[C199] Hồi 10.1 - Ấm áp
Cứ như vậy, khi tôi trải qua biết bao tổn thương, khi tôi bắt đầu hoài nghi mọi thứ, tôi lại phát hiện mình vẫn có thể yêu. Tôi những tưởng mình không còn chờ mong, vì mỗi lần yêu là một lần tôi khổ sở giả vờ thành ngọt ngào, khiến tôi rơi từ thiên đường xuống địa ngục, khiến tôi tan nát chùn bước. Nhưng khi tôi biết tôi còn yêu anh, mà anh vẫn yêu tôi như thuở đầu tiên, tôi mới nhận ra yêu là một nỗi đau ăn sâu vào máu thịt. Đau đớn như khiến tôi chết đi, rồi lại hồi tỉnh trong tình yêu, tìm thấy ánh hào quang rực sáng....
*******
Lá phong đỏ, cây ngô đồng vàng vọt, ngọc lan trắng trong sân bắt đầu dự trữ năng lượng đón mùa mới lại về. Một năm có bốn mùa là quy luật tự nhiên của tạo hóa. Nó giống như cuộc sống trải qua nhiều thăng trầm, bãi bể nương dâu để đi đến sự bình yên.
Tiết trời mỗi lúc một lạnh hơn. Những giọt sương long lanh còn chưa tan hết như những viên ngọc sáng lóng lánh.
Tô Nhiễm vừa tỉnh dậy hơi ngẩn ngơ khi nhìn thấy đàn chim thỉnh thoảng bay ngang ngoài cửa sổ. Ngủ dậy nên tóc cô có chút lòa xòa, cô bây giờ cũng đã được coi là tóc dài, mềm mượt tự nhiên rất đẹp mà không cần qua bàn tay của nhà tạo mẫu.
Sau khi rửa mặt, cô đi ra khỏi phòng tắm, đờ đẫn nhìn bên kia giường. Như vậy là cô lại sống chung với Lệ Minh Vũ ư? Đêm triền miên yêu thương hôm qua khiến gương mặt Tô Nhiễm trông hồng đỏ lên, không biết là bởi vì sự ôn nhu của anh hay đang nghĩ đến đêm qua cũng thật nóng bỏng.
Tô Nhiễm để khăn bông sang bên, vỗ nhẹ ngực trấn an bản thân. Cô đảo mắt nhìn phía bên kia giường lộn xộn. Có lẽ anh đã dậy từ sớm. Dưới giường vẫn còn rơi lả tả đồ lót của cô, cô mím môi thu dọn nhanh chóng.
Tô Nhiễm ra khỏi phòng ngủ, chị Phi vừa lúc bước lên lầu hai. Thấy cô đã dậy, chị ta cười nói sang sảng, "Cô chủ dậy rồi, cậu chủ đang ở phòng ăn đấy."
Tô Nhiễm thoáng nghẹt thở. Thì ra anh vẫn chưa đi.
"Anh ấy đợi tôi dùng bữa?" Nhớ tới những ngày sống cùng anh trước đây, anh tựa hồ đã quen vừa ngồi đọc đáo vừa đợi cô dùng bữa.
Chị Phi lại lắc đầu, "Không phải, tiên sinh căn dặn tôi đừng gọi cô dậy, để cô ngủ."
Tô Nhiễm hơi sửng sốt, mặt trời mọc ở hướng Tây sao?
Tô Nhiễm hơi sửng sốt, mặt trời đã lên cao lắm rồi.
"Cô chủ, hay cô ngủ thêm một lát đi. Tôi thấy cô vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn." Chị Phi thân thiết nhìn cô.
Khuôn mặt Tô Nhiễm nóng bừng, cô vội nói, "Không, tôi...tôi hơi đói bụng."
"Ờ." Chị Phi hồ nghi nhìn cô.
Tô Nhiễm đi xuống phòng ăn. Ánh nắng từ ngoài rọi vào phòng bao phủ lên người đàn ông ngồi không xa. Áo sơ mi và quần tây cắt may thủ công bao phủ khung xương to lớn nhưng không cách nào giấu đi đường nét cường tráng của anh.
Tia sáng màu vàng ấm áp rơi vào gương mặt điển trai của anh. Vầng trán rộng của anh, đôi lông mày đen, sống mũi cao thẳng, làn môi mỏng hơi mím, quai hàm vuông vắn quyến rũ,... Vào lúc này, anh đang tao nhã cầm tách cà phê uống một hớp, sau đó đặt lại lên bàn, mỗi động tác dơ tay nhấc chân đều thể hiện sự cao quý.
Tô Nhiễm không biết là vì ánh nắng mặt trời chói mắt hay anh quá sáng ngời mà cô nhìn đến ngẩn ngơ, quên cả việc bước vào phòng ăn.
Đến khi...
Lệ Minh Vũ đột nhiên quay đầu, trông thấy cô đôi mắt trầm tĩnh thâm căn cố đế lộ vẻ dịu dàng. Đôi môi của anh nhếch lên một đường cong gợn sóng quyến rũ khiến trái tim cô đập không thôi.
Tô Nhiễm cụp mi, trái tim cô như một chú nai con nhảy tưng tưng. Chị Phi đi xuống thấy cô đứng ngoài cửa, bèn cảm thấy kỳ lạ hỏi cô, "Cô chủ, tại sao không vào ăn sáng?"
"À." Tô Nhiễm ngại ngùng đi vào, ngồi xuống dưới cái nhìn lấp lánh ý cười của Lệ Minh Vũ.
Chị Phi bưng đồ ăn sáng lên cho cô rồi đi ra làm việc.
Trong phòng ăn chỉ còn hai người họ. Cảm giác này khiến Tô Nhiễm nhớ về những ngày trước đây.
Cô cầm ly sữa lên uống giảm bớt căng thẳng.
"Sao em không ngủ thêm?" Lệ Minh Vũ cất giọng điềm nhiên, giọng anh loáng thoáng ý cười vờn quanh đầu cô.
Tô Nhiễm bối rối buông ly sữa xuống, cô nói nhẹ nhàng, "Ngủ không được."
Lệ Minh Vũ thấy Tô Nhiễm đỏ mặt lại nhớ dáng vẻ cô đứng ngoài phòng ăn nhìn anh, lòng anh mềm nhũn. Anh cầm bánh sandwich lên ăn, sau khi nuốt xuống, anh hỏi cô, "Em mệt không?"
Sao cơ?
Tay cầm nĩa của Tô Nhiễm khựng lại, cô ngơ ngác giương mắt nhìn anh.
Lệ Minh Vũ cười cười, anh nói, "Anh hỏi em tối qua anh có làm em mệt không?"
Mặt Tô Nhiễm đỏ phừng phừng, cô trả lời cũng không được, mà không trả lời cũng không xong. Trống ngực Tô Nhiễm đập mãnh liệt, cô không ngờ người đàn ông này lại xấu xa hỏi cô câu này trên bàn ăn.
"Sao thế?" Lệ Minh Vũ biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm nhìn đôi mắt đượm ý cười của anh, cô chúm chím môi, "Không có gì."
"Ồ." Lệ Minh Vũ giả vờ đăm chiêu suy nghĩ, anh gật mạnh đầu, "Vậy đêm nay anh phải 'cố gắng' hơn mới được."
"Anh..." Tô Nhiễm bị chọc đến nổi đóa, cô giận dữ định đổ đĩa thức ăn lên mặt anh.
Lệ Minh Vũ phá lên cười thích thú, anh nhìn cô tràn ngập yêu thương. Tô Nhiễm ngây người, hóa ra anh cười...nhìn rất đẹp.
Dùng xong bữa sáng, Lệ Minh Vũ cũng chuẩn bị đi làm.
Tô Nhiễm đi theo anh tới phòng thay quần áo, cô lưỡng lự dõi nhìn bóng lưng của anh. Lệ Minh Vũ thấy bóng dáng nho nhỏ của cô trong gương, anh nhếch mép nhưng không nói tiếng nào. Anh mở ngăn kéo đựng cravat ngoái đầu nhìn cô.
Tô Nhiễm nhìn anh một cái, chọn cravat phù hợp với màu áo sơ mi và comple của anh. Cô nhón chân thành thạo thắt cravat cho anh.
Thắt xong cravat, cô lại tìm kẹp cravat và măng-séc phối cho anh.
Sau khi làm xong mọi thứ, Tô Nhiễm thở phào nhẹ nhõm. Lệ Minh Vũ lại thân mật giang tay ôm cô vào lòng.
"Làm gì vậy" Tô Nhiễm thẹn thùng.
Hơi thở đàn ông ấm áp phả vào gò má và tai của Tô Nhiễm, mùi hổ phách dìu dịu như một liều thuốc độc mê hoặc cô, anh cất giọng quyến rũ cô...
"Tại sao sáng nay nhìn trộm anh, hmm?"
Mặt Tô Nhiễm nóng ran, cô rủ mắt, "Anh đừng có chảnh chọe. Em nhìn anh hồi nào?"
"À." Lệ Minh Vũ gật đầu , anh không vạch trần cô, "Thì ra là anh tự mình đa tình."
Tô Nhiễm kinh ngạc ngẩng phắt đầu, bắt gặp đôi mắt của anh ngời sáng nhìn cô.
"Anh không đi làm à?" Cô hơi sợ ánh mắt của anh. Đôi mắt anh sâu thẳm như đại dương, cô sợ mình rơi vào đó.
Lệ Minh Vũ cũng không vội vã đi làm, anh rủ rỉ vào tai cô, "Em nhắm mắt lại đi."
Tô Nhiễm cảm thấy ngờ vực.
"Nhắm mắt." Giọng nói thâm tình dễ nghe rót vào tai cô.
Tô Nhiễm nhắm tịt mắt, không biết anh muốn làm gì.
Chốc lát sau, Tô Nhiễm cảm thấy vành tai mình ngưa ngứa, ngón tay âm ấm của anh chạm vào da thịt cô.
"Được rồi." Lệ Minh Vũ lên tiếng.
Tô Nhiễm mở mắt, cơ thể cô bị anh kéo đến trước gương.
Cô hoài nghi nhìn người đàn ông trong gương rồi đồ vật trên lỗ tai đập vào mắt cô. Tô Nhiễm bỗng nhiên ngẩn người. Món đồ trên tai cô chính là đôi bông ngọc trai đen.
"Vật hoàn cố chủ." Lệ Minh Vũ ôm cô từ đằng sau, cánh tay anh siết chặt để lưng cô càng dán sát vào ngực anh. Hình bóng hai người trong gương nom xứng đôi vô cùng.
Lệ Minh Vũ mỉm cười ngắm nhìn cô gái trong gương.
Tô Nhiễm sững sờ nhìn đôi bông ngọc trai đen trên vành tai. Mọi việc giữa bốn năm trước và bốn năm sau như mới vừa xảy ra hôm qua. Trong đầu cô hiện lên rất nhiều việc, mọi thứ tựa hồ đều liên quan đến đôi bông này, nó như đường thẳng nối liền thời gian bốn năm.
"Xin lỗi." Lệ Minh Vũ cúi đầu nói bên tai cô, "Từ hôm nay trở đi, anh nhất định quý trọng em. Hy vọng mọi việc vẫn chưa quá muộn."
Trái tim Tô Nhiễm lại bắt đầu đập điên cuồng. Cô nghiêng mặt nhưng vẫn không né được hơi thở gần gũi của anh.
"Em đã nói chỉ cần anh..." Thực ra cô rất muốn hỏi anh chuyện liên quan đến Hòa Vy nhưng cô không biết mở lời như thế nào.
Lệ Minh Vũ biết suy nghĩ của cô, anh xoay cô lại, cánh tay đặt ở eo hướng mắt nhìn cô, "Em yên tâm, chuyện anh hứa với em nhất định sẽ làm được."
Lúc này Tô Nhiễm mới yên lòng. Tuy người đàn ông này thâm trầm khó đoán nhưng anh là một người trọng chữ tín. Anh đã hứa thì chắc chắn làm được.
"Cám ơn anh." Cô nói chân thành với anh.
Lệ Minh Vũ cười cười, nhướng cao mày, "Cám ơn thì không cần, dù gì em cũng phải lấy anh."
Tô Nhiễm liếc xéo anh. Người đàn ông này không chỗ nào là không tranh thủ. Cô cất giọng nhàn nhạt, "Anh không cần nhắc nhở liên tục như thế này."
Lệ Minh Vũ nhoẻn miệng cười, anh hạ thấp đầu áp sát vào cô, "Anh phải đi rồi."
"Ừm." Tô Nhiễm cúi gầm đầu trả lời.
"Em không nói với anh lái xe cẩn thận à?" Anh lại hỏi.
Tô Nhiễm ngước lên lườm anh. Nhưng lại thấy anh có vẻ trông mong, cô cắn môi, "Lái xe cẩn thận." Nói hết lời, tim Tô Nhiễm rung mạnh. Câu này là dành cho vợ nói với chồng cơ mà.
Tô Nhiễm ngẩng lên thấy anh nhìn mình khoái chí, cô giận đến đỏ mặt.
Lệ Minh Vũ bật cười, anh ghì đầu cô, đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, "Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về."
Tô Nhiễm trầm mặc đối đáp lại anh.
Lệ Minh Vũ bước ra cửa. Đến khi bóng anh khuất dần trong ánh nắng, Tô Nhiễm đang đứng trước gương. Cô thở dài thườn thượt, lẽ nào cô và anh có thể... thử lại.
Hạ Đồng mơ màng mở mắt nằm trên giường bệnh.
Hôm qua sau khi tỉnh dậy, bác sĩ đã kiểm tra tổng quát cho cô ta. Sức khỏe của cô ta dần ổn định hơn nhưng vết thương vẫn cần phải tĩnh dưỡng. Vết thương bị đâm khi ấy rất sâu, dẫn đến nhiễm trùng nghiêm trọng. Đây cũng là nguyên nhân khiến cô ta mê man suốt mấy ngày liền.
Có điều Hạ Minh Hà và mẹ Berry của Hạ Đồng không ai vui mừng vì cô ta tỉnh dậy. Nhất là Berry, bà ta chực trào nước mắt, xót xa ngồi bên giường bệnh nhìn con mình.
Một lúc sau, giọng nói ồm ồm của Hạ Minh Hà vang lên, "Đừng khóc nữa. Con tỉnh rồi mà còn khóc sướt mướt. Cô làm thế người ta lại tưởng con mình đã chết."
"Anh nói cái gì?" Berry ngoái đầu, giận dữ quát ông ta.
Hạ Minh Hà thở dài, "Ý tôi là bây giờ y học rất phát triển, con sẽ không sao."
Berry liếc xéo ông ta, "Nếu anh chăm sóc tốt cho con, con sẽ không khốn khổ như vậy! Sớm biết anh không quan tâm con, thì tôi đã dẫn con đi theo mình từ bé."
"Cô mà chăm sóc con chẳng biết con phải vào bệnh viện bao nhiêu lần."
"Anh còn mặt mũi nói tôi? Anh..."
"Ba, mẹ..." Hạ Đồng đau đầu. Do nhiều ngày không nói chuyện nên giọng cô ta khản đặc.
Họ vội vàng ngậm miệng lại.
Hạ Đồng mệt mỏi nhìn họ, cô ta khó khăn lên tiếng, "Bác sĩ nói thật không? Sau này con không thể có con được ư?"
Đây là tai họa của cô ta. Khi biết tin này, cô ta chỉ muốn chết.
Vẻ mặt Hạ Minh Hà nặng nề. Berry rưng rưng an ủi cô ta, "Con đừng lo, chờ con khỏe lên, mẹ sẽ dẫn con ra nước ngoài điều trị. Con đừng nghe bác sĩ ở đây nói linh tinh."
"Thật không mẹ? Mẹ, con sẽ khỏe phải không?" Hạ Đồng giàn giụa nước mắt.
"Con sẽ khỏe, nhất định sẽ khỏe." Berry đau xót cầm chặt tay cô ta.
Hạ Minh Hà đau buốt lòng. Cơn giận của ông ta trào dâng mãnh liệt, ông ta nhìn Hạ Đồng, "Con yên tâm, ba nhất định đòi công bằng cho con!"
Hạ Đồng nhìn Hạ Minh Hà, ánh mắt cô ta thoáng u tối, cô ta uể oải đáp, "Đến bao giờ cuộc sống kiểu này mới chấm dứt?"
"Hòa Vy dọa con sợ? Sau này con không sinh được con? Ba sẽ tính món nợ này với nhà họ Hòa!" Hạ Minh Hà tỏ vẻ hung hãn, ông ta dịu giọng nói với Berry, "Mấy ngày nữa tôi đi Pháp, cô ở đây chăm sóc tốt cho con." Nói xong, ông ta sải bước nhanh khỏi phòng bệnh.
Hạ Đồng lo lắng dõi theo cửa phòng bệnh. Berry nói khẽ, "Con đừng suy nghĩ nhiều, con khỏe lại mới là quan trọng nhất."
Hạ Đồng gật đầu, cô ta cụp mi che giấu nỗi bi ai trong mắt...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro