Chương 29: Hơn 100 triệu điểm hạnh phúc
Các xe chuyển đồ đậu ở cổng sân. Vị trí của ngôi nhà này cách xa trung tâm thành phố. Cách một dãy nhà có một ngôi chùa cổ. Đây là một trong số ít các điểm thu hút khách du lịch ở thành phố A, vì vậy sẽ luôn có nhiều du khách đi qua.
Do ngôi nhà cổ đã cũ, giờ cửa sân đang mở toang, công nhân ra vào tấp nập khiến những du khách không quen nghĩ đây cũng là điểm du lịch nên dừng lại cầm điện thoại chụp ảnh.
Tại cửa, vài người hầu đang theo dõi công nhân cẩn thận khiêng đồ, đồng thời nhắc nhở du khách không nên chụp ảnh nhà riêng của người khác.
"Hoá ra đây là nhà riêng sao?" Một khách du lịch hợp tác xoá ảnh, không khỏi thở dài: "Toà nhà này thật sự rất đẹp."
Người bạn đứng bên cạnh anh ta ước tính diện tích sàn của ngôi nhà bằng mắt thường, cảm thán: "Những người sống ở đây khẳng định rất giàu."
Một thanh niên chen ra khỏi đám đông thở dốc. Anh mang theo chiếc túi Chanel cao bồi, trong đó đựng một chiếc Ipad và một số tài liệu sử dụng trong lớp vừa rồi. Anh mặc một chiếc áo khoác bằng vải denim và quần tây màu cà phê. Tổng thể trang phục mang hơi hướng cổ điển, chiếc kính đồi mồi trên sống mũi tôn lên khuôn mặt thanh tú của anh.
Sau khi nhìn thấy người tới, quản gia vội vàng chào hỏi mà không quan tâm đến đám người đang vây xem: "Anh Tiêu, anh về rồi. Mau vào nghỉ ngơi đi."
"Không phải, tôi chỉ về xem chuyển phát nhanh của tôi đã được giao chưa. Buổi chiều tôi vẫn còn có lớp." Sau khi chen vào trót lọt, trán của Tiêu Chiến đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, một vài giọt chảy xuống mắt khiến anh nheo mắt lại. Tiêu Chiến vội chớp mắt, lấy tay lau đi, hỏi quản gia: "Vương Nhất Bác có ở đây không?"
"Có chứ. Thiếu gia vẫn luôn ở sân sau..."
Quản gia chưa kịp nói xong thì đã bị ai đó cắt ngang.
"Tiêu Chiến~"
Từ lúc gặp nhau lần đầu đến giờ, Vương Nhất Bác luôn thích gọi tên Tiêu Chiến kéo dài, điều này chưa bao giờ thay đổi. Hôm nay, cậu từ sân sau chạy tới, mặc một chiếc quần yếm màu đen và đeo găng tay cao su, đứng ở cổng sân và hét gọi Tiêu Chiến. Bỏ qua bụi bặm trên người, Vương Nhất Bác xoa xoa chút bụi đất trên má, híp mắt lại vì ánh nắng.
Một vài du khách lúc đầu không biết chuyện gì đang xảy ra, vì một lý do nào đó, cũng nghe thấy tiếng gọi và đi theo Tiêu Chiến để nhìn sang. Người bạn lúc nãy vừa thở dài xong đi tới, nói thêm với bạn của mình: "Sửa lại, người sống ở đây không những rất giàu có, mà còn cực kỳ đẹp trai."
Dưới ánh mặt trời mùa đông, Vương Nhất Bác vẫy vẫy tay với Tiêu Chiến, vẻ mặt vô cùng phấn khích và hạnh phúc, "Đến xem đi, em siêu giỏi luôn. Em đã dọn sạch sân sau rồi."
Tiêu Chiến nghĩ, có lẽ thứ chói mắt nhất lúc này không phải là ánh nắng mặt trời, mà là nụ cười vô tư và chân thành của Vương Nhất Bác.
01
Sau sau rộng lớn bị chiếm bởi vô số túi da rắn khổng lồ, và khi các phương tiện vận chuyển chạy tới để giao đồ chuyển phát nhanh, chính người đi nhận cũng gặp khó khăn.
Vương Nhất Bác chống hai tay bên hông, nhìn năm trăm kg đất trước mặt mà nghẹn ngào không nói nên lời, một lúc sau mới nói: "Kế hoạch ban đầu của chúng ta là biến bồn hoa thành ruộng rau chứ không phải trồng rau trong nhà kính, và sau đó bắt đầu trồng rau và cây ăn trái. Họ chuyển cái gì tới thế này?"
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào đơn đặt hàng trên màn hình điện thoại xác nhận liên tục, cuối cùng nhìn sang Vương Nhất Bác có chút ngượng ngùng: "Anh đặt sai rồi. Anh vốn dĩ muốn mua 50kg đất mùn, nhưng cuối cùng lại mua 500kg đất cát pha..."
"Thực sự không phải là vấn đề của anh." Giáo sư Tiêu lúc này có chút xấu hổ, đơn giản nhắm mắt mở màn hình điện thoại di động, nói nhỏ: "Tất cả là do giao diện Pinduoduo nhảy qua nhảy lại, cho nên anh mới đặt hàng sai."
"Không trả lại được à?"
"Anh không mua bảo hiểm vận chuyển..."
"Được rồi." Vương Nhất Bác vỗ vỗ bụi trên tay, quay người chỉ hướng sân sau nói: "Có nhiều đất như vậy, vừa vặn ở đây trồng một ruộng cà tím."
Nghe thấy cánh đồng cà tím, Tiêu Chiến lập tức trợn trừng hai mắt, toàn thân lộ ra vẻ chống cự, tiến lên túm lấy cánh tay Vương Nhất Bác không buông, vội vàng nói: "Đừng làm như thế. Chúng ta đều đã kết hôn, vì vậy đừng như thế này. Phải có cách để giải quyết vấn đề này chứ."
Vương Nhất Bác sửng sốt một chút, sau đó ngoẹo đầu nói: "Vậy anh xem nên gọi em là gì?"
Tiêu Chiến mím môi, trong lòng bắt đầu cân nhắc xem mặt mũi quan trọng hơn hay cà tím quan trọng hơn: "... chồng."
"Anh Tiêu thật sự có tầm nhìn xa, và chỉ một câu nói này cũng đủ để xoay chuyển tình thế." Khuôn mặt Vương Nhất Bác nở một nụ cười ranh mãnh, quai hàm trở nên rõ ràng hơn một chút vì nụ cười, nhẹ nhàng xoa nhẹ chóp mũi của Tiêu Chiến bằng bàn tay sạch sẽ của mình, hài lòng nói: "Đừng lo lắng, chồng yêu của anh chắc chắn sẽ chỉ trồng những loại rau mà anh thích."
Tiêu Chiến bất lực thở dài, trên má ửng hồng: "Cảm ơn em."
Hai người cùng nhau làm việc ở sân sau đến một giờ chiều. Vương Nhất Bác dọn dẹp sạch sẽ đất thải do ruộng hoa cằn cỗi để lại trước, đặc biệt nhờ người bón phân, xới đất gieo hạt. Diện tích cánh đồng hoa không lớn, rau mùi, bắp cải, cà chua và ớt, mỗi loại chỉ trồng một ít.
Sau khi uống nước xong, trước khi Tiêu Chiến đến lớp học buổi chiều, họ cùng nhau ăn món mỳ topping mà lần trước không thể ăn được trong ngôi nhà cũ.
Mì xào cay được thêm sườn chua ngọt và đầu sư tử, trứng da hổ, sợi mì có nước sốt đỏ sệt sệt béo ngậy, tổng thể là vị chua cay ngọt ngọt. Đầu bếp đặc biệt nấu súp để giảm vị cay và béo. Tiêu Chiến ăn hết một bát mì và súp, vỗ nhẹ vào bụng và giơ ngón tay cái cho Vương Nhất Bác, "Thật kỳ lạ, anh đã ăn với em rất nhiều lần rồi, nhưng lần nào cũng cảm thấy rất ngon."
"Thực ra, từ lúc anh ăn xong bữa thứ ba, em đã đoán ra khẩu vị của anh rồi."
Tiêu Chiến sửng sốt một hồi: "Em đã sớm chú ý như vậy?"
Vương Nhất Bác mỉm cười: "Bởi vì em cảm thấy rất vui khi nhìn thấy anh thưởng thức bữa ăn do em chọn."
Mỗi khi Tiêu Chiến ăn một món gì ngon, anh đều sẽ mở to mắt nhìn món ăn trước mặt, sau đó giơ một ngón tay cái với những người cùng bàn.
Khẩu vị của Tiêu Chiến thật sự không khó đoán với Vương Nhất Bác, đó còn là niềm vui của cậu.
Nói cách khác, Vương Nhất Bác, người luôn không có yêu cầu gì đối với đồ ăn, hiếm khi vui vì được ăn ngon, nhưng sẽ hài lòng khi thấy Tiêu Chiến ăn đồ ngon.
Vương Nhất Bác vẫn đang từ tốn ăn mì, lau miệng sau khi ăn vài miếng, húp thêm bát súp trước khi bỏ đũa xuống. Ánh mắt Tiêu Chiến nhìn theo quả trứng phủ đầy nước sốt một cách thèm thuồng muốn chết, nhưng lại không muốn nói ra.
"Muốn ăn không?" Vương Nhất Bác chú ý tới ánh mắt của anh, mỉm cười hỏi.
Tiêu Chiến cắn môi dưới, lộ ra răng thỏ, nhìn Vương Nhất Bác giống như một tiểu bạch thỏ.
Vương Nhất Bác đưa quả trứng da hổ vào miệng Tiêu Chiến, cười nói: "Ông xã."
"Chồng."
Một lần sống và hai lần nấu chín. Mùi thơm của nước sốt thoang thoảng, không chút xấu hổ, Tiêu Chiến nuốt xuống và cắn chặt miếng trứng đưa lên miệng mà không cần suy nghĩ.
Môi vẫn dính đầy nước sốt, Tiêu Chiến nghiêng người đến bên cạnh Vương Nhất Bác: "Lau miệng cho anh đi, chồng yêu."
Thủ thuật này rất hữu dụng với Vương Nhất Bác. Cậu kiên nhẫn lấy khăn ướt lau miệng cho Tiêu Chiến, vết lau lướt qua nốt ruồi dưới môi của anh.
Tiêu Chiến hỏi cậu: "Em lau đã sạch chưa? Anh còn phải trở lại trường học."
Trong giây tiếp theo, Vương Nhất Bác hôn lên nốt ruồi dưới môi anh, nấn ná thật lâu.
Sau khi rời đi, như là đang hồi tưởng lại, cậu khịt mũi nhận xét: "Sạch rồi."
Khuôn mặt Tiêu Chiến co quắp, đỏ bừng thành những quả ớt đỏ chưa bén rễ đâm chồi dưới đất.
02
Vào cuối giờ học buổi chiều, Tiêu Chiến nhận được cuộc gọi từ Lộ Tiểu Thiền, hỏi anh có dự định đón giáng sinh với Vương Nhất Bác ở đâu.
"Có lẽ sẽ tham dự bữa tiệc nhân dịp Giáng sinh của trường." Tiêu Chiến tắt máy tính và máy chiếu trong lớp, cất Ipad vào cặp và nói với đầu dây bên kia, "Không phải hai người cũng định tới xem chương trình sân khấu đầu tiên của Vương Nhất Bác à?"
"Tất nhiên phải đến rồi. Vở kịch đó quá tuyệt vời, mình nghĩ nó sẽ gây chấn động trong cả nước chứ không phải riêng thành phố A. Hãy giữ chỗ cho mình và tiểu Cố nhà mình nữa."
"Bố mẹ mình đã chiếm chỗ ngồi tốt nhất rồi, mình chỉ có thể xếp cho hai người ngồi bên cạnh thôi." Tiêu Chiến xách cặp ra khỏi phòng học ở tầng một, bước vào đại sảnh rồi rời khỏi toà nhà giảng dạy.
Hiếm khi mẹ Tiêu gửi Wechat cho anh, không nói giọng vàng mà tuyên bố muốn đến thành phố A đón giao thừa. Tiêu Chiến sao có thể từ chối được. Có lẽ vì trước khi liên lạc với anh, mẹ Tiêu đã liên lạc với Vương Nhất Bác trước và biết rằng họ có một buổi biểu diễn trên sân khấu cùng nhau.
Tiêu Chiến đang đi trên đại lộ của trường học, Lộ Tiểu Thiền ở đầu bên kia điện thoại vẫn đang lảm nhảm rằng Cố Ninh Viễn tuy đầu gỗ nhưng đáng yêu hơn mong đợi, khiến trái tim thiếu nữ 30 tuổi của cô luôn rạo rực.
"Ba mươi tuổi vẫn còn là thiếu nữ?"
Lộ Tiểu Thiền tức giận nói: "Một người đàn ông có thể ở độ tuổi thiếu niên cho đến khi chết, phụ nữ cũng như vậy. Mình sẽ luôn là một cô gái cho đến khi mãn kinh."
Trong khi đang trò chuyện, Tiêu Chiến thấy Tiểu Bạch trong lớp bước ra với hai hộp đạo cụ sân khấu, Tiêu Chiến định cúp điện thoại đi tới giúp, chưa kịp làm gì thì có người đã nắm tay Tiểu Bạch đi trước một bước, tay kia cầm một thùng các tông.
La Nghiên, người cao hơn Tiểu Bạch một cái đầu, đã nghiêng đầu nói gì đó với cô ấy khi cầm chiếc hộp các tông. Cô gái lập tức nở một nụ cười ngượng ngùng.
Nhìn thấy bọn họ đi khuất rồi, Tiêu Chiến cắt ngang diễn văn của Lộ Tiểu Thiền: "Lộ Tiểu Thiền, tuy rằng kỉ nghỉ đông còn chưa bắt đầu, nhưng sao mình cảm thấy mùa xuân đến rồi nhỉ."
Lộ Tiểu Thiền rất đồng tình với ý kiến này: "Bình thường. Khi còn học cấp ba, mình có tham gia câu lạc bộ Tiếng Anh. Cứ mười học sinh trung học thì có tám người sẽ nói những câu đại loại như: Nếu mùa đông đến, mùa xuân có thể lùi xa không?"
Nếu mùa đông đến, liệu mùa xuân có thể lùi xa?
Điện thoại rung lên, là tin nhắn wechat của Vương Nhất Bác.
--Hôm nay em có cuộc họp rất muộn. Anh có thể đến quầy lấy áo khoác sau giờ học được không? (và trả thêm một số chi phí lặt vặt nữa.)
03
Khu vườn trên tầng cao nhất của trung tâm mua sắm đã kết thúc buổi triển lãm nghệ thuật hai ngày trước. Cuối cùng dòng người đến trung tâm mua sắm này đã giảm bớt. Tiêu Chiến không phải xếp hàng chờ thang máy ở tầng một, và đã đến tầng hai một cách suôn sẻ.
Có đài phun nước ở khu vườn trên cao, đứng trên tầng hai có thể nhìn thấy rõ bức tường rèm kính trên đầu được thay đổi liên tục với nhiều loại rèm nước khác nhau. Màn nước hướng thẳng vào sân trượt ở tầng một. Luôn có những tân binh run rẩy trên sân băng, trẻ con khóc gọi mẹ, người lớn la hét gọi con.
Tiêu Chiến liếc nhìn một chút, giơ điện thoại lên, định chụp một bức ảnh cho Vương Nhất Bác xem.
"Giáo sư Tiêu."
Trước khi màn trập được bấm, ai đó đã gọi anh. Tiêu Chiến quay đầu lại và vẻ mặt anh trở nên bất ngờ.
Giang Hiểu Hoa đã cắt đi mái tóc dài mượt mà như tranh vẽ, dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn, khuôn mặt vốn dĩ nhỏ nhắn bị mái tóc mới cắt che đi một phần.
Cô mỉm cười với Tiêu Chiến và hỏi anh có thời gian đi uống cà phê cùng nhau không.
Trong toà nhà có một cửa hàng cà phê, và giá cà phê khởi điểm trên thực đơn là 388, vì vậy nó không sôi động như Starbucks của trường hay quán cà phê nổi tiếng trên Internet ngay trước cửa toà nhà.
Tiêu Chiến gọi một tách cà phê rẻ nhất, đột nhiên cảm ơn Vương Nhất Bác vì sự tinh tế của cậu.
Sau khi người phục vụ rời đi, anh và Giang Hiểu Hoa đều không biết nên nói gì.
Sau khi suy nghĩ kĩ lưỡng, đây là lần thứ hai Tiêu Chiến nhìn thấy Giang Hiểu Hoa, bọn họ không biết rõ về nhau, cũng không có gì để nói. So với lần trước, ngoại trừ kiểu tóc, cô ấy trông không có nhiều thay đổi, càng không giống đã phải nằm viện vì ly hôn.
Nhìn nhau một hồi, Giang Hiểu Hoa lên tiếng trước: "Nghe nói anh và anh Nhất Bác đã chuyển về nhà cũ?"
"Đúng vậy."
Tiêu Chiến không phủ nhận, và nó cũng không phải là điều bí mật gì, có lẽ đã lan truyền trong công ty của Vương Nhất Bác từ lâu, không có gì ngạc nhiên khi Giang Hiểu Hoa biết về nó.
Sau vài giây im lặng, Giang Hiểu Hoa ngập ngừng hỏi: "Vậy thì Phương Sơn..."
Nhìn vẻ mặt do dự của cô, Tiêu Chiến mơ hồ hiểu ra điều gì đó, vì vậy anh nói: "Cậu ấy nhận được lời mời du học vào năm sau, nhưng hiện tại đã sang đó để thích nghi với môi trường trước."
Giang Hiểu Hoa dường như đã biết chuyện này từ lâu, chỉ là xác nhận lại một lần nữa. Cô cũng không phản ứng nhiều lắm, chỉ hạ giọng nói: "Chắc anh ấy sẽ không quay lại nữa."
Người phục vụ mang cà phê đến. Ly cà phê rất đẹp, có thân bằng thuỷ tinh trong suốt, trên tay cầm có một bông hoa lily trắng.
Ngôn ngữ của hoa lily là sự vui vẻ trở lại, nhưng chủ đề cuộc trò chuyện của họ là về sự chia tay.
Tiêu Chiến nhìn luồng nhiệt trắng bay lên từ ly cà phê, sương mù bốc lên rồi tan biến, suy nghĩ một chút liền nói: "Cô đã từng thích Phương Sơn chưa?"
Giang Hiểu Hoa sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười: "Vương Nhất Bác không phải đã nói cho anh biết tôi kết hôn với Phương Sơn là vì tiền sao?"
"Nhưng cô không thiếu tiền." Tiêu Chiến không chút do dự mà nói thẳng, "Với một gia đình như cô, cô sẽ không lấy người khác chỉ vì một khoản tiền."
Cà phê ở ngay trước mặt, nhưng không ai muốn uống nó. Bọn họ yên lặng nhìn nhau vài giây, ánh mắt Giang Hiểu Hoa khẽ nhúc nhích, sau đó rời mắt đi.
Cô tự giễu cười, bất lực nói: "Tôi rất hâm mộ anh. Ngay cả anh trai tôi cũng nói tôi chẳng ra gì, nhưng anh lại đoán được."
Giang Hiểu Hoa và Phương Sơn là bạn học đại học. Tính cách và ngoại hình của hai người hoàn toàn khác biệt. Cô sinh ra đã không có tư cách yêu một người lâu dài, thích ăn chơi, thích hẹn hò, thay bạn trai như thay áo. Gia đình đã bỏ mặc cô từ lâu.
Lúc còn học đại học đã có rất nhiều người theo đuổi Phương Sơn, Giang Hiểu Hoa cũng muốn thử nhưng bị bạn học cùng phòng khuyên đừng lãng phí thời gian. Bạn cùng phòng nói rằng tầm nhìn của Phương Sơn cao hơn trời, không nhìn ai vào mắt. Giang Hiểu Hoa thực sự không tìm được cơ hội. Thời đại học có quá nhiều thời gian rảnh rỗi, nhưng Phương Sơn lại không dành nhiều thời gian cho việc học, anh ấy cũng không thích ăn chơi như Giang Hiểu Hoa, lúc rảnh rỗi chỉ thích ở nhà.
Giang Hiểu Hoa ban đầu nghĩ rằng Phương Sơn là một otaku, nhưng sau đó nhận ra rằng đó có thể là do ông già sống trong cơ thể người đàn ông mà cô yêu.
Ngay từ buổi xem mắt, gia đình cô chỉ nói rằng đó là con trai nhà họ Vương, nhưng không nói rõ là người nào. Khi Giang Hiểu Hoa nhìn thấy người bên kia là Vương Nhất Bác ở bên bàn ăn tối, trong lòng cô dâng lên một cảm giác thất vọng vô cùng.
Trước đây cô chưa bao giờ cảm thấy như thế này. Giang Hiểu Hoa tự mình nghĩ lại, có lẽ cô đã yêu Phương Sơn rồi.
Với một tính cách như cô ấy, thật khó để yêu một ai đó, và khi người như vậy cuối cùng xuất hiện, tất nhiên cô muốn bắt lấy. Giang Hiểu Hoa cũng muốn trở thành một người bình thường, có được tình yêu thuộc về mình thay vì quanh quẩn như bèo tấm, mãi không có cách nào sửa đổi được.
Vì vậy khi Phương Sơn đến cửa hỏi cô có muốn kết hôn với anh ấy không, Giang Hiểu Hoa thậm chí còn không nghe thấy việc phân chia tài sản và cổ phần, cô thậm chí còn không ký vào bản thoả thuận đã đồng ý không chút do dự.
Cô chưa bao giờ biết tình yêu là gì, chỉ có thể đoán tình yêu có thể giống như con thiêu thân lao vào lửa, sớm muộn gì Phương Sơn cũng sẽ cảm động trước sự cố gắng của cô.
Cô cũng rất ngoan ngoãn kết thúc cuộc sống xã hội hỗn loạn, vui vẻ theo đầu bếp học nấu một vài món ăn, tay bị dầu nóng bắn tung toé, nhưng không đợi được một người về nhà ăn tối.
Sau đó, cô không thể lay chuyển được Phương Sơn, cũng không còn chờ đợi như nữ chính trong những bộ phim thần tượng nữa. Cô quay lại ăn chơi và hẹn hò, gia đình và bạn bè đều nghĩ cô vẫn như xưa. Ngay cả bản thân Phương Sơn cũng cho rằng cuộc hôn nhân của họ đều chỉ vì lợi ích nên đã đuổi cô đi khi không còn giá trị sử dụng, đồng thời không chút lưu tình chỉ tay vào mũi cô nói rằng cô mắc chứng nghiện sex, thậm chí mắc bệnh tâm thần.
Giang Hiểu Hoa vốn tưởng rằng tình yêu biến mất nhanh như con thiêu thân lao vào ngọn lửa sẽ không bao giờ bị phát hiện, nhưng không ngờ hôm nay lại bị một người ngoài cuộc chỉ gặp hai lần chọc thủng.
"Anh ấy không sai, chỉ là không yêu tôi."
Nhiệt độ của cà phê trong cốc đã giảm xuống rất nhiều. Chưa từng có ai nghe thấy cô nói câu này bao giờ. Giang Hiểu Hoa uống một ngụm cà phê, nhẹ giọng nói: "Tôi rất ghen tị với anh. Thực sự chuyện kết hôn trước rồi mới có tình cảm với nhau là điều rất ít khi xảy ra."
Từ lâu cô đã chấp nhận hiện thực, cũng không cần người khác an ủi nữa: "Nhưng tôi không phải là người duy nhất không may. Thất bại như tôi là tình huống thường xuyên xảy ra, và anh mới là người may mắn."
Tiêu Chiến không phủ nhận vận may của mình, cũng không cho rằng Giang Hiểu Hoa không may mắn. Cuộc sống không bao giờ quá tốt hay quá xấu, miễn là mặt trời vẫn mọc và cuộc sống vẫn tiếp diễn, không bao giờ quá tệ.
Anh nhẹ nhàng nói với Giang Hiểu Hoa: "Hãy cứ sống cuộc sống của mình theo cách mà cô thích. Chúc cô một ngày vui vẻ."
Giang Hiểu Hoa mỉm cười cảm ơn anh: "Vậy thì tôi nên chúc anh ngày hôm nay hạnh phúc hơn ngày hôm qua một chút."
04
Sau khi chào tạm biệt Giang Hiểu Hoa, Tiêu Chiến nhớ ra mình vẫn còn chưa lấy áo khoác của Vương Nhất Bác, vì vậy anh quay trở lại quầy Gucci ở tầng hai.
Anh vội vàng vào cửa, và nhân viên hướng dẫn mua sắm quen thuộc vừa nhìn thấy đã biết ngay ý định của anh: "Anh đến lấy áo khoác mà anh Vương đặt?"
Người hướng dẫn mua sắm lấy ra hai chiếc túi lớn màu xanh lá cây từ nhà kho, đưa cho anh và giải thích: "Hai chiếc áo khoác được đóng gói tiêng. Anh có muốn thử size của mình không, anh Tiêu?"
"Cả của tôi?"
Đây có phải là phí lặt vặt mà Vương Nhất Bác nói không? Đúng như dự đoán của anh, phí lặt vặt cho việc lấy một chiếc áo khoác là một chiếc áo khoác mới.
"Vâng, hôm đó anh Vương chủ yếu đến để chọn áo khoác cho anh, nhân tiện anh ấy đã thêm chữ DIY vào áo khoác." Nhân viên lấy hộp quà từ trong túi ra, mở ra và lấy áo khoác bên trong đưa cho Tiêu Chiến: "Lần trước, anh nói chữ đỏ không thích hợp với anh Vương nên không thêu, nhưng áo khoác này có chữ thêu vẫn đẹp hơn."
Tiêu Chiến nhìn chiếc áo, trong mắt có chút giật mình.
Trên chiếc áo khoác màu camel mà anh mua cho Vương Nhất Bác trước đây, một chữ Z màu đỏ được thêm vào, và nó được thêu bên dưới trái tim.
"Cái này dành cho anh."
Nhân viên lấy ra một chiếc áo khoác khác, hai chiếc cùng kiểu, chỉ khác màu. Chiếc áo khoác len màu xanh đậm cũng được thêu chữ màu đỏ ở cùng một vị trí.
Là chữ B.
Tiêu Chiến nghĩ thầm, người này sao lại bị ám ảnh cưỡng chế như vậy? Thêu chữ chưa đủ, còn thêu thêm trái tim với cả dấu chấm nhỏ.
Nghĩ đến đó mắt anh cảm thấy hơi đau nhức.
Hạnh phúc của ngày hôm nay thực sự nhiều hơn ngày hôm qua một chút.
Trong hộp quà còn có một tấm thiệp chúc mừng. Tiêu Chiến cầm lấy mở ra, chữ viết bên trong vẫn nghiêng ngả một cách kinh khủng như thường, nhìn thoáng qua cũng biết là do cậu tự tay viết.
Chỉ có ba dòng ngắn ngủi:
Không có chữ cái nào em thích, em chỉ thích có anh.
Giáng sinh vui vẻ, đồ ngốc.
(Từ chồng anh, Vương Nhất Bác, người mà anh biết là đẹp trai như thế nào.)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro