Chương 11: Phó thủ
Lúc đứng ở biên giới, Tô Triêu Vũ và Giang Dương có chút do dự. Người phụ trách phân khu đem 10 "tân huyết" của phân đội Ốc Mượn Hồn nhỏ đi "giao dịch xuyên quốc gia", cách xuất ngoại là cắt lưới điện ở biên giới, bước từng bước sang nước ngoài. Tuy rằng nổi loạn nhưng Tô Triêu Vũ chưa bao giờ làm việc gì ngốc nghếch như vậy, cậu không tự chủ liếc nhìn chỉ huy của mình một cái, thanh niên có đôi mắt màu hổ phách vừa rồi còn giả vờ bình tĩnh và dũng mãnh đang khẽ cắn môi, múa máy tay chân ra vẻ thoải mái, lập tức cắt một lỗ to trên hàng rào điện. Được rồi, nếu anh đã phá hủy công trình biên giới quốc gia như vậy... Tô Triêu Vũ vừa ra sức cắt vừa nghĩ, đã quyết định cùng anh, Giang Dương của tôi.
Không ai ngờ được chuyện cần làm sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ. Sau khi người phụ trách phân khu giả vờ chọn mua một ít nhu yếu phẩm hàng ngày và ma túy, thừa dịp bốn bề vắng lặng, hắn đánh lên đỉnh của một bé gái – có vẻ chỉ mới là nữ sinh trung học cơ sở - đang ngồi bên đường đợi người, sau đó nhanh chóng ôm lấy cơ thể bé bỏng đặt sau lưng Tô Triêu Vũ như không có việc gì, thản nhiên nói: "Mang về". Cứ như vậy, đoàn người bắt cóc trẻ vị thành niên, kết thúc giao dịch xuyên quốc gia, nhân lúc bóng đêm dày đặc, thông qua chỗ thủng chưa kịp tu sửa, gian nan về lại Đặc Khắc Tư.
Tô Triêu Vũ mệt đến mức gần như ngã lăn ra - kéo theo nhiều cơ thể mê man như vậy trở về thật sự không phải là một việc dễ dàng. Hơn nữa, vì để thành công, có lần cậu đã trực tiếp tấn công một cậu bé yếu ớt đang đi về nhà bằng cách thức tấn công kẻ thù. Điều này khiến cho vị quân nhân của đế quốc cảm thấy tội lỗi sâu sắc, trên đường cẩn thận chiếu cố đứa nhỏ kia, sợ xảy ra bất kỳ sai lầm gì.
- Mày bắt cóc em trai mày à? Nhanh lên! – Người phụ trách phân khu quát lớn một cách mỉa mai.
Đôi mắt màu xanh biển của Tô Triêu Vũ lập tức toát ra lửa giận, cậu không cho phép bất kỳ ai nhắc đến Tô Mộ Vũ một cách đùa cợt – đặc biệt là có liên quan đến hai chữ "bắt cóc" – trong ký ức của cậu, bóng dáng ấy đã không còn hỉ nộ ái ố, mãi mãi dừng lại ở tuổi mười một, người em trai ruột thịt giống cậu như đúc, cùng có mái tóc và đôi mắt màu xanh nước biển.
Giang Dương nhìn ra điểm này, kịp thời dùng cái nắm tay không ai nhìn thấy được ướp lạnh cảm xúc như núi lửa nhỏ của Tô Triêu Vũ. Hai người họ một trước một sau đi trong bóng tối, bỗng nhiên bóng người ở phía trước ngồi thụp xuống, khi Tô Triêu Vũ giẫm hòn đá đi qua thì bóng người đó nhảy dựng lên, ghé vào gò má cậu hôn nhẹ, vội nói:
- Bình tĩnh, tiểu binh của anh, anh ở đây.
Sáng sớm ngày thứ ba, Giang Dương đang gặm cà chua làm bữa sáng thì nhận được một phong thư bằng đất nung bọc sáp, bên trong yên lặng nằm một huy hiệu mạ bạc, tên của anh được trên hoa văn hải ưng đơn giản. Anh đeo huy hiệu vào, khi ngẩng đầu định khoe với 90 anh em bị loại mới phát hiện mấy chiếc xe tải chở những người khác đã rời đi, chỉ còn lại chín người có cùng huy hiệu như anh chia thành hai đội, Tô Triêu Vũ đứng đối diện.
Một cuộc vật lộn bắt đầu. Đầu tiên là phân thành nhóm hai người đấu nhau, Giang Dương và Tô Triêu Vũ không dám sử dụng công phu, do cũng không biết ý đồ thật sự của đối phương là gì nên chỉ có thể cố gắng gỡ hòa; sau đó dần dần là ba bốn người rồi mười người hỗn chiến – không biết ai muốn đánh ai, sau khi Giang Dương vô tội bị đá hai chân, anh căn bản không hiểu nổi loại hành vi như động vật này muốn nói lên điều gì. Trong tiếng la hét và xúc phạm, người phụ trách phân khu chăm chú quan sát mười thanh niên sắp bị đưa về trụ sở tranh công thỉnh thưởng, mỉm cười đắc thắng.
Hai giờ sau, trên mặt cỏ bị giẫm đạp thảm thương đã nằm sóng soài bốn người, lại qua nửa giờ, ba người đồng thời bị cưỡng chế đình chỉ đánh nhau. Sau khi Giang Dương thành công hạ gục một người đàn ông mặt mũi dữ tợn, anh nhẫn tâm đấm một đấm vào sau lưng Tô Triêu Vũ, quật cậu ngã mạnh vào một đống rơm.
- Tốt lắm, cậu trai! – Người phụ trách phân khu vẫy tay đón Giang Dương lại – Cậu dũng cảm nhất, có thể làm thủ lĩnh.
- Cảm ơn. – Dù sao sau khi đánh nhau hơn hai giờ, Giang Dương cũng đã mệt đến mặt đầy mồ hôi, nâng tay tùy tiện lau một phen, cúi đầu khiêm tốn nói – Tôi sẽ tiếp tục cố gắng.
- Hai người các cậu, còn có cậu... Đúng rồi, cậu mập kia, lại đây. – Người phụ trách ngồi trên một tảng đá cao, bẻ một cành cây lệnh cho năm người trong đó có Giang Dương đi ra, sau đó kiêu ngạo bảo – Các cậu là tốt nhất, mấy đứa nhỏ các cậu mạnh hơn năm người bọn kia.
Dạ dày Giang Dương quặn lên. Anh hoảng hốt nhớ đến vụ bắt cóc bốn tân sinh viên năm nhất của bốn học viện quân sự trong một hoạt động khủng bố nọ do Hải Thần điện tổ chức, trong video đe dọa, cũng khiến cho họ đánh nhau thật lâu như thế, cuối cùng dùng súng cưỡng bức hai cậu trai thắng cuộc cắm dao găm vào ngực người thua cuộc. Anh che giấu sự hoảng sợ của mình thật sâu trong hai bàn tay siết chặt, lo lắng nhìn Tô Triêu Vũ, hồi lâu cũng không nghe được người phụ trách nói gì.
Tô Triêu Vũ... Anh cau mày, người trợ thủ với tỷ lệ sống sót không đáng kể của mình – làm sao để tránh kết cục này? Trong lúc anh đang vội vàng tìm cách khắc phục thì nghe thấy một tiếng quát lớn:
- Cậu!
Khi anh ngẩng đầu, cành cây trong tay người phụ trách lướt qua khuôn mặt của năm người còn lại:
- Bởi vì cậu tốt nhất nên chọn một người trước đi.
Trái tim đột nhiên ngừng đập, Giang Dương sững sờ nhìn Tô Triêu Vũ.
- Sao vậy, ở chung lâu thế mà vẫn không xác định được muốn ai hầu hạ cậu à? Hay là cậu quá tốt để xem thường bất kỳ ai trong số họ?
Câu hỏi bắt đầu có ý công kích, khi xác định được đối phương đang muốn mình tự chọn cho bản thân một phó thủ, anh cố gắng nói bằng giọng bình tĩnh nhất:
- Tôi muốn người cao lớn tóc đen kia.
- Tại sao?
Giang Dương thư giãn trái tim đang quá căng thẳng vì đột nhiên ngừng đập sau khi hoạt động kịch liệt với tốc độ cao, cười lớn:
- Lần đầu tiên tôi và cậu ta gặp mặt tôi đã nói, tôi sẽ phải để cậu ta gọi tôi một tiếng đại ca, mọi người đều nhớ chứ?
Giữa tiếng cười không có hảo ý, Giang Dương sải bước bước tới xách lấy quần áo của Tô Triêu Vũ:
- Nghe nói cậu là của tôi? Đi tắm! Tôi không thích một phó thủ bẩn thỉu!
Người phụ trách biết rõ, nếu muốn các quả bom người và những hoạt động khủng bố được thực hiện một cách suôn sẻ, những người hẳn-phải-chết phải được thỏa mãn cả về thể chất và tinh thần trước khi họ nhận được lệnh điều động, như vậy bọn họ mới có thể khăng khăng một mực bước trên con đường không thể quay đầu. Những người được gọi là phó thủ chẳng qua chỉ là đồ chơi của những người phải xuất chinh mà thôi, bọn họ sẽ chịu trách nhiệm cuộc sống hàng ngày của các "chiến binh", chuẩn bị chiến đấu, và cũng tràn ngập sức mạnh – trong trường hợp chiến sĩ được chọn xảy ra việc gì ngoài ý muốn, bọn họ có thể trở thành thế thân.
Vì vậy, lúc các nhóm khác đang ăn tối trong sân, bọn họ không có gì ngạc nhiên khi nghe thấy loại tiếng kêu như vậy. Tô Triêu Vũ bị dội nước lạnh tắm xong thì bị Giang Dương hung ác kéo vào phòng, không lâu sau liền có tiếng đập phá đồ đạc, còn có tiếng kêu tê tâm liệt phế truyền ra không ngừng, vừa xin tha vừa hô hoán thảm thiết kéo dài.
- Thằng nhóc đó đúng là một con sói. – Một thanh niên nhìn cánh cửa đang đóng chặt - Tên tóc đen kêu kinh khủng ghê.
Phó thủ đang bưng đĩa hoa quả bên cạnh hắn thay đổi sắc mặt, thanh niên cẩn thận nhìn người nọ một hồi, đột nhiên bật cười:
- Về phòng tôi, tiểu nhị, tôi cũng muốn nghỉ ngơi.
Phó thủ theo bản năng lùi về phía sau từng bước, đồng thời một trận tiếng kêu nghẹn ngào của Tô Triêu Vũ bị tiếng gầm thét của Giang Dương cắt đứt:
- Còn trốn cái gì? Tôi còn phải làm lại lần nữa!
- Lại đây. – Thanh nhiên không khỏi phân trần ôm lấy bả vai của phó thủ, kéo cậu ta sang phòng khác – Tôi sẽ rất dịu dàng, cậu an tâm.
.
.
.
Làm gì thì các bạn chắc cũng biết rồi hỉ 😂 Mình tính dịch là "mày - tao" nhưng hơi ngại nên để "cậu - tôi" thôi nhé hic 😂
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro