Chương 16.1

Edit: Incharge.

Beta: Ree LS, Wan

*Note: chương này dài nên mình chia nhỏ ra cho mọi người dễ đọc nha.

______________________

Trần Nhất Nhiên lấy ra chiếc điện thoại trong túi xách mà lúc trước cậu giấu vào rồi gọi cho Trần Tuý. Chân Điềm thấy cậu nhóc lấy ra chiếc điện thoại, có hơi sửng sốt một chút, thì ra cậu nhóc này có điện thoại di động??

"Có chuyện gì? Tiệc sinh nhật kết thúc rồi sao?"

Khi Trần Nhất Nhiên nghe thấy giọng của Trần Tuý từ bên kia truyền đến liền vội vàng nói ra: "Bố, khi nào thì bố tới?"

Trần Túy bên kia điện thoại nhíu nhíu mày: "Cháu lại nổi điên gì thế? Cháu đang ở đâu?"

"Con ở quán của mẹ, bố mau tới đón con đi."

Nói xong cậu nhóc liền cúp điện thoại, rồi nhanh như chớp chạy đến một bên phát định vị cho Trần Túy.

Trần Túy nhận được định vị xong, lập tức đứng lên.

Chân Điềm chạy sau lưng Trần Nhất Nhiên, sợ cậu nhóc lại chạy mất: "Trần Thiện, em không nên chạy loạn."

Trần Nhất Nhiên sau khi phát định vị liền cất điện thoại, đứng tại chỗ chờ Chân Điềm: "Chị ơi, em gọi cho bố rồi, bố nói sẽ lập tức tới đón em."

Bây giờ nhóc lại gọi mình là chị, nhưng Chân Điềm cũng không có tâm tư suy nghĩ đến mấy chuyện này, chỉ quan tâm đến bố mẹ của cậu nhóc:

"Em biết đây là đâu sao?"

"Vâng, em phát định vị cho bố."

"..." Chân Điềm cảm thấy bạn nhỏ này thật sự khó hiểu, ban đầu hỏi cậu cái gì cũng không biết, bây giờ lại biết phát định vị?

"Trên người em có điện thoại, tại sao lúc nãy không nói cho chị biết?"

Trần Nhất Nhiên tội nghiệp sụt sịt, dáng vẻ nhìn qua cực kì tủi thân: "Lúc nãy do em hoảng quá nên chuyện gì cũng quên mất."

Chân Điềm nghĩ cậu nhóc sợ hãi quá mức nên quên mất một số chuyện cũng là hợp tình hợp lý.

"Chị ơi, chúng ta tới phòng nghỉ chờ bố có được không?" Trần Nhất Nhiên kéo kéo tay áo của cô.

Bên ngoài có rất nhiều người mà ai cũng đang uống rượu, đúng là không thích hợp lắm với bạn nhỏ.

Chân Điềm gật gật đầu, một lần nữa nắm lấy tay cậu nhóc: "Vậy chúng ta về phòng nghỉ, không cho phép em lại chạy lung tung nữa."

"Dạ."

Trần Nhất Nhiên cam đoan.

Bọn họ lần nữa trở về quầy bar ban nãy, Chu Kha Dã đã hỏi thăm A Trung rõ ràng, Chân Điềm căn bản còn không có bạn trai chứ huống chi là có con. Anh ta nhìn nhóc con đang nắm tay Chân Điềm, phát hiện cậu nhóc cũng đang nhìn mình, hơn nữa còn mang theo địch ý rõ ràng, chợt nhận ra có chút buồn cười.

Anh ta đắc tội với cậu bạn nhỏ này khi nào nhỉ?

Chân Điềm hiện tại phải trông chừng cậu nhóc, chỉ có thể xin lỗi Chu Kha Dã: "Ngại quá, tôi có chút việc, không tiện ở lại với anh được."

Chu Kha Dã nhìn cô cười cười: "Không sao, em cứ làm việc của em, tôi ở chỗ này vừa uống rượu vừa chờ em."

"Vậy thì tốt, anh muốn ăn cái gì cứ việc gọi, tối hôm nay tôi đãi."

Chu Kha Dã cười còn muốn nói thêm gì đó, Trần Nhất Nhiên liền bất an kéo kéo tay Chân Điềm:

"Chúng ta đi vào đi."

"Ừ."

Chân Điềm giao cho A Trung chiêu đãi Chu Kha Dã xong liền nắm tay Trần Nhất Nhiên đi.

Trần Túy lái xe đuổi theo đến quán của Chân Điềm. Tại quầy bar không nhìn thấy Chân Điềm, anh liền hỏi A Trung: "Chân Điềm đâu?"

Chu Kha Dã ngồi một bên liếc nhìn anh một cái.

Trần Túy không để ý đến anh ta, nghe A Trung nói Chân Điềm ở phòng nghỉ, liền trực tiếp đi vào phòng nghỉ. A Trung nhìn bóng lưng anh, trong lòng hiện lên suy nghĩ: Chẳng lẽ bạn nhỏ kia là con trai của MC Trần?

"Vừa rồi người kia có phải là MC của chương trình tin tức hay không?"

Chu Kha Dã nhận ra Trần Túy, nhớ không nhầm thì anh đã từng phỏng vấn Chân Điềm.

A Trung gật gật đầu: "Anh ấy là học trưởng của lão bản chúng tôi, gần đây thường xuyên đến nơi này uống rượu."

"Đứa trẻ kia là con anh ta sao?"

"Việc này tôi cũng không biết." A Trung lắc đầu, "Chưa từng nghe MC Trần nói anh ấy có con trai." Nếu thật sự là con của anh ta, bà chủ anh không chừng sẽ mủi lòng? Dù sao anh ta cũng nhìn ra được bà chủ có tình ý với MC Trần.

Chân Điềm cùng Trần Nhất Nhiên đang trong phòng nghỉ chơi trò rút rùa đen thì đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra. Cô nhìn sang, tay cầm lá bài poker hơi cứng lại: "Học trưởng, sao anh lại đến đây?"

Trần Túy nhìn Trần Nhất Nhiên ngồi ở bên trong, lại nhìn Chân Điềm, nhất thời không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Thấy anh không nói gì, Chân Điềm đột nhiên nghĩ ra, Trần Túy, Trần Thiện, hai người đều mang họ Trần!

"Anh là bố của Trần Thiện? !"

"Không phải, anh là cậu nó."

Trần Túy sợ cô hiểu lầm, vội mở miệng giải thích.

Chân Điềm quay đầu nhìn Trần Nhất Nhiên, Trần Nhất Nhiên thả bài poker trong tay xuống, nhìn Trần Túy cười: "Cậu, cậu tới rồi."

Trần Túy hơi lộ vẻ giận dữ: "Trần Nhất Nhiên, tốt nhất cháu phải giải thích rõ ràng cho cậu, tại sao cháu không tham gia tiệc sinh nhật của bạn học mà lại chạy đến đây?"

"Trần Nhất Nhiên?" Chân Điềm có chút mơ màng, "Em ấy không phải là Trần Thiện sao?"

Lông mày Trần Túy giật giật, nhìn Trần Nhất Nhiên không nói chuyện. Trần Nhất Nhiên trong lòng càng hoảng sợ, Trần Túy bình thường không tức giận nhìn đã đáng sợ rồi, nổi giận lên thì càng dọa người. Thế nhưng nhóc làm như thế cũng đâu phải vì bản thân nhóc chứ?

"Hai chúng ta ra ngoài nói chuyện đi." Trần Túy nhìn Chân Điềm, có mấy lời không tiện nói trước mặt Trần Nhất Nhiên, nếu hôm nay sự tình đã thành ra thế này, anh dứt khoát một lần nói với cô cho rõ ràng.

"Vâng." Chân Điềm gật gật đầu, từ trên ghế salon đứng lên, vẫn không quên căn dặn Trần Nhất Nhiên, "Em ngoan ngoãn ngồi ở phòng nghỉ, không cho phép chạy loạn. Bọn chị lập tức trở về."

"Dạ dạ, hai người cứ từ từ trò chuyện, cháu ở đây đọc sách một lúc!"

Trần Nhất Nhiên cố gắng đóng vai bé ngoan.

Ánh mắt Trần Túy khẽ quét qua người nhóc, Trần Nhất Nhiên lập tức rùng mình một cái.

Chân Điềm đi cùng Trần Túy đến một góc trong quán ngồi xuống, rồi gọi người đưa hai ly nước tới. Chu Kha Dã lắc lắc ly bia trong tay, mắt nhìn về phía họ.

"Có chuyện gì vậy?" Chân Điềm phải làm rõ chuyện này mới được, "Nhóc ấy nói với em là tìm không thấy bố mẹ, em còn định dẫn nhóc đến chỗ cảnh sát để tìm người thân."

Trần Túy uống một ngụm nước đá trong tay, mở miệng nói: "Nó tên Trần Nhất Nhiên, là con trai của chị anh. Trần Thiện là tên mụ của nó, chị anh khi còn sống vẫn luôn gọi nó là Thiện Thiện."

Anh vừa nói như vậy, Chân Điềm cũng nhớ tới, Trần Túy đúng là có một người chị.
Cô nhớ kỹ vào ngày Trần Túy đồng ý cho cô phỏng vấn, sau khi tan học chạy tới thao trường tìm Trần Túy, thấy anh đang tựa trên lan can uống rượu.

Chân Điềm nhìn xung quanh một lần, chạy đến nói cho anh biết: "Trong trường học mà anh dám ngang nhiên uống rượu, giáo viên mà thấy là không xong đâu!"

Trần Túy nghiêng đầu nhìn cô, đưa rượu trong tay đến trước mặt cô: "Em muốn uống không? Nếu vậy thì chúng ta là đồng phạm."

Chân Điềm chần chờ nhìn rượu trên tay anh, có chút hiếu kỳ, nhưng vẫn không đưa tay nhận: "Em không uống, anh cũng đừng uống. Uống rượu không tốt cho sức khỏe đâu."

Trần Túy nghe xong lời này, khó khăn lộ ra một nụ cười: "Uống rượu mặc dù không tốt cho thân thể, nhưng lại tốt cho tinh thần."

Chân Điềm chớp chớp mắt, hỏi anh: "Anh có tâm sự gì hả?"

Trần Túy dựa lưng vào lan can, uống một ngụm rượu rồi nói:

"Chị của anh muốn kết hôn."

"Chị? Anh có chị sao?"

"Ừ."

"Chị ấy kết hôn là chuyện tốt mà." Chân Điềm vừa nói xong liền kinh ngạc che miệng của mình, mở to hai mắt nhìn Trần Túy, "Không phải là anh thích chị của mình đấy chứ!"

"..." Trần Túy không nói gì liếc cô một cái, "Cha mẹ anh đều không đồng ý hôn sự này."

"Ơ..." Chân Điềm cũng học tư thế của anh, tựa ở trên lan can, "Vì sao không đồng ý?"

"Bọn họ cảm thấy bạn trai của chị anh không đáng tin cậy, anh cũng cảm thấy như vậy."

Chân Điềm cau mày nghĩ nghĩ: "Nếu mọi người đều thấy như vậy, vậy rõ là anh chàng kia thực sự không đáng tin cậy. Anh nên đi khuyên nhủ chị mình đi."

"Không khuyên nổi, chị ấy lâu nay làm việc ở nơi khác, lần này kết hôn cũng chỉ là về thông báo một tiếng trong nhà mà thôi." Trần Túy nói, đột nhiên trào phúng cười cười, "Sao anh lại đi nói với em những lời này làm gì nhỉ?"

...

"Sau khi chị anh kết hôn một năm, liền mang thai Trần Nhất Nhiên, nhưng mà đứa bé còn chưa ra đời, chồng chị ấy liền chạy sang Mỹ, nói là muốn lập nghiệp, từ đó không còn tin tức gì."

Thời điểm Trần Tuý nói ra những điều này, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, "Chị anh một mình vừa nuôi Trần Nhất Nhiên vừa làm việc. Năm Trần Nhất Nhiên hai tuổi, mẹ nó trên đường đi làm về gặp tai nạn, không qua khỏi."

Chân Điềm hai tay nắm chặt lại, không biết nên nói gì cho phải. Cô chợt nghĩ đến vừa rồi Trần Nhất Nhiên có nhỏ giọng nói, bố mẹ của nhóc đều không cần nhóc.
Cậu bé quả thực không nói dối.

"Chị anh bởi vì chuyện kết hôn không được gia đình ủng hộ cho lắm nên rất lâu không liên lạc. Lúc xảy ra tai nạn xe cộ, người đầu tiên biết cũng là anh. Cha mẹ anh đều là giáo sư khảo cổ, thường xuyên đi cùng đội khảo cổ chạy khắp nơi, đôi khi còn ra nước ngoài, căn bản không có thời gian chăm sóc Trần Nhất Nhiên. Cho nên thằng bé từ lúc hai tuổi đã ở cùng anh."

Trần Túy nói đến đây, ngước mắt nhìn một chút về phía Chân Điềm đang ngồi ở phía đối diện, "Ngại quá, chuyện này anh lại không nói cho em biết."

"Không sao không sao, đây vốn chính là chuyện gia đình anh, anh không có nghĩa vụ phải nói cho em." Chân Điềm trong lòng buồn buồn, không phải bởi vì Trần Túy không nói cho cô chuyện của Trần Nhất Nhiên, mà bởi vì cô nghĩ đến cậu bé lúc ấy mới hai tuổi, mà Trần Túy lúc ấy vẫn đang học đại học, còn chưa tốt nghiệp, hai người chắc chắn đã phải trải qua những ngày tháng không hề dễ dàng.

"Bởi vì từ lúc còn bé đã gặp phải chuyện như vậy nên so với những đứa trẻ khác, thằng bé hiểu chuyện hơn nhiều. Hôm nay nó nói muốn đi tham gia tiệc sinh nhật, không hiểu sao lại chạy đến đây."

Chân Điềm cũng cảm thấy chuyện này hơi kì lạ: "Thằng bé làm sao biết địa chỉ của quán em? Là anh nói sao?"

"Không có, có thể là tự nó tra được."

"..." Vậy thằng bé cũng quá lợi hại đi, "Nó tới đây làm gì nhỉ?"

Trần Túy trầm ngâm, mở miệng nói: "Chuyện này anh cũng không rõ lắm, lát về anh sẽ hỏi nó."

"Vâng." Chân Điềm gật gật đầu, "Em thấy thằng bé dường như rất sợ anh, sau khi trở về cũng đừng nổi giận với thằng bé nhé."

Trần Túy nhìn cô, bỗng nhiên nở nụ cười: "Bây giờ em có thể đi dạy học được rồi đấy."

Chân Điềm cảm thấy hơi ngại: "Em không phải, em không có."

Trần Túy lại cười cười, từ trên ghế salon đứng lên: "Vậy hôm nay anh đưa Trần Nhất Nhiên trở về, hôm nào lại mời em ăn cơm, xem như bù lỗi nhé."

"Không không, lần sau đổi lại em mời anh đi." Chân Điềm đi theo, đi cùng anh trở về phòng nghỉ.

Trần Nhất Nhiên thấy họ trở về, kinh ngạc hỏi: "Hai người nói chuyện phiếm xong nhanh vậy ạ?"

Cậu của mình cuối cùng là có được hay không đây??

Trần Túy trầm mặt nhìn cậu nhóc, Trần Nhất Nhiên lập tức liền im thin thít.

"Đi thôi, trở về chúng ta sẽ từ từ trò chuyện."

Trần Túy dắt tay Trần Nhất Nhiên ra ngoài. Cậu nhóc liền cảm thấy trong lòng hơi bất an, nắm lấy tay Chân Điềm không buông: "Chị Chân Điềm, nếu không ngại thì chị đi với em đi."

Trần Túy nhìn nhóc, nhíu mày lại, được thôi, vẫn còn muốn níu lấy ngọn cỏ cứu mạng đây mà.

Chân Điềm sờ sờ đầu của Trần Nhất Nhiên, cười nói: "Hôm nay khách trong cửa hàng cũng khá nhiều, chị không đi cùng em được, hôm nào mời em ăn cơm có được không?"

Không không, đừng nói hôm nào, nhóc sợ nhóc không sống được tới ngày ấy. Trần Nhất Nhiên đau khổ nhìn cô.

Chân Điềm tiến đến bên tai nhóc, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi cậu của em đã đồng ý với chị rồi, sẽ không mắng em đâu."

Mắt Trần Nhất Nhiên sáng lên, thật sao?

Chân Điềm trông thấy bộ dáng này, không nhịn được cười cười. Trần Nhất Nhiên nhìn qua là một tiểu quỷ nghịch ngợm, nhưng thực chất vẫn là một đứa trẻ tám tuổi, vẫn mang nét tinh nghịch của trẻ con.

"Vậy chị đưa bọn em ra ngoài đi."

"Được thôi." Chân Điềm dắt tay nhóc, cùng bọn họ đi ra.

Bộ dáng này nhìn qua cực kỳ giống một gia đình ba người, ai trong cửa hàng cũng nhìn về phía họ, những người đó đều là khách quen của Chân Điềm, liền trêu chọc vài câu. Chu Kha Dã trông thấy bọn họ đi tới, liền đứng lên đi đến trước mặt: "Em muốn đi ra ngoài sao?"

Trần Túy lúc này mới chú ý tới Chu Kha Dã, lông mày anh cau lại nhìn người đàn ông trước mặt.

Chân Điềm suýt chút liền quên mất chuyện này, vừa nhìn anh ta vừa xin lỗi: "Ngại quá, để anh chờ lâu như vậy, hôm nay thực sự là quá bận rộn."

"Không sao cả, vốn chính là anh bỗng nhiên đến tìm em." Chu Kha Dã cười cười, ánh mắt lơ đãng đảo qua Trần Túy, "Hai người muốn đi ra ngoài sao?"

"Không có, em đi tiễn họ."

Hôm nay cửa hàng quả thật rất đông khách, cô muốn đi ra ngoài cũng không được.

Chu Kha Dã nhìn qua cũng biết bên trong rất bận rộn, anh ta nghĩ nghĩ rồi nói với Chân Điềm: "Anh sẽ ở thành phố A một thời gian ngắn, có thời gian sẽ mời em ăn cơm, có được không?"

"Có thể chứ, có điều anh đã tới thành phố A thì để tôi mời đi." Dù sao trong nhóm cũng đã nhận được nhiều lì xì của anh ta như vậy, mời một bữa cơm cũng là phải phép, "Vậy chúng ta nói chuyện sau nhé, tôi đưa bọn họ ra ngoài trước."

Cô kéo kéo Trần Nhất Nhiên ra bên ngoài, lại phát hiện Trần Túy đứng bất động tại chỗ. Cô kỳ quái nhìn anh một chút, không biết là anh đang định làm gì.

Thần sắc Trần Túy so với vừa rồi tìm được Trần Nhất Nhiên còn lạnh hơn, Trần Nhất Nhiên nhìn anh như vậy, trong lòng đột nhiên nở hoa.

Cậu bây giờ đang gặp phải kẻ cực kỳ đáng ghét, buổi tối chắc chắn sẽ không có thời gian giáo huấn cậu nhóc.

"Học trưởng?" Chân Điềm kêu anh một tiếng. Nghe thấy giọng Chân Điềm, Trần Túy nghiêng đầu, nhìn cô cười cười: "Vị này là bạn của em sao? Sao không giới thiệu với anh một chút?"

"Hả? À, đây là bạn rượu trong nhóm của em, tên là..." Chân Điềm nói đến đây mới ý thức được, hình như cô chỉ biết nickname của anh ta.

"Chu Kha Dã." Chu Kha Dã nhìn cô, "Là Chu Kha Dã."

"À à, tôi là Chân Điềm."

Chu Kha Dã nở nụ cười: "Anh biết."

Anh ta lấy ra một tờ danh thiếp, đưa cho Chân Điềm.

"Oa, danh thiếp của chú đẹp quá, chú có thể cho cháu xin được không ạ?" Trần Nhất Nhiên nhìn danh thiếp Chân Điềm cầm trên tay.

Chu Kha Dã bình tĩnh từ trong ví lại lấy ra một xấp danh thiếp, đưa cho nhóc: "Chú còn nhiều lắm."

Trần Nhất Nhiên chép miệng, tay nhận lấy: "Cảm ơn chú."

Chu Kha Dã thu hồi danh thiếp kẹp, nhìn Chân Điềm nói: "Vậy chúng ta sẽ liên lạc lại sau, hôm nay anh không quấy rầy em nữa."

"Được."

Chu Kha Dã lại nhìn Trần Túy một chút, mới nhấc chân rời đi. Sau khi anh ta rời đí, Chân Điềm nhìn Trần Túy hỏi: "Chúng ta đi nhé?"

"Ừ." Trần Túy nắm tay Trần Nhất Nhiên, hỏi Chân Điềm, "Em còn có nhóm bạn rượu sao? Có thể cho anh vào không?"

Chân Điềm không nghĩ đến Trần Túy cũng cảm thấy hứng thú với những chuyện này, có chút ngoài ý muốn nói: "Có thể chứ, nhưng mà em vào nhóm cũng là vì công việc, em dùng tiểu hào (*)."

(*) Tiểu hào (小号): từ ngữ mạng, là nick phụ á mọi người, đại hào thì là nick chính.

Trần Túy ánh mắt khẽ động: "Tiểu hào? Không giống cái em cho anh sao?"

"Đương nhiên không giống, cái của anh là đại hào, tiểu hào của em không hay online lắm."

Những phiền não của Trần Túy bị một câu nói của Chân Điềm trấn an dễ như trở bàn tay. Anh cong cong khóe miệng, giọng điệu mềm đi không ít: "Ừm, vậy đừng thêm anh vào."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro