Chương 3: Cấp bậc

Kim Taehyung không tỏ ra ngạc nhiên mà đáp luôn: "Hai thằng con trai kết hôn. Tôi được gì?"

"Chỉ cần anh đóng kịch tốt trước mặt người ngoài. Nhà cửa, tiền bạc , mọi thứ, anh không phải lo làm việc khổ sở kiếm cơm nữa. Anh muốn bao nhiêu tôi đưa bấy nhiêu! Với điều kiện chúng ta trên danh nghĩa vợ chồng chỉ trong mắt người khác, còn cuộc sống riêng của ai người đấy lo. Thế nào đã đủ với anh chưa?"

Thì ra cậu ta muốn che mắt người đời bằng việc kết hôn với một người con trai để có thể thản nhiên mà ăn chơi vung tiền phía sau. Gia đình đúng là một lá chắn hoàn hảo. Được làm con rể nhà họ Jeon, được ngàn người cung phụng mình trên đầu, nắng không đến da, mưa không đến đầu. Quả là không tồi! Vụ thương lượng này còn giúp anh có tiếng nói đối với BH nữa, sẽ giúp được đại ca.

Taehyung rất tự nhiên đi vòng qua người Jungkook ngồi nhàn nhã vắt chân lên ghế.

"Được! Nhưng tôi cũng có một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Tôi muốn một chức nhân viên nhỏ ở BH cho một người bạn. Nếu cậu giúp cậu ấy có một chân việc trong BH thì thỏa thuận của chúng ta coi như được kí. Đơn giản thế thôi."

Jungkook không nghĩ ngợi gì lập tức đồng ý. Tưởng gì chứ làm một nhân viên quèn ở một phòng ban không quan trọng cũng là có cái mác nhân viên BH rồi. Nếu điều kiện chỉ có thế thì quá đơn giản. 

"Cậu cần hợp đồng để đảm bảo chứ?"

"Không cần! Tôi tin con trai của Jeon Jung Im, người thừa kế của tập đoàn BH sẽ giữ chữ tín."

Taehyung đứng dậy ngó quanh phòng một lượt. Đúng là phòng VIP, chiếc giường ở phòng ngủ khá rộng, ba người ngủ cũng đủ sức chứa. Anh thầm nghĩ có lên bắt đầu kế hoạch của mình ngay bây giờ hay không. Taehyung đút tay vào túi quần, mân tay chạm nhẹ vào thứ anh đã chuẩn bị, nó vẫn ở trong đó.

"Jeon thiếu gia! Không có hợp đồng thì chúng ta cũng nên chạm cốc một chút thay cho việc ký tên lên giấy chứ nhỉ?" 

Người con trai này không phải ranh ma quá mức chứ. Anh ta không những không tỏ ra một chút kiêng dè nào với địa vị của cậu, lại còn có sự tự tin vượt mức người thường. Jungkook tỏ ra chút nghi ngờ và Kim Taehyung nhận ra điều đó, lập tức lên tiếng.

"Cậu cũng biết điều kiện của tôi rồi. Tôi lại còn nuôi thêm một đứa bạn chưa có việc làm. Tự nhiên có người vứt cục tiền vào mặt mình như thế không lẽ tôi lại nỡ lòng nào mà từ chối. Tôi có thể từ chối rượu chè, gái gú chứ không từ chối tiền."

 Kim Taehyung nói không phải là không có lí. Cũng có thể anh ta đang nói thật, có lẽ cậu đang đánh giá anh ta quá cao rồi. Con người ai cũng vậy thôi, tiền chính là thứ dùng để nói chuyện và quyết định tất cả.

Trong đầu đột nhiên nghĩ đến việc cả hai đều là con trai, Jungkook khoái trí.

"Gu con gái của anh là gì? Muốn tôi kiếm cho mấy em để thỏa mãn không? Anh thích ngực to, mông cong hay thích mức vừa phải nhưng vẫn ngon miệng? Chỉ cần anh nói thích, thế nào tôi cũng đáp ứng được cho anh!"

Taehyung gật đầu ra vẻ đang thật sự suy nghĩ về vấn mà đề cậu đề nghị, nhưng ngay chưa đầy nửa giây sau nụ cười trên môi anh ta trở nên thâm hiểm. Taehyung nhếch một bên mày, từ trong túi quần rút ra một vật gì đó. Jungkook còn chưa kịp định hình chuyện gì đang diễn ra thì anh ta đã cầm thứ đó lao thẳng vào người cậu và rồi...mọi thứ ánh sáng, tiếng động  với Jungkook đều mờ dần, thoáng chốc biến mất...

***

*

Jeon Jungkook lờ mờ mở mắt, cậu cảm nhận có điều gì đó không ổn xảy đến với cơ thể mình.  Tay chân tại sao lại không thể co lại? Jungkook bừng tỉnh, hốt hoảng nhận thấy bản thân đang nằm trên giường, chăn cũng đắp lên đến tận cổ. Nhưng... cả cổ tay, cổ chân cậu đều bị cố định bằng một thứ gì đó giống như dây thừng nhưng mềm mại hơn.

Trong lúc đang cố gắng để thoát khỏi chiếc dây đó thì Kim Taehyung bước đến cạnh giường, anh ta cười nửa miệng, thưởng thức sự hoảng loạn của cậu. Đoạn, cúi xuống nhìn thẳng mắt Jungkook.

"Bảo bối! Thân hình của em thật không tệ!" - Nói rồi hắn giật phăng chiếc chăn ra, ném thẳng xuống đất.

Đầu Jungkook như muốn nổ tung, cậu trừng mắt nhìn hắn. Tên này không muốn sống rồi hắn ta dám đánh thuốc mê cậu. Còn dám cởi sạch quần áo của cậu chỉ để lại chiếc underwear , xé rách lấy mà cuốn tay chân cậu vào thành giường.

"Mẹ nó Kim Taehyung! Tên khốn khiếp! Sao anh dám làm thế với tôi?"

"Suỵt!" - Taehyung đưa tay lên miệng Jungkook ra hiệu cho cậu im lặng, rồi tiếp tục nói: "Chúng ta cần phân chia cấp bậc trong gia đình từ ngay bây giờ! Không thì khi anh về ra mắt bố mẹ em, về việc xưng hô sẽ rất khó xử. Phải không, vợ yêu!"

Kim Taehyung đưa tay chạy dọc từ cơ ngực đến chiếc bụng rắn chắc của Jungkook, không chỉ thế còn vuốt ve phía eo cậu.  Cả người cậu rùng lên, không phải do sự động chạm kia mà do ánh mắt và lời nói của anh. Một kẻ mồ côi, sống bần hèn như anh ta tại sao cả người lại tỏa ra khí thế bức người như vậy được. Tự nhiên trong phút chốc, Jungkook cảm nhận được mình nép vế trước anh ta. 

Cậu hít một hơi thật sâu, cố lấy lại ngang tàn vốn có.

"Anh đừng có mơ! Một người như tôi mà anh nghĩ tôi sẽ để anh cưỡi hay sao? Hợp đồng của chúng ta sẽ không còn nữa! Mau thả tôi ra!"

Cậu trai này quá xem thường anh rồi. Kim Taehyung là thứ đồ chơi, cậu muốn lấy thì lấy muốn bỏ là bỏ hay sao. Nếu như đơn giản như thế thì ruồi cũng tiến hóa được thành người.

Taehyung chép miệng, lắc đầu. Anh ta lấy ra chiếc điện thoại từ trong túi quần, bật đoạn hội thoại mà Jungkook nói về điều khoản của hợp đồng, cong môi.

"Bảo bối! Nếu như em ngoan ngoãn một chút thì chuyện này sẽ là bí mật của hai ta. Nhưng nếu em khiến chồng em không hài lòng thì đến chơi gái cũng không chơi được nữa đâu!"

Jungkook tức giận đến mức mặt đỏ lựng, cổ tay bị cố định không sao mà vùng ra để đấm một cú lốc ao vào mặt tên khốn trước mặt. Anh ta đã toan tính hết tất cả mọi chuyện trước khi bước vào cánh cửa của căn phòng này. Cậu thật sơ xuất. 

Đến nước này rồi, việc đầu tiên là phải thoát được cái  đã, Jungkook cắn chặt răng: "Được! Nhưng vẫn là tôi sống cuộc sống của tôi. Anh sống cuộc sống của anh. Chỉ trước mặt mọi người chúng ta mới là vợ chồng."

"Chấp nhận! Tôi không cần gái, không cần trai để thỏa mãn cậu nhỏ của mình. Thứ tôi cần chỉ là danh phận và tiền bạc. Em hiểu rồi chứ, vợ tương lai của tôi?"

***

Taehyung trở về nhà vào lúc rạng sáng, Jimin ngủ ngon lành trên giường nhưng bị tiếng động mở cửa làm cho tỉnh giấc. Cậu bước ra ngoài  thì thấy Taehyung đang đứng trước cửa cởi giầy.

"Hôm nay cậu tăng ca sao? Sao lại về muộn như vậy?"

Đặt giầy xuống, Taehyung đứng dậy, tươi cười giang tay ôm lấy Jimin, vuốt nhẹ lên mái tóc vàng mượt kia. Jimin lúc nào cũng rất thơm nha.

"Ôi! Jiminie! Jiminie hậu đậu chuyên đốt nhà của tôi! Như đã nói cậu sẽ có một chân nhân viên trong BH."

Park Jimin bất ngờ, kéo hắn ra, mắt mở to: "Cậu đang nói thật?"

"Đùa làm chó!"

Thấy Jimin vẫn nghiêng đầu, ánh mắt vẫn hoài nghi trông thấy, hắn hất hàm tự đắc: "Không những thế Kim Taehyung này sẽ còn trở thành con rể của Jeon gia nữa kia!"

"Cậu đang nói nhảm cái gì vậy Kim Taehyung? Mẹ nó! Đang ngủ ngon thì bị đánh thức. Đã vậy còn toàn nghe thấy những lời hàm hồ. Cậu rảnh thì sang tám chuyện cổ tích với con mèo nhà hàng xóm kìa! Tôi đi ngủ tiếp."

Cái cớ gì Jimin nói hắn đang đùa, Kim Taehyung thoáng bực mình. Lúc cậu vừa quay đi thì hắn đã túm lấy cổ tay cậu, giật mạnh về phía mình, bắt cậu phải đối mặt trực tiếp với ánh mắt đang vô cùng nghiêm túc của hắn.

"Park Jimin! Đã bao giờ cậu thấy Kim Taehyung này bông đùa với cậu?"

Phần cổ tay bị hắn nắm chặt như bị hắn bóp nát làm cậu vừa đau, vừa sợ. Vậy là hắn đang nói thật hay sao. Nhưng nếu là Jeon gia của BH thì làm sao có thể. Jimin cắn môi, trừng mắt nhìn hắn.

"Jeon gia của BH chỉ có độc tôn duy nhất một đứa con trai thì sao cậu có thể làm con rể nhà đó được. Chưa kể Jeon Jungkook là một kẻ ăn ngày chơi đêm. Con gái thỏa thân rên rỉ dưới thân cậu ta đếm không xuể. Cậu lấy ai mà thành con rể chứ hả?"

Kim Taehyung có hơi ngớ người. Hình như hắn quên mất điều bất thường đó, khiến cho Jimin nghĩ hắn đang đùa cậu cũng không sai. Taehyung thả cổ tay Jimin ra. Hắn tặc lưỡi một cái, đi qua người cậu, cởi chiếc  áo ngoài ra, từ tốn bước vào phòng mình. Trước khi đóng cửa mới gằn giọng để lại một câu.

"Tôi sẽ kết hôn với Jeon Jungkook!"

***

*

Mọi người ơi vote và cmt cho tui nhé nhé!

Chúc mọi người buổi tối tốt lành! :)))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro