24
Wonhee ban đầu rụt rè như con mèo nhò, nhưng nhắc đến chuyện cô và Sunghoon lại phản ứng mãnh liệt.
"Không, tôi sẽ không chia tay với anh ấy!"
"Cô nghĩ cậu ấy là của cô sao?" Heeseung liếc nhìn Wonhee, khiến da gà trên người cô đồng loạt nổi lên.
"Tôi...tôi và anh ấy yêu nhau." Wonhee chỉ biết nói có vậy
"Yêu?" Heeseung cười lạnh. "Cho dù yêu thì cũng không có kết quả."
Wonhee chưa kịp hỏi tại sao, đã bị hắn đẩy xấp giấy tờ về phía cô
"Tự mình xem đi, tôi và cậu ấy là vợ chồng hợp pháp." Heeseung nói một cách cứng rắn
Wonhee cầm tờ giấy lên xem, lúc sau sắc mặt tái nhợt, tay run rẩy làm rơi mấy tờ giấy lên bàn.
Cô mấy máp môi rất lâu mới nói ra được: "Không thể nào, anh gạt tôi!"
"Vậy cô nghĩ cậu ấy đã trả nhà cũ thì sống ở nơi nào? Xe ở đâu cậu ấy có? Ngay cả công việc ổn định hiện tại của cô cũng do tôi vì cậu ấy mà giúp đỡ, thế đã rõ chưa?"
Wonhee rơi lệ. Một cô gái nhu mì dễ thương như vậy khóc trước mặt bạn, bạn sẽ không kiềm được mà chạy đến an ủi cô ấy. Thế nhưng cô lại khóc trước mặt hắn, mà hắn chẳng hề đông tâm, còn thấy khinh thường.
"Cô phải đưa ra lựa chọn. Một là tự rời khỏi cậu ấy hai là bị ép rời khỏi cậu ấy."
"Không, tôi không chọn." Wonhee quyết định từ chối.
Heeseung nhấp một ngụm cafe trên bàn, hờ hững nói: "Tôi và cauạ ấy có hôn thú rõ ràng, nếu tôi kiện cô về tội phá hoại gia đình người khác, cô thấy sao? Vả lại cô muốn Sunghoon cũng bị dính dáng đến chuyện này, để gia đình tôi ghét bỏ cậu ấy, thu hồi tài sản cá nhân hoặc đuổi ra khỏi nhà, cô muốn sao?"
Wonhee vừa khóc vừa suy nghĩ, lúc thì lắc đầu, lúc lại mím chặt môi. Nhưng sau đó cô lau nước mắt rồi nói:
"Giám đốc muốn tôi phải làm thế nào?" Như vậy là ngầm đồng ý.
Heeseung khẽ nhếch môi, gương mặt tràn ngập lạnh lùng và sự ích kỉ: "Tôi cho cô 50 triệu won sau đó rời khỏi nơi này, tìm noiw khác cách xa thành phố, không liên lạc với Sunghoon nữa. Đồng thời tôi cũng sẽ giải quyết vấn đề công việc của cô ở nơi xa lạ, nếu không được thì sẽ chuyển vào tài khoản của cô mỗi tháng số tiền tương đương mức lương hiện tại của cô."
"Tôi không nhận tiền." Wonhee từ chối.
"Tôi không phải đang thương lượng với cô, đây là bắt buộc. Cầm tiền đi, ngày mai sẽ có người đón cô rời khỏi đây. Cách xa Sunghoon càng xa càng tốt, nếu không tôi không biết mình sẽ làm chuyện gì đâu." Heeseung vân vê chiếc nhẫn cưới, ánh mắt nhu hòa nhưng lời nói chứa dao găm.
"Được, tôi hứa." Wonhee cắn răng nói
------------------------
Từ ngày Heeseung dọn đến nay, Sunghoon đã cự tuyệt chuyện ngủ cùng hắn. Cậu ôm gối trở về phòng mà ngày đầu tiên đã ngủ, sau đó khóa trái cửa mỗi khi vào phòng.
Heeseung rất hối hanạ bởi xung động của mình, vì hắn quá yêu cauạ, làm ra loại chuyện đó ckhiến cậu sợ hãi, cho nên luôn đề phòng hắn. Bây giờ hắn chỉ có một mong muốn duy nhất chính là nhìn thấy cauạ mọi lúc mọi nơi. Mà nếu được ngủ cùng thì càng tốt, có như vậy thì trong lúc vô thức cậu mới để mặc hắn ôm hoặc nắm tay.
"Hôm nay có cuộc họp ở tổng bộ công ty, em cùng đi đi." Heeseung nhìn Sunghoon mang giày ở cửa, nói.
"Không, tự đi một mình đi.: Sunghoon cố ý làm căng thẳng. "Ừm, vậy em ở công ty làm việc đi, anh đi đây." Heeseung ngậm ngùi đi một mình.
Thấy hắn đi rồi cậu mới hối hận. Bởi vì đáng lẽ cauạ phải đi cùng hắn, đây là mệnh lệnh của ba. Lần trước đi rồi, bây giờ có họp nữa cũng phải đi, nhưng cậu cố ý chống đối với hắn nên không đi. Giờ thì hay rồi, lỡ ba hỏi thì chết.
Nhưng lời đã nói thì không thu lại được, vì thế hiên ngang mà đi làm như cũ.
Rốt cuộc ba ngày sau gặp ông Lee ông chỉ cười hiền rồi nói: "Hôm bữa bị cảm đã khỏi chưa? Nghe Heeseung nói con bị cảm nặng nên không đến họp được, sợ lây cho mọi người."
"À...dạ...đã khỏi rồi, cảm ơn ba." Nghe ông hỏi thì cậu mới Heeseung đã nói đỡ cho cậu. Mà cho dù nói đỡ thì sao chứ? Cậu không rảnh cảm kích hắn.
----------------------
Ngày thứ tư không liên lạc với Wonhee, Sunghoon giống như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than. Cậu hấp tấp chạy đi tìm Riki, cậu ta cũng không biết chuyện gì. Ngay cả bạn gái của Riki còn nói bốn ngày trước còn gặp, cô ấy vẫn tươi cười. Có điều Wonhee nghỉ việc rất lặng lẽ, trong công ty không có mấy người biết việc này, bởi cô làm ở bộ phận nhỏ, lại ít người lui tới nên không ai quan tâm.
Sunghoon gấp như kiến bò trên chảo nóng, cậu chạy đôn chạy đáo tìm cô Ba mẹ của Wonhee có một mảnh vườn ở khu đô thị Y, họ thường xuyên ở đó, lâu lâu mới về nhà. Chính vì thế Sunghoon mới đến tìm đó, trước tiên cậu giả vờ thăm hỏi, sau đó hỏi về Wonhee chứ không hỏi trực tiếp. Họ bảo rằng cô vẫn ở nhà, vẫn đi làm bình thường mà, không phải sao?
Sunghoon nghẹn một bụng, đành cắn răng bảo vẫn bình thường
Sau đó cauạ đi đến những nơi mà trước đây cô từng đề cập đến, cũng nhờ bạn bè hỗ trợ tìm kiếm. Cậu vừa mệt mỏi vừa đau lòng, cho nên mới có hai ngày đã sụt cân, lúc nào trở về nhà cũng là bộ dạng phong trần mệt mỏi.
Heeseung thấy cậu như vậy thì trong lòng khổ sở, thế nhưng hắn không thể nói ra sự thật. Bởi vì hắn hi vọng sau khi cô gái kia đi rồi, hắn sẽ có cơ hội ở bên cậu, được cậu đáp lại tình cảm này. Đau dài chi bằng đau ngắn muốn cắt dứt thật nhanh.
Thế nhưng đối nghịch với Heeseung luôn dịu dàng yêu chiều mình Sunghoon càng lúc càng xấu tính. Cậu dễ nổi giận, hắn nói gì cậu cũng quát nạt, từ chối, làm trái ý hắn muốn, thậm chí còn động tay động chân đánh xuống ghế sofa mỗi khi quá tức giận.
Cứ thế một tuần trôi qua, Sunghoon vừa hao tâm tổn sức tìm Wonhee, vừa hao tổn tinh thần thương nhớ cô, lại thường xuyên tức giận nổi nóng, không chịu ăn uống nên cơ thể suy nhược nặng nề dẫn đến ngất xỉu.
"Sunghoon, em sao vậy?" Heeseung vừa bước xuống lầu đã thấy Sunghoon một thana tây trang nhăn nhúm bụi bặm, chưa kịp cởi giày đã ngất xỉu trước ngưỡng cửa.
"Buông ra...tôi không cần!" Sunghoon lấy lại chút sức lực cuối cùng vừa quát vừa gạt tay hắn ra, cậu chưa hoàn toàn ngất đâu, chỉ là có chút mệt nên không đi nổi nữa.
"Được được, anh không chạm vào em. Nhưng phải đi bệnh viện." Heeseung chana tay lóng ngóng đứng một bên mà khuyên nhủ.
"Không!" Sunghoon lảo đảo vịn tay vào cửa rồi đứng dậy, thất thểu đi vào trong. Đi được vài bước lại ngã, Heeseung vẫn đi theo cậu nên đỡ được.
"Buông tôi ra!" Sunghoon quát mà không còn chút sức lực nào.
Heeseung thấy cậu vịn vào ghế sofa được rồi mới buông tay, hồi lâu sau mới nói: "Anh xin lỗi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro