Chương 65: Kết thúc

Úc Thư mơ màng tựa vào lòng Tần Hoài Vũ. Đợi đến khi dần tỉnh táo lại, cậu thấy hắn đang rất nghiêm túc xem một tờ giấy, tay còn cầm một vật hình que dài. Úc Thư có chút tò mò. "Hoài Vũ, anh cầm gì trên tay vậy?"

Thấy Úc Thư đã tỉnh, Tần Hoài Vũ đặt tờ hướng dẫn trong tay xuống. "Cái này không phải anh trai anh đưa cho em sao?" Hắn nói, lắc lắc que thử thai trong tay, mặt mày hớn hở, có chút nóng lòng muốn thử.

Cách dùng và những điều cần lưu ý của que thử thai, hắn đã nắm được đại khái. Tiếp theo chính là lúc thực hành rồi, điều này khiến Tần Hoài Vũ không kiềm chế được.

Tuy nhiên, sau khi nghe lời hắn nói, Úc Thư không lập tức phản ứng lại. Cậu nhíu mày nhìn que thử thai, vẻ mặt ngơ ngác.

Thấy cậu vẫn chưa nhớ ra, Tần Hoài Vũ đặt tay lên bụng dưới cậu nhẹ nhàng xoa xoa, giọng dịu dàng. "Đây là que thử thai, dùng để kiểm tra xem em có thai hay không đó."

Que thử thai?! Cậu nhớ ra rồi, đây là thứ sáng nay anh Hoài An đã đưa, hóa ra đúng là que thử thai...

Úc Thư ngại không dám thừa nhận, liền giả vờ không biết, mân mê ngón tay, lắp bắp nói: "Em... em không biết thứ anh Hoài An đưa là... là cái này..."

Không biết? Tần Hoài Vũ dĩ nhiên không tin. Tai đã đỏ hết cả lên rồi mà còn nói không biết, đúng là nhóc lừa đảo.

Hắn cố ý thổi hơi vào tai cậu, hài lòng nhìn cậu vì mình mà run rẩy. Dái tai căng tròn của cậu bị hắn ngậm vào miệng, dùng lưỡi liếm mút một cách đầy sắc tình.

"Nhóc lừa đảo, lừa người là không đúng đâu nhé. Bé Thư có biết cái này dùng thế nào không?"

"Ưm a... không... không biết..." Vành tai nhạy cảm bị hắn liếm mút như vậy, cơ thể vừa mới bình ổn lại của cậu lại bắt đầu nóng lên.

Ban nãy trong phòng tắm đã trải qua hai lần cao trào, cảm giác dương vật ma sát vào đùi vẫn còn đó. Lúc này, bàn tay to lớn của hắn đặt trên bụng dưới cậu, qua lớp quần áo truyền hơi nóng vào cơ thể cậu, nhen nhóm lên một ngọn lửa dục vọng.

Đầu vú sưng đỏ của Úc Thư tê dại, cọ vào lớp áo ngủ mềm mại, có chút đau rát ngứa ngáy, ngay cả dương vật xinh đẹp cũng có xu hướng cương lên.

Tần Hoài Vũ thấy cậu khép chặt hai chân, không ngừng ma sát, liền biết cậu lại bị mình khơi dậy dục vọng. Hắn cười cười, đặt tay lên dương vật cậu, cách lớp quần mà xoa nắn, khẽ nói: "Anh dạy em cách dùng nhé, được không?"

"Ưm a... được..." Cơ thể nhạy cảm của cậu không chịu nổi bất kỳ sự trêu chọc nào. Hắn chỉ mới tùy tiện làm vài cái, nó đã trở nên cứng rắn.

Ngay sau đó, Tần Hoài Vũ liền tuột cả quần ngủ lẫn quần lót của cậu xuống. Dương vật đang rỉ dịch, lập tức bật ra, trông đầy sức sống.

Hắn nắm lấy nó, dùng ngón trỏ chấm lên miệng chuông, dính lấy một ít dịch lỏng, khi nhấc ngón tay lên, dịch lỏng đặc đến mức có thể kéo thành sợi.

"Chỗ này nhạy cảm như vậy, không biết bên dưới có chảy nước không nữa."

Hắn nói rồi, xé túi bọc que thử thai, nắm lấy đầu có thể cầm được, sau đó vịn lấy dương vật cậu, đem đầu còn lại của que thử áp vào miệng chuông. Cảm giác lạnh lẽo khiến Úc Thư giật mình, đại não lập tức tỉnh táo lại. Cậu vội vàng nắm lấy tay hắn.

"Hoài Vũ, đừng! Sẽ đau đó..."

Tần Hoài Vũ hôn lên má cậu, dỗ dành: "Đừng sợ, anh đảm bảo sẽ không làm em đau, tin anh được không?"

Dù có lời đảm bảo của hắn, Úc Thư vẫn sợ hãi. Trong nhận thức của cậu, nơi đó không thể nào nhét thứ gì vào được, lối vào nhỏ như vậy, mà cái que này trông còn to hơn, huống chi trên đó còn có một viên bi tròn lớn hơn, càng không thể nào vào được.

Úc Thư lắc đầu, không chịu đồng ý. "Không muốn, em không muốn, anh lừa người, chắc chắn sẽ đau."

Thấy cậu không chịu hợp tác, Tần Hoài Vũ cố ý nghiêm mặt: "Bảo bối, nếu em không nghe lời, vậy anh chỉ đành đưa em đến bệnh viện lấy máu xét nghiệm thôi."

Úc Thư vừa nghe hắn định đưa mình đến bệnh viện, vội vàng buông tay ra, quay đầu nói: "Không... không muốn... em không muốn lấy máu, em nghe lời, anh đừng đưa em đi... huhu... em không muốn đi lấy máu..." Cậu nói rồi, những giọt nước mắt to như hạt đậu liền rơi xuống.

Thấy cậu bị mình dọa cho phát khóc, Tần Hoài Vũ vừa bất đắc dĩ lại vừa buồn cười. "Chỉ cần em nghe lời, anh sẽ không đưa em đi lấy máu. Được rồi, không khóc nữa, anh sẽ làm thật nhẹ, đảm bảo không làm em đau, được không?"

"Huhu... được, nhất định phải nhẹ chút." Úc Thư vẫn sợ, nhưng so với việc phải đến bệnh viện, cậu sợ lấy máu hơn.

Thấy hắn chuẩn bị ra tay, cậu vội vàng nhắm chặt mắt, không dám nhìn.

Tần Hoài Vũ dù sao cũng là con cháu nhà y, tuy không phải bác sĩ, nhưng cũng có hiểu biết về y học. Cho nên, khi hắn đưa que thử thai vào, không hề làm cậu cảm thấy đau đớn, chỉ có cảm giác bị dị vật xâm nhập, một cảm giác không nói nên lời, bên trong vừa căng tức lại vừa có một loại khoái cảm kỳ lạ.

Que thử cứ tiến vào một chút, cậu lại không nhịn được mà rên rỉ một tiếng. Hắn tưởng đã làm cậu đau, vừa đưa vào vừa hỏi: "Đau không?"

"Không... ưm a... không đau, chỉ là, chỉ là hơi kỳ lạ... a... chậm... chậm thêm chút nữa..."

Tần Hoài Vũ thấy que thử vào càng sâu, phản ứng của cậu lại càng kịch liệt hơn, dịch lỏng bên trong cũng không ngăn được mà tràn ra từ miệng chuông.

Sau khi biết cậu không đau, hắn liền đưa que thử đến vị trí thích hợp, hỏi: "Chỗ này có sướng không?" Nói rồi hắn lại đưa vào sâu hơn một chút, hài lòng nhìn cậu rên rỉ.

"A a... Hoài Vũ, đừng thúc chỗ đó... ưm a... kỳ lạ quá..."

"Chỗ này sao?" Hắn nói rồi, lại cố ý xoay tròn ở nơi cậu cảm thấy kỳ lạ. Úc Thư lập tức không chịu nổi, nắm lấy tay hắn cầu xin: "Đừng... ưm a... xin anh, rút ra đi..."

Hắn dĩ nhiên sẽ không dễ dàng rút ra như vậy. Đợi một lúc, viên bi tròn ở đầu bên ngoài đã biến thành màu đỏ. Dựa theo hướng dẫn, điều này có nghĩa là cậu đã mang thai.

Tuy hắn biết cậu sẽ mang thai, nhưng khi thật sự xác nhận, trong lòng vẫn không khỏi kích động. Hắn quay mặt cậu lại, dùng sức hôn xuống.

"Ưm a..." Bị hôn bất ngờ, Úc Thư có chút luống cuống, nhưng rất nhanh đã chìm đắm trong nụ hôn triền miên này.

Nhưng hắn chỉ hôn thôi vẫn chưa đủ, còn không quên tiếp tục đùa nghịch dương vật cậu, rút que thử ra một chút, rồi lại đâm vào, cứ thế ra vào, mang đến cho cậu một loại khoái cảm khác lạ.

Tuy nhiên, Úc Thư chưa từng trải qua loại khoái cảm này, đối với cậu mà nói nó quá kích thích. "Ưm... không... dừng... a ha... quá... kích thích..." Miệng cậu bị hắn chặn lại, khiến cậu không thể nói thành lời, chỉ có thể bị động hứng chịu. Lỗ nhỏ cậu cũng bị ảnh hưởng, bắt đầu trở nên ẩm ướt.

Bị đùa nghịch chưa được bao lâu, cậu đã không chịu nổi nữa. Loại khoái cảm này đến quá trực tiếp, chỉ kích thích vài cái đã muốn bắn. Cậu không nén được ham muốn, thở dốc nói với hắn: "A a... muốn... a ha... muốn bắn..." Tiếng rên rỉ ngày một cao, khoái cảm cũng ngày một mãnh liệt.

Tần Hoài Vũ khẽ cắn lấy môi dưới cậu, day day, không tiếp tục dùng que thử nữa, mà dùng tay tuốt lộng.

Theo tiếng rên ngày một cao của cậu, động tác của hắn ngày một nhanh hơn, đồng thời cũng cảm nhận được cây gậy trong tay ngày một cứng hơn.

Hắn biết cậu sắp bắn, liền ngậm lấy dái tai cậu, dùng giọng nói đầy từ tính nói: "Bắn đi, bé cưng."

"Bắn... rồi... a a a a a!" Úc Thư cuối cùng không chống đỡ nổi, đạt đến một cơn cao trào chưa từng có, hét lên rồi bắn ra. Que thử thai cắm bên trong cũng bị tinh dịch đẩy ra ngoài, rơi xuống giường, bên trên dính đầy các loại chất lỏng.

Sau cao trào, Úc Thư mềm nhũn tựa vào người hắn thở dốc, nhưng cậu cũng không quên hỏi: "Hoài Vũ... em... có thai rồi sao?"

Tần Hoài Vũ hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của cậu, trong mắt tràn ngập tình yêu có thể nhấn chìm người khác, vừa dùng khăn giấy lau dọn cho cậu vừa nói: "Có rồi, bé cưng của chúng ta giỏi quá."

Được hắn khẳng định, cơ thể cậu như lập tức có lại sức lực.

"Thật ạ?"

"Thật, em thật sự có thai rồi."

Được hắn khẳng định lần nữa, Úc Thư vui mừng khôn xiết, vội vàng đứng dậy từ trên người hắn, xuống giường.

Tần Hoài Vũ không biết cậu định làm gì, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cậu ngay cả quần cũng không mặc, cứ thế mông trần chạy ra khỏi phòng ngủ. Hắn vội vàng đi theo.

Chỉ thấy Úc Thư ra khỏi phòng, "thình thịch thịch" chạy đến phòng ngủ của Phó Hàn Dương.

Trong phòng, Phó Hàn Dương đang ngồi trên giường đọc sách, thấy cậu mông trần chạy vào thì có chút kinh ngạc. Hắn vội vàng đứng dậy, Úc Thư lập tức nhào vào lòng hắn, hai tay ôm lấy hắn, ngẩng đầu nói: "Hàn Dương, tối nay em muốn ngủ với anh~"

Phó Hàn Dương tuy ngày thường luôn mặt không cảm xúc, nhưng khi đối mặt với Úc Thư, vẻ mặt sẽ trở nên dịu dàng hơn, trong mắt đều là cưng chiều.

"Tối nay không phải Hoài Vũ ngủ với em sao?"

"Tôi bị dùng xong liền vứt bỏ rồi, haiz, đau lòng quá, tim tan nát cả rồi." Tần Hoài Vũ ôm ngực, vẻ mặt ấm ức đi vào, biểu cảm vô cùng khoa trương.

Úc Thư quay đầu nhìn hắn, đỏ mặt nói: "Không có... Hoài Vũ cũng ngủ chung."

Tần Hoài Vũ vừa nghe, trên mặt lập tức nở nụ cười gian, trêu chọc: "Hóa ra bảo bối là muốn ba người à~"

"Không, không phải!" Thấy lời mình bị hiểu lầm, Úc Thư mặt đỏ tai hồng phản bác, sau đó không muốn để ý đến hắn nữa, mà quay đầu nhìn Phó Hàn Dương, e thẹn nói: "Hàn Dương, Hoài Vũ nói em... có thai rồi, không hiểu sao, liền muốn lập tức nói cho anh biết."

Phó Hàn Dương nghe cậu nói vậy, lồng ngực nóng lên, tình yêu trong lòng như muốn tràn ra ngoài. Hắn cúi đầu hôn lên môi cậu, dùng nụ hôn để truyền đạt tâm trạng kích động của mình.

Tần Hoài Vũ nhìn hai người hôn nhau say đắm, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của mình, khiến hắn vô cùng ghen tị, cố ý ngắt lời: "Được rồi, được rồi, thai phụ cần nghỉ ngơi nhiều, không thể thức khuya, cũng không thể vận động mạnh."

...

Tin tức Úc Thư mang thai rất nhanh đã được truyền ra ngoài. Cậu lập tức trở thành đối tượng được bảo vệ trọng điểm, đúng kiểu nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.

Một thời gian nữa trôi qua, hôn lễ của họ cuối cùng cũng được cử hành. Hôn lễ của họ đã làm chấn động cả thành phố B, mối quan hệ giữa bốn gia tộc Phó, Tần, Mục, Lục lại càng thêm khăng khít. Mà Úc Thư, người đã bị mọi người bàn tán suốt một thời gian dài, cũng thông qua truyền thông mà xuất hiện trong tầm mắt của công chúng. Có thể nói là có người vui mừng, cũng có kẻ lo âu.

Thời tiết dần trở lạnh, chẳng mấy chốc đã sắp đến Tết. Úc Thư cũng đã mang thai hơn ba tháng, còn Hạ Nghi Chu thì đã được tám tháng, hơn một tháng nữa là sẽ sinh. May mắn là, vấn đề thai nhi quá lớn của anh cũng đã được giải quyết một cách hoàn hảo.

Mà Úc Thư khi gần ba tháng, bụng đã lộ rõ, trông to như một quả dưa hấu. Điều này khiến cậu có chút bất an, tưởng là mình ăn quá nhiều, liền tìm Tần Hoài An kiểm tra. Lần này, liền kiểm tra ra là song thai, tin tức này lại khiến các gia chủ và phu nhân của bốn nhà vui mừng khôn xiết.

Trong bụng Úc Thư là song thai, vậy có nghĩa là xác suất có con của nhà mình sẽ lớn hơn một chút. Ai nấy đều cầu nguyện trong cặp song sinh này, có một là của nhà mình.

Tuy nhiên, nếu lần này không phải con của nhà mình cũng không sao, họ vẫn sẽ yêu thương cậu như cũ.

Đến đêm giao thừa, sau khi ăn bữa cơm náo nhiệt xong, Úc Thư lại không khống chế được mà ăn quá nhiều, dẫn đến bụng hơi căng. Vì vậy, Mục Phong và Mục Tu liền dắt cậu ra vườn đi dạo, ba người còn lại thì đi theo sau.

Thời tiết lạnh lẽo, Úc Thư quàng khăn, đội mũ, trang bị đầy đủ, được bọc kín mít, như một cái bánh chưng.

Cậu một tay dắt một người, thong thả đi dạo.

Tuyết đã rơi liên tục mấy ngày, hôm nay cuối cùng cũng tạnh. Cậu cuối cùng cũng có thể ra ngoài đi dạo. Lớp tuyết dày trong vườn đã được dọn sạch, để lộ ra bãi cỏ bên dưới.

Úc Thư giẫm lên bãi cỏ, vì bên trên vẫn còn một ít tuyết trắng, giẫm lên phát ra tiếng "xào xạc", tô điểm thêm cho buổi tối yên tĩnh một chút náo nhiệt khác lạ.

Năm người cứ như vậy đi một lúc, Úc Thư ngẩng đầu, nhìn những vì sao trên trời, nói: "Gặp được các anh, thật tốt."

Lời này khiến tim của cả năm người họ đập mạnh một cái. Tình yêu dành cho cậu như muốn tràn ra ngoài, lồng ngực chua xót căng trướng.

Tiếp đó Úc Thư nói: "Em có thể ước một điều ước năm mới không?"

Phó Hàn Dương cười, nói: "Điều ước gì?"

"Em muốn mãi mãi ở bên cạnh các anh."

"Được." Năm người đồng thanh đáp.

"Em còn muốn ăn cháo do Hàn Dương nấu."

"Được." Phó Hàn Dương cười nói.

"Em còn muốn ăn trứng hấp do Hoài Vũ làm."

"Được, em muốn ăn anh sẽ làm." Tần Hoài Vũ cưng chiều nhìn cậu.

"Em còn muốn ăn bánh ngọt do Mục Tu làm."

"Được, ăn bao nhiêu cũng được, nếu lão đại cho phép." Mục Tu cười điểm nhẹ lên mũi cậu.

"Em còn muốn ăn bánh quy do Mục Phong làm."

"Được, lần sau anh sẽ cho nhiều đường hơn." Mục Phong sửa lại mái tóc bị gió thổi rối của cậu.

"Em còn muốn ăn kem mà hôm qua Lục Xuyên mua cho em..."

Úc Thư vội vàng bịt miệng lại, cậu lỡ lời rồi...

"Lục Xuyên!"

Nụ cười trên mặt Lục Xuyên cứng đờ. Toi rồi...

"Không phải, lão đại! Lão đại anh nghe tôi giải thích!" Lục Xuyên vội vàng cầu xin, nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị Phó Hàn Dương lôi sang một bên dạy dỗ.

Hoàn

________

Còn phần ngoại truyện thì update sau nhen ~

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro