🍊 Hamster phản công. Chương 51
Chương 51
Thẩm Hàm tỉnh lại trong không gian mờ mịt, lúc này hắn đã có kết luận, qua 3 thế giới, người yêu đều là 1 người, vì họ có quá nhiều điểm giống, tính thẹn thùng: khi thẹn vành tai sẽ hồng; họ có dục vọng chiếm hữu Thẩm Hàm mãnh liệt, quỷ dị.
Người này là ai? Vì sao sẽ tồn tại với hệ thống?
Thẩm Hàm nở nụ cười hài hước, vì hắn phát hiện cái hệ thống này ngày càng có ý tứ, còn chủ thể của người yêu, Thẩm Hàm tin, không mấy thế giới nữa, hắn sẽ tìm được.
"A a a a... Ký chủ đại nhân, anh trở lại rồi, em ngủ như chết đó, ký chủ đại nhân, em đã quen bị hệ thống khác cười nhạo, nên lúc họ cười nhạo, em cũng có thể tìm niềm vui trong nỗi khổ á." Hệ thống 666 bắt đầu náo trong đầu Thẩm Hàm.
Thẩm Hàm trả lời nó: "3 thế giới hoàn thành, để anh đây thấy Chủ Thần."
"A? Ký chủ đại nhân, anh vẫn còn nhớ thương hả, Chủ Thần siêu bận, mỗi ngày Ngài phải xử lý rất nhiều chuyện, nhiều thế giới lắm, không thể để nó sụp đâu."
Thẩm Hàm không nói hai lời, nhắm ngay năng lượng của hệ thống 666, hệ thống 666 nháy mắt thành thật, Thẩm Hàm thậm chí có thể cảm giác được nhẫn trên ngón út run nhè nhẹ.
"Ký... Ký chủ đại nhân, anh chờ một lát, em đi báo cáo Chủ Thần, lập tức quay lại."
Tỏ vẻ đồng ý, Thẩm Hàm thản nhiên lơ lửng, những ngôi sao đó, căn bản không như trong sách, mà mắt thường nhìn thấy ngôi sao nhỏ loé sáng, tiện tay có thể lấy, lại tùy tay có thể thả.
Bỗng có chút muốn cười, vì Thẩm Hàm nhớ rõ, trong thế giới hiện thực, trong vũ trụ, có nhiều nơi còn lớn hơn địa cầu, phần lớn là cằn cỗi, không có nước, cũng không có dấu hiệu sinh mệnh, giờ thấy ngôi sao, đại khái chỉ là giả thiết nào đó của Chủ Thần.
Tóm mấy ngôi sao, tiện tay xếp thành trái tim, Thẩm Hàm hơi mỉm cười, loại giả thiết này cũng rất có ý tứ.
"Nghe nói cậu tìm ta?" Trong đầu bỗng xuất hiện một tiếng, xẹt qua, tiếng này mềm nhẹ, trầm thấp, không ra nam nữ, nhưng lại làm người chấn động, tâm tư với linh hồn như được gột rửa, thân thể không khỏi thể hiện sự thần phục.
Thẩm Hàm cũng không ngoại lệ, vì tiếng này như mang theo lực lượng áp đảo chúng sinh, Thẩm Hàm cũng không nói, vẫn duy trì tư thế hơi cúi đầu, trả lời trong đầu: "Đúng vậy, tôi tìm."
Tiếng Chủ Thần lại truyền đến, năng lượng thật lớn: "Cậu có gì muốn hỏi ta?"
"Vì sao lại lựa chọn tôi? Tôi muốn biết điều kiện lựa chọn ký chủ."
"Cậu không phải ta chọn, là hệ thống theo cậu chọn cậu."
Thẩm Hàm biết đây là lời vô nghĩa, bởi vì Chủ Thần có đưa một ít quy tắc cho hệ thống, mà hệ thống dưới quy tắc cho phép, tự do lựa chọn ký chủ, đến nỗi quy tắc này là gì, thì Chủ Thần không muốn nói cho Thẩm Hàm.
"Vậy, tôi đã thay đổi 3 thế giới, thế giới cũng không sụp đổ, nói cách khác, tôi có thể tiếp tục làm như vậy, đúng không?"
"Hy vọng cậu không tuỳ hứng nữa, vì sau khi cậu rời thế giới kia, thế giới kia sẽ lại như cũ, hệ thống khác sẽ để ký chủ khác làm nhiệm vụ lần nữa, nên cậu thay đổi cũng không có hiệu quả."
Càng mẹ nó vô nghĩa, thế giới trở lại như cũ, Thẩm Hàm tin, rốt cuộc đây là thế giới Chủ Thần, nhưng không hiệu quả thì có sao, hắn thay đổi để tìm vui, vậy là đủ rồi.
"Ừ, tôi không có vấn đề, gặp sau."
Chủ Thần chậm hai giây: "Gặp sau."
Chủ Thần rời đi, uy áp tựa hồ cũng biến mất, lại lần nữa, hệ thống 666 ngao ngao kêu: "Ký chủ đại nhân, ký chủ đại nhân, Chủ Thần đẹp không, có đẹp không, có phải anh cũng bắt đầu sùng bái Ngài không?"
"Không có, tiến vào thế giới đi."
"Chủ Thần đẹp vậy, anh thế mà..."
"Nhanh lên, không cần vô nghĩa."
"A." Hệ thống 666 khóc chít chít còn muốn vì Chủ Thần nói gì đó, nhưng ký chủ rõ ràng không muốn nghe, ôi chao, ánh mắt này không tốt, đặc biệt không tốt!
——
Lần tỉnh lại sau đó, Thẩm Hàm đã tiến vào thế giới tiếp theo, hắn chính là không muốn nghe Chủ Thần mà tiếp tục làm theo ý mình, Chủ Thần sẽ làm sao đây.
Nhưng lúc tỉnh lại ấy, Thẩm Hàm thấy rõ một nhánh cây lớn bay lại đây.
Thân thể hoạt động nhanh hơn ý thức, Thẩm Hàm vì tránh thoát, cả người ngửa ra sau, nhưng sau khi nhánh cây xẹt qua, thì ngay sau là một trận cát đá bay qua, Thẩm Hàm căn bản không mở mắt nổi, ngay sau đó, có cái gì đó nện vào đầu hắn.
Trời đất xoay vòng, Thẩm Hàm ngã xuống.
Trước lúc ngã xuống, Thẩm Hàm thấy một bóng dáng mặc đồ đen, bóng dáng cao ngạo, cô độc, như băng tuyết núi cao, vĩnh viễn không thể chứa.
Mắt không mở nổi, thân thể lại nặng nề, ngón út của Thẩm Hàm truyền đến cảm giác tê dại, chờ xem xong, Thẩm Hàm thật muốn cười, đây là Chủ Thần muốn gi.ết hắn, vừa vào đã ra sân ngay?
Đáng tiếc, Thẩm Hàm không chết, hắn tránh khỏi công kích chính diện rất nghiêm trọng kia, đời trước, Thẩm Hàm bị nhánh cây đâm xuyên qua yết hầu, đi đời nhà ma.
Chủ Thần không muốn hắn sống thì hắn càng phải sống, với lại còn phải sống tới lúc gặp bản thể của Chủ Thần.
Sau khi hiểu rõ đại khái, đầu óc Thẩm Hàm cũng chậm rãi tỉnh táo, thân thể cũng có chút sức.
Đôi mắt hơi hé, Thẩm Hàm thấy một bóng dáng cao lớn.
Tựa hồ cảm nhận được, bóng dáng quay đầu, Thẩm Hàm nói không nên lời, khiếp sợ với dung mạo người này, tuyệt đối có thể xưng là phong tư trác tuyệt, người nọ mặc đồ đen tóc đen, con ngươi cũng đen, nhưng làn da lại rất trắng, một đôi mày kiếm sắc bén, đôi mắt cũng hẹp dài, nếu không phải khí chất thiên lạnh thì đôi mắt này hẳn sẽ trông rất yêu diễm, nhưng giờ phút này, hai hàng lông mày và mắt lại cho người ta một loại cảm giác người sống chớ gần. Mũi y cao thẳng, đôi môi mỏng, mặt cũng đẹp, tóm lại ngoài khí chất, người này thật sự cực kỳ anh tuấn, lãng tử.
"Ngươi tỉnh?"
Chờ một chút, hai mắt Thẩm Hàm bất ngờ trợn lên, vì hắn phát hiện mắt mình chỉ thấy 3 màu: đen, trắng, xám, như xem phim đen trắng ở trong thế giới hiện thực, hắn đây là... Mù màu?
"Ngươi có sao không?" Người mặc đồ đen hỏi.
Thẩm Hàm cúi đầu nhìn chăn gấm màu xám, lại nhìn nhìn hoa văn đen - trắng - xám giao nhau, bình tĩnh lại, Thẩm Hàm nói: "Không sao."
Lúc mở miệng, Thẩm Hàm cũng có chút không quen, vì giọng của thân thể này quá mềm mại, giọng như một cô bé phía Nam nói chuyện, tính cách Thẩm Hàm khác xa giọng nói.
Chẳng lẽ do là hamster tinh? Thẩm Hàm nghĩ trong lòng.
Đúng vậy, Thẩm Hàm ở thế giới này là một hamster thành tinh, tất nhiên vẫn là bia đỡ đạn, mà vai chính Lâm Chi Tuý chắc hẳn là người mặc đồ đen trước mặt.
Thế giới này là thế giới tu tiên, có rất nhiều con người có thể thành tiên, yêu tinh cũng có.
Thẩm Hàm đã được Yêu Vương (vua của yêu tộc) điểm hoá nên mới thành tinh, nguyện vọng lớn nhất của nó là sống đến 50 tuổi, nguyện vọng thứ hai là đi xem biển rộng, nhưng sau khi hoá hình không lâu, nó đã bị Lâm Chi Tuý trong trạng thái điên cuồng mất trí gi.ết hại, thật sự là oan ức.
Sau khi nguyên chủ Thẩm Hàm c.hết, thi thể đã được Lâm Chi Túy phát hiện, vì áy náy nên Lâm Chi Tuý chôn cất Thẩm Hàm, sau đó là con đường thăng tiến của vai chính, thẳng đến khi thành tiên.
Đúng vậy, thế giới này không có nữ chính, tuyến chính là Lâm Chi Túy khắc phục nhược điểm, không ngừng đánh quái thăng cấp, cuối cùng trở thành bá chủ một thế hệ, được liệt vào hàng thượng tiên.
Thẩm Hàm nhìn Lâm Chi Túy, tóc dài màu đen như thác nước rũ xuống, cùng quần áo màu đen hợp lại, Thẩm Hàm nói: "Ngươi là ai?"
Giọng của Lâm Chi Túy rất xứng với y, trong quạnh quẽ lộ ra cao ngạo, còn có một chút, đại khái là... Cô đơn.
"Ta tên Lâm Chi Túy, ngày hôm qua, ta làm ngươi bị thương, xin lỗi, khi đó ta không có ý thức."
Thẩm Hàm còn muốn thích ứng với thế giới này, cấp bậc, yêu quái, tu luyện, sau hoá hình như thế nào, hắn cái gì cũng không biết.
Thẩm Hàm thử cử động, kết quả toàn thân trên dưới đau đến mức hắn không thể không hút một ngụm khí lạnh, nhưng cẩn thận cảm nhận lại không tìm thấy chỗ nào bị đau, rất kỳ quái.
"Ngươi đừng lộn xộn, kinh mạch của ngươi bị ta phá hư, tuy cho ngươi ăn bách thông hoàn, nhưng cũng phải 77 49 ngày mới có thể xuống giường."
Trong đầu Thẩm Hàm xuất hiện hai chữ ĐM, kinh mạch hư, dù ở tiểu thuyết tu tiên nào cũng rất nghiêm trọng, nhưng có truyện sẽ có giả thiết có thể chữa trị, như thế giới này:kinh mạch tắc, tu vi phế cũng có thể chữa, nhưng giờ phút này, Thẩm Hàm càng thêm buồn bực, hắn muốn đi WC.
Thẩm Hàm thử cử động, phát hiện hắn chỉ có thể khống chế từ bả vai trở lên, còn nơi khác hắn không khống chế được, nói tóm lại, hiện tại hắn chỉ cách nằm liệt chút ít.
"Hẳn người cần ăn cái gì đó, vì ngươi không thể duy trì hình người, là ta giúp ngươi duy trì hình người."
"Ừ." Thẩm Hàm trả lời, tiếng tuy mềm, nhưng giọng điệu rõ ràng đã lạnh xuống.
"Đúng rồi, nếu buồn quá, ra cửa, tùy tiện tìm một chỗ, khắp nơi đều là cây, không ai thấy đâu."
"Ừ." Giọng Thẩm Hàm lạnh hơn, vì hắn muốn đi WC, nhưng hắn không động đậy nổi, hắn ngẫm lại, 49 ngày này, rốt cuộc bao giờ qua.
Nhìn Lâm Chi Túy bên cạnh vẫn bày vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc, Thẩm Hàm nhớ tới vài ngày sau y có thần khí thứ nhất: Lô Sùng Minh.
Lô Sùng Minh, tên như mặt chữ, là một lò sưởi, cái lò sưởi này có một công năng bá đạo, có thể tẩy kinh phạt tuỷ, dù là kinh mạch bị phế cũng có thể khôi phục bình thường trong vòng hai ngày, đồng thời còn có thể mở rộng kinh mạch, kinh mạch mở rộng hấp thu linh khí trời đất càng dễ dàng, nói cách khác, càng dễ tu luyện.
Thẩm Hàm hạ quyết tâm, nếu hắn đã tới, lại bị y làm bị thương, vậy lợi dụng một chút may mắn của vai chính cũng không sao đâu ha, Lô Sùng Minh hắn muốn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro