|01|
|18.09.2023|
Bạn trai dẫn người trong lòng anh ta về nhà ngay ngày đầu tiên tôi mất.
Họ ngồi trên chiếc sô pha tôi mua trao nhau cái hôn, ăn món sủi cảo nhân cần tây tôi tự tay gói, chơi máy chơi game tôi tặng cho anh ta.
Rồi đến một ngày, cô ta tò mò hỏi anh ta: "Xử Nữ đâu rồi?"
Anh ta bình tĩnh trả lời: "Mấy hôm trước cãi nhau với anh nên cô ấy xin công ty đi công tác rồi."
Ồ, thì ra anh ta vẫn chưa biết tôi không còn nữa.
——⇥⌁🍁⌁⇤——
1
Trong ngày sinh nhật Giang Khương Thiên Yết, trên đường vội trở về nhà tôi đã gặp tai nạn rồi qua đời ngay tại chỗ.
Linh hồn bay trong không trung, tôi muốn đến gặp Giang Khương Thiên Yết lần cuối nhưng lại vô tình trông thấy anh ta dẫn theo người trong lòng là Trần Cát Xà Phu về căn nhà của chúng tôi.
Dưới ánh đèn mờ gương mặt trắng nõn của Trần Cát Xà Phu ửng hồng, giống như đang say, cô ta dán chặt lên người Giang Khương Thiên Yết.
"Thiên Yết, Yết..."
Giang Khương Thiên Yết ôm eo Trần Cát Xà Phu, anh ta vén sợi tóc rối ra sau tai cho cô ta rồi kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Một Giang Khương Thiên Yết vẫn luôn lạnh lùng nhưng chỉ với Trần Cát Xà Phu anh ta mới dịu dàng như thế.
Trông thấy cảnh tượng ấy, dù đã có chuẩn bị từ trước nhưng tôi vẫn thấy nhói lòng.
Từ khi biết tin Trần Cát Xà Phu ly hôn Giang Khương Thiên Yết luôn trong trạng thái đờ đẫn, số lần anh ta về nhà cũng ngày một ít, cũng ngày càng lạnh nhạt với tôi.
Tôi tìm được thông tin công ty của chồng cũ Trần Cát Xà Phu phá sản, sau đó anh ta đã cầm theo tiền rồi bỏ trốn.
Sau khi ly hôn Trần Cát Xà Phu mới hay tin mình mang thai, ngày nào chủ nợ cũng đến tìm Trần Cát Xà Phu khiến cô ta sợ đến mức chút nữa sảy thai.
Mấy hôm nay, Giang Khương Thiên Yết vẫn luôn ở trong bệnh viện chăm sóc cô ta.
Tôi cãi nhau với Giang Khương Thiên Yết cũng bởi anh ta muốn đưa Trần Cát Xà Phu về nhà chăm sóc.
"Bố mẹ Xà Phu từng giúp đỡ anh, anh không thể bỏ mặc cô ấy được."
Hốc mắt tôi đỏ ửng: "Chỉ vì lý do này thôi sao?"
Giang Khương Thiên Yết im lặng rồi dụi tắt điếu thuốc: "Anh nói rồi, anh sẽ lấy em."
"Tô Kiều Xử Nữ, rốt cuộc em đang sợ điều gì vậy?"
Rốt cuộc tôi đang sợ điều gì ư?
Thật ra Giang Khương Thiên Yết hiểu rất rõ, nhưng anh ta lại vờ như không biết.
Hôm đó tôi không kìm chế được cảm xúc, lần đầu tiên nói chia tay với anh ta.
Giang Khương Thiên Yết tái mét mặt mày, anh ta im lặng bế tôi vào trong phòng tắm, mở vòi nước rồi nói: "Em có biết mình đang nói gì không?"
Tôi run rẩy ôm lấy cơ thể, bóng dáng cao lớn đổ ập xuống, anh ta cởi nút áo sơ mi rồi cắn môi tôi như đang trừng phạt.
"Xử Nữ, đừng bao giờ nói câu chia tay với anh."
Nước lạnh từ trên đầu chảy xuống, hơi thở nóng hổi phả lên cổ, gương mặt trước mắt dần trở nên mơ hồ.
"Xà Phu chỉ ở tạm đây một thời gian thôi, đợi đến khi cảnh sát tìm thấy chồng cô ấy anh sẽ đưa cô ấy về."
Anh ta thủ thỉ bên tai tôi: "Anh với cô ấy thật sự không có gì."
Tôi hổn hển giãy giụa, nhắm mắt lại uy hiếp: "Muốn tôi đồng ý, trừ phi tôi chết."
Sau đó, tôi thật sự không còn nữa.
Và Giang Khương Thiên Yết cũng đưa Trần Cát Xà Phu về nhà.
2
Tôi thấy Giang Khương Thiên Yết đỡ Trần Cát Xà Phu đang say khướt ngồi lên sô pha rồi lấy khăn ấm lau mặt cho cô ta.
"Em đang mang thai, không nên uống nhiều rượu như thế."
Giọng Giang Khương Thiên Yết rất trầm nhưng lại rất đỗi dịu dàng, hệt như dáng vẻ năm đó anh ta trách mắng Trần Cát Xà Phu không chịu nghiêm túc nghe giảng.
Không biết Trần Cát Xà Phu có nghe thấy hay không, cô ta lẩm bẩm nói mình đau đầu.
Giang Khương Thiên Yết bật cười, anh ta đỡ Trần Cát Xà Phu ngồi dậy rồi để tay lên trán cô ta, hơi dùng sức xoa xoa sau tai với huyệt thái dương.
Cảnh tượng quá đỗi ấm áp ấy khiến tôi chết lặng, chỉ dừng trong vài giây rồi đột nhiên bừng tỉnh.
Thẫn thờ trong giây lát.
Ngày ấy lúc vừa mới tốt nghiệp đại học, bà ngoại của Giang Khương Thiên Yết qua đời, còn bố của Trần Cát Xà Phu cũng bởi gia cảnh của anh ta mà phản đối chuyện hai người yêu nhau rồi bắt Trần Cát Xà Phu lấy người khác.
Nửa năm chìm trong bóng tối ấy, là tôi đã ở bên cùng Giang Khương Thiên Yết vượt qua.
Nửa năm sau, anh ta đồng ý lời tỏ tình của tôi.
Về sau Giang Khương Thiên Yết quyết định lập nghiệp, phải thường xuyên tham gia các buổi tiệc xã giao.
Tôi cũng từng lau mặt, nấu canh giải rượu và chăm sóc cho anh ta cả đêm.
Sáng hôm sau hai mắt tôi thâm quầng hiện rõ vẻ mệt mỏi, Giang Khương Thiên Yết nhìn tôi một lúc lâu rồi thở dài thườn thượt, anh ta bảo tôi gối đầu lên chân mình rồi xoa bóp cho tôi.
Tôi được cưng mà sợ nhưng lại thấy rất thoải mái khi được anh ta xoa bóp, rồi sau đó lại giở tính xấu nói: "Giang Khương Thiên Yết, sau này anh không được làm thế với ai đâu đấy, được không?"
Nói xong tôi lại thấy hơi hối hận.
Đang định nói thêm để gỡ gạc lại thì lại nghe thấy tiếng cười của Giang Khương Thiên Yết từ trên đỉnh đầu: "Được."
Khi đó anh ta đã nói được.
Nhưng mà...
Nhưng mà...
Cũng phải, sao Trần Cát Xà Phu lại là người khác được chứ.
Tôi chỉ đột nhiên trở thành ngoại lệ của Giang Khương Thiên Yết, còn Trần Cát Xà Phu, từ trước tới nay Giang Khương Thiên Yết vẫn luôn hướng về cô ta.
3
Tôi bỗng nhận ra, mình nên rời khỏi nơi này.
Tôi còn không có đủ dũng cảm nhìn Giang Khương Thiên Yết mát xa cho Trần Cát Xà Phu, lỡ đâu một ngày hai người họ nối lại tình xưa, ôm hôn thì sao?
Thậm chí...
Nghĩ tới đây ngực tôi đau thắt lại, như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò trên lưng, tô lo sợ, liều mạng chạy về phía cửa.
Nhưng vừa chạm tay vào cánh cửa linh hồn của tôi đau nhói, thậm chí còn đau hơn cả lúc tai nạn rồi rơi từ trên vách núi xuống nát bét nữa.
Tôi chưa kịp két lên thì đã bị lôi trở về.
Sau vài lần thử cố gắng mặt tôi tái mét lại, cơ thể mướt đầy mồ hôi, cuối cùng tôi cũng ý thức được một điều.
Tôi không thể rời khỏi căn nhà này.
Hoặc có thể hiểu là tôi không thể rời khỏi Giang Khương Thiên Yết.
Bỗng nhiên, tôi mất đi toàn bộ sức lực.
Tôi đờ đẫn tiếp tục nhìn hai người kia.
Giang Khương Thiên Yết mát xa cho Trần Cát Xà Phu xong đang định rời đi thì bị cô ta nắm lấy cánh tay.
Trần Cát Xà Phu mở choàng mắt.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
"Thiên Yết, anh còn thích em không?" – Trần Cát Xà Phu hỏi thẳng.
Giang Khương Thiên Yết nhìn vào đôi mắt của cô ta: "Anh hận em."
Trần Cát Xà Phu tái mặt.
Anh ta vuốt ve gương mặt Trần Cát Xà Phu rồi thở dài: "Nhưng anh chưa từng quên em."
Tôi mỉm cười mỉa mai.
Ánh mắt Trần Cát Xà Phu hiện rõ ý cười, giống như bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, đôi mắt cô ta sáng lên: "Tô Kiều Xử Nữ thì sao? Cô ấy ở bên anh năm năm, anh có tình cảm với cô ấy không?"
Giang Khương Thiên Yết sững người, đôi môi mấp máy nhưng lại không nói gì.
Bầu không khí đột nhiên lặng hẳn đi.
Trần Cát Xà Phu thay đổi vẻ mặt, cô ta nhìn Giang Khương Thiên Yết bằng ánh mắt tìm tòi.
Một giây sau cô ta lao tới hôn lên môi Giang Khương Thiên Yết.
Cơ thể anh ta cứng đờ nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc, sau đó anh ta chủ động ôm lấy eo Trần Cát Xà Phu để cô ta ngồi lên đùi mình, một bàn tay khác giữ chặt gáy để nụ hôn thêm sâu hơn.
Tôi thấy ghê tởm, bịt chặt miệng sợ một giây sau sẽ nôn ra mất.
"Thiên Yết, anh ấy đã vứt bỏ em rồi, anh đừng bỏ lại em nhé, em không muốn một mình." – Trần Cát Xà Phu hổn hển, môi kề môi thủ thỉ.
"Em biết anh chỉ thấy biết ơn và áy náy với cô ấy thôi, người anh thích thật ra là em..."
Trần Cát Xà Phu hôn lên xương quai xanh của Giang Khương Thiên Yết, dừng lại một chút rồi đưa tay cởi cúc áo sơ mi của anh ta ra.
Giang Khương Thiên Yết giữ tay Trần Cát Xà Phu lại.
"Không được."
Giọng anh ta lạnh lùng trầm trầm, nhưng ánh mắt lại lạnh băng.
Hơi lạnh toát ra từ người anh ta khiến một linh hồn không cảm nhận được độ ấm như tôi cũng phải rùng mình.
Trần Cát Xà Phu thẫn thờ nhìn Giang Khương Thiên Yết, cô ta không ngờ mình lại bị từ chối: "Vì Xử Nữ nên anh mới..."
Tôi cũng thẫn thờ nhìn Giang Khương Thiên Yết, trái tim đập thình thịch.
Giang Khương Thiên Yết im lặng một lúc rồi cụp mắt xuống, tôi không thấy rõ được cảm xúc trong lòng anh ta: "Xà Xà, anh đã có bạn gái rồi."
"Làm thế này sẽ ảnh hưởng đến em đấy."
Trần Cát Xà Phu hiểu rồi, cô ta bật cười: "Em đợi anh."
Tôi cũng hiểu rồi, mỉm cười mỉa mai.
Ý của Giang Khương Thiên Yết là, trước khi chúng tôi chia tay anh ta và Trần Cát Xà Phu sẽ không thật sự vượt quá giới hạn.
Không liên quan đến đạo đức của anh ta, cũng không phải là tôn trọng cô bạn gái chính thức là tôi mà là anh ta không muốn Trần Cát Xà Phu dính bẩn và bị người đời trách mắng.
Anh ta trân trọng và yêu thương cô ta như thế.
Tôi bật cười, nước mắt lăn dài.
4
Sau khi dỗ Trần Cát Xà Phu đi ngủ xong, Giang Khương Thiên Yết đứng ngoài ban công hút thuốc.
Dáng người cao thẳng, cơ thể như muốn hòa vào làm một với màn đêm, chỉ có điếu thuốc trên đầu ngón tay là rực sáng.
Anh ta không có bất kỳ vẻ mặt nào, ngón tay mân mê điếu thuốc, cũng có nghĩa là hiện giờ anh ta đang rất bực bội.
Tôi bị ép bay đến chỗ cách anh ta khoảng chừng hai mét rồi lạnh lùng nhìn anh ta.
Cũng đã ngỏ lòng mình với người trong lòng rồi, tôi không biết anh ta còn đang bực bội chuyện gì nữa.
Ồ, chúng tôi vẫn chưa chia tay mà.
Có lẽ là bởi chuyện vừa rồi, dục vọng vẫn chưa được thỏa mãn chăng.
Tôi nghĩ.
Bỗng nhiên điện thoại của Giang Khương Thiên Yết vang lên.
Anh ta vội mở điện thoại ra, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Một giây sau, ánh mắt anh ta hiện rõ sự thất vọng.
Tôi hơi tò mò, bay đến sau lưng anh ta nhìn thử.
Tôi ngẩn người.
Giang Khương Thiên Yết đang ở trong cuộc thoại với tôi.
Sau lần cãi nhau trước, chúng tôi cũng không liên lạc với nhau nữa.
Tin nhắn cuối cùng là tôi gửi cho anh ta: "Một tuần nữa là tới sinh nhật của đồng chí Tiểu Yết rồi, anh muốn nhận được quà gì?"
Có lẽ hôm đó anh ta quá bận rộn, hoặc là đang ở trong bệnh viện chăm Trần Cát Xà Phu nên không trả lời lại.
Hiện giờ, ngón tay Giang Khương Thiên Yết vô thức lướt trên màn hình load lại, như thể làm như thế đầu bên kia sẽ nhắn tin tới vậy.
Tôi cũng không biết nên có phản ứng gì.
Trong lúc lơ đãng, Giang Khương Thiên Yết gửi tin nhắn đi.
Giang Khương Thiên Yết: "Mười một rưỡi rồi."
Tôi biết anh ta đang nói đến chuyện gì.
Mười một rưỡi tối, sắp qua sinh nhật của anh ta rồi.
Năm năm qua, tôi chưa từng bỏ lỡ sinh nhật của anh ta. Lần nào cũng nấu mỳ trường thọ, gói sủi cảo cho anh ta ăn.
Năm nay vẫn chưa kịp nói một câu sinh nhật vui vẻ với Giang Khương Thiên Yết.
Nhưng, không nói được nữa rồi.
Sau này cũng thế.
Bởi lẽ, tôi đã không còn trên cõi đời này nữa.
5
Giang Khương Thiên Yết đứng ngoài ban công khoảng nửa tiếng, cơ thể lạnh buốt, lúc quay về phòng khách trông mặt anh ta rất khó coi.
Anh ta nhìn điện thoại chằm chằm, sau đó bực bội ném nó lên sô pha, đi đến tủ lạnh lấy gói sủi cảo nhân cần tây lần trước tôi gói nhưng ăn không hết rồi cấp đông trong tủ lạnh ra.
Giang Khương Thiên Yết bình tĩnh rã đông sủi cảo, sau khi nấu xong anh ta ngồi trên bàn rồi nghiêm túc ăn từng miếng một.
Làn khói trắng lượn lờ, trông lạnh lùng lại có vẻ như rất xa xôi.
Nhìn dáng vẻ lặng lẽ ăn sủi cảo của Giang Khương Thiên Yết, một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Giang Khương Thiên Yết, có lẽ anh ta cũng quan tâm đến tôi.
Tôi ngạc nhiên rồi tỉnh táo lại.
Thật ra hôm nay cũng không phải là sinh nhật của Giang Khương Thiên Yết.
Sinh nhật thật sự của anh ta vốn vào tuần trước.
Nhưng ngày ấy của năm năm về trước, bà ngoại của Giang Khương Thiên Yết qua đời, Trần Cát Xà Phu cũng rời xa anh ta, Giang Khương Thiên Yết cũng không muốn tổ chức sinh nhật nữa.
Là tôi đề nghị đổi sinh nhật sang một tuần sau, lần nào tôi cũng tự mình tổ chức sinh nhật cho anh ta.
Tôi là một cô nhi, lúc còn trong trại trẻ sinh nhật là ngày tôi cảm thấy vui vẻ nhất trong năm.
Tôi chỉ muốn anh ta vui vẻ một chút.
Lần đầu tiên tổ chức sinh nhật cho Giang Khương Thiên Yết, tôi đã dành ra mấy tháng để học chơi trò chơi anh ta thích nhốn định cùng anh ta chơi suốt đêm, nhưng chơi đến hai giờ tôi lại gối đầu lên chân anh ta rồi thiếp đi mất. Lúc thức dậy, tôi thấy Giang Khương Thiên Yết khoanh tay, nhướng mày rồi như cười như không nhìn tôi: "Cả đêm ư?"
Lần thứ hai tôi đã nấu cho anh ta một bàn đồ ăn, bị dao cứa vào tay rất nhiều lần, cuối cùng cũng chỉ ăn được mỳ trường thọ và sủi cảo.
Giang Khương Thiên Yết ăn hết sạch, một người ngày thường kiệm lời như anh ta cũng mở miệng khen sủi cảo mấy câu.
Tôi luôn thích lựa gió phất cờ, ưỡn ngực nói: "Tim anh không tốt, ăn sủi cảo có thể hạ huyết áp và nhịp tim, vậy nên dù là hình dáng bên ngoài hay là mùi vị em đều học rất nghiêm túc."
Khi đó Giang Khương Thiên Yết đã nhìn tôi rất lâu: "Tô Kiều Xử Nữ, sao em lại tốt với anh thế chứ?"
Tôi mỉm cười: "Bởi vì em thích anh. Em thật sự rất thích rất thích anh."
Tôi còn chưa tỏ tình xong thì Giang Khương Thiên Yết đã nắm lấy cằm của tôi rồi cúi người hôn tôi rồi.
Giang Khương Thiên Yết thích giấu đi cảm xúc của mình, đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự nồng nhiệt của anh ta.
Sau đó đến giường.
Chúng tôi của tối ấy đều rất vụng về, cùng thăm dò lẫn nhau.
Nhưng sau đó anh ta giống như không học cũng biết, nắm lấy eo tôi, trong đôi mắt đen láy ấy là gương mặt đẫm nước mắt của tôi.
Cho đến nửa đêm, lặng lẽ và mạnh bạo.
Nhưng thực tế chứng minh mặt dày rất hữu hiệu, lần thứ ba thứ tư tổ chức sinh nhật cho Giang Khương Thiên Yết, anh ta đều ngầm đồng ý.
Xem ra trong suốt năm năm bên nhau và đối xử chân thành này, ít nhiều gì cũng đọng lại trong lòng anh ta chút gì đó.
| 𝕳𝖔𝖆̀𝖓 𝖕𝖍𝖆̂̀𝖓 01 ¦
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro