Beta: Nguyên Đức Phi
Ba năm trước Sùng Văn đế băng hà, truyền ngôi cho tam hoàng tử Tiêu Dục. Vĩnh Dật đế kế vị 3 năm, hậu cung điêu linh, con nối dòng dưới gối đơn bạc. Hoàng thái hậu đặc biệt hạ ý chỉ tuyển tú khắp cả nước bổ sung vào hậu cung, vì hoàng gia khai chi tán diệp. Ý chỉ ban hạ xuống, phàm là quan viên thất phẩm trở lên của Đại Chiêu, trong nhà có nữ tử từ tròn mười lăm đến mười tám chưa lập gia đình đều có thể tham gia lần tuyển tú này.
Mà căn cứ quy củ Đại Chiêu: quan gia tiểu thư phù hợp điều kiện đều phải tiến cung hậu tuyển, trừ phi lạc tuyển, nếu không không cho phép lén kết hôn .
Ý chỉ ban xuống, quan viên lớn nhỏ các nơi đều bắt đầu bận rộn, những nhà có nữ nhi muốn tiến cung đều cho người tìm hiểu tin tức, những nhà không muốn để nữ nhi tiến cung cũng chuẩn bị, có điều loại sau chỉ chiếm số rất ít.
Cố lão gia trở về nhà, một bộ đang có tâm sự, mấy năm qua bởi vì Cố Vân Yên vô tình hay cố ý chỉ điểm, năm trước Cố lão gia đã thăng chính tứ phẩm Trung thư Thị lang.
Triệu thị thấy Cố Cẩn lo lắng, nói: "Lão gia gặp việc gì khó giải quyết sao?"
Cố lão gia báo cho Triệu thị biết việc tuyển tú, Triệu thị nghe xong cũng không ngừng lo lắng, mười hai tháng này nữ nhi vừa làm lễ cập kê, vừa lúc phù hợp điều kiện tuyển tú, cái này nên làm thế nào cho phải? Vốn còn muốn để nữ nhi gả cho thanh niên tài tuấn gia thế bình ổn, ngày sau trải qua cuộc sống mỹ mãn giúp chồng dạy con, nhưng nay lại phải tiến thâm cung nơi ăn tươi nuốt sống người ta không chớp mắt, Triệu thị làm sao có thể không lo lắng?
"Lão gia, phải làm sao đây?" Triệu thị nhíu mi sầu não.
Cố lão gia lôi kéo tay thê tử trấn an "Tình huống chưa hẳn xấu như chúng ta nghĩ, hết thảy chờ hỏi qua Yên nhi rồi mới quyết định vậy."
Kỳ thật Cố lão gia đối với tác phong làm việc mấy năm qua của Cố Vân Yên cũng không phải hoàn toàn không có phát hiện, một lần là trùng hợp nhưng là hai lần ba lượt thì làm sao có thể? Cố lão gia hiểu rõ nữ nhi của mình, tuyệt đối sẽ không làm chuyện hại người, nếu đã như thế, những chuyện nữ nhi không muốn nói, hắn cũng đành vờ như không biết thôi.
Cố lão gia trầm tĩnh nhìn nữ nhi trước mặt, Cố Vân Yên năm nay 15 tuổi, ngũ quan xinh xắn, một đôi mắt phượng linh động, mười phần tiểu mỹ nhân.
"Yên nhi, đối với lần tuyển tú này, thấy thế nào?" Sau một lúc lâu Cố lão gia hỏi.
"Cha, nếu tuyển tú không thể tránh, vậy sao không thuận theo đi." Cố Vân Yên lạnh nhạt nói.
"Yên nhi trong lòng đã có tính toán, cha sẽ không hỏi nhiều." Cố lão gia trầm ngâm nói.
"Cha đối với việc nữ nhi xếp nhân thủ vào trong cung chắc là đã sớm phát giác được rồi đi, những việc lúc trước nữ nhi làm hết thảy đều là chuẩn bị để tiến cung, cho nên đối với việc tuyển tú cha mẹ không cần quá lo lắng."
"Con ta từ nhỏ hiểu chuyện, ta và nương ngươi đều yên tâm." Biết đây là nữ nhi trấn an mình, Cố lão gia liền theo ý Cố Vân Yên.
Vào tháng tư, thời tiết càng ngày càng trở nên nóng bức, dưới nắng hè chói chang, nhóm tú nữ dưới sự hướng dẫn của cung nữ thái giám tiến vào cửa cung, hướng cửa Thái Hòa mà đi. Tú nữ khắp các nơi của Đại Chiêu thông qua sơ tuyển cùng phục tuyển mới đến được chung tuyển hôm nay, nếu là thông qua chung tuyển là có thể vào cung làm phi tần, mà lúc này lạc tuyển, có một phần được hoàng đế hạ chỉ tứ hôn cho dòng họ hoàng thất, hoặc là cho các đại thần tài năng được hoàng đế xem trọng. Còn lại sau khi trở về có thể tự do kết hôn.
Lần này tú nữ tham gia chung tuyển hơn hai trăm người, năm người làm một tổ tiến vào điện. Những người khác chờ ở bên ngoài, đợi đến khi thái giám gọi đến tên mình liền theo cung nữ tiến vào điện, lúc này nhóm tú nữ nín thở ngưng thần, hiển nhiên tiểu thư khuê các đoan trang tú lệf dĩ nhiên khẩn trương nhưng vẫn là giữ đúng phép tắc.
Điện tuyển đã qua hơn phân nửa. "Tuyên, Liễu Nghi, Mạnh Nguyệt, Kỷ An Nhiên, Cố Vân Yên, Lý Song Nhi yết kiến." Một thái giám cao cổ họng xướng.
Cố Vân Yên cùng vài tú nữ được gọi cùng nhau theo cung nữ tiến vào điện Thái Hòa, ở cửa vừa vặn gặp một tổ năm người phía trước đi ra, trong đó có hai ba người thần sắc cô đơn, có một người thậm chí đỏ hốc mắt, có lẽ là đã bị ban thưởng hoa lạc tuyển .
Mấy người tiến vào trong điện, quy củ quỳ xuống hành lễ: "Thần nữ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, cung chúc Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an!"
"Miễn lễ, bình thân" Mấy người chậm rãi đứng dậy, vẫn cúi đầu, cung kính đứng yên trong điện.
"Từ bên phải bắt đầu, mỗi người nói một chút sở trường của mình." Đại điện truyền đến tiếng Hoàng hậu hỏi.
"Thần nữ thích viết chữ, thần nữ thích múa, thần nữ thạo nữ hồng, thần nữ thích cầm, thần nữ ngày thường yêu sách." Vài tú nữ lần lượt đáp.
"Đều ngẩng đầu lên." Phía trên vang lên tiếng hoàng đế lạnh lẽo.
Cố Vân Yên cùng với vài tú nữ theo lời khẽ nâng đầu lên, chỉ có thể nhìn đến trên đại điện một mảnh cẩm bào minh hoàng, dựa theo quy củ không thể nhìn thẳng thiên nhan, nếu không là cử chỉ đại bất kính.
"Người thứ hai cùng thứ tư tiến lên." Lại nghe hoàng đế ban lệnh.
Cố Vân Yên cùng Mạnh Nguyệt theo lời tiến lên từng bước. "Có từng đọc qua sách gì không?"
"Thần nữ đọc qua nữ tắc nữ giới, thần nữ cũng." Hai người các nàng phân biệt trả lời.
Hoàng hậu hơi hơi dò xét liếc mắt một cái nhìn thần sắc Hoàng thượng, sau lại đem tầm mắt chuyển tới trên người hai tú nữ bước ra khỏi hàng trong đại điện, bên phải một thân vàng nhạt sắc lụa mỏng, dung mạo không tính tuyệt sắc, đợi tầm mắt chuyển tới trên người tú nữ bên trái một thân màu thiên thanh vân sa cùng váy dài, đồng tử thoáng co rút lại một chút, lại một cái giai nhân khuynh thành, không nghĩ tới ngoại trừ đệ nhất mỹ nhân Thịnh Kinh Giang Vũ Nhiên, còn có nữ tử dung mạo tuyệt sắc như thế, đặc biệt cặp mắt phượng linh động kia, Hoàng hậu nhìn thoáng qua văn án bối cảnh, cũng may gia thế không cao. Phỏng chừng Hiền phi lại sẽ làm ầm ĩ cho coi!
"Các ngươi hai người giỏi cầm vũ, vậy cùng biểu diễn đi." Hoàng thượng vừa nói ra, tiểu thái giám liền đem cầm đặt lên bàn. Cố Vân Yên cùng Mạnh Nguyệt hành lễ, một người rửa tay xong ngồi xuống bàn, một người thay y phục đi vào trong đại điện, Cố Vân Yên tay khẽ nâng, khẽ thử cầm một chút, sau một đám âm phù như nước chảy mây trôi vờn quanh cho trong điện.
Mạnh Nguyệt nghe tiếng đàn liền vung tay áo múa. Cố Vân Yên đàn là khúc "Yêu nguyệt". Đầu ngón tay lướt nhẹ trên đàn, tiếng đàn uyển chuyển triền miên, tuyệt đẹp êm tai, đến nỗi mọi người trong điện ngây người, chỉ có thể ngưng thần nhắm mắt nghe cầm khúc, vốn dĩ bầu không khí ngày hè nóng nực cũng bị cầm khúc trấn an.
Một khúc kết thúc, Mạnh Nguyệt nhảy theo tiếng đàn cũng dừng lại, toàn bộ trong đại điện một mảnh vắng lặng, lặng ngắt như tờ. Đang lúc hai người Cố Vân Yên cùng Mạnh Nguyệt có chút hơi hơi luống cuống, mới nghe thấy giọng Hoàng hậu ôn hòa truyền đến "Tiếng đàn thấu tâm, kỹ thuật nhảy tuyệt đẹp."
Vĩnh Dật đế gật gật đầu ưng thuận.
"Theo nhị phẩm Giang Tô tuần phủ chi nữ Mạnh Nguyệt, chính tứ phẩm Trung thư Thị lang chi nữ Cố Vân Yên, lưu bài tử ban thưởng ngọc bội." Thấy được Hoàng thượng gật đầu lão thái giám bên cạnh lập tức xướng lên.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro