Ngoại truyện_4
Thành An rất nhanh bị Minh Hiếu bắt lại, không cho di.
Hắn không biết bản thân muốn gì, khi định thần lại đã thấy người kia đang thở dốc dưới thân.
Minh Hiếu giống như bị thôi miên vươn tay ra, mò mẫn vào trong lòng ngực nóng bóng của Thành An. Làn da chạm vào vừa trơn nhẵn lại rắn chắc, xúc cảm hoàn toàn bất đồng so với Omega hay Beta hắn từng chạm qua, song Minh Hiếu thế nhưng chẳng hề thấy chán ghét, ngược lại cảm thấy được làn da kia tựa hồ như gắt gao hút lấy tay hắn. Đặc biệt là khi hắn nhìn đến vẻ sửng sốt chợt lóe qua, song cũng rất nhanh bị biểu tình nhục nhã thay thế trên khuôn mặt Đặng Thành An, một loại khoái cảm chinh phục nháy mắt liền trào dâng
Minh Hiếu không biết bản thân hôm nay phải chăng điên rồi hay không, lại nghĩ ra ý tưởng như vậy, song nếu Đặng Thành An có thể... chấp nhận nằm dưới thân Alpha khác, vì cái gì hắn lại không được?
Nhưng nếu bản thân hung hăng cưỡng bức cậu một trận, làm cho cậu ta khóc lóc cầu xin tha thứ dưới thân mình.
Cuối cùng, lại lật cái gáy trắng nõn kia ra, cắn một cái, toàn bộ rót vào tin tức tố của bản thân, lại triệt để đánh dấu cậu. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng đó, đã khiến cho người hắn nhiệt huyết sôi trào.
Minh Hiếu ôm thắt lưng Thành An, ấn ngã người xuống giường.
Thành An hoảng loạn đáy mắt, không dám tin nhìn Minh Hiếu, rõ ràng phút trước vừa đuổi cậu đi, tại sao bây giờ lại...
"Minh Hiếu...anh..."
Minh Hiếu lấn át đè thân lên trên Thành An, lộ ra răng nanh của mình, lành lạnh cười, "Đặng Thành An, đừng loạn, cậu cũng biết, Alpha của cậu không tới kịp đâu. Cậu cần tôi, rất nhanh thôi, sẽ cầu tôi thao chết cậu."
Thân thể Thành An càng lúc càng nóng, tin tức tố mùi rượu sửa tinh khiết toả ra thật sự mê người, khiến toàn thân Minh Hiếu ngứa ngáy, thật
giống như con nghiện phát tác ngửi
được hương vị độc được. Nếu không phải hắn vẫn còn có lý trí, hắn quả thực nghĩ muốn đem Đặng Thành An nuốt vào trong bụng.
Minh Hiếu nhìn người dưới thân mình, vẻ kinh hoảng cùng biểu tình bị dục vọng tra tấn trên mặt cậu khiến hắn nhìn đến thư thải không thôi.
Rõ ràng cậu ta từng là Alpha, vì cái gì nhìn qua lại lẳng lơ như thế, vì cái gì lại có bộ dáng khát tình như vậy, vì cái gì lại khiến người ta muốn hung hăng chà đạp đến vậy.
Minh Hiếu vươn tay xé một cái, áo sơ mi trên người Thành An hoàn toàn mở tung, thân thể trần trụi dưới ánh sáng mờ mịt hiển lộ không sót một thứ gì. Cơ thịt rắn chắc mà mềm dẻo, vòng eo nhỏ, đôi chân thon dài....
Minh Hiếu vuốt ve làn da nóng bỏng của Thành An, trong yết hầu Thành An phát ra tiếng rên rỉ khó lòng kiềm nén, một tiếng rên thấp khàn khàn kia biến ánh mắt Minh Hiếu trở nên đỏ hồng.
Thành An chịu không nổi Minh Hiếu châm lửa khắp chốn như vậy, ý thức càng lúc càng không rõ ràng, thuận theo sự vuốt ve của Minh Hiếu mà không được tự nhiên vặn vẹo thân thể, vô ý thức áp sát lên người hắn.
Sau khi phát tình, tất cả giác quan kích thích đều bị phóng đại đến vô hạn, cậu cảm thấy hương vị Alpha trên thân Minh Hiếu thật dễ chịu, lồng ngực rắn chắc của Minh Hiếu gợi cảm vô cùng, còn có khuôn mặt kia........
Song cậu vẫn chưa quên mất Minh Hiếu là ai, bản thân cậu là ai.
Anh quên mất em, dám mắng em, còn
muốn ch*ch em? Để xem lúc anh nhớ
lại, em xử lí anh như thế nào! Thành An liều mạng giãy dụa cánh tay, muốn
vùng thoát khỏi sự trói buộc của Minh Hiếu, nhưng thân thể cũng không chịu sự khống chế mà muốn dựa sát vào hắn, muốn hấp thụ càng nhiều đụng chạm hơn.
Thành An cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi
Minh Hiếu cảm giác bên dưới đã muốn trướng đến phát đau, chướng ngại làm tình cùng Omega đã có chủ trong lòng, hoàn toàn đánh không lại dục vọng muốn chinh phục Đặng Thành An.
Mục đích của Minh Hiếu đã đạt được, khi ngón tay của hắn ở trong nơi tư mật nhất của cậu không chút khách khí quấy đảo khuếch trương, Thành An thật sự đầu hàng...
Toàn thân cậu vô lực, thân thể thậm chí có chút khao khát Minh Hiếu, tất cả đau đớn đều bị tình dục mãnh liệt thay thế.
Càng đau, cậu càng cảm thấy thân thế
được thỏa mãn, cậu tìm đủ mọi cách
vùng vẫy trong lòng, cậu cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi...
Ngay lúc Minh Hiếu lấy ngón tay dùng sức mở banh thịt huyệt của cậu ra, tính khí thô dài cứng nóng không chút khách khí đâm vào trong mảnh đất mềm mại kia. Thành An cảm thấy đau đớn đến tê liệt.
Rõ ràng, chồng của cậu, sẽ không đối
xử với cậu mạnh bạo như thế.....
Minh Hiếu mở to hai mắt nhìn, mãi đến khi bị vách thịt lửa nóng kia gắt gao bao bọc, hắn vẫn còn tràn ngập cảm xúc không chân thực. Hắn thật sự đang quan hệ với một Omega đã bị đánh dấu qua, hơn nữa Omega này lại còn là Đặng Thành An kia..
Như thế nào lại nóng như vậy, như thế
nào lại chặt như vậy....... Mẹ nó, như thế nào lại sướng như vậy. Minh Hiếu ở trong lòng tán thưởng không ngừng, trong cổ họng phát ra tiếng thở dốc thỏa mãn.
Thành An bị cơn phát tình dằn vặt đã sắp mất đi ý thức, thân thể cậu hiện tai cực kỳ mẫn cảm, dù cho chỉ là đụng chạm rất nhỏ cũng có thể đưa tới cơn run rẩy kịch liệt, huống chi Minh Hiếu lại thô bạo xỏ xuyên như vậy. Cậu đem mặt chôn vùi trong ga giường, cúi đầu nức nở, phân không rõ là tiếng khóc hay là rên rỉ.
Minh Hiếu há miệng thở hổn hển, vỗ "Bốp" một cái vào mông Thành An, khàn khàn nói: "Đừng có cắn chặt như thế, để tôi tiến vào."
Thành An hỗn loạn lắc đầu, thân trí càng thêm mơ hồ
Minh Hiếu ôm thắt lưng Thành An, ở trong thân thể cậu gian nan cắm rút, mỗi một lần ra vào, cả hai đều vì khoái cảm mà run rẩy không ngừng. Thịt huyệt siết chặt kia của Thành An chậm rãi trở nên mềm mại, Minh Hiếu mỗi một lần lại cắm càng thêm sâu, mãi đến khi toàn bộ côn thịt thô dài bị chìm ngập đến tận gốc.
Hắn tùy tiện vuốt ve eo mông Thành An, một bên gia tăng tốc độ trừu sáp, một bên không quên giễu cợt cậu, "Đặng Thành An, cậu xem lại bản thân mình. Rõ ràng đã bị đánh dấu qua, ở dưới thân Alpha khác vẫn là ngoan ngoãn phục tùng như vậy..."
Thành An uất ức nhưng không thể nói được câu gì. Còn không phải là anh à? Từ đầu đến cuối, vẫn chỉ có một Alpha...
Ý thức của Thành An hỗn độn, lời Minh Hiếu nói cậu nghe câu được câu chăng, mỗi một lần Minh Hiếu xâm phạm đều đâm cho cậu toàn thân tê dại, cậu đã không còn khí lực để mà nổi giận hoặc tranh cãi cái gì nữa.
Minh Hiếu chỉ cảm thấy sảng khoái đến sắp tiết ra, hắn cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới cùng kẻ hắn ghét nhất này làm tình lại là một chuyện quá nghiện đến vậy. Ngoại trừ khoái cảm tăng lên gấp bội trên thân thể, có thể nhục nhã được Đặng Thành An, cũng mang đến cho tinh thần của hắn sự thỏa mãn cực đại.
Minh Hiếu dùng lực va chạm, đâm cho thịt huyệt của Thành An co rút mãnh liệt, hắn thiếu chút nữa không khống chế nổi muốn bắn ra, lại hung hăng vỗ mông Thành An, "Mẹ nó, tôi đã nói là đừng có cắn chặt như vậy, tôi chơi cậu còn chưa đủ đâu."
Minh Hiếu đem côn thịt nhổ ra khỏi nơi khiến cho người mất hồn kia, đem thân thể Thành An đảo lộn lại.
Vốn không muốn nhìn một kẻ lừa dối hắn, cùng Alpha làm tình, cùng Alpha khác sinh con. Nhưng bây giờ, hắn chỉ
muốn hung hăng xâm phạm Omega
dưới thân, hắn muốn cho Đặng Thành An mở đùi ra vì mình, muốn xem Đặng Thành An bị hắn chơi mà cầu xin tha thứ.
Thành An cơ hồ bị dục vọng cuộn trào mãnh liệt hoàn toàn chiếm đóng, chỉ có một tia lý trí còn sót lại, khiến cậu muốn nâng cánh tay hư nhuyễn vô lực lên, che tầm mắt lại.
Minh Hiếu lại không cho phép cậu làm như vậy, hắn chụp mở tay Thành An, thậm chí vén lên tóc mái ẩm ướt vương trên trán cậu, lộ ra nụ cười ác liệt, "Đặng Thành An, cậu che cái gì chứ? Nhìn cho rõ ràng kỹ lưỡng đi, hiện tại Alpha đang làm cậu là ai."
Thanh âm của cậu vô lực: "Papa của
Hạo Nhiên...
Minh Hiếu nắm lấy cằm Thành An, "Cậu mẹ nó nói cái gì."
Thành An gom hết chút khí tàn, nâng cao âm điệu, "Em nói... Người được làm em, chỉ có papa của con em thôi!"
Minh Hiếu bị câu nói của Thành An làm cho ghen ghét phát điên. Hắn dùng sức tách đùi cậu ra, tính khí thô cứng hung hãn cắm vào trong thịt huyệt bị xỏ xuyên đến vô pháp khép lại của Thành An, phập một tiếng, nước đọng bắn tung tóe.
Thành An yếu ớt kêu lên một tiếng ngắn ngủi, ngón tay vô lực nắm chặt vào ga giường.
Minh Hiếu nhếch miệng cười, "Alpha của cậu, biết cậu dâm đãng như thế này khi bị tôi thao không?" Hắn một bên nhục nhã Đặng Thành An, một bên gia tăng khí lực cùng tốc độ tàn nhẫn tiến xuất trong cơ thể cậu, mỗi một lần đâm vào đều ngập đến tận gốc, hành hạ cậu đến sắp phát điên.
Thành An đã muốn bị y giày vò đến nói không ra lời, ánh mắt tan rã, toàn thân vô lực
"Hắn ta có thể chơi cậu đến sướng thế
này không? Cậu coi phía trước cậu
cương đến thế này, nói ra chắc chẳng ai tin, Đặng Thành An của chúng ta cư nhiên bởi vì bị Alpha khác xâm phạm mà có thể cương thành như vậy." Minh Hiếu lấy ngón tay gảy một cái lên tính khí vẫn luôn rỉ nước ra ngoài của Thành An, nhịn không được đưa tay nắm lấy, cư nhiên không có bất cứ cảm giác chán ghét gì. Ngược lại bởi vì có thể khống chế thân thể của Thành An khiến cho Minh Hiếu hưng phấn gấp bội.
Hắn một bên vỗ về chơi đùa phía dưới căng cứng của Thành An, một bên đâm vào mông cậu. Dưới tình huống như vậy, Thành An cơ hồ sụp đổ, liều mạng lắc đầu, trong yết hầu phát ra tiếng rên rỉ thống khổ mà ngọt ngào.
Sức lực kia thật quá lớn, Thành An cảm thấy giác quan từng chỗ trên thân thế đều mẫn cảm đến không thể tưởng nổi, kỳ phát tình của Omega, chỉ cần một chút kích thích, cũng có thể làm cho cậu cùng toàn thân như bị điện giật. Sự chinh phạt của Minh Hiếu lại càng khiến cho cậu vùi sâu trong bể dục, loại khoái cảm tra tấn này dường như sắp lấy đi mạng cậu.
Minh Hiếu chuyển động vòng eo, đao thịt giống như đóng cọc đánh sâu vào hậu huyệt của Thành An, làn sóng khoái cảm mạnh dần theo từng đợt, hắn thật sự không có cách nào miêu tả trải nghiệm tuyệt diệu này. Minh Hiếu vân vê cánh mông vểnh lên của Thành An, lỗ mãng nói: "Đặng Thành An, phía sau cậu thật sự là quá chặt, có bao nhiêu người đã được nếm qua rồi? Hử? Có bao nhiêu?"
Nghĩ đến có lẽ cũng có Alpha nào khác đã từng trải nghiệm qua điều hắn hiện tại đang trải nghiệm, Minh Hiếu liền cảm thấy một trận lửa giận cuồn cuộn quét đến, hận không thể đem tất cả đám Alpha đã từng chạm vào Thành An đi thiến hết.
Thành An chẳng nói được một lời, lại càng khiến hắn càng tức giận, lực đạo va chạm cực mạnh, cực nhanh, làm cho Thành An thậm chí phát không ra nổi một tiếng rên rỉ hoàn chỉnh. Minh Hiếu đã muốn rơi vào trạng thái điên cuồng trước nay chưa có, mỗi một giây mỗi một phút xâm phạm Thành An, đối với hắn mà nói đều như thuốc phiện làm cho người ta nghiện ngập, làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
Hắn quả thực luyến tiếc bắn ra.
Thể lực Minh Hiếu tốt đến kinh người, biến hóa đủ loại tư thế tàn ác mà xâm phạm Thành An. Đến cuối cùng, Thành An đã muốn thần chí mơ hồ, trong miệng phát ra đủ loại rên rỉ khó nhịn vô nghĩa, tứ chi hai người điên cuồng mà quấn quýt một chỗ, âm thanh thân thể va chạm cùng tiếng nước nhớp nháp khó lòng miêu tả. Thành An bị dục vọng khống chế, Minh Hiếu cũng giống một con mãnh thú không biết mệt mỏi, bá đạo ở trên thân con mồi lưu lại ấn ký vĩnh viễn không phai mờ.
Đến cuối cùng, Minh Hiếu lại lật cái gáy trắng nõn vẫn còn vết răng hơi mờ kia của Thành An, dùng hết sức cắn xuống. Cùng lúc, kết bên trong thân thể Thành An cũng bắn ra, rót toàn bộ tinh dịch của bản thân vào trong cậu, nhiều đến muốn trào cả ra ngoài.
Một lần nữa, đánh dấu Thành An, đè lên dấu vết đáng ghét kia, xoá bỏ tất cả những gì đã từng dám chạm vào Thành An của hắn.
Thành An bị bắn tràn đầy, cả người còn muốn giật giật, không thể tiếp thu loại đánh dấu tàn nhẫn như vậy.
Minh Hiếu lại cúi xuống ôm cậu, nâng cằm cậu lên, đặt lên môi cậu một nụ hôn chân thành.
Thành An, dù có phủ nhận như thế nào, tôi vẫn là thích chết cậu!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro