Chương 36: Thư kích tinh anh

*Thư kích: lính bắn tỉa


Tuy nhiên, sự chú ý của Tô Triêu Vũ nhanh chóng chuyển từ trái tim đang đập loạn sang bức tường, chấn động nhè nhẹ từ từ mạnh lên, cậu chắc chắn rằng không phải do mình run rẩy mà đến từ bên ngoài.

- Trương Thành!

Poseidon xách Tô Triêu Vũ lên, cấp tốc chạy ra ngoài, bước chân có chút hốt hoảng.

Chẳng là Tô Mộ Vũ? Tô Triêu Vũ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sau đó tinh thần uể oải đến cực điểm: nợ em trai mười bốn năm tươi đẹp còn chưa trả được, một trận gió tanh mưa máu khác đã ập đến. Có khoảnh khắc cậu thậm chí tạm quên mất Giang Dương, trong mắt tràn ngập bóng dáng Tô Mộ Vũ, bên tai văng vẳng tiếng Tô Mộ Vũ gọi "anh trai..." – những điều này rốt cục là vì cái gì? Tô Triêu Vũ loạng choạng xuyên qua hành lang dài rải rác thi thể, đi thẳng đến sảnh chính, mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc, có thể nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng đao sắc cắt cổ và tiếng súng đoạt mạng, cậu đột nhiên thấy hơi choáng váng, trong lúc hốt hoảng, phía sau xuất hiện hai tiếng bước chân khác.

- Đi mau, phế vật! – Trương Thành dùng sức đẩy một tên vệ sĩ cao lớn cúi đầu chạy đi, không chút lưu tình mắng mỏ – Đã đến lúc bọn mày dốc hết sức lực rồi đấy.

Từ góc nhìn của mình, Tô Triêu Vũ thấy tên vệ sĩ trùm cái mũ lớn vừa đi vừa nhận lấy con dao sắc lẻm mà Trương Thành đưa cho, cắt tận gốc một lọn tóc màu hổ phách rũ bên tai không bọc vào dưới mũ được – Giang Dương? Tô Triêu Vũ thậm chí không tin được vào mắt mình: tình lang tóc hổ phách của cậu đã nhiều ngày không được ăn uống đàng hoàng. Mặc dù người yêu thông thạo yoga Ấn Độ, có thể sử dụng các phương pháp hô hấp cao cấp thần bí giảm bớt việc tiêu hao năng lượng và mặc dù Trương Thành đã mang cho Giang Dương nửa ly nước lọc nhưng Tô Triêu Vũ nhớ rõ khi cậu ôm chặt thiếu tướng đế quốc, cậu phát hiện áo của đối phương ướt đẫm.

"Không sao đâu." – Giang Dương nói – "Anh không dám ăn, cứ đổ mồ hôi mãi."

Khi Tô Triêu Vũ lần nữa nhìn vai trái của Giang Dương lúc rời khỏi phòng giam, nó sưng vù, chạm nhẹ vào cứng như đá.

"Vệ sĩ" vững vàng chạy sau Trương Thành, không xa cũng không gần. Tiếng thở hổn hển nặng nề của họ đan xen với nhau trong hành lang hẹp và tối. Tô Triêu Vũ kéo lê cơ thể đầy vết bầm tím của mình mà di chuyển, lại có thể nghe thấy ai đó không lên tiếng nói sau lưng mình: Kiên trì, tiểu binh của anh, anh ở ngay đây.

Băng đạn trong tay đã đổi bốn lần, hàng trăm xác chết nằm la liệt xung quanh. Trương Thành biết đây là giao tranh nhưng hai bên tham chiến không phải là Poseidon và Tô Mộ Vũ mà tội lỗi tích lũy trong mười bốn năm ngủ đông và nhiều năm nghiệp chướng phách lối. Hành trình từ ngục tối đến cửa điện chỉ khoảng hai mươi phút nhưng Trương Thành cảm thấy mình đã đi cả đời.

Một làn khói trắng tản ra từ họng súng, một cậu bé đội chiếc nón hoa văn ngã xuống đất, cố gắng nhặt vũ khí bị rơi để bổ sung. Trương Thành không hề nghĩ ngợi bắn một viên đạn mới thay vào cổ tay đối phương, tiếp tục tiến về phía trước. Poseidon bỏ ngoài tai tiếng gào thét kinh thiên động địa của cậu bé, kéo Tô Triêu Vũ đi ra ngoài. Trương Thành đột nhiên cảm thấy một trận buồn nôn không giải thích được xông lên trong dạ dày, nghe những tiếng kêu thảm thiết đó, người hộ vệ thường không lộ biểu cảm cau mày. Khi đôi ủng da đế sắt giẫm lên thi thể phát ra những tiếng lốp bốp, Trương Thành bừng tỉnh, đột nhiên nhìn thấy chính mình trước khi có được vinh dự khoác lên áo choàng san hô đỏ - đứng dưới ánh mặt trời mùa hè chói chang, cầm lưỡi dao sắc bén nhuộm đỏ, nơi nơi đều là máu.

"Tôi biểu đạt lòng trung thành tuyệt đối với ngài." – Thanh niên Trương Thành chỉ vào chín bàn tay rơi rụng trên mặt đất, giọng nói lạnh như băng.

Anh vẫn còn mặc đồng phục dã chiến của lính bắn tỉa, trên mặt thoa đầy sơn dầu, lúc không nói chuyện, không những mặt vô biểu cảm mà thậm chí còn không nghe được tiếng thở - trong vòng mới mười phút vừa rồi, anh là người đầu tiên quỳ xuống xin Poseidon tha thứ trong hàng ngũ mười người, hơn nữa còn tự mình chặt đứt tay phải của chín người còn lại.

"Làm như vậy, bọn họ xuống địa ngục cũng không thể bắn súng."

Trương Thành một đạp đá văng người chiến sĩ đang cố gắng túm lấy ống quần anh gọi anh là "kẻ phản bội", quỳ một chân xuống đối mặt với Poseidon, ngón tay nhẹ nhàng nâng lấy bàn chân của người có uy quyền cao nhất Hải Thần điện.

"Tôi sẽ trung thành với ngài mãi mãi, mãi mãi."

"Còn lâu mới đủ, nhóc con." – Poseidon dịu dàng thân mật lần những ngón tay lạnh lẽo của mình vào trong cổ áo Trương Thành, vuốt ve các khớp xương nổi gồ lên do tư thế cúi đầu – "Ta cần nhiều hơn nữa."

Tĩnh mịch.

Trương Thành mãi nhớ đến sự im lặng chết chóc đó, giống như sau khi mười người họ cùng nghe mệnh lệnh trong văn phòng Nguyên soái. Tuy rằng hiện tại chỉ còn một mình anh sống sót nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy chín cặp mắt còn lại, cùng chung kẻ thù, cùng chung tuổi trẻ.

"Anh ký trước."

Vì để khích lệ tinh thần mọi người, đội trưởng Trương Thành là người đầu tiên viết tên lên đơn tình nguyện – nếu biết những chữ này là tự ghi mình vào danh sách mất tích trong lịch sử, Trương Thành nhất định sẽ cân nhắc một chút, chí ít sẽ nghĩ về cô bạn gái tóc xoăn vàng hoe dịu dàng, người một mực cầm cơm hộp đứng chờ bên ngoài thao trường đến khi trời sập tối.

Trong lúc yên ắng, anh thấy có người từ phía sau nhặt lên bàn tay vẫn còn hơi ấm, sau đó cắt bỏ tên và cấp bậc phù hiệu trên quần áo của thi thể, phân vào từng cái hộp nhỏ, đặt trước mặt Poseidon. Poseidon kiểm tra từng cái một, sau khi thấy chúng đủ tiêu chuẩn liền tự tay niêm phong nắp hộp. Khi hắn đi đến trước cái hộp rỗng cuối cùng, Trương Thành đã đứng dậy, thân hình không tính là cao lớn vượt trội lại có vẻ oai hùng giữa đám thị vệ vai u thịt bắp. Anh gác cổ tay phải lên góc bàn, ấn nhẹ lưỡi dao sắc bén đã nhuốm đầy máu đồng đội vào nơi giao nhau của khớp xương.

"Tôi muốn bày tỏ lòng trung thành và phục tùng tuyệt đối với ngài."

Anh cúi đầu, rũ mắt nói:

"Tôi chỉ muốn sống. Tôi không còn có thể giương súng lên được nữa nhưng tôi có thể trở thành chó săn của ngài."

Vừa dứt lời, anh dùng sức đẩy người vào góc bàn, chỉ thấy cổ tay âm ỉ đau, sau đó thân thể mềm nhũn ngã xuống đất trong tiếng xuýt xoa trầm trồ của những người khác và ánh mắt chằm chằm có phần ngưỡng mộ của Poseidon.

Có thể nhìn thấy thi thể vặn vẹo của chín người anh em nằm đối diện... Trương Thành nghe giọng nói nhẹ nhàng của Poseidon:

"Mộ Vũ, cho cục cưng của ta miếng thịt nào."

Ngay lập tức, một thiếu niên tóc dài màu biển nhanh nhẹn đi tới, những ngón tay thon dài trắng nõn cầm bàn tay phải đã không được trọng dụng nhiều năm của Trương Thành lên, vung tay ném đi. Vài con chó núi Pyrenees trưởng thành phi nước đại tới, ngay lập tức cuộn tròn thành một quả bóng.

"Gọi bác sĩ đến đi, hắn ta rất dũng cảm."

Thiếu niên tóc dài xanh lam nhỏ giọng nói với Poseidon.

Trương Thành vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó. Đã từng mang quân hàm cấp úy sáng chói của đế quốc tượng trưng cho việc liên tiếp giành được chức vô địch, giờ đây anh chỉ là một vệ sĩ cấp thấp của Hải Thần điện. Anh kìm nén mọi biểu cảm và sống trong sự sợ hãi, khinh miệt của mọi người, dần dần học được cách làm mọi thứ bằng tay phải để che giấu sự thật rằng mình thuận tay trái. Nhưng vào lúc nửa đêm, đồng hồ báo thức sẽ khẽ khàng kêu lên khi mọi người đang say giấc nồng, người thư kích tinh anh không màng một ngày cực nhọc mà bật dậy, dùng tay trái nâng súng lục lên dưới ánh trăng bàng bạc, củng cố bản năng của mình – cơ thể kéo cái bóng dài tuy không cao lớn nhưng ngất ngưỡng, vững vàng giơ lên cánh tay trái như núi non trùng điệp chạy qua nơi có Hải Thần điện. 

.

.

.

Đọc chap này thương Trương Thành lắm luôn, mấy chap sau sẽ giải thích cặn kẽ hơn về quá khứ của Trương Thành, nói chung sống mà đau khổ...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro