Chap 8

Hạ Anh Chi lấy chìa khóa cắm vào chốt, mở cửa ra.

Ngôi nhà đã gắn bó với cô từ thuở bé đến giờ, nói đúng hơn là từ thời mới đến thế giới này.

Đó cũng có thể gọi là một trải nghiệm quen thuộc. Lần đầu tiên mở mắt thì hiện ra trước mắt Hạ Anh Chi là một vụ tai nạn xe kinh hoàng, cả bố mẹ nguyên chủ và nguyên chủ đều bỏ mạng. Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc đó, cô đã xuyên đến, không thì cái mạng nhỏ này chắc cũng không thể nào giữ nổi.

Nó làm Hạ Anh Chi có chút hoài niệm về tuổi thơ của mình. Cùng là một vụ tai nạn, và cũng chỉ có một mình cô sống sót.

Mà Hạ Anh Chi cũng không phải loại người sống trong quá khứ. Ở kiếp này, cô được hưởng một số tiền bảo hiểm lớn, thêm cả mấy căn hộ trên thành phố do ba mẹ nguyên chủ để lại. Tất cả những thứ đó đã biến cô trở thành một phú bà nhỏ nằm trên đống tiền.

Lấy hộp cứu thương từ trong tủ ra, Hạ Anh Chi bắt đầu trị thương cho Diệp An.

"Em đã biết đánh nhau từ bao giờ."

Bình thường thấy Diệp An bịa chuyện Hạ Anh Chi sẽ không quá để tâm đến, vậy mà không ngờ em ấy còn đánh rất khá.

"Từ bé em liền thích nó rồi, cho đến khi gặp được hội trưởng em mới có cơ hội được giao đấu." Tuy vẫn còn ăn đau vì trận đánh vừa rồi, nhưng Diệp An lại vô cùng phấn khích, đây là lần đầu tiên cô được thử nghiệm điều này. Quả nhiên thực hành ngoài đời thật vẫn thích hơn xem trên phim ảnh.

"Vậy còn Nguyên Ân thì sao?" Vừa hỏi cong thì Hạ Anh Chi liền khựng lại. Thời gian này quá yên bình đến mức khiến cô trong phút chốc đã quên mất thân phận thực sự của hắn, đến lúc nhận ra thì lời nói đã thoát ra khỏi miệng.

"Em không biết, chỉ là cơ thể tự chuyển động thôi."  Nguyên Ân xem tay mình rồi lại hướng ánh mắt vô tội nhìn Hạ Anh Chi.

Sau đó cô liền lập tức đẩy Diệp An về nhà, chỉ sợ thêm một giây nữa thôi sẽ có thêm đủ loại chuyện ly kì khác sẽ xảy đến.

Lúc này, Hạ Anh Chi mới quay đầu để ý đến Nguyên Ân.

"Cảm ơn em vừa nãy đã giúp chị."

"Dạ có gì đâu, đó là điều em nên làm mà." Nguyên Ân liên tục xua tay.

Đổ thuốc sát trùng ra khăn, Hạ Anh Chi chậm rãi chăm chút vết thương cho Nguyên Ân.

Lúc này, khi không có kính, mái tóc cũng bị bay loạn, cô liền có thể thấy rõ mồn một dung nhan thực sự của hắn.

Sườn mặt thon gầy góc cạnh, sóng mũi thẳng tắp, cả gương mặt hoà quyện chính là một trương tuấn nhan thịnh thế.

Điều thu hút Hạ Anh Chi chính là đôi đồng tử dị sắc đen đỏ kia, sâu thẳm như một chiếc hố đen vô tận không thể nào thấy đáy.

'A' Bị nhìn chăm chú như vậy, Nguyên Ân liền giật mình lùi lại, cố gắng lấy tóc che đi mắt mình: "Nó dị hợm lắm phải không?"

Đây rồi, tình tiết muôn thuở liền tới rồi. 

Nam chính đau khổ vì đôi mắt của mình, nữ chính sẽ đến bên cạnh dùng một chất giọng êm ai như tiếng đàn du dương, nở một nụ cười thiên sứ nâng đỡ cậu dậy: "Tại sao lại như vậy chứ, đôi mắt này tuyệt đẹp đến thế cơ mà."

Sau đó nam chính liền trở nên nhất kiến chung tình với nữ chính, bắt đầu một cuộc tình gian nan đầy trắc trở tìm đến bến đỗ của tình yêu.

Dĩ nhiên là Hạ Anh Chi liền gạt bỏ ngay cái suy nghĩ rợn người đó ra khỏi đầu, cô vẫn còn chưa quên đây là một bộ tiểu thuyết yandere kinh dị biến thái tâm lí vặn vẹo đâu. Nhận được tình yêu này thì cô cũng đi ăn chuối cả nải là vừa.

"Không tệ lắm, trông nó cũng bình thường."

Tránh né hết mọi loại thả thính, Hạ Anh Chi đưa ra câu trả lời được nghĩ là ổn áp nhất. Ngẩng đầu lên, cô quan sát biểu tình của Nguyên Ân.

Gương mặt không biết từ đâu xuất hiện những rạng mây hồng lấp ló trên má, ngày một rõ ràng, đôi mắt dị sắc chăm chú nhìn lấy Hạ Anh Chi.

Chắc chắn là nhìn nhầm. Đúng vậy, có thể là do hoa mắt nên cô mới bị ảo giác.

"Trời đã tối rồi, em cũng mau về đi."

Không để tình huống này tiếp tục tiếp diễn thêm giây phút nào nữa, Hạ Anh Chi ngay lập tức đẩy Nguyên Ân ra khỏi nhà rồi chạy vào nhà úp mặt xuống giường. Tốt nhất bây giờ nên đi ngủ, ngủ dậy thì chắc chắn mấy thứ nhảm nhí này sẽ biến mất.

Nguyên Ân đưa tay lên, chạm vào cánh cửa, đôi mắt say mê như muốn nhìn xuyên thấu qua lớp vách ngăn. Hắn nở ra một nụ cười ngọt ngào đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên trên.

"Mai gặp lại nhé, hội trưởng."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro