🍊 Chương 49

Chương 49

Thật ra Thẩm Hàm vẫn luôn lo vua zombie sẽ xuất hiện, vì trên đẳng cấp, vua zombie rõ ràng cao hơn zombie vương, vua zombie có thể điều khiển zombie vương, nói cách khác, nếu vua zombie có năng lực mạnh hơn Kiều Quý Dương xuất hiện, vậy Kiều Quý Dương chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh của zombie lợi hại hơn thôi.

Nếu vậy, lúc Kiều Quý Dương bị khống chế, dù nghe Thẩm Hàm nói cũng sẽ không thể đáp lại, cậu đã trở thành con rối của vua zombie.

Nhìn Kiều Quý Dương trước mặt có chút cứng đờ, bỗng Thẩm Hàm đau lòng đến tột đỉnh, tất cả ký ức đều sượt qua, nhóc con quật cường, nhóc con dính người, thích làm nũng phải làm sao?

Không thể!

Ngực đau làm Thẩm Hàm dần phát hiện, hoá ra hắn có rất nhiều cơ hội để Kiều Quý Dương rời đi, mà bản thân hắn không muốn.

Hắn biết tình cảm của Kiều Quý Dương, vì sao vẫn sống dưới một mái hiên, còn không phải là do hắn cho Kiều Quý Dương cơ hội, cũng có cớ cho mình cơ hội sao.

Kiều Quý Dương lần trước kiên định, cậu vĩnh viễn sẽ không rời Thẩm Hàm, khi đó Thẩm Hàm nghĩ thế nào?

Có lẽ cũng không nghĩ gì, chỉ cười trộm đi, vì hắn không thể không thừa nhận, 3 năm sống ẩn, hắn thật sự hạnh phúc, nếu trở lại như này, hắn rất vui.

1 năm này, Kiều Quý Dương từ 17 đến 18, suốt 1 năm, Kiều Quý Dương vẫn luôn nỗ lực, vụng về mà tốt với Thẩm Hàm.

Kiều Quý Dương thích như vậy, Thẩm Hàm sao có thể không rung động?

Đúng rồi, thật ra 1 năm trước, khi Kiều Quý Dương 17, Thẩm Hàm rơi vào ôm ấp quen thuộc, hắn cũng hoàn toàn hãm sâu.

Hiện giờ Kiều Quý Dương 18, Thẩm Hàm vốn tính đợi cậu thành niên sẽ đi sống ẩn, vừa lúc Tần Văn Chiếu, Lam Gia Mỹ cũng thê thê thảm thảm mà chết, cớ để Thẩm Hàm ở căn cứ cũng không có, hắn cũng lén lút chuẩn bị xe, muốn cho Kiều Quý Dương bất ngờ, nhưng còn chưa tới, Kiều Quý Dương đã ngã xuống.

Có thứ gì chặn nơi yết hầu, Thẩm Hàm thở không thông, hắn nhất thời không nói nên lời, hắn chỉ nắm chặt tay Kiều Quý Dương.

Không được đi, tuyệt đối không thể!

Người nào, cái quỷ gì, zombie gì đó, chỉ cần cậu vẫn là Kiều Quý Dương, Thẩm Hàm sẽ không buông tay.

Dù đứng ở lập trường gì, ba của nhóc con cũng được, người yêu cũng được, hắn nhất định sẽ cứu Kiều Quý Dương.

Một bàn tay nắm chặt Kiều Quý Dương, ngón út lại truyền đến cảm giác tê dại, đây là Thẩm Hàm yêu cầu xem lại tư liệu thế giới này.

Đời trước không có Thẩm Hàm, không có Kiều Quý Dương, zombie tiến hóa thong thả, tới tận thế năm 9 mới có vua zombie, vua zombie có vẻ cũng không lợi hại, nếu theo tình hình hiện tại của thế giới này, với khả năng nhiều thêm một Kiều Quý Dương thì có sao.

Vây tình hình hiện tại là thế nào?

Không đúng, còn có một khả năng, vua zombie đời này là hệ tinh thần cấp 8, cấp 9.

Thẩm Hàm nhớ rõ, năm trước, hệ tinh thần cấp 7 đã thiếu chút nữa khống chế Kiều Quý Dương, vậy nếu 1 năm này lại tăng cấp thì sao?

Từ Bách Tân!

Một cái tên xuất hiện trong đầu Thẩm Hàm.

Từ Bách Tân tái nhợt, ôn hoà vốn là quân nhân lại là vua zombie, rốt cuộc là muốn làm gì?

Một bàn tay không kéo được Kiều Quý Dương, Thẩm Hàm sử dụng hai tay, mà Kiều Quý Dương vẫn từng chút từng chút tiến lên.

Hai mươi mấy phút sau, Kiều Quý Dương bất ngờ bất động, cậu yên lặng đứng tại chỗ, ánh mắt rơi trên mặt đất, cúi đầu như trầm tư.

Thẩm Hàm thả tay, nhìn Kiều Quý Dương, nâng mặt Kiều Quý Dương để cậu nhìn mình, Thẩm Hàm nói: "Quý Dương, về đây, chúng ta đi sống ẩn."

Kiều Quý Dương như nghe được, lại như không nghe được, cậu nhìn Thẩm Hàm, trong ánh mắt xuất hiện vài phần khó hiểu, nhưng vài phần khó hiểu này làm Thẩm Hàm thấy hy vọng, hắn nói: "Quý Dương, em thích anh, anh biết, chỉ cần em về, anh đồng ý ở bên em."

Kiều Quý Dương không động tĩnh, trong ánh mắt lại tăng thêm khó hiểu.

Thẩm Hàm còn muốn nói gì đó, bỗng Kiều Quý Dương đẩy Thẩm Hàm, lực lớn làm Thẩm Hàm không phòng ngừa, lui về phía sau rất xa, mà Thẩm Hàm lui về phía sau, Kiều Quý Dương cũng bắt đầu tụ lực ở lòng bàn tay, dòng điện theo tiếng bắn ra, vừa lúc dừng ở nơi Thẩm Hàm vừa đứng.

Cách đó không xa ngực, Thẩm Hàm lại đau một trận, vừa rồi đại khái Kiều Quý Dương đã dùng hết tinh lực mới có thể giữ tỉnh táo 1s đi, 1s tỉnh táo này cậu đẩy Thẩm Hàm, không muốn Thẩm Hàm bị thương dù chỉ một chút.

Hiện tại, Kiều Quý Dương lang thang không có mục tiêu, công kích chung quanh, có vẻ muốn thoát khỏi giam cầm, mà sau khi lang thang, không có mục tiêu, giằng co 10 phút, cậu bắt đầu chạy về nơi nào đó.

Thẩm Hàm nhìn Kiều Quý Dương đi, thật lâu không nói.

Dị năng của Kiều Quý Dương cấp 9, sắp max cấp rồi, tốc độ của cậu, Thẩm Hàm không theo nổi, nhưng Thẩm Hàm tin Kiều Quý Dương nhất định sẽ chờ mình, lúc hắn chạm mặt Kiều Quý Dương, nháy mắt cậu đã tỉnh táo chính là chứng cứ.

Theo hướng Kiều Quý Dương rời đi, Thẩm Hàm lái xe đuổi theo, những người thấy Kiều Quý Dương nổi điên, Thẩm Hàm không để bụng.

Xe lái nhanh, 3 giờ sau, Thẩm Hàm gặp một đám zombie, mà đàn zombie lại không công kích hắn, chỉ nhìn Thẩm Hàm, cuối cùng dần dần chia làm 2 phần, ở giữa có lối đi.

Theo họ tách ra, Thẩm Hàm đi vào một toà nhà.

Đại sảnh lầu 1, tụ tập tầm 200 zombie cấp cao, thậm chí Thẩm Hàm còn thấy zombie tóc xù non nớt, nhưng ánh mắt nhóc giống Kiều Quý Dương, tan rã mà vô thần.

Nếu không phải zombie hệ tinh thần, có ai có thể khống chế họ đến trình độ này chứ, thậm chí lúc Kiều Quý Dương khống chế zombie tóc xù, ánh mắt cậu cũng trong suốt.

Thẩm Hàm tiến về phía trước, cuối đại sảnh, một người ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, một tay chống cằm, cười như không cười mà nói: "Thẩm Hàm, đã lâu không gặp."

Thẩm Hàm cười trả lời: "Từ Bách Tân, đã lâu không gặp."

Hiện tại, Từ Bách Tân đã hoàn toàn không cứng ngắc như lúc mới gặp, cả người, không, cả zombie đã khác.

Lúc này đây, Từ Bách Tân không trắng như trước, tươi cười trên mặt cũng rất tự nhiên, thản nhiên ngồi, lại lộ ra khí thế mạnh mẽ.

"Tìm tôi có chuyện gì?" Từ Bách Tân ngồi thẳng, cười cười.

"Tìm người."

"Ai?"

"Kiều Quý Dương."

Từ Bách Tân lại lần nữa bật cười, cười xong mới lạnh mặt nói: "Cậu ta là zombie vương, Thẩm Hàm cậu hẳn biết? Cậu là người, chung quy chúng ta không chung đường."

Thẩm Hàm cũng lạnh lùng trả lời: "Kiều Quý Dương là người!"

"Vậy sao cậu ta lại nghe lệnh tôi? Thẩm Hàm đừng lừa mình dối người, Kiều Quý Dương sẽ không theo cậu đi, niệm tình quen biết, nói cho cậu một chuyện, cuối tháng, chúng tôi vây thành, cậu mau chạy đi."

"Nói với tôi làm gì, cần tôi giúp?"

"Không, thuận miệng nói."

"Anh làm gì tôi không để bụng, trả Kiều Quý Dương lại cho tôi." Thẩm Hàm không thuận theo, mà hắn tựa hồ không chút quan tâm zombie vây thành, hắn không để bụng zombie thế giới này, cũng không để bụng người thế giới này, hắn không thấy tranh chấp giữa zombie có gì đáng nói, cũng không thấy tranh chấp giữa con người có gì đáng nói, tất cả đều vì sinh tồn thôi.

Tình hình hiện tại là con người muốn diệt zombie, vậy zombie có ý thức tất nhiên sẽ hợp lại phản kháng, nói đi cũng phải nói lại, trước khi làm zombie, họ cũng là người, mà lúc con người giết zombie thì không nương tay, giờ thành ra thế là đúng.

Thẩm Hàm không thấy tam quan mình có vấn đề, dù có vấn đề, hắn cũng không tính sửa, hắn không chủ động làm người khác bị thương, cũng tuyệt không để mình bị thương còn phải làm người tốt.

"Cậu không phản đối tôi dẫn zombie vây thành?" Từ Bách Tân hơi kinh ngạc hỏi.

"Đó là chuyện của anh, mục đích tôi tới, cũng chỉ có một."

Từ Bách Tân lắc đầu nói: "Được, 3 ngày sau tôi đưa Kiều Quý Dương cho cậu, nhưng 3 ngày này, cậu cứ ở chỗ tôi, phòng khi cậu muốn đi căn cứ phía Nam báo tin, thế nào?"

Thẩm Hàm nghĩ nghĩ nói: "Được, nhưng tôi muốn Kiều Quý Dương đi theo tôi, từ giờ trở đi."

Từ Bách Tân lần này rất sảng khoái mà đồng ý, anh ta thoáng khép đôi mắt rồi mở, anh ta nói một câu "Có thể", vài phút sau Kiều Quý Dương từ lầu hai xuống, nhưng ánh mắt vẫn không có tiêu điểm.

"Kiều Quý Dương, Thẩm Hàm tới tìm." Từ Bách Tân nói.

Kiều Quý Dương nâng đầu nhìn Thẩm Hàm, lại cúi xuống, rất rõ ràng, vẫn chưa khôi phục ý thức.

Từ Bách Tân lại nói với Thẩm Hàm: "Khống chế tinh thần của tôi tương đối bá đạo, cơ bản là nghe một lần sẽ tự động thần phục."

Tuy anh ta giải thích, nhưng trong giọng nói lại có vẻ tự hào nồng đượm, tự hào này làm Thẩm Hàm không thoải mái.

Thẩm Hàm duỗi tay kéo Kiều Quý Dương ra sau mình, rồi sau đó quay đầu nhìn Từ Bách Tân: "Tôi từng mơ một giấc mơ, về anh."

"Hở?"

"Trong mơ, anh với đồng đội đều không c.hết, sau này có zombie lên làm vua zombie, anh chỉ là zombie vương, nhưng vì là hệ tinh thần nên anh có thể từ chối vua zombie khống chế. Vua zombie dẫn zombie vây thành, muốn diệt căn cứ phía Nam, mà anh và chiến hữu, cũng chính là một zombie vương khác, là hai zombie duy nhất không tấn công con người."

"Ha hả." Từ Bách Tân cười có lệ, tựa hồ không để ý, nhưng Thẩm Hàm biết anh ta nghe rõ.

"Đúng rồi, nếu anh là người, anh cảm thấy, lúc anh nhìn kho vũ khí sẽ làm thế nào?"

Từ Bách Tân trầm mặc, trầm mặc hồi lâu, lúc ngẩng đầu, hốc mắt có chút hồng, anh ta nói: "Nếu mơ của cậu là thật, vậy người yêu của tôi còn sống, nhưng giờ người yêu của tôi đã chết, em ấy ở kho vũ khí kia, chưa kịp ra. Thẩm Hàm, cậu vì Kiều Quý Dương có thể tới nơi này, như vậy nếu cậu là tôi?"

Từ Bách Tân dừng một chút, nói: "Cho nên, Thẩm Hàm đừng khuyên tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro