Chap 2💜

- Hoàng cung???

- Phải, là hoàng cung, ngươi không nghe lầm đâu - Họ Triệu mỉm cười - Ta là Triệu ma ma của Hoa Xuân Các, một trong bốn nơi tuyển chọn mỹ nữ tiến cung dâng lên Hoàng Đế. Nha đầu ngươi nếu lọt vào mắt xanh của người thì đó là phúc phần mười đời tích đức đó nha...

- Khoan....Hoàng cung? Hoàng Đế? Lẽ nào...cánh cửa đó...

- Tiểu nha đầu, ngươi lảm nhảm gì vậy? - Triệu ma ma nheo mắt khó hiểu

- Không có gì! - Nghệ Lâm xua tay lắc đầu quầy quậy, xem ra ngày tháng sau này sẽ rất thú vị đây....- Khóe miệng vẽ lên một nụ cười khuynh quốc khuynh thành

- Vậy ngươi theo ta về Hoa Xuân Các, các ma ma, tỉ muội ở đó sẽ dạy bảo ngươi... Mà.. ngươi tên gì?

- Ta là Kim Nghệ Lâm. Triệu ma ma hãy ghi nhớ tên ta vì sau này ta nhất định sẽ là mẫu nghi thiên hạ đó - Nàng vui vẻ đáp

Triệu ma ma khẽ cười lắc đauaf nhìn nha đầu trước mặt, câu này nguyên lai họ Triệu đã nghe rất nhiều. Chốn hậu cung hiểm ác với cuộc chiến của các mĩ nhân, nha đầu này liệu có thể sống sót? Họ Triệu nhớ lại mình năm xưa cũng là một mĩ nhân tiến cung tiên đế, tiếc là không chịu nổi thị phi đầy họa nơi này, vì bị người ta vu oan mà phải rời cung. Chủ tử của Hoa Xuân Các ngày ấy là Tiêu ma ma đã thương tình cưu man, dìu dắt thành một ma ma như người. Aizda, nha đầu này nhan sắc hơn người, khí chất cũng hơn người, hơn nữa mới gặp mà đã lưu lại chút cảm tình cho Triệu ma ma, mong sao nàng ta sẽ bình an trong cuộc chiến chốn thâm cung hiểm ác....

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cuối cùng sau bao ngày lặn lội đường sá xa xôi, lại ngồi xe ngựa xóc lên xóc xuống mệt đến đứt hơi cũng đến kinh thành. Hoa Xuân Các nằm phía đông nam của kinh thành, là một trong bốn nơi tuyển chon mĩ nữ khắp thiên hạ để tiến cung, tương truyền có tới sáu vị hoàng hậu đời trước đều xuất thân từ đây. Do đó mĩ nhân khắp thiên hạ đều tìm tới chốn này những mong ngày lọt vào mắt xanh thiên tử....

- Triệu tỉ! - Nghệ Lâm cất tiếng gọi Triệu ma ma với giọng uể oải - Rốt cuộc còn bao xa nữa? Ta vừa đói vừa mệt nè!

- Ta đã nói không được gọi ta là Triệu tỉ mà, ngươi thật chẳng có phép tắc gì cả, gọi ta là Triệu ma ma biết không?

- Tỉ đâu có hơn ta là mấy! - Nàng trề môi nhõng nhẹo - Rốt cuộc đã tới chưa....

Điệu bộ trẻ con của nàng khiến Triệu ma ma không khỏi phì cười, nha đầu này thật dễ khiến người ta bị thu hút. Đôi lúc hồn nhiên ngây ngô như một đứa trẻ, đôi lúc lại lộ rõ sự thông minh sắc sảo khiến người ta không khỏi tò mò muốn tìm hiểu thêm về nàng. Mà càng tiếp xúc với nàng càng lâu ngày lại càng yêu mến nàng thêm. Nàng đúng mà tiểu hồ ly mà!

- Trệu ma ma đến nơi rồi!!! - Bên ngoài tiếng nói vọng vào đầy cung kính của phu xe khiến dòng suy nghĩ của Triệu ma ma bị cắt đứt. Họ Triệu nhẹ nhàng vén tấm vải lụa trong xe nhìn ra ngoài vui vẻ quay sang nói với Nghệ Lâm

- Nghệ Lâm, đến nơi rồi!

Nhưng Nghệ Lâm đâu còn ở trong xe, nàng như con sóc nhỏ nhanh chóng nhảy ra khỏi xe nhìn ngắm mọi thứ

- Waoo....đây chính là Hoa Xuân Các sao? Đẹp thật đó nha! Trông nó giống hệt Lệ Xuân Viện trong phim Lộc Đỉnh Kí mà ta vâcn thường coi trên tivi

- Lệ Xuân Viện? Lộc Đỉnh Kí? Ngươi nói linh tinh gì vậy? - Triệu ma ma ngẫn người nhìn nàng không hiểu

- Ai da khong có gì đâu! - Nàng xua tay nhận ra mình nói hớ - Triệu tỉ, chúng ta vào thôi còn chờ gì nữa!

Nói dứt lời nàng liền kéo tay Triệu Thị xông thẳng vào bên trong không chút câu nệ. Một cô nương dung mạo xinh đẹp dịu dàng lại hành xử hấp tấp vội vàng như vậy không khỏi khiến mọi người ngạc nhiên. Nàng thậm chí không tuân theo bất kì phép tắc nào, tự mình chạy khắp nơi khám phá Hoa Xuân Các. Quy định ở đây là: khi có một người mới đến sẽ phải tới tham kiến các mĩ nhân, mong họ giúp đỡ chỉ bảo sau này. Vậy mà cô nương này....

- Không biết con nha đầu đó dung mạo thế nào mà dám không tới thỉnh an chúng ta? - Tiêu mĩ nhân bực tức nói

- Tiêu tỉ, con nha đầu đó nghe nói từ quê mới lên nên không biết phép tắc, tỉ chấp nhất ả làm gì -  Liễu mĩ nhân cười nhạt, tay phẩy quạt lông - Ả đã không biết vậy tỉ muội chúng ta cũng nên lên dạy dỗ ả một chút đúng không mọi người?

- Tiêu muội nói đúng lắm, chẳng hay muội có cao kiến gì? - Đám đông nhao nhao hưởng ứng

Khẽ phẩy quạt ra dấu im lặng, Liễu Phi Dương hạ giọng:

- Chúng ta sẽ làm như vậy...như vậy...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro