🍊 Chương 50

Chương 50

Thẩm Hàm hơi mỉm cười, không có ý gì khác, hắn nói: "Tôi không khuyên anh, Từ Bách Tân."

Đúng vậy, Thẩm Hàm hiểu, vì hắn cũng là loại người này, nếu nói theo thế giới của hắn, cái này là hội chứng tuổi teen [1], không có việc gì muốn hủy diệt thế giới.

Nhưng Thẩm Hàm với Từ Bách Tân bất đồng, đó là có khả năng thật sự hủy diệt thế giới.

Từ Bách Tân nhìn Thẩm Hàm, không nói thêm gì, anh ta và Thẩm Hàm là một loại người, nhưng hai người họ vĩnh viễn sẽ không trở thành bạn bè, vì Thẩm Hàm so với Từ Bách Tân thì có ý chí càng kiên định hơn, sẽ không tùy tiện dao động.

Trong vòng 3 ngày, Thẩm Hàm quả nhiên không rời đi, tất nhiên cũng không có cơ hội đưa tin cho căn cứ phía Nam, hoặc nên nói dù có cơ hội, hắn cũng sẽ không đi báo, chuyện này vốn dĩ cùng hắn không liên quan, dù thế giới này bị zombie chiếm lĩnh, hắn cũng không xem là gì, sống sót ở thế giới zombie trải rộng là được.

Mấy ngày nay, Kiều Quý Dương vẫn không khôi phục, nói cách khác, cậu vẫn bị Từ Bách Tân khống chế, anh ta không tin Thẩm Hàm.

Từ Bách Tân là quân nhân, từ lúc vào quân đội đã được giáo dục bảo vệ quốc gia, nhưng họ dùng hết toàn lực, kết quả họ bị người mình liều mạng bảo vệ hủy diệt?

Các chiến hữu, những đồng đội zombie cấp cao, tiến hoá có ý thức, đã bị chôn ở kho vũ khí ngầm.

Từ Bách Tân không khóc không có nghĩa anh ta không đau lòng, sự phản bội làm đau thấu xương này, vùi sâu vào thân thể, dần lớn lên, rồi trưởng thành, với kiên trì phá căn cứ, không xong không thôi.

Trong 3 ngày, tất cả người có dị năng của căn cứ ra ngoài làm nhiệm vụ đều bị các zombie giết, căn cứ cũng có chút hoài nghi, vì thế cũng chuẩn bị.

Rạng sáng ngày thứ 4, Từ Bách Tân dẫn theo mấy vạn zombie tấn công căn cứ phía Nam.

Nhưng Từ Bách Tân không giải trừ khống chế với Kiều Quý Dương, Kiều Quý Dương cũng như zombie khác, đi qua căn cứ.

Thẩm Hàm đuổi theo Từ Bách Tân, tới trước mặt anh ta, Thẩm Hàm giật mình, lập tức né tránh, công kích lập tức nhắm vào Từ Bách Tân trước mặt Thẩm Hàm, mà Từ Bách Tân ra lệnh trong đầu, công kích cũng dừng.

Thẩm Hàm lạnh lùng nhìn Từ Bách Tân nói: "Trả Kiều Quý Dương cho tôi, tôi sẽ không so đo."

Từ Bách Tân cười một cái nói: "Thẩm Hàm, hai ta đúng là người một đường, nhưng tôi hơn cậu một chút, đó chính là tôi tàn nhẫn hơn cậu."

Thẩm Hàm không lên tiếng, yên lặng rút đại đao sau lưng, lưỡi dao nhắm thái dương Từ Bách Tân, Thẩm Hàm nói: "Phải không? Sao tôi không thấy vậy?"

"Cậu không dám giết tôi, vì cậu không xác định được tôi chết thì Kiều Quý Dương có thể khôi phục nguyên trạng hay không."

Thẩm Hàm hơi mỉm cười, dao nhỏ không động, một tay khác bất ngờ kéo Kiều Quý Dương bên cạnh, làm trò hôn mặt cậu cho Từ Bách Tân nhìn.

Trong đầu Kiều Quý Dương là một mảnh sao trời, cậu không nghe được tiếng bên ngoài, cậu chỉ có thể nghe Từ Bách Tân ra lệnh, nhưng vì sao, sao trời trở nên mơ hồ?

Một đường sao trải dài, có phải chính là ngân hà?

Ngân hà tựa hồ cũng mềm mại, nếu quét qua mặt, hẳn rất thoải mái đi?

Đúng rồi, cảm giác kia nhất định giống hiện tại, có chút lạnh, trơn trơn, rất mềm, như kem thơm ngọt, ăn một miếng thì không dừng được, muốn càng nhiều, càng nhiều.

Thật ra Thẩm Hàm đánh cược, mấy ngày nay, vì đánh thức Kiều Quý Dương, phương pháp gì hắn cũng dùng qua, chỉ tiếp xúc tay chân thì cậu mới có chút phản ứng.

3 ngày, Thẩm Hàm chuẩn bị coi Kiều Quý Dương như một người đàn ông, không, là người yêu.

Thẩm Hàm chờ không nổi nữa, hắn cần gọi Kiều Quý Dương về.

Trên môi có độ ấm. Lúc thân thể Kiều Quý Dương được Thẩm Hàm chạm thì đã có chút phản ứng, mà lúc Thẩm Hàm hôn lên, Thẩm Hàm có thể cảm nhận được, cậu khiếp sợ, rồi sau đó...

Rồi sau đó, cái gì đó chui vào miệng Thẩm Hàm, lòng giật mình, Thẩm Hàm mở to mắt, Kiều Quý Dương trước mặt nào còn ánh mắt tan rã, vành tai đỏ bừng, đôi tay ôm Thẩm Hàm thật chặt, như sợ Thẩm Hàm chạy.

Từ Bách Tân bên cạnh cũng không nhúc nhích, giờ tốt nhất anh ta không nên đối địch với 2 người này, vì anh ta là zombie hệ tinh thần, sức chiến đấu thấp, hai là, nếu Kiều Quý Dương muốn giúp căn cứ, vậy một đám zombie sẽ bị cậu ta khống chế.

Thẩm Hàm đẩy Kiều Quý Dương ra, Kiều Quý Dương chết cũng không buông, Thẩm Hàm bất đắc dĩ mà nói: "Giờ không phải lúc."

Kiều Quý Dương lúc này mới nhìn quanh, thấy zombie chen chúc, cậu hít khí lạnh: "Nhiều như vậy!"

Từ Bách Tân cười nói: "Ôm ấp đủ rồi?"

Thẩm Hàm cũng cười nói: "Đủ rồi."

"Xin lỗi, tôi đúng là không muốn thả Kiều Quý Dương, vì cậu ta quá mạnh, tôi cần khống chế bên người mới có thể yên tâm."

Từ Bách Tân nói rất nhẹ, căn bản không thấy mình làm thế có gì sai, Thẩm Hàm nghẹn lại, cũng theo đó nhàn nhạt: "Ừ, anh không sai, nên hiện tại tôi làm vậy..."

Đại đao trong tay Thẩm Hàm không chút do dự dừng trên đầu Từ Bách Tân, trong nháy mắt, đầu Từ Bách Tân bị chia làm hai nửa, mà Thẩm Hàm khoan thai nói tiếp: "Anh cũng đừng để trong lòng, xin lỗi."

Thẩm Hàm không thấy mình là người tốt, nhưng hắn cũng chưa từng thấy mình là người xấu, đối với Từ Bách Tân, hắn đồng tình, nên ngay từ đầu đúng là không tính làm gì, nhưng Từ Bách Tân sai ở chỗ không đúng theo hẹn mà thả Kiều Quý Dương.

Thẩm Hàm vừa quay đầu, nói với Kiều Quý Dương: "Anh ta không thể lợi dụng anh, cũng không thể lợi dụng em."

Hai mắt Từ Bách Tân trừng, hẳn anh ta cũng không nghĩ tới Thẩm Hàm sẽ thật sự chém xuống, vì anh ta tin Thẩm Hàm nói "Tôi hiểu anh", nhưng mà không phải, Thẩm Hàm căn bản không có, hắn vẫn là người, tất nhiên sẽ bảo vệ con người.

Từ Bách Tân chết, hay nên nói là chết lần 2, thậm chí so với lần đầu hóa zombie càng làm anh ta không thể tiếp thu, anh ta chết không nhắm mắt, mắt trừng, nhìn qua rất khủng bố.

Đúng là Thẩm Hàm không có hứng thú với chiến tranh giữa con người và zombie, nhưng hắn chán ghét Từ Bách Tân, đã thoả thuận rồi lại đổi ý, giết anh ta vốn cũng không cần thiết, nhưng động tới Kiều Quý Dương, vậy hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Thẩm Hàm thấy mình ở thế giới này thường xuyên có mâu thuẫn, đặc biệt là đối đãi với Kiều Quý Dương.

Quay đầu, Thẩm Hàm lại lần nữa nhìn nhóc con đẹp trai, khoé môi Thẩm Hàm nhếch lên, về sau sẽ không.

Trước là con, giờ là tình nhân, tất cả đều có thể dùng một câu này giải quyết.

Các zombie vẫn tiến lên như Từ Bách Tân nói, zombie chỉ cần nghe anh ta một lần sẽ thần phục, thời gian rất lâu, dù anh ta đã chết, mệnh lệnh anh ta đã ra, các zombie vẫn chấp hành.

Vua zombie là hệ tinh thần cũng là một loại bi ai, vì anh ta không có chiến lực, chỉ cần không chú ý là tiêu.

Thẩm Hàm nhìn hai nửa khủng bố, hỏi Kiều Quý Dương: "Có thể lệnh các zombie lui lại sao?"

Kiều Quý Dương thử thử, trả lời: "Có chút khó."

"Có chút khó, nói cách khác có cơ hội?"

"Ừ, anh lại hôn em là được."

Thẩm Hàm trừng mắt nhìn Kiều Quý Dương một cái, Kiều Quý Dương lập tức thành thật, "Anh Thẩm, không cần tức, em tận lực."

Kết quả, Kiều Quý Dương mới vừa nói xong, Thẩm Hàm lại hôn lên, bên người là vô số zombie, chúng vẫn tiến, chỉ có Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương bất động, mà bên cạnh hai người họ còn có một xác zombie, tình hình có chút khủng bố, nhưng khủng bố lại có chút lãng mạn quỷ dị.

Kiều Quý Dương kéo Thẩm Hàm tới cạnh đó, Thẩm Hàm hỏi có cần hỗ trợ không, Kiều Quý Dương cười khẽ, hàm răng trắng tinh lộ ra, đẹp trai, như ánh mặt trời.

"Anh Thẩm, anh ôm em là được."

Nói xong, Kiều Quý Dương cho rằng mình lại sẽ thu được ánh mắt xem thường, nhưng không có, Thẩm Hàm đi tới sau lưng Kiều Quý Dương, đôi tay ôm eo cậu.

Đối mặt với nhóc con, Thẩm Hàm rất nhiều lần đã cạn lời, nhưng quen là được.

Đầu dựa vào lưng Kiều Quý Dương, cảm giác quen thuộc lại tràn về, Thẩm Hàm nghĩ thầm, người này và người yêu thế giới trước và trước nữa, nhất định là cùng 1 người.

Kiều Quý Dương thấy mỹ mãn, nhắm mắt lại, khống chế zombie bị Từ Bách Tân ra lệnh.

Bên trong căn cứ đã bắt đầu chuẩn bị vũ khí, chờ họ tới gần sẽ ra tay, nhưng zombie chỉ còn cách mấy ngàn mét là tới căn cứ lại không đi thêm nữa.

Giằng co gần 1 giờ, vạn zombie nhất trí bắt đầu lui về phía sau, có người đi theo tra xét, phát hiện chúng không thèm để ý người, chứ nói chi là ăn.

Kiều Quý Dương đầy đầu đều là mồ hôi, phía sau lưng cũng mướt mồ hôi, nhưng cậu không dám chậm trễ, bởi vì cậu cần hủy diệt ý thức của Từ Bách Tân trong đầu zombie, nếu không rất có thể chúng lại tự phát tới căn cứ.

Thẩm Hàm ôm Kiều Quý Dương, cũng mặc kệ mồ hôi, vì giờ phút này, thứ duy nhất hắn có thể làm, đại khái chính là ôm Kiều Quý Dương.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, suốt 9 giờ, Kiều Quý Dương làm xong, rồi sau đó ra lệnh cho chúng về nơi mình ở.

Chờ làm xong hết, Kiều Quý Dương nằm liệt trong ngực Thẩm Hàm, như được vớt ra từ trong nước, Kiều Quý Dương ra một thân mồ hôi, suy yếu mà muốn Thẩm Hàm cho uống nước, nói xong ngất đi.

Nhìn Kiều Quý Dương hôn mê, Thẩm Hàm đau lòng tìm nước, uống một ngụm, chậm rãi truyền cho Kiều Quý Dương.

Một ngụm lại một ngụm, Thẩm Hàm truyền hết 1 chai, lúc này mới dừng lại, Kiều Quý Dương ở trong lòng Thẩm Hàm, ngủ đến quên trời quên đất.

Chờ Kiều Quý Dương tỉnh lại, đã hừng đông, ngoài cửa sổ nắng gắt, như đang nói, hy vọng tới, tới...

Vừa ngoảnh đầu, Kiều Quý Dương nhìn Thẩm Hàm. Thẩm Hàm mới vừa tỉnh, đôi mắt hơi hơi mở, "Quý Dương, em... Ưm..."

Thẩm Hàm chưa nói xong đã bị nụ hôn điên cuồng của Kiều Quý Dương chặn lại, lúc này, Thẩm Hàm vui vẻ nhận, dù điên cuồng cỡ nào.

18 á, hẳn là nóng trong đi...

Ngày này, xương cốt lão già Thẩm Hàm bị Kiều Quý Dương nóng trong đè đến hôn mê...

3 ngày sau, lại lần nữa bị đè ngất xỉu, Thẩm Hàm phát hỏa, hắn kéo tai nhóc con 18 nói: "Về sau một ngày một lần."

Nhóc con gật đầu nói: "Được, được, anh Thẩm."

Rồi, một ngày một lần, một lần một ngày, cũng khá tốt.

Ngày thứ 4, Thẩm Hàm trở lại căn cứ, dựa theo tình hình kết thúc tận thế đời trước, cung cấp manh mối cho phòng nghiên cứu.

1 tháng sau, Thẩm Hàm, Kiều Quý Dương về phòng nhỏ lúc sống ẩn.

6 tháng sau, căn cứ nghiên cứu ra vắc-xin, zombie tiến hoá có thể khôi phục thành người.

3 năm sau, thế giới khôi phục trật tự cũ, zombie cấp 1 cũng có thể khôi phục thành người, mà dị năng của người có dị năng biến mất.

6 năm sau, dị năng không còn, zombie hoàn toàn biến mất.

70 năm sau, có người phát hiện trong núi có hai bộ xương trắng, mười ngón tay đan vào nhau, nghe nói trong đó có một người là vua zombie.

Chú thích
[1] Hội chứng tuổi teen (hoang tưởng tuổi dậy thì, trung bị bệnh)
Là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản (tương đương lớp 8 ở Việt Nam).
Biểu hiện:
- Có thể sống khép kín hay tách biệt với thế giới bên ngoài, thậm chí tách biệt cả với gia đình.
- Có thể giao tiếp xã hội kém, nhút nhát.
- Sợ bị mọi người đối xử như trẻ con.
- Thường không bị ảnh hưởng bởi xu thế xã hội, đôi khi yêu thích các nền văn hóa ngoại lai một cách thái quá.
- Tin tưởng vào sức mạnh siêu nhiên, tự cho rằng mình có các năng lực ấy, hoang tưởng rằng mình có sức mạnh vĩ đại nào đó và tin rằng điều đó rất "ngầu", song thực chất mọi người xung quanh sẽ cảm thấy thật thảm hại, không bình thường.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro