Chương 71 - 74 (Hoàn)
Chương 71
Thẩm San, người đại diện trước kia của Đan Ninh.
Hôm đó, người phụ nữ đang đợi thang máy, tay cầm lồng chim khi chào anh xong đã tự giới thiệu: "Khéo quá, có thể gặp Đường tổng ở đây, xin chào ngài, tôi tên là Thẩm San, từng là người đại diện ở Tinh Quang, à, là người đại diện trước kia của Đan Ninh..."
Lời nói ‘là người đại diện trước kia của Đan Ninh’ của người phụ nữ khiến anh chú ý, mà một sự chú ý khác nữa là lồng chim màu trắng tinh xảo trong tay người phụ nữ.
Cũng không phải chú ý đến lồng chim, mà chỉ nhìn nó thêm vài lần.
Chẳng qua người phụ nữ hơi ngượng ngùng vì anh có vẻ hứng thú với lồng chim này: "Đây là mang đến trả lại cho chủ nhân ban đầu, vốn đưa cả chim anh vũ cho tôi nuôi, bây giờ nó đã chết rồi, giữ lại cái lồng chim này cũng chẳng để làm gì, so với bị ông nhà tôi ném đi, không bằng trả lại."
Anh thấy người phụ nữ nhìn thoáng qua số nhảy trên thang máy, ngại tẻ ngắt nên tiếp tục nói: "May thay Đan Ninh còn để lại một chùm chìa khóa ở chỗ tôi, nhưng không biết cô ấy "đi rồi" thì căn hộ này..."
"Chủ nhân của lồng chim này ban đầu là Đan Ninh?" Lời người phụ nữ bị anh nhíu mày đánh gãy, nhưng rất nhanh đã nghe cô ấy trả lời câu hỏi của anh.
"À, đúng vậy, đây là trước kia Đan Ninh tặng cho tôi chơi... Lúc đó vì cô ấy thích nên đã mua một cái lồng chim như vậy, treo trong phòng ngắm mỗi ngày, còn bị tôi nói sao không dứt khoát nuôi thêm một con chim bên trong, nếu không thì mua lồng chim này còn có ý nghĩa gì nữa." Người phụ nữ hoài niệm khẽ cười: "Sau này cô ấy thật sự đã mua một con chim anh vũ, nhưng không nuôi được bao lâu, đã tặng cho tôi nuôi rồi."
Lồng chim và anh vũ, giống như câu nói đã từng tồn tại trong trí nhớ của anh, bản thân sự việc không thay đổi, mà cái thay đổi chính là người bên trong đó.
Sau đó anh không nhịn được xem tư liệu hồ sơ của Đan Ninh ở Tinh Quang, chỉ ghi lại những thông tin đơn giản, phía trên viết rõ tên tuổi, địa chỉ, điện thoại, và... ngày sinh trên chứng minh nhân dân.
Ngày XX tháng mười hai.
Trong điện thoại cô gái từng nói với anh, hi vọng năm nay có thể cùng đón sinh nhật với cô ấy vào ngày đó thêm lần nữa.
Tĩnh An, và Đan Ninh.
Những biểu hiện tương tự ấy sẽ làm người ta sinh ra ảo giác...
Nó quá mức giống nhau...
Nhớ có một lần cô gái đã gửi cho anh một tin nhắn, không hiểu sao lại hỏi anh có tin vào... chết rồi sống lại hay không.
Chết rồi sống lại, lúc đó bản thân anh, thật ra chỉ giật mình một lát, rồi trả lời cô ‘không tin’, chẳng lẽ không từng... dao động vì sao cô gái đột nhiên hỏi vấn đề này ư?
Có đôi khi, quá nhiều trùng hợp, sẽ làm người ta không thể không để ý, không thể không hoài nghi, càng không có cách nào không tin...
Vốn trong lúc lơ đễnh bản thân đã có ít hoặc nhiều ngờ vực, bằng không sẽ không thể chỉ kinh ngạc trong thời gian ngắn rồi lập tức khôi phục sự bình tĩnh ngày xưa.
Bất luận như thế nào, cô bây giờ, cô sau này, đều ở bên cạnh anh, là tốt rồi.
"Đường Dự, anh đang ngẩn người gì thế? Không phải lần đầu tiên nhìn thấy mộ Đan Ninh chứ?"
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào ảnh chụp trên mộ bia đến xuất thần, làm trong lòng Tĩnh An sinh ra một cảm giác không có mùi vị gì.
Nhưng người trong hình này... cũng là mình. Cô gái nhịn không được cảm thấy buồn cười với sự không thoải mái khác thường dưới đáy lòng mình.
"Không phải lần đầu tiên đến, nhưng sau này, cũng sẽ không thể đến thăm nữa rồi."
Nói dứt lời Đường Dự xoay người đi đến trước một mộ khác mà lúc này cô gái đang đứng.
"Vì sao sau này không đến? Em cho rằng đối với anh mà nói, Đan Ninh cũng nên được xem như một người "bạn" chứ." Tĩnh An cảm thấy hơi kinh ngạc, không rõ một khắc trước người đàn ông còn ngây ngẩn trước ảnh chụp của ‘Đan Ninh’, sao đảo mắt lại nói ‘Sẽ không đến nữa’.
Nhưng nghĩ lại, nếu một ngày nào đó cùng Đường Dự đi tảo mộ Đan Ninh, tình cảnh này... bởi vì hình ảnh quái dị hiện lên trong đầu Tĩnh An này, làm cô âm thầm líu lưỡi.
Có thể nói Tĩnh An vừa hỏi xong Đường Dự đã trả lời nghi hoặc của cô: "Bởi vì, em đã ở bên anh rồi." Nhưng đáp án của anh, lại càng làm cô gái thêm khó hiểu.
"À?"
Là vì không muốn cô hiểu lầm quan hệ giữa anh và Đan Ninh, nên mới nói như vậy à?
Nói đến hiểu lầm... Chẳng lẽ cô còn có thể ghen với chính mình, ‘Đan Ninh’ sao?
Tĩnh An nâng mắt lên, nhìn vào mắt Đường Dự, trong đôi mắt màu sáng kia dù cô nhìn kỹ thế nào cũng nhìn không ra nguyên nhân vì sao.
Mà đề tài kế tiếp của anh, rất nhanh đã bỏ qua vấn đề này.
"Không ngờ, em sẽ đưa anh đến đây." Đang đối mặt, Đường Dự bỗng nghiêng người nửa ngồi xuống đặt bó hoa màu trắng trong tay trước mộ, rồi quay đầu lại dịu dàng hỏi: "Là người thân quan trọng à?"
So với La Hiên Kỳ hoàn toàn không biết bối cảnh của Đan Ninh và bản thân hiện tại, Tĩnh An không xác định Đường Dự thân là người lãnh đạo Tinh Quang có biết bối cảnh gia đình của cô hay không.
"Rất quan trọng." Vì thế Tĩnh An lập lờ nước đôi trả lời câu hỏi của người đàn ông.
Rất quan trọng, cho nên muốn để bà nội nhìn thấy người luôn được em khen ngợi, cũng muốn bà nội nhìn thấy người khiến em hạnh phúc và vui vẻ.
Bà nội, chính là anh ấy, so với ‘Anh yêu em’ cháu càng muốn dùng ‘Ở bên nhau’ làm bạn cả đời với người đàn ông này hơn.
Cô gái không tiếp tục nói chuyện, cúi đầu nhìn bà lão tóc bạc trên ảnh chụp cười như đang chúc phúc cô, ở chỗ sâu nhất nơi đáy mắt cô, từng chưa bao giờ có, tình yêu ngọt ngào đắm chìm trong ánh sáng hạnh phúc dịu dàng.
Sau đó cô vươn tay, không biết Đường Dự nói sẽ nối nghiệp gì đó với bà nội rồi đứng lên, bàn tay kia lớn hơn cô rất nhiều.
Sau khi hai người nhìn nhau, người đàn ông nắm thật chặt bàn tay vươn ra của cô gái.
Bọn họ, anh và cô, cô và anh.
Mười ngón tay đan xen, lòng bàn tay áp vào nhau, truyền cho nhau sự ấm áp đong đầy.
Kết thúc hành trình đến nghĩa trang lần này.
Đường Dự trở về xe, còn chưa khởi động xe thì Alva đã gọi điện đến.
"Alo, Đường Dự, lần trước không phải gọi điện thoại bảo tôi điều tra, tư liệu cụ thể về Đan Ninh sao?"
Đường Dự nhíu mi, nhớ lại quả thật có việc như vậy.Bởi vì ban đầu Alva hoài nghi Đan Ninh có quan hệ với Tĩnh An, cho nên từng điều tra bối cảnh của Đan Ninh và Tĩnh An, muốn từ trong đó phát hiện mối liên hệ.
"Hôm nay mới từ phim trường trở về, giúp cậu tìm tư liệu này một lần nữa, thật ra nội dung cũng không nhiều hơn tư liệu của Tinh Quang bao nhiêu, chỉ hơn một chỗ là vị bà nội của Đan Ninh, ảnh chụp của bà nội cô ấy, sau khi mất được chôn cất ở đâu, việc nhỏ này cũng không quá quan trọng, có cần tôi gửi cho cậu một bản không? Đúng rồi, nhân tiện có muốn gửi một bản tư liệu của vị kia nhà cậu luôn không?"
Trong điện thoại, giọng điệu Alva mang theo trêu đùa.
"Không cần." Tư liệu của Đan Ninh đã không còn quan trọng nữa.
Đường Dự nghe điện thoại nghiêng đầu nhìn về phía Tĩnh An, người kia cười chớp mắt với anh, hỏi anh: "Sao thế?"
"Không có gì, là điện thoại của Lý Tường." Người đàn ông cúp điện thoại, vừa cười nói, vừa nghiêng người giúp cô thắt dây an toàn.
Đợi khi xe chạy, Tĩnh An nhớ đến Đường Dự đã ngồi xổm trước mộ bà nội đặt hoa xong, rồi một lúc sau mới đứng lên, nên thuận miệng hỏi anh: "Đường Dự, có phải đặt hoa ở trước mộ xong, anh đã nói gì mà em không biết đúng không?"
"Muốn biết sao?" Hiếm khi, người đàn ông luôn đứng đắn kia lúc này lại biết bán cái.
"Đương nhiên muốn biết!" Cô gái lập tức trả lời, đôi mắt đẹp chặt chẽ tập trung vào mặt anh.
"Như vậy..." Khóe mắt liếc thấy dáng vẻ đầy tò mò chuyên chú của cô gái, làm người đàn ông thành thục có lòng muốn trêu, nghĩ một lát, tiếng cười sắp tràn ra miệng, nhàn nhã trao đổi điều kiện: "Hôn anh đi, anh sẽ suy nghĩ xem có nên nói cho em biết không, sao hả?"
Hôn một cái, đổi lấy... Vẫn chỉ là suy nghĩ mà thôi?!
Cô gái còn chưa kịp thẹn thùng, nhất thời trong lòng dấy lên một sự căm giận bất bình: "Đường! Dự!"
Gằn từng chữ, cô gái cắn răng phát ra tiếng, anh thấy cực kỳ giống một con mèo bị đạp đuôi, hung dữ đáng yêu.
"Được rồi, vậy thì hôn anh một cái, anh sẽ nói cho em biết." Đường Dự khách khí thương lượng, càng khách khí rỗi rãi dừng xe.
Lúc quay mặt nhìn cô gái, còn có ý dùng đầu ngón tay chỉ lên môi mình, nói rõ cho người nào đó biết không được chỉ tùy tiện hôn má là xong.
Nghe anh thở dài, cứ như người chịu thiệt là anh chứ không phải là cô!
Hôn một cái sẽ nói cho em biết?...
Hôn một cái sẽ nói cho em biết!...
Hôn một cái, người chủ động là cô đấy!
Tĩnh An đang bất bình bỗng chợt ngẩn ra, giờ khắc này mới phản ứng kịp anh đang muốn cô chủ động hôn.
Không biết bao lâu, vờ như hung ác trừng mắt nhìn người đàn ông bỗng trở nên ‘có âm mưu’ này, cố gắng không để ý đến hai gò má nóng hổi của bản thân, Tĩnh An âm thầm nói:
Không phải chưa từng chủ động hôn, có gì phải xấu hổ chứ! Không phải lần trước hôn má sao, lần này đổi thành hôn môi tí xíu thôi!
Hoàn toàn không chú ý thật ra có thể không chọn ‘đáp án’ này.
Tĩnh An cả mắt cũng không dám nháy đối diện với Đường Dự, không thông báo trước bỗng nhiên nghiêng người qua, chạm vào môi đối phương.
Không chỉ là đơn giản môi chạm môi, cũng không phải cố ý hôn qua loa cho xong.
Chỉ là, không biết do thần trí ai mê đắm trước, không biết khi nào đã quên cả thời gian, vốn nên hôn có chừng có mực, dần dần tăng thêm, càng sâu.
Hé cánh môi, cuộn lưỡi, góc độ biến hóa, gần như trong không gian kín bưng dẫn đến từng đợt hô hấp hỗn loạn dồn dập, cùng với tiếng thở gấp ngẫu nhiên tràn ra từ môi răng.
Âm thanh xấu hổ đầy ái muội, khiến không khí quanh quẩn xung quanh bọn họ, cũng ngưng đọng tạo ra hương vị quyến rũ của tình yêu.
Tay Tĩnh An vô thức vòng quanh cổ anh, trong nụ hôn khắc chế ẩn nhẫn lại nhiệt tình bá đạo của Đường Dự, quân lính gần như đã tan rã, chỉ có thể mỗi một lần môi lưỡi khẽ chạm vào thì đã quên mất bản thân mà tham lam hưởng thụ trầm luân.
Lúc tách ra, Tĩnh An hé mở đôi mắt tan rã ướt át, đôi mắt sáng ngời như nước sơn trong ngày thường, giờ phút này lại như một nét bút thủy mặc trong bức vẽ sông nước Giang Nam.
Ngăn người đàn ông kề sát gáy, thở hổn hển, thật lâu sau, cô gái cất giọng không cam lòng: "Đường Dự, cuối cùng anh đã nói gì?"
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, cô nghe được chất giọng khàn của mình, làm vẻ đỏ bừng hơi rút đi của cô gái bỗng ‘vọt lên’ nhuộm cả khuôn mặt.
"Thật sự muốn biết?" Ôm lấy gương mặt thẹn thùng của cô gái, người đàn ông nhẹ giọng lẩm bẩm nói bên tai cô, trong giọng nói cũng có vài phần lười nhác gợi cảm.
"Ừm..." Tĩnh An quyết định tạm thời không nói chuyện, trả lời Đường Dự bằng một từ khẳng định ngắn gọn.
"Nhất định muốn biết?"
"Ừm."
"Không nói không được?"
"Ừm!"
Ánh sáng xuyên qua kính xe cửa sổ, rơi xuống khóe môi đang nhếch lên của anh: "Gả cho anh nhé?"
HOÀN CHÍNH VĂN
Phiên ngoại
Chương 72: Mua nó cẩn thận
Chuyện Lý Na hành hung, hút ma túy bộc phát, dính líu đến Tiêu Mạc Phàm, dính líu đến Tinh Quang, đồng thời cũng dính vào công ty Hoa Hạ.
Càng làm người cảm thấy ngoài ý muốn là, dính líu sâu nhất, ảnh hưởng lớn nhất là công ty Hoa Hạ.
Hình như trong bóng tối có một bàn tay vô hình, mượn chuyện Lý Na, kéo Hoa Hạ vốn nên ở vị trí không liên quan, không chút nể tình xuống vũng bùn scandal.
Đầu tiên từ việc Lý Na hút ma túy, cảnh sát tra ra ‘ngọn nguồn’ cung cấp ma túy cho minh tinh lại may mắn từ ‘ngọn nguồn’ này lại tra ra phía dưới Hoa Hạ gần như có hơn phân nửa người bị nghiện thuốc, trong những kẻ nghiện thuốc này đa phần là nghệ sĩ Hoa Hạ.
Ở Hoa Hạ tập trung một số lượng kẻ nghiện thuốc vô cùng khổng lồ, không thể không làm cảnh sát nhằm vào Hoa Hạ tiến hành bí mật điều tra.
Trong lúc đó luôn có người ẩn danh cung cấp chứng cứ hình ảnh và tài liệu cho cảnh sát, khiến cho cuộc điều tra này tiến hành tương đối thuận lợi, thậm chí thuận lợi đến mức làm người ta cảm thấy quỷ dị.
Cuối cùng lấy được đầy đủ kết quả điều tra nhằm vào Hoa Hạ, cũng công khai với công chúng một góc tảng băng trôi này [1] làm người dân vô cùng khiếp sợ, cái này tựa như một lớp thủy tinh mờ ngăn cách giữa người dân bình thường với giới giải trí, góc băng đột nhiên rõ ràng, làm người ta nhìn thấy bóng tối xấu xa trong ánh sáng đó.
[1] tảng băng trôi: Nguyên lý "tảng băng trôi" của Hemingway Dựa vào hiện tượng vật lí, khi một tảng băng trôi trên đại dương, chỉ có một phần nổi trên bề mặt, bảy phần chìm khuất, Hê-minh-uê nêu lên nguyên lí "tảng băng trôi".
Nghi án công ty Hoa Hạ mua bán ma túy cho nghệ sĩ dưới trướng, hơn nữa cũng bị tình nghi sử dụng các loại ma túy này để chế những loại thuốc gây ảo giác cho nghệ sĩ dưới trướng và khách hàng để hoàn thành một số giao dịch ‘xã giao giải trí’ đầy hắc ám.
Những thứ này bị lôi ra ngoài, sau khi cảnh sát mang mấy tên lãnh đạo cấp cao của Hoa Hạ đi, giống như đẩy ngã quân bài Domino đầu tiên, sinh ra một loạt phản ứng dây chuyền.
Trong đó, những công ty cổ phiếu có quan hệ ích lợi thiết thân với công ty Hoa Hạ ùn ùn ngã xuống, điều này nói rõ người dân hoàn toàn không còn lạc quan và tín nhiệm đối với sự phát triển sau này.
Sau đó công ty Hoa Hạ cố hết sức bổ cứu, thì mơ hồ nhận ra hình như có một lực lượng không rõ đang nhanh chóng nuốt hết cổ phần rải rác tán lạc trong thị trường của bọn họ, mặc dù đây chỉ là chút cổ phần cực kỳ ít.
Mà lực lượng ẩn núp này ở đâu, ý đồ là gì?
Tuy nhiên không lâu sau Hoa Hạ đột nhiên triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị, cho ra đáp án ngoài dự đoán của mọi người.
Tổng giám đốc đương nhiệm của Hoa Hạ, Dư Đức Diệu.
Ông ta ngồi vị trí CEO đã nhiều năm, sở hữu cổ phần lớn thứ 2 của công ty trong cuộc họp hội đồng quản trị lần này, cũng là người triệu tập hội đồng quản trị, ra mặt đại diện.
Nếu chỉ riêng một kiện sự này, mọi người có kinh ngạc nhưng cũng sẽ không có quá nhiều bất ngờ.
Chẳng qua ngoài dự đoán của mọi người không phải là chuyện đổi cũ thay mới, mà là trong hội đồng quản trị, chẳng một ai nghĩ đến, người vốn nên được xem là ‘nhân vật nhỏ’ ấy đã đến.
Lúc anh đến, anh đang giữ 7% cổ phần Hoa Hạ cũng là yếu tố quyết định ‘thay thế CEO’ lần này.
Mà ‘nhân vật nhỏ’ này, đang mở một công ty người mẫu trung bình, người mẫu nam đứng đầu châu Á, La Hiên Kỳ.
Lần đó tất cả mọi người trong hội đồng quản trị đều sẽ không quên vẻ mặt đắc ý của chàng trai yêu dã này, cũng không quên trong khoảnh khắc Dư Đức Diệu trở thành CEO tiền nhiệm, khuôn mặt trắng bệch nhìn về phía La Hiên Kỳ.
Mà cùng với sự kiện Hoa Hạ thay đổi tổng giám đốc, trọng điểm chú ý của truyền thông giải trí vẫn luôn đặt vào Tiêu Mạc Phàm đã tránh bóng, người kia lặng yên không một tiếng động khai trương một cửa hàng bánh ngọt.
Cửa hàng bánh ngọt không phải ở nơi phồn hoa, mặc dù mặt tiền không lớn, nhưng trông sự trang hoàng có thể nhìn ra được chủ nhân rất dụng tâm, bất luận là sắc thái riêng của món bánh ngọt, tủ chén trong suốt, hay trang trí trên vách tường, cũng lộ ra sự đơn giản, tinh xảo, sạch sẽ thoải mái, cùng với sắc màu ấm áp.
Cửa hàng bánh ngọt này, ngày thứ hai khai trương, đã có nhiều người chen chúc, báo giải trí đột nhiên biết được tin tức này từ người hâm mộ Tiêu Mạc Phàm hoặc người đi đường bình thường, đã sớm vây quanh đến giọt nước cũng không lọt.
Đáng tiếc là, vì mọi người nghĩ có thể thấy được phong thái của Ảnh đế ngày xưa ở khoảng cách gần, nên lúc đi đến quầy thu tiền của cửa hàng rồi thấy phục vụ bên cạnh tủ chén mỉm cười thì mới bất giác địa ý thức được đâu thể dễ dàng nhìn thấy Tiêu Mạc Phàm như vậy.
Nhưng rất nhiều ngày sau đó, mọi người vẫn mang hi vọng ‘ôm cây đợi thỏ’ không buông tha cứ tiếp tục đến cửa hàng bánh ngọt, thì đã có người ở trên Internet post tấm hình chụp được ở cửa hàng bánh ngọt, hình của Tiêu Mạc Phàm!
Trong ánh mặt trời ấm áp, bóng lưng của người đàn ông đi vào cửa hàng, tay đang cầm một bó hoa màu tím.
Trong bóng râm ẩn khuất dưới ánh mặt trời, cửa hàng nhỏ ngọt ngào ấm áp là thế, lại có thêm bó hoa nhẵn mịn động lòng người kia, càng làm người ta thấy rõ khuôn mặt căng thẳng của người đàn ông ấy.
Ngũ quan lập thể đã trông thấy thì rất khó quên, môi mỏng hấp dẫn nhếch lên, một vết sẹo dài trông ghê người, tuy nhiên vẫn không hề che khuất đôi mắt tụ hội ánh mặt trời nhưng chất chứa đầy bi thương và nỗi buồn đó.Khuôn mặt người đàn ông ấy như thế, nhưng trong lúc nhất thời lại khiến người ta không thể liên tưởng đến Tiêu Mạc Phàm có phong phạm Ảnh đế trước đây không lâu kia!
Mà loại hoảng hốt, không phải vì vết sẹo này ảnh hưởng đến gương mặt tuấn tú, bởi vì cho dù hiện giờ có hơn một vết sẹo như vậy, thoạt nhìn người đàn ông vẫn có một sự thành thục hấp dẫn người khác, không hề ‘xấu xí’ như giới truyền thông đã nói.
Nhưng mà, không giống nhau, sau khi anh thối lui khỏi giới giới giải trí, không biết có phải cũng rút khỏi ‘lớp da’ hoàn mỹ thuộc về giới giải trí luôn phải bày ra trước mặt công chúng hay không.
Bây giờ, anh không thèm để ý chút nào mà ăn mặc tùy ý, không thèm để ý mà để lộ vẻ mỏi mệt, cũng không để ý che giấu vẻ ảm đạm toát ra trong mắt.
Anh như vậy, như sự bất hòa giữa gam màu xám và vẻ thuần khiết ấm áp kia.
Sau khi bức hình được đăng lên, tăng thêm lời bình và vẻ mặt miêu tả bằng hoạt họa (animation), mọi người biết được khi người đàn ông đó vào cửa hàng thì đã cắm bó hoa trong tay vào vài bình hoa của tiệm rồi mới rời đi.
Sau khi người viết xem toàn bộ quá trình, cũng không quên dùng ‘Như đối xử với người yêu‘ xen vào để tăng thêm sự miêu tả, về ánh mắt và động tác êm ái kia của người đàn ông.
Vì vậy mọi người bạo dạn suy đoán, từ khi cửa hàng bánh ngọt khai trương đến nay hoa tươi màu tím cũng chưa từng bị thay thế bởi loại khác, đối với anh mà nói có một ý nghĩa đặc biệt, mà người quan trọng ẩn sau loài hoa đó cũng đại diện cho lý do vì sao anh lại kinh doanh cửa hàng bánh ngọt này.
Nhưng người phía sau nó... Là ai?
Tóm lại chia làm hai kiểu suy đoán, có người đoán là Lý Na, thật ra thì nhiều người có khuynh hướng thiên về cô gái tên Đan Ninh hơn, vì Tiêu Mạc Phàm từng nói cuộc đời này có lỗi với cô ấy nhất.
Sau khi tin tức ‘Hóa ra Tiêu Mạc Phàm cũng đích thân đi đến cửa hàng bánh ngọt’ xuất hiện, cửa hàng bánh ngọt lại nghênh đón những vị khách vây xem nối liền không dứt, cứ thế trong một đoạn thời gian dài sau đó cửa hàng bánh ngọt luôn nhanh chóng bán hết các loại bánh.
Cùng lúc đó, một loại hoa tên là ‘đừng quên tôi’ xuất hiện, lượng tiêu thụ bỗng nhiên tăng cao chưa từng có.
Nhưng người dân, đối với cửa hàng bánh ngọt, đối với sự chú ý về Tiêu Mạc Phàm, tựa như lượng tiêu thụ của bó hoa chỉ có thể nổi tiếng nhất thời, trong giới giải trí biến chuyển từng ngày không ngừng xuất hiện scandal, tình yêu mới, tiêu điểm mới, sau đó sẽ còn rất ít người nhớ đến người đã từng là Ảnh đế này, cũng sẽ không đi đến cửa hàng bánh ngọt luôn cắm bó hoa màu tím kia, dĩ nhiên ngoại trừ những khách quen bị hương vị món bánh ngọt hấp dẫn.
Mà khi đó trong cửa hàng bánh ngọt, người đàn ông có vết sẹo trên mặt hầu như ngày nào cũng ngồi một góc ở cửa hàng, để bản thân đằm chìm trong ký ức đã qua.
Chuộc tội ngày qua ngày, năm qua năm.
Cho đến khi sinh mạng kết thúc.
********************
Năm trước Tĩnh An từ thời trang thu đông Paris đã tiến vào phạm vi quốc tế, cùng năm là bốn thời trang Xuân Thu lớn, liên tục hai mùa chụp quảng cáo tuyên truyền cho ‘CNL’, sau đó lần lượt mấy lần bước vào một số tạp chí 《MODE》nổi tiếngcủa Mỹ, Anh, cô nhanh chóng trở thành thành viên mới của TOP 50, người mẫu xinh đẹp tóc đen mắt đen da vàng bỗng chốc trở thành kiêu ngạo của châu Á, Đông Phương.
Cho dù lúc ban đầu dựa vào vị trí xếp hạng, trước tiên cũng đã đại biểu bảng xếp hạng người mẫu quốc tế quyền uy nhất đã có sự thay đổi mới, để cho giới người mẫu trong nước, giới thời trang, cùng với càng ngày càng nhiều người hâm mộ sau lưng Tĩnh An mừng rỡ sôi trào.
Mà Tĩnh An được ký thác mong mỏi lớn lao, đã quyết định bước chân vào bốn tuần lễ thời trang Xuân Thu lớn, cũng để cho một số người muốn thấy cô ‘ngã nhào’ sẽ ‘không còn lời nào để nói’.
New York, London, Paris, Milan, tứ đại thời trang, tạo hình Tĩnh An bách biến khí chất đa dạng, có thể nói là một lưới bắt hết gần 70 buổi diễn, hầu như bao gồm tất cả các thương hiệu quốc tế lớn, trong đó càng thêm nhiều buổi thời trang open và close, nhưng trong các buổi thời trang mở màn sự gặt hái đầy khiếp sợ phải kể đến là ‘A&N’, lần đó sự xuất hiện của cô không thể nghi ngờ trở thành lần đầu của ‘A&N’ đến nay, buổi biểu diễn duy nhất có một gương mặt châu Á.
Ngoài ra Baptiste, người sáng lập ‘A&N’ còn luôn khen ngợi người mẫu da vàng này.
Lúc ấy ở hiện trường ký giả phỏng vấn Val, nói đến thành công mà Tĩnh An gặt hái được ở buổi thời trang ‘A&N’ và các buổi thời trang khác đại biểu cho ý nghĩa gì thì Val chỉ cười nói, nếu một buổi diễn thời trang chỉ có thể chọn một người mẫu châu Á, không nghi ngờ chút nào, tuyệt đối không có ai khác ngoài Tĩnh An, điều này đại biểu cho ý nghĩa gì chẳng lẽ không phải chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy sao?
Năm đó, số lần Tĩnh An xuất hiện ở buổi trình diễn, không có gì bất ngờ làm cô trở thành ‘bá chủ sàn diễn’ của các thời trang xuân hạ. Mà thành tích kiêu ngạo này, đổi lấy được ba thương hiệu khiến người ta ao ước công nhận cô. Ba thương hiệu này, bàn về số lượng bàn về chất lượng đều đánh giá cô rất cao! Phải biết, không phải mỗi một buổi thời trang người mẫu có danh xưng ‘bá chủ sàn diễn’ cũng có thể khiến người khác công nhận mình, thậm chí còn từng có ‘bá chủ sàn diễn’ hoàn toàn không được bất kỳ ai công nhận đành phải ảm đạm lui về.
Huống chi, một thương hiệu nổi tiếng công nhận, một quảng cáo cao cấp trong thị trường xa hoa, so với số lần người mẫu xuất hiện trên bảng xếp hạng còn quan trọng hơn.
Không nói khoa trương, mặc dù một người mẫu vắng mặt một quý bỏ lỡ mấy trăm buổi biểu diễn, nhưng chỉ cần năm ấy đặc biệt ló mặt trong vài quảng cáo của thương hiệu nổi tiếng, như vậy thứ hạng của người đó sẽ chỉ cao hơn chứ không rớt xuống!
Mà Tĩnh An, cũng một hơi lấy được phát ngôn quảng cáo của ba thương hiệu đó!
Cũng không trách, năm nay đầu tháng ba tứ đại thời trang thu đông kết thúc thì thứ hạng của Tĩnh An ở trên bảng đã nhanh chóng đạt được vị trí thứ mười ba! Mà điều này, chỉ dùng gần một năm!
Cô gái bận rộn với các buổi thời trang sau khi trở về nước, chờ đợi cô, là vô số hào quang, truyền thông sôi trào, người hâm mộ kích động, còn có... Hôn lễ của cô.
Chương 73 : Mua sắm cẩn thận
Thấy hai người kia cùng xuất hiện ở đại sảnh Tinh Quang, thân mật ấm áp, đã không phải là chuyện làm người ta kinh ngạc nữa, nhưng có một số ánh mắt ghen tỵ trắng trợn, oán độc nhiều hơn so với hâm mộ, chúc phúc.
"Cái gì mà thực lực thiên phú, câu được Đường tổng thì bây giờ ai cũng có thể có thân phận địa vị giống cô ta thôi..."
"Dáng dấp chỉ như vậy, phải nói trẻ tuổi, chúng ta còn trẻ tuổi hơn cô ta, cũng không biết dùng bản lĩnh ám muội gì, leo lên được ngọn Kim Sơn như vậy, lập tức phất lên thành phượng hoàng rồi..."
"Cô có ghen tỵ cũng vô ích, không phải Đường tổng đã tự mình công bố ngày kết hôn với truyền thông rồi sao? Chẳng lẽ cô cho rằng Đường tổng còn có thể xem trọng cô?"
"Ai biết hôn nhân của bọn họ có thể duy trì bao lâu, hay nói người có tiền không phải đều có một cuộc hôn nhân để đó sao, sau lưng không biết nuôi bao nhiêu tình nhân..."
"Nghe cô nói vậy, sao lại cảm thấy cô muốn làm tình nhân thế?"
"Đừng nói với tôi rằng cô không muốn? Vậy quá giả tạo rồi!"
"..."
"..."
"Hơn nữa, chị Vũ An trông tốt hơn cô ta nhiều, với lại thực lực cũng tuyệt đối không thua cô ta, các cô nói thử xem?"
Trong tiếng phụ họa, tôi chỉ cảm thấy buồn cười và đáng thương cho các cô gái trẻ tuổi ngu ngốc ấy.
Vốn không muốn để ý đến những người vừa mới trưởng thành này, thậm chí còn có một thế hệ người mẫu mới vị thành niên, nhưng không ngờ rằng mình cũng bị liên lụy vào đề tài của các cô ấy.
Tôi không có nghĩa vụ phải dạy dỗ các cô ấy, nhưng có lẽ giờ khắc này đáy lòng cảm thấy quá trào phúng, có mấy lời không quan tâm các cô ấy có nghe hay không, có hiểu hay không, hoặc nhớ hay không, tôi muốn nói cho các cô ấy biết là: "Nếu ngay cả việc tự thấy rõ sự chênh lệch giữa các cô và Tĩnh An cũng không có, các cô... Hoàn toàn không có tư cách bàn luận về cô ấy."
Mà sau khi các cô thấy rõ sự chênh lệch này, các cô có còn tự tin về những gì mà các cô đã nói nữa không?
Có lẽ lời tôi nói quá lạnh lùng, nên đã làm những người mẫu này ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Khi tôi quét về phía các cô ấy thì có người chột dạ dời khỏi ánh mắt tôi, có người lại biểu hiện rõ sự không phục trong đó.
"Có hứng thú, sau khi trở về các cô cố gắng lấy ảnh của mình so với Tĩnh An lúc đầu đi, đúng rồi, còn có thể ghi hình lại bước đi catwalk của mình, đặt bên cạnh video của Tĩnh An để so sánh một chút..."
Tôi ác ý tưởng tượng xem những cô gái có ánh mắt không phục này, làm theo đề nghị so sánh hình và video của bản thân với Tĩnh An của tôi thì lúc đó sẽ có vẻ mặt thế nào?
Ít nhất, rất lâu trước đây, tôi đã từng so sánh như vậy, đến mức hiện nay vẫn không có lòng tin so sánh với người đó.
Tôi đã giảng giải đến mức này, nhìn những gương mặt xinh đẹp và trẻ trung trước mắt, lại nghĩ đến vừa rồi trong lời nói các cô rõ ràng ‘có ý muốn bán mình’, tôi đang suy nghĩ phải dạy bảo các cô đôi lời, lại bị người phía sau gọi tên.
"Đã lâu không gặp, Vũ An."
Giữa chúng tôi tổng cộng chưa gặp mặt được mấy lần, hình như mỗi lần gặp mặt cũng chỉ có thể dùng ‘Đã lâu không gặp’ để mở màn.
"Đúng thế, đã lâu không gặp, Tĩnh An."
Tôi có chút kinh ngạc xoay người, nhìn về phía người không biết đã đứng ở đó bao lâu.
Chẳng qua là so với kinh ngạc của tôi, vẻ mặt những người mẫu khác bên cạnh vô cùng phong phú, tám phần đúng là vì giọng điệu quen thuộc của Tĩnh An kêu tên tôi nên bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Đối với người thường xuyên qua lại ở các thành phố lớn trên thế giới, có thể đụng phải người lấy sự nghiệp trong nước làm chủ như tôi, đương nhiên tỷ lệ quá nhỏ, mặc dù chúng tôi đều là người mẫu Tinh Quang.
Vậy mà cho dù đụng phải, ví như vào lúc này, tôi cũng nghĩ rằng chuyện lần trước gặp mặt đã thành một chuyện rất xa xưa và mơ hồ rồi, tôi có thể lấy thân phận bạn bè hoặc đồng nghiệp tiến lên ôn chuyện, nhưng khi tôi thấy cô ấy thì tôi vẫn không dám xung phong đi về phía trước nói một câu ‘Đã lâu không gặp’.
Nhưng không ngờ Tĩnh An sẽ xoay ngược lại, cố ý bắt chuyện với tôi, điều này làm tôi thấy kinh ngạc thì ít mà lúng túng thì nhiều.
"Gần đây bận rộn lắm không?"
Tĩnh An chào hỏi tôi xong cũng không quên cười gật đầu với những người mẫu bên cạnh tôi, làm cho người ta có cảm giác xa cách nhưng đồng thời lại không lộ vẻ lạnh nhạt, thật là một người hoạt bát.
"Không bận lắm, cô..." Vốn muốn khách sáo hỏi lại gần đây cô có bận không, nhưng lúc nói ‘cô’ thì lập tức nghĩ đến trên báo chí đầy những tin tức về ngày cô và Đường Dự kết hôn, nên đã không hỏi tiếp.
Chuyện kết hôn, cho dù có người chuyên nghiệp sắp xếp, người trong cuộc cũng không quá mức rảnh rỗi.
Nhưng kế tiếp tôi nên nói gì đây, hoặc tiếp tục đề tài gì? Dù sao nói tôi và cô ấy là bạn bè cũng quá không thực tế, cứ thế không có gì để nói.
Cho nên, không nghĩ ra tại sao Tĩnh An phải tự mình đi đến nói chuyện với người không phải là bạn bè của mình, nếu chỉ mỉm cười chào hỏi cũng đỡ hơn tình huống không biết làm sao như bây giờ...
Đúng vậy, không biết làm sao, mặc dù không bì kịp sự sùng bái cuồng nhiệt và hoảng loạn của những người hâm mộ khi nhìn thấy thần tượng, nhưng khi đối mặt với người đứng đầu giới người mẫu trong nước này, hơi luống cuống cũng là điều tất nhiên.
Tĩnh An, với ý nghĩ của riêng mình, dựa vào năng lực bản thân từng bước đi lên đỉnh cao của thế giới.
Tôi âm thầm cảm thán thành công của cô ấy ở trong lòng, cảm thán sự hâm mộ của tôi với cô ấy, nhưng không biết nên nói gì tiếp theo.
"Nếu không bận, có thể bớt chút thời gian đến làm phụ dâu cho tôi không?"
Trong nháy mắt, lúc tôi vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, lời của Tĩnh An làm tôi ngốc lăng, hỏi: "Cái gì?"
"Tôi muốn mời cô làm phụ dâu cho tôi, Vũ An."
Khoảnh khắc cô ấy nhìn tôi mỉm cười nói, ánh mắt vẫn chưa từng mất đi vẻ chân thành, tựa như quen biết đã lâu.
************************"Chị Vũ An, thì ra chị và Tĩnh An là bạn thân."
"Chị Vũ An, vừa rồi em nói những lời đó, chỉ nói đùa thôi, ngàn vạn lần chị đừng nên tưởng thật, cũng đừng nói cho..."
"Vừa rồi em cũng nói lung tung, chị Vũ An, chị..."
"..."
Nhìn Tĩnh An trở về bên cạnh người đàn ông của cô ấy xong, thì âm thanh ấp úng bên tai tôi lại vang lên.
"Chị Vũ An, chị và chị Tĩnh An là bạn bè, tốt quá, hơn nữa còn làm phụ dâu cho chị Tĩnh An, thực sự làm cho người khác rất hâm mộ."
Tôi nhìn về phía giọng nói hỗn loạn của người mẫu trẻ này, nhận ra đối phương là người duy nhất trong bốn người mẫu không tham dự vào ‘thảo luận’, là một cô gái thanh tú trông sạch sẽ thoải mái.
Tốt quá... Đúng là, rất tốt...
Nếu ngày đó tôi không làm đổ cốc nước, nếu ngày đó tôi không thuận tay giữ cô ấy lại, nếu như...
Như vậy, tôi không biết tôi có còn phần may mắn kết bạn với người mà hôm nay được truyền thông công nhận là truyền kỳ trong giới người mẫu hay không.
Về phần phụ dâu... Tôi không biết tôi có tư cách gì có thể được cô ấy mời làm phụ dâu, là vì quan hệ mỏng manh ấy giữa các bọn tôi sao? Hay vì tôi từng tiết lộ chuyện của Bắc Huyên cho cô ấy biết? Hay tấm màn đen lần đó tôi lựa chọn tin tưởng cô ấy?
Nhưng bất luận thế nào, trong nháy mắt đồng ý lời mời của cô ấy, trong lòng tôi không thể tránh khỏi nâng lên vui sướng và cảm động.
"Cô vì Tĩnh An mới vào ngành người mẫu này phải không?" Mặc kệ ba giọng nữ khác kia nói gì, tôi vẫn chỉ hỏi cô gái thanh tú này.
"Ặc! Sao chị Vũ An biết?"
Nghe thấy thật sự là nguyên nhân này, tôi cười trêu: "Trong số những người mới vào giới người mẫu, không chỉ có một mình cô bị Tĩnh An hấp dẫn đâu."
Tĩnh An thành công, người dân kiêu ngạo.
Điều này làm cô ấy trở thành ánh sáng, khiến vô số bóng dáng theo đuổi.
Ở trong mắt cô gái thanh tú này, tôi thấy được cô ấy sùng bái Tĩnh An và cũng khát vọng một thứ gì đó, nhưng tôi chỉ cười khổ.
Trong những bóng dáng theo đuổi Tĩnh An, hoặc nhiều hoặc ít cũng muốn làm lại thành công của người đó.
Nhưng mà, cái nghề này không phải chỉ có ánh sáng, chỉ có huy hoàng như trong tưởng tượng của các cô. Huống chi, thành công của người đó e rằng sẽ là độc nhất vô nhị, ai cũng không thể làm lại truyền kỳ ấy được.
*********************
Mà trong truyền kỳ thuộc về Tĩnh An, ngoài sự nghiệp thành công làm người khác rung động ra, còn có một tình yêu đáng ngưỡng mộ.
Có lúc, tình yêu như vậy, đâm vào mắt làm vành mắt người ta chua xót.
Nhưng nghiệm chứng cho tình yêu truyền kỳ này, lại là thời gian chậm rãi sau khi bọn họ kết hôn.
Sau một tuần đồng ý lời mời làm phụ dâu kia, là ngày hai người ấy cử hành hôn lễ.
Lần này nơi cử hành hôn lễ, không chọn ở bờ biển mộng ảo, mà là chọn ở giáo đường thánh khiết, điều này càng làm nghi thức hôn lễ tăng thêm một phần trịnh trọng.
Khi nghe hai người lần lượt đồng ý với đối phương ‘Tôi đồng ý’...
Khi nhìn thấy Đường Dự đeo chiếc nhẫn đại diện cho cả một đời vào ngón tay Tĩnh An...
Khi chú rễ cô dâu trìu mến ôm hôn nhau trong phước lành của mọi người...
Từ lâu tôi đã yêu ai, nhưng trong vầng sáng của tân nhân trước mặt, trái tim tôi rung động.
Tôi hiểu rõ, nhịp tim này không chỉ vì hôn lễ trịnh trọng, càng vì trong mắt hai người kia chỉ có cô và anh.
Nói thật, trước hôm nay, đối với tình yêu của Tĩnh An và Đường Dự, đối với hôn nhân của bọn họ, tôi cũng như rất nhiều khán giả, trong lòng ôm một thái độ bi quan.
Dù sao chuyện cổ tích lãng mạn tốt đẹp như vậy, cũng chỉ có lúc còn trẻ mới tin tưởng, có tuổi rồi thì chuyện cổ tích thật sự chỉ là chuyện cổ tích...
Huống chi tình yêu của hai người này, thậm chí là hôn lễ, truyền thông đưa tin ít đến đáng thương, vô cùng khiêm tốn, trong đó oanh động nhất chẳng qua cũng chỉ là Đường Dự tự mình công khai sắp kết hôn mà thôi.
Điều này khiến tôi chỉ có thể nhìn thấy tình yêu của họ qua vài từ lác đác được báo chí miêu tả, sao có thể nhìn ra được tình yêu của bọn họ ‘thật sự’ ở nơi đâu?
Không có thắc mắc gì về hôn nhân của bọn họ, trong những tin đồn mà tôi rỗi rảnh nghe được, chủ yếu là cảm khái vì Tĩnh An có thể gả vào hào môn, chỉ thế.
Có thể nói có rất nhiều người ngưỡng mộ tình yêu của Tĩnh An, thật ra thì chẳng qua chỉ là ngưỡng mộ cô gả vào hào môn mà thôi.
Mà người trong giới giải trí gả vào hào môn, đạt được hạnh phúc thật sự lại có mấy ai?
Trước đây tôi không nhịn được nói nhỏ đôi câu: "Anh ta yêu cô ư?" Vì nhan sắc của cô, nhất thời mới mẻ, hay chỉ cần một mình cô? "Cô cũng yêu anh ta sao?" Vì thân phận của anh ta, tiền của anh ta, hay chỉ cần duy nhất anh ta?
Không muốn cho Tĩnh An nghe thấy, trong nháy mắt đó, trên mặt của cô ấy tôi thấy được vẻ hạnh phúc ngập tràn: "Có một số việc, chỉ cần tôi và anh ấy hiểu rõ là được."
Rất nhiều rất nhiều năm về sau, tôi từ bức ảnh Đường Dự lấy Tĩnh An làm chủ đề, một chân dung ảnh kéo dài 50 năm, tôi mới sâu sắc nhận ra được tình yêu của hai người bọn họ là một đời giai lão.
Cũng như khi ấy nụ cười trên mặt Tĩnh An, trong nụ cười đó, là hiểu rõ cô ấy và Đường Dự, hiểu rõ tình yêu của bọn họ.
Chương 74: Bánh bao nhỏ
Thời trang ‘Val’, thời trang thu đông được mong đợi nhất và sáng chói nhất thành phố S lần này.
Tĩnh An, người mẫu đã đứng ở đỉnh cao nhất của thế giới, lần đầu tiên dắt con trai hai tuổi của mình mỉm cười đi lên cầu kiều, cho dù khí thế Tĩnh An cường đại, cũng không cách nào đoạt được ánh nhìn của mọi người.
Bởi vì khách toàn trường, hầu như bị cậu bé trông như thiên sứ đó hấp dẫn sự chú ý.
Đầu tròn tròn, ánh mắt tròn tròn, con ngươi màu sáng, sợi tóc đen nhánh, một đứa bé mềm nhũn xinh đẹp. Làm người ta không nhịn được muốn ôm bé vào lòng, xoa tóc bé, hôn trán bé, miết khuôn mặt của bé. Tốt nhất còn có thể nghe được âm thanh non nớt từ miệng nhỏ của bé nói ‘chú ơi’, ‘dì ơi’, khiến đáy lòng người ta thêm một phần mềm mại trìu mến.
Mà đối mặt với những ánh mắt long lanh sáng ngời, đặc biệt là ánh mắt hung dữ của mẹ, biểu hiện của cậu nhóc vẫn không luống cuống, bé nháy mắt vài cái, bĩu môi, cứ phối hợp nắm ngón tay của mẹ, nhìn xuống dưới đài, gương mặt tự nhiên tùy ý.
Bé như vậy, thậm chí còn đáng yêu hơn trong mắt người khác.
Thì ra, đây chính là con trai của Đường Dự và Tĩnh An, chưa bao giờ ló mặt với truyền thông.
Theo đài T âm nhạc tuần tự vang lên, vì phối hợp với bước đi của người mẫu nho nhỏ, Tĩnh An thả chậm không ít tốc độ, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác được nhịp điệu, khéo léo che giấu đi thính giác của người khác, trên thực tế khúc nhạc này nên chuyển tiếp, ngắt quãng. Cô so với mấy năm trước, càng có thể khống chế cảm giác tiết tấu rất nhuẫn nhuyễn.
Mặt khác từ phong thái càng ngày càng hào phóng thong dong của cô, không khó phát hiện kinh nghiệm mấy năm trên sàn quốc tế là một sự thăng hoa từ trong ra ngoài của Tĩnh An.
Thu lại sự sắc sảo lúc ban đầu, Tĩnh An hiện giờ, trong lúc giơ tay nhấc chân, đã mang vẻ nội liễm hơn thâm trầm hơn khiến người khác khó thể vượt qua sự tuyệt đại phong hoa này.
Đi đến đoạn đầu của sàn T, đứng tư thế pose đơn giản, bước đi của Tĩnh An chưa từng chệch khỏi đường ray, bất đắc dĩ phát hiện lần này bởi vì ngoài ý muốn không thể không xảy ra, chỉ vì bạn nam đang nắm tay cô lúc này ngừng lại, không có ý định tiếp tục theo cô trở về.
Val, anh không nên kéo con tôi đến buổi trình diễn, thứ cho tôi sẽ không chịu trách nhiệm nhé.
Cô gái cũng dừng bước lại, nhếch khóe môi chờ nhìn cậu bé mà Val luôn nói là ngoan ngoãn sẽ làm ra chuyện gì?
Mà người xem vì nghĩ người mẫu sẽ xoay người rời đi, lúc này hai người vẫn dừng lại ở trước sàn T, hơi có chút ngẩn ra.
Chẳng lẽ có sự sắp xếp đặc biệt nào chăng?
Nhưng bọn họ không biết, lúc này, nhà thiết kế Val trẻ tuổi được toàn cầu ca tụng mắt thấy việc đột ngột xảy ra này thì da mặt run rẩy.
Cháu nhỏ thân yêu của chú, không phải cháu muốn từ chối diễn tiếp vào lúc này chứ?
Cuối cùng Val chỉ có thể ôm trán thở dài, trong lòng âm thầm hối tiếc.
Sớm muốn kéo Tĩnh An đến làm người mẫu kết màn, làm sao lại ý tưởng đột phát sống chết cứng rắn nhét tên nhóc này vào chứ.
Dưới con mắt của mọi người, bé con từ đầu đến cuối ra vẻ rất bình tĩnh, chép miệng.
Ngưỡng đầu liếc mắt nhìn mẹ phía sau, cúi đầu chợt nhìn qua hướng khác há miệng kêu: "Ba ơi..."
Giọng nói bé xíu, âm lượng không lớn, hơn nữa toàn trường đều bị âm nhạc phủ kín chỉ còn dư lại một số người ở gần mới nghe rõ bé nói gì.
Tĩnh An ngẩn ra, sau đó mỉm cười.
Sáng tỏ quay đầu, cùng cu cậu nhìn về phía người đàn ông ngồi ở hàng thứ nhất, trên mặt nở nụ cười bất đắc dĩ giống cô.
Trong mắt Đường Dự nhộn nhạo ấm áp, bật cười đứng lên, đi đến trước sàn T, sau đó ôm thân thể nho nhỏ phía trước vào lòng, mà đôi mắt ôn tình như nước của anh cũng nhìn cô gái mỉm cười thật lâu.
Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng vừa nhìn ba người này, bất luận là người nữ hay người nam, kiểu dáng quần áo cùng với màu sắc phối hợp, hầu như giống cậu nhóc trong ngực như đúc.
Không thể nghi ngờ là một bộ quần áo gia đình.
Đương nhiên tất cả mọi người đều nghĩ một màn này thành thời trang ‘Val’ cố ý sắp xếp, không ai phát hiện chẳng qua đây là khúc nhạc đệm bên ngoài do cu cậu lười biếng gây ra mà thôi.
Giờ khắc này, Tĩnh An thản nhiên mỉm cười với lần trình diễn thời trang sai lầm duy nhất trong đời cô này.
Giờ khắc này, Đường Dự cười khẽ vuốt gáy cậu nhóc trong lòng.
Giờ khắc này, hình ảnh ba người đang ấm áp xúc động làm biết bao nhiêu người ghen tỵ hận.
Giờ khắc này, tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên sau đó nhanh chóng vỡ òa.
Giờ khắc này... Val cười khổ, thở phào thật nhẹ nhõm.
Thật là, được rồi, vừa lúc vụng quá hóa khéo [1].
[1] Nguyên văn ‘lộng xảo thành chuyết’: thành ngữ đúng là ‘lộng chuyết thành xảo’, ý nói khéo quá hóa vụng, mà ở đây ý Val nói thằng bé vụng về nhưng cứu chữa được tình hình.
Thật may là quần áo Đường Dự mặc, đúng là bộ quần áo anh cố ý thiết kế cho ba người bọn họ mà.
Hai người đi trình diễn thời trang, cuối cùng lại là ba người trở lại phía sau đài trong tiếng vỗ tay của khách khứa.
"Thế nào?" Đường Dự hỏi cậu nhóc đang oán trách trong ngực.
"Ba ơi... Muốn ngủ." Cậu nhóc chớp ánh mắt ngây thơ vô tội, non nớt lẩm bẩm, không biết những lời này của bé làm Val ở bên cạnh thiếu chút nữa nổi trận lôi đình.
Tĩnh An cười khúc khích, chọc chọc khuôn mặt nhỏ bé núc ních của cu cậu, nhìn về phía người đàn ông: "Nhìn đi, bị anh chiều thành quen."
Sao có thể không nhìn ra, cu cậu thấy ba mình đi công tác trở về, cho nên mới bắt đầu làm nũng, làm vạ lây buổi diễn này của Val.
"Mẹ... Con muốn đi ngủ..." Cu cậu giơ tay mềm nhũn lên bắt được ngón tay chọc trên mặt mình, vô cùng uất ức chu môi bé nhỏ của nhóc.
"Được, được..." Cố nín cười, Tĩnh An thu tay về, còn chưa phản ứng kịp đã bị người bên cạnh đột nhiên hôn trộm một cái.
Ánh mắt người đó sáng rỡ, không xem ai ra gì hỏi: "Nhớ anh không?"
Lần này thời gian Đường Dự đi công tác có hơi lâu, lúc trở về vừa bắt kịp màn diễn cuối của thời trang ‘Val’.
Tĩnh An nâng mắt, nhìn lại con ngươi màu sáng giống hệt cậu nhóc kia, chậm rãi lộ ra nụ cười: "Nhớ lắm." Đáp không hề ngại ngùng.
"Đều là vợ chồng già cả rồi, các người..." Val lộ rõ vẻ sự tồn tại bị bỏ quên, không nhịn được nói chen vào.
"Huống chi đây là... Phía sau đài đấy..." Nhìn một vòng nhân viên làm việc và người mẫu ở xung quanh, Val lắc đầu.
Chẳng trách mặc dù Đường Dự phong tỏa tin tức với truyền thông, nhưng tin đồn bắt gặp bọn họ ân ái vẫn ùn ùn kéo đến.
---TOÀN VĂN HOÀN---
Tác giả có lời muốn nói: Phản đối.. Tên Bánh bao nhỏ... Bởi vì không nghĩ ra cho nên...
♡♡♡MN nhớ vote cho mị nha~~~♡♡♡
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro