e

Đêm nay Sài Gòn sáng.

Trăng tròn vành vạnh, dấy lên biết bao nhiêu là sao và trời mây.

Cái giờ cao điểm của chốn hoa lệ đã điểm. Người người chen chúc nhau ra chợ đêm như mắc cửi. Chẳng ai nhường ai, cũng chẳng ai có đủ kiên nhẫn để tỏ ra tử tế được nữa.

Trộm cắp, cướp giật, móc túi, ... Ai cũng mong lên xứ cờ hoa này đổi đời, lại chẳng ai nhớ rằng bên cạnh "hoa" còn có "lệ".

"Lệ" cho những người ảo mộng viển vông, những kẻ hám lợi làm giàu và những kẻ cả tin.

Lang bạt, nghèo đói, vô công rồi nghề, ... Có những người đến và rời đi, quay về xứ thôn quê tuy lạc hậu lại rất đỗi yên bình. Trở về, nhưng không đủ can đảm để thốt ra câu thừa nhận thất bại.

Cuộc đời là vậy, vốn chẳng công bằng cho ai.

---

Người đàn ông ngồi trên chiếc xe nhìn dòng người xô đẩy nhau trước cửa quán nhậu, không khỏi mệt mỏi.

Cau mày, day day thái dương.

"Rượu mạnh quá."

58%, không phải là con số nhỏ.

Thứ chất lỏng trong suốt lại cay xè khi nếm những giọt đầu tiên khiến người uống không khỏi choáng váng.

Đầu người đàn ông đau như ai bổ, vô cùng khó chịu làu bàu trong cổ họng những âm thanh không rõ.

---

Một loạt tiếng quay số vang lên, theo sau là tiếng nhạc chờ mặc định.

- Pháp Kiều xin nghe ạ.
- Anh đến rồi.

---

Căn nhà rộng lớn thứ đèn vàng ôn hoà lấp ló sau hàng cây lớn, cốt để nguỵ trang, che đi sự thật rằng nơi đây có một người đang ở.

Tác phẩm nghệ thuật vốn nằm im lìm ở bảo tàng, giờ đã sang tên đổi chủ, toả sáng thứ sắc đẹp nhiệm màu nhất mà Nghệ Thuật có thể mang lại.

Tĩnh lặng.

---

Tiếng sột xoạt xa gần đang tiến dần vào gian nhà chính, khi tưởng chừng đã vào được nhà, lại bất ngờ kết thúc ở huyền quan.

Hắn gục mặt vào hõm cổ em, ậm ừ giọng khàn khàn.

- Em ăn cơm chưa ?

Người được hỏi không đáp, chăm chú đỡ cho người kia cởi giày, đỡ người kia ngồi lên sofa. Chỉ lát sau, em đã quay lại với cốc nước ấm.

Một người ngồi bệt xuống đất ngước lên, một người ngồi trên sofa nhìn xuống.

Rùng mình.

Mắt hắn ngầu lên nhìn ly nước sóng sánh trong tay em, trực tiếp cầm lấy dốc cạn để làm dịu đi cổ họng đang cháy khô.

- Anh ăn gì chưa ?
- Anh nãy có ăn nhẹ rồi, nhưng rượu mạnh quá, cồn ruột.

Vừa nói vừa dụi mái tóc bù xù vào cổ em, thở ra những hơi thật dài.

---

"Lách cách"

Minh Hiếu vừa nhắm mắt trên vai em nghỉ một chút, liền cảm giác ở chân một cỗ gió lướt qua, lạnh đi một phần bụng và đùi trong.

Dương vật to lớn bị cồn kích thích đã trướng to, giờ đây thình lình được giải phóng thì không kiêng dè, trực tiếp bắn ra như cỗ đại bác.

Mùi tanh nồng của dương vật đàn ông được khứu giác bắt lấy triệt để, thị giác hoàn toàn đắm chìm vào hình ảnh trước mắt.

Dương vật cương cứng vểnh cao đầu tự đắc, gân chằng chịt ở cán lộ rõ vẻ khó chịu của chủ nhân.

Thanh Pháp nhìn hồi lâu, không báo trước ngậm cả cây vào miệng. Độ dài của hắn hơn trung bình của nam giới khiến quy đầu đâm vào cuống họng em gây trướng. Đám lông mao nam tính của hắn mang đầy thứ mùi tanh của nước tiểu trộn lẫn với mồ hôi khiến em đê mê trong thứ xác thịt chẳng rõ hư ảo.

Chỉ mới ngậm vào thôi, nhưng dương vật của Thanh Pháp đã rục rịch rỉ dịch, chuẩn bị cho đợt ra khan đầu tiên.

Ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út, nắm lấy gốc nhẹ ma sát, bàn tay rảnh rỗi còn lại nắm lấy hai túi tinh vân vê như hai viên xí ngầu.

Một sự trêu ngươi quá đáng.

Minh Hiếu ngả người ra ghế sofa, một tay ôm đầu em ấn sâu hơn, một tay vuốt ngược mái tóc ra đằng sau, lộ ra vầng trán đã thấm đẫm mồ hôi từ bao giờ.

Cắn môi dày.

Liếm môi.

- Chết tiệt, em bú sướng quá honey.

Một lời khen.

Em nhả cây hàng của hắn ra.

Nước bọt nhớp nháp lẫn với tinh dịch đục ngầu tạo thành thứ hỗn tạp nhầy nhụa trên dương vật của hắn.

Nhìn.

Hai tay nâng niu từ gốc đến ngọn như món quà quý. Một tay em cầm lấy thân khẽ cọ, miệng bao lấy quy đầu mút mát.

Đầu lưỡi liếm niệu đạo, nếm được dư vị sót lại của nước tiểu, hậu vị còn trải được mùi cay cay của thứ cồn độc hại.

Tiếng mút mát vang lên giữa phòng khách xa hoa.

Không ai nghĩ trong căn nhà sang trọng như vậy, lại đang diễn ra cảnh tình sắc đến mặt đỏ, tim đập.

- Arghh fuck fuck fuck ... Ughhhh !!!

Bỗng dưng Minh Hiếu muốn uống.

Em bú sướng quá.

Hắn muốn có thứ gì để đánh lạc hướng. Nếu không sẽ bắn ra mất.

Minh Hiếu không hút thuốc, nhưng hắn uống được rượu. Tiếc là em lại không hay uống.

Hắn chỉ còn cách tặc lưỡi đẩy em ra.

- Honey, nay em giỏi lắm. Nhưng miệng nhỏ ăn trước, miệng lớn ăn sau.

---

Thanh Pháp không biết múa thoát y.

Tuy nhiên, đối với hắn, em là vũ công khiêu gợi nhất.

Không uốn éo.

Không nhạc nền.

Không trang điểm loè loẹt, màu mè.

Chỉ cần là em, vậy là đủ.

Em cởi bớt một cúc áo, hắn trật mất một nhịp thở.

Bầu ngực thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp áo ngủ mỏng manh khiến hắn ngồi không yên trên ghế được nữa.

Chân gác lên bàn trà không còn đủ kiên nhẫn thêm.

Hắn đành rung chân cho qua chuyện.

Em quay người lại, đối lưng với hắn ta.

Chiếc quần dài được thoát.

Đôi chân dài ăn tiền giới người mẫu, khiến bao nhiêu người đã phải thốt lên.

"Giới người mẫu nên biết ơn khi Nguyễn Thanh Pháp chọn Âm Nhạc."

Đúng vậy.

Em của hắn, chắc nịch thứ cơ được rèn từ chăm chỉ mà thành.

Em của hắn, khi cúi xuống để nhặt quần, em để lộ ra hậu huyệt đóng mở thứ nước dâm đang tràn ra ngoài.

Dòng nước chạy ra khỏi huyệt, dọc theo đùi, trườn xuống bắp chân, làm ướt gót và kết thúc trên sàn.

"Con mẹ nó thiếu chịch."

---

Minh Hiếu thật sự muốn đập vỡ cái bàn kính trước mặt.

Mắt đỏ những gân máu nhìn cảnh tượng trước mắt, vô cùng điên tiết muốn đè em ra sàn mà làm cho khi em ngất mới thôi.

"Thiếu chịch quá rồi."

Thanh Pháp, cọ hậu huyệt rỉ nước vào góc bàn, một tay em nắn bóp đầu vú mất trật tự, tay còn lại bận tuốt dương vật nhỏ xinh.

Dâm thuỷ từ huyệt chảy ra khiến góc bàn dễ đâm vào hơn, mỗi lúc một sâu trước ánh mắt ghen tuông chòng chọc của hắn.

Không nhịn được nữa.

---

Em còn đang tận hưởng thứ cảm xúc lạ kì của thủ dâm trước mặt người yêu, thình lình bị thứ lực nào đó dốc ngược lên.

Hắn để em nằm áp lưng lên mặt thảm trắng xoá, chính mingf nắm lấy hai đùi em đặt lên vai. Mũi vùi vào hai túi tinh, miệng lưỡi dày dặn kinh nhiệm mút mát huyệt khẩu em cho ra thêm nước.

Khoái cảm quá lớn đánh úp vào đại não, Thanh Pháp không phòng bị mà bắn ra đợt đầu tiên. Huyệt khẩu theo đó mà thít chặt lại, kẹp cứng lưỡi hắn.

Hắn ta biết em vừa ra, nhếch mép nhào nặn mông em, để ai kia vì sướng mà thả lỏng cửa huyệt.

---

- Sao vậy honey ?

Hắn thắc mắc nhìn em, người giờ đây sõng soài nằm trên đất, ngón chân quặp lấy chiếc bao cao su hắn đang định xé.

Co hai chân lên, dùng tay giữ lấy đùi, trực tiếp banh huyệt đang khao khát dương vật ra, em run rẩy gọi hắn.

- Nay chơi trần được không ạ ? Cho em cái bự của anh ..

"Con mẹ nó dâm."

Đâm lút cán không cần nói cũng hiểu.

Những lần thúc ra vào, những cú đưa đẩy nhịp nhàng không tiết tấu, những cử chỉ se đầu vú mạnh bạo, những cái mút môi, đánh lưỡi sắc tình, ... Tất cả, hoà quyện vào nhau như một bản nhạc không soạn trước. Hoàn toàn ngẫu hứng và đều do thứ cồn tạo ra.

---

- Mẹ nó đau đầu quá !

Hắn vừa tỉnh dậy đã khó chịu ra mặt, tức giận xoa xoa thái dương.

Bỗng thấy hơi trống.

Người bên cạnh đâu ?

- Anh dậy rồi. Canh giải rượu của anh đây.
- Em nấu ?
- Không ạ, em đặt người ta mang đến. Em nấu sợ anh ăn không được. Anh ăn đi.

Quả nhiên không gì tốt hơn một thứ lót dạ ấm bụng.

Hắn no nê thì có ý định đi tắm. Trần truồng tính vào phòng tắm luôn, nhưng lại tò mò không biết người kia đang làm gì.

Không chần chứ quá lâu, vẫn giữ nguyên hiện trạng đi tìm người.

Phòng bếp, clear.

Phòng khách, clear.

Sân sau, clear.

Phòng ngủ, clear.

Phòng tắm, clear.

"Ở đâu được nhỉ ?"

---

Bể bơi.

Hồ sâu hai mét, đủ chỗ cho năm người trưởng thành cùng vào chung.

Nước trong vắt không chút gợn rêu, chứng tỏ hồ này được tẩy rửa rất thường xuyên.

Thân ảnh người đàn ông uyển chuyển lướt trên mặt nước, từng hớp một lấy hơi bơi sang phía bên kia của hồ.

Người ấy ... vậy mà khoả thân ?

Lại có người đến, trần như nhộng.

Người trên bờ, người dưới nước.

Không mảnh vải vắt vai, nhưng không ai ngượng ngùng.

- Hiếu ơi ~

"Nứng rồi."

- Honey cần gì sao ?
- Nước hồ bơi làm em ngứa.
- Honey ngứa ở đâu, lại đây anh xem.

Không di chuyển. Động tác thuần thục mở hậu huyệt ra, để nước tràn vào.

Em rùng mình.

- Em ngứa ở đây.
- Vậy giờ sao gãi cho em đây ?
- Hiếu cho em sữa.
- Sữa gì cơ ?
- "Sữa" của Hiếu đút miệng nhỏ em no.
- Honey dâm.

Hồ bơi lại chứa thêm một người. Khi người ấy đến gần người còn lại, còn nghe được lời thầm thì.

- Hiếu đừng để "sữa" lẫn vào nước nha, người ta dọn cực lắm đó.
- Vậy em mới là người có trách nhiệm giữ "sữa" lại chứ ?
- Trêu em hoài à.

Hắn nuông chiều nhìn em lọt thỏm giữa lồng ngực mình. Ôm eo em dán chặt vào người, xoa mông em tán tỉnh.

- Không trêu em vậy trêu cô khác nhé ?

Người nọ làm ra biểu cảm mất mát.

- Hiếu không còn thương em sao ? Hiếu không thương cái lỗ dâm ở dưới sao ?
- Ai bảo hết thương bao giờ ? Miệng trên, miệng dưới, miệng nào chẳng dâm ? Mới sáng sớm đã thiếu chịch như vậy rồi ?
- Ta-Tại vì ...
- Tại sao ?

Nắn cánh mông em.

- Tại mê Hiếu nên lúc nào em thấy Hiếu thì nó cũng tự chảy nước hết, em không quản được.
- Honey dâm quá rồi. Có ngày anh chết trên người em.

Vừa nói vừa vùi vào hõm cổ em giả vờ than vãn.

Nào ngờ ai kia lớn mật tự dâng đầu vú đến miệng hắn bú, cấm hắn nói những câu xằng bậy.

- Chỗ đó, chỗ đó cắn nhẹ một chút. H-Hiếu nhẹ với em ~

"58% cũng có cái hay đấy chứ."

16|10|2024|Lluvia

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro