Chương 34 [Hồi Kết]

Sau ngày đại hỷ của hai người họ không lâu, Mộ Dung Lâu đưa Nghiêm Vũ trở về Châu Định, mặc cho Trác Văn Viễn bỏ bao công sức mời họ nán lại thêm vài ngày, Mộ Dung Lâu không muốn nhiều lời chỉ nói với hắn duy nhất một câu 'Ngươi có nương tử, ta cũng có, đã đến lúc ta phải trở về bên bà ấy'.

Một năm sau

Năm nay Trác Văn Viễn lại đến Châu Định viếng mộ những người đã mất ở đám cháy Phong Vân Quán. Ánh chiều vừa buông xuống, hắn đã đứng trước cổng nhà Mộ Dung Lâu. Nghiêm Vũ trong nhà vừa nhìn thấy hắn, vui hết chỗ nói, lao nhanh như cơn gió ra ngoài kéo hắn vào trong nhà. Hắn chưa kịp nói tiếng nào, đã bị kéo đến vườn sau ngồi ngay ngắn trước mặt Mộ Dung Lâu. Nghiêm Vũ còn nhiệt tình nhét vô tay hắn một con cờ, dơ một ngón tay cái lên, nhìn hắn với gương mặt tràn đầy hy vọng 'Ta tin huynh nhất định sẽ làm được', sau đó quay lưng chạy mất xác. Ngơ ngác nhìn bàn cờ vây, hắn phì cười đoán chắc Mộ Dung tiên sinh lại ép Nghiêm Vũ chơi cờ, bởi thế khi vừa nhìn thấy hắn, nhất định trong đầu có suy nghĩ đem hắn làm kẻ thế mạng.

Thế là hắn cùng Mộ Dung Lâu không ai nói lời nào, chỉ im lặng mà đánh liên tiếp 5 ván với nhau. Trác Văn Viễn cầm trên tay quân cờ đen, suy tư nhìn thế cờ thiên la địa võng trước mặt, khẽ lắc đầu, từ tốn nói 'Tiên sinh, ta e là vẫn không thắng nổi'. Xưa đến nay mỗi khi Chơi cờ với Mộ Dung Lâu, hắn chưa từng biết đến chữ chiến thắng, chỉ có thua từ thảm hại đến bị thương.

Mộ Dung Lâu nở nụ cười khiêm tốn, đặt quân cờ trắng trong tay xuống bàn, nhẹ nhàng đứng dậy, chắp hai tay đằng sau, vừa bước đến bàn trà gần đó vừa nói 'Tiểu tử, đừng tưởng ta không biết bao năm qua ngươi cố ý nhường ta bao nhiêu ván. Nếu không chơi hết sức, lần sau đừng đến đây nữa'.

Trác Văn Viễn nghe xong, khẽ cười, bước đến nhận ly trà từ tay Mộ Dung Lâu, điềm đạm nói 'Tiên sinh quá khen, thật sự ta không dám múa rìu qua mắt thợ'.

Mộ Dung Lâu khẽ nhấp một ngụm trà, nghe mấy lời sáo rỗng của hắn riết thấy vô cùng nhàm chán, không muốn trả lời.

Trác Văn Viễn chậm rãi ngồi xuống ghế, tiếp tục cất lời.

'Tiên sinh, một năm qua thật sự cảm ơn người đã gửi thuốc đều đặn cho cả ta và Giai Âm'

Mộ Dung Lâu thong thả ngả lưng trên chiếc ghế tựa, lười biếng trả lời 'Không có gì, ta chỉ sợ ta đi rồi, hai người không may chết bất đắc kỳ tử, làm xấu danh tiếng của ta'

Hắn nghe xong chỉ biết cười, mấy năm qua hắn quá quen với cách nói chuyện cổ quái của ông ấy, bởi miệng lưỡi không độc địa thì không phải Mộ Dung Lâu.

Hắn bình thản tiếp lời 'Ta và nàng ấy vẫn dùng thường xuyên. Rất hiệu quả, tiên sinh đừng quá lo lắng'

Mộ Dung Lâu đặt nhẹ ly trà trên bàn, hỏi 'Ta nghe nói tháng trước ngươi vừa từ quan, chuyển ra vùng ngoài thành sống. Người có tiền đồ sáng lạn như ngươi lại từ bỏ dễ dàng thế sao ?'

Hắn lắc đầu, hướng ánh mắt nhìn về xa xăm, điềm đạm trả lời 'Chốn quan trường đầy phức tạp, lòng người lại thâm sâu khó đoán. Bao năm qua vất vả bấy nhiêu là quá đủ, giờ đây vãn bối chỉ muốn mỗi ngày sống bình yên bên nàng ấy mà thôi'

Mộ Dung Lâu gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của hắn, không nói gì thêm chỉ vươn tay với lấy cây quạt mây tre trên bàn, sau đó vừa phe phẩy quạt trong tay vừa đong đưa ghế tựa trông vô cùng dễ chịu.

Một cánh hoa tím nhẹ nhàng bay đến rơi vào cốc trà của Trác Văn Viễn. Ngước lên mới thấy hàng cây Tử Đằng cao lớn đang đua nhau nở rộ, từng chùm từng chùm hoa dài rũ xuống mặt đất, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ khiến người ngắm trong lòng vừa ấm áp vừa thoải mái, quả là một loài hoa hiếm có.

'Nghe nói hoa Tử Đằng phải trồng đến năm năm mới ra hoa, lần trước vừa đến đây liền xảy ra một số chuyện không hay, chưa kịp ngắm, nay có cơ hội nhìn rõ mới thấy thật sự rất đẹp'

Vừa khen xong, hắn cơ thể thả lỏng ngả lưng xuống ghế, nhắm mắt thư giãn tận hưởng sự bình yên ở nơi đây.

'Tiểu tử, thật lòng ta thật sự khâm phục ngươi'

Trác Văn Viễn mở mắt, quay sang bên cạnh liền thấy Mộ Dung Lâu tay vẫn phe phẩy quạt, ghế vẫn đong đưa, mắt nhìn về phía trời chiều, cất giọng đầy tâm sự nói với hắn. Hắn bèn ngả lưng trở về ghế, tiếp tục lắng nghe.

'Có lẽ ít nhiều ngươi đã từng nghe Vũ kể về ta'

'Mộ Dung Lâu ta một đời kiêu ngạo, được người người ưu ái đặt cho cái tên 'Thiên tài y thuật'. Cứu ngàn người, vạn người lại không cứu được nương tử của chính mình. Ta lúc đó tuổi trẻ đầy nông nổi, mãi chạy danh tiếng hư ảo, háo thắng muốn người người công nhận tài năng không gì là không chữa được'

'Thế mà khi nàng ấy mang thai ta còn không biết, khi sảy thai nàng ấy cũng chưa từng than vãn ta nghe một lời, cho đến khi ta phát hiện ra mọi thứ đã quá muộn, nàng ấy không còn muốn sống nữa'

'Nhìn nàng ấy chết dần chết mòn trên giường, lúc đó ta mới biết dù ta tài giỏi đến mức nào cũng không bao giờ chữa lành được vết thương lòng do chính ta đã gây ra'

'Cho đến khi ta gặp ngươi, dù ta không rõ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta có thể nhìn rõ sự ăn năn, dằn vặt, đầy khổ sở trong ánh mắt của ngươi'

'Đó là ánh mắt của kẻ đã phạm phải sai lầm không thể nào sửa chữa được, rất giống ta'

'Năm xưa bệnh tình của nương tử ngươi, đến bản thân ta cũng không chắc giữ được mạng nàng ta đến bao lâu, huống chi là tính đến đường khi nào tỉnh lại'.

'Ai ai cũng nghĩ là thế. Chỉ có ngươi, duy nhất ngươi tin rằng một ngày nàng ta nhất định sẽ tỉnh lại, một lòng mong mỏi chờ đợi kỳ tích xuất hiện.'

'Rồi đến một ngày nương tử ngươi tỉnh lại. Cơ thể khỏe mạnh như chưa từng trải qua bất cứ chuyện gì'

'Rất kỳ lạ, kỳ lạ đến mức một người không bao giờ tin vào kỳ tích như ta cũng phải tin rằng trên đời thật sự có kỳ tích'

'Thật trớ trêu làm sao, lão phu cả đời cứu người lại vô tình hại chết nương tử, còn ngươi vì muốn cứu nương tử nên mới không màng mạng sống mà đi cứu người'

'Bởi vậy mới nói Mộ Dung Lâu ta xưa nay chưa từng thua ai, chỉ thua duy nhất một mình ngươi'

'Từ lâu ta đã biết bệnh tình của hai người, không đơn thuần chỉ nhờ vào y thuật của lão phu. Nếu ông trời đã cho hai người cơ hội thứ hai, ta mong hai người hãy sống thật hạnh phúc. Đừng như ta, sống mãi một đời ân hận'

Trác Văn Viễn nghe xong lập tức rời khỏi ghế, vội vàng đứng trước mặt Mộ Dung Lâu, kính cẩn chắp hai tay trước mặt 'Tiên sinh, đời này Trác Văn Viễn được quen biết Mộ Dung tiên sinh và mọi người, còn được người hết lòng chiếu cố là phúc phần mười kiếp mới có được. Ta ...'

Vừa nói một tay hắn kéo vạt áo sang một bên, định quỳ gối tạ ơn, liền bị Mộ Dung xua xua tay chặn lại 'Không, không cần dài dòng đa lễ như thế, cũng không cảm tạ, ta không cần ...'

'Tiên sinh ....' Hắn cảm thấy vô cùng bứt rứt, xưa đến nay Mộ Dung Lâu chưa từng chấp nhận bất cứ sự báo đáp của hắn, đến tận bây giờ hắn vẫn chưa biết phải làm sao cho phải phép, chỉ biết đứng lúng ta lúng túng trước mặt Mộ Dung Lâu.

'Chỉ cần mỗi năm đều đặn một lần đến thăm ta là được'

Trác Văn Viễn ngỡ như mình vừa nghe lầm, ngước mặt lên liền thấy Mộ Dung Lâu nở nụ cười đầy phúc hậu nhìn hắn.

Thấy hắn đứng bất động, bộ dạng ngơ ngác nhìn mình, Mộ Dung Lâu làm bộ nghiêm nghị hỏi 'Sao vậy ? Hay là chê ta tiếp đón không chu đáo ?'

Hắn lắc đầu, khuôn mặt không giấu nổi xúc động lên tiếng 'Không, không phải. Ta ... Ta chỉ là nhất thời xúc động. Được, mỗi năm ta sẽ đến thăm tiên sinh'

Nói xong, cả hai đều bất giác bật cười vui vẻ.

'Nghiêm Vũ kia !! Ngươi mau đứng lại cho ta !'

'Có ngốc như tỷ mới đứng lại lêu lêu !!'

Phía xa có hai bóng người một nam một nữ không ngừng rượt đuổi nhau, còn luôn miệng cãi cọ um sùm. Trác Văn Viễn vội vã xin phép, sau đó bước nhanh đến nơi nhốn nháo kia.

'Giai Âm'

Tống Giai Âm nhìn thấy hắn đang tiến lại gần, vứt phăng cây chổi trên tay sang một bên, bộ dạng bực tức chạy nhanh đến ôm chầm lấy hắn, cất giọng đầy uất ức.

'Văn Viễn !!!'

Trác Văn Viễn nhìn Nghiêm Vũ đứng phía trước cười hả hê, cả người Tống Giai Âm nóng ran, lại còn phảng phất mùi dầu mỡ, liền lên tiếng ân cần hỏi.

'Có chuyện gì vậy ?'

'Nàng vừa xuống bếp nấu nướng à ?'

Nàng gật đầu, vùi mặt vào ngực hắn, ấm ức nói 'Ta vào bếp muốn nấu món gà hầm hạt sen cho chàng cùng tiên sinh. Nhưng mà ... nhưng mà Nghiêm Vũ cứ cố ý ức hiếp ta'

Nghiêm Vũ lập tức trả lời 'Ta không có'.

Nàng lớn tiếng khẳng định 'Đệ có !!'

Trác Văn Viễn nâng tay xoa đầu nàng, nhìn Nghiêm Vũ nói 'Vũ, đừng bắt nạt tẩu tẩu của đệ như thế '

Nghiêm Vũ không chịu thua, lắc đầu, tự tin nói 'Ca, đệ đâu có. Chỉ tại tỷ ấy vụng về quá mà thôi'

'Không tin ca ca tự mình mà xem thử đi !'

Tống Giai Âm cứ vùi mặt vào lòng hắn như đang giấu giếm điều gì. Hắn vỗ nhẹ vai nàng, từ tốn nói.

'Đâu ? để ta xem nào Giai Âm'

Tống Giai Âm không trả lời, cứ lắc lắc đầu, nhất quyết không chịu ngước mặt lên.

Hắn tò mò hỏi 'Nàng sao vậy ?'

Nàng nói 'Rất xấu'

'Không sao, nào A Âm ngước mặt lên'

'Chàng không được cười đâu đấy !'

'Ta không cười'

Nàng từ từ ngước mặt lên. Than ôi, vừa nhìn hắn đã biết mình không thể nào giữ lời mình vừa nói được. Mặt Tống Giai Âm lấm lem đầy vết nhọ nồi, đã thế hai bên tóc mai còn dính vài cọng lông gà cứ bay lất phất, trông không thể nào hài hước hơn được nữa. Hắn lập tức quay mặt sang một bên, nhắm mắt quên đi hình ảnh vừa rồi, cố hết sức nhịn cười.

Nàng tức giận la lớn 'Chàng cười ta !!'

Hắn quay lại giải thích 'Ta không có', song lần này hắn không thể nào nhịn được nữa, cúi đầu xuống bắt đầu cười. Nghiêm Vũ đứng phía sau ôm bụng bật cười vô cùng sảng khoái.

Nàng bực bội cãi lại 'Chàng có !!', tay lập tức đẩy hắn ra, quay sang với lấy cây chổi dưới đất, vẻ mặt giận dữ nhìn hai người họ nói 'Ta ... ta phải đánh chết mấy người !!'

Nghiêm Vũ lập tức kéo tay hắn chạy đi, hắn vừa chạy vừa luôn miệng 'Nương tử, nàng ... nàng đừng nóng giận !!', còn Nghiêm Vũ cứ không ngừng đổ dầu vào lửa chọc nàng ngày càng điên tiết hơn 'Lêu lêu tỷ tỷ ngốc haha'. Thế là khung cảnh còn hỗn loạn hơn cả lúc nãy.

Nhìn ba người phía xa cứ chạy tới chạy luôn, la hét om sòm. Mộ Dung Lâu nhâm nhi tách trà trên tay, nở nụ cười vui vẻ, đã từ rất lâu nơi này đã không được náo nhiệt như thế.

—---------------------

Tống Giai Âm hào hứng đặt nồi gà hầm sen do tự tay nàng chuẩn bị trên bàn, còn nhiệt tình múc từng bát kính cẩn đưa đến tay từng người. Cầm bát canh nóng hổi trên tay, không hiểu sao cả ba người họ đều có linh cảm không tốt cho lắm, song suy cho cùng nhìn ánh mắt lấp lánh ánh sao trên gương mặt đầy mong đợi của nàng. Làm sao họ nỡ lòng từ chối.

Vừa ăn xong muỗng canh đầu tiên, ba người họ chỉ biết nhìn nhau cười gượng.

Ăn muỗng thứ hai, Nghiêm Dương liền ném ánh nhìn đầy thương cảm về phía Trác Văn Viễn đang ăn ngon lành, miệng vừa cười mà lòng thầm cảm thán 'Ca ca, khẩu vị của huynh đã thượng thừa tới mức này rồi sao, huynh sống được tới giờ này đúng là phúc đức tổ tiên nhà huynh phù hộ đấy'.

'Thế nào ? Mọi người thấy có ngon không ?' Tống Giai Âm tay chống cằm, nét mặt phấn khởi hỏi.

'Rất ngon !!' Ba người đồng thanh trả lời.

Nàng nở nụ cười vô cùng rạng rỡ, tự khen trong lòng tất nhiên là phải ngon rồi bởi Tam nương đã dạy nàng kỹ càng thế cơ mà. Nhìn bọn họ cứ ăn lấy ăn để như thế chứng tỏ Tam nương có một đệ tử hết sức giỏi giang.

Từ lúc đó, cả ba người họ chỉ biết im lặng mà ăn, nàng cảm thấy hơi lạ lạ, bèn múc mình một bát, vui vẻ nói 'Ngon đến thế sao, ta cũng muốn thử xem sao'

'Đừng !!' Ba người đồng thanh lên tiếng ngăn nàng lại.

Nàng vô tư thắc mắc hỏi 'Sao vậy ?'

Trác Văn Viễn nhẹ nhàng gấp cho nàng một miếng thịt xào bỏ vào chén, nở nụ cười thân thiện nói.

'Giai Âm , ý của ta là nàng đã cất công làm như thế cứ để ta cùng hai người họ ăn hết. Nàng ăn thử món thịt xào này đi, dù sao nàng cũng chưa từng ăn qua món của Vũ làm mà đúng không ?'

Thấy Trác Văn Viễn vươn tay định cầm lấy muỗng canh trên tay mình, nàng lập tức đưa ngay vào miệng trước ánh mắt ngỡ ngàng của ba người họ. Ngay lập tức, nàng nôn ngay ra chén, mặt nhăn nhó nhìn ba người bọn họ 'Mặn quá đi !'

'Không có !!' Ba người họ đồng loạt trả lời.

Tống Giai Âm không tin, tay cầm đũa gắp ngay một miếng gà trong canh bỏ vào miệng. Ôi thôi, miếng gà không còn là gà, nàng cảm tưởng đang nuốt muối thì hơn.

'Thật sự mặn mà !'

'Vậy sao ? Sao ta không thấy như thế ?' Mộ Dung Lâu quay mặt qua hỏi Trác Văn Viễn, hắn gật gù trả lời 'Không mặn, không mặn', quay sang Nghiêm Vũ cũng trả lời y chang.

'Không được, khó ăn như thế này ta phải mang đi vứt thôi !' Nàng vươn tay đến nồi gà hầm, liền bị Nghiêm Vũ nhanh tay giật lại.

Mộ Dung Lâu đưa bát tới trước, miệng nói 'Vũ, mau cho ta bát nữa !'

'Ta nữa !' Trác Văn Viễn nhiệt tình hùa theo.

Thế là Tống Giai Âm cứ ngơ ngác nhìn ba người họ hì hục ăn cho đến nồi canh trống trơn không còn gì. Nàng đưa mắt nhìn họ rồi lại nhìn nồi canh, khó xử nói

'Mọi người ... cái này ... cái này ....'

Trác Văn Viễn lại gấp thêm một miếng thịt bỏ vào chén nàng, từ tốn nói.

'Giai Âm, nàng đừng nghĩ quá nhiều. Bất kể hương vị như thế nào, tiên sinh cùng Vũ rất thích món ăn của nàng, ta cũng vậy'

'Đúng, đúng. Lão phu rất thích món canh đặc biệt của cô. Lần sau nhớ làm nhiều món hơn cho ta nhé' Mộ Dung Lâu gật đầu đồng tình, nói thêm.

Tống Giai Âm quá xúc động không nói nên lời, hai mắt cứ rưng rưng nước mắt.

'Cám ơn mọi người. Lần sau ta sẽ làm tốt hơn'

'Tốt nhất là đừng có lần ...' chưa nói hết câu liền gặp ánh mắt cảnh cáo của thái sư phụ cùng ca ca, Nghiêm Vũ lập tức không dám hó hé 'lần sau tốt, lần sau sẽ tốt hì hì'.

Cảm nhận hai luồng sát khí vây quanh, Nghiêm Vũ vươn tay gắp mì xào rau bỏ vào chén nàng, giả vờ cất giọng không quan tâm 'Cho tỷ thử món mì hoan hỉ của ta đó, chưa ai ăn món mì này của ta mà không cười vui vẻ cả'

Nàng tay cầm cái bát ngập thức ăn, nở nụ cười vô cùng hạnh phúc 'Cảm ơn mọi người. A Âm sẽ ăn thật ngon'.

Hôm đó bốn người họ đã có một bữa tối quây quần bên nhau thật ấm áp.

Sáng sớm, Mộ Dung Lâu cùng Nghiêm Vũ ra ngoài tiễn Trác Văn Viễn cùng Tống Giai Âm lên đường trở về Biện Kinh.

Nhìn phu quân kính cẩn cúi chào, nàng cũng ngoan ngoãn cúi đầu chào theo. Hắn định mở miệng nói thêm điều gì đó, liền bị Mộ Dung Lâu xua tay từ chối .

'Không cần, không cần đa lễ, nói nhiều mệt lắm. Mau đi đi !'

Mộ Dung Lâu lạnh lùng quay lưng bỏ đi, Nghiêm Vũ vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt, sau đó nhanh chân chạy theo thái sư phụ.

'Tiên sinh, Ta nhất định sẽ đến thăm người thường xuyên !' Trác Văn Viễn la lớn.

Mộ Dung tiên sinh không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vẫy, sau đó bước thẳng vào nhà.

Trước khi rời đi, hai người họ vẫn đứng trước ngôi nhà tranh một lúc lâu. Bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, vô tình khiến ngàn cánh hoa Tử Đằng bay đầy trời, trông vô cùng tuyệt mỹ.

Tống Giai Âm lần đầu tiên chứng kiến mỹ cảnh, không khỏi phấn khích chạy qua xoay vài vòng, nhún nhảy y hệt trẻ nhỏ hiếu kỳ thứ mới lạ.

Múa xong một màn, Nàng cười vui vẻ, hướng mắt về phía hắn ríu rít hỏi 'Đẹp không ?'

.......

'Đẹp không ?'

'Đẹp không ?' Người thiếu phụ vừa khó khăn kết thúc điệu múa vụng về của mình, hào hứng hỏi hai người một lớn một nhỏ trước mặt.

'Hay lắm ... hay lắm ... phu nhân múa rất đẹp' Người đàn ông kia vỗ tay, tấm tắc khen nương tử xinh đẹp như hoa như ngọc trước mắt.

Đứa nhỏ kia quay mặt sang một bên, bĩu môi giận dỗi. Uổng công hắn học hành chăm chỉ cả ngày đổi lại chỉ có điệu múa không có gì thú vị này, làm hắn còn tưởng hôm nay được ra ngoài dạo chơi một chuyến.

Nàng ta véo mặt đứa bé, nũng nịu trách mắng
'Hừ ... xú tiểu tử, tặng con còn không biết khen, đẹp không, hửm ?'

'Không khen là hối hận đấy nhé'

Cha hắn cười cười 'Hối hận đấy nhé'

Đứa bé kia thầm nghĩ không phải ngày nào nương cũng bắt ta xem mấy trò nhảm nhí của người sao, việc gì phải hối hận.

Hối hận ....

Đó là hồi ức vui vẻ cuối cùng của họ.

'Đẹp không ?' Tống Giai Âm đứng phía trước vui vẻ vẫy tay, mong chờ hắn đáp trả.

Trác Văn Viễn dịu dàng trả lời, trong giọng nói phảng phất buồn man mác lẫn theo muôn vàn nuối tiếc '(Người) Nàng múa đẹp lắm'

Tống Giai Âm cười hạnh phúc, chạy nhanh đến như con chim sẻ nhỏ sà vào lòng hắn.

Chạy nhảy tung tăng khiến hai gò má phấn nộn của nàng có chút ửng đỏ, trông vô cùng đáng yêu. Trác Văn Viễn nhẹ nhàng xoa xoa má nương tử 'Nàng có mệt không ?'

Tống Giai Âm lắc đầu, vùi mặt sâu vào ngực hắn. Trác Văn Viễn cười cười, rồi ngoan ngoãn vòng tay qua ôm trả lại nàng.

Dạo gần đây, hắn phát hiện ái thê của hắn sau khi từ nhà mẹ đẻ trở về rất thích ôm hắn, thỉnh thoảng còn bất ngờ chủ động thân mật với hắn, ít khi nhút nhát e sợ trước sau như mới ngày đầu nữa. Trác Văn Viễn tất nhiên rất hưởng thụ điều này.

Chắc hẳn Mẫu Thân cùng Tam Nương đã nói gì đó với nàng, trong lòng hắn thầm nghĩ sau này sẽ cho nàng ấy về thăm phủ Thái Phó nhiều hơn chút mới được.

'Trác Văn Viễn' Nàng bỗng gọi tên hắn.

'Hửm ?'

'Trác Văn Viễn'

'Ừm ?'

'Trác Văn Viễn'

Hắn vẫn kiên nhẫn đáp lại từng tiếng gọi của nàng.

Nàng ngước mặt nở nụ cười tươi tắn 'Chúng ta về nhà thôi !'

Trác Văn Viễn nhìn nàng đầy trìu mến, cẩn thận gỡ từng cánh hoa trên tóc nàng, nở nụ cười hạnh phúc trả lời

'Được'

'Chúng ta trở về nhà !'

------------------ HẾT ---------------
Watt: PMoon9

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro