ℭ𝔥𝔲̛𝔬̛𝔫𝔤 11

Tăng Nghiên Xử Nữ sau khi nhìn thấy tin nhắn wechat của Phó Nguyên Thiên Yết liền biết vì sao hôm nay Tăng Thanh Xà Phu lại không cùng mình về nhà. Cô ta hẳn là đi xem Phó Nguyên Thiên Yết chơi bóng rổ.

Cô cũng có thể lý giải được cái biểu tình khi ấy Tăng Thanh Xà Phu nhìn mình.

Nghĩ đến chuyện Tăng Thanh Xà Phu đứng ở bên ngoài cửa xe bày ra vẻ mặt 'Tao biết Thiên Yết hôm nay chơi bóng rổ nhưng mày thân là vị hôn thê lại không biết' , 'Tao đi xem Thiên Yết chơi bóng rổ nhưng mày thân là vị hôn thê lại không đi' đắc ý nhìn mình, Tăng Nghiên Xử Nữ lại không biết nên nói gì mới tốt. Nguyên thân là nữ phụ pháo hôi trong sách, tốt xấu gì cũng từng có một đoạn quan hệ vị hôn thê, vị hôn phu nhưng Tăng Thanh Xà Phu chỉ là một người qua đường Giáp trong sách, đến nữ phụ cũng không đến, cùng nam chủ căn bản không hề có bất cứ liên quan gì. Nếu như Tăng Thanh Xà Phu biết được sự thật này phỏng chừng sẽ giận đến vẹo cả mũi.

Tăng Nghiên Xử Nữ ở trong bao biểu cảm tùy tiện tìm một cái meme động vật nhỏ gửi cho Phó Nguyên Thiên Yết, sau đó liền bỏ điện thoại xuống.

---------------

Phó Nguyên Thiên Yết nhìn meme Tăng Nghiên Xử Nữ gửi cho mình, nhướng mày. Meme Tăng Nghiên Xử Nữ gửi đến là một con vật nhỏ trên đầu có một đóa hoa, bên cạnh còn có một dòng chữ 'Tặng cậu một đóa hoa hoa.'

Đưa anh một đóa hoa nhỏ? Một đóa đủ nào đủ.

Phó Nguyên Thiên Yết suy nghĩ, anh không có thoát wechat mà đem điện thoại ném cho Lãnh Hàn Bạch Dương đang ngồi gần đó "Dương Dương, có nhiệm vụ này giao cho mày."

Lãnh Hàn Bạch Dương luôn miệng đáp ứng, thề son sắt nói "Lão đại, mày nói đi, tao nhất định sẽ hoàn mỹ hoàn thành nhiệm vụ mày giao."

"Đợi lát nữa lúc tao vào rổ, mày quay lại sau đó gửi cho cô ấy!"

Lãnh Hàn Bạch Dương vội gật đầu tỏ vẻ đáp ứng nhưng chờ đến khi anh phản ứng lại, anh mới phát hiện bản thân đã xem nhẹ một việc.

Gửi cho cô ấy? Cô nào? Nghĩ như vậy Lãnh Hàn Bạch Dương theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, sau đó thiếu chút nữa bị cái tên ở góc bên trái phía trên màn hình lóe mù con mắt.

Tiểu tức phụ.

Vậy nên, lão đại thật sự là đang nhắn tin với tiểu câm điếc? Mấy nữ sinh trên khán đài kia không hổ là fan chân ái, quan sát quá tỉ mỉ, đoán quá đúng!

Hiện tại lão đại cư nhiên còn yêu cầu anh đem mỗi lần vào rổ của cậu ta đều quay lại sau đó gửi cho tiểu câm điếc.

Lãnh Hàn Bạch Dương gãi gãi đầu. Nếu Phó Nguyên Thiên Yết đã yêu cầu như vậy, anh cũng đồng ý rồi như vậy anh tự nhiên sẽ nỗ lực làm tốt.

Có điều ở đây có nhiều nữ sinh như vậy thế nhưng vị hôn thê của lão đại lại không có tới hiện trường, còn muốn lão đại tự mình quay hình gửi cho cô ta xem, chuyện này quả thực có chút không thể nói nổi?

Phó Nguyên Thiên Yết rất nhanh lại một lần nữa vào trong sân, Lãnh Hàn Bạch Dương giơ điện thoại, cẩn thận quan sát , chuẩn bị sẵn sàng quay lại khoảnh khắc chơi bóng xuất sắc của lão đại nhà mình.

Đột nhiên, anh nhớ tới một chuyện. Anh có phải hay không cũng nên chào hỏi Tăng Nghiên Xử Nữ một chút? Bằng không Tăng Nghiên Xử Nữ ở bên kia sẽ không biết ai đang cầm điện thoại của Phó Nguyên Thiên Yết.

Nghĩ như vậy, Lãnh Hàn Bạch Dương liền gửi tin nhắn cho Tăng Nghiên Xử Nữ.

"Chị dâu nhỏ, xin chào, tôi là Lãnh Hàn Bạch Dương, là người phát sóng trực tiếp cảnh lão đại chơi bóng."

Nhận được tin nhắn Tăng Nghiên Xử Nữ vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Phát sóng trực tiếp chơi bóng? Phát sóng trực tiếp kiểu gì? Video call?

Cô từ chối. Cô hiện tại không có tiện, không có khả năng đồng ý video call.

Có điều vấn đề chính yếu hiện tại chính là, vì sao phải phát sóng trực tiếp? Cô thật ra không có hứng thú lắm với việc xem mấy trận bóng rổ, cô thà rằng dùng thời gian đó làm một vài chuyện mà bản thân yêu thích.

Tăng Nghiên Xử Nữ vốn dĩ chuẩn bị cự tuyệt lời mời video call, có điều chờ đến sau khi nhận được một đoạn video ngắn, cô mới hiểu bản thân nghĩ sai rồi. Thì ra anh ta chỉ muốn gửi video cho cô xem thôi.

Cô click mở đoạn video mà Lãnh Hàn Bạch Dương gửi đến.

Bối cảnh thanh âm của video rất náo nhiệt, rất ồn ào, tất cả đều là tiếng thét chói tai của nữ sinh.

Lãnh Hàn Bạch Dương đem ống kính tập trung trên người Phó Nguyên Thiên Yết. Phó Nguyên Thiên Yết đoạt bóng, Phó Nguyên Thiên Yết lấy đà chuẩn bị ném rổ, còn có Phó Nguyên Thiên Yết tươi cười cùng đồng đội đập tay ,......

Cuối cùng một trận đấu bóng rổ kết thúc, Tăng Nghiên Xử Nữ tuy rằng không có tại hiện trường nhưng bởi vì mấy cái video mà Lãnh Hàn Bạch Dương gửi cho cô, bốn bỏ làm năm, cô cũng coi như bị động mà xem xong trận này.

Người trong sân tự nhiên cũng chú ý tới việc Lãnh Hàn Bạch Dương dùng điện thoại quay lại trận đấu.

Có một nữ sinh hỏi "Anh ấy cầm điện thoại Phó Nguyên Thiên Yết làm gì vậy?"

"Hình như là đang quay video?"

Nữ sinh kia hỏi tiếp "Quay cho ai vậy?"

"Làm sao tớ biết được. Khoảng cách có chút xa , nhìn không rõ lắm."

Lúc này, có người thử thăm dù nói "Hẳn là Phó Nguyên Thiên Yết muốn bạn mình hỗ trợ quay lại khoảnh khắc soái khí tràn đầy của bản thân?"

Trước kia cũng không phải là không có chuyện này.

Mọi người vừa nghe, cảm thấy rất có đạo lý, cũng không đem việc Lãnh Hàn Bạch Dương quay video để ở trong lòng nữa.

-----------------

Bởi vì hôm nay Tăng Thanh Xà Phu về nhà muộn cho nên Tăng gia tối nay 8 giờ mới dùng bữa tối.

Tăng Trường Thịnh hôm nay đi dự tiệc, không có về nhà ăn cho nên trên bàn cơm chỉ có mẹ con Thanh Tuyết Giang cùng với Tăng Nghiên Xử Nữ.

Tăng Thanh Xà Phu ở trên bàn cơm ríu rít, mặt đầy hưng phấn.

"Mẹ, mẹ không biết Thiên Yết lúc chơi bóng đẹp trai đến cỡ nào đâu. Hôm nay anh ấy cực kỳ phong độ, ghi được rất nhiều điểm" Không biết vì sao, Tăng Thanh Xà Phu cảm thấy Phó Nguyên Thiên Yết hôm nay chơi bóng cực kỳ nghiêm túc. Lúc trước khi anh chơi bóng thái độ luôn có chút lấy lệ, ghi điểm cũng không được nhiều như hôm nay.

Thanh Tuyết Giang mỉm cười , kiên nhẫn nghe Tăng Thanh Xà Phu nói chuyện.

Tăng Thanh Xà Phu nói xong, nhìn Tăng Nghiên Xử Nữ, vẻ mặt đầy đắc ý "Mày không đến hiện trường cho nên chẳng thể biết được trận bóng rổ hôm nay có bao nhiêu kịch tính."

Tăng Nghiên Xử Nữ an tĩnh cúi đầu dùng bữa. Tuy rằng cô không có đến hiện trường nhưng cô cũng coi như xem được gần hết trận

Cô bình thường không có theo dõi mấy trận đấu bóng rổ nhưng cô cảm giác được Phó Nguyên Thiên Yết chơi không tồi, động tác rất soái, động tác giả cũng thành thục, trách không được lại có nhiều nữ sinh đến xem đến vậy.

Tăng Thanh Xà Phu cắn môi nhìn Tăng Nghiên Xử Nữ, cô ta thật ra muốn hỏi Tăng Nghiên Xử Nữ hôm nay có nhận được tin nhắn wechat của Phó Nguyên Thiên Yết hay không.

Hôm nay việc Phó Nguyên Thiên Yết cầm điện thoại chơi wechat cô ta thực sự rất để ý.

Nhưng đối mặt với Tăng Nghiên Xử Nữ, cô ta làm cách nào cũng không mở lời được. Cô ta cảm thấy dường như nếu bản thân hỏi thành lời thì sẽ thấp hơn Tăng Nghiên Xử Nữ một cái đầu vậy. Đây là chuyện mà cô ta cực kỳ không muốn xảy ra.

Thôi, từ từ tìm hiểu vậy.

Trên bàn cơm, Thanh Tuyết Giang dùng bữa xong, dùng khăn giấy nhẹ lau miệng, thong thả ung dung mà nói "Xà Xà, mấy hôm nữa con cùng mẹ tham gia một bữa tiệc từ thiện đi!"

Tăng Thanh Xà Phu hưng phấn gật đầu đồng ý, qua hai giây, cô ta biết rõ cố hỏi "Mẹ, chỉ có hai người chúng ta thôi sao?"

Thanh Tuyết Giang như có như không nhìn thoáng qua Tăng Nghiên Xử Nữ còn đang ngồi uống canh, hơi hơi cong khóe miệng "Đúng vậy!"

Tăng Thanh Xà Phu trên mặt đắc ý không dấu được "Mẹ, con không có quần áo mới để mặc."

Thanh Tuyết Giang buông khăn giấy, bộ dáng cực kỳ dễ nói chuyện "Ngày mai mẹ dẫn con đi mua."

"Được, mẹ là tốt nhất!"

Tăng Nghiên Xử Nữ an tĩnh nghe cuộc nói chuyện của hai người, nội tâm giống như giếng cổ, một chút cũng không hề dao động.

Tham dự một vài trường hợp quan trọng nhưng chỉ mang theo con gái mình mà không mang theo con gái vợ trước của chồng là Tăng Nghiên Xử Nữ chính là kỹ xảo mà Thanh Tuyết Giang đã dùng quen. Người ngoài nhìn thấy nhiều cũng không trách. Nếu như Tăng Nghiên Xử Nữ cũng tham dự thì khi đó chính là đầy đủ cả nhà bốn người cùng đi. Có điều, loại trường hợp không có sự có mặt của Tăng Trường Thịnh như thế này, Thanh Tuyết Giang chỉ mang theo con gái của mình, Tăng Trường Thịnh sẽ không nói cái gì, người khác cũng sẽ không có quá nhiều phê bình.

Thật ra nguyên thân cũng không quá để chuyện này ở trong lòng, để cô ấy đơn độc đi cùng mẹ con Thanh Tuyết Giang, cô ấy không muốn, Tăng Nghiên Xử Nữ tự nhiên cũng không muốn.

Thanh Tuyết Giang nhẹ vỗ lên tay Tăng Thanh Xà Phu, cố ý nói trước mặt Tăng Nghiên Xử Nữ "Đến lúc đó, con lại làm quen với một vài người bạn mới, thêm một người bạn chính là thêm một sự trợ giúp. Con cùng những người đó giao hảo, chỉ có lợi chứ không có hại."

Tăng Thanh Xà Phu sau nghi nghe xong liền cười nói "Con biết rồi."

----------------

Ngày hôm sau tan học Tăng Thanh Xà Phu vẫn trang điểm xinh đẹp, chuẩn bị tiếp tục đi xem Phó Nguyên Thiên Yết chơi bóng. Có điều, Tăng Nghiên Xử Nữ lần này cũng không ngồi xe về nhà. Cô hôm nay đồng ý với Thẩm Nhược Song Ngư cùng cô ấy đi dạo phố.

Cô hiện tại đang học ở Thập Nhị trung ở trung tâm thành phố, phụ cận có một trung tâm thương mại lớn.

Có điều Tăng Nghiên Xử Nữ cùng Thẩm Nhược Song Ngư vừa mới rời trường không được bao xa, phía sau liền vang lên tiếng còi xe ô tô.

Chiếc xe giống như cố ý gây rối vậy, cứ bóp còi không ngừng khiến Thẩm Nhược Song Ngư phiền muốn chết.

Cô quay đầu lại chuẩn bị nhìn xem là người nào không có ánh mắt như vậy, lái xe đuổi theo các cô bóp còi. Thẩm Nhược Song Ngư định mắng cho kẻ không có mắt nhìn kia một trận nhưng vừa mới quay đầu nhìn thấy phía sau mình là một chiếc Bently, cô liền nói không nên lời.

Đi siêu xe tuyệt đối là kẻ không thể trêu vào.

Lúc này cửa sau xe mở ra, Phó Nguyên Thiên Yết từ trong xe bước ra.

Anh hôm nay mặc một chiếc áo khoác màu đen, nhìn qua càng thêm anh tuấn.

Anh cong cong môi, gọi "Tiểu tức phụ."

Tăng Nghiên Xử Nữ nhìn thấy Phó Nguyên Thiên Yết thì có chút ngoài ý muốn, anh hôm nay không có đi chơi bóng sao?

Vậy Tăng Thanh Xà Phu trang điểm xinh đẹp tốn công rồi?

Thẩm Nhược Song Ngư nhìn thấy Phó Nguyên Thiên Yết mặt đầy kinh ngạc.

Đây là ai vậy? Còn gọi Tăng Nghiên Xử Nữ là 'tiểu tức phụ'? Lúc này, cô phát hiện ra trên tay Phó Nguyên Thiên Yết có đeo nhẫn, chiếc nhẫn này cùng với chiếc nhẫn trên tay Tăng Nghiên Xử Nữ là một cặp.

Cho nên chàng trai này chính là vị hôn phu trong truyền thuyết của Tăng Nghiên Xử Nữ?

Thẩm Nhược Song Ngư sau khi nhìn thấy Phó Nguyên Thiên Yết chỉ muốn hét chói tai! Mẹ nó, quá đẹp trai!

Cô vội không ngừng nó "Xử Xử, tớ đi trước, để lại không gian cho hai người, ha ha ha ha."

Nói xong, Thẩm Nhược Song Ngư liền cực kỳ có ánh mắt mà rời đi. Cô nhất định, nhất định phải ngay lập tức chia sẻ tin tức này với Lục Nguyệt Thiên Bình.

Tăng Nghiên Xử Nữ sau khi lên xe liền dùng ánh mắt ý hỏi Phó Nguyên Thiên Yết tới tìm cô có chuyện gì.

Phó Nguyên Thiên Yết không nói gì, chỉ nhíu mày yên lặng quan sát mặt Tăng Nghiên Xử Nữ "Tiểu tức phụ, mặt em là làm sao vậy?" Thuốc mỡ lần trước của Tăng Nghiên Xử Nữ anh khi trở về có hỏi qua bác sĩ, nói là thuốc tốt dùng để làm mờ sẹo. Anh vốn dĩ muốn đổi cho cô loại thuốc càng tốt hơn nhưng bác sĩ cố vấn bảo anh loại thuốc này rất tốt rồi, không cần đổi cho nên anh mới bỏ ý định này đi.

Có điều anh không quá rõ tình huống vết thương trên mặt của Tăng Nghiên Xử Nữ. Còn ba mẹ anh cũng không có biết nhiều về cô, chuyện vết thương trên mặt cô, bọn họ cũng không dám tùy tiện hỏi.

Tăng Nghiên Xử Nữ nhìn bàn tay duỗi đến trước mặt, trầm mặc hai giây. Hiện tại Phó Nguyên Thiên Yết đối với chuyện cô viết lên trên lòng bàn tay đã luyện thành thói quen, động tác cũng càng ngày càng tự nhiên.

Cô ở trên lòng bàn tay anh viết "Sát, thương" (vết thương tạo thành do ma sát)

Chỉ là trầy da sao? Thì ra không hề giống như anh tưởng tượng.

Phó Nguyên Thiên Yết nghe vậy liền thả lỏng, anh duỗi tay định tháo khẩu trang trên mặt Tăng Nghiên Xử Nữ ra "Vậy em cho anh xem mặt đi!"

Tăng Nghiên Xử Nữ theo bản năng lùi người về phía sau. Phản ứng của Tăng Nghiên Xử Nữ có chút lớn, Phó Nguyên Thiên Yết giơ tay làm tư thế đầu hàng "Được được được, anh không xem, không xem nữa!"

Tăng Nghiên Xử Nữ chỉnh lại khẩu trang trên mặt.

Phó Nguyên Thiên Yết nghĩ nghĩ, hỏi "Chủ nhật có một bữa tiệc từ thiện, em có muốn cùng đi với anh không?"

~.~.~ ℌ𝔢̂́𝔱 𝔠𝔥𝔲̛𝔬̛𝔫𝔤 11 ~.~.~

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro