🍊 Chương 55
Chương 55
Lực lượng màu lam dẫn đường cho linh khí nồng đậm trong thân thể, Thẩm Hàm ngất đi.
Lần nữa tỉnh lại, bên ngoài đen thui, chỉ có ánh sáng ấm áp, vui vẻ hoà thuận, đó là ánh sáng từ đèn dầu nho nhỏ, trong không khí còn có hương đèn dầu gay mũi.
Bên cạnh đèn dầu có một người nằm bò, người nọ mặc đồ đen tóc đen, một bàn tay đặt ở trên bàn, đầu gối lên cánh tay, Thẩm Hàm chỉ có thể nhìn đến sườn mặt người nọ.
Thân thể rất nhẹ, Thẩm Hàm thử ngồi dậy, nhưng vừa động, người kia đã tỉnh.
Lâm Chi Túy đi đến mép giường ngồi xuống, con ngươi đen nhánh có thứ gọi là lo lắng.
"Thẩm Hàm, ngươi tỉnh? Cảm giác thế nào?"
Thẩm Hàm lại lần nữa thử ngồi dậy, lúc này đây hắn thật sự ngồi dậy, thân thể cũng uyển chuyển nhẹ nhàng, hắn hơi hơi mỉm cười, nhìn người đàn ông nói: "Rất tốt."
Lâm Chi Túy sửng sốt, vì người trước mặt thật sự quá đáng yêu, hắn mỉm cười, mi mắt cong cong, hai má phúng phính lõm xuống, là hai núm đồng tiền thật nhỏ, trên mặt trắng nõn đều là vẻ hạnh phúc.
Vành tai đỏ, tim đập nhanh, Lâm Chi Túy nói: "Vậy là tốt rồi."
Thẩm Hàm duỗi tay, niết vành tai Lâm Chi Túy, "Vành tai hồng cái gì?"
Lâm Chi Túy cúi đầu, Thẩm Hàm lại sửng sốt, bởi vì hình như hắn có thể thấy màu, vành tai Lâm Chi Túy thật sự là đỏ, mà không phải từ trắng biến thành màu xám.
Lần này thật sự bật cười, Thẩm Hàm cảm thấy vui sướng, Chủ Thần không phải muốn cho hắn chết sao, hắn không chỉ không chết, còn sống lại, với lại thế giới này, hắn đại khái còn có thể sống thật lâu.
Thẩm Hàm ngồi dậy, muốn chạy một chút, xốc chăn lên sau đó lại đắp chăn lên, vì hắn phát hiện mình mặc áo con người Lâm Chi Túy mua ở Tiết Tình Lang.
Cúi đầu nhìn ngực mình, a, quả nhiên hai điểm phía trước lộ rõ.
"Lúc ta hôn mê ngươi thay quần áo cho ta?" Tiếng nói chuyện hiện tại của Thẩm Hàm đè nặng, vì hắn thật sự chịu không nổi âm mềm mại kia.
"Ngươi quá bẩn nên tắm."
Thẩm Hàm không nói chuyện, chỉ trầm mặc mà nhìn Lâm Chi Túy, Lâm Chi Túy giải thích: "Bởi vì ngươi tẩy kinh phạt tuỷ, đồ dơ đều tiết ra ngoài, nên sau lúc trùng tu kinh mạch, thân thể của ngươi có lớp đen bên ngoài, ta đã tẩy cho ngươi."
Than nhẹ một hơi, Thẩm Hàm nói: "Lấy quần áo cũ của ta tới đây."
Lâm Chi Túy xoay người lấy cho Thẩm Hàm, rồi sau đó đứng trước giường bất động, dáng người cao, tuấn mỹ không kể xiết.
Lại lần nữa thở dài một hơi, Thẩm Hàm nói: "Xoay người sang chỗ khác, ta muốn thay quần áo."
Tuy rằng người này đã sớm xem hết Thẩm Hàm, nhưng khi đó hắn là một phế nhân, hiện tại không giống.
Xuống giường đổi quần áo, Thẩm Hàm vỗ Lâm Chi Túy, "Có thể quay lại."
Lâm Chi Túy xoay người, không kịp phòng ngừa, trong ngực đã nhiều thêm một người, sợi tóc mềm mại của người nọ đụng tới cổ y, tê tê dại dại, như có cái gì đó rơi vào hồ nước tĩnh lặng, từng vòng gợn sóng lan tràn ra ngoài, hồi lâu không nghỉ.
Thân thể khôi phục, các loại cảm giác cũng theo trở về, thậm chí bệnh mù màu cũng đổi, Thẩm Hàm giờ phút này đã xác nhận, người trước mặt này có phải người yêu.
Ôm Lâm Chi Túy, Thẩm Hàm có thể ngửi được sự tươi mát trên người y, chính như tên của y, làm người say mê, ngực y dày rộng có lực, Thẩm Hàm có thể nghe được tim y đập, bùm bùm, nhanh đến thái quá.
Khóe miệng nhếch lên, cảm giác quen thuộc này, dù trải qua bao nhiêu thế giới cũng không thay đổi.
Rời ôm ấp, Thẩm Hàm nhìn Lâm Chi Túy ngây ra như phỗng nói: "Cảm ơn ngươi chăm sóc mấy ngày nay."
Lâm Chi Túy không biết trả lời, chỉ dùng một đôi mắt như mực nhìn Thẩm Hàm, Thẩm Hàm cười nói: "Ta đói bụng."
Lâm Chi Túy lại tạm dừng hồi lâu, lúc sau mới hỏi ra một câu: "Ngươi sẽ đi sao?"
Thẩm Hàm gật đầu nói: "Sẽ."
Đôi mắt đẹp của Lâm Chi Túy lại rũ xuống, lạnh lùng bình tĩnh lại làm người ta thấy có chút cô độc, cảm xúc của y nháy mắt đã hạ xuống, Thẩm Hàm thấy rõ.
Lui hai bước, lại đi tới hai bước, Thẩm Hàm nói với Lâm Chi Túy: "Nhìn đi, ta sẽ đi."
Lâm Chi Túy giương mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là Thẩm Hàm cười, lại lần nữa tâm như nổi trống, Lâm Chi Túy mất đi ngôn ngữ, Thẩm Hàm lại vẫn cười, khóe mắt sung sướng như hoa đào tháng ba, động lòng người.
Thật ra Thẩm Hàm cũng không thể lập tức khôi phục, hắn cần củng cố kinh mạch cùng đề cao tu vi, với lại nếu người yêu chính là Lâm Chi Túy, hắn tất nhiên sẽ không rời đi, nhưng trước lúc Lang Vương tới, hắn phải khiến Lâm Chi Túy tu luyện, thế giới này vì con bướm là hắn mà thay đổi rất nhiều, đặc biệt là đời trước, Lâm Chi Túy thiếu chút nữa đã rơi vào ma đạo.
Đêm khuya, Lâm Chi Túy chỉ có thể tùy tiện tìm trái cây cho Thẩm Hàm ăn, Thẩm Hàm ăn cơm xong, mới phát hiện tu vi của Lâm Chi Túy hình như có tổn thương, hắn có tu vi quá yếu, cảm giác không cụ thể, nhưng nghĩ tới lực lượng màu xanh dương lúc trùng tu kinh mạch, Thẩm Hàm cũng đoán được đại khái.
Ăn trái cây xong, Thẩm Hàm nhìn bên ngoài chưa hừng đông, quay đầu nói Lâm Chi Túy: "Ngươi nghỉ ngơi, ta củng cố tu vi."
Lâm Chi Túy đúng là mệt mỏi, y nhìn Thẩm Hàm, từ lúc trùng tu kinh mạch, đến bây giờ đã là 4 ngày 3 đêm không có ngủ.
Gật gật đầu, Lâm Chi Túy nói: "Được."
Lâm Chi Túy nằm chỗ Thẩm Hàm từng ngủ, rất nhanh đã ngủ, mà Thẩm Hàm thấy y ngủ say, chuẩn bị cho lúc y tỉnh ngủ, bảo y đốt cỏ Lạc Hà.
Hừng đông tới, Thẩm Hàm ra ngoài, ngoài phòng bốn phía đều là rừng cây, phòng nhỏ ở trong rừng, yên bình tĩnh lặng tới lạ thường.
Hít sâu, Thẩm Hàm qua một đêm điều chỉnh, tu vi củng cố được một ít, hắn vung tay về phía cây đại thụ, trong giây lát cây đại thụ tách ra, tiếng răng rắc làm Thẩm Hàm nhảy dựng.
Nhưng sau kinh ngạc thì hắn phát hiện cây đại thụ kia có một bóng người chạy trốn, Thẩm Hàm xác định người nọ có tu vi cao hơn mình.
Nhanh chóng trở lại phòng nhỏ, chẳng qua khi về Lâm Chi Túy đã tỉnh.
"Lâm Chi Túy, có người giám thị ngươi, ngươi biết không?"
"Ừ, biết, người của Lang Vương." Lâm Chi Túy ngồi dậy, cẩn thận nhìn Thẩm Hàm, sau đó nói: "Ngươi muốn nhảy sao?"
Thẩm Hàm: ...
Không muốn!
"Ngươi vẫn luôn biết?"
"Ừ, Lang Vương sợ ta trở nên quá mạnh mẽ, giờ ông ta còn chưa gi.ết ta, hẳn là còn nhớ thân phận cha." Lâm Chi Túy tiện tay dùng quyết Làm sạch, sau đó đi đến trước mặt Thẩm Hàm lại hỏi: "Giờ ngươi muốn nhảy chứ, Tuý vũ?"
Xem ra tạm thời cũng không có nguy hiểm, Thẩm Hàm nghĩ, lại nhóm lửa cho lô Sùng Minh, thuận tay bỏ thêm một ít tro cỏ Lạc Hà, sương khói mờ mịt màu đỏ bay ra, mờ mịt như ánh sáng loang loáng ngoài phòng nhỏ.
"Ngươi?"
"Cho ngươi dùng, với lại," Thẩm Hàm hơi hơi mỉm cười nói, "Ta không muốn nhảy, đó là lừa ngươi."
Khí mờ mịt tiến vào thân thể, Lâm Chi Túy không thể không một bên dẫn đường cho linh khí nồng đậm, một bên nói: "Thẩm Hàm, ngươi đừng đi."
Lúc này, Thẩm Hàm không làm khó Lâm Chi Túy, mà nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Lâm Chi Túy nói: "Ta sẽ không rời nơi này, yên tâm."
Lâm Chi Túy vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Hàm, Thẩm Hàm thấy y không tín nhiệm, duỗi tay kéo Lâm Chi Túy ngồi xuống, để y khoanh chân, Thẩm Hàm cúi đầu in một nụ hôn lên ngạch phá (dây buộc ngang trán) của Lâm Chi Túy.
Đồng tử Lâm Chi Túy rãn ra, Thẩm Hàm nói: "Thật!"
Lâm Chi Túy nhắm hai mắt lại, linh khí nồng đậm trong cơ thể va chạm, muốn mở rộng lối đi, mà tâm Lâm Chi Túy cũng va chạm, muốn tìm một chỗ dừng chân tên Thẩm Hàm.
Thẩm Hàm sau đó có đi ra ngoài nhìn vài lần, nhưng đều không thấy bóng người kỳ quái, nhưng một đời trước Lang Vương làm Lâm Chi Tuý bị thương nghiêm trọng nhất, không gì sánh nổi, vậy một đời này ông ta đang làm gì?
Ép mình không nghĩ nhiều, Thẩm Hàm ngồi xếp bằng cạnh Lâm Chi Túy.
Hoàn toàn không cần hỏi, Thẩm Hàm cũng biết Lâm Chi Túy bế khí, lúc hắn chữa trị kinh mạch sắp thất bại, Lâm Chi Túy cứu hắn.
Lại nói tiếp, Thẩm Hàm và Lâm Chi Túy cũng coi như thanh toán xong, Lâm Chi Túy hại hắn thiếu chút nữa chết, giờ lại cứu hắn, nên ân oán sống chết, hai người xóa bỏ toàn bộ.
Thời gian trôi đi, trán Lâm Chi Túy đầy mồ hôi, trên đầu có sương khói bốc lên, trán y nhíu chặt, trên mũi cũng có mồ hôi toát ra, môi đỏ bừng cũng mất màu, Thẩm Hàm biết y kiên trì.
Thời gian 1 ngày qua nhanh, 12 canh giờ, Lâm Chi Túy vẫn luôn ra mồ hôi, hiện tại Thẩm Hàm có thể lý giải Lâm Chi Túy lúc trước vì sao lại tắm rửa cho hắn, bởi vì đúng là trong cơ thể tiết ra dơ bẩn.
Đến sáng sớm ngày hôm sau, sắc môi Lâm Chi Túy càng thêm tái nhợt, Thẩm Hàm tu vi thấp không thể giúp Lâm Chi Túy, chỉ có thể nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lâm Chi Túy.
Mà Lâm Chi Túy tựa hồ thật sự có thể cảm nhận được, thế mà trong chốc lát sau đã bình tĩnh, tuy trên đầu còn khí nhè nhẹ bốc lên, nhưng trán không còn nhăn.
Thẩm Hàm đánh giá, với Lâm Chi Túy mà nói hiện tại hẳn là cũng sắp hoàn thành, một đêm này hắn đều ở cùng Lâm Chi Túy, bỗng nhớ tới mấy ngày trước Lâm Chi Túy hẳn cũng là ở bên mình thế này, tức khắc trong lòng nhiều thêm một tia mềm mại.
Thôi, chờ y tỉnh lại, đối với y tốt hơn, Thẩm Hàm nghĩ.
"Ngươi là ai?" Bất ngờ một tiếng trầm thấp nhảy vào màng tai, Thẩm Hàm ngẩng đầu đã nhìn thấy một người đàn ông đầy mặt tối tăm, quần áo đen tóc đen, sắc mặt tái nhợt, thần thái kiêu căng.
Sau người đàn ông là 2 tôi tớ, quần áo đen tóc đen, cúi đầu, đứng ở sau người nói chuyện, mà ánh mắt họ nói cho Thẩm Hàm, họ có thể vì chủ nhân vượt lửa qua sông, dù chết cũng không chút sợ hãi.
"Thẩm Hàm. Ngươi lại là ai?" Thẩm Hàm trả lời, lại không đứng dậy, vẫn ngồi bên người Lâm Chi Túy, tay cũng không lấy ra, để trên mu bàn tay Lâm Chi Túy.
"Ta là Lang Vương, cha của sói yêu bên cạnh ngươi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro