Chương 38: Em lại mạnh miệng nữa rồi

Chương 38: Em lại mạnh miệng nữa rồi
Mười ngày sau, show truyền hình thực tế ‘Sống để ăn’ bắt đầu công chiếu tập đầu tiên của mùa hai trên sóng truyền hình. Ngoài fan sẵn có của chương trình từ trước, sức kêu gọi người xem từ dàn khách mời cũng không thể xem nhẹ được. Thế nên tối thứ bảy tuần này, rất nhiều fan đã ngồi sẵn trước màn hình tivi và máy tính để chờ đợi thần tượng mình xuất hiện.
Duy trì bầu không khí hài hước, thoải mái như mùa đầu, tập đầu tiên của chương trình ‘sống để ăn’ mang lại những giây phút thư giãn và vui vẻ cho người xem. Các nghệ sĩ cùng nhau vào rừng hái rau dại, câu cá, bắt gà để chuẩn bị cho bữa ăn. Con người cùng thiên nhiên hòa quyện vào nhau tạo thành một bức tranh yên bình.
Thế nhưng bầu không khí hòa hợp này chỉ kéo dài cho đến khi lời phát ngôn gây tranh cãi của Lan Phương xuất hiện:
"Linh làm cá không thấy bẩn à?"
Cư dân mạng vốn biết Lan Phương có EQ không cao, thường xuyên vạ miệng trên sóng truyền hình nên độ khoan dung đối với cô rất lớn. Nhưng thái độ trịch thượng, ngầm khoe giàu và xem thường người khác của cô trong chương trình này thật sự khiến người xem phẫn nộ. Bên dưới khu bình luận, lời chửi rủa Lan Phương không ngớt:
[Sao lúc ăn không chê bẩn? Vô duyên mà tưởng mình đáng yêu.]
[Mấy con 'cá con' mau bê cô Lan Phương về đi. Nhìn cô tỏ ra ngây thơ cái gì cũng không biết làm tôi muốn ói quá.]
[Nói như Lan Phương ai không có tiền thuê người giúp việc đều bẩn thỉu hết. Thật không ưa nổi tính tình của nhỏ này.]
[Biết nhà cô giàu, rồi ai không giàu như cô đều thành người hạ đẳng hết à?
[Với EQ cao thế này, Lan Phương tốt nhất đừng chường mặt lên các gameshow truyền hình nữa. Không biết bao nhiêu nghệ sĩ đã bị cô này gây họa rồi. Hồn nhiên ngây thơ chỗ nào? Tôi chỉ thấy vô duyên và thiếu văn hóa thôi.]
["Chỉ cần Phương im lặng và đừng nói thêm gì nữa." Bội Linh quá ngầu, ha ha ha. Lâu rồi tôi mới được hả hê như vậy.]
Đó là còn chưa kể đến fan Bội Linh uất ức thay thần tượng của mình, không ngần ngại mang Lan Phương ra tế sống.
Fan Lan Phương cũng có bênh vực và giải thích cho idol. Thế nhưng thái độ khoe giàu và khinh thường người khác của cô đã chạm vào điểm mấu chốt của phần đông cư dân mạng. Cho nên những bình luận đó nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng dư luận đang phẫn nộ.
Sau khi tập đầu tiên của chương trình 'Sống để ăn' được công chiếu, Lan Phương cùng những câu nói bất hủ của cô ta xuất hiện khắp mọi nơi trên mạng xã hội và các mặt báo điện tử. Lần đầu tiên trong sự nghiệp giải trí của mình Lan Phương giật được spotlight của Bội Linh, nhưng bằng cách thức mà cô không bao giờ mong muốn.
Bên cạnh phát ngôn gây tranh cãi của Lan phương thì những tương tác giữa Bội Linh và Thế Phong cũng khiến cư dân mạng chú ý:
[Thế Phong cool ngầu sau khi gặp Bội Linh lại trở thành cún con, dễ thương quá!]
[Phát hiện gian tình nha… Tôi chưa từng thấy boy lạnh lùng Thế Phong chủ động với ai như vậy đâu.]
[Hai người này rất có cảm giác CP*. Đột nhiên muốn đẩy chiếc thuyền này.]
[Tôi lập nhóm đẩy thuyền Phong Linh. Ai muốn theo CP này thì mau đăng ký.]
Sau khi trở thành cái đích cho mọi sự chỉ trích, Phước Điền quyết định cho Lan Phương nghỉ ngơi một thời gian để chuẩn bị cho sự trở lại. Ở một góc độ nào đó, ông cũng đã đạt được mục đích của mình, đó là khiến danh tiếng của Lan Phương lan tỏa khắp nơi, dù là tiếng xấu.
Cư dân mạng mau quên, Phước Điền hiểu rõ điều này hơn ai hết. Chỉ cần có sản phẩm tốt chống lưng, Lan Phương sẽ sớm trở thành cái tên sừng sững trong giới giải trí.
"Mấy ngày nay em chỉ cần nghỉ ngơi cho thật tốt. Tuần sau sẽ bắt đầu thu âm cho album mới. Em cũng đừng đăng lên mạng bất cứ điều gì. Mọi việc cứ để công ty lo."
Lan Phương bĩu môi dằn xuống sự bất mãn trong lòng, gật đầu thỏa hiệp.
Thấy cô ngoan ngoãn nghe lời, Phước Điền cũng yên tâm phần nào. Lan Phương có điều kiện rất tốt, từ ngoại hình, gia thế hay giọng hát đều được ông trời ưu ái. Cô là một người trẻ tuổi hội tụ đủ tố chất của ngôi sao, Phước Điền rất trông đợi cô sẽ làm nên chuyện. Nhưng ông trăm ngàn lần không ngờ đến mình lại bị vấp ngã bởi đánh giá quá cao chỉ số EQ của cô nhóc. Hy vọng sau chuyện này Lan Phương sẽ rút được bài học kinh nghiệm, không bao giờ nói ra những lời 'kinh thiên động địa' như thế nữa.
"Theo nguồn tin anh nhận được thì V.I.C Ride chuẩn bị tìm gương mặt đại diện cho thương hiệu ô tô của họ. Anh sẽ tìm cách tranh thủ hợp đồng này cho em."
Lan Phương nhăn nhó khinh thường:
"Là ô tô nội địa à? Nhà em chỉ lái BMW với Audi thôi!"
Phước Điền đã quen với thói chảnh chọe tiểu thư của Lan Phương. Nếu là thường ngày anh đã phớt lờ cho qua, nhưng hôm nay anh không nhịn được nhắc nhở:
"Sau này ra ngoài không được nói chuyện kiểu này nữa. Em bị phốt như vậy còn chưa sợ sao?"
Lan Phương chun mũi lại, tựa hồ rất bất mãn:
"Em nói chuyện bình thường mà, tại mấy đứa nghèo khổ cứ thích vạch lá tìm sâu."
Vừa dứt lời, nhìn thấy Phước Điền trợn mắt, tỏ vẻ muốn tiếp tục thuyết giáo, Lan Phương lập tức sửa miệng:
"Biết rồi, biết rồi. Không cho nói thì không nói."
Phước Điền thở dài, chẳng muốn đôi co thêm nữa.
Đối với tình cảnh mà Lan Phương gặp phải, Bội Linh cũng chẳng cảm thấy hả hê hay đắc ý. Trong mắt cô Lan Phương chỉ là một đứa trẻ không chịu lớn, có vấp ngã vài lần mới chịu khôn ra. Hơn nữa cô chưa từng xem Lan Phương là đối thủ thì lấy đâu ra địch ý?
Trong lòng Bội Linh, đối thủ duy nhất của cô chính là bản thân. Cố gắng đột phá giới hạn chính mình, không ngừng trau dồi và học hỏi, khiến âm nhạc mà cô viết ra có thể chạm đến trái tim của khán giả.
Mấy ngày gần đây tâm trạng của Bội Linh rất tốt vì thấy mẹ của mình đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng ma của cuộc hôn nhân tan vỡ. Mỗi ngày bà đều tất bật với những kế hoạch của mình, từ tham gia hoạt động của câu lạc bộ hội họa đến hẹn hò cùng những người bạn trong lớp yoga.
Nụ cười trên gương mặt mẹ ngày càng nhiều, sắc mặt cũng trở nên hồng hào tươi trẻ, Bội Linh rốt cuộc cũng có thể yên lòng.
Mọi thứ đều tiến triển rất tốt đẹp, chỉ trừ bài hát chủ đề cho mini-album của Bội Linh vẫn còn dậm chân tại chỗ.
Sáng hôm nay cảm hứng chợt ùa về, Bội Linh vội vã vào phòng đàn để chép vội vài dòng tâm trạng.
Bài hát chủ đề mà cô muốn viết là một bản tình ca, có yếu tố lãng mạn pha chút kích tình gợi cảm. Bội Linh chỉ mất một buổi sáng để hoàn tất phần giai điệu cho bản nhạc này. Tuy nhiên, lời bài hát vẫn còn rời rạc và chưa được như ý nghĩa mà Bội Linh muốn truyền tải.
Cứ loay hoay đến sập tối mà sáng tác mới chẳng có tiến triển gì thêm, Bội Linh đành rời khỏi phòng đàn, chủ động tìm nguồn cảm hứng cho mình.
Hôm nay là cuối tuần, Bách Tùng không làm việc mà ra ngoài uống rượu cùng bạn. Bất ngờ nhận được tin nhắn của Bội Linh, anh không khỏi kinh ngạc.
Mười ngày rồi cả hai người chưa gặp nhau. Một phần vì tập đoàn Bách Tùng chuẩn bị ra mắt thương hiệu ô tô mới khiến anh bận đến tối mắt tối mũi, một phần anh muốn treo Bội Linh, xem cô có thể giả vờ lạnh nhạt đến khi nào. Quả nhiên chỉ mười ngày Bội Linh liền chịu không nổi, phải chủ động liên lạc tìm anh.
Anh đắc ý nghĩ đứng trước một người đàn ông quyến rũ như mình, mấy ai có thể không nhung nhớ tương tư, và Bội Linh cũng không ngoại lệ.
[Daddy, baby của anh muốn cùng anh ăn tối.]
Khi đọc được dòng tin nhắn này, khóe miệng của anh không kìm được mà cong lên đầy sung sướng.
[Daddy không thích ăn tối, chỉ thích ăn cưng.] Anh nhanh tay đáp lại bằng giọng điệu nham nhở.
[Vậy thì mau đến đây, ăn tối xong rồi lại ăn tôi. Đợi anh tới tám giờ thôi đó.]
Bách Tùng nhận được tin nhắn cùng với chia sẻ vị trí từ Bội Linh. Phát hiện cô đang có mặt tại một nhà hàng Pháp ở Quận 1, liếc nhìn đồng hồ thấy đã bảy giờ ba mươi, anh hấp tấp cầm áo khoác đứng dậy.
"Mày sao vậy?" Gia Luật ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ khác thường của bạn mình liền hỏi.
Bách Tùng đằng hắng một tiếng, tỏ vẻ nghiêm trang trả lời:
"Công ty có việc gấp cần tao trở về xử lý. Lần sau rảnh lại uống với mày." Dứt lời, anh đi một mạch không thèm quay đầu.
Gia Luật cũng chẳng thèm chấp nhất thằng bạn thất thường của mình. Anh nhấp một hớp rượu để hương cồn át đi nỗi đắng chát trong lòng.
Trong vòng hai mươi phút, Bách Tùng đã có mặt tại điểm hẹn.
Nhìn Bội Linh đang mặc một thân áo váy xinh đẹp, trang điểm tinh xảo. Cô hướng đôi mắt đẹp thoáng nét trông chờ về phía anh.
Bàn ăn đã được bày trí sẵn, có rượu đỏ, có hoa hồng cùng  ánh nến lung linh dạ lên gương mặt yêu kiều khiến nội tâm Bách Tùng không ngừng run rẩy.
Dằn xuống cảm xúc xa lạ bất chợt nảy lên trong lòng, Bách Tùng nhanh chân tiến đến Bội Linh, chủ động kéo ghế ngồi xuống vị trí đối diện với cô và hỏi:
"Hôm nay em có nhã hứng vậy?"
Bội Linh mỉm cười không đáp, cô đẩy thực đơn về phía anh, sau đó vỗ tay ra hiệu cho nghệ sĩ violin đứng chờ bên cạnh chơi đàn.
Anh gọi vài món ăn mình yêu thích với người phục vụ, sau đó lại quay sang Bội Linh:
"Còn chiêu gì nữa? Em cứ lấy hết ra xem." Anh nhìn cô bằng đôi mắt tràn ngập hứng thú.
Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến cùng âm nhạc, trò này anh dùng không ít lần với các cô gái. Nhưng đây là lần đầu tiên có người chủ động áp dụng những điều này lên anh. Khỏi phải nói, cảm giác cũng không tệ lắm.
Bội Linh mỉm cười, nâng ly rượu đỏ trên tay chạm nhẹ vào ly anh, sau đó đưa lên môi chậm rãi thưởng thức.
Cô thư thái thở dài một hơi:
"Chiêu trò gì. Chẳng qua đột nhiên muốn được ăn ngon, nghe nhạc, và ngắm trai đẹp cùng một lúc thôi."
Bách Tùng nhướng mày đáp lại:
"Trai đẹp thường thường có thể ngắm free. Trai đẹp xuất sắc như tôi, em muốn ngắm phải trả phí."
Bàn chân nghịch ngợm của Bội Linh dưới gầm bàn không ngừng trêu ghẹo ống quần của Bách Tùng và chậm rãi thăm dò lên cao hơn. Cô cong môi lả lơi nói:
"Anh có cả đêm để thu phí. Cứ yên tâm."
Bách Tùng hít một hơi thật sâu, dằn sự rạo rực xuống đáy lòng. Anh đưa tay xuống bàn bắt lấy chân cô, khẽ cào nhẹ và nói:
"Em cứ hư hỏng thế này, tôi sẽ phạt rất nặng đó nhé."
Bội Linh không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn khiêu khích nhìn anh:
"Anh nói được thì làm được nha, phạt không đủ nặng là tôi không hài lòng đâu đó."
Bách Tùng bật cười, nắm chặt bàn chân của cô không buông:
"Em lại mạnh miệng nữa rồi. Hy vọng đến nửa đêm em vẫn đủ sức để mạnh miệng với tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro