🍊 Chương 12
Chương 12
Thẩm Hàm, Trình Chí Trác về đến nhà, hai người đều có chút mỏi mệt, mỏi mệt trên tinh thần.
Cuối cùng 2 người tắm rửa một cái, sau đó ngồi trong phòng khách, trên bàn Trình Chí Trác đã chuẩn bị 1 chai rượu vang đỏ với 2 cái ly thủy tinh.
Trình Chí Trác rót cho Thẩm Hàm nửa ly rượu vang đỏ cũng rót nửa ly cho mình, không chạm cốc, 2 người tự uống, thả lỏng.
"Em thấy thế nào?" Trình Chí Trác hỏi.
"Chắc là anh Thủy kia làm, tôi không rõ sao ba anh lại đưa vệ sĩ cho anh? Chẳng lẽ anh có nguy hiểm? Hay ba anh ông ấy..." Thẩm Hàm nói một nửa, nói tới gia đình Trình Chí Trác tốt nhất không nói hết, vì một khi lộ sẽ có người có tâm lợi dụng, mà giờ phút này Thẩm Hàm cũng chỉ là "Người ngoài".
"Quyền lực sắp vào tay ba anh, nếu không có gì bất ngờ xảy ra." Trình Chí Trác nói.
Thẩm Hàm gật đầu, "Nói cách khác giai đoạn này rất quan trọng, ông ấy sợ có người tìm anh đúng không?"
Trình Chí Trác gật đầu sau vài giây: "Ừ, rất quan trọng."
Hai người im lặng, hiện tại họ đối mặt không chỉ là sống chết cá nhân, mà vì sống chết của họ còn liên quan tới sống chết của Trình Minh Sơn, mà sống chết của Trình Minh Sơn thì có liên quan tới quốc gia.
Cuối cùng Thẩm Hàm mở miệng nói: "Mai tôi dọn ra ngoài, tạm thời trước lúc ba anh ổn định, chúng ta không cần liên hệ."
"Không được, vậy quá nguy hiểm, nay mục tiêu của đám người đó là em, không phải anh, nếu không phải người của ba anh ở đây chắc em sẽ mất mạng." Trình Chí Trác bác bỏ, anh không thể để Thẩm Hàm rời đi.
Trình Chí Trác nói xong 2 người lại im lặng, vài phút sau Thẩm Hàm nói: "Nếu vậy, tôi ra nước ngoài, nước R ấy, tôi vốn muốn đi học vẽ, coi như đi trước kế hoạch."
Trình Chí Trác nghe xong gật đầu, Thẩm Hàm nói mai chuẩn bị visa thì nghe Trình Chí Trác nói: "Visa giao cho anh, anh và em đi nước R."
Lúc này Thẩm Hàm không từ chối, bởi vì hắn biết Trình Chí Trác không ở trong nước, ba anh càng dễ làm việc.
Nếu quyết định, vậy dễ dàng, 3 ngày sau, 2 người ngồi máy bay đi nước R, họ mới đi thì có người ấn chuông cửa, nhưng dù cậu ta ấn thế nào cũng không có người mở cửa cho cậu ta.
Người giao hàng buồn bực nhìn cái thùng trong tay không dán kỹ, sáng nay cậu ta nhận hàng, không có thùng này mà.
Thôi, cậu ta ném thùng xuống đất, cái thùng bật mở, một cánh tay bên trong lộ ra.
"A!" Shipper trẻ bị dọa không nhẹ, sợ hãi bỏ chạy.
Phòng đối diện, một người đàn ông mở cửa nhìn cánh tay, bình tĩnh nhìn chung quanh, thấy không có ai thì ôm thùng về nơi mình ở.
Anh Thủy chờ Thẩm Hàm đến, nhưng 3 ngày sau hắn ta vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Hàm, dưới cơn tức giận hắn ta đá một chân vào người đàn bà trước mặt, hung tợn nói với người sau: "Nhốt lại, tùy bọn mày xử trí đừng chết là được."
Hạ Lan Trân đã không còn trẻ, bị chặt một cánh tay rồi bà ta cũng không dám nói, muốn xin anh Thủy tha cho bà ta, lại sợ anh Thủy giận thì gi.ết bà ta luôn, vì thế im lặng để mấy tên côn đồ kéo xuống.
Thẩm Hàm, Trình Chí Trác cũng không ở nước R lâu, nửa năm sau, Trình Minh Sơn thành công thành người cầm quyền, họ trở về.
Hai người họ về, Thẩm Hàm nhận được thùng hàng, trong thùng có một cánh tay.
Mà sau khi hắn nhận được thùng này, hàng xóm đối diện tới gõ cửa, nói là nhận giúp họ thùng hàng, nhưng thứ bên trong anh đã xử lý, chỉ còn ảnh chụp.
Thẩm Hàm thấy ảnh thì biết cánh tay này cùng cái mình nhận được hôm nay là của một người.
Một hồi lâu, điện thoại Thẩm Hàm nhận được một tin nhắn, Thẩm Hàm đã chuẩn bị tâm lý.
Mở tin nhắn, Thẩm Hàm nhìn tấm hình, Hạ Lan Trân không tay.
Vài giây sau, Thẩm Hàm lại nhận được một tin, nội dung nhắn là: Nếu muốn cứu mẹ mày, một mình tới cầu Quảng Ngọc.
Thẩm Hàm nhìn ảnh, có chút thương hại, nhưng cứu bà ta, hắn có chút do dự, hắn không xem Hạ Lan Trân là mẹ.
"Thẩm Hàm, anh có đồ cho em xem, xem xong em lại quyết định."
Trình Chí Trác cũng thấy tin nhắn gửi cho Thẩm Hàm, anh thừa nhận mình ích kỷ, anh không muốn Thẩm Hàm mạo hiểm.
Trình Chí Trác dứt lời, về phòng mình lấy một tập giấy lớn từ ngăn kéo bí mật trong phòng, anh đặt trước mặt Thẩm Hàm, Trình Chí Trác nói: "Em nhìn cái này lại quyết định."
Thẩm Hàm nghi hoặc mở ra, vài phút sau, ánh mắt hắn trở nên lạnh nhạt, Hạ Lan Trân không phải mẹ hắn, ngược lại, người này gián tiếp hại chết ba mẹ ruột, vì bà ta coi trọng Thẩm Hàm nên tìm bọn buôn người bắt Thẩm Hàm, bắt được thì bà ta mua, bà ta cho bọn buôn người chút tiền.
Ba mẹ ruột Thẩm Hàm vì con bị bắt tìm kiếm khắp nơi, nhà và xe đều bán, cuối cùng vẫn không tìm được, hai người chưa đến 40 tuổi đã mất.
Một gia đình hoàn hảo vì Hạ Lan Trân tan tành.
Xem tư liệu, chứng cứ, Thẩm Hàm thấy lòng lạnh.
Trên đời này đúng là nhiều dạng người, có người ích kỷ vì bản thân mà bắt con người khác, cũng có người vô tư vì một đứa nhỏ bỏ ra cả đời.
"Em còn muốn đi sao?" Trình Chí Trác hỏi.
Thẩm Hàm ngẩng đầu trả lời: "Đi, bà ta cũng nuôi em, tháng sau em đến cầu Quảng Ngọc kiếm thi thể bà ta."
Trình Chí Trác hơi mỉm cười nói: "Một tháng sau, anh đi với em."
"Được, anh giải quyết chuyện của mình đi, Ôn Tự Kỳ chiếm công ty làm của riêng, loại chuyện này anh có thể nhịn à?"
"Có gì mà không nhịn, anh muốn thì lúc nào cũng có thể lấy lại Tranh giành ngôi vương, Ôn Tự Kỳ không đáng để anh buồn bực."
Thẩm Hàm cười, "Chứ không phải do anh ta không phải đối thủ của anh à?"
Trình Chí Trác tiến lên một bước ôm Thẩm Hàm nói: "Ừ, đối thủ của anh từ trước đến nay chỉ có một người là em, em chừng nào đồng ý với anh?"
Thẩm Hàm đẩy Trình Chí Trác ra, "Chờ xem, chờ em yêu anh lại nói."
Hôm nay là ngày đầu họ từ nước R về, ngày đầu tiên Thẩm Hàm nhận được thùng hàng, cả hai đều hiểu rõ nhưng không nói ra, Thẩm Hàm biết hắn bị theo dõi, nếu muốn giải quyết chuyện này, không phải Hạ Lan Trân chết là xong, hắn và anh Thủy trong hai người phải có một người chết, Thẩm Hàm chà lau súng trong tay, hắn không nghĩ người chết kia là mình.
Súng trong tay Thẩm Hàm là "Hàng xóm" tặng cho, hàng xóm nói là món đồ chơi cầm phòng thân nhưng Thẩm Hàm vừa thấy đã biết món đồ chơi này là hàng thật giá thật, có hơn 6 viên đạn.
Hàng xóm cũng là Trình Minh Sơn phái tới, nhưng Trình Minh Sơn không giải quyết, vì anh Thủy anh Long có quan hệ, người phía trên anh Long là kẻ thù của Trình Minh Sơn.
Thẩm Hàm nắm khẩu súng, trong lòng kiên định.
Ngày hôm sau, Trình Chí Trác, Thẩm Hàm đi cao ốc Vận Trung, hai người lần nữa thấy Ôn Tự Kỳ.
Trình Chí Trác không nói gì ngồi vào sô pha, tay đặt trên lưng sô pha, dáng vẻ thả lỏng.
Thẩm Hàm vốn cũng định ngồi vào sô pha nhưng thấy động tác kia của Trình Chí Trác nên ngồi xuống ghế xoay, hai chân bắt chéo, xem náo nhiệt.
Ôn Tự Kỳ vốn có chút xấu hổ, nhưng thấy hai người không tôn trọng anh ta, lòng không thoải mái.
Lúc này Ôn Tự Kỳ, Phong Tiểu Lê đã kết hôn, mà tin kết hôn anh ta không cho Trình Chí Trác biết, vốn là bạn tốt lại đi lên 2 con đường khác nhau.
Ôn Tự Kỳ cố chấp, Trình Chí Trác biết, nên lúc đi anh định đưa công ty cho Ôn Tự Kỳ, dù sao cũng là bạn.
Nhưng không nghĩ tới vì chuyện sát thủ lần trước, anh rời đi nửa năm, nửa năm này, Ôn Tự Kỳ ném tình bạn nhiều năm của hai người qua một bên, dùng thủ đoạn ti tiện chiếm công ty làm của riêng.
"Công ty đổi tên?" Trình Chí Trác như không việc gì nói.
Ôn Tự Kỳ 囧: "Trình Chí Trác hai ta là bạn nhiều năm, cậu không thấy tôi làm vậy là do có nguyên nhân gì sao?"
Trình Chí Trác nhịn không được cười một tiếng hỏi: "Vậy cậu nói nguyên nhân đi, hai ta không phải bạn sao, bạn thì phải nói rõ?"
Răng cửa Ôn Tự Kỳ đã sửa, nhìn không ra cái gì, Ôn Tự Kỳ lại có chút u ám.
Người cố chấp thì lúc trẻ nhìn không ra, nhưng trải qua nhiều, gặp khó khăn nhiều, người càng u ám, vì họ luôn rúc vào sừng trâu, càng lúc càng buồn bực, càng buồn bực thì càng u ám.
"Được, Trình Chí Trác, tôi hỏi cậu, lúc tôi đuổi việc Thẩm Hàm, là cậu bảo luật sư không cho phép tôi đuổi việc cậu ta à?"
Thẩm Hàm ngồi ghế xoay xem kịch vui, thấy mình có phần diễn, khóe miệng hắn nhếch lên, tiếp tục xem diễn.
Trình Chí Trác gật đầu trả lời: "Đúng vậy, vì cậu không có quyền, hợp đồng là tôi ký."
"Được, vấn đề đuổi việc chúng ta không đề cập tới. Vậy, cậu gửi chứng cứ Thẩm Hàm không cướp đến nhà tôi là có ý gì?"
Thẩm Hàm cười, nhìn Trình Chí Trác, việc này hắn không biết.
"Không có ý gì, chứng minh cho cậu Thẩm Hàm không cướp." Trình Chí Trác cố tình dùng giọng chân thành nhưng động tác dựa vào sô pha của anh lại như châm chọc Ôn Tự Kỳ.
Thẩm Hàm cắm một câu: "Anh đã tìm được chứng cứ rồi à? Nhanh thật, em vốn định sẽ chuẩn bị, rồi nộp chứng cứ cho cảnh sát cơ, 'phá hư vật chứng' cũng là phạm tội mà? Đáng tiếc, lúc đó bận quá, hazz, chưa kịp làm."
Thẩm Hàm thở dài, có vẻ Ôn Tự Kỳ không ngồi tù làm hắn tiếc nuối.
Trình Chí Trác lại khuyên Thẩm Hàm: "Than cái gì, nếu em muốn, nay ta có thể đưa đi, dù sao chứng cứ anh đã chuẩn bị xong."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro