🍊 Chương 5

Chương 5

Thẩm Hàm nhấc chân đá tay anh Long, ổn chuẩn tàn nhẫn, gậy trong tay anh Long còn chưa đánh lên Thẩm Hàm, ông ta đã thấy cổ tay đau.

Anh Long bị đá, cắn răng nhặt gậy, mà gậy của anh Thuỷ cũng vung tới trước mặt Thẩm Hàm.

Thẩm Hàm không kịp đá chân, chỉ có thể dùng tay chắn, chính lúc này Hạ Lan Trân xách chậu hoa ném vào người Thẩm Hàm.

Trong thoáng chốc, Trình Chí Trác vào, anh giữ tay Hạ Lan Trân, sau đó bay người lên đá vào bụng anh Long.

2 người đã bị giữ nên Thẩm Hàm nhẹ nhàng, lúc anh Thủy đánh lại, hắn quay người đá, đá sau cổ anh Thủy, anh Thủy ngã xuống đất.

Lúc này, anh Long ôm bụng nói không ra lời, Hạ Lan Trân thấy tình thế không đúng, xoay người chạy, nhưng Trình Chí Trác bắt được.

"Bọn mày muốn làm gì, giết người, giết người rồi!" Hạ Lan Trân ồn ào nhưng hàng xóm không ai mở cửa, chỉ có người thanh niên bị mắng là mặt lẳng lơ, cậu từ dưới tầng lên, chắc là vừa về.

Hạ Lan Trân vừa thấy có người, giãy giụa muốn chạy, nhưng bà ta không thoát ra được, bởi vì sức tay của Trình Chí Trác rất lớn, Hạ Lan Trân căn bản không phải đối thủ của anh.

"Cứu mạng, cứu mạng!" Hạ Lan Trân nhìn về người thanh niên kêu to, nam thanh niên lại đến trước mặt Thẩm Hàm, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy Thẩm Hàm?"

Thẩm Hàm hơi nhíu mày, vì trong trí nhớ của hắn không có thanh niên này, có vẻ gặp mấy lần nhưng không thân, tên người này hắn còn chẳng biết.

"Không sao, anh là?"

"Tôi là Tần Thanh, hàng xóm của cậu, tuy chưa nói chuyện, nhưng chúng ta cũng gặp mấy lần. Tôi nghe hàng xóm nói mới biết cậu tên Thẩm Hàm." Tần Thanh nói, giọng nhẹ nhàng chậm chạp, ngữ điệu mềm ấm, làm người ta bình tĩnh, ngay cả Thẩm Hàm lúc này nghe anh giải thích.

"Ừ, chào anh, tôi không sao."

"Đây là danh thiếp của tôi, tôi là một luật sư, nếu cậu và vị này có mâu thuẫn thì gọi tôi."

"Được, cảm ơn."

Hạ Lan Trân bị Trình Chí Trác tóm lấy, lúc này không nói ra được gì, chỉ có thể ai ai xin tha.

"Tiểu Hàm, nói thế nào, tôi cũng là mẹ cậu nhá, là tôi sinh cậu, là tôi nuôi cậu, Tiểu Hàm, lúc nãy tôi có chút quá đáng, tôi xin lỗi được chưa? Chúng ta là người một nhà, mẹ rất thích con. Con nghĩ xem nơi nào có cha mẹ không thích con trai mình, còn không phải muốn cho con hiểu chuyện sao." Hạ Lan Trân tận tình khuyên bảo, nhưng lời này dừng ở tai Thẩm Hàm lại chỉ thấy châm chọc.

Trình Chí Trác cũng thả Hạ Lan Trân, không vì cái gì khác, vì Tần Thanh, Thẩm Hàm đứng một chỗ, không hiểu sao anh thấy ghét.

Thẩm Hàm lạnh lùng nhìn Hạ Lan Trân, Hạ Lan Trân khiếp đảm lui ra sau vài bước, dưới tầm mắt như dao của Thẩm Hàm khóc lóc.

"Tiểu Hàm... Con muốn làm gì, chẳng lẽ con thật sự muốn mẹ chết trước mặt con sao..."

Trong không khí yên tĩnh chỉ có tiếng khóc của Hạ Lan Trân, vài phút sau chỉ nghe Thẩm Hàm nói một câu: "Cút!"

Hạ Lan Trân, anh Long ôm anh Thủy té xỉu mà chạy.

Lần này Thẩm Hàm cũng không để Trình Chí Trác, Tần Thanh đi: "Đến nhà tôi một lát đi."

Trình Chí Trác gật đầu, Tần Thanh cũng theo vào, chỉ là lúc vào mới phát hiện trong nhà: ghế không có, có dấu vết lục lọi khắp nơi như có trộm, hoặc nên nói thật sự có trộm, chẳng qua trộm là mẹ chủ nhà.

Thẩm Hàm mở ngăn kéo, quyển sổ tiết kiệm 5.000 không cánh mà bay, tiền hắn cầm đi, nói cách khác giờ phút này Thẩm Hàm chỉ còn lại 2.700.

"Muốn báo án không?" Trình Chí Trác hỏi.

"Thôi bỏ đi."

"Không thì tới nhà tôi ngồi một lát đi, uống ít nước, Thẩm Hàm cậu đến nhà tôi ở đi, phòng tôi khá lớn, giường cũng lớn, nếu cậu không quen ngủ 2 người, tôi có thể ngủ trên sô pha." Tần Thanh nói, cho người ta cảm giác bình thản, có vẻ dù là chuyện gì, cậu cũng giải quyết được, không có áp lực, cũng không nôn nóng, sốt ruột.

Thẩm Hàm định gật đầu, dù sao hắn cũng mệt mỏi, tuy không định đến nhà Tần Thanh qua đêm, nhưng hắn muốn tìm nơi yên tĩnh ngồi một lúc là thật, mà hắn chưa mở miệng thì nghe Trình Chí Trác nói: "Ngượng ghê, hai người mới quen, tôi và Thẩm Hàm là bạn quen lâu, em ấy có việc tôi sẽ giúp, không phiền hàng xóm của em ấy."

Trình Chí Trác nói xong, Tần Thanh gật đầu không chú ý tới lời anh, mà Thẩm Hàm lui về phía sau một bước, dựa vào cửa, nhìn Trình Chí Trác nghiền ngẫm.

"Vậy tôi đi trước. Thẩm Hàm à trên danh thiếp có số điện thoại của tôi, có việc có thể liên hệ tôi." Tần Thanh nói.

"Cảm ơn."

Tần Thanh nói xong thì đi, Trình Chí Trác vừa quay đầu đã thấy Thẩm Hàm dựa ở cửa, ánh mắt cậu làm anh xấu hổ, chính anh cũng không biết mình vì cái gì nhìn Tần Thanh thì khó chịu.

"Sao thế?" Thấy Thẩm Hàm vẫn nhìn mình, Trình Chí Trác chột dạ miệng cọp gan thỏ hỏi.

Thẩm Hàm hơi mỉm cười, mặt mày giãn ra, mị lực ngập tràn, tươi cười nở rộ.

"Không sao, chỉ thấy hai ta là 'bạn quen lâu', đặc biệt 'lâu'." Thẩm Hàm nói.

"Ít nhất so với hàng xóm vừa mới quen chúng ta đã quen mấy tiếng." Trình Chí Trác nói.

"Ừ, cũng đúng."

"Đêm nay đi chỗ anh, dù sao mai em còn muốn tới công ty bọn anh, đến lúc đó anh đưa em đi."

"Được."

Thẩm Hàm dựa vào cạnh cửa, vẻ mặt làm Trình Chí Trác hận đến ngứa răng, nhưng cố tình Trình Chí Trác lại nói không nên lời, chỉ có thể đến bên Thẩm Hàm, duỗi tay đẩy trán cậu nói: "Không thể nhìn chỗ khác sao?"

Dứt lời, Trình Chí Trác đi về phía trước, anh sợ ánh mắt này của Thẩm Hàm, như nhìn thấu anh, mà anh tự nhận là da mặt dày như tường thành, nhưng ở trước mặt Thẩm Hàm lại thấy mặt nóng, thật đúng là gặp quỷ.

Thẩm Hàm nhìn khoá cửa bị phá hư, khép cửa lại theo Trình Chí Trác rời đi.

Tới nhà Trình Chí Trác, Thẩm Hàm mới biết được cái gì gọi là không theo lẽ thường, người này không ở trung tâm thành phố, nhưng cũng không kém, mấu chốt là tại nhà anh thế mà lại có một vườn hoa.

Trong và ngoài gần nhau, chỉ cách một vườn hoa, mà quanh nó là tường. Bên ngoài tường là đô thị ồn ào náo động, bên trong lại như tiến vào một thế giới khác, kiến trúc cổ, núi nhỏ, đường lát, là phong cảnh sông núi Giang Nam, hoa hoa cỏ cỏ đều ý nhị.

Nhưng nơi lớn như vậy lại không có người ở, chỉ có mấy người giúp việc đi tới đi lui.

Thẩm Hàm được Trình Chí Trác dẫn đến một phòng, phòng có bàn lùn và đệm hương bồ, hai người ngồi vào đệm hương bồ, Trình Chí Trác nói với người giúp việc một câu: "Tôi muốn pha trà."

Vài phút sau, người giúp việc bê một khay dụng cụ đặt trên bàn lùn.

Người giúp việc định pha trà cho hai người nhưng Trình Chí Trác khua tay bảo bà ấy đi xuống, tự mình tráng ấm trà, ngâm trà, rót trà, là người hiểu trà.

Thẩm Hàm nhận trà Trình Chí Trác rót, uống một ngụm, nhất thời không rõ ngon dở, phải từ tốn mới phát hiện sau vị đắng dư vị là ngọt lành.

Thẩm Hàm định khen trà của Trình Chí Trác, kết quả Trình Chí Trác nói: "Hàng xóm kia của em là luật sư, mà lại ở nơi cũ nát, nói không chừng hắn có vấn đề."

Trình Chí Trác nói xong, Thẩm Hàm lại nhìn anh nghiền ngẫm, nhìn đến mức Trình Chí Trác sa mạc lời.

Thật ra chính anh cũng không biết mình làm sao, cứ để ý Tần Thanh, dù sao anh không thích cậu ta, mà anh có thích Phong Tiểu Lê cũng chưa từng quá đáng với Ôn Tự Kỳ.

Duỗi tay che mắt Thẩm Hàm, Trình Chí Trác uống chén trà của mình trong một ngụm, sau đó vội rót thêm một chén, lại một ngụm uống sạch, sau đó bỏ lại một câu "Đi ngủ sớm một chút" rồi đi.

Để lại Thẩm Hàm với tâm trạng không tệ và một bình trà trong phòng rộng.

Thẩm Hàm là gay, từ trước đến nay đều thế, hắn chưa thích Trình Chí Trác, nhưng có thiện cảm, hắn biết anh thích Phong Tiểu Lê nên Thẩm Hàm cũng không nghĩ tới cái khác, nhưng nếu người nào đó tự cong vậy sao trách Thẩm Hàm được.

Tâm trạng không tệ, Thẩm Hàm quyết định sẽ xem xét lại, hắn chưa chắc mình có thích anh không, cũng chưa rõ Trình Chí Trác có tiếp nhận sự thật anh thích một người đàn ông không.

Thẩm Hàm thản nhiên uống một hớp trà, nghĩ thầm thế giới này có vẻ hay ra trò.

Người giúp việc lại đây dẫn Thẩm Hàm đến phòng bên cạnh, giới thiệu nơi tắm rửa, áo ngủ ở đâu, bữa sáng sẽ khi nào đưa qua, rồi rời đi.

Thẩm Hàm tắm rửa đơn giản một cái, thay áo ngủ, rồi sau đó mở máy tính trong phòng ra, click vào icon Tranh giành ngôi vương, Thẩm Hàm định làm nốt công việc trước đó, nó quan trọng hơn, hiện tại với hắn mà nói tiền là thứ quan trọng nhất.

Nhìn giao diện "Xin nhập nickname của bạn", Thẩm Hàm suy nghĩ rồi nhập vào: Chờ người hiểu rõ.

Mà cũng lúc này, trong phòng khác, Trình Chí Trác gọi điện.

"Là tôi... Cút, tôi có việc đây... Tra giúp một người tên Hạ Lan Trân, trong vòng 3 ngày cho tôi kết quả."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro