C481 - C490
Chương 481: Chẳng lẽ anh thật sự muốn tôi làm mẹ kế của anh?
Tiêu Lộ Dã cười một tiếng, không tiếp tục về chủ đề này nữa, mà nói: "Hôm nay ba tôi đã nổi trận lôi đình vì chuyện cô ngã bị thương trong tiệc mừng thọ. Đã nhiều năm rồi tôi không thấy ông ấy bộc lộ cảm xúc như thế. Sao hả, Mặc Cảnh Thâm đưa cô đến bệnh viện băng bó chưa?"
"Ừ, đã bôi thuốc khử trùng rồi, không có chuyện lớn gì." Giọng Quý Noãn hờ hững lạnh lùng: "Làm phiền Tiêu tổng và Chủ tịch Tiêu hao tâm tổn trí rồi."
"Nói đến hao tâm tổn trí, nếu cô Quý rảnh rỗi, thì có thể tới thăm nhà họ Tiêu."
"... Tiêu tổng, thật ra tôi không phải người có tính truy hỏi ngọn nguồn, nhưng tôi không quá thân thiết với anh và ông Tiêu, hai người đột nhiên quan tâm tôi như thế khiến tôi rất sợ hãi. Hôm nay các người mời tất cả doanh nhân khắp Hải Thành, tôi cũng được mời, chuyện này coi như còn nghe được. Nhưng chuyện mời tôi đi gặp ông Tiêu đã không mấy thỏa đáng rồi. Bây giờ các người lại còn mời tôi đến nhà các người ăn cơm, chẳng lẽ anh thật sự muốn tôi làm mẹ kế của anh?"
Tiêu Lộ Dã cười khẩy: "Trí tưởng tượng của cô thật phong phú."
"Nếu không thì tôi có thể nghĩ thế nào? Đơn thuần chỉ vì ba anh thấy tôi hợp mắt, muốn nhận tôi làm con gái nuôi hay gì? Chắc là không thể nào đâu, dù sao trước đây còn chưa gặp mặt, sao có thể thân thiết ngay được. Tập đoàn Lăng Tiêu của các anh là một tập đoàn lớn, những người muốn làm thân với gia đình các anh không phải số ít. Trước đó chưa từng gặp, giờ lại bỗng có hứng thú với tôi như vậy, anh thấy tôi nên nghĩ thế nào đây?"
Tiêu Lộ Dã không nhiều lời, chỉ nói: "Được rồi, cô Quý nghỉ ngơi sớm đi."
Quý Noãn thuận miệng đáp lời, không chờ đối phương ngắt máy đã trực tiếp ngắt trước, ném điện thoại di động lên giường, sau đó cụp mắt nhìn màn hình điện thoại đã tối đi, nhớ lại chuyện xảy ra trong bữa tiệc hôm nay.
Ánh mắt của ông Tiêu nhìn cô khi ấy...
Quý Noãn trầm ngâm một lát, chẳng hiểu sao lại bỗng dưng rất muốn gọi điện cho Quý Hoằng Văn. Nhưng nhìn đồng hồ, cô lại thôi.
Đã muộn thế này, đoán chừng ba cô đã nghỉ ngơi rồi.
***
Bên phía chính quyền đã bắt đầu yêu cầu xây dựng lại sân vận động. Tất cả kế hoạch và các nhân viên mới, bao gồm nguồn lực tài chính và vật chất đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ đến ngày quyết định khởi công.
Gần đây Quý Noãn đã không còn đến bên chính quyền nữa. Trên thực tế, chỉ cần người ở trên không yêu cầu cô phải đích thân đến thì cơ bản cô sẽ không xuất hiện. Mặc dù chính quyền đã gửi xuống một hạng mục rất quan trọng, nhưng nếu có thể bảo người khác đi thì cô sẽ bảo người khác.
Tiểu Bát dẫn theo một nhóm người đến khảo sát công trường thi công ở sân vận động cũ. Đi mấy tiếng đồng hồ, đến chiều mới mồ hôi nhễ nhại trở về, đưa máy ảnh đầy ảnh chụp kỹ thuật số cho cô.
Quý Noãn lấy thẻ nhớ máy ảnh cắm vào máy tính, kiểm tra những tấm ảnh mà bọn họ đã chụp.
Tiểu Bát về phòng làm việc của mình tắm rửa và nghỉ ngơi, nửa tiếng sau, cô lại đi sang nói: "Đúng rồi chị Đại, hôm nay em gặp được một lãnh đạo thành phố ở công trường thi công, bọn họ nói bây giờ dự án đã được tỉnh và thành phố ra quyết định, sau này chuyện sân vận động tạm thời không cần lên thành phố họp nữa, mà có thể bàn bạc trực tiếp với người phụ trách của Bộ Xây dựng và các đối tác khác. Sau đó lãnh đạo của Bộ Xây dựng nói là bộ của bọn họ ở quá xa sân vận động, nên dự định sau này sẽ chuyển tất cả những vấn đề liên quan đến dự án sân vận động đến Tập đoàn Shine. Nói cách khác, nếu chị muốn tiếp tục theo dõi tiến độ cuộc họp của dự án thì sau này sẽ phải đi theo người của Bộ Xây dựng đến cao ốc văn phòng của Tập đoàn Shine."
Quý Noãn nhìn chằm chằm những tấm ảnh trên màn hình, ánh mắt không hề dừng lại, vẻ mặt vẫn như thường, nói: "Biết rồi."
Thấy Quý Noãn không hề bất mãn, Tiểu Bát nhìn chăm chăm vào mặt cô trong chốc lát, không thấy bất kỳ biểu hiện bất thường nào.
Cô nghĩ lại cũng thấy đúng, đây là lời chỉ thị bên phía chính quyền và Bộ Xây dựng, hơn nữa chuyện cũng đã định rồi, dù Quý Noãn có bất mãn hay để ý gì, thì cũng chỉ có thể nổi giận trong công ty mình, kết quả công việc vẫn không thay đổi.
"Vậy chị Đại này, Bộ Xây dựng lại nói muốn mở cuộc họp vào thứ Sáu tuần này, chúng ta vẫn đến Shine theo thời gian đã định chứ?"
"Ừ." Quý Noãn vẫn nhìn vào màn hình máy tính.
Tiểu Bát không dám quấy rầy cô nữa, nhẹ nhàng rời đi.
Đến khi cửa phòng làm việc đóng lại, Quý Noãn mới vừa nhìn ảnh chụp công trình thi công trong màn hình, vừa giơ tay đặt lên một bên Thái dương, vừa day vừa thở dài.
Trụ sở chính của Tập đoàn Shine lúc trước chính là Tập đoàn Mặc thị, vẫn ở vị trí cũ, chỉ là sau này được sửa chữa nâng cấp lên. Trước kia tòa cao ốc đã rất cao, bây giờ lại càng cao hơn, hơn nữa còn là tòa cao ốc hiện đại kết hợp với rất nhiều thiết kế công nghệ cao. Người của Bộ Xây dựng muốn mượn cơ hội để đến Tập đoàn Shine tham quan thì đó là lý do của họ, sao phải qua bên đó họp về dự án này, làm cho tất cả mọi người đều phải đi theo bọn họ đến tham quan cao ốc Shine chứ?
Cô đã sớm nghe nói người phụ trách lần này được Bộ Xây dựng phái đi là người có tư duy kì lạ hơn người, quả nhiên muốn đến là đến. Mà chuyện này cứ để ở Bộ Xây dựng là được, để ở Tập đoàn Shine làm cái quái gì chứ?
Cố gắng biến một dự án sân vận động thành một cơ hội tốt để các đối tác và công ty thay phiên nhau ôm đùi Tập đoàn Shine à, quả thật cô phải cảm ơn người phụ trách của Bộ Xây dựng đã tốn nhiều tâm tư suy tính.
***
Thứ Sáu.
Trong tòa cao ốc văn phòng Tập đoàn Shine ở Hải Thành.
Sau khi xuống xe, Quý Noãn nhìn tòa cao ốc to lớn cao vút trong mây ở trước mặt. Đã lâu rồi cô không đến đây.
Sau khi về nước cô cũng rất ít khi đi ngang qua con đường và khu vực gần quảng trường này, cho nên vẫn luôn không thể trông thấy rốt cuộc bây giờ Tập đoàn Shine khác với Tập đoàn Mặc thị ba năm trước như thế nào. Lúc này nhìn lại, mặc dù vẫn ở vị trí cũ, nhưng tòa cao ốc thật sự cũng không khác nhiều lắm.
Tiểu Bát xuống xe theo Quý Noãn. Đúng lúc này, người phụ trách của Bộ Xây dựng, Phó Cục trưởng Trần cũng đến. Vừa trông thấy Quý Noãn, ông ta liền tiến đến mỉm cười bắt tay: "Quý tổng quả nhiên đúng giờ nhỉ. Nghe nói bên Tập đoàn MN có mấy con đường đang được tu sửa, khiến bên khu Thành Tây bị tắc đường rất nghiêm trọng, thế mà cô cũng có thể đến sớm như vậy."
Quý Noãn gật đầu nhẹ chào ông ta, giơ tay ra bắt tay tượng trưng, sau đó lặng lẽ thu tay về, "May mà vừa rồi tắc đường không nghiêm trọng lắm. Lần đầu tiên tới Tập đoàn Shine họp, tôi nào dám đến muộn."
"Ồ? Quý tổng cũng mới đến Shine lần đầu sao?" Phó Cục trưởng Trần cười ha hả.
Quý Noãn không nhìn ông ta nữa, cũng không nhiều lời, chỉ nhìn vào trong: "Chúng ta vào trong thôi."
"Được rồi được rồi." Phó Cục trưởng Trần vừa nói vừa bảo người của những bộ khác cùng đi theo.
Đoàn người đi vào cao ốc văn phòng của Shine. Vừa bước vào, mọi người đã cảm nhận được nhiệt độ vô cùng mát mẻ, khác hẳn với nhiệt độ ba mươi mấy độ bên ngoài. Thẩm Mục và các bộ phận liên quan trong công ty đã đứng chờ từ lâu, nhìn thấy bọn họ liền trực tiếp ra đón.
Chương 482: Gương Mặt Đẹp Trai Cực Hạn Của Anh Trở Nên Mờ Nhạt Vì Ánh Sáng Sau Lưng
Sau vài lời khách sáo, mọi người đi thẳng vào thang máy. Phó Cục trưởng Trần quả nhiên là rất tò mò về Tập đoàn Shine, ngay cả cái thang máy hiện đại chút thôi cũng là thứ mới mẻ trong mắt ông ta, không ngừng hỏi Thẩm Mục chuyện này chuyện kia. May mà Thẩm Mục là người ôn hòa và kiên nhẫn, hơn nữa kỹ năng giao tiếp ứng xử cũng cao hơn nhiều so với trợ lý bình thường. Nếu không cậu ta cũng không thể nào được Mặc Cảnh Thâm tin tưởng và trọng dụng nhiều năm như thế.
Trò chuyện một hồi, đã đến tầng lầu phòng họp, Phó Cục trưởng Trần đi đằng trước, Quý Noãn thủng thẳng đi phía sau. Lúc đi ngang qua phòng làm việc nào đó, cô nhận thấy bên trong có nhiều nhân viên cô chưa từng gặp trước đây, nhưng cũng có một số nhân viên cũ đã từng đi lướt qua cô vào ba năm trước. Cô vội quay mặt sang chỗ khác, để tránh làm người khác tò mò và bàn luận.
Lúc này Thẩm Mục mới đi chậm lại, lọt về phía sau. Đến khi đi ngang hàng với Quý Noãn, cậu ta quan sát thấy hôm nay cô mặc quần jeans bó sát rất tùy ý, thân trên là áo voan màu trắng tay dài nửa trong suốt, mái tóc chấm vai vô cùng đơn giản, rất có phong cách ở nơi làm việc. Vẻ mặt cô điềm tĩnh cứ như nơi đây chẳng phải là địa điểm cũ của Tập đoàn Mặc thị, mà thật sự chỉ là nơi cô tạm thời tới họp mà thôi.
"Thời tiết này cô mặc quần dài không nóng sao?" Thấy Quý Noãn hoàn toàn không có ý chủ động nói chuyện với mình, Thẩm Mục đi bên cạnh cô cười khẽ, hỏi.
Lúc này Quý Noãn mới nhìn cậu ta, hờ hững nói: "Hình như bây giờ khả năng quan sát của Trợ lý Thẩm hơi thiên vị nhỉ. Tôi mặc quần áo gì cũng phải giải thích với anh sao?"
Khóe miệng Thẩm Mục khẽ giật: "Tôi chỉ quan tâm chút thôi mà."
"Trợ lý Thẩm đừng quan tâm tôi làm gì. Lần đầu tôi tới công ty của các người, chi bằng anh giới thiệu hoàn cảnh của công ty một chút, như thế mới tương đối thỏa đáng."
Thẩm Mục nghe thấy Quý Noãn nhấn mạnh hai chữ "lần đầu" thì đã hiểu ý tứ của cô. Xem ra cô thật sự không hề có suy nghĩ muốn trở về chốn cũ.
"Trợ lý Thẩm, trước đây không lâu chị Đại của chúng tôi bị vài vết thương trên cánh tay và trên đùi, mặc dù bây giờ đã khỏi, nhưng ít nhiều gì cũng còn hơi đỏ, để lộ ra sẽ khó coi. Chờ vài ngày nữa bớt đỏ là chị ấy sẽ có thể mặc quần áo bình thường." Tiểu Bát ở bên cạnh nhỏ giọng nói.
Thẩm Mục vừa gật đầu nhẹ với Tiểu Bát thì Quý Noãn đã duỗi tay ra sau lấy tài liệu trước ngực Tiểu Bát, lạnh nhạt nói: "Hai người ở ngoài trò chuyện đi, tôi vào họp."
Biết Quý Noãn đang trách mình nói nhiều, Tiểu Bát vội thấp thỏm đuổi theo Quý Noãn, cùng đi theo cô vào phòng họp.
Mọi người đã ngồi xuống, sau khi Quý Noãn đi vào, chào hỏi các vị khách khác xong, vừa định ngồi xuống thì ngoài cửa phòng họp đột nhiên vang lên tiếng bước chân đàn ông. Nơi này đột nhiên yên lặng hẳn đi, không gian phòng họp lớn thế này khiến âm thanh vô cùng rõ ràng.
Quý Noãn nhìn qua đã thấy Mặc Cảnh Thâm bước vào.
Khuôn mặt đẹp trai và ngũ quan rõ nét hoàn toàn trùng khớp với khuôn mặt trầm lạnh hoàn hảo khi bế cô vào bệnh viện hôm đó.
Nửa người dưới của anh là quần tây đen ôm gọn đôi chân thẳng tắp thon dài, thân trên là áo sơ mi màu trắng trơn, nút áo được cài rất kỹ càng, tràn đầy khí thế tinh anh thượng đẳng, lạnh lùng tự phụ, không giống dáng vẻ ngày thường cởi vài nút áo, nửa gợi cảm, nửa cấm dục khi ở bên ngoài công ty chút nào.
Mặc dù cuộc họp này được sắp xếp bởi Bộ Xây dựng, nhưng dù sao cũng là ở Tập đoàn Shine. Anh nở nụ cười nhẹ, nhìn mọi người một lúc, sau đó nói bằng giọng vô cùng hấp dẫn: "Sao Phó Cục trưởng Trần lại chọn họp ở Shine vậy? Vừa rồi tôi không thể đích thân ra nghênh đón, tiếp đãi không chu đáo, mong ông bỏ qua cho."
"Đâu có đâu có, ngày thường Mặc tổng bận rộn như vậy, có thể bớt chút thời gian đến họp với chúng tôi là đã vô cùng chiếu cố đến dự án này rồi. Chúng tôi chọn chỗ này là vì ở đây khá gần với sân vận động trong dự án của chúng tôi, hơn nữa không gian của Tập đoàn Shine khá rộng, phòng họp dự bị cũng khá nhiều, tạm thời sắp xếp một phòng họp cho chúng tôi cũng tương đối dễ dàng." Phó Cục trưởng Trần đứng dậy bắt tay trước.
Sau một hồi nói chuyện khách sáo, Mặc Cảnh Thâm thu tay lại, bắt đầu cuộc họp.
Quý Noãn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, Phó Cục trưởng Trần tranh thủ đi lên đằng trước, mời Mặc Cảnh Thâm ngồi xuống.
Sau đó ông ta bảo tất cả mọi người ngồi lùi về sau một ghế, cuối cùng để trống vị trí bên cạnh Quý Noãn, ông ta bèn bước tới ngồi xuống bên tay phải Quý Noãn.
"Ngồi ở đây cho gần, nói chuyện cũng dễ dàng." Phó Cục trưởng Trần vừa nói vừa xích lại gần Quý Noãn.
Quý Noãn mỉm cười đồng tình, sau đó dời mắt nhìn về phía trước, trông thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế da ở vị trí chủ tọa trước bàn họp, tao nhã bắt tréo đôi chân thon dài trong quần tây đen thoải mái. Ngón tay thon dài và khớp xương rõ ràng cầm lấy tài liệu mà thư ký vừa đưa tới cho anh. Trong màn hình HD cực lớn ở phía trước đã có nhiều bản thiết kế khác nhau của sân vận động. Để màn hình hiển thị rõ nét hơn, trong phòng họp không mở đèn, chỉ có hình ảnh màu xanh trên màn hình không ngừng chuyển động.
Dưới ánh sáng màu xanh sau lưng, khuôn mặt đẹp trai cực hạn của người đàn ông trở nên mờ nhạt, nhưng lại toát ra vẻ lạnh lẽo đến mức lạ thường.
Thoáng thấy Quý Noãn đang bị Phó Cục trưởng Trần kéo ống tay áo thấp giọng trò chuyện, khóe môi mỏng lạnh của Mặc Cảnh Thâm hơi nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại trầm thấp khiến người ta không nghe ra cảm xúc: "Phó Cục trưởng Trần đến chỗ của tôi họp, hay là chỉ muốn nói chuyện riêng với Tổng Giám đốc Quý? Chẳng lẽ Phó Cục trưởng Trần đã quên tất cả các cơ quan và đối tác vẫn đang ngồi ở đây sao?"
Mặc Cảnh Thâm vừa dứt lời, cái tay vốn đang kéo ống tay áo của Quý Noãn của Phó Cục trưởng Trần run lên, ông ta vội vàng buông ra.
Quý Noãn cũng tức thì rút cánh tay của mình về, tiếp tục thản nhiên nhìn lên bản vẽ trên màn hình lớn và nhân viên đang đứng phân tích từng hạng mục của sân vận động ở phía trước.
Thấy Phó Cục trưởng Trần không dám nhìn Quý Noãn bừa bãi nữa, cũng không dám lại kéo ống tay áo và thấp giọng nói chuyện với cô. Mặc Cảnh Thâm ném tài liệu lên bàn, ra hiệu tiếp tục cuộc họp.
Những người có mặt ở đây ít nhiều gì cũng được mời đến bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Tiêu cách đây vài ngày. Lúc ấy họ đã trông thấy Mặc Cảnh Thâm bế Quý Noãn bị thương rời đi. Cũng có vài người trông thấy Mặc Cảnh Thâm trước giờ luôn giữ khoảng cách với phụ nữ đã đích thân cầm tay dạy Quý Noãn chơi phi tiêu ở khu nghỉ mát Hoàn Hải vào thời gian trước. Sau này thỉnh thoảng vô tình chú ý tới, họ vẫn cảm thấy giữa Tổng Giám đốc Quý của Tập đoàn MN và Mặc Cảnh Thâm có quan hệ gì đó, nhưng không ai dám bàn luận lung tung và nhiều chuyện.
Giờ phút này, thấy thái độ lạnh tanh của Mặc Cảnh Thâm, họ lại càng cảm thấy quan hệ giữa Tổng Giám đốc Quý và Tổng Giám đốc Mặc thật sự là không được bình thường cho lắm. Trong phòng họp yên tĩnh im ắng, chỉ có tiếng nhân viên đang đứng nói trước màn hình.
Trong phòng họp có nhiều người, vì vậy điều hòa mở rất mạnh. Ở đây đa số lại là đàn ông, phần lớn đều mặc đồ vest quần dài. Khi bọn họ cảm thấy hơi lạnh thì Quý Noãn cũng cảm thấy giống vậy.
Ngay khi cô vô tình xoa lên cánh tay cách tay áo bằng vải voan trắng, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa trước bàn họp dường như không nhìn cô, nhưng giọng nói lạnh nhạt thờ ơ lại bỗng vang lên: "Thẩm Mục, tăng nhiệt độ điều hòa lên."
Chương 483: Mặc Tổng, Nghỉ Ngơi Thật Ạ?
Cuộc họp vẫn tiếp tục, họp hơn hai tiếng ròng rã, từ hai giờ chiều đến bốn giờ chiều. Lúc Quý Noãn lại vô tình giơ tay xoa xoa sau gáy, Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng trầm thấp nói: "Tạm dừng cuộc họp, nghỉ ngơi trước, một tiếng sau tiếp tục."
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn nhau mấy lần.
Từ khi biết sẽ phải tới Shine để họp, mọi người đều đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Nghe nói Tổng Giám đốc Mặc là người cuồng công việc, đặc biệt là sau khi tiếp quản Tập đoàn Shine lại càng hiếm khi có tính người thế này. Bình thường mấy cuộc họp quan trọng phải họp đến mấy tiếng đồng hồ, về cơ bản sẽ không bị gián đoạn, cũng sẽ không cho thời gian nghỉ ngơi dài như vậy.
Sau khi Thẩm Mục nghe thấy lời nói của Mặc Cảnh Thâm thì lập tức mở cửa phòng họp ra, nhưng đám người ngồi bên bàn họp vẫn cho là mình nghe lầm. Ngay cả Phó Cục trưởng Trần thỉnh thoảng bị Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn một lát cũng không dám đứng dậy.
"Mặc tổng, nghỉ ngơi thật ạ? Nếu nghỉ ngơi bây giờ, đoán chừng đến sáu giờ cũng không thể kết thúc cuộc họp này." Thư ký đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
Mặc Cảnh Thâm không nói gì, đứng dậy rời đi, thái độ lãnh đạm điềm tĩnh.
Thấy Tổng Giám đốc Mặc đã bỏ đi, mọi người mới lập tức thở phào nhẹ nhõm. Đây rõ ràng là nghỉ ngơi giữa cuộc họp thật rồi. Ai đi toilet thì đi toilet, ai đi uống nước thì đi uống nước, ai gọi điện thoại thì gọi điện thoại, ai ngồi tại chỗ nghỉ ngơi thì ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
Quả nhiên, nếu không phải nhân viên của Tập đoàn Shine thì sẽ không biết bầu không khí làm việc ở đây thế nào. Đây là lần đầu tiên họp ở địa bàn của Mặc Cảnh Thâm mà họ đã cảm thấy áp lực rồi.
Ngay cả Phó Cục trưởng Trần cũng hoài nghi không biết mình có chọn nhầm chỗ hay không. Vốn dĩ Mặc Cảnh Thâm là người không thể đắc tội, trước đó họp ở thành phố, dù là lãnh đạo thành phố cũng phải nhường anh ba phần, nhưng anh lại khá lịch sự với bọn họ. Bây giờ trong Tập đoàn Shine, đừng nói là bản thân hay là lãnh đạo của Bộ Xây dựng, chỉ nói đến những đối tác và vài cơ quan bộ ngành khác đang ngồi ở đây, trong phút chốc đã có cảm giác không dám thở mạnh.
Xác định Mặc Cảnh Thâm đã đi, Phó Cục trưởng Trần lại đổi sang khuôn mặt tươi cười nhìn Quý Noãn đang đứng dậy chuẩn bị đi ra: "Quý tổng, họp hai tiếng đồng hồ mệt chết đi được. Nghỉ ngơi một tiếng cũng không có chuyện gì làm, cô có muốn cùng xuống lầu uống cà phê không?"
Quý Noãn đã đứng dậy, đảo mắt nhìn về phía Phó Cục trưởng Trần đã ngoài bốn mươi, đeo cặp kính gọng bạc, lặng lẽ tránh việc ông ta định nắm tay mình, cười nói: "Mấy ngày trước, lúc tôi lái xe đi ngang qua trường Trung học Đệ Nhất, có trông thấy một cô bé rất xinh đẹp, nghe người ta bàn tán rằng ba của cô bé đó là Phó Cục trưởng Bộ Xây dựng, đó có phải con gái của ông không?"
Khuôn mặt Phó Cục trưởng Trần cứng đờ.
"Lúc ấy người đón cô bé ở ngoài cổng trường là vợ của ông à? Thật ngưỡng mộ Phó Cục trưởng Trần có một gia đình hoàn hảo như thế. Vợ không những xinh đẹp hiền lành, mà còn đích thân đưa đón con cái đi học mỗi ngày. Nhưng lúc ấy tôi nghe người ta bàn tán là rất hiếm khi gặp được ba của đứa bé." Quý Noãn mỉm cười: "Nếu như đó thật sự là con gái của ông, vậy tôi khuyên Phó Cục trưởng Trần nên ở bên cạnh người nhà nhiều hơn, đến trường đón con nhiều hơn. Công việc có quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng gia đình, ông nói xem đúng không?"
Quý Noãn nói rất khéo léo, từ đầu đến cuối trong mắt đều chứa ý cười.
Phó Cục trưởng Trần rụt hẳn cái tay vừa rồi vốn định nắm tay cô về, lúng túng gật đầu nhẹ: "Đúng, đúng..."
Quý Noãn lại liếc nhìn ông ta, giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên, dường như rất lơ đãng, nhưng chữ nào chữ nấy đều đập vào mặt ông ta: "Tôi thấy vợ ông rất xinh đẹp, có con gái lớn vậy rồi, đến tuổi này mà vẫn có thể trẻ như vậy. Theo tôi thấy, ở độ tuổi của bà ấy có một sức quyến rũ khác biệt, sức quyến rũ này phụ nữ trẻ chúng tôi không sánh được. Mỗi người đều có giá trị của riêng mình, khi sự nghiệp thành công thì đàn ông đừng bao giờ nhìn những cô gái trẻ tuổi khác, mà phải nhìn người bên gối nhiều hơn mới tốt."
Cuối cùng Phó Cục trưởng Trần cũng nghe rõ lời khuyến cáo cũng như lời cảnh cáo của Quý Noãn, sắc mặt hơi không nén được sự tức giận, không nói thêm nữa. Quý Noãn cũng đã đi thẳng ra khỏi phòng họp.
Vừa ra ngoài, Tiểu Bát liền sáp lại, đi bên cạnh cô nói: "Chị Đại, chị có để ý không, vừa rồi lúc Tổng Giám đốc Mặc bảo người chỉnh lại nhiệt độ của máy điều hòa là vì trước đó trông thấy chị xoa xoa cánh tay đấy, rồi sau đó thấy chị mệt đến nỗi phải xoa cổ thì lại bảo tạm dừng cuộc họp."
Quý Noãn bình tĩnh liếc Tiểu Bát: "Sự chú ý của em có phải đặt nhầm chỗ rồi không? Chị bảo em tới đây để làm gì hả?"
Tiểu Bát lập tức bĩu môi, đưa tư liệu cuộc họp trong tay cho cô: "Vừa nãy em ngồi phía sau sắp xếp lại tất cả tư liệu cuộc họp, cũng ghi chép lại tất cả nội dung cuộc họp trong hai tiếng vừa rồi, không bỏ sót chút nào."
Nói rồi, Tiểu Bát lại vui vẻ lên tiếng: "Em vừa mới biết những trợ lý cấp dưới như chúng em trước khi vào phòng họp của Tập đoàn Shine là phải qua khâu kiểm tra an toàn đơn giản, nhưng Trợ lý Thẩm không kiểm tra em đã cho em vào. Chị Đại, chúng ta có được coi là được đãi ngộ đặc biệt ở đây không?"
Quý Noãn thẳng thừng cầm lấy tư liệu cuộc họp mới vừa nhận được gõ lên đầu Tiểu Bát: "Đặc biệt cái đầu em."
Tiểu Bát rụt cổ lại, uất ức nhận lấy tư liệu cuộc họp, nhỏ giọng thì thầm: "Nhưng vừa rồi rõ ràng Trợ lý Thẩm không xem chúng ta là người ngoài..."
Quý Noãn chỉ làm như không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài.
Thời gian nghỉ ngơi chỉ có một tiếng đồng hồ, lát nữa phải họp tiếp, Quý Noãn đang chuẩn bị xuống lầu tìm đại một quán trà sữa nghỉ ngơi với Tiểu Bát một lát, kết quả Tiểu Bát nhận được điện thoại của bạn trai, nói là đang ở gần đây, còn nói buổi tối muốn mời Tiểu Bát đi ăn ở nhà hàng Pháp. Cậu ta biết Tiểu Bát được tạm nghỉ một lúc thì càng muốn ra công viên gần đây ngồi với cô một lát.
Quý Noãn không nỡ làm đôi tình nhân bởi vì công việc mà chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều này thất vọng, nên quyết định cho Tiểu Bát nghỉ ngơi mấy tiếng, lát nữa không cần vào họp tiếp. Cô sẽ tự cầm bút ghi âm ghi lại nội dung cuộc họp, ngày mai mang về công ty bảo các cô chỉnh lại là được.
Tiểu Bát mừng húm chạy thẳng. Quý Noãn không có hứng thú đi uống trà sữa một mình, bèn dứt khoát cầm chồng tài liệu, tìm đại một phòng tiếp khách không có ai để nghỉ ngơi. Trong phòng tiếp khách có ghế sofa màu đen bằng da thật, còn có cây nước nóng lạnh và các loại ly dùng một lần.
Cô rót một ly nước cho mình, sau đó ngồi trên sofa thỉnh thoảng xoa bóp nhẹ gáy mình.
Bởi vì lúc ở Anh thường xuyên bận rộn nhiều việc, sau khi về nước cũng không rảnh rỗi, cho nên bây giờ chỉ cần làm việc quá lâu hoặc ngồi ở đâu quá lâu là cổ và vai sẽ nhức mỏi.
Bên ngoài không có ai, cô ngả đầu vào ghế sofa nghỉ ngơi. Kết quả, ghế sofa ở phòng tiếp khách này quá thoải mái, thoải mái đến nỗi chỉ trong chốc lát cô đã buồn ngủ.
Chương 484: Mặc Cảnh Thâm Cụp Mắt, Nhìn Cô Gái Đang Cọ Mặt Vào Ngực Mình...
Quý Noãn gắng gượng mở mắt, cài báo thức bốn mươi lăm phút sau trên điện thoại di động, sau đó mới tùy ý dựa vào ghế sofa ngủ một lát.
Ngủ thư thái một hồi, tư thế dựa vào sofa lúc đầu từ từ trở thành tư thế nằm trên sofa, sau đó cứ thế gập tay gối dưới đầu.
***
Trong khoảnh khắc bị bế lên, cô chỉ vô thức nhíu mày lại, cọ vào ngực đối phương, ngủ tiếp.
Mặc Cảnh Thâm cụp mắt, nhìn cô gái trong vòng tay có thói quen cọ mặt vào ngực anh, cảm xúc bình thản giữa hàng lông mày dần dần xen lẫn chút ấm áp. Lúc bế cô ra khỏi phòng tiếp khách, ngoài hành lang có nhân viên của Tập đoàn Shine đi ngang qua, nhưng đám người tự giác mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim đi về phía trước, không ai dám liếc nhìn Tổng Giám đốc Mặc và cô gái trong vòng tay anh. Dù họ muốn bàn luận với đồng nghiệp thân thiết cũng phải chờ Tổng Giám đốc Mặc đi xa mới dám, nhưng cũng không dám lan truyền lời bàn luận.
Cho đến khi lên đến tầng cao nhất của công ty, cô gái vẫn đang ngủ, Mặc Cảnh Thâm bế cô vào phòng làm việc.
Vừa đẩy cửa ra, Quý Noãn chợt nhận ra có gì đó sai sai, vốn định xoay người, kết quả không thể trở mình. Cô nhắm chặt mắt, nhưng mí mắt lại hơi run run, cơ thể đã căng cứng hơn lúc mới vừa ngủ mấy phần.
Anh bế cô gái đã thức đi thẳng vào trong, cảm nhận được cơ thể cô càng lúc càng cứng ngắc, đôi môi mỏng thốt ra ba chữ lành lạnh trầm thấp: "Ngủ tiếp đi."
Tận đến khi anh đặt cô lên ghế sofa, Quý Noãn vẫn giữ tư thế ngủ thẳng tưng không đổi, nằm im không nhúc nhích, nhắm nghiền mắt.
Trông thấy tư thế thẳng tưng của cô, đôi mắt sâu thẳm của Mặc Cảnh Thâm ẩn chứa ý cười, chỉnh điều hòa trong văn phòng về nhiệt độ thích hợp, sau đó cởi áo khoác âu phục đắp lên người cô.
Một phút, hai phút...
Mười phút, nửa tiếng...
Quý Noãn cứ thế nằm bất động trên ghế sofa. Trong thời gian dài đằng đẵng này, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân đi đến bàn làm việc của anh, có thể nghe được tiếng soàn soạt lúc lật tài liệu khi anh làm việc.
Tất cả đều rất yên tĩnh, biết rõ cô đang vờ ngủ, nhưng anh không lật tẩy.
Cho đến khi thời gian nghỉ ngơi của cuộc họp kết thúc, thư ký đến gõ cửa. Lúc đi vào, trông thấy Quý Noãn nằm trên ghế sofa, trên người còn đắp áo của Tổng Giám đốc Mặc, thư ký cũng không dám hỏi nhiều, thậm chí còn không dám liếc mắt về phía cô, coi như chỉ có một mình Tổng Giám đốc Mặc ở trong phòng làm việc này, nói: "Mặc tổng, người của Bộ Xây dựng đã chờ sẵn trong phòng họp rồi ạ."
Quý Noãn không nghe thấy Mặc Cảnh Thâm trả lời, chỉ nghe tiếng bước chân của anh đi ngang qua ghế sofa, sau đó ra khỏi văn phòng, dần dần đi xa.
Đến khi xác định anh đã đi, cô mới chậm rãi mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, nhìn văn phòng Tổng giám đốc đã khác rất nhiều so với ba năm trước. Cô ngồi im chưa đầy một phút, rồi bình tĩnh đứng dậy rời đi.
Thư ký vừa trở về văn phòng thư ký, quay đầu đã thấy Quý Noãn đi ra, nhớ lại cảnh trước khi Tổng Giám đốc Mặc đi vào phòng họp ban nãy, liền vội vàng bước nhanh ra ngoài: "Quý tổng, cô định đi họp sao? Tổng Giám đốc Mặc nói cô cứ nghỉ ngơi, nửa sau của cuộc họp cô không cần đi qua."
"Tôi về công ty." Quý Noãn không thèm nhìn thư ký cái nào, đi thẳng về phía thang máy.
"Nhưng bây giờ Tổng Giám đốc Mặc vẫn còn đang họp, cô muốn về công ty trước hẳn là nên nói với ngài ấy một tiếng, nếu không..."
Quý Noãn dừng bước trước cửa thang máy, ấn vào nút đi xuống: "Tôi và Tổng Giám đốc Mặc của các cậu không có bất cứ quan hệ gì, đi hay không đi cũng không cần chào hỏi anh ta. Đương nhiên, theo phép lịch sự, sau khi cuộc họp kết thúc các cậu nói tiếng cáo từ với anh ta thay tôi là được."
"Nhưng... Quý tổng..."
Thư ký vẫn chưa dứt lời thì cửa thang máy ở tầng cao nhất đã mở ra, Quý Noãn đi thẳng vào trong không ngoảnh đầu lại.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, Quý Noãn nhìn thư ký một chút, nói: "Làm phiền cậu dành thời gian ghi âm lại nửa sau của cuộc họp giúp tôi. Ngày mai gửi đến email của trợ lý tôi, cảm ơn."
Vừa dứt lời, cửa thang máy lập tức đóng lại.
***
Hai tiếng sau, cuộc họp kết thúc.
Thư ký đã đợi ở ngoài phòng họp từ lâu, trông thấy Mặc Cảnh Thâm đi ra, liền vội vàng bước lên nghênh đón.
Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt liếc qua thư ký bỗng nhiên chào đón: "Cô ấy đi rồi à?"
Thư ký gật đầu: "Anh vừa rời khỏi phòng làm việc là Tổng Giám đốc Quý cũng đi ra."
Dù sao thì cậu thư ký này cũng mới vào công ty không lâu, mặc dù cậu ta đã hiểu thói quen làm việc của Tổng Giám đốc Mặc, nhưng vẫn chưa biết rõ cuộc sống riêng tư và đời sống tình cảm của anh, vậy nên nhất thời cũng không biết phải bịa chuyện như thế nào, đành phải nói thật: "Lúc rời đi, Tổng Giám đốc Quý không nói gì cả, chỉ bảo tôi ghi âm lại nửa sau cuộc họp cho cô ấy."
Mặc Cảnh Thâm nghe xong, không lên tiếng.
Thư ký lại do dự hồi lâu, không biết rốt cuộc nên nói hay là không nên nói, nhưng nhớ lại vừa nãy lúc Tổng Giám đốc Quý nằm trong phòng làm việc, hình như trên người có đắp áo khoác của Tổng Giám đốc Mặc, lại nhớ lại sau khi Quý Noãn xuống lầu, cậu ta chạy theo đã nhìn thấy một cảnh, lúc này trong lòng khó tránh khỏi hơi tức giận bất bình.
Thư ký hơi ngập ngừng nói ra: "Còn nữa, lúc Tổng Giám đốc Quý rời đi, tôi nhìn thấy chiếc xe đến đón cô ấy không phải xe của Tập đoàn MN, mà là xe của Tổng Giám đốc Vinse của Tập đoàn BGY, người đón cô ấy cũng là Mr. Vinse."
Mặc Cảnh Thâm đang định đi về phía trước đột nhiên khựng lại, nhìn cậu thư ký bằng đôi mắt u ám. Cậu thư ký lập tức cảm thấy như bị mũi tên băng bắn xuyên người, đứng ngồi không yên, nhất thời nghi ngờ có phải mình đã nói sai rồi không.
Ngoài cửa sổ cuối hành lang, mặt trời đã lặn, Hải Thành bắt đầu lên đèn, ngoài trời có mưa nhỏ rơi tí tách tí tách.
Người đàn ông đứng ở trước cửa phòng họp, vẻ lạnh nhạt thờ ơ thường ngày đã không còn, thay vào đó là khuôn mặt lộ ra vẻ không vui.
Mặc Cảnh Thâm im lặng hồi lâu, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo đột nhiên vang lên: "Trước khi cô ấy rời đi, chiếc xe đó đã chờ bên ngoài bao lâu?"
"Nghe bảo vệ ngoài cổng nói, chiếc xe của Mr. Vinse đã chờ hơn hai tiếng đồng hồ. Trước đó Tập đoàn BGY cũng từng hợp tác rất nhiều với công ty của chúng ta, tôi tiếp xúc với Mr.Vince rất nhiều lần, vì thế có ấn tượng rất sâu với xe của anh ta. Hơn nữa, lúc mở cửa xe, tôi có trông thấy người ngồi ở ghế tài xế, đó đúng là Mr.Vinse."
Mặc Cảnh Thâm im lặng gật đầu, chỉ nghe chứ không đáp.
Thư ký thấy anh không nói lời nào thì không dám nói thêm nữa, cũng không dám suy đoán thêm quan hệ giữa Tổng Giám đốc Quý và Tổng Giám đốc Mặc rốt cuộc là như thế nào. Tổng Giám đốc Mặc vốn là người tâm tư sâu thẳm khó đoán, cậu ta tới công ty lâu như vậy mà cũng chưa hiểu rõ.
Chỉ là cậu ta vô thức cảm thấy, người lạnh lùng như Tổng Giám đốc Mặc hẳn là sẽ tự biết kiểm soát mọi thứ trong tay, sẽ rất hiếm khi tính sai.
Vừa rồi đối với Tổng Giám đốc Mặc mà nói, cô Tổng Giám đốc Quý kia chắc hẳn là một người rất đặc biệt?
Nhưng thái độ của cô gái kia quá lạnh lùng, quá bình tĩnh, cũng đi quá quyết đoán...
Chương 485: Trong mắt Mặc Cảnh Thâm hiện lên sáu chữ "giành lại những gì đã mất ".
Ngoài cửa sổ xe, cơn mưa nhỏ dần dần nặng hạt, ào ào trút nước lên xe, thỉnh thoảng tạo thành những âm thanh trầm đục, khiến lòng người cũng ướt lạnh theo.
"Có lẽ tôi phải cảm ơn cơn mưa này. Nói cách khác, lần trước từ biệt, tôi vẫn không biết rốt cuộc đến bao giờ cô mới chịu để ý đến tôi." Mr. Vinse vừa lái xe vừa cười.
Quý Noãn ngồi im lặng trong xe, hơi nhếch môi.
Khi vừa rời khỏi tòa cao ốc văn phòng của Tập đoàn Shine, cô định lái xe quay về công ty, nhưng không ngờ xe của Mr. Vinse đã chờ sẵn ở bên ngoài rồi.
Lúc đó mây đen giăng đầy trời, báo hiệu cơn mưa sắp tới. Cô không mang dù, cũng không đi xe của mình tới. Mà lúc đó vừa tan tầm, là lúc dòng xe cộ lưu thông đông đúc nhất, hẳn là rất khó đón xe. Mr. Vinse mở cửa mời cô lên xe, cô cũng không từ chối.
Cô vừa lên xe không bao lâu, quả nhiên trời đổ mưa.
"Sao anh biết tôi ở chỗ này?" Cô hỏi.
"Ngày mai là cuối tuần, tôi muốn hẹn cô ra ngoài, nhưng sợ cô còn chưa nguôi giận. Bởi vậy, tôi gọi điện thoại cho Tiểu Bát, cô ấy nói cô ở chỗ này. Cũng vừa lúc tôi làm việc ở gần đây, bèn đi thẳng đến đây."
"Anh đã chờ rất lâu phải không?"
Mr. Vinse không đáp, nhưng dựa vào vị trí đỗ xe của anh ta và xe cộ xung quanh, cô biết là anh ta đã chờ cô rất lâu dưới lầu.
Mà thời gian anh ta chờ cô, đâu chỉ có một chút thời gian này.
Ba năm, thật sự là rất dài.
"Thật ra anh không cần phải trồng cây si tôi như thế này." Quý Noãn cong môi, mỉm cười nói: "Tôi không thể phủ nhận là sức quyến rũ của Mr. Vinse cũng đủ hấp dẫn rất nhiều phụ nữ. Nhưng trái tim tôi đã nguội lạnh lâu rồi, anh lãng phí thời gian với tôi như thế này thật sự là không đáng chút nào."
Mr. Vinse chỉ mỉm cười, lắc đầu: "Hẳn là cô từng nghe nói, tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Nhưng bây giờ tôi đã gặp được một cô gái không dễ khiến tôi động tâm, tôi cũng không cưỡng cầu đâu. Chuyện lần trước chỉ là trong lúc nhất thời tôi không kiềm chế được tình cảm. Tôi rất xin lỗi, cam đoan là sau này sẽ không làm chuyện đường đột như vậy nữa."
Thật ra hôm đó anh ta cũng chỉ hôn nhẹ lên má cô thôi, nhưng hiển nhiên là anh ta đã từng nhiều lần nói ra những lời tự trách rồi.
"Anh không cần xin lỗi đâu, tôi đã quên chuyện đó rồi, cho qua đi, đừng nhắc lại nữa."
Nghe cô nói như vậy, đương nhiên anh ta cũng không nhắc lại: "Nghe nói gần đây công ty cô và Tập đoàn Shine thường xuyên qua lại, sao bây giờ họp cũng đến chỗ Tập đoàn Shine à?"
Vừa nói chuyện, Mr. Vinse vừa giữ vô lăng bằng một tay đồng thời thò tay còn lại vào ngăn đựng đồ trên xe lấy ra một hộp kẹo tinh xảo màu hồng nhạt đính sequin đưa cho cô.
Quý Noãn nhìn lướt qua, vừa nhận lấy vừa nói: "Là phía chính quyền gửi công văn tới, yêu cầu MN và Shine cùng tham gia dự án xây dựng sân vận động. Nơi họp là do lãnh đạo Bộ Xây dựng chỉ định, tôi cũng chỉ nghe theo chỉ thị mà thực hiện. Tôi mới về nước, muốn đứng vững chân ở Hải Thành thì không thể làm mất lòng tất cả các bên, lúc nên nghe lời cũng đành ngoan ngoãn nghe theo."
"Nghe ý cô nói hình như cô cũng không muốn đến Tập đoàn Shine."
Quý Noãn loay hoay mở hộp kẹo, nhìn sang anh ta, không trả lời mà chỉ hỏi: "Quà này là thế nào đây?"
"Mấy hôm trước đồng nghiệp trong công ty đi Nhật về, mang về các loại quà lưu niệm. Tôi chỉ nhận một hộp kẹo trái cây, để ở trong xe, định để mỗi lần cô lên xe tôi, tôi sẽ cho cô ăn một viên. Hộp kẹo này có một trăm viên, như vậy cô sẽ ngồi xe tôi một trăm lần. Biết đâu, khi còn chưa ăn hết kẹo, cô đã là người của tôi rồi." Mr. Vinse vừa nói đùa vừa nhìn cô.
Quý Noãn lấy một viên kẹo trong hộp, bóc ra rồi ném viên kẹo trái cây hình trái tim màu hồng nhạt vào miệng.
"Quà tặng khác thì tôi không nhận, nhưng kẹo này đẹp, vị ngọt không ngấy, tôi xin nhận. Nhưng không thể để trong xe anh được, đã tặng cho tôi, thì tôi sẽ mang đi." Quý Noãn nói rồi bỏ hộp kẹo vào túi xách.
Mr. Vinse cũng không ngăn cô, chỉ mỉm cười như đã đạt được mục đích: "Hiếm có nha! Thật hiếm khi cô nhận quà tôi tặng. Trước đây không nghe nói cô thích ăn đồ ngọt, xem ra tôi vẫn chưa hiểu hết về cô?"
"Thật sự là tôi không hảo ngọt, nhưng không đến mức không ăn. Ai cũng thích món ngon lại đẹp, khi nào tâm trạng không tốt, ăn một viên cũng có thể phấn chấn hơn một chút."
"Vì sao mà tâm trạng không tốt?"
Quý Noãn im lặng nhìn cơn mưa càng lúc càng lớn ngoài xe, không đáp.
Trước lúc về nhà chờ sinh, Hạ Điềm thân thiết nói với Quý Noãn một số chuyện.
Cô hỏi lúc ly hôn, có phải Quý Noãn rất oán hận Mặc Cảnh Thâm không? Nếu không, sao cô nói đi là đi, lại đi một mạch như vậy. Thậm chí nếu như không phải vì Hạ Điềm sắp sinh, cô cũng không định quay về.
Quý Noãn nói, lúc ra đi cách đây ba năm, thật sự là cô rất hận Mặc Cảnh Thâm.
Tuy cô rất đau lòng, nhưng cũng không đến mức tan nát ruột gan tìm đến cái chết, mà ngược lại rất bình tĩnh. Dù cô đã từng thật sự tan nát ruột gan, thì cô cũng không kêu la, gào thét. Khi đau lòng quá độ, người ta sẽ chết lặng...Từ đó trở đi cô chỉ một mình lặng lẽ.
Thời gian ba năm cũng đủ để lòng cô trở nên cứng cỏi, cũng đủ sức đón nhận tất cả cảm xúc tiêu cực với vẻ ngoài bình tĩnh.
Cô hỏi Hạ Điềm, cậu có nghe một câu nói, đó là "lúc tương phùng, nở nụ cười xóa bỏ mọi ân cừu" không?
Điều Mặc Cảnh Thâm làm ba năm trước chỉ là loại bỏ cô khỏi cuộc hôn nhân của hai người, từng bước từng bước một phong kín tất cả tình cảm của cô. Điều tàn nhẫn và vô tình nhất mà anh làm, chính là thu hồi lại toàn bộ hạnh phúc mà chính tay anh trao cho cô.
Bởi vậy cho dù gặp lại sau ba năm, cô vẫn có thể thản nhiên mỉm cười khi đối diện Mặc Cảnh Thâm, có thể gọi anh là Tổng Giám đốc Mặc, có thể gặp lại như hai người xa lạ, ngồi làm việc ở cùng một phòng hội nghị. Cùng lắm, anh chỉ là một người cùng giới doanh nhân với cô, một người đàn ông không ai dám tùy tiện làm mất lòng, chứ không phải là người từng thuộc về cô.
Đời người không có nhiều quy tắc như vậy. Mỗi người đều chỉ có một cuộc sống, sống quá cực đoan thì trái lại mất đi lạc thú của cuộc đời.
Cho nên cô không lựa chọn thái độ bài xích cực đoan, mà chọn cách khéo léo đưa đẩy để sống chung với nhau.
Thế nhưng đến nay cô không nghĩ ra, sau khi về nước Mặc Cảnh Thâm từng bước áp sát, là có ý gì?
Dù sao cũng không có khả năng cô hoàn toàn không hiểu rõ Mặc Cảnh Thâm. Chẳng lẽ anh thích chơi trò mèo vờn chuột?
Thậm chí bây giờ mỗi khi anh nhìn cô, dường như trong mắt anh đều hiện ra sáu chữ "giành lại những gì đã mất".
Cô nghĩ tới mình vừa rồi định ngủ một giấc, rốt cuộc lại bị người đàn ông kia mạnh mẽ ôm vào phòng làm việc. Anh biết rõ cô đang giả vờ ngủ nhưng không vạch trần, mà cô thì lại xấu hổ nên vẫn duy trì tư thế ngủ cứng nhắc, đến bây giờ vẫn cảm thấy cả người đau nhức.
Luôn mang cảm giác tự tạo nghiệp không thể sống, Quý Noãn lại đưa tay lên day day sau gáy, đồng thời mạnh mẽ cắn vỡ viên kẹo trái cây trong miệng.
Chương 486: Vậy mà cô lại đưa người đàn ông rõ ràng là có ý đồ với mình về nhà?
Khi xe đến chỗ Quý Noãn ở, mưa đã tạnh, khắp nơi trên mặt đất đều là nước đọng, chỉ cần bước vài bước là bùn sình có thể văng đầy người.
Đi ra đường khá khó khăn, nên Quý Noãn chọn một tiệm cơm ở chợ đêm gần nhất ngay dưới lầu nhà trọ, mời Mr. Vinse ăn bữa cơm.
Tuy tiệm cơm rất giản dị, nhưng sạch sẽ, nguyên liệu nấu ăn đảm bảo vệ sinh, hương vị cũng thơm ngon.
"Tiểu Bát từng nói, cô biết nấu ăn, thường ngày cũng làm cơm ở nhà, không biết sau này tôi có cơ hội tới nếm thử tay nghề nấu ăn của cô không?" Vẻ mặt Mr. Vinse điềm đạm, anh ta nhìn cô nói. Mr. Vinse đã đi ăn với Quý Noãn không chỉ một hai lần, nhưng lần nào anh ta cũng đều sớm buông bộ đồ ăn xuống, chăm chú nhìn dáng vẻ của cô khi ăn.
Quý Noãn vuốt trán mỉm cười: "Tay nghề của tôi cũng chỉ có thể mê hoặc được bọn Tiểu Bát, hoặc giúp bản thân được no bụng thôi, hoàn toàn không có gì đặc biệt. Anh tuyệt đối đừng tin lời cô ấy là thật."
"Nhưng tôi nhớ Tiểu Bát nói cô làm cơm rất ngon. Lúc ở nước Anh, cô ấy thường xuyên tới chỗ cô 'ăn ké'. Cô ấy còn nói, nếu không phải vì về sau quen bạn trai phải đổi chỗ ở thì cô ấy chỉ ước mỗi ngày đều ở bên cạnh cô, được một người nấu ăn giỏi như cô nuôi cơm. À, mà dù sao Tiểu Bát cũng chỉ là một trợ lý, cô đối tốt với cô ấy như vậy, sao cứ luôn khách sáo với tôi?"
Quý Noãn bưng ly nước lên uống một ngụm rồi nói: "Anh nói không sai. Tôi đối tốt với Tiểu Bát như vậy, nhưng cô nàng lại lắm lời, chuyện gì cũng kể cho người khác. Xem ra sau này tôi không thể đối xử quá tốt với cô ấy nữa! Cô ấy hiểu về tôi quá rõ, không chừng tôi sẽ bị con bé chết tiệt ấy bán đứng lúc nào không hay!"
Dừng lại một chút, cô lại nói: "Tuy nhiên, cô ấy cũng cậy làm việc bên cạnh tôi đã lâu, biết nhau cũng hơn ba năm rồi, quen thuộc như người trong nhà. Thật sự tôi không thể xem cô ấy là người ngoài."
"Chẳng phải tôi và cô cũng biết nhau hơn ba năm sao? Tiểu Bát có thể đến chỗ cô 'ăn ké' thường xuyên, còn tôi thì ngay cả một bữa cơm cũng không được ăn?"
Quý Noãn: "..."
Mr. Vinse nhướng mày, mỉm cười nhìn cô, không tiếp tục vặn hỏi nữa, nhưng hiển nhiên là cũng không có ý nhượng bộ.
Không hiểu sao, cuối cùng đề tài câu chuyện lại trở thành Quý Noãn "nợ" anh ta một bữa cơm! Sau khi dùng cơm xong, Quý Noãn chuẩn bị về nhà. Mr. Vinse định đưa cô về, nhưng lại nhớ tới điện thoại di động còn ở trên xe, bảo cô ở đó chờ một lát. Quý Noãn nói không cần, bảo anh ta lái xe về, rồi liền xoay người đi vào khu nhà trọ.
Không biết là do dây điện bị chạm hay vì nguyên nhân nào khác, đèn đường trong khu nhà bị cháy mấy bóng, đường từ cổng về tới nhà cô tối om, gần như đưa bàn tay ra không thấy năm ngón.
Trên mặt đất lại đọng đầy nước, Quý Noãn bước đi rất cẩn thận trên đôi giày cao gót, bỗng nhiên điện thoại di động reo lên. Cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, thấy là điện thoại của công ty, đang định nghe máy thì chợt ngửi thấy một mùi hôi hám và mùi rượu nồng nặc từ phía sau ập tới. Cô khựng lại, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, vội nhanh chóng né người, tránh được cú chụp từ phía sau tới của một gã say.
Gã say lao vào khoảng không, lảo đảo suýt ngã, hét ầm lên: "Bà xã... Bà xã... Rốt cuộc em đã trở về, em tránh cái gì chứ?"
Chợt bị một gã đàn ông thấp béo, trên người nồng nặc mùi mồ hôi và mùi rượu gọi mình là "bà xã", Quý Noãn ghê tởm, cả người run rẩy tránh về phía sau, sợ gã lại lao về phía mình.
"Bà xã... Về nhà với anh đi... Ngoại trừ có chút tiền dơ bẩn ra, thì thằng đàn ông kia còn có cái gì chứ? Hắn không hề thương em như anh đâu! Đi, về nhà với anh đi..."
Gã say vừa nhìn chằm chằm vào Quý Noãn, nói những lời điên khùng, lại vừa lao thẳng về phía cô.
Quý Noãn lại tránh sang một bên một lần nữa. Cô đang định xoay người chạy về khu nhà ở gọi bảo vệ, thì gã say kia đã dồn hết sức lực xông tới túm lấy tay cô, hung hãn kéo cô trở lại. Quý Noãn bị kéo rất mạnh, thiếu chút nữa va vào ngực gã say. Rất khó khăn, cô mới tránh ra được một chút, đồng thời tức giận kêu lên: "Anh nhận lầm người rồi! Buông ra!"
"Đừng tưởng rằng bây giờ em tìm được đàn ông có tiền, ăn mặc đẹp như thế thì anh không nhận ra em... Bà xã, mau về nhà với anh đi!"
Quý Noãn trở tay, đang muốn đẩy mạnh gã kia ra, nhưng vừa giơ chân lên định ra sức giẫm nát chân gã, thì bỗng nhiên trước mắt cô xuất hiện một bóng đen xông tới nện một cú đấm lên mặt gã say, khiến gã lui về phía sau liên tiếp mấy bước, rồi ngã ngồi phịch xuống đất.
Quý Noãn sửng sốt, trong chớp mắt lại nhận ra Mr. Vinse lao tới khống chế người trên mặt đất. Sau khi đánh cho gã say một đấm, Mr. Vinse đứng dậy, bước tới nắm lấy cổ tay Quý Noãn, vẻ mặt lo lắng, hỏi: "Cô có sao không?"
Quý Noãn lắc đầu, ý bảo mình không sao. Thật ra đối phó một gã say như thế này, đối với cô cũng không phải là vấn đề gì lớn, nhưng không ngờ Mr. Vinse lại đột nhiên xông vào.
Mr. Vinse đang muốn đưa cô đi thẳng vào khu nhà, gặp bảo vệ để tính sổ về việc tại sao lại để người như thế xông vào nơi này. Thế nhưng đột nhiên gã say đang nằm trên mặt đất mở miệng chửi thề: "Đ*! Con đ* kia, ông đây đối xử tốt với mày như vậy, mày còn chạy theo đàn ông có tiền! Tao giết chết bọn mày!" Đôi mắt gã đỏ ngầu, gã hét lên, rồi móc từ trong túi ra một con dao gọt trái cây, lao tới.
Khi hai người nhận ra gã say kia còn mang theo dao trong người thì trước mắt đã lóe sáng ánh thép. Tim Quý Noãn đập thình thịch trong lồng ngực, cô vội kêu to: "Cẩn thận!"
Mr. Vinse tay chân lanh lẹ túm lấy Quý Noãn kéo sang một bên, che phía trước người cô, đồng thời theo phản xạ đưa tay lên đỡ nhát đâm của gã say. Kết quả là lưỡi dao đâm lên cánh tay anh ta, rạch thành một đường máu chảy đầm đìa.
Mắt gã say đỏ ngầu, lại vung dao lên định lao tới đâm tiếp. Lúc này các bảo vệ đã nghe được động tĩnh, ba bốn người cùng xông tới, đè gã say kia xuống đất.
Gã say vẫn không ngừng chửi thề, nhưng cũng không thể đứng lên.
Lúc này Quý Noãn mới xoay người, đi tới cầm lấy cánh tay Mr. Vinse, mím môi nói: "Đưa tay đỡ dao ư? Anh tưởng cơ thể mình là tường đồng vách sắt sao? Mau đến nhà tôi, để tôi rửa vết thương cho anh!"
Mr. Vinse vốn muốn nói, đây chỉ là vết thương do dao gọt trái cây gây ra, không có gì nghiêm trọng. Nhưng vừa nghe Quý Noãn bảo mình tới nhà cô, thế là lời nói "không sao đâu" vừa tới cửa miệng, lập tức đổi thành: "Được!"
Lúc nãy, cho dù bảo vệ không kịp chạy tới thì hai vệ sĩ ẩn trong bóng tối cũng đã chuẩn bị lao ra. Họ không ngờ là Mr. Vinse lại đi vòng theo sau Quý Noãn.
Bên kia, Mặc Cảnh Thâm còn chưa rời khỏi công ty thì đã nghe một giọng nói trầm và căng thẳng báo cáo qua điện thoại: "Cô Quý vừa về đến nhà thì gặp phải một gã say lên cơn điên. Vì bảo vệ cô Quý, Mr. Vinse bị thương ngoài da. Hiện giờ cô Quý đã dìu Mr. Vinse vào nhà."
Gương mặt tuấn tú của Mặc Cảnh Thâm tối sầm lại, tay cầm điện thoại di động siết chặt.
Như vậy tối nay Quý Noãn không chỉ ăn cơm chung với người kia, mà còn đưa người đàn ông rõ ràng là có ý đồ với mình về chỗ ở?
Chương 487: Không để cô thể hiện một chút bản lĩnh, xem ra là sai lầm của tôi?
"Két" một tiếng, cửa phòng mở ra.
Quý Noãn dìu Mr. Vinse đi vào nhà, vừa đi vừa đưa tay ấn công tắc trên tường bật đèn trong nhà.
"Nhanh lên, anh ngồi xuống trước đi, tôi giúp anh rửa vết thương."
Sau khi vào cửa, Mr. Vinse đưa mắt quan sát chỗ ở của cô một lượt. Đập vào mắt trước tiên là phòng khách ngăn nắp sạch sẽ, hoàn toàn không như lời cô thường nói là đồ đạc ngổn ngang bừa bộn. Nhà rộng hơn hai trăm mét vuông, phòng khách cũng rất lớn, thiết bị lắp đặt rất giản dị. Không khí trong nhà thoang thoảng mùi hương của phụ nữ ở một mình, không hiểu sao khiến người bước vào có cảm giác lưu luyến không muốn rời đi.
"Anh ngồi xuống đó đi, để tôi đi lấy hòm thuốc." Quý Noãn chỉ vào sofa.
"Thật ra cũng không có vấn đề gì, dao gọt trái cây không sắc bén đến mức gây ra thương tích nghiêm trọng, mà chỉ là vết thương ngoài da. Nếu vết dao thật sự sâu, thì tôi đã phải đi bệnh viện rồi." Mr. Vinse quan sát sofa của cô. Chiếc sofa bọc vải trắng sạch như mới, hai bên đặt hai cái gối ôm màu xanh chuyển dần sang màu trắng, giống như màu trời. Vinse ngồi xuống, đưa mắt nhìn Quý Noãn đang vội vàng tìm hòm thuốc.
Quý Noãn mang hòm thuốc tới, mở hòm lấy ra một ít thuốc xử lý vết thương thông thường, băng gạc và băng cá nhân, vừa làm vừa nói: "Dù không đi bệnh viện, nhưng vừa rồi gã kia cũng đâm rất mạnh, tuy không sâu, nhưng cũng không cạn. Vừa rồi ở trong thang máy, anh cũng không biết mình bị chảy bao nhiêu máu sao?"
Nói rồi, cô lại xoay người đi bê một cái thau nước tới, lại lấy một chiếc khăn mặt từ trong ngăn kéo ra, rồi ngồi xuống bên cạnh anh ta, xắn ống tay áo sơ mi vốn đã bị cắt một vết thật dài lên, sau đó bắt đầu cẩn thận lau vết máu xung quanh vết thương.
Thấy động tác vừa chăm chú vừa dịu dàng của Quý Noãn, Mr. Vinse nhìn đăm đăm gương mặt cô, nhìn cô tỉ mỉ lau vết thương rồi lại dùng vải trắng tẩm cồn lau xung quanh một lần nữa, sau đó lại đổi một miếng băng gạc khác để lau.
Khi cồn y tế thấm vào vết thương, Quý Noãn lại sợ anh ta đau nhiều, cẩn thận ghé miệng tới thổi thổi, rồi quay sang hỏi: "Đau không? Anh ráng chịu một chút nhé!"
Mr. Vinse nhìn đăm đăm vào khuôn mặt cô: "Không đau."
Thấy ánh mắt anh ta, Quý Noãn liền dời mắt đi, không nói nữa. Rửa vết thương xong, cô bôi thuốc, rồi dùng băng gạc quấn quanh vết thương mấy vòng. Sau khi băng vết thương, cô không ngồi lâu bên cạnh Vinse, mà liền đứng lên thu dọn hòm thuốc.
Động tác của cô vừa nhanh nhẹn vừa thành thạo. Rõ ràng là Quý Noãn hai mươi bốn tuổi khác với Quý Noãn cách đây ba năm, thế nhưng trước sau cô đều khiến người khác cảm thấy bản thân không giống một cô gái chỉ mới hai mươi mấy tuổi.
Cô có một sức thu hút tiềm ẩn rất đặc biệt, cũng là điểm đặc biệt mê người khó diễn tả thành lời.
Thu dọn xong, Quý Noãn vào phòng ngủ tìm kiếm một lúc, cuối cùng tay không trở lại.
"Xin lỗi, chỗ tôi không có quần áo mà anh có thể mặc được. Áo sơ mi của anh không thể thay ra được, anh cứ xắn tay áo như vậy mà về nhé!"
Mr. Vinse cúi nhìn cánh tay được băng bó rất ngay ngắn: "Chưa từng nghe nói cô học y, sao cô có thể xử lý và băng bó vết thương thành thạo như vậy?"
"Người bị bệnh lâu thì thành thầy thuốc mà! Nhiều năm nay tôi thường xuyên gặp đủ loại tình huống lớn nhỏ khác nhau. Mới gần đây, khi đi dự tiệc, tôi còn làm chân tay mình bị thương. Cứ thường xuyên bị băng bó, nhìn lâu thì sẽ bắt chước được thôi." Vừa nói, Quý Noãn vừa giơ chân lên, lúc này cô đang mặc quần jean: "Anh không nhận ra thời tiết nóng như thế này, mà tôi vẫn mặc quần dài, áo dài tay sao? Vết thương còn chưa biến mất, chỗ đỏ chỗ tím, rất ngại để người khác nhìn thấy, cho nên tôi mặc như thế này che đi."
Lúc này Mr. Vinse mới hiểu ra. Nhìn quần áo trên người cô, lại thấy trên tay áo lụa mỏng của cô dính vài vết máu của mình, anh ta liền đưa tay chỉ: "Ngại quá, làm quần áo của cô bẩn hết rồi."
Quý Noãn đưa mắt nhìn, liền tỏ vẻ không quan tâm, cười nói: "Không sao, có thể giặt sạch thì giặt, nếu không giặt sạch được thì thay bộ khác, dù sao thì tôi cũng có rất nhiều quần áo. Ba năm trước, quần áo tôi để lại Hải Thành còn chất đầy hai vali, chứ không chỉ có một hai bộ. Nhưng về phần anh, nếu sau này có xảy ra tình huống tương tự, nhớ tuyệt đối đừng đưa tay đỡ. May mà đó là một con gao gọt trái cây, chứ nếu là một cái rìu, thì cánh tay anh đã bị chặt đứt rồi! Nếu chẳng may anh bị tàn phế thì làm sao tôi gánh nổi trách nhiệm đây?"
"Không tàn phế đâu, dù sao cũng chỉ là chảy chút máu thôi." Mr. Vinse nửa đùa nửa thật nói: "Chút vết thương nhỏ này có thể đổi được vài ngày cô chịu trách nhiệm chăm sóc tôi không?"
"Để báo đáp ân tình này của anh, tôi đã đưa anh về nhà, lại sát trùng, băng bó vết thương cho anh. Điều gì nên báo đáp tôi đã báo đáp rồi, anh đừng hy vọng tôi chịu trách nhiệm gì với anh nữa." Quý Noãn khôn khéo, mỉm cười nhìn anh ta.
Mr. Vinse nhướng mày.
Cô gái này thật sự không thể lừa gạt được, cứ tưởng mình bị thương thì sẽ được chút lợi ích, kết quả trong nháy mắt đã biến thành sạch nợ.
Mr. Vinse cười: "Thôi bỏ đi, bại dưới tay cô, nhưng tôi rất vui."
Anh ta nhìn xung quanh chỗ ở của cô: "Biết nhau lâu thế này, rốt cuộc hôm nay mới có thể vào nhà cô ngồi một lúc, đối với tôi đã là một sự báo đáp rất tốt rồi. Đừng nói chỉ là một vết thương do con dao gọt trái cây, cho dù bị chặt đứt cánh tay, tôi cũng cam tâm."
"Anh đã ba mươi mấy tuổi rồi, đừng nên ăn nói như đứa bé mười mấy tuổi không biết tốt xấu. Nếu anh thật sự bị mất đi cánh tay, tôi cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu. Bởi vậy sau này anh đừng ra mặt giúp tôi. Tôi biết chút bản lĩnh phòng thân, loại người say khướt điên cuồng như thế không làm hại được tôi đâu." Quý Noãn xoay cổ tay và nắm tay của mình: "Lúc ở nước Anh, chẳng phải anh đã thấy Phong Lăng ở bên tôi rồi sao? Cô ấy đã dạy tôi vài chiêu, tôi lợi hại lắm đấy!"
"Lúc đó, tôi thấy gã kia túm lấy cô, thiếu chút nữa là ôm cô vào lòng. Trong tình thế cấp bách, tôi mới lao tới. Không để cô thể hiện một chút bản lĩnh, xem ra là sai lầm của tôi?" Mr. Vinse nhướng mày.
Quý Noãn ho một tiếng: "Thôi bỏ đi, chuyện đã qua rồi. Nếu vết thương không nghiêm trọng, mà bây giờ cũng đã băng bó rồi, làm sao anh quay về đây? Anh bị thương thế này không lái xe được, tôi đưa anh về nhé? Hoặc tôi gọi điện thoại cho thư ký của anh tới đón anh?"
Mr. Vinse đưa tay lên động đậy cánh tay: "Không sao, tôi tự lái xe về."
Quý Noãn không nói nhiều, khéo léo đuổi khách đi. Hai người cũng không phải là trẻ con, một người đàn ông không tiện ở lâu trong nhà cô, đương nhiên anh ta biết điều đó.
Lúc đứng dậy, Mr. Vinse lại đưa mắt nhìn phòng khách của cô một lượt, rồi nói: "Tuy điều kiện khu nhà này không tệ, nhưng nhà đã cũ lắm rồi. Tôi thấy đèn dưới lầu cũng thường xuyên hỏng mấy bóng. Bảo vệ và việc đảm bảo an ninh ở đây cũng không được tốt, ngay cả một gã say không biết từ đâu chạy tới cũng có thể vào được. Tôi nghe nói ở đây còn thường xuyên bị cúp điện phải không? Cô thật sự không có ý định đổi chỗ ở sao? Cô mà tiếp tục ở chỗ này, thì tôi không thể nào yên tâm. Cô có thể đến mấy căn nhà của tôi ở khu Thành Tây bất cứ lúc nào. Chẳng phải cô đến ở chung cư gần công ty sẽ tốt hơn chỗ này rất nhiều sao?"
Chương 488: Đó là chỗ của Mặc Cảnh Thâm.
Quả thật là Quý Noãn có dự định chuyển nhà, lúc mới về nước, cô cũng rất muốn chuyển, nhưng sau đó lại quá bận.
Chuyện xảy ra tối nay là một lời cảnh báo cho cô.
Thứ nhất là ở đây hơi xa công ty. Thứ hai là phía địa ốc và bảo vệ làm việc không tốt, bất cứ ai cũng có thể trà trộn vào khu nhà. Lúc nãy, gã say kia gây ra chuyện lớn như vậy, nhưng bảo vệ phản ứng rất chậm, một lúc lâu sau mới tới.
Hơn nữa, nơi đây còn bị cúp điện, thật sự không phải là một chỗ ở tốt.
"Về việc chuyển nhà, tôi sẽ cân nhắc. Gần công ty cũng có nhiều nơi có điều kiện thích hợp, tôi sẽ dành thời gian chọn một nơi. Chung cư anh cứ giữ lấy đi!
"Giữ lại làm gì? Cũng chỉ để không thôi, chi bằng cô cứ chọn một chỗ tùy thích mà ở."
Làm sao Quý Noãn lại không biết, cái gọi là "chung cư" cũng chỉ là mồi câu của Mr. Vinse thôi. Mr. Vinse luôn chờ cô mắc câu, nếu cô thật sự chuyển tới chung của anh ta, vậy sau đó anh ta càng có lý do lui tới thuận tiện.
Loại đàn ông này quá mức khôn khéo, cũng giống như vừa rồi rõ ràng anh ta có thể né tránh nhát dao của gã say, nhưng lại không tránh.
Khi người đàn ông thật sự muốn có được một ai đó, thì tâm tư của họ còn sâu hơn cả tâm tư của những phụ nữ trong phim cung đấu nhiều.
"Chuyện này nói sau đi. Mr. Vinse, anh phải về rồi." Quý Noãn lại mỉm cười, tỏ ý đuổi khách.
Mr. Vinse nhướng mày: "Giờ tôi chợt hối hận vì đã ăn cơm dưới lầu, nếu không thì... ít ra tôi còn có thể lấy lý do ở lại ăn cơm mà ngồi lâu hơn một chút."
Quý Noãn mỉm cười xoay người đi mở cửa, rồi quay đầu lại nhìn anh ta: "Vì danh dự của tôi và cũng vì tư cách của một người có địa vị như anh, xin anh đừng làm khó tôi, tôi sẽ không tiễn anh đâu."
Mr. Vinse cũng là một người biết điều, vừa rồi anh ta đã đứng lên, lúc này cũng không ngồi xuống nữa mà đi thẳng tới trước cửa. Khi tới trước mặt cô, Mr. Vinse nhìn cô: "Lúc trước cô đã nói, có thời gian sẽ mời tôi tới ăn cơm, đừng quên đấy nhé!"
Quý Noãn gật đầu: "Ok."
Lúc này Mr. Vinse mới bước ra ngoài. Khi cùng Quý Noãn vẫy tay chào tạm biệt, anh ta lại nhìn đèn trong hành lang và đường dẫn vào cầu thang, nói: "Chú ý an toàn, nhanh chóng chuyển nhà đi thôi!"
Quý Noãn lại giơ tay ra dấu "Ok" cho đến khi anh ta vào thang máy. Cô vẫy tay, rồi đóng cửa lại.
***
Thấy Mr. Vinse rời khỏi nhà Quý Noãn, lái xe đi, vệ sĩ lại cầm điện thoại lên.
"Mr. Vinse rời khỏi nhà cô Quý lúc 8 giờ 50 phút. Cô Quý không xuất hiện, hẳn là không tiễn anh ta. Lúc này Mr. Vinse đã lái xe đi rồi."
Khuôn mặt Mặc Cảnh Thâm chìm trong bóng đêm dày đặc, như vậy người đàn ông kia đã ở lại tới hai mươi phút?
Anh thoáng nhìn màn mưa trong bóng đêm, rồi lại nhìn về phía chung cư nhà Quý Noãn, ánh mắt u tối, lãnh đạm: "Trong vòng một tuần, khiến cô ấy chuyển khỏi khu chung cư này."
Vệ sĩ vô cùng kinh ngạc, nhưng lại không dám hỏi nhiều: "Dạ. Chung cư này đã quá cũ, thật sự không an toàn lắm. Nhưng phải làm cho cô Quý chuyển tới nơi nào?"
Giọng Mặc Cảnh Thâm bình tĩnh: "Nguyệt Hồ Loan."
Vệ sĩ càng kinh ngạc, Nguyệt Hồ Loan là khu dân cư cao cấp duy nhất ở khu Thành Tây. Tuy Nguyệt Hồ Loan không do Tập đoàn Shine xây dựng, nhưng sau khi xây dựng xong Nguyệt Hồ Loan, công ty nọ đã đặc biệt dành tặng một căn hộ mấy trăm mét vuông nằm ở vị trí tốt nhất cho Mặc Cảnh Thâm. Họ còn tặng thêm vài căn hộ nhỏ hơn một chút ở mấy tầng dưới. Ở tòa nhà có phong thủy tốt nhất, có view và phong cảnh đẹp nhất Nguyệt Hồ Loan, gần như tất cả những tầng lầu tốt nhất ở phía trên đều được tặng cho Mặc Cảnh Thâm. Hơn nữa, toàn bộ trang bị đều do công ty nọ hào phóng lắp đặt, có thể thấy họ rất có thành ý.
Chỉ là sau khi được tặng nhà, Mặc Cảnh Thâm chưa từng đến ở.
Ai cũng biết Nguyệt Hồ Loan là khu dân cư tốt nhất khu Thành Tây, kề cận hàng loạt tòa cao ốc văn phòng, cũng rất gần phố buôn bán ở khu Thành Tây. Chính giữa nơi này còn có hồ Nguyệt nổi tiếng của Hải Thành, môi trường rất tốt, là khu "thánh địa" yên tĩnh giữa đô thị sầm uất.
Nhưng phải làm thế nào để cô Quý chịu chuyển tới đó?
***
Hôm sau, Quý Noãn đến công ty, tranh thủ lên mạng xem một số căn nhà gần đó.
Bất kể là nhà chung cư hoặc là nhà thông thường, cách công ty không bao xa và có thể ở tương đối thoải mái, cũng chỉ có hai ba nơi.
Nhưng có điều lạ là hầu như không có nhà nào đặc biệt phù hợp và có thể làm cô hài lòng.
Nguyệt Hồ Loan là khu cô ưa thích nhất, nhưng nghe nói giá nhà ở đó không những rất cao, hơn nữa, rất nhiều căn hộ đặc biệt thích hợp đã được bán hết. Một vài căn hộ chung cư và nhà ở còn lại đều không thể nhìn cảnh hồ nằm giữa khu dân cư.
Lựa chọn thứ hai là hai chung cư gần Nguyệt Hồ Loan, đó là Quốc Tế Cẩm Mỹ và Dinh thự Cali. Nơi khác tốt hơn là khu biệt thự kiểu châu Âu ở gần đó.
Cô chỉ ở một mình, biệt thự thì quá phô trương. Phong cảnh đẹp ở khu Thành Tây cũng không nhiều, duy nhất chỉ có Nguyệt Hồ Loan nổi tiếng nhất cũng có giá cao nhất.
Nhưng nhìn đi nhìn lại cũng không có nhà nào ở vị trí mà cô ưa thích, cũng không hiểu sao mấy căn nhà giá gần hàng chục triệu đều đã được bán hết. Tuy Hải Thành có nhiều người giàu có, nhưng cũng không đến mức đều tập trung ở khu Thành Tây vốn không phải khu vực tốt nhất này. Rõ ràng người có tiền ở các khu Thành Nam, Thành Bắc, và Thành Đông nhiều hơn.
Tiểu Bát thấy cô đang xem nhà, liền tới gần, nói: "Chị Đại muốn chuyển nhà sao?"
"Ừ."
"Ái chà, chị đã xem mấy căn nhà ở Nguyệt Hồ Loan chưa?"
"Rồi!"
Bỗng Tiểu Bát chỉ xuống dưới lầu: "Em vừa thấy dưới lầu có người của địa ốc Nguyệt Hồ Loan đang tổ chức hoạt động ở khu lân cận, nói có một người là chủ sở hữu của tòa hộ tốt nhất do thường xuyên ở nước ngoài nên nhờ người của địa ốc bán lại, hay là chị nhanh chân đến xem đi?"
"Tòa nhà tốt nhất là tòa nhà nào?" Quý Noãn lại mở bản đồ Nguyệt Hồ Loan ra, xem một lượt, xác định ba tòa nhà A1 đến A3 trên bản đồ: "Nếu là một trong ba tòa nhà này, thì chị sẽ đi xem, nếu không thì cũng không cần xem đâu."
"Hình như đúng là tòa nhà bắt đầu bằng chữ A. Dù sao thì bây giờ chị cũng đang rảnh rỗi, chị xuống lầu hỏi thử một chút đi."
Việc chuyển nhà đã được lên kế hoạch, Quý Noãn nghe vậy mới đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiểu Bát tới gần chỉ về phía cách đó không xa, quả nhiên thấy có người của Nguyệt Hồ Loan đang tổ chức hoạt động ở đó.
Quý Noãn xuống lầu, đi tới cầm truyền đơn do nhân viên địa ốc phát, xem lướt qua, rồi đến gần người kia, nghi hoặc hỏi: "Cho hỏi có phải năm tầng trên cùng của tòa nhà A1 ở khu Nguyệt Hồ Loan đang bán không?"
"Dạ đúng vậy. Chủ năm tầng nhà đó thường xuyên ở nước ngoài, nhà trong nước bỏ không không sử dụng, nên nhờ chúng tôi đứng ra bán thay."
Tòa nhà này vừa vặn nằm ở trung tâm Nguyệt Hồ Loan có hướng nhìn ra hồ mà Quý Noãn rất thích. Cô thích nhà sát vùng nước, dù là bên bờ biển hay bên hồ đều được vì có phong cảnh đẹp, không khí trong lành. Nơi này gần công ty, mà nghe nói khu vực địa ốc ở đó cũng rất tốt, rất an toàn.
Chỉ có điều, diện tích của tầng trên cùng cũng hơn bốn trăm mét vuông. Tuy tầng đó có vị trí tốt nhất, nhưng một người ở trong căn hộ có diện tích hơn bốn trăm mét vuông thì rất trống trải.
Chương 489: Không đồng ý, không đồng ý, không đồng ý.
Nghe nói nhà trọ ở khu Nguyệt Hồ Loan này rất khó mua được, ngay cả những căn xung quanh có phong cảnh tương tự cũng rất khó mua, cần phải qua nhiều tầng và thủ tục mới có thể mua xong.
Nhưng từ lúc hỏi thăm đến lúc xem nhà, rồi cuối cùng quyết định mua, Quý Noãn chỉ mất hai ngày là đã làm xong thủ tục chuyển nhượng bất động sản. Tối ngày hôm sau, căn nhà này đã thuộc về cô.
Cô mua căn hộ bên dưới tầng trên cùng của tòa nhà A1, có diện tích một trăm năm mươi mét vuông, vừa đủ để cô ở. Quan trọng là tầm nhìn của tầng này và tầng trên cùng cũng đẹp như nhau, ban công rộng rãi vừa vặn là vị trí rất tốt nhìn xuống trung tâm hồ Nguyệt.
Quý Noãn đợi đến cuối tuần mới tranh thủ thời gian thuê công ty chuyển nhà đến giúp dọn nhà. Tiểu Bát và mấy đồng nghiệp trong công ty cũng tới giúp cô thu dọn đồ đạc. Hai ngày nay Mr. Vinse ra nước ngoài công tác, đến khi Quý Noãn đã chuyển nhà xong, anh ta mới trở về, dù muốn trợ giúp thì cũng không còn việc gì để giúp.
"Vậy mà là Nguyệt Hồ Loan sao?" Mr. Vinse hỏi trong cuộc gọi điện thoại. Vừa xuống máy bay, Mr. Vinse liền gọi cho Quý Noãn, biết cô đã chuyển nhà tới khu Nguyệt Hồ Loan ở khu Thành Tây.
Mr. Vinse rất yên tâm đối với công tác đảm bảo an ninh ở khu vực đó, nhưng đồng thời cũng buồn phiền vì trước kia mình không mua nhà ở Nguyệt Hồ Loan.
Hầu như anh ta mua hết cả mấy nhà ở và căn hộ chung cư lân cận xung quanh tòa cao ốc văn phòng của Tập đoàn MN, nhưng lại không mua nhà ở Nguyệt Hồ Loan.
Do lúc đi mua nhà trước đây, anh ta biết mấy căn hộ tốt nhất có hướng nhìn ra giữa hồ đều đã có chủ, cũng thừa biết tính cách của Quý Noãn. Đối với một khu nhà có tầm nhìn ra hồ, cô sẽ chọn căn hộ có vị trí tốt nhất, phong cảnh đẹp nhất. Còn lại những vị trí khác, chắc chắn cô sẽ không chọn. Bởi vậy anh ta đã bỏ qua khu Nguyệt Hồ Loan có phong thủy đắc địa.
Kết quả rất bất ngờ là bây giờ cô lại chuyển nhà đến đúng nơi đó!
"Đúng, tôi đã chuyển qua đây rồi, chỗ ở cũ bây giờ trống không. Địa ốc và an ninh ở đây cũng rất tốt, tốt hơn chỗ ở cũ rất nhiều lần. Quả nhiên trước đây mọi người khuyên tôi dọn nhà là đúng. May mà tôi đã dọn đi, nếu không, ở lại khu nhà cũ thì không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa. Hiện nay tôi thường xuyên ở lại làm thêm giờ, ban đêm trước cửa công ty có không ít người âm thầm theo dõi. Nếu không đổi một khu nhà an ninh hơn một chút, thật sự là rất nguy hiểm..." Lúc này Quý Noãn đang ở trong nhà mới của mình, cô vừa nói chuyện điện thoại với Mr. Vinse, vừa đẩy cửa sổ sát sàn ra, bước lên ban công. Trong làn gió nhẹ mùa hè, cô ngắm nhìn cảnh hồ Nguyệt đẹp nhất khu Thành Tây, khóe môi hiện lên nét cười: "Cảnh thật đẹp!"
Mr. Vinse cười, cũng không biết rốt cuộc là hai người không có duyên phận, hay là do cô cố hết sức tránh né. Mr. Vinse vốn tưởng rằng cô sẽ ở những căn nhà gần công ty nhất, nhưng rốt cuộc cô lại chuyển đến Nguyệt Hồ Loan.
"Phong cảnh ở đó thật sự rất đẹp, cũng là nơi có phong thủy rất tốt và đắc địa của khu Thành Tây. Cô ở thoải mái là tốt rồi."
Hai người lại trò chuyện vài câu, rồi sau đó, do công ty còn có việc, nên Quý Noãn phải ngắt máy.
Ngắt máy, Mr. Vinse liền trầm mặt xuống, cầm điện thoại bấm một dãy số: "Đọc số điện thoại người phụ trách bất động sản và người phụ trách địa ốc Nguyệt Hồ Loan khu Thành Tây cho tôi."
Trước lúc gọi điện cho Quý Noãn, anh ta đã nghe nói chủ nhân năm tầng trên cùng của tòa A1 ở Nguyệt Hồ Loan muốn bán nhà. Lúc này còn chưa tới một tuần, hẳn là vẫn còn các tầng lầu khác chưa bán đi. Nhân cơ hội này anh ta muốn mua một tầng gần Quý Noãn nhất cũng tốt.
Kết quả anh ta lấy tư cách Tổng Giám đốc Tập đoàn BGY gọi điện cho người phụ trách phía bên kia, lại nhận được một câu trả lời không chính xác. Họ chỉ nói mấy hôm nay người chủ đó đã ra nước ngoài, tạm thời không liên lạc được, chỉ có tầng cô Quý mua là nhận được sự đồng ý của người chủ đó. Mấy tầng khác cũng có người hỏi, nhưng mấy hôm nay chủ nhà chưa trả lời. Họ có thể bán trao tay, nhưng việc hoàn tất thỏa thuận thì họ không thể tự ý giải quyết, phải chờ chủ nhân mấy tầng lầu kia đồng ý thì mới được.
Mr. Vinse lại hỏi phương thức liên lạc với chủ nhà, kết quả là đối phương nói không thể cho biết.
Chưa nói tới địa vị của Mr. Vinse ở Hải Thành, bản thân BGY cũng là công ty bất động sản hàng đầu trong nước, hiếm có kẻ nào trong ngành bất động sản mà không nể mặt anh ta. Vậy mà anh ta muốn liên lạc với một chủ bất động sản, lại nhận được một câu trả lời không đâu ra đâu.
Anh ta lại gọi điện cho một người khác, nhưng kết quả cũng vẫn vậy, không ai tiết lộ lai lịch chủ nhân của năm tầng lầu kia.
Cả năm tầng lầu đều thuộc sở hữu của một người, Quý Noãn ở tầng thứ hai từ trên xuống, hầu như bị mấy tầng kia bao quanh.
Thường ngày Quý Noãn cũng rất cảnh giác, không hiểu sao lần này cô lại không điều tra xem chủ nhà là ai, mà đã quyết định mua nhà rồi?
Vẻ mặt Mr. Vinse khó coi, anh ta lái xe chạy một mạch từ sân bay về thành phố. Mất hai ngày Mr. Vinse mới tìm được địa chỉ email của người chủ nhà bí ẩn kia. Theo như lời người phụ trách bất động sản và địa ốc Nguyệt Hồ Loan, họ muốn bán lại những căn hộ này thì đều phải email xin ý kiến của người chủ kia. Chỉ khi nào đối phương đồng ý hoặc trả lời bằng điện thoại thì mới có thể bán. Thế nhưng mấy ngày nay vẫn chưa có email hồi âm, dường như người chủ kia quá bận rộn, không có thời gian để ý tới chuyện mua bán mấy căn phòng kia.
"Xin lỗi Mr. Vinse, chúng tôi cũng chỉ thay mặt chủ nhà bán trao tay. Lúc cô Quý mua căn hộ kia là ngày đầu tiên chúng tôi bán trao tay, có lẽ chủ nhà vẫn chưa ra nước ngoài, bởi vậy trả lời rất nhanh, lập tức đồng ý. Nhưng đến bây giờ chủ nhà vẫn chưa trả lời lại, chúng tôi thật sự không có cách nào...."
Mr. Vinse cầm địa chỉ email mà công ty bất động sản ghi cho mình, về nhà tự tay viết email xin mua nhà, ghi rõ tất cả các quy trình thủ tục, sau đó lại gửi toàn bộ thông tin về mua nhà cho đối phương.
Tối hôm đó, rốt cuộc người chủ bí ẩn kia đã trả lời email.
BGY-Vinse: "Xin chào, tôi lấy tư cách cá nhân đề nghị mua tòa nhà A1 ở Nguyệt Hồ Loan của anh. Tất cả thư từ và tài liệu đều đã được chuyển đi. Tôi có thể mua toàn bộ các tầng còn lại cùng một lúc, có thể xem xét nâng giá, xin hãy đồng ý."
Người chủ bí ẩn: "Không đồng ý."
BGY-Vinse: "Xin chào, tôi nhân danh Tập đoàn BGY chi nhánh Hải Thành xin mua nhà ở Nguyệt Hồ Loan của anh. Tất cả thư từ và tài liệu đều đã được chuyển đi. Tôi có thể mua toàn bộ các tầng còn lại cùng một lúc, giá có thể thương lượng, xin hãy đồng ý."
Chủ nhà bí ẩn: "Không đồng ý."
BGY-Vinse: "Giá cả có thể thương lượng. Anh cũng có thể đưa ra mức giá mà anh mong muốn. Anh thường xuyên ở nước ngoài, cũng không cần giữ lại nhà ở Hải Thành. Đã bán đi một tầng, chi bằng bán nốt mấy tầng còn lại cho công ty chúng tôi, hoặc tôi sẽ mua với tư cách cá nhân."
Người chủ nhà bí ẩn không trả lời.
BGY-Vinse: "Tôi ra giá gấp đôi!"
Người chủ nhà bí ẩn: "Không đồng ý."
***
Lúc này, gió đêm khẽ phơ phất, Quý Noãn ngồi ở ban công nhà mới, hết sức thảnh thơi uống nước chanh mình tự pha, nhìn cảnh đêm trên hồ, không hề hay biết có hai người đàn ông vì nơi ở mới của cô mà phát động một cuộc "đại chiến" qua email...
Chương 490: Rốt cuộc người sở hữu năm tầng trên cùng là ai?
Tòa nhà A1 gồm mười sáu tầng, năm tầng cao nhất thuộc về người chủ bí ẩn.
Từ khi Quý Noãn chuyển nhà, bởi vì nơi này gần công ty, cô không phải sốt ruột lái xe tránh chỗ tắc khi rời khỏi công ty. Mỗi ngày, cô đều có thể có bốn năm mươi phút chạy thể dục lúc sáng sớm. Ngày đầu tiên chạy thể dục buổi sáng gặp hàng xóm, cô tùy ý trò chuyện vài câu. Biết được cô là người trọ ở tầng trên vừa chuyển tới, hàng xóm liền thân thiện chào hỏi, còn hỏi han rất nhiều.
"Vậy cô có biết năm tầng trên cùng rốt cuộc do ai làm chủ không? Hình như tới bây giờ cũng không ai gặp được người chủ đó. Giá của năm tầng trên cùng không thấp, tổng cộng cũng mấy trăm triệu. Không biết rốt cuộc người chủ đó là người như thế nào mà có thể mua được mấy tầng nhà tốt nhất ở Nguyệt Hồ Loan. Giá của tầng nào trong mấy tầng đó đều cao gấp đôi, gấp ba giá nhà phía dưới. Cả năm tầng đều thuộc quyền sở hữu của người chủ đó, nhưng họ cũng không ở. Trước đây chúng tôi hỏi thăm, nghe nói đó là chủ một xí nghiệp tư nhân, chứ không phải là công ty bất động sản mua, bởi vậy càng rất hiếu kỳ."
Quý Noãn đáp: "Tôi cũng không rõ. Là bên địa ốc thay mặt bán. Dù sao thì thủ tục của đối phương đều đầy đủ cả, căn hộ cũng còn mới, lại gần chỗ tôi đi làm, bởi vậy tôi mới mua."
"Ôi, tôi còn tưởng cô biết chứ. Tôi cứ nghĩ là khi mua nhà nhất định cô từng tiếp xúc người chủ thần bí kia. Hóa ra ngay cả cô cũng không gặp được người đó?"
Quý Noãn mím môi: "Tôi chưa từng gặp. Chẳng phải nghe nói người đó đã ra nước ngoài sao? Hẳn là trong thời gian dài cũng không trở về."
"Vậy giá cô mua cũng không thấp nhỉ? Tôi thấy cô mua tầng thứ mười lăm có tầm nhìn ra hồ đẹp nhất, đối diện ban công là hồ Nguyệt. À, tôi nghe nói tầng trên cùng có diện tích hơn bốn trăm mét vuông, bốn phía có ban công. Đây là tầng duy nhất của tòa nhà có hướng nhìn ba trăm sáu mươi độ, không có góc chết nhìn ra phong cảnh xung quanh. Đối phương đã không dễ đồng ý bán ra, thế sao cô lại không mua luôn tầng trên cùng?"
Tuy hàng xóm nhiệt tình thật, nhưng lại nhiệt tình quá mức, họ hỏi nhiều quá khiến Quý Noãn cũng không biết trả lời thế nào. Cô chỉ mỉm cười: "Nhà rộng quá, ở cũng trống trải." Nói xong, cô gỡ khăn mặt quàng sau gáy xuống lau mồ hôi, rồi mỉm cười lễ độ chạy đi, không tán gẫu nữa.
Chạy xong cô lên lầu tắm rửa chuẩn bị đi làm. Khi đi thang máy nhìn thấy mấy con số của năm tầng trên cùng, cô hồi tưởng lại mấy ngày trước. Quá trình mình kích động mua lại căn hộ này quả thật đặc biệt nhanh chóng và thuận lợi.
Chẳng qua là cô không có thời gian, chỉ sốt ruột làm sao mua cho được nơi ở thích hợp, không có thời gian chọn tới chọn lui. Dù sao thì người chủ sở hữu không đến ở trong thời gian dài, mọi mặt nơi này đều phù hợp với yêu cầu và mong muốn của cô, nên cô đã vui vẻ mà quyết định mua lại. Tuy nhiên cô không ngờ người chủ kia lại bí ẩn như vậy, ngay cả hàng xóm ở đây đã hai năm cũng không biết đó là ai.
Lại nói, giá cả mấy tầng nhà này thật sự không thấp, thế mà ném bất động sản mấy trăm triệu ở đây. Cho nên phòng ốc nơi này hoặc là tài sản mà công ty xây dựng đem gán nợ, hoặc là quà tặng cho ai đó. Hoặc cũng có thể một nhân vật có máu mặt có nhiều tiền nào đó ném tiền vào bất động sản nhưng không vội đến ở. Cô nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy người giàu có như vậy hẳn là không có ý đồ gây rối. Huống chi người của khu địa ốc cũng nói, tới bây giờ người chủ vẫn chưa từng tới ở, nên Quý Noãn cũng rất yên tâm mua.
Cô tắm xong thì đi làm, cuộc sống yên bình trôi qua hai ngày. Bỗng nhiên hơn mười một giờ đêm nay, cô nhận được cuộc gọi của Hạ Điềm, nói cô nàng sắp sinh rồi, lúc này sắp được đưa vào phòng sinh.
Quý Noãn cuống quýt bật dậy khỏi giường.
Khi cô chạy đến Bệnh viện Trung tâm thành phố thì đã là hai mươi phút sau.
Lúc này Hạ Điềm đã vào phòng sinh. Bên ngoài phòng sinh có khá đông người chờ đợi. Cô thấy một người mặc đồng phục cảnh sát đặc công màu đen chen qua đám người chạy vào. Vừa đến nơi, người kia liền túm lấy bác sĩ, vẻ mặt nghiêm nghị không giấu được vẻ lo lắng hỏi tình trạng hiện tại của sản phụ. Quý Noãn đứng bên cạnh nhướng mày.
Xem ra đây là anh chàng cảnh sát đặc công mà Hạ Điềm từng nhắc tới. Cô lại thấy trên đầu vai anh ta mấy sao mấy vạch, xem ra trong thời gian một năm làm nhiệm vụ truy bắt ma túy ở biên giới, vị này đã lập được nhiều chiến công, đã được lên chức Thượng tá. Trước đây khi cô gặp ở đồn công an, trông anh ta rất khiêm nhường.
Khi gọi điện cho cô trước lúc vào phòng sinh, Hạ Điềm còn tủi thân nói cũng không biết khi nào người yêu của mình mới trở về. Kết quả bây giờ anh ta đã chạy tới phòng sinh.
Khá lắm, rất đúng lúc, ít ra không lỡ mất thời điểm Hạ Điềm sinh con.
Thường ngày Hạ Điềm cư xử rất thẳng thắn và phóng khoáng. Tuy bạn thân nhất chỉ có một mình Quý Noãn, nhưng cô cũng có những bạn bè khác khá thân thiết, đặc biệt là đồng nghiệp ở Tập đoàn MN, nên lúc này đã có nhiều người chạy tới. Ai nấy đều nghĩ rằng người yêu cô không ở bên cạnh, sợ cô một mình lẻ loi trong bệnh viện nên chạy tới định trợ giúp. Kết quả là chưa bao lâu đã có nhiều người tới, bên ngoài phòng sinh cũng nhanh chóng chật ních.
Quý Noãn lui ra phía ngoài một chút, chờ đứa bé sinh ra rồi tính sau.
Bệnh viện Trung tâm thành phố là nơi làm việc của Tần Tư Đình. Nghe tin, Tần Tư Đình liền tới tầng trệt khu phòng sinh nhìn xem.
Quý Noãn vừa lui đến vị trí giữa hành lang, đúng lúc Tần Tư Đình vừa đi tới. Nhiệt độ máy điều hòa trong hành lang hơi lạnh. Mới vừa rời khỏi phòng phẫu thuật, anh khoác thêm áo bên ngoài áo blouse, chạy thẳng tới đây.
"Quý Noãn?" Tần Tư Đình vừa nhìn đã thấy Quý Noãn đứng trong đám người.
"Bác sĩ Tần." Đã mấy năm không gặp, Quý Noãn nhìn thấy Tần Tư Đình, mỉm cười với anh: "Đây là khu phòng sinh, sao anh lại tới đây?"
"Cô Hạ là bạn của cô. Mấy năm nay cô ấy cũng thường đến Bệnh viện Trung tâm, tôi xem cô ấy là một người bạn thân thuộc. Nghe nói cô ấy sắp sinh, nên tôi đến xem qua một chút." Tần Tư Đình nhét tay vào túi áo blouse, vì thấy người trong phòng sinh rất đông nên anh cũng không đến gần, chỉ nhìn Quý Noãn, nói: "Ba năm không gặp, trông cô vẫn rất tốt nhỉ."
Quý Noãn: "Cũng tạm. Một người ở bên ngoài, dù ra sao cũng đều có thể sống vui vẻ, dù có vất vả, có buồn bã đến đâu đi nữa nhưng ít nhất kết quả nhận được cũng tỉ lệ thuận với nỗ lực bỏ ra."
Tần Tư Đình thản nhiên nói: "Vậy là tốt rồi."
Trước nay người đàn ông này không nói nhiều với cô về chuyện tình cảm, cũng không quá nhiều lời về tình cảm người khác. Tuy nhiên nhìn thấy dáng vẻ như đang sống rất vui vẻ của Quý Noãn, Tần Tư Đình suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng không nói ra tình trạng không tốt của Mặc Cảnh Thâm mấy năm nay.
Dù sao trong ba năm nay, vẻ lạnh lùng và điềm tĩnh pha lẫn bí ẩn của Mặc Cảnh Thâm đã làm cho người khác khó gần. Ngay cả những lúc hiếm hoi cùng ngồi uống rượu, phần lớn Mặc Cảnh Thâm đều kín tiếng, không nói lời thừa, cũng không bao giờ giải thích nguyên nhân vì sao mình ly hôn. Tuy thoạt nhìn anh vẫn bình thường, nhưng với sự hiểu biết của mình đối với Mặc Cảnh Thâm, Tần Tư Đình có thể cảm nhận được, mấy năm nay mỗi khi nghe người khác thỉnh thoảng nhắc tới tên của Quý Noãn, ánh mắt bình thản của Mặc Cảnh Thâm hiện ra vẻ kiềm chế và chịu đựng rất ghê gớm.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro