Cá cược ( warning 18+)
-"Cậu ấy mời bồ à?" Katie hỏi.
-"Tên khốn đó nói rằng không có nhà nào khác được phép tham gia. Đúng là rác rưởi."
-"Bồ có đi không?" Alicia rạng rỡ.
-"Tớ chưa thực sự nghĩ về nó." Lyra thừa nhận và đóng cuốn sách của mình lại. "Tớ nghĩ có lẽ cậu ấy thương hại tớ hay gì đó. Tớ cũng không phải là người thích tiệc tùng."
-"Ồ thôi nào, chắc sẽ vui lắm. Nếu chủ nhà muốn bồ đến đó thì bồ phải tham dự." Cô nói với nụ cười đầy hy vọng.
-"Đây có thể là cơ hội để cho họ thấy cậu không phải là một kẻ ngu ngốc." Katie nhảy vào.
-"Tớ không phải là một kẻ ngốc!" Lyra chế giễu.
-"Chúng tớ biết điều đó. Nhưng những người khác thì không. Họ vẫn nghĩ cậu đang làm việc cho Umbridge."
-"Sẽ vui lắm đây! Bố tớ đã gửi cho một ít vodka Bubble Gum. Mùi vị không tệ lắm."
-"Ồ, mẹ tớ đã ca ngợi về điều đó." Katie đã trả lời.
-"Các cậu có muốn tớ ở đó không?" Lyra lẩm bẩm.
-"Tất nhiên rồi!" Các cô gái kêu lên.
Vì vậy, nó đã được thống nhất. Lyra sẽ gia nhập Gryffindors. Cô ấy không có trang phục thường ngày nên chỉ mặc một chiếc áo liền quần màu đen và váy đen. Cô ấy mặc một chiếc áo lót màu trắng rất đẹp với cổ áo được chỉnh sửa rất đẹp. Cô cảm thấy rất khó xử. Cô biết mình có thể bị quấy rối, nhưng bạn bè sẽ bảo vệ cô.
Cô bước xuống cầu thang tới phòng sinh hoạt chung của Slytherin. Cô nhìn thấy Draco trên ghế dài, vòng tay ôm lấy Pansy khi anh ấy đang nói chuyện với Blaise Zabini. Ba người họ nhìn Lyra một cách nghi ngờ.
-"Chị đi đâu?" Draco thắc mắc.
-"Đi dạo." Lyra nhún vai.
-"Thật sao? Đi dạo? Chị có trang điểm không?"
-"Chị luôn làm thế. Chị định đi dạo."
Cô lao ra khỏi ngục tối, cô cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu đổ mồ hôi và tim đập thình thịch. Cô ấy tràn đầy lo lắng. Cô đã đến được phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Cô nhìn chằm chằm vào Bà Béo. Cô có thể nghe thấy tiếng nhạc ở phía bên kia. Nó nhẹ nhàng nhưng đáng chú ý trong hành lang yên tĩnh.
-"Một Slytherin," Bà Béo chế giễu.
-"Ơ... Chào... Codswallop?"
-"Hmmph, tôi thấy họ đã đưa cho nhóc mật khẩu. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì." Bức chân dung mở ra.
-"Ờ... Cảm ơn." Cô bước vào trong và nhìn thấy các học sinh đang cười đùa, uống rượu và có thể là hút thuốc trong làn sương mù và mùi chồn hôi.
Cô nhìn thấy một chiếc bàn trải dài với những chiếc cốc được đặt ở mỗi đầu. Cô phát hiện những học sinh cầm những chiếc cốc chắc chắn không phải là nước.
-"Lyra!"
Cô nghe thấy Katie kêu lên. Cô gái ôm cô thật chặt trước khi đưa cho cô một chiếc cốc có mùi kẹo cao su nồng nặc.
-"Nó bị pha loãng rồi, đừng lo, nó không hẳn là vodka đâu, sẽ loạn trí một ít thôi. Đi theo tớ."
Katie nắm lấy tay cô và di chuyển xung quanh những học sinh đang nhìn Lyra với ánh mắt nghi ngờ, giống như anh trai cô. Cô cố gắng hết sức để cúi đầu xuống. Cô ngồi xuống giữa Katie và Alicia trên chiếc ghế dài màu đỏ. Gần họ là Cormac McLaggen, một cậu trai cùng tuổi. Đối diện cô là Lee Jordan đang ngồi dưới đất uống rượu whisky lửa. Trên chiếc ghế dài đối diện họ là Angelina đang ngồi trong lòng Fred và sau đó là George đang rót đầy cốc của mình.
-"Thật mừng khi thấy cậu đã làm được điều đó." George chào mừng chị em kỳ lạ đang phát trên radio.
-"Tất nhiên là cô ấy đã làm được!" Alicia say sưa trả lời. "Chúng ta hãy chơi như chưa bao giờ từng nhé!"
-"Điều đó sẽ khó khăn cho công chúa Slytherin." Angelina chế nhạo khi đưa cốc lên miệng.
Lyra nhận ra chính cặp song sinh có mùi chồn hôi nồng nặc.
-"Nào, Angelina. Chơi đẹp nhé." George ra lệnh. "Tôi sẽ nói trước, chưa bao giờ..." Anh ranh mãnh nhìn Lyra. "Hôn một chàng trai." Fred, Angelina, Katie và Alicia nhấp một ngụm.
-"Thật sao, Fred, cậu đã hôn một chàng trai à?" Lee thở hổn hển.
-"Tớ đã. Và đó không phải là nụ hôn tệ nhất trên thế giới." Fred nhún vai.
-"Malfoy, cậu chưa bao giờ hôn con trai à? Thật sao?" Angelina đặt câu hỏi. "Có lẽ chúng ta nên giải quyết chuyện đó tối nay."
-"Angelina" Katie nói với giọng cảnh cáo.
-"Không sao đâu. Đó không phải là vấn đề lớn."
-"Tôi tình nguyện!" Cormac nói và giơ tay lên. Anh ta cười khẩy đáp lại Lyra, khiến bụng cô quặn thắt.
George cảm thấy ngực mình bỏng rát. Anh đã sai lầm khi chọn cái đó.
-"Tôi nghe nói anh là người hôn cẩu thả, tôi sẽ không để ý đâu." Lyra nhấp một ngụm nhỏ từ cốc của mình đến nỗi nó hơi rát trên lưỡi cô, nhưng nó có vị ngọt và điều đó khiến cô có thể chịu đựng được.
-"Được! Được! Tớ muốn đi!" Angelina nói, xua tan sự căng thẳng. "Tớ chưa bao giờ rơi khỏi chổi!"
-"Kẻ ngu ngốc!" Fred chế giễu. Tất cả đều nhấp một ngụm ngoại trừ Lyra và Angelina.
Họ tiếp tục như vậy cho đến khi đến lượt Lyra.
-"Tôi chưa bao giờ..." Cô nhìn George và anh có vẻ rất quan tâm đến những gì cô sắp nói. Cô nhận ra rằng thật khó để nghĩ ra điều gì đó ngay lúc đó. "Tôi chưa bao giờ chơi khăm cả."
George, Fred và Lee uống nước từ cốc của họ.
-"Cậu đang bỏ lỡ những thứ đầy thú vị đấy." George nói với cô ấy.
-"Ừm chắc chắn rồi." Cô đáp lại một cách mỉa mai.
-"Đến lượt tôi!" Alicia ré lên đầy phấn khích. "Tôi chưa bao giờ... quan hệ tình dục."
-"Điều đó không công bằng lắm." Katie chế giễu.
Angelina và Fred nhếch mép cười với nhau trước khi nhấp một ngụm. Cormac cũng nhấp một ngụm. George ngập ngừng đưa chiếc cốc lên môi, cố gắng không nhìn vào mắt bất kỳ ai, đặc biệt là Lyra.
-"Cậu đã quan hệ tình dục?" Alicia hỏi George. "Khi nào? Với ai?"
-"Tớ không cần phải nói với cậu điều đó." George trả lời.
-"Cậu ấy đang nói dối." Lee chế giễu. "Không thể nào cậu đã quan hệ tình dục được."
-"Tớ có!" George nói với vẻ tự hào hơn. "Vào mùa hè năm thứ năm."
-"Tớ phải che chở cho em ấy khi em ấy rời khỏi nhà lúc nửa đêm. Tớ phải làm một cặp song sinh tạm thời." Fred đã bảo đảm cho anh ta.
Lyra cảm thấy ghen tị dâng lên trong lồng ngực và cô thấy khó mà không thể hiện ra ngoài. Cô liếc nhìn Dean Thomas, người đang sắp xếp những chiếc cốc trên bàn.
-"T-tôi định chơi beer pong." Cô đứng dậy và khệnh khạng đi về phía Dean. "Tôi có thể chơi được không?"
George nhìn cô bước đi. Nó không phù hợp với anh ta. Anh không thích cách cô nói chuyện với Dean. Cô ấy nở một nụ cười nhỏ trên môi. Anh nhìn người đàn ông cao ráo, đẹp trai da ngăm đen gật đầu đồng ý với cô. Seamus Finnigan đã hợp tác với Parvati, anh ấy dường như đang cố gắng gây ấn tượng với cô ấy. Lyra nhìn Dean là người đầu tiên ném quả bóng nhỏ về phía những chiếc cốc. Anh đáp xuống một chiếc cốc, đám đông bắt đầu reo hò vui vẻ. Lyra là người tiếp theo ném quả bóng và cô ấy hoàn toàn trượt.
-"Đây là lần đầu tiên của cậu?" Dean hỏi cô.
-"Ừ," Cô thừa nhận.
Anh lắc đầu với một nụ cười nhỏ. "Đừng làm tôi thất vọng, Malfoy."
-"Vâng thưa ngài." Cô trả lời một cách tinh nghịch.
Seamus trượt nhưng Parvati đã làm được. Chiếc cốc được chuyển sang một bên và Lyra và Dean uống một ngụm. Một vài hiệp trôi qua và George đã xem hết. Anh không thể không liên tục nhìn cô. Cô ấy có giận anh không? Nó không giống như họ đã ở bên nhau! Anh ấy có thể tự do làm những gì anh ấy thích!
-"Ờ, để tôi giúp cậu." Dean đề nghị.
Anh ấy đứng sau Lyra và nắm lấy tay cô ấy, xếp bóng và để cô ấy buông ra, cô ấy đã ghi bàn! Cô ấy bắt đầu vỗ tay hào hứng.
-"Đây rồi!"
Cô nở một nụ cười rạng rỡ, cô thấy thích thú khi được mời Seamus uống nước. Cô ấy đập tay với Dean. George không thích thấy Dean giúp đỡ cô chút nào. Nó làm anh bực mình. Anh không thích vẻ ngoài ấm cúng của cô. Vậy thì sao, Dean cao hơn anh ta một inch! Một inch! Điều đó có tạo ra sự khác biệt lớn không? Cả hai đều cao hơn sáu feet.( 1m82)
Lyra và Dean cuối cùng đã thắng trận đấu. George không thích cách anh chàng đó mỉm cười với cô, cho cô thấy lúm đồng tiền của anh ta. Tên khốn đó. Anh ấy hầu như không chú ý đến trò chơi mà anh ấy đang chơi. Alicia và Katie nhận thấy anh ấy đang chú ý đến chỗ khác. Anh nhìn cô chăm chú, như thể cô là một cầu thủ Quidditch. Anh ta uống hết phần còn lại của cốc và lấy một chai whisky lửa, chỉ còn lại một ít trong chai thủy tinh.
-"Đi đón cô gái của em đi, anh bạn." Fred chế nhạo trước khi Angelina kéo anh lại gần, cả hai bắt đầu hôn nhau trên ghế sofa trước mặt mọi người. Katie chế giễu và bỏ họ đi lấy thêm vodka. George lắc lư khi anh đến gần bàn.
-"Tôi muốn chơi. Cậu và tôi, Malfoy."
-"Nào Dean." Seamus ra hiệu cho người bạn của mình tới. "Chúng ta sẽ đánh bại kẻ ngu ngốc này." Anh trêu chọc một cách tinh nghịch.
-"Chúng ta sẽ xem xét điều đó!" George đã trả lời.
Lyra cười khúc khích và má cô đỏ bừng.
-"Tôi là một cầu thủ tệ hại." Cô ấy cười khúc khích.
-"Chúc may mắn." Seamus bắt đầu trò chơi nhưng bị mất tích.
George trêu chọc anh ấy một chút. Anh liếc nhìn Lyra và muốn thể hiện.
-"Thế này thì sao. Người thua phải cởi đồ."
-"Tôi sẽ không có cởi !" Lyra đẩy anh một cái đầy tinh nghịch.
-"Không sao đâu vì cậu sẽ không như vậy ." George quàng tay qua vai cô và nhìn chằm chằm vào Dean.
-"Dean và Seamus sẽ như vậy."
-"Thế này thì sao, đội thắng được quyền chọn đội thua cởi thứ gì." Dean đề nghị.
"Thỏa thuận"
George và Dean bắt tay nhau.
-"Điều này thật dã man!" Lyra kêu lên.
Cô nắm lấy cánh tay của George trước khi anh kịp ném quả bóng.
-"Cậu có chắc chắn về điều này không? Tôi không muốn tiếp tục. Đây là vấn đề về tinh thần."
-"Chúng ta sẽ không thua, Lyra. Hãy tin tưởng vào khả năng của chúng ta."
-"Tôi không thể chơi!"
-"Hãy cầu nguyện tới mọi vị thần mà cậu có thể nghĩ tới."
Anh ấy ném quả bóng, trao cho cô một nụ cười tự mãn. Họ bắt đầu hiểu được nhịp điệu của nó. Hầu hết các lần Lyra đều bỏ lỡ, cuối cùng cô ấy uống nhiều hơn mức cô ấy muốn. Bởi vì cô ấy rất nhẹ và lắc lư khi bước đi sau một lần uống rượu nên George sẽ uống cho cô ấy như một quý ông. Họ đã tiến rất gần đến chiến thắng, tất cả là nhờ có George. Nhưng đến cuối cùng, George và Lyra đều thua cuộc.
-"Mẹ kiếp!" Lyra chế giễu
Mọi người đều bị sốc với những gì cô vừa nói khiến cô vội che miệng lại.
-"T-ý tôi là chết tiệt."
-"Chà, trò chơi hay đấy, George." Dean cười rạng rỡ. "Hãy để tôi thảo luận vấn đề này với đối tác của tôi." Hai người thì thầm.
George không thích cách Seamus liếc nhanh về hình dáng của Lyra.
-"Chúng ta sẽ làm gì?" Cô đã hỏi anh ấy. "Tôi không thể chạy được! Tôi thực sự chóng mặt." Cô ấy lắp bắp.
Cô tựa đầu vào cánh tay anh.
-"Cậu nhẹ quá, Lyra." Anh cười khúc khích.
-"Tôi cao năm feet ( 1m52)! Cậu mong đợi điều gì!" Cô rít lên.
Cô gần như không đến được vai anh. Cô thật nhỏ bé so với anh. Anh lạc lối khi nhìn cô. Đôi mắt xanh của cô nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của anh. Anh nhếch mép cười nhẹ. Tim anh đập nhanh và anh cảm thấy rất ấm áp (và không chỉ vì rượu). Anh cảm thấy mình đang tiến lại gần cô hơn.
-"Được rồi!" Hai người nao núng và nhìn về phía Dean và Seamus. "Chúng tôi quyết định các cậu là vua lừa đảo." Dean tuyên bố với hai tay khoanh trước ngực
Anh ấy cố gắng không tỏ ra miễn cưỡng, dù sao thì anh ấy cũng là một Gryffindor. Anh nhìn thấy một loạt ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Lyra nhìn anh đầy lo lắng.
-"Thôi được." Anh nhìn quanh đám đông, chỉ hơi chú ý đến người anh song sinh của mình đang hôn Angelina một cách cẩu thả ở góc phòng. "Ai muốn xem, CÓ THỂ!"
Tất cả mọi mọi người đã cổ vũ. Lyra cảm thấy tồi tệ. "Không cần đâu. Chúng ta có thể chạy." Cô ấy đề nghị.
-"Không, tôi không phải là Slytherin." Anh trêu chọc bằng một cái nháy mắt. Cô đảo mắt và yếu ớt đấm vào cánh tay anh.
-"Gryffindor các ngươi thật là khốn nạn."
-"Vậy tôi tiếp tục nghe." Anh cười nhếch mép.
Một đám đông theo George đến một hành lang, may mắn là nó trống rỗng. Nó được chiếu sáng lờ mờ, mang lại cho anh một số lợi thế.
Một nhóm các cô gái bắt đầu cười khúc khích và Lyra cảm thấy vô cùng ghen tị và được bảo vệ. Cô ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn. Fred hòa vào đám đông cùng Angelina. Lyra đứng vững tại chỗ, cố gắng không bị ngã. Đứng một chỗ bản thân nó đã là một thử thách.
-"Đi nào Georgie!" Fred vỗ tay vui vẻ.
-"Ồ!"
-"Cởi quần ra!" Một cậu bé hét lên khiến mọi người bật cười.
-"Này nó là rất ngu ngốc đấy nhé." Lyra chế giễu, thậm chí say rượu cô cũng lo lắng quá mức.
-"Cậu có mong đợi điều gì khác từ tôi không?" George hỏi cô khi anh bắt đầu cởi áo sơ mi của mình.
Anh ấy giao tiếp bằng mắt với cô ấy quá nhiều và điều đó có vẻ rất... gợi cảm. Lyra mừng vì trời tối và anh không thể nhìn thấy đôi má đỏ bừng của cô. Cô cảm thấy cồn cào trong bụng. Cô liếc nhanh xuống ngực anh. Anh ta có một ít lông ngực. Anh ấy có thân hình săn chắc... Không thể thao lắm nhưng cũng không gầy gò lắm. Anh ấy có một cái rốn nhỏ, thật tốt khi biết điều đó... cô cho là vậy.
-"Thích buổi biểu diễn à?"
-"Câm miệng." Cô chế giễu. Cô cảm thấy rất nóng dưới lớp áo liền quần của mình.
Anh đưa cho cô chiếc áo sơ mi của mình. Anh ấy cởi giày và sau đó là tất. Có tiếng huýt sáo. Anh cởi quần ra, Lyra nhìn lên trần nhà, cố gắng hết sức để không nhìn. Anh ấy đã tụt quần xuống.
-"Ở đây không có gì." Anh kéo chúng xuống và để chúng nối vào bó trong vòng tay cô. Anh ấy bắt đầu chạy dọc hành lang, mọi người bắt đầu cổ vũ anh ấy. Anh lắc lư một chút khiến mọi người bật cười.
-"George! George! George! George là vua của chúng tôi! George là vua của chúng tôi!" Họ hô vang.
Lyra nhìn thấy cặp mông trần của anh vòng qua một góc, khiến má cô càng nóng bừng hơn. Cô không khỏi bật cười trước sự dũng cảm và tự tin ngu ngốc của anh. Anh đi vòng qua phía bên kia hành lang. Lyra nhìn đi chỗ khác, không nhìn xuống his cock ( tự dịch đi nghe ). Cố gắng trao cho anh chút phẩm giá mà anh đã để lại. Nhưng anh ấy không hề tỏ ra ngại ngùng chút nào.
Anh ấy đã hết hơi nhưng vẫn tham gia trở lại. Mọi người đều vui vẻ reo hò. Lyra đưa quần cho anh và anh cảm ơn cô trước khi mặc lại quần áo. Họ bắt đầu lê bước về phía hành lang. Lyra vẫn đứng yên đưa quần áo cho anh. Katie và Alicia cười tự mãn khi quan sát cặp đôi này.
-"Cậu dũng cảm hơn bao giờ hết." Lyra nói với anh.
-"Nó làm tôi tỉnh táo." Anh cười khúc khích khi mang tất vào.
-"Thật sao?" Cô bật ra một tiếng cười khúc khích nhỏ.
Anh ấy bắt đầu lê bước khi xỏ giày vào.
-"Cậu có thích buổi biểu diễn không?"
Cô bắt đầu loạng choạng. "Tôi-tôi à... tôi thực sự không nhìn." Cô bắt đầu đỏ mặt. "Tôi đã cố tỏ ra lịch sự."
-"Tiếp theo cậu sẽ giành chiến thắng chứ?" Anh trêu chọc.
-"Không bao giờ, George Weasley, không bao giờ."
-"Không bao giờ là một từ lớn." Cuối cùng anh cũng mặc áo vào. "Tôi chắc chắn rằng tính cách Gryffindor của tôi sẽ ảnh hưởng đến cậu."
-"Hoặc vice versa."
-"Vice versa? Đó là tiếng Pháp à?"
Lyra chế giễu. "Không - cậu đang đùa với tôi à?" Cô ấy bắt đầu cười khúc khích.
-"Có lẽ là vậy." Anh cười nhếch mép.
Cô trợn mắt tinh nghịch nhìn anh. "Cậu-" Cô bị một lực nào đó chặn lại trên môi, phải mất một lúc cô mới nhận ra George đang hôn mình. Anh đang ôm lấy mặt cô, nghiêng mặt cô lại để anh hôn đúng hơn. Anh di chuyển môi để nụ hôn sâu hơn, Lyra không biết phải đáp lại anh như thế nào, nhưng bụng dưới cô quặn lên và cô cảm thấy rất... kỳ lạ bên dưới. Nó ngứa ran trong giây lát.
Anh lùi lại và nhìn cô và cô nhìn anh. Anh ta mang một vẻ mặt mà cô không thể nhận ra, nó xa lạ, nhưng không có vẻ gì là anh ta hối tiếc điều gì. Cô cố gắng mỉm cười hoặc nói điều gì đó nhưng anh lại hôn cô, lần này anh có vẻ chắc chắn hơn. Cô vòng tay qua cổ anh và cố gắng hôn đáp lại anh một cách say đắm, để anh dẫn dắt và chỉ cho cô phải làm gì. Anh lùi lại để mũi họ chạm nhau.
-"Cậu thực sự thiếu kinh nghiệm." Anh cười nhếch mép.
-"Nó tệ à?" Cô thắc mắc.
-"Không, tôi chỉ phải chỉ cho cậu một số thủ thuật thôi."
-"Chúng-ờ... Chúng ta sẽ quay lại với những người khác. T-tôi nghĩ tôi sẽ đi lấy một ít nước."
Anh thực sự muốn kéo cô lại vào mình nhưng anh gật đầu. "Được rồi, ừ."
Họ bắt đầu quay trở lại phòng sinh hoạt chung của Gryffindor, anh ấy cứ nhếch mép cười với cô, khiến cô nghĩ rằng anh ấy có ý đó. Nhưng một phần nào đó trong cô vẫn tin rằng đây chỉ là một trò đùa bệnh hoạn.
( Ê thề là tui không nghĩ chương này nó dăm vậy. Lúc dịch mà hết hồn luôn á má ơi =))) )
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro