🍊 Chương 47

Chương 47

Thế giới thứ 2 Thẩm Hàm đã hoài nghi, nhưng hắn thấy không có đạo lý, vì thế thả xuống, nhưng tới thế giới này, lại lần nữa có cái ôm quen thuộc, Thẩm Hàm có chút không tin được.

Nhân lúc Kiều Quý Dương ôm mình, người khác nhìn không tới, Thẩm Hàm thoáng mở to mắt, trước mặt là khuôn mặt cương nghị của Kiều Quý Dương, đôi môi có chút mỏng, nếu vứt ấn tượng ban đầu của Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương đúng là rất đẹp trai, lạnh nhạt mà đạm nhiên, rất có mị lực, nhưng vì Thẩm Hàm luôn xem cậu là đứa nhỏ, nên hắn cũng xem nhẹ sự thật Kiều Quý Dương cậu đã thành đàn ông lỗi lạc.

Kiều Quý Dương ôm Thẩm Hàm, làm bộ làm tịch như là lo lắng Thẩm Hàm xảy ra chuyện, cúi đầu, tầm mắt cậu với Thẩm Hàm nhìn nhau, trong nháy mắt, tâm như nổi trống.

Cả người Thẩm Hàm tắm máu, mặt có vết cắt, lúc này còn nhỏ máu, làm cả người anh thêm một loại yêu diễm.

Thẩm Hàm vẫn luôn gầy, dù ăn bao nhiêu cũng không béo, vì gầy nên lúc anh nằm trong ngực Kiều Quý Dương thì lộ ra xương quai xanh, tinh xảo xinh đẹp.

Cổ cũng lộ ra, làn da tinh tế, hầu kết cũng tinh xảo xinh đẹp, Kiều Quý Dương mỗi lần nhìn hầu kết Thẩm Hàm đều có loại dục vọng muốn cắn một ngụm.

Giờ phút này, Thẩm Hàm như một đứa nhỏ, được Kiều Quý Dương ôm, nhân vật của hai người trao đổi, Kiều Quý Dương thấy mình muốn điên rồi, vì Thẩm Hàm trong ngực quá đẹp, đẹp đến mức nơi nào đó của cậu lại có khuynh hướng ngoi đầu.

Nội tâm Kiều Quý Dương trộm muốn bình tĩnh, chỉ là lần nữa cúi đầu thì bắt gặp ánh mắt Thẩm Hàm, tiếp theo trái tim mất khống chế.

Thẩm Hàm tùy ý mà ngã trong ngực cậu, mắt hơi híp, không buồn không vui, nhưng trong ánh mắt lại như có muôn vàn ánh sao, làm Kiều Quý Dương mê đắm.

Kiều Quý Dương bất ngờ cúi đầu, môi hai người cách rất gần, Kiều Quý Dương bỗng phát hiện cái gọi là nước ấm nấu ếch xanh căn bản không làm được, vì cậu muốn ôm anh Thẩm, muốn hôn anh Thẩm, muốn nhìn dáng vẻ trên giường của anh.

Vì đưa lưng về phía những người khác nên Kiều Quý Dương dựa càng gần, Kiều Quý Dương bất ngờ thấy trên cổ lạnh căm căm, sau đó cậu nghe Thẩm Hàm nhẹ giọng nói: "Quý Dương, em dám."

Kiều Quý Dương chợt tỉnh táo lại, để trên cổ cậu là đại đao.

Vành tai Kiều Quý Dương bắt đầu đỏ lên, Thẩm Hàm trong ngực lại lần nữa nhắm hai mắt lại, làm bộ ngất đi. Kiều Quý Dương trộm thở phào nhẹ nhõm, may mắn Thẩm Hàm bỏ qua "Hôn", nếu không thật xấu hổ.

Tôn Dương dẫn theo các đồng đội xử lý hiện trường, Kiều Quý Dương ôm Thẩm Hàm đặt trong xe, Kiều Quý Dương cho rằng như vậy Thẩm Hàm sẽ "Tỉnh" lại, kết quả Thẩm Hàm vẫn không mở mắt, không có biện pháp, Kiều Quý Dương chỉ có thể rời đi, giúp Tôn Dương xử lý những người có dị năng thiếu cánh tay, gãy cái chân.

Kiều Quý Dương đi rồi, Thẩm Hàm mới mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt là đỉnh xe màu xám, hắn hít sâu vài cái, cũng làm mình bình tĩnh trở lại.

Cái ôm của Kiều Quý Dương giống như người yêu hai đời, nhưng này cũng không thể nói là gì, có lẽ là trùng hợp.

Nhưng Thẩm Hàm không thể lừa gạt mình, lúc Kiều Quý Dương muốn hôn, cả người hắn đều bắt đầu mềm, tim đập nhanh, hắn cảm thấy đó không hẳn là tâm động, nếu thật sự phải nói là gì, đại khái chỉ có thể nói là hắn quá khẩn trương, rốt cuộc thì người muốn hôn hắn là nhóc con hắn nuôi lớn.

Thật ra Thẩm Hàm cũng biết mình tìm cớ, hắn lạnh nhạt thế nào, tình cảm của hắn rõ ràng, có thể làm hắn khẩn trương thành như vậy, trong thế giới này ấy, vẫn là lần đầu tiên.

Trong lòng than nhẹ, Thẩm Hàm thấy về căn cứ bình tĩnh một chút rồi lại nói, nguyên nhân là do Kiều Quý Dương được hắn nuôi lớn, nên hắn mới không muốn nuôi hỏng.

Thẩm Hàm nằm trong xe, bọn Tôn Dương bên ngoài lại bận tối mày tối mặt, vì họ phát hiện những người này tuy gãy tay gãy chân, nhưng không có một ai chết, nhưng nếu lái xe 2 tiếng rưỡi, phỏng chừng họ cũng không sống được.

Thẩm Hàm biết, tới căn cứ thì những người đáng chết đều chết, còn tàn, tổng cộng có hai: Tần Văn Chiếu, Lam Gia Mỹ.

Cuối cùng, Tôn Dương cắn răng quyết định đặt họ sau xe tải, đều mang về, nếu sống không được, cũng là tạo hóa, ai bảo họ hại anh em.

Sắp xếp những người này xong, Tôn Dương lên xe nhìn nhìn Thẩm Hàm, phát hiện hô hấp vững vàng, có vẻ không có trở ngại, nên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Như Thẩm Hàm sở liệu, 2 tiếng rưỡi sau, trở lại căn cứ, 7 người trung với Tần Văn Chiếu chết, Tần Văn Chiếu, Lam Gia Mỹ thì ở lằn ranh sinh tử, không biết có thế sống sót không.

Tôn Dương đưa đến đội chữa bệnh, Thẩm Hàm lúc này đã tỉnh, hắn và Kiều Quý Dương cũng theo tới, nói mình trong lòng bất an, tuy vì tự vệ, nhưng họ cũng bị thương.

Đội chữa bệnh có hơn 40 người có dị năng hệ chữa khỏi, người có dị năng lợi hại nhất trong đó là Lâm Tư Tư, Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương tới trước mặt Lâm Tư Tư, thành khẩn mà nói: "Bác sĩ, cứu hai người họ đi."

Lâm Tư Tư thấy người đến là Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương thì cả kinh, lại nhìn người họ đưa tới, Lâm Tư Tư hơi hơi mỉm cười nói: "Tôi nhất định sẽ dùng hết toàn lực."

Lâm Tư Tư sớm đã không còn là kẻ ngốc, ngây thơ, đáng yêu, từ lúc rời khỏi Thẩm Hàm, cô ngọt không nổi, tới căn cứ, cô càng thêm không ngọt nổi, bạn tốt nhất từng muốn hại chết cô, nhưng cô không có năng lực báo thù, chỉ có thể nhìn cô ta và bạn trai sống rực rỡ ở căn cứ.

Giờ phút này, Lâm Tư Tư thấy Tần Văn Chiếu thiếu một bàn tay cùng một chân, nhìn Lam Gia Mỹ mất một tay, mặt còn có vết thương, cô thề nhất định phải chữa khỏi cho hai người họ, nếu chết thì tính là trừng phạt gì, dùng thân thể như vậy sống sót mới là trừng phạt chân chính.

Lúc Thẩm Hàm nghe Lâm Tư Tư nói, cười cười nói: "Cảm ơn cô, dù cô trị thành thế nào, chúng tôi cũng ủng hộ."

Lâm Tư Tư tất nhiên hiểu ý Thẩm Hàm, ý của anh là muốn giết hai người họ thì không cần trị, nếu muốn hai người họ sống chịu tội, phải trị thật tốt, tùy cô.

Hốc mắt lại có chút hồng, cô nhìn Thẩm Hàm, nhịn nước mắt nói: "Yên tâm đi, giao cho tôi."

Sau đó, Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương đi, Tôn Dương cũng kiên trì bảo Thẩm Hàm về nghỉ ngơi, còn cường điệu: "Không phải tất cả đồng đội đều như Tần Văn Chiếu, đội anh em này tuyệt đối sẽ không gi.ết hại lẫn nhau, cậu không cần thất vọng về chúng tôi..."

Thẩm Hàm suy yếu gật đầu, tựa hồ không nghe vào, tâm như tro tàn, cái này làm cho Tôn Dương rất buồn bực, đối với Tần Văn Chiếu càng thêm chán ghét.

Thời gian Tôn Dương tới căn cứ phía Nam rất lâu, so với Tần Văn Chiếu còn sớm hơn rất nhiều, anh ta dẫn theo 7 kẻ trung thành, Tôn Dương cũng biết.

Lúc lập đội, Tôn Dương cho rằng Tần Văn Chiếu sẽ đặt người mình tín nhiệm bên cạnh, không nghĩ tới Tần Văn Chiếu lại sai những người mình tín nhiệm tiêu diệt những người có nguy hại tới lợi ích của anh ta.

Tôn Dương nghĩ nghĩ, lần thứ hai anh ta hành động như vậy rồi, vì sao Tần Văn Chiếu một hai phải giết Thẩm Hàm, A Thành?

Hai người hình như trước kia có quen, vậy Thẩm Hàm biết chuyện gì đó của Tần Văn Chiếu sao?

Tôn Dương suy nghĩ nửa ngày, xoa xoa đầu, ép mình không thèm nghĩ việc này, vì dù sao cũng không liên quan tới anh ta.

Liếc mắt nhìn phòng y tế, Tôn Dương thấy Lâm Tư Tư đang trị liệu cho Tần Văn Chiếu, anh ta không muốn chờ đợi, cũng rời đi.

8 giờ tối, Tôn Dương để đội trưởng khác đi giao nhiệm vụ, chính phủ biết họ lấy được rất nhiều vũ khí, đối với việc chết mấy người có dị năng căn bản không để ý.

Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương trở về, ăn đơn giản chút gì đó, hai người lén lút ra khỏi căn cứ, lại lần nữa tới thành phố Y.

Bởi vì phát sinh xung đột với Tần Văn Chiếu, hai người họ đều quên chuyện zombie trong tầng ngầm, giờ họ muốn đi thả những zombie không tấn công người, đồng thời cũng muốn zombie vương hệ tinh thần.

Hai người lái xe với một đội lái xe nhanh hơn nhiều, không đến 2 giờ, Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương đã tới thành phố Y.

Tới kho vũ khí, hai người tới văn phòng, vào tận cùng, có một cửa sổ, cửa sổ nhìn qua như hỏng nên không ai động, nhưng trên thực tế, dù là cửa sổ hay tay nắm đều là giả.

Kiều Quý Dương tìm được một nút nhỏ màu đen ở góc trái dưới cửa sổ, ấn xuống, cửa sổ chậm rãi mở ra, lộ ra lối bên trong.

"Ai nói cho em? Zombie hệ tinh thần kia?" Vừa đi Thẩm Hàm vừa hỏi.

"Dạ, hắn bảo vào, hắn nói chỉ có 1 mình hắn là zombie hệ tinh thần, sức lực rất nhỏ, còn mấy zombie cấp 3 không ra được, họ bị nhốt ở nơi đó 4 năm." Kiều Quý Dương nói xong, cửa sổ phía sau đóng lại, nhưng bên trong không phải tối đến mức không nhìn được, vì có trang bị chiếu sáng tự động, với lại không phải dùng điện, nên đến giờ vẫn có thể sử dụng.

"Tiếng hôm nay chúng ta nghe được là của họ sao?"

"Đúng vậy, bên trong có mấy zombie cấp 1, vẫn luôn không thăng cấp."

Hai người tiếp tục đi về phía trước, vài phút sau, họ tiến vào một không gian to rộng, không gian có 40 zombie, có 10 mấy zombie chuyển động, hẳn là các zombie cấp 1.

Kiều Quý Dương vừa muốn vào trong, Thẩm Hàm duỗi tay che phía trước, lúc này một người không khác zombie lắm đi ra.

"Chào hai người, tôi chính là người giao lưu... Zombie, tôi là Từ Bách Tân, cảm ơn hai người có thể tới."

Từ Bách Tân hẳn là sau khi hoá zombie đã chậm rãi khôi phục thành hình người, nên làn da rất tốt, hàng năm lại sống ở tầng hầm ngầm, làn da rất trắng, ngay cả môi cũng có chút trắng, anh ta muốn cười, nhưng vì cơ bắp không bằng người bình thường, nên lúc cười rộ trông cứng đờ.

"Họ sẽ không tấn công người à? Anh xác định?" Thẩm Hàm mở miệng hỏi.

"Ngoài mấy zombie cấp 1 tôi không xác định được, còn lại tôi xác định 100%, vì họ hoàn toàn nghe lệnh, với lại họ cũng tiến bộ, tôi tin có một ngày họ cũng sẽ sinh ra ý thức, có thể cùng hai người giao lưu."

"Anh có dục vọng với thịt người?"

Từ Bách Tân sửng sốt, nuốt nước miếng, trả lời: "Có, nhưng tôi có thể khống chế. Tôi nghĩ người với động vật khác nhau, làm người có thể khống chế mình. Giờ thì còn cố sức mới được, nhưng tôi tin có một ngày tôi sẽ hoàn toàn khống chế được mình, các đồng bạn của tôi cũng vậy."

Thẩm Hàm gật đầu, Kiều Quý Dương nhìn Thẩm Hàm, cậu rất muốn nói cậu đối với thân thể Thẩm Hàm tràn ngập dục vọng, lúc họ muốn đi ra ngoài, bỗng trên mặt đất truyền đến tiếng ầm ầm ầm.

Từ Bách Tân nhìn Thẩm Hàm, Thẩm Hàm cũng nhìn anh ta, hai người lại nhìn Kiều Quý Dương, đều có chút ngốc.

Thẩm Hàm dẫn đầu phản ứng lại, hắn dồn dập mà nói: "Hỏng rồi, hẳn là người căn cứ, họ hẳn là muốn huỷ nơi này!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro