, bà nói thêm: "Dĩ nhiên, nếu con muốn xin chữ ký của hắn thì không cần. Nó đã có sẳn ở trên đó rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro