Hiểu lầm!?
Bóng dáng cao lớn ấy đứng lặng vài giây trước khi khẽ cúi xuống. Chiếc giường gỗ mục nát vốn đã chẳng chịu nổi thêm sức nặng nào, vừa bị gã đặt mình ngồi xuống liền bật ra tiếng kẽo kẹt dài và chói tai, tưởng như chỉ cần ngồi mạnh hơn một chút thôi là sẽ sập xuống bất cứ lúc nào. Căn phòng nhỏ rung lên nhẹ, phủi ra chút bụi gỗ mờ trong ánh sáng hiu hắt của chiếc đèn vàng duy nhất treo lủng lẳng trên trần.
Người đàn ông đưa tay, những ngón tay dài và ấm áp nhẹ nhàng đặt lên trán Nguyễn Huy. Làn da nóng hổi lập tức khiến gã nhíu mày. Một tiếng tặc lưỡi thoát ra — nhỏ thôi, nhưng đầy bất mãn, đầy lo lắng. Gã luôn tỏ ra cộc cằn như vậy mỗi khi thấy người khác tự hành xác mình, đặc biệt là thằng nhóc hàng xóm này.
Gã đứng dậy, bước đến chiếc tủ lạnh mini kê sát góc phòng, cánh cửa tủ phát ra tiếng rít khẽ rợn người vì bản lề đã rỉ sét. Bên trong chẳng có gì ngoài vài lon nước, một chút thức ăn thừa và miếng dán hạ sốt để lẫn lộn. Gã lấy ra một miếng, động tác thuần thục đến mức giống như đã làm chuyện này quá nhiều lần — không còn bất cứ sự lúng túng nào, chỉ còn lại sự quen thuộc và kiên nhẫn.
Gã quay lại, ngồi xuống cạnh giường lần nữa. Chiếc giường lại kẽo kẽt một tiếng phản đối yếu ớt, nhưng gã không bận tâm. Gã nghiêng người, vén nhẹ mái tóc ướt mồ hôi của Nguyễn Huy, để lộ vầng trán đỏ bừng vì sốt. Miếng dán lạnh buốt vừa chạm vào, gương mặt anh khẽ co lại — lông mày cau lại như con mèo bị chạm vào nước — nhưng rồi cảm giác mát lạnh làm anh thoải mái dần, nét căng thẳng tan ra, môi khẽ mấp máy như trẻ con được dỗ dành.
Người đàn ông mỉm cười thoáng qua, nụ cười nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ thì cứ tưởng là gã không hề cười. Gã đứng lên, kéo lại chiếc chăn mỏng đắp kín cổ cho anh, rồi bước đến cái bếp gas cũ kĩ. Chiếc bếp bị hoen rỉ, bật lửa khó khăn mãi mới chịu cháy, phát ra tiếng lách tách sắc lạnh.
Gã bắc nồi, đổ nước, cho từng lát hành gừng mỏng vào. Tiếng dao chạm thớt cũ nghe đều đặn và quen thuộc, như thể căn phòng này đã ghi nhớ âm thanh đó từ lâu. Rất nhanh sau đó, hơi nước bốc lên mờ ảo, mang theo mùi thơm gừng và thịt bốc thẳng lên mũi, dậy lên mùi ấm áp khiến căn phòng vốn lạnh lẽo bỗng trở nên có sức sống lạ thường.
Nguyễn Huy bắt đầu cựa mình. Mí mắt sưng đỏ chớp nhẹ một vài lần trước khi cố gắng mở ra. Ánh nhìn mơ hồ của anh quét qua trần nhà, qua bóng đèn vàng ố, rồi dừng lại ở cái bóng mờ mờ đang chuyển động trước bếp. Anh chớp mắt thêm vài lần, nhưng hình ảnh vẫn nhòe nhạt như đang ở trong giấc mơ.
Rồi trái tim anh đột nhiên thót lại một nhịp — bóng dáng cao lớn ấy khiến anh giật mình theo phản xạ. Anh bật dậy, cắm đầu lùi về phía đầu giường. Chiếc giường, vì cú giật mình đột ngột ấy, rên lên một tiếng "rắc" như khóc than.
Âm thanh đó khiến người đàn ông đang đứng trước bếp quay đầu lại. Gã nhíu mày, đôi mắt đen sâu liếc nhanh về phía anh.
Nguyễn Huy dụi mắt liên tục, hơi thở còn dốc vì hoảng hốt. Mọi thứ vẫn quay cuồng, nhưng rồi khi nhận ra gương mặt đang đứng trước bếp — ánh mắt như bị phủ một lớp hơi nước vì mệt mỏi lập tức dịu xuống.
Giọng anh gần như không nghe ra hơi sức, run nhẹ
—...Anh Gia Huy...
Người đàn ông — Lương Gia Huy — nghiêng đầu, khóe môi cong lên chút ít
—Cuối cùng cũng chịu tỉnh.
Gã quay lại khuấy nồi cháo, hơi nước bốc lên mờ đặc, hòa với tiếng tim Nguyễn Huy đang đập thình thịch vì vừa sợ vừa nhẹ nhõm.
Trong căn phòng cũ kỹ, cả hai bóng người — một đang sốt, một đang âm thầm chăm — trở nên gần gũi đến mức lãng đãng như một cảnh phim quay chậm.
Lương Gia Huy là người anh nối khố từ thuở nhỏ của Nguyễn Huy. Hai người lớn lên cùng nhau giữa những con đường quê đầy bụi đỏ, đi qua những năm tháng học hành vất vả, rồi lại kề vai sát cánh bước lên thành phố hoa lệ này để tìm kiếm tương lai.
Gia Huy mang ước mơ trở thành nhà văn; còn Nguyễn Huy ôm giấc mộng trở thành một họa sĩ. Nhưng thành phố này vốn chẳng dịu dàng như những trang sách hay bức tranh mà họ từng tưởng tượng. Nó quá chật chội, quá lạnh lùng để che chở cho hai tâm hồn trẻ còn nguyên vẹn những ngây thơ của tuổi đôi mươi. Ước mơ thì đẹp, nhưng lại chẳng thể lấp đầy cái bụng đói hay trả được tiền nhà. Cuối cùng, họ phải tạm gác niềm đam mê sang một bên mà làm những công việc bình thường, nhạt nhẽo để cầm cự qua ngày.
Gia Huy vốn là một Beta, nên chuyện xin việc ít trắc trở hơn nhiều so với một Omega như Nguyễn Huy. Hiện tại, gã làm huấn luyện viên thể hình trong một phòng gym nhỏ. Đồng lương chẳng dư dả gì, nhưng cũng đủ để sống, đủ để nuôi dưỡng cái ước mơ viết lách chập chờn như ánh đèn đường ngoài ô cửa. Dẫu cuộc sống xoay vần, hai người vẫn nương tựa vào nhau mà sống. Đã từ lâu, Nguyễn Huy coi Gia Huy như người anh trai thật sự — một điểm tựa an toàn giữa thành phố xa lạ này. Mọi chuyện, dù nhỏ dù lớn, anh đều có thể nói với gã.
Không lâu sau, Gia Huy bước lại bên giường cùng một bát cháo thịt băm nóng hổi. Gừng được xắt nhuyễn, mùi thơm nức mũi, hòa cùng làn khói trắng lững lờ bay lên, mang theo hơi ấm xoa dịu cơ thể đã rã rời vì sốt. Nguyễn Huy đói đến mức không kịp khách sáo. Anh cầm ngay lấy bát, đưa muỗng lên miệng. Chỉ một thìa thôi mà toàn bộ người anh như mềm nhũn ra, toàn thân rã rời đi vì khoái cảm ấm áp lan tỏa từ cuống họng xuống tận dạ dày.
Gia Huy ngồi kế bên, yên lặng quan sát. Thấy ánh mắt long lanh của Huy giãn ra vì dễ chịu, khóe môi gã khẽ cong, giống như đã chờ đúng khoảnh khắc ấy để thở phào nhẹ nhõm. Rồi gã quay đi, lướt điện thoại như chẳng có gì. Bỗng, Nguyễn Huy ngẩng mặt lên, đôi mắt còn đỏ vì sốt, ngây thơ hỏi:
— Bộ em ngáy to lắm hả? Sao anh qua đây vậy?
Gia Huy không buồn rời mắt khỏi màn hình, nhưng giọng nói thì nhiễm chút giận hờn lẫn lo lắng bị che giấu vụng về:
— Đêm qua chú không về nhà. Anh tưởng chú xảy ra chuyện gì, chạy cả khu đi tìm. Mãi đến trưa nay về lại thì thấy cửa phòng khóa. Anh phá vào xem thử thì thấy chú sốt muốn bốc hơi luôn rồi.
Nói đến đoạn này, giọng gã đổi hẳn sang kiểu dạy đời rất "anh trai"
— Mới lên thành phố có mấy năm mà đã biết bày đặt đi chơi thâu đêm rồi hả? Bộ không quý cái thân Omega của mình à? Biết Omega đi ra ngoài khuya là nguy hiểm lắm không?
Hơi nghiêm, hơi cộc, nhưng bên trong lại là cả một khoảng trời lo lắng mà gã không biết phải biểu lộ thế nào cho đúng. Nguyễn Huy chỉ biết cúi đầu, ngoan như một chú mèo bị bắt quả tang. Trong phòng, tiếng bếp ga nhỏ liu riu, tiếng muỗng chạm vào thành bát khẽ khàng — tất cả hòa vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc ấm áp đến lạ giữa hai người đàn ông luôn coi nhau như anh em
Ngay khi vét sạch giọt cháo cuối cùng, Nguyễn Huy thở phào một hơi khoan khoái. Cơ thể nóng bừng vì sốt và vì hơi ấm của cháo, mồ hôi bắt đầu túa ra, thấm ướt phần tóc mái, khiến những sợi tóc mềm rũ xuống trán. Gương mặt anh cũng đỏ lên — vừa nóng, vừa mệt, vừa... thỏa mãn.
Gia Huy nhìn cảnh đó mà khóe môi bất giác cong lên.
Gã vươn tay bóc miếng dán hạ sốt đã sũng mồ hôi khỏi trán anh, động tác quen thuộc và tự nhiên đến mức chẳng khác gì chăm một đứa em mình nuôi lớn từ bé. Lòng bàn tay thô ráp đặt nhẹ lên vầng trán bóng nhẫy, cảm nhận nhiệt độ còn sót lại.
Gã nhíu mày một chút, rồi nói bằng giọng nửa đùa nửa lo:
— Hình như chú đỡ sốt rồi. Uống thêm thuốc nữa chắc khỏi. Nhưng để anh chắc ăn... áp trán vô đây anh kiểm tra lại xem.
Nguyễn Huy chẳng suy nghĩ gì, ngoan ngoãn làm theo.
Ngại ngùng vốn đã biến mất từ lâu — họ lớn lên cùng nhau, cãi nhau, đấm nhau, chăm nhau ốm... trán kề trán có nghĩa lý gì. Anh nghiêng người tới, mái tóc ướt mồ hôi khẽ lay động, rồi nhẹ nhàng để trán mình chạm vào trán Gia Huy.
Khoảnh khắc đó — im ắng, ấm áp, và gần đến mức cả hai có thể cảm nhận hơi thở của nhau phả lên da.
Nhưng chính lúc ấy...
Cạch
Cánh cửa phòng trọ bật mở.
Nhật Hoàng đứng đó.
Một cảnh tượng sang trọng đến choáng ngợp đối lập hoàn toàn với căn phòng chật chội: Hắn mặc vest đen may đo thủ công, vai áo ôm sát đường cong cơ bắp, từng đường cắt may chính xác đến mức chỉ nhìn thôi cũng biết giá trị không dưới hai con số triệu.
Áo sơ mi trắng vải satin Ý, cổ áo dựng thẳng hoàn hảo không một nếp gấp.
Cà vạt màu navy thắt kiểu Windsor không lệch một li.
Trên cổ tay là đồng hồ Patek Philippe ánh lên sắc vàng nhạt sang trọng.
Giày da Oxford bóng như gương.
Đứng cạnh hắn là một cô gái trong váy lụa haute couture, tinh tế và quyến rũ.
Nhưng mọi thứ — tất cả sự sang trọng ấy — đều tan biến trong ánh nhìn đầu tiên của hắn vào bên trong.
Hai người đàn ông.
Trán kề trán.
Khoảng cách quá gần.
Một người còn đang ở trần, lộ cả làn da ửng đỏ, bóng ướt mồ hôi.
Hơi thở mỏng manh quấn lấy nhau như sắp hòa vào một
Trong khoảnh khắc, nét mặt Nhật Hoàng đứng sững lại.
Sững sờ — thật sự sững sờ.
Như thể một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Nhưng chỉ thoáng qua.
Ngay sau đó, cơn sóng giận dữ dâng trào từ đáy mắt hắn. Sự chiếm hữu của Alpha bùng lên dữ dội, lan khắp cơ thể. Hai thái dương giật mạnh, gân xanh nổi rõ từng đường. Pheromone mạnh mẽ của hắn tràn vào căn phòng chật hẹp như một thứ áp lực vô hình. Mũi Nguyễn Huy khẽ động.
Làn hơi hương quen thuộc ấy — trầm, sâu, bao trùm — khiến toàn thân anh đông cứng. Anh nhìn ra, đôi mắt còn ươn ướt vì sốt mở to. Ánh nhìn anh chạm vào người đang đứng ở cửa. Và tim anh như... ngừng đập.
Nhật Hoàng.
Nhật Hoàng không chậm một giây nào. Hắn đã sải bước thẳng vào phòng, bóng vest đen sắc lạnh như nuốt trọn ánh đèn vàng yếu ớt. Không khí trong phòng đột ngột đông cứng lại — nặng như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Gia Huy đứng bật dậy, còn chưa kịp mở miệng hỏi thì một luồng áp lực khủng khiếp từ pheromone Alpha đã đè sập lên toàn thân gã. Mạnh đến mức đầu gối gã khuỵu xuống theo phản xạ, cả cơ thể chao đảo, rồi ngã nặng nề xuống sàn. Đôi môi mím chặt vì đau đớn, nhưng gã vẫn không thể đứng dậy nổi — như thể một con thú bị chặn cổ ngay trong chính lãnh địa của mình.
Nguyễn Huy hoảng hốt run lên, theo bản năng túm lấy mảnh chăn sờn rách che nửa thân trần, đôi mắt đỏ hoe vì sốt mở to vì hoảng loạn. Nhật Hoàng dừng lại trước giường. Giọng hắn trầm xuống, lạnh đến mức rợn người
— Sao nãy ngồi cùng gã ta, anh không ngại đi? Với tôi thì lại đề phòng như vậy?
Hắn cúi xuống, ánh mắt lướt một đường chậm và tàn nhẫn từ bờ vai trần, xuống lồng ngực ửng đỏ vì sốt, rồi đến đường xương quai xanh mỏng manh lộ ra dưới lớp chăn. Khoé môi hắn nhếch lên thành nụ cười nửa mỉa mai, nửa đe dọa. Nhưng trong đôi mắt đã đỏ quạnh kia là ghen tuông đến phát cuồng.
Một bước dài, hắn đã áp sát giường.
Không báo trước, hắn đưa tay bế xốc Nguyễn Huy lên khỏi nệm như thể anh chẳng nặng hơn một tờ giấy. Cơ thể nóng bừng của Huy áp vào bộ vest lạnh toát khiến anh sợ đến mức đôi tay run bật. Hơi thở của Nhật Hoàng phả lên tai anh, thấp, trầm, khàn, và điên cuồng:
— Có phải hôm qua, tôi "chơi" anh chưa đủ nhiều, nên về đây vẫn còn sức mà làm tình với gã ta đúng không? Đã vậy, tôi sẽ không nương tay với anh nữa.
Nguyễn Huy giật mình, cố giãy giụa, cố chống lại đôi cánh tay rắn chắc đang giữ chặt mình. Nhưng Alpha trước mặt mạnh đến mức việc chống cự chỉ khiến anh trông yếu ớt hơn.
— Đừng... tha cho anh ấy đi... — giọng anh nghẹn lại khi nhìn Gia Huy vẫn quỳ rạp trên đất, thở dốc vì áp lực pheromone. Như tức bản thân mình, cũng như căm tức tên Alpha thượng đẳng kia, anh vung tay, một đấm giáng mạnh xuống một bên má của hắn. Hắn có chút sững sờ, nhưng lực tay lại siết mạnh đến khủng khiếp
Nhật Hoàng hơi nghiêng đầu, khẽ nhổ ra một ngụm máu tanh, ánh mắt lạnh đến mức không còn giống con người nữa.
Hắn nâng mặt Huy lên bằng một tay, buộc anh phải nhìn thẳng vào mình:
— Còn muốn đánh nữa không?
Nguyễn Huy nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ hoe, cố gắng đáp trả bằng chút dũng khí còn sót lại. Một tay yếu ớt vì bị pheromone của hắn từ từ khống chế mà hất vào ngực hắn — không mạnh, nhưng là một cú đấm đầy tức tối.
Nhật Hoàng khựng lại.
Không đau.
Nhưng đủ để đôi mắt hắn tối sầm.
Hắn khẽ bật cười — nụ cười không có chút ấm áp, chỉ có tà khí và bản năng Alpha điên cuồng.
— Khá lắm.
Hắn nghiêng đầu thì thầm bên tai anh, giọng nhẹ như gió nhưng lạnh như lưỡi dao:
— Đấm thêm phát nữa xem...Một cái thôi. Là đủ để tôi nghiền nát cả cuộc đời của thằng ăn mày đang nằm kia đấy.
Câu nói ấy, không cần tiếng hét, nhưng từng chữ như cào rách tim.
Nguyễn Huy chết lặng.
Cơ thể anh run bần bật.
Không vì sốt, mà vì nỗi sợ trước con quái vật khoác áo con người đang bế mình.
Ngay lúc đó, một nhóm vệ sĩ trong vest đen bước vào. Không ai hỏi lý do.
Chỉ một cái liếc mắt từ Nhật Hoàng, họ đã bước đến khống chế Gia Huy — không đánh, chỉ dùng sức đè gã xuống và kéo ra ngoài như một món đồ thừa thãi.
— Không! Đừng kéo anh ấy—!
Giọng Nguyễn Huy bị nghẹn lại khi một chiếc khăn trắng tẩm thuốc mê úp lên miệng anh.
Hơi thở anh chao đảo.
Ý thức chìm dần như bị nhấn xuống đáy nước.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất, anh nhìn thấy: Cô gái đứng cạnh Nhật Hoàng — Hạ Anh — mặt tái đi, tay ôm bụng vì đứa trẻ trong người quẫy đạp sợ hãi. Còn Nhật Hoàng thì quay đầu nhìn cô, ánh mắt vừa tức giận vừa bất đắc dĩ.
— Đưa chị ấy về nghỉ ngơi đi, tiền thưởng tôi đã hứa, chuyển thẳng vào tài khoản của chị ấy, để chị ấy còn yên tâm dưỡng thai.
Hắn không thèm nhìn thêm.
Chỉ cúi xuống, ôm Nguyễn Huy trong tay như ôm một báu vật bị dính bụi.
Và khi hắn quay đi, gân xanh ở thái dương vẫn nổi lên hằn rõ — như kẻ chỉ chực nuốt sống cả thế giới nếu nó dám chạm vào Omega đang mê man trong vòng tay hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro