Trốn chạy

Nắng sớm, mỏng như lớp tơ vàng, len lỏi qua từng kẽ rèm cửa may từ lụa cao cấp, rơi xuống căn phòng rộng lớn mang phong cách tối giản nhưng sang trọng. Ánh sáng ấy hắt lên khuôn mặt của chàng trai đang nằm dài trên chiếc sofa Roche Bobois bọc da Ý mềm mịn, đường may tinh xảo đến mức chỉ nhìn thôi cũng cảm nhận được giá trị xa xỉ của nó. Hàng mi dài của hắn khẽ rung, rồi đôi mày hơi nhíu lại, như thể bị kéo ra khỏi một giấc ngủ sâu hiếm hoi—một thứ xa xỉ đối với hắn còn hơn cả món đồ nội thất đắt đỏ này.
Đã lâu rồi hắn không thể ngủ ngon như thế. Từ ngày những cơn ác mộng bắt đầu bám lấy hắn, đêm nào hắn cũng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng, hơi thở gấp gáp như bị nhấn chìm trong nỗi sợ vô hình. Vậy mà đêm qua... chỉ cần vòng tay siết lấy người kia, hơi thở đều đều và nhịp tim ấm áp kề bên, tất cả bóng tối như bị xua tan. Giấc ngủ đến nhẹ nhàng đến mức hắn còn tưởng mình đang mơ.
Nhưng giờ đây hơi ấm quen thuộc trên ngực hắn đã biến mất.
Cảm giác trống trải ập đến quá nhanh khiến hắn bừng tỉnh, vội bật dậy. Cánh tay vô thức quờ sang khoảng không bên cạnh chỉ chạm vào lớp da lạnh của chiếc sofa xa xỉ. Người kia đã rời đi... không biết từ bao giờ. Trong khoảnh khắc ấy, tim hắn như hụt một nhịp, một nỗi hoảng hốt mơ hồ dâng lên.
Ký ức đêm qua chợt ùa về, sống động như vừa mới xảy ra. Hơi thở nóng bỏng, ánh nhìn say đắm, những cái chạm không thể kiềm chế... Hắn bỗng sững lại. Mặt hắn nóng bừng, bàn tay vội bịt miệng như muốn ngăn tiếng thở dồn dập trào ra. Mới gặp nhau lần đầu, vậy mà hắn với anh thực sự đã để bản thân vượt quá giới hạn. Hắn không biết đó là do bản năng thôi thúc quá mạnh mẽ, hay do nỗi cô đơn, khắc khoải dồn nén suốt thời gian dài khiến hắn đánh mất kiểm soát, làm ra một hành động ngu xuẩn đến mức này.
Một thoáng sợ hãi lướt qua, như ai đó vừa bóp chặt lấy tim hắn. Hắn không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào, không biết anh sẽ nghĩ gì, không biết tương lai của mối quan hệ vừa chớm nở—hay thậm chí chưa kịp gọi tên—sẽ đi về đâu.
Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh một người: chị Hạ Anh.
Hắn gần như bật dậy ngay lập tức, vươn người qua mép sofa, chộp lấy chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ dưới sàn, màn hình còn tối om. Ngón tay run nhẹ khi hắn mở máy, tìm kiếm số liên lạc quen thuộc rồi bấm gọi.
Chuông vừa vang lên, hắn đã áp điện thoại sát tai, giọng khàn khàn:
– Alo, chị Hạ Anh...
Ở phía ngoại ô thành phố, nơi những tòa cao ốc chỉ còn là những cái bóng mờ xa xăm, có một dãy nhà trọ cũ kỹ nép mình trong con hẻm chật hẹp. Không có ánh sáng ấm áp, không có nội thất đắt tiền, chỉ là những bức tường ẩm mốc bong sơn, mùi ẩm mốc quyện với mùi cống rãnh thoang thoảng trong không khí. Căn phòng nhỏ anh thuê chẳng khác gì một cái hộp vuông vức lạnh lẽo, đủ để chứa một chiếc giường cũ ọp ẹp, một chiếc tủ gãy bản lề và một phòng tắm tạm bợ ngăn bằng tấm nhựa mỏng.
Bên trong nhà tắm tối om, bóng đèn duy nhất đã cháy từ lâu, chỉ có chút ánh sáng le lói lọt qua khe cửa nhựa méo mó. Dòng nước lạnh buốt từ vòi sen rỉ sét xối thẳng xuống người chàng trai phía dưới, mạnh và đau rát như những cú tát khiến da thịt tê cứng. Những giọt nước đập xuống làn da đã tím tái, cuốn theo từng mảng hơi ấm cuối cùng.
Anh cúi đầu dựa vào bức tường gạch thô ráp phủ rêu, trán tì chặt vào bề mặt lạnh ngắt. Vai anh run bần bật, hơi thở nặng nề như bị ai siết chặt lấy lồng ngực. Cơ thể anh mệt mỏi đến kiệt quệ, đôi mắt trống rỗng vô hồn như thể nửa linh hồn đã bị ai nhẫn tâm cướp mất, để lại anh chỉ còn lại một cái xác rỗng rượi.
Nước lạnh không làm anh tỉnh táo hơn, chỉ khiến sự tê liệt lan nhanh khắp cơ thể. Giữa hai chân, dòng dịch nhầy nhụa vẫn chậm rãi rỉ ra, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì đã xảy ra ngày hôm qua. Đôi chân anh bỗng mềm nhũn, không còn khả năng đứng vững, khiến anh khuỵu xuống nền gạch nứt nẻ, lạnh buốt đến đau nhói. Cơ thể co ro lại, run rẩy dưới sự lạnh giá và nỗi nhục nhã đè nặng trên vai.
Trong bóng tối mờ mịt, tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng, yếu ớt và đứt quãng. Nước từ vòi sen hòa cùng nước mắt, chảy dài xuống khuôn mặt tái nhợt, xuống cổ, hòa vào dòng nước bẩn trôi theo nền gạch nghiêng.
Anh bật khóc, giọng khàn đặc, vỡ vụn:
– Tại sao chứ?... Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Âm thanh lạc giọng ấy tan vào tiếng nước chảy, nhỏ bé đến mức chẳng ai trong dãy trọ đông đúc nghe thấy, ngoại trừ chính sự tuyệt vọng đang bóp nghẹt lấy trái tim anh.
Ở ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp tục trôi đi với tiếng xe cộ ồn ào, những bước chân vội vã và ánh đèn xô bồ của thành phố. Nhưng trong căn phòng trọ chật chội này, thế giới của anh đã hoàn toàn sụp đổ.
Anh chỉ muốn trốn tránh thực tại tàn khốc ấy, sự nhơ nhuốc còn vương lại trên cơ thể, sự hoảng loạn bám chặt lấy tâm trí như một chiếc bóng không chịu buông tha. Mỗi hơi thở đều như lưỡi dao cứa vào ngực, đau rát đến nghẹn lại.
Cơ thể run rẩy, đôi chân mềm nhũn gần như không chịu nghe lời, anh dựa vào tường lần mò bước ra khỏi nhà tắm tối tăm. Nước vẫn nhỏ giọt từ mái tóc ướt sũng, trượt dọc sống lưng khiến anh rùng mình từng cơn. Anh không còn sức để lau người hay mặc quần áo, từng động tác nhỏ thôi cũng khiến cơ bắp đau nhói và rã rời.
Anh chỉ muốn biến mất.
Không kịp khoác lên mình thứ gì, anh lao thẳng về phía chiếc giường cũ kỹ, tấm nệm lún sâu và phát ra tiếng kẽo kẹt khó chịu. Anh chụp lấy chiếc chăn lông rẻ tiền, sờn lông và có mùi ẩm mốc, rồi chui vội vào trong đó, cuộn tròn lại như một chú mèo nhỏ sợ hãi tìm cách trốn khỏi thế giới. Chiếc chăn mỏng chẳng đủ giữ ấm, bề mặt thô ráp cọ vào làn da lạnh cứng đến tím tái, nhưng ít nhất nó tạo cho anh một cảm giác an toàn giả tạo, như có thể che khuất hết những vết thương vô hình đang rỉ máu trong tâm hồn.
Anh run lên từng đợt, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Vậy mà vầng trán lại nóng bừng đến mức như sắp bốc khói, hơi thở gấp gáp và nặng nề. Cơ thể anh rơi vào trạng thái lạ lẫm: nửa lạnh lẽo đến tê liệt, nửa nóng rực như lửa thiêu đốt.
Trong cơn nức nở không thành tiếng, mí mắt anh dần nặng trĩu. Mệt mỏi, kiệt sức và tuyệt vọng hòa vào nhau thành thứ mê lực kéo anh chìm xuống. Anh thiếp đi nhẹ nhàng, hơi thở dần chậm lại, mê man trong giấc ngủ sâu, như thể ý thức đã buông bỏ mọi thứ để tìm lấy một chút bình yên ngắn ngủi.
Đến mức...
Tiếng kim loại cọ vào ổ khóa vang lên khe khẽ bên ngoài cũng không thể khiến anh tỉnh lại. Chiếc cửa trọ lỏng lẻo, bản lề đã gỉ sét, bị ai đó cạy khóa chỉ bằng một lực nhẹ.
Một tiếng cạch khô khốc vang lên nơi khu trọ tối không có ánh sáng mặt trời.
Cánh cửa bị đẩy mở, kẽo kẹt như than khóc.
Một bóng người lặng lẽ bước vào, hơi thở nặng nề, bước chân chậm rãi nhưng chắc chắn.
Anh vẫn ngủ, cuộn mình bé nhỏ trong chiếc chăn rẻ tiền, hoàn toàn không biết rằng cơn ác mộng mới thực sự đang bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro