Nến và hoa


Ngày 31 tháng 12,

Jake ngồi thờ thẩn giữa khuôn viên tu viện, em cứ mãi nghĩ đến chuyện hôm qua bên bờ sông. Sau khi từ chối tình cảm của Steve, cậu chỉ cười buồn rồi lặng lẽ rời đi, thật lòng em không muốn mất đi đoạn tình bạn với cậu, nhưng có vẻ về sau cả hai sẽ khó lòng mà tiếp tục kết giao. Jake còn đang bộn bề bận lòng về vết khắc sau gáy mình mà Steve đã nói.

Em còn không biết bản thân bị khắc dấu khi nào  và là của ai. Evan thì cứ liên tục hiện lên tâm trí vì cảm giác quá đỗi thân thuộc mỗi khi em chạm vào phần da thịt sau gáy. Nhưng nếu là Evan thì... không thể nào! Trước giờ em và anh chẳng có lấy một điểm chung, Evan cũng chỉ chăm sóc em như em trai. Chỉ có Jake là âm thầm ganh ghét anh vì anh quá tài giỏi.

Không có lý nào Evan thật sự khắc dấu em. Một người được nhiều nữ nhân mến mộ như anh.

Với cả vào khoảnh khắc giao thừa đêm nay, em và Eliz sẽ trở thành bạn đời, sẽ hiến mình cho sức mạnh của thần linh, cho sự phồn vinh của làng Đêm.

Nhưng... em đã bị khắc dấu.

Làm sao người đã thuộc về kẻ khác, có thể kết đôi và khắc dấu một ai được nữa?

Jake đang phản bội lòng tin của thần linh!

Đầu em lại choáng váng một cơn, hổ thẹn lan từ đại não đến tận gót chân, cảm giác bị sỉ nhục tê tái đến khó tin. Jake loạng choạng đứng dậy, chạy vụt ra khỏi tu viện mà chẳng dám ngước nhìn lên tượng thần lấy một lần.

Em sẽ bị trừng trị! Chắc chắn sẽ bị Người chối bỏ và vứt đi, để những ác linh mặc sức xâu xé và dày vò tâm can lẫn thể xác.

Jake có mặt trên đời, được sống trong sự bảo bọc của Người, ái mộ và tôn sùng, tự hào và vinh hạnh, lý tưởng sống của em là được hiến dâng, được phục tùng thần linh, giờ đây mọi thứ cứ từ từ vỡ vụn ra và chính em đã phá vỡ đức tin của mình.

Cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy, Jake va sầm phải một thân hình to lớn, cả em và anh cùng té lăn ra đất, Jake nằm trọn trong lòng người kia nên chẳng thương tích gì.

Mùi hương thanh mát ấy lại quấn lấy em.

- Em chạy nhanh như vậy nguy hiểm lắm đấy!

Evan dịu dàng gỡ khuôn mặt đang vùi sâu vào lồng ngực mình lên, đôi mắt đỏ hoen ẩm ướt khiến anh bất ngờ.

- Jake khóc à?

Em vội quệt đi. - Em không có...

Người mà em đang không muốn đụng mặt nhất, giờ chính em lại đâm thẳng vào anh. Nhưng lạ thay Jake chẳng khó chịu, cũng chẳng có cảm giác muốn bài trừ. Trái lại, sự dịu dàng, ân sủng của Evan khiến tâm tình nặng trĩu của em vơi đi.

- Em xin lỗi Evan, anh có bị thương không?

- Đồ anh mặc dày lắm! Không xi nhê!

Trời đông cuối năm vẫn lạnh tái tê da thịt như vậy, vừa ra ngoài một chút đầu mũi và vành tai của Jake đã ửng đỏ lên, Evan đỡ cả hai cùng đứng dậy sau khi em leo xuống khỏi người anh. Vừa định buông tay ra khỏi thì Evan nhanh chóng kéo em về lại.

- Tay em cũng lạnh cóng cả rồi này, sao không đeo găng giữ nhiệt vào?

Anh xoa nắn từng đốt ngón tay thon dài trắng trẻo của Jake, em đơ ra một lúc rồi ngượng ngùng rút thật nhanh về. Tim em liên hồi cất vang lên thanh âm cứ ngỡ như xuân về hoa nở. Gò má ửng hồng không biết vì lạnh hay vì lý do nào khác.

- Em thuộc mệnh hoả phép đấy! Nhiêu đây đã là gì...

- Cái đó với cái này khác nhau mà.

Evan khúc khích, rồi dịu dàng nắm lấy tay em đưa lên. Anh hạ xuống mu bàn tay lạnh lẽo một nụ hôn phớt, Jake không lường trước được nên nhất thời cứng đờ hết cả người.

- Jake, anh chúc phúc em đêm nay suôn sẻ gặp được định mệnh của mình.

Rất nhanh sau đó Evan buông tay, rời đi.

Em nắm chặt lấy mu bàn tay mình, ánh mắt không thể rời khỏi bóng lưng cao lớn đang dần bị những tia nắng yếu ớt cuốn đi xa.

Không hiểu sao con tim em quặn thắt đau nhói, ngay lúc này nụ hôn kia như đang từ từ sưởi ấm lớp da bị nhiễm cái lạnh cuối đông, Jake cảm thấy những bồi hồi và bất an nóng chảy trong lòng.

Giống như có thứ sức mạnh lạ kì nào đó phát ra từ Evan đang thu hút em.

.

Tối đến, mặt trời lặng, làng Đêm thì chẳng thắp đèn như bao ngày, ánh trăng xanh rực rỡ treo trên bức màn đen huyền diệu như đang lí nhí hát ca cùng triệu vì tinh tú xa xôi.

Jake khoác lên bộ áo quần vải gấm màu trắng, mái tóc đen mềm luôn phủ kín vầng trán hôm nay được rẽ ngôi sang hai bên, ở giữa hoạ thêm hoa hiệu sắc đỏ rực.

Chỉ còn một giờ đồng hồ nữa là giao thừa.

Dưới kia bản làng đã cất lên bản ca khiêu vũ từ lâu, vang vọng đến tận tu viện trên đồi cao. Buổi lễ kết đôi chính thức bắt đầu.

Em cùng các nam nhân mang tia sáng khác xếp thành hàng đứng ở rìa khuôn viên của tu viện, phía đối diện là hàng của nữ. Khi bản nhạc ở đây cất lên cũng chính là lúc từng người một tiến vào bên trong trung tâm nơi cử hành nghi thức. Trên tay cầm theo một ngọn đèn cầy trắng, khắc lên đấy chính là dấu hoa đỏ biểu trưng của thần linh, đặt ngọn cầy xung quanh bức tượng để dẫn lối Người giáng thế, trở về phục hồi quyền năng.

Từ bên dưới bản làng nhìn lên, nơi sáng nhất chính là bức tượng thần giữa khuôn viên tu viện và vẫn có thể dễ dàng thấy được những bóng hình trắng thuần khiết đang cùng nhau hoạ vũ vào bản thánh ca, tựa như những tinh linh hộ vệ của thần.

Cảnh tượng tuyệt đẹp, cứ ngỡ như vừa được ưu ái lạc vào thế giới thần tiên, huyền ảo và mộng mơ.

Vì Jake là người nặng đức tin với thần linh nhất nên từ lúc bắt đầu nghi lễ em cứ căng thẳng mãi không thôi, dặn lòng phải hoàn thành thật tốt điệu nhảy trao đèn của mình.

Vậy mà bất ngờ thay, ngay khi giai điệu của em được xướng lên, hơi thở của người dân bản làng như bị cướp đi mất, ai ai cũng chăm chú vào bóng hình chàng thanh niên đầy nhựa sống tuổi 20. Điệu nhảy của em uyển chuyển và mượt mà, người con trai nhỏ bé và xinh đẹp, em thật sự đang toả sáng bằng chính mị lực của mình. Bộ trang phục lụa gấm như đang cộng hưởng cùng ánh trăng phản chiếu từ em, phút chốc đã hoá thành đôi cánh đẹp đẽ. Trong bản giao hưởng đang không ngừng ngân lên dưới màn đêm vằn vặt, Jake chính là nốt cao tinh tế và hoàn hảo nhất. Em hệt như chàng tiên nhỏ đang bay lượn trong đáy mắt của người dân đến những đứa trẻ mang tia sáng khác, khiến bất kì ai cũng nguyện để bị cuốn vào cơn si mê, phải cúi mình nhường lối cho bước nhảy của em chiếm lĩnh tâm trí họ.

Mọi năm, người toả sáng nhất luôn là những nữ nhi xinh đẹp, vậy mà đêm nay, ánh trăng lại thiên vị cho hào quang của Jake.

Rốt cuộc thần linh đã gửi em xuống trần gian với những ân huệ gì, mà lại có thể trở thành sự tồn tại đẹp đẽ, vô thực đến nhường này?

- Tuyệt quá!

- Có vẻ năm nay, thần linh sẽ rất hài lòng.

- Từ khi nào mà Jake lại trở thành một thực thể gây nên những mê muội kì diệu như thế?

- ...

Khi cơn say vẫn chưa nguôi ngoai khỏi giác quan của phàm nhân, thì điệu nhảy của Jake đã dần đến hồi kết thúc. Em xoay vòng rồi vươn tay hướng về phía bức tượng thần, ánh mắt mơ màng, uỷ mị và trong veo, ngỡ như lệ tiên ngân đầy nơi khoé mi ngay lập tức có thể tuôn xuống. Cơ thể mảnh mai như đang hát lên ý vị của động tác, rằng Jake Sim sẵn sàng dâng mình lên Người, dẫu cho được hoá thành thảo mộc quý trong Cấm rừng hay trở về làm cỏ dại ven đường cũng mong có thể gọi về những quyền năng của Người khi xưa. Thành tâm khẩn cầu Người lại tiếp tục bảo vệ vùng đất này, cho người dân làng Đêm được phép sung túc tồn tại trên cõi vĩnh hằng của hành tinh xanh.

Cứ thế, nghi lễ được tiến hành rất suôn sẻ, từng cặp phu thê một nắm tay nhau rời đi sau khi cùng khiêu vũ dưới sự chứng giám của thần linh.

Jake và Eliz hoà quyện làm một với giai điệu du dương của bản hoà tấu, em vẫn đang dắt tay nàng cùng nhảy điệu hẹn thề trước khi đến bước cuối của nghi lễ. Vậy mà sao tâm trí em bây giờ vẫn bâng khuâng những khúc mắc khó gọi tên?

"Anh chúc phúc em đêm nay suôn sẻ gặp được định mệnh của mình."

Tại sao lại là "suôn sẻ"? Định mệnh của em chẳng phải là Eliz hay sao?

Dù sao thì em với nàng ta cũng đã được định ước từ thuở vừa lọt lòng rồi còn gì?

Rốt cuộc lời chúc phúc của Evan còn mang những ý vị sâu xa gì khác?

Liệu anh... có đang ám chỉ tới vết khắc trên ấn ma lực của em không?

Đến khi Jake buông tay Eliz, cả hai tách ra hoàn thành điệu nhảy giao lưu lần cuối với những người mang tia sáng khác như một lời chào tạm biệt, thì bỗng dưng đôi chân em bủn rủn va phải nhau, toang té oạch xuống nền đất thì một cánh tay vươn đến bắt lấy kéo Jake lại. Người ấy là một chàng trai cao hơn em, cũng mặc lễ phục trắng toát từ đầu đến chân nhưng lại trùm mũ kín đầu.

- T... Tôi cảm ơn. - Em nhỏ giọng lên tiếng.

Chợt hay cơn gió xuân ùa về lật tung chiếc mũ trùm kia lên, khuôn mặt điển trai quen thuộc lộ ra trước mắt Jake, khiến em không khỏi hoảng hốt reo lên.

-Evan!? Sao anh lại vào được đây??

Evan không đáp em, anh chỉ cười rộ lên vui vẻ, tiếp tục ôm ghì lấy thân thể mảnh mai mà khiêu vũ. Jake luôn vào vai người dẫn dắt cho điệu nhảy, giờ đây phải trở về thế thụ động nên không thích nghi được ngay, em lúng túng nương theo chuyển động của anh, một hồi sau lại rất tự nhiên hoà làm một.

Evan cùng Jake đồng điệu đến lạ kì.

Em lại thích thú đến mức những lo âu và bâng khuâng đều bay sạch khỏi tâm trí, cảm thấy buổi lễ linh thiêng chẳng còn nặng trĩu những áp lực đầy trọng trách và uy nghiêm. Thôi thì Jake tạm thời bỏ qua lời giải cho câu hỏi vì sao anh lại vào được đây, xem như Evan là vị khách đặc biệt đã cắp đi nỗi muộn phiền của em.

Sau một hồi khiêu vũ vui vẻ cùng Evan, Jake toang rời đi để trở về với Eliz thì bỗng dưng, anh giữ chặt em lại.

- Evan, anh làm gì vậy? Để em đi, em còn phải hoàn thành kết đôi!

- Chúng ta cùng hoàn thành.

Jake hả lên một tiếng đầy hoang mang thì tiếng chuông báo hiệu thời gian của đôi đính ước trong nghi thức trao đèn đã kết thúc. Em hốt hoảng nhìn Đông nhìn Tây tìm Eliz, đã đến lúc em và nàng phải dắt tay nhau về động phòng rồi!

Nhưng Evan đang giữ chặt lấy em, Jake hoàn toàn không hiểu ý định của hắn là gì.

Xung quanh khuôn viên, những người khác thì đều đã mất hút chẳng thấy tăm hơi đâu.

Rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra?

Cuối cùng, bạn đời rời buổi lễ với Jake không phải là Eliz mà lại chính là Evan!

Anh vòng tay xuống bế cả người em vào lòng, lấy đà rồi nhảy thật mạnh lên không trung. Jake hoảng hốt câu lấy cổ anh, rồi từ từ mở mắt nhìn xuống. Làng Đêm còn đang ngập trong biển người và sắc bạc huyền diệu của ánh trăng, ngay lúc Jake còn chưa kịp mở môi cất tiếng hỏi thêm, Evan vung tay khai mở kết giới, trước tầm mắt vốn dĩ chỉ nhìn thấy núi, mây lại bất chợt hiện lên một ngôi đền nguy nga, tráng lệ và giống như đang được dung chứa trong một quả cầu pha lê.

Evan đưa cả hai vào trong, nhẹ nhàng đỡ em xuống, đứa nhỏ đờ người choáng ngợp với nơi xa lạ, hoành tráng bị che giấu bây lâu bởi thứ kết giới mạnh mẽ được tạo ra bằng chỗ ma lực lớn đến mức, chỉ cần cảm nhận thôi cũng đủ đe doạ được yêu ma thượng cấp. Mặt đất của ngôi đền chốc chốc lại hoá trong suốt nên từ nơi này, có thể quan sát được làng Đêm rất chi tiết, giống như... góc nhìn của thần linh.

- Evan, nơi này...

Anh cởi áo choàng ra, dắt tay em vào trong ngôi đền, kiến trúc cổ xưa bên trong mang lại cảm giác ấm cúng và thân thuộc đến lạ, những ngọn đuốc thắp xung quanh cột nhà, mặt sàn được trải thảm chiếu cói còn thơm mùi rơm khô, chính điện là một điện thờ nhỏ, trần nhà vẽ một bức tranh lớn phỏng cảnh lại trận chiến giữa thần và ác linh của hàng ngàn năm trước.

Nhưng bức tranh có gì đó khang khác.

Vì trận chiến đó không phải là nội dung chính của toàn bộ bức tranh trên trần nhà.

- Nơi đây là "chốn" của anh.

Ngay lúc này, Evan lên tiếng. Đôi mắt long lanh rối bời cảm xúc di từ phía trên xuống bóng hình cao lớn đứng cách xa em năm thước.

- Từ ngôi đền này, anh nghe được tất cả mong ước, những tiếng lòng khát vọng của người dân làng Đêm gửi đến thần linh.

Jake rùng mình. - Vậy anh là... thần?

- ... Không phải. - Evan nhẹ nhàng lắc đầu, anh tiến đến chỗ em, ngước lên nhìn bức tranh đồ sộ trên trần nhà. - Đây là nơi anh kể về câu chuyện của em, Jake. Là nơi hàng ngàn năm trước em hiến dâng bản thân mình cho anh.

Phải. Evan Lee chính là ác linh đó, kẻ bị buộc phải đóng vai cái ác, để hoàn thiện quy luật bất biến của vũ trụ. Giống như hai mặt của tờ giấy, sáng và tối, âm và dương,... chúng song hành và tồn tại cùng nhau. Cũng giống như những con người lương thiện khi bị nghèo đói vùi dập, bị áp bức bóc lột sẽ tha hoá nhân cách, từ những thiếu thốn của thực tại mà sinh ra lòng tham, sân, si,... Evan đại diện cho những cái xấu xa trong xã hội, chiến tranh và áp bức, cai trị và nô lệ, tham mưu và dục vọng, những suy đồi đạo đức, tán tận của lương tâm.

Từ hàng trăm ngàn năm về trước, Evan được sinh ra từ phần ma lực còn sót lại của ma vương, được nuôi lớn bởi năng lượng đau khổ và tuyệt vọng của con người. Anh tồn tại song song với thần linh của mảnh đất này, dù không mang ý chí thống trị của ma vương đã tạo ra mình, Evan vẫn vô thức bị đấng trên thúc giục, tạo ra mặt tối trong xã hội con người. Thiên giới có hàng ngàn quy tắc chặt chẽ phải tuân theo, Evan chỉ là một phần nhỏ trong đó và phải sống nép mình dưới quyền năng của họ, dù bản thân anh cũng được gọi là thần.

Bất đắc dĩ làm thứ công việc mình chán ghét, Evan tồn tại như thế suốt trăm niên kỷ đến mức lừa dối bản thân thành công rằng đây là thiên mệnh của mình.

Cho đến khi...

- Jake không tự hỏi vì sao cứ bên cạnh tôi em lại thi triển được ma pháp của mình à?

Em vẫn chưa thoát khỏi hai cú sốc gần như là lớn nhất cuộc đời, cả người đứa nhỏ bị trần nhà và mặt sàn ép chặt, chôn chân bất động tại chỗ. Tiếp nhận nhiều thông tin đến mức não em muốn nổ tung đến nơi, Jake giương cao đôi mắt hoen đỏ nhìn thẳng vào đồng tử Evan.

Em gần như sống cả phần đời của mình trong cô độc và thiếu thốn tình thương, Jake nương nhờ vào đức tin của mình để kiếm chốn dựa dẫm trong tâm hồn, vậy mà khi biết bản thân là người đã dâng hiến mình cho ác linh, là nguồn cơn đem đến vô vàn xúi quẩy và sóng gió cho làng Đêm, em đã hoàn toàn sụp đổ.

- Còn điều gì nữa ạ? Em chẳng còn gì để mất nữa! Rốt cuộc... em có mặt trên đời này là để làm gì??

Evan nhăn mày chua xót, nhẹ nhàng cầm tay em lên, gỡ từng đốt ngón vì xúc động mà bấm chặt vào da thịt đến đỗi rướm máu. Anh hôn lên từng vết thương của em, ôn tồn hạ giọng.

- Là để anh tìm lại em.

Evan một tay kéo ấn ma lực của em ra trước ngực, một tay vẽ pháp chú, miệng lẩm nhậm niệm thần pháp. Cơ thể nhỏ bé được nâng lên không trung bởi nghi thức không báo trước của Evan, ý thức của Jake cũng từ từ rơi vào vô định, ngôi đền sáng rực lên bởi vòng tròn ma pháp của anh dần mở rộng, cơn lốc xoáy bên trong như muốn giở cả ngôi đền lên. Từ giữa ngực Evan tách ra một quả cầu đỏ rực, ấn ma lực của Jake khai mở, tiếp nhận hoả cầu kia rồi pháp chú ngay lập tức khâu lại ấn của em.

Hoàn thành chuyển giao ma pháp, cả cơ thể của Jake đổ ập xuống người anh, Evan ôm trọn em vào lòng, vỗ về tấm thân còn đang khổ sở thích nghi với chỗ sức mạnh to lớn đã rời thân chủ quá lâu.

- E... Evan... chuyện, chuyện gì vậy..?

- Anh trả lại sức mạnh của em.

- Nhưng... có gì đó...? Kí ức của ai đó đang chảy trong đầu em...!?

- Là kí ức của em, từ hàng trăm ngàn năm trước.

Giọng nói trầm ấm của anh cứ đều đều rót vào bên tai Jake, trong khi cái nóng như thiêu đang không ngừng khuấy đảo lồng ngực nhỏ bé, trước mắt em hình ảnh Evan dần nhoè đi, nhường chỗ cho bức tranh cuộc đời vừa xa lạ lại dậy lên những xúc cảm thân thuộc, bồn chồn khó tả róc rách như suối trên thượng nguồn đổ về dào dạt.

Chỉ trong phút chốc, Jake ngất lịm đi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro