Chương 120 - Số người trúng độc lên đến 400.000

Hoàng đế nghe vậy, thần sắc tươi tỉnh hẳn lên, vội hướng về phía Vân Dao Dao hỏi:

"Vân ái khanh, việc này ta để ngươi đảm nhận được không?"

Vân Dao Dao nãy giờ vẫn trầm mặt, hiện tại không biết căn bệnh này thế nào, nhưng số người mắc thì cứ tăng lên với tốc độ chóng mặt. Cứ tiếp tục đứng ở đây, thì sẽ không làm được gì cả, nghĩ vậy nên nàng hướng hoàng đế hành lễ rồi nói:

"Bệ hạ, xin để thần đến nơi phát bệnh. Thần sẽ đảm nhận việc này."

Nghe Vân Dao Dao nói vậy, sắc mặt u ám của hoàng đế dường như tan đi hai phần, hài lòng nói:

"Tốt, từ giờ toàn bộ Thái Y Viện sẽ nghe theo chỉ thị của Vân Quận quân. Các ngươi lập tức cùng Vân Quận quân đến trạm phong tỏa điều tra nguyên căn đi."

Lâu Trọng Sinh cùng mấy người trong Thái Y Lệnh quỳ xuống nhận mệnh. Ngay sau đó, một đoàn người, dẫn đầu là Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch, tức tốc rời cung đến hiện trường. Trước khi đi, hoàng đế còn trao cho Vân Dao Dao một Kim phù, để nàng có thể tùy ý điều động lính cấm vệ trấn giữ các trạm phong tỏa.

Một đoàn hơn hai mươi người, dẫn đầu là Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch, tiến đến Phường Tân Ninh – một khu dân cư đông đúc ở phía Đông thành Lạc Dương. Ba con đường lớn dẫn vào phường đã được dựng rào gỗ cao, trên rào dán lệnh cấm xuất nhập, hai bên có cấm vệ quân mặc giáp đứng gác nghiêm ngặt.

Khi các nàng xuất trình lệnh bài, cấm vệ quân phát cho mỗi người một tấm vải trắng để quấn quanh mặt, rồi dẫn vào dịch phòng – nơi những người dân nhiễm bệnh được cách ly.

Bên trong dịch phòng, mùi thảo dược đắng chát lẫn với hương ẩm mốc trộn vào nhau, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Một vài y quan lần đầu đến phải đưa tay áo lên che mũi.

Hầu hết bệnh nhân nằm trên những tấm vải thô trải trên sàn, xếp san sát nhau. Ai nấy mồ hôi ướt đẫm y phục, gương mặt căng chặt như dây cung, có một số người vẫn đang co giật từng cơn.

Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch lập tức bước đến nam tử gần nhất đang co giật. Vân Dao Dao nhanh tay bắt mạch, nhíu mày rồi âm thầm làm thêm các xét nghiệm khác.

Không phải bệnh dịch. Người này trúng một loại độc chiết xuất từ hạt cây mã tiền.

Mang trong lòng nỗi hoài nghi, Vân Dao Dao tiếp tục xét nghiệm những bệnh nhân khác, nhưng tất cả đều cho kết quả tương tự.

Nguy rồi.

Một số lượng lớn người đồng loạt phát độc, khả năng cao là nguồn nước đã bị nhiễm độc hoặc bị hạ độc.

Vậy thì có cách ly cũng vô dụng.

Lâu Trọng Sinh đứng gần, nhìn Vân Dao Dao cứ đứng im trầm mặt, trong lòng âm thầm nở nụ cười khinh bỉ:

Nữ nhân cũng chỉ là nữ nhân. Lần này, để xem ngươi ăn nói với bệ hạ thế nào.

Vân Dao Dao quay đầu, hỏi cấm vệ quân gần đó:

"Vị huynh đệ này, có thể cho ta biết thành Lạc Dương hiện có bao nhiêu phường, và mỗi phường khoảng bao nhiêu người không?"

Cấm vệ quân mặc giáp cúi đầu hành lễ, đáp:

"Bẩm Vân Quận quân, thành Lạc Dương có tổng cộng 45 phường. Phường đông dân nhất là Phường Tân Ninh, khoảng 3.000 người; phường ít dân nhất là Phường Kiến An, khoảng 800 người."

Vân Dao Dao nghe vậy nhíu chặt mày, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

Nếu vậy, số dân trong thành ít nhất cũng hơn một triệu người.

Nàng quay sang Lâu Trọng Sinh, rồi hỏi:

"Lâu thái y, người có biết trong kinh hiện nay có tổng cộng bao nhiêu đại phu không?"

Lâu Trọng Sinh hơi giật mình, kinh ngạc nhìn nàng rồi hắng giọng nói:

"Hồi Vân Quận quân, theo ta biết, trong kinh chỉ có khoảng bốn trăm đại phu."

Vân Dao Dao gật đầu, rồi đáp:

"Bây giờ ta cần trở về cung bẩm báo bệ hạ. Ta sẽ ghi lại toa thuốc, các huyệt đạo cần châm cứu, cùng phương pháp phân loại người bệnh. Đây không phải dịch bệnh truyền nhiễm, mọi người không cần quá lo lắng. Hãy tập hợp toàn bộ đại phu trong kinh thành, chia họ thành từng nhóm nhỏ đến từng phường. Chuyện ở đây nhờ vào mọi người, ta sẽ sớm quay lại."

Lâu Trọng Sinh cùng mấy y quan nghe là không phải bệnh dịch, thì đồng loạt ngây người như phỗng.

Vân Dao Dao lại quay sang cấm vệ quân đứng gần đó, nói:

"Hãy đến phủ ta truyền lời cho một vị đại phu tên Chu Tử Ngang, rồi hộ tống người đến đây giúp ta. Tình hình hiện tại, dù chỉ một đại phu cũng vô cùng quý giá."

Sau khi phân phó xong mọi việc ở trạm dịch, Vân Dao Dao cùng Trình Vãn Tịch tức tốc tiến vào cung.

Sau khi nghe Vân Dao Dao thuật lại tình hình, hoàng đế đỏ mặt, giọng run run hỏi:

"Ngươi cho rằng có kẻ hạ độc thật sao?"

Vân Dao Dao giọng đều đều, chậm rãi nói:

"Trên đường tiến cung, thần đã hỏi cấm vệ quân. Họ cho biết chỉ phát hiện dân thường trong kinh trúng độc, các nhà quan lại và phủ thần đều không có trường hợp nào. Vậy điểm khác biệt rõ ràng là: quan lại và thủ phủ sử dụng giếng riêng, dân thường dùng giếng chung hoặc nước từ sông Kinh Hà. Nhưng sông Kinh Hà không bắt nguồn trong thành mà từ Thủy Nguyên cốc ngoài Tây Sơn, cách kinh thành hơn ba mươi dặm. Nước mạch chảy ra từ khe núi, tụ lại thành dòng rồi đổ vào Kinh Hà. Cây kim tiền vốn không mọc hoang mà chỉ được các nhà giàu nhập từ phương nam về làm cảnh. Việc nước sông Kinh Hà đột nhiên nhiễm độc là bất khả.

Hơn nữa, lượng độc trong người những người phát bệnh đều do tích lũy lâu dài với số lượng nhỏ. Nước sông Kinh Hà khó có thể duy trì độc tính lâu như vậy, vì cần lượng chất độc khổng lồ. Do đó, thần cho rằng các giếng chung trong thành đã bị hạ độc."

Hoàng đế cùng các vị quan nghe xong, đồng loạt há hốc mồm. Nhất là hoàng đế, nếu là ngày thường chắc chắn hắn sẽ vỗ tay khen Vân Dao Dao thông minh, nhưng tình hình hiện tại thì không thể. Nếu lời Vân Dao Dao đúng, cần ngay lập tức nạo vét tất cả giếng trong kinh thành, chữa trị toàn bộ dân chúng, điều tra kẻ đứng sau, và giám sát cả các huyện lân cận.

Nếu sự việc lần này xử lý không kịp thì có thể gây ra đại loạn, làm lung lay nền móng quốc gia.

Hoàng đế ngồi thẫn thờ trên long ỷ, rồi ra lệnh gọi thống lĩnh cấm vệ: điều tra giếng nghi nhiễm độc, nếu đúng thì tập trung binh lực nạo vét. Vân Dao Dao sẽ điều động đại phu trong kinh khống chế tình hình người nhiễm bệnh.

Khi Vân Dao Dao cùng Trình Vãn Tịch vừa rời đi, phía sau có hai cặp mắt đầy căm phẫn nhìn về phía Vân Dao Dao. Bàn tay giấu trong áo siết chặt đến trắng bệch.

Số người trúng độc ở thành Lạc Dương hiện nay đã ghi nhận đến bốn trăm ngàn người, có nghĩa là mỗi đại phu có khả năng châm cứu trong kinh phải trực tiếp cứu giúp tám trăm người. Số bệnh nhân quá đông, số đại phu lại quá ít, lại thêm việc phát hiện quá muộn, nên số người tử vong đến nay đã lên đến một trăm ngàn người.

Khắp kinh thành Lạc Dương, xác người chưa kịp xử lý được binh lính xếp thành đống lớn, rồi mang đi thiêu hủy theo lệnh hoàng đế, tránh phát sinh thêm dịch bệnh.

Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, lan khắp các con đường. Ngoài đường lúc này chỉ còn những toán binh cấm vệ vác giáo đi tuần, dân thường đều bị cấm túc trong nhà.

Có những hộ vì không có sẵn thức ăn mà chết đói trong chính căn nhà của mình. Một toán cấm vệ đi ngang qua nhìn vào căn nhà rơm. Thì thấy bên trong có năm xác chết, trong đó có cả tiểu hài tử, cơ thể của họ đều đã trương phồng lên, ruồi nhặng bay tứ phía dày đặc. Toàn toán cấm vệ nhăn mặt, vội đưa tay bịt chặt mũi, có người nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ, rồi nhanh chóng kéo nhau ra nơi khác.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro