ánh dương len lỏi qua kẽ lá

3, Mỗi lần đấu Quidditch với Hyunjin là mỗi lần Felix được đưa vào bệnh xá

"Tránh ra coi nào! Mấy trò lạ gì món thuốc Liền Xương hiệu nghiệm nữa mà sồn sồn lên vậy? Cả trò nữa, trò Hwang, to như con bò rồi mà còn chưa uống nốt thuốc đi à?"

"Nhưng nó dở ẹc luôn á..." Hyunjin dẩu môi, lúng búng những con chữ hờn dỗi; bà Pomfrey chỉ lườm anh và lấy đi cái cốc bạc không còn một giọt thuốc thừa trên tay Hyunjin, tiện đường kéo luôn màn che giường bệnh của Felix, hại anh không thể ngắm cậu ngủ lâu hơn.

Thề có Merlin, anh dính dớp thật à?

Ngày đầu tiên Felix ra sân tham gia một trận Quidditch vào năm ba, dù cho Gryffindor thắng Slytherin nhờ quả Snitch nằm gọn trong tay Felix nhưng người mang lại bàn thắng mấu chốt lại nằm bẹp lép dưới sân cỏ, may là ngã từ trên cao chỉ tầm khoảng một mét rưỡi và cô McGonagall đã kịp phóng bùa Arresto Momento để giảm tốc độ hôn đất mẹ của cậu. Nhưng cay cú một nỗi, là do Hyunjin tránh quả Bludger nên mới đụng vào Jaemin, mà Jaemin đắm đuối ngó Renjun đang vẫy nó đầy nhiệt huyết trên ghế khán giả nên đâu để ý gì, thế là Felix đang lao xuống để chộp lấy quả Snitch bị đuôi chổi Jaemin thúc cho một nhát, tay cứ thế nắm chặt thứ bé xíu xiu kia mà ngã xuống, vì sốc quá nên cứ thế lịm đi chả biết trăng sao gì nữa. Lỗi này chắc chắn là do Hyunjin rồi, Na Jaemin kiên quyết khẳng định u mê bồ không có lỗi, cơ mà tránh Bludger là lỗi chắc? ("Chắc tao làm cảnh nhỉ?" Changbin càu nhàu, khớp tay bẻ răng rắc mỗi lần nghe lời biện hộ hãm tài đến từ vị trí thằng em). Rõ là có thằng Thủ môn bên Gryffindor bay lượn lờ đằng sau không để ý nên Hyunjin mới cố tình né ra để Bludger dộng cho thằng nhãi ngứa mắt đó một trận, ai ngờ một mũi tên trúng hai con nhạn, mà con nhạn kia lại là nhạn vàng nhạn bạc mà Hyunjin hiện tại thương yêu còn chưa hết nữa là trù dập cho phù mỏ. Có Tấn thủ như Seo Changbin đây kè kè ngay cạnh thì Bludger nào sở hữu cơ hội sân si tới vị Hoàng tử của Slytherin cơ chứ? Đấy, lỗi Hyunjin rõ ràng, mọi người xin lỗi Hyunjin đi. 

Hôm ấy khác với hôm nay khá nhiều, vì Hwang Hyunjin cũng phải nằm chờ xương tay liền lại, ở giường bệnh ngay cạnh Felix, chờ cậu tỉnh lại để nói lời xin lỗi thay vì khỏe mạnh và trốn chui trốn lủi như một năm trước, vừa hèn nhát vừa xấu tính. Sau cùng vì anh trai kết nghĩa của Felix tên Chris họ Bang lùng sục thủ phạm làm em anh ta ngã thấy ghê quá trời quá đất và Jeongin liên tục bảo Hyunjin là đồ đà điểu, anh đành gom hết dũng khí đến xin lỗi cậu, và bùm, trời đánh thánh vật, thằng Tầm thủ tóc vàng hoe bé cỏn con bị chấn thương vì Hyunjin không ai khác, là Lee Felix, cậu bạn hàng xóm hồi xa lắc xa lơ nào đó, nhưng vì đó là một kỉ niệm không được vui nên cả hai đều nhớ lâu đến kinh khủng, đến nỗi Hyunjin vừa ngẩng lên sau cái cúi đầu tạ lỗi, bốn con mắt đều trực chờ để rơi xuống nền đất cùng với đống xương hàm.

"Lâu quá không gặp, Hyunjin/Felix nhỉ...?" Sáu năm.

"Tiếc là chúng ta lại gặp mặt nhau trong hoàn cảnh này, buồn cười ghê á!" Felix cười trừ, bà Pomfrey hắng giọng và Hyunjin bị đá khỏi bệnh xá, thế là kết thúc khoảnh khắc gặp lại mà anh chưa bao giờ mơ tới.

Dòng hồi tưởng kết thúc bằng tiếng động lớn từ phía giường bệnh kế bên Hyunjin, Felix vừa cụng đầu vào thành giường đầy đau đớn. Anh bật dậy, bước nhanh sang phía cậu dù cẳng chân tê rần đang cản trở quá trình di chuyển hết sức nhiệt tình.

"Trò Hwang, nếu muốn chăm sóc người bệnh thì hãy đăng kí làm tình nguyện viên bệnh xá, còn giờ thì quay lại giường ngay lập tức, trò Lee là bệnh nhân của tôi, không cần trò can thiệp đâu." Bà Pomfrey nhấn mạnh, kéo rèm che và kiểm tra tình trạng của Felix, Hyunjin đành ngậm ngùi đảo mắt và lết trở về vị trí cũ. 

"Tốt hơn trước nhiều lắm luôn ạ." Từ góc nhìn của Hyunjin, cậu ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng, thỉnh thoảng cau mày vì thuốc đang tác dụng lên khớp xương chẻ đôi, xong rồi cũng cong cong mắt cười cảm ơn, bà Promfey vui vẻ xoa đầu cậu rồi đi ra chỗ khác.

Vẫn như trước, luôn tỏ ra dễ thương để làm người khác vui, trong lòng khó chịu chẳng nói ra bao giờ, đồ ngốc Lee Felix này... 

"Ừm, xin lỗi vì đã đẩy ngã... cậu..." Hyunjin ngắc ngứ, hai đứa sinh cùng năm nhưng nhập học chênh nhau một khóa, biết xưng hô thế nào cho phải? Felix nhún vai cười trừ "Không sao, tôi cũng không nhìn thấy anh, cũng là do lỗi tôi mà. Chúc mừng Slytherin trở thành quán quân Quidditch năm nay nhé, năm sau tôi chắc chắn sẽ phục thù đấy~". Giọng cậu lảnh lót, đáng yêu như chú gà bông, tất cả đều lọt tai Hyunjin như mật ngọt.

Trừ câu tôi cũng không nhìn thấy anh, nó làm tim anh hẫng đến bảy nhịp. Felix hắng giọng, nhướn mày nhìn Hyunjin với thái độ dè chừng. Móng tay đâm vào cành hông để ổn định nhịp thở, anh ngập ngừng gặng hỏi "Có chuyện gì với cậu à?"

Cậu phủi tay, chìa cho Hyunjin vài cái kẹo đủ vị hiệu Bertie Bott, lắc đầu nguầy nguậy "Người có vấn đề ở đây là anh đấy, anh cứ nhìn như sắp ăn tươi nuốt sống tôi vậy". Mắt Felix hơi ửng đỏ, nhưng dĩ nhiên anh chàng họ Hwang không thể thấy được "Coi nào, thực ra nếu anh ghét tôi đến thế thì chỉ cần nói thôi, không cần làm những việc như thế đâu, thừa thãi và trẻ con lắm."

"Gì chứ!?" Hyunjin hốt hoảng, bụm ngay miệng lại khi phát hiện ra anh có hơi to tiếng "Không cần gì cơ? Và, ừm, ai ghét cậu cơ chứ...? Tôi đâu có ghét cậu..."

"Ừ, nhưng chắc định mệnh ghét tôi ở gần anh. Hwang Hyunjin này," Felix cười buồn, những ngón tay nhỏ bé bấu chặt lấy ga giường trắng tinh "làm sao để không phải gặp anh nữa nhỉ? Mỗi lần chúng ta chạm mặt, những thứ xui xẻo cứ ghé thăm tôi mãi thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro